Ta khóc đến mức hơi thở nghẹn ngào, uất nghẹn thốt lên:
"Tông Ngô, là ta không tốt, ta chưa từng muốn hại ngài đến nông nỗi này..."
Tông Ngô khẽ thở dài một tiếng, giọng nói trầm thấp nhu hòa:
"Vạn sự đều do ta cam tâm tình nguyện. Nếu đ.á.n.h đổi đến như vậy mà vẫn không thể cưỡng cầu một chút nhân quả nào với nàng, thì đó mới chính là nỗi bi ai lớn nhất đời ta."
Hóa ra, trong suốt những ngày tháng ta ngồi trên cành cây chờ đợi hắn, hắn cũng dùng tâm ý tương tự để đợi chờ ta.
Ba ngàn năm đằng đẵng, ta đã đem trái tim mình lặp đi lặp lại giày vò đến nát tan.
Ta từng nghĩ qua vô số khả năng, chẳng sợ hắn nguyện cả đời bầu bạn với thanh đăng cổ phật, hay thậm chí là hoàn tục cưới vợ sinh con, ta cũng tuyệt đối không tiến tới làm phiền.
Ta chỉ cần được đứng từ đằng xa, lặng lẽ nhìn ngắm hắn là đủ rồi.
Hiện giờ tâm nguyện đã được đền bù, ta đột nhiên thấy cổ họng nghẹn đắng, chẳng thể thốt nên lời.
Ta chỉ biết nhón chân lên, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Tông Ngô, nhắm nghiền đôi mắt mà hôn lên môi hắn.
Ta hy vọng hắn có thể thấu hiểu được, ta đã nhớ thương hắn đến nhường nào.
Bàn tay Tông Ngô siết c.h.ặ.t vòng eo ta, kéo sát vào lòng n.g.ự.c ấm áp của hắn, trao lại một cái hôn đầy ôn nhu đáp lễ. Ta bất tri bất giác thấy đôi chân mềm nhũn, chỉ biết tựa hẳn vào lòng hắn mà thở dốc.
Tông Ngô khẽ bật cười trêu chọc.
Đúng lúc đó, từ phía cổng chùa truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ:
"Yêu nữ táo tợn! Dám can đảm câu dẫn thánh tăng!"
Ta và Tông Ngô cùng lúc ngoảnh lại nhìn.
Cánh môi ta vẫn còn hơi sưng đỏ, mà trên môi Tông Ngô vẫn còn vương lại một dãy dấu răng nhỏ xinh do ta để lại.
Đám đệ t.ử Phật môn gương mặt tràn đầy vẻ tức giận, tay cầm kim bát, thề phải bắt giữ cho bằng được ta.
Ta sống trên đời đã bao nhiêu năm, sớm chẳng còn sợ hãi những tiểu xảo này nữa, nhưng ta vẫn theo thói quen nắm lấy tay áo Tông Ngô, nép mình ra sau lưng hắn trốn tránh, y hệt như dáng vẻ của năm đó.
Mùa xuân năm ấy, hoa hòe nở rộ khắp cả cây.
Gió nhẹ lướt qua cành lá, thổi rụng đầy đất những cánh hoa thơm ngát.
Thánh tăng Sơ Huyền của chùa Bảo Hoa đã hoàn tục.
Chiếc áo cà sa của hắn được gấp lại ngay ngắn, đặt lặng lẽ dưới gốc cây hòe già.
Dưới những ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của thế gian, hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, dịu dàng nói:
"Hòe Dao, ta tới cưới nàng."
Phiên ngoại:
Chương 1:
Người đời đều truyền tai nhau rằng thánh tăng Sơ Huyền năm đó vì một yêu nữ mà phản bội Phật môn, dứt áo quy ẩn núi rừng.
Chẳng bao lâu sau, nơi ở của ta và chàng bị bại lộ.
Ngôi khách điếm nằm ngay ranh giới giữa nhân gian và yêu tộc bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường, khách hứa ra vào nườm nượp.
Một buổi hoàng hôn nọ, lại có thêm một nhóm khách nhân tìm đến.
Đêm qua ta uống chút rượu nồng, mượn rượu làm càn mà "mưu đồ gây rối" với Tông Ngô.
Hai bên vờn nhau tới lui, đến lúc xong việc thì trời đã hửng sáng.
Hôm nay ta mệt đến mức không nhấc nổi tinh thần, cứ thế lười biếng tựa sát vào người chàng, đôi mắt lim dim vì buồn ngủ.
Đám khách nhân ngồi vào bàn, gọi mấy tiểu yêu phục vụ vài món nhắm, rồi tò mò liếc mắt về phía này dò xét.
Tông Ngô vốn dĩ chẳng có phản ứng gì.
Dẫu sao từ khi thành thân đến nay, số người soi mói chàng đếm không xuể.
Ban đầu ta còn sợ chàng khó chịu nên luôn tìm cách chắn trước mặt chàng.
Mãi đến một ngày, chàng thở dài, ngay trước thanh thiên bạch nhật bế bổng ta về phòng, lúc đó ta mới hiểu ra người đàn ông này trước nay chưa từng để tâm đến lễ giáo thế tục.
