Chương 2:
Sau đó, ta mang thai.
Khi Tông Ngô nghe tin này, cả người chàng ngây dại ra.
Chàng ngồi thẫn thờ ở khách điếm một lúc lâu, mắt không rời khỏi những đứa trẻ đang chạy nhảy trước sân.
Ta huých tay chàng:
"Chàng sắp có con rồi, còn hâm mộ con nhà người ta làm gì?"
Chàng tự nhiên ôm ta vào lòng:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Có hy vọng rồi. Nhìn chúng, ta lại nghĩ đến cảnh con chúng ta ngồi ở đó sẽ thế nào, lúc nó ăn đường hồ lô sẽ ra sao, và lúc nó cười với cha mẹ sẽ trông như thế nào."
Trong mắt chàng ẩn hiện tia sáng lung linh:
"Dù đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, nhưng đến giờ phút này, ta vẫn thấy thật khó tin."
Ta mỉm cười hôn lên môi chàng:
"Vậy chàng sờ thử đi, con đang cử động đấy."
Tông Ngô run rẩy đặt tay lên bụng ta, mím môi, đột ngột nói:
"Hòe Dao, ta yêu nàng."
"Thiếp biết từ lâu rồi."
"Ta chỉ muốn nói lại lần nữa."
Tông Ngô vuốt ve mái tóc mềm mại của ta.
"Nếu nàng chê nơi này ồn ào, chúng ta sẽ đổi nơi khác."
Ta lắc đầu, nhẹ nhàng đáp:
"Hơi thở nhân gian thế này, rất tốt."
Về sau, ta sinh được một nữ nhi.
Con bé vừa ra đời không khóc không nháo, chỉ nhìn Tông Ngô cười khanh khách, đầu ngón tay mọc ra một nhành hòe nhỏ xíu, quấn lấy ngón tay của cha nó.
Tông Ngô sững người, ánh mắt nhu hòa như muốn tan chảy thành nước.
Chàng sợ một cử động nhỏ sẽ làm con gái hoảng sợ, nên cứ đứng đờ ra đó không dám nhúc nhích.
Ta cười không dứt:
"Hòe yêu chúng ta không yếu ớt như vậy đâu, con bé biết nặng nhẹ mà, không làm đau được đâu."
Tông Ngô dịu dàng đáp:
"Sẽ không."
Lại qua vài năm, tiểu hài nhi đã lớn khôn.
Ta thích gọi con là Châu Châu, Tông Ngô cũng chiều theo ý ta.
Chàng là một người cha rất mực nuông chiều con gái.
Khi con bé ba tuổi, chàng đã để nó cưỡi lên vai mình để hái quả ăn.
Mãi đến một năm nọ, Tông Ngô vốn chưa từng lớn tiếng với ta lại đột ngột mắng Châu Châu một trận.
Nguyên do là tiểu cô nương này thừa dịp cha mẹ không để ý, một mình chạy xuống nhân gian trêu ghẹo nam nhân.
Tông Ngô lạnh mặt hỏi:
"Con học mấy thứ này ở đâu!"
Tiểu nha đầu uất ức đáp:
"Bọn họ nói năm đó nương chính là câu dẫn cha như vậy! Châu Châu cũng muốn có một vị hôn phu!"
Câu nói này làm cả ta và cha nó cứng họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nín thở, cứ ngỡ mình cũng sẽ bị mắng lây, ngờ đâu Tông Ngô lại lạnh lùng nói:
"Không phải ai cũng có con mắt tinh đời như mẫu thân con. Nhãn quang của con còn kém lắm, sau này không được làm càn!"
Ta nỗ lực nén cười, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đêm đó, Tông Ngô đè ta lên giường "giáo huấn" một trận ra trò, danh nghĩa là muốn sinh thêm một đứa con trai để giúp hai ta trông chừng Châu Châu.
Ta mệt đến mức liên tục xin tha, Tông Ngô vẫn chưa nguôi giận, chỉ nhàn nhạt phán:
"Tự làm tự chịu, vi phu đành phải hao tâm tổn sức quản giáo nàng."
Mùa xuân năm sau, Châu Châu quả nhiên có thêm một đệ đệ.
Nhưng đệ đệ từ nhỏ đã không giống tỷ tỷ của nó.
Ví như Châu Châu có thể mọc ra dây leo để đu bám trên người cha đùa nghịch, thì tiểu gia hỏa kia lại luôn tỏa ra một luồng hào quang nhìn không thấy.
Rõ ràng là con người, nhưng lại mang khí chất khác biệt.
Về sau Châu Châu mới hiểu ra, đệ đệ giống cha, là đệ t.ử tục gia của chùa Bảo Hoa.
Ngày thường trở về, nó cứ như hình với bóng đi sau m.ô.n.g tỷ tỷ mình.
Nàng đi xem mỹ nữ, nó theo sau; nàng trêu ghẹo nam nhân, nó cũng theo sau; thậm chí nàng đi nhà xí, nó cũng quy quy củ củ đứng canh bên ngoài.
Châu Châu bực bội đến cực điểm, muốn cãi nhau nhưng đệ đệ lại quá mực lễ độ khiến nàng không sao cãi nổi.
Hướng lão cha cáo trạng thì lão cha không màng, mẫu thân lại luôn cười mà không nói, cứ đẩy lão cha ra làm bia đỡ đạn.
Cuối cùng, vào một đêm trăng thanh gió mát, Châu Châu bỏ nhà ra đi.
Nàng thề nhất định phải tìm cho bằng được một vị như ý lang quân.
Vừa ra khỏi nhà được mười dặm, nàng gặp một đám đạo sĩ.
Có mấy kẻ đi ngang qua còn buông lời bất nhã.
Châu Châu vốn được chiều chuộng từ nhỏ, chưa từng chịu uất ức như vậy, lập tức thi triển pháp thuật giật vài lọn tóc của đối phương xuống.
Ngay lúc đó, một nam nhân cao gầy đứng dậy, dán một đạo bùa lên trán Châu Châu khiến nàng không thể động đậy.
Dưới ánh trăng, Châu Châu nhìn rõ diện mạo của nam nhân kia.
Ôn nhuận như ngọc, phong thái xuất trần.
Trái tim thiếu nữ không khỏi rung động.
Sau vài câu qua lại, nàng nói đến mức đối phương lạnh mặt, xốc nàng lên vai mang về đạo quán.
Cách đó không xa, Hòe Dao thở dài một tiếng:
"Thật sự không cần tới xem sao?"
Tông Ngô bình thản đáp:
"Có lão nhị canh chừng, sẽ không có chuyện gì đâu."
Hòe Dao bĩu môi.
Nàng và Tông Ngô đã dày công tuyển chọn rể hiền, chắc chắn sẽ không sai, còn lại phải xem tạo hóa của chính Châu Châu.
Lúc này trăng đã lên tới đỉnh đầu, Tông Ngô vỗ nhẹ lên đầu nàng:
"Không phải nàng muốn đi Nam Hải nhặt trân châu sao? Đi thôi."
Hòe Dao lấy lại tinh thần, cười hì hì:
"Đến lúc đó ta sẽ làm hai chuỗi, chàng một chuỗi, ta một chuỗi."
"Được..."
"Cũng tặng cho hai đứa nó mỗi đứa một..."
"Không cần."
"Đến dấm của các con mà chàng cũng ăn sao?"
"Chỉ hai chúng ta thôi, như vậy là tốt nhất."