Thấy Sơ Huyền đã đổi ý, ta nở nụ cười rạng rỡ, vội vàng bưng chén hòe hoa lộ đến tận môi hắn.
Thực chất, tinh chất của hòe yêu có tác dụng thôi tình cực mạnh, chuyện này rất ít người biết đến.
Nhìn hắn chậm rãi uống cạn, ta đứng dậy, hít một hơi thật sâu rồi nhẹ nhàng nới lỏng vạt áo, định bụng sẽ tốc chiến tốc thắng.
Một vị hòa thượng đẹp đẽ thế này, nếu không dùng chút mưu hèn kế mọn thì ta thật có lỗi với bản thân.
Trong lúc ta đang khí thế hừng hực cởi bỏ y phục, đột nhiên trong lòng trào dâng một luồng ma ý mãnh liệt.
Tại sao lại như vậy?
Sơ Huyền vẫn đang nhắm mắt ngồi tĩnh tọa, bất động như núi.
Vậy mà toàn thân ta như bốc cháy, ngọn lửa d.ụ.c vọng thiêu đốt khiến lòng ta bồn chồn khôn xiết.
Trong lúc thần trí hỗn loạn, ta mơ hồ nhớ lại lời lão Hòe tiên sinh từng dặn:
Một khi d.ư.ợ.c hiệu phát tác, bản thể hòe yêu cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Nếu đối phương là kẻ có tu vi cực cao mà không tiến hành âm dương hòa hợp, bản thân hòe yêu sẽ bị phản phệ.
Đây chính là điểm yếu của hòe yêu.
Kẻ nắm giữ hòe hoa lộ cũng giống như nắm giữ vận mệnh của hòe yêu, có thể khiến chúng phải dốc hết sức lực để bảo vệ.
Trong không gian phảng phất hương đàn hương dịu nhẹ, như dòng suối mát lành trong núi làm dịu đi cơn khát khô cháy trong lòng.
Ta giống như kẻ bộ hành sắp c.h.ế.t khát, nhắm mắt lao về phía hắn.
Khi chạm vào mu bàn tay Sơ Huyền, ta khẽ rên rỉ:
"Hòa thượng, người ngài mát quá."
Ta càng thêm càn quấy, rúc vào giữa cánh tay và l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, cuộn tròn trong khoảng không gian chật hẹp ấy mà nũng nịu:
"Ta khó chịu quá, hòa thượng ơi."
"Đi xuống đi."
Giọng của Sơ Huyền vẫn thanh lãnh nhưng đã mang theo vài phần khàn đục.
Ta đã mất hết lý trí, há miệng c.ắ.n nhẹ vào vành tai hắn, bàn tay không chút kiêng dè luồn vào trong cổ áo, mơn trớn trên vòm n.g.ự.c rắn chắc.
Khi bàn tay ta dần trượt xuống vùng bụng rồi thấp hơn nữa, hắn đã dứt khoát giữ c.h.ặ.t lấy tay ta.
Sơ Huyền không chút cảm xúc thốt ra một câu:
"Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ."
Ta chỉ thấy ngay cả lúc hắn nói chuyện cũng đẹp đến lạ kỳ, không nhịn được mà rướn người hôn lên.
Bờ môi hắn rất mỏng, ta loay hoay mãi trên cánh môi ấy.
Sơ Huyền nhắm c.h.ặ.t mắt, ngay cả việc chạm vào ta hắn cũng không muốn.
Ta không tin một vị hòa thượng chưa từng nếm mùi vị nữ nhân, lại thêm tác dụng của t.h.u.ố.c, sao có thể không động lòng cho được:
"Hòa thượng, có phải ngài không được hay không?"
Ta khều lấy chuỗi tràng hạt, từng viên một cướp lấy từ lòng bàn tay hắn:
"Phật ở trong lòng hay mỹ nhân trong n.g.ự.c, ngài chọn một đi."
Bất chợt, một bàn tay to lớn nóng bỏng siết c.h.ặ.t lấy vòng eo của ta.
Cảm giác nóng rực ấy làm ta run rẩy, mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
Ở khoảng cách gần thế này, ta mới nghe thấy nhịp tim trầm ổn của hắn dường như đã nhanh hơn một chút.
Cơn nóng thiêu đốt khiến ta không chịu nổi, ta ôm lấy cổ hắn, ánh mắt long lanh:
"Đại sư, ngài đã uống t.h.u.ố.c của ta thì phải báo ân chứ."
Sơ Huyền không nói gì, bàn tay trượt từ eo lên lưng ta, nhấn mạnh một cái.
Đột nhiên hắn nắm lấy cổ chân ta, những vết chai sần thô ráp lướt qua làn da mịn màng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta rùng mình nhìn hắn đeo chuỗi tràng hạt vào cổ chân mình.
"Nếu dừng lại ở đây, ta sẽ bỏ qua cho ngươi."
Sơ Huyền buông tay, chắp đôi bàn tay trước n.g.ự.c.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Đại sư, đừng bỏ qua cho ta."
Ta đã sốt đến mức mơ hồ, ánh mắt hỗn loạn, nói năng lộn xộn:
"Yêu lực phản phệ sẽ khiến ta hồn phi phách tán, ngài cứu ta với."
Thần hồn ta như dần bị rút cạn, ngọn lửa trong lòng thiêu đốt đến tận kẽ tay.
Đại nạn đã cận kề.
Khi đôi môi hắn vừa thả lỏng, ta giống như nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm, chẳng màng gì mà lao vào.
Trong cơn mê muội, ta nghe thấy một tiếng thở dài:
"Giúp người thoát khỏi cảnh khốn cùng cũng là một công đức vô lượng."
Phật t.ử phá giới, vướng bụi hồng trần sẽ tổn hại tu vi.
Nhưng đối với yêu quái mà nói, không có gì bổ dưỡng hơn dương nguyên của bậc tu hành.
Đêm ấy, cảm nhận được linh lực cuồn cuộn từ cơ thể Sơ Huyền rót vào huyết mạch, cả người ta thư thái như một con mèo nhỏ thỏa mãn.
Không biết đã bao nhiêu lần ta kích động hét lên, để lại những vết cào trên lưng hắn, rồi cuối cùng ngất lịm đi.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, ta khẽ cử động thân mình thì phát hiện một bàn tay đang ôm lấy eo mình.
Ta giật mình ngồi bật dậy, cơn đau truyền đến khiến ta nhăn mặt, chuỗi tràng hạt lạch cạch rơi xuống đất.
Đó là minh chứng cho sự điên cuồng đêm qua, khi Sơ Huyền kéo chân ta và l.ồ.ng chuỗi hạt vào.
"Tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói thanh lãnh pha chút khàn đặc vang lên.
Ta sợ hãi xoay người lại, mái tóc đen dài che lấp đi những dấu vết đỏ rực trên cơ thể.
Sơ Huyền nằm bên cạnh, hắn đã tỉnh từ lâu, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ta lo sợ hắn sẽ thu phục mình, biến ta thành một vũng nước trong kim bát của hắn.
Sợ hắn tính sổ sau trận mây mưa, ta vơ lấy mớ y phục rách nát rồi nhanh ch.óng lùi xa.
"Đại sư, gặp nhau là duyên, nếu có duyên thì kiếp sau gặp lại."
Nói xong, ta định lao ra khỏi cửa.
Không ngờ vừa bước được một bước, một cơn đau buốt như bị thiêu đốt truyền tới từ cổ chân.
Ta hét lên một tiếng rồi rụt chân lại.
Dưới ánh nắng rực rỡ, ta phát hiện chuỗi tràng hạt vốn đã bị ta đạp rơi lại một lần nữa xuất hiện trên cổ chân mảnh khảnh, nơi đó còn hằn lên một vòng đỏ thẫm.
Ta đứng ở cửa, kinh hoàng nhìn Sơ Huyền:
"Cái gì thế này?"
Hắn nhìn chằm chằm vào những dấu vết trên người ta, lạnh lùng đáp:
"Tràng hạt này gặp yêu sẽ hàng phục. Nếu rời xa bần tăng quá ba trượng, không ai có thể khống chế được nó. Khi nào tu vi của ngươi đủ tinh tiến để chống lại nó, ngươi sẽ được tự do."
Nhưng ta chỉ là một tiểu yêu thôi mà.
Một chuỗi tràng hạt tầm thường này sẽ treo cổ ta đến c.h.ế.t mất.
Ta không tin, cố sức ném nó đi nhưng quỷ vật ấy vẫn quay về chỗ cũ.
Ta tức giận đến mức bật cười:
"Đại sư, ngài muốn học theo tiên môn để giam cầm ta sao?"
Sơ Huyền đã mặc xong áo cà sa, che giấu đi những vết cào hỗn loạn dưới lớp vải phẳng phiu, như thể mọi chuyện chưa từng diễn ra:
"Ngươi đã phạm lỗi thì hãy đi theo ta để lấy công chuộc tội."