Ba năm sau.
Ta ngồi trên cành cây, đầu ngón tay hóa ra một đóa hoa hòe rồi thả xuống dưới.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta hiện là một cây hòe trước cổng chùa Bảo Hoa, ba năm trước đã cắm rễ tại nơi này.
Thường ngày ta hóa thành chân thân ngồi trên cây, chỉ để chờ vị hòa thượng tên Sơ Huyền kia bước ra khỏi cửa chùa.
Lúc này hắn đang ngồi dưới gốc cây, đóa hoa hòe rơi xuống vai hắn. Tiếng tụng kinh khựng lại, hắn bất lực lên tiếng:
"Thí chủ sao lại tới nữa rồi?"
Ta nhỏ giọng đáp:
"Đại sư đừng quản ta, ta chỉ ngồi hóng gió thôi."
Thế là Sơ Huyền lại tiếp tục tụng kinh, còn ta ngồi trên cành cây tiếp tục ngắm nhìn hắn.
Cuộc sống của Sơ Huyền vô cùng đơn điệu.
Ngoài việc ra đây đọc kinh thì là tu hành trong chùa, hoặc vào thiền phòng tọa thiền.
Những kinh văn đó ta đã thuộc lòng từ tám trăm năm trước, vậy mà hắn cứ niệm đi niệm lại không biết chán, có thể nói là vô cùng chung tình.
Cơm chay trên núi không có chút dầu mỡ nào, hắn dầy đi trông thấy.
Ta khẽ thở dài, nhảy xuống cành cây, đặt hai chiếc bánh nướng bên cạnh phiến đá của hắn rồi định lặng lẽ rời đi.
"Thí chủ, bần tăng đã dùng trai rồi."
Bước chân ta khựng lại, giọng nói nghẹn ngào:
"Đây là thứ duy nhất ta có thể đưa cho ngài."
Phía sau không có động tĩnh gì.
Ta dụi mắt, không dám ở lại lâu, vội trốn sau thân cây.
Ta vẫn luôn nhớ rõ lời Hòe Yển nói:
"Đừng để sợi thần hồn cuối cùng của hắn phải dính dáng đến ngươi mà không được an bình."
Một lát sau, có người từ sau thân cây bước vòng qua, đứng trước mặt ta.
Ta ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn lên.
Sơ Huyền mặc bộ cà sa màu xanh xám, thần sắc thanh tú thoát tục, hắn đưa tay về phía ta:
"Thí chủ, mặt đất lạnh lắm, đứng lên đi."
Ta hoảng loạn lùi lại phía sau, sợ chạm phải đầu ngón tay hắn.
Vì quá vội vàng nên ta ngã ngồi bệt xuống đất. Sơ Huyền ngẩn ra, sau đó áy náy nói:
"Bần tăng đường đột, làm phiền thí chủ rồi."
Ta chật vật đứng dậy, lùi thêm một bước kéo dài khoảng cách:
"Không đâu, ta không nghĩ thế."
"Bần tăng thấy thí chủ rất có Phật duyên, vậy xin tặng thứ này cho thí chủ."
Sơ Huyền mở lòng bàn tay, một chuỗi tràng hạt nhỏ nằm gọn bên trong.
Lòng ta bắt đầu đau nhức nhối, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
Ta định vươn tay ra nhưng lại nắm c.h.ặ.t thành quyền giữa chừng rồi thu về.
"Ta... không xứng với thứ đồ tốt như vậy."
Sơ Huyền thấy ta khóc, hắn bất lực mỉm cười:
"Chỉ là một chuỗi tràng hạt mà thôi."
Ta vội xua tay: "Không... đồ của ngài đều là thứ tốt nhất... Ta phải đi đây."
Nói xong, ta bỏ mặc Sơ Huyền lại mà chạy trối c.h.ế.t.
Hòe Yển lặng lẽ ngồi đối diện ta, nhàn nhạt nói:
"Sơ Huyền sớm muộn gì cũng phát hiện ra chân thân của ngiời, đến lúc đó ngươi định lại quấy rầy hắn lần nữa sao?"
Đôi mắt ta sưng mọng như quả đào, Hòe Yển dường như đã quá quen với cảnh này.
"Đã ba năm rồi, thế gian không còn tin tức gì của Tông Ngô nữa, nên từ bỏ ý định đó đi thôi."
"Hòe tiên sinh, ta có từng nói với ông rằng tâm địa ông thực sự rất sắt đá không?"
Hòe Yển không cho là đúng, lão nhìn ra ngoài cửa sổ:
"Yêu tộc thế yếu, tâm địa không cứng rắn thì làm sao đi tiếp được. Tông Ngô hết lần này đến lần khác cứu ngươi, nhưng nếu được chọn lại một lần nữa, chưa chắc ngươi đã muốn hắn cứu. Tâm địa của ngươi cũng chẳng mềm yếu gì đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta cúi đầu nhìn lại quá khứ, dường như kết cục tốt nhất chính là ta và Tông Ngô quên nhau giữa chốn hồng trần.
Hắn không cần vì ta mà xé rách thần hồn, còn ta lẽ ra nên tuẫn tiết theo Tru Tiên Trận từ năm đó.
Hòe Yển đứng dậy: "Ta phải đi đây."
"Đi đâu cơ?"
"Tùy ý thôi, có lẽ sẽ không quay lại nữa."
Ta mờ mịt gật đầu. Hòe Yển hỏi ta:
"Còn người thì sao?"
Ta im lặng thật lâu:
"Ta sẽ chờ thêm chút nữa. Dân gian có câu gọi là thủ tiết."
"Ba năm là quá đủ rồi."
"Hắn đã chờ ta ba ngàn năm, ta sẽ vì hắn mà canh giữ ba ngàn năm."
Ba ngàn năm, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Vị Sơ Huyền năm nào giờ lại lên đến đỉnh cao, đức cao vọng trọng, tín đồ đông đảo.
Chùa Bảo Hoa hiện nay hương hỏa vô cùng hưng thịnh.
Còn ta vẫn là gốc cây hòe trước cổng chùa, chỉ có điều sau này ta không xuất hiện bằng chân thân nữa, sợ Sơ Huyền phát hiện ta là yêu tà rồi sai người đào tận gốc tróc tận rễ.
Sơ Huyền vẫn hàng ngày ngồi thiền dưới gốc cây, thời gian còn lại hắn chỉ im lặng nhìn cây mà thẩn thờ.
Ban đầu các đệ t.ử còn khuyên nhủ, sau này cũng chẳng ai khuyên nữa.
Một ngày nọ, có một người tìm đến chùa Bảo Hoa.
Dù đã qua rất lâu, ta vẫn nhận ra bóng dáng của Hòe Yển.
Gương mặt lão vẫn như xưa, chỉ là toàn thân toát ra vẻ tiều tụy như thể đại hạn sắp đến.
Sơ Huyền mở bừng mắt, lặng lẽ nhìn lão bước tới.
Hòe Yển đi tới dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn ta trên cành.
"Hắn đã trở lại rồi."
Bốn chữ ấy đủ để khuấy động mọi sóng gió trong lòng ta.
Ta chẳng màng đến việc bị người khác nhìn thấu chân thân, nhảy xuống khỏi cây:
"Ở đâu cơ?"
Hòe Yển nhìn về phía sau lưng ta:
"Tông Ngô, ngài đã khôi phục ký ức từ lâu rồi đúng không?"
Bóng lưng ta cứng đờ, khoảnh khắc đó ta đột nhiên không dám quay đầu lại.
Khi ta còn chưa biết phải đối mặt với hắn thế nào, cơ thể ta đã rơi vào một vòng tay ấm áp:
"Hòe Dao, hóa ra nàng ở đây."
Giọng nói thanh lãnh mà ấm áp vô ngần.
Hòe Yển nhàn nhạt liếc nhìn ta, ánh mắt đó mang theo chút mỉa mai, như thể cười nhạo ta rằng người thương ở ngay trước mắt mà ta cứ ngốc nghếch chờ đợi, đến cả chân thân cũng không dám để người ta thấy.
"Hòe Dao, lão phu nợ hai người coi như đã trả sạch rồi."
Hòe Yển để lại câu cuối cùng rồi quay lưng bước xuống núi.
Chưa bao giờ ta có nhiều cảm xúc hỗn độn đến thế, vừa vui sướng, thấp thỏm, lại vừa áy náy, đau lòng.
Ngửi mùi đàn hương nhạt, hốc mắt ta đỏ hoe, nức nở hỏi:
"Ngài là Tông Ngô sao?"
"Ta đã là hắn từ rất lâu rồi."
Hắn cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên mặt ta, thở dài:
"Rõ ràng cái tên Sơ Huyền của ta được người đời tán tụng, danh tiếng chùa Bảo Hoa vang xa, vậy mà nàng lại không đến tìm ta. Cho đến tận lúc nãy ngồi dưới gốc cây, ta vẫn còn đang nghĩ rốt cuộc nàng đang ở nơi nào."
"Hòe Dao, nàng có biết chờ đợi một người khổ thế nào không?"
"Hết một cái ba ngàn năm, lại thêm một cái ba ngàn năm nữa."
Tông Ngô xoay người ta lại, ngón tay cái khẽ vuốt ve khóe mắt đẫm lệ:
"Rõ ràng đã dây dưa với nhau bao nhiêu lần như vậy, vì sao lần này nàng lại chọn cách buông tay?"
Hắn luôn có cách dùng những lời lẽ giản đơn nhất để khơi dậy nỗi áy náy sâu thẳm trong lòng ta.