Với chàng, yêu chính là yêu.
Chỉ là chàng vốn trầm mặc ít lời, lại không chịu nổi mấy trò trêu chọc của ta.
Thường thì ta chỉ cần nói vài câu, chàng đã dùng hành động thực tế trên giường để "giáo huấn" ta.
Ta xoa xoa cái eo đau nhức, ngáp dài một tiếng, bất mãn lầm bầm:
"Chàng xem, chàng còn được chào đón hơn cả ta. Bất luận là nam hay nữ, cứ bước vào cửa là mắt lại dính c.h.ặ.t lấy chàng, làm ta thấy mất mặt quá đi thôi."
Tông Ngô khẽ liếc nhìn ta, ánh mắt ôn hòa như nước:
"Nàng muốn thế nào?"
Ta nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi chu môi ghé sát lại:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chàng hôn ta một cái đi!"
Chàng im lặng hồi lâu không đáp.
Ta cứ ngỡ chàng ngại chốn đông người, đang định từ bỏ thì một đôi môi ấm áp đã đặt lên môi ta.
Ta mở bừng mắt, vành tai nóng bừng như lửa đốt.
Hàng mi dài của Tông Ngô ở ngay sát cạnh, khẽ rung động theo nhịp thở nóng rực.
A, chàng lại còn dám c.ắ.n ta!
Ta đỏ mặt đẩy chàng ra, lắp bắp nói:
"Thật là... thật là mất mặt quá đi..."
Tông Ngô khẽ cười:
"Hôn thê t.ử của mình, có gì mà mất mặt."
Đám khách khứa xung quanh đồng loạt ồ lên, thanh âm đầy vẻ ghen tị:
"Bà chủ à, đầu bếp nhà ta hôm nay bỏ quá tay dấm rồi sao?"
Ta quay đầu lại, chớp mắt tinh nghịch:
"Các vị nói bậy gì đó? Rõ ràng là bỏ đường mà."
"Chua c.h.ế.t đi được! Rõ ràng là dấm!"
Ta giả vờ thẹn thùng, rúc sâu vào lòng Tông Ngô:
"Phu quân, bọn họ bắt nạt thiếp kìa!"
Tông Ngô mỉm cười, vỗ nhẹ lên đỉnh đầu ta:
"Đêm qua nàng ngủ không ngon, ta đưa nàng lên lầu nghỉ ngơi."
Ta làm mặt quỷ với đám khách nhân rồi lon ton chạy theo Tông Ngô lên tầng hai.
Vừa vào phòng, chàng đã một tay giữ c.h.ặ.t ta, cúi đầu tỳ trán vào trán ta, giọng trầm thấp:
"Vừa rồi phu nhân nhìn ai vậy?"
Ta ngẩn ra:
"Thiếp có nhìn ai đâu."
Chẳng qua là... có mấy vị hòa thượng trông khá thanh tú, làm ta nhớ lại dáng vẻ của chàng lúc trước nên mới cảm thán nhìn thêm hai cái.
"Phu nhân thích hòa thượng sao?"
Ta nuốt nước miếng, chớp mắt:
"Ách... Thích... thích ư?"
Nếu bảo không thích thì năm đó việc ta câu dẫn chàng quả là vô lý.
Nhưng vừa nghe thấy chữ thích, sắc mặt Tông Ngô liền trở nên lạnh nhạt.
Chàng đè ta xuống giường, dễ dàng trút bỏ xiêm y của ta.
Chờ đến lúc ta bắt đầu động tình, chàng lại ngồi bên mép giường, lạnh lùng nhìn ta.
"Phu nhân thích hòa thượng?"
Chàng hỏi lại lần nữa.
Ta bị chàng trêu đùa đến mức đầu óc choáng váng, bám c.h.ặ.t lấy người chàng, liên tục lầm bầm:
"Đúng vậy, ta thích hòa thượng..."
Tông Ngô không nói gì, nhưng lực tay bỗng nhiên tăng mạnh.
Ta mềm nhũn cả người, thở dốc nằm liệt trên người chàng.
Lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, cái hũ dấm này đã bay tận lên trời xanh rồi.
Ta vội vàng dỗ dành:
"Thiếp chỉ thích Tông Ngô thôi. Từ trước đã thích, bây giờ vẫn thích, sau này ngày nào cũng thích."
Ai mà ngờ được, làm hòa thượng bao nhiêu năm, vừa hoàn tục đã biến thành một bình dấm chua loét.
Tông Ngô bóp cằm ta, cúi xuống hôn mãnh liệt.
Ta chống tay lên n.g.ự.c chàng, nhỏ giọng van nài:
"Chàng nhẹ tay một chút, dấu vết đêm qua còn chưa tan đâu."
Chàng nhàn nhạt ừ một tiếng, nhưng xem chừng lời nói của ta chẳng lọt vào tai chàng chút nào.
Trước khi ngất đi vì mệt, ta bỗng nhiên hoài niệm về những ngày tháng yên bình ở chùa Bảo Hoa.