Hòe Dao

Chương 7



Sơ Huyền nhanh ch.óng nắm lấy cổ tay ta kéo ra phía trước. Hắn chưa bao giờ mất khống chế như lúc này.

Chuỗi hạt nơi cổ chân ta trở nên nóng bỏng rát bỏng.

Trước khi cây roi kịp rơi xuống người ta, một đạo Phật quang đã đ.á.n.h bay nó.

Đệ t.ử hành hình lập tức bị hất văng đi, ngã sầm xuống đất.

Ta biết tu vi của những người hành hình không thấp, kẻ có thể làm được điều này ngoài Sơ Huyền ra thì chẳng còn ai khác.

"Sư tổ, ngài vậy mà lại..."

Trong ánh mắt hoảng hốt của đám đệ t.ử, Sơ Huyền khẽ hừ một tiếng, ho ra một ngụm m.á.u lớn.

Một tay hắn ôm lấy ta, tay kia chống xuống đất, hơi gượng dậy.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta ngơ ngác nhìn chuỗi hạt đỏ rực đầy yêu dị trên chân mình, sau đó mới sực nhận ra, vừa rồi chính nó đã thay ta chắn một kiếp nạn.

Sắc mặt Sơ Huyền tái nhợt, hơi thở hỗn loạn.

Hắn siết c.h.ặ.t năm ngón tay, nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u bên khóe môi, bình thản nói:

"Chẳng phải đã bảo ngươi đừng tới đây sao? Roi của Giới Luật Đường có thể tru diệt cả yêu thần đấy."

Đến lúc này ta làm sao không hiểu được, chuỗi tràng hạt kia là vật trân quý của Sơ Huyền.

Hắn đã điều động tu vi của bản thân để thay ta chặn đứng tai ương, bởi vậy mới bị phản phệ.

Ta lau sạch m.á.u trên khóe miệng hắn, hốc mắt cay xè:

"Hòa thượng, ngài giúp ta một lần, ta nhất định sẽ báo đáp ngài."

Nói xong, ta thúc giục luồng linh lực mỏng manh, ngưng tụ nơi đầu ngón tay thành vô số giọt hoa lộ trong suốt thấm vào cơ thể hắn.

Ta nợ hắn quá nhiều, chỉ cần Sơ Huyền có thể khỏe lại, dù có phải hồn phi phách tán ta cũng không hối tiếc.

Sơ Huyền đẩy tay ta ra, xoay người bế xốc ta lên.

Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua toàn trường:

"Sơ Huyền tự biết nghiệp chướng nặng nề. Sự việc khẩn cấp, ngày sau sẽ lại hướng trụ trì thỉnh tội."

Dứt lời, hắn ôm ta hiên ngang rời khỏi Giới Luật Đường.

Gió núi thanh mát thổi bay làn tóc bên tai.

Ta vùi đầu vào cổ hắn, hít hà mùi đàn hương nhạt, đôi má nóng bừng đỏ rực.

Dù vậy, ta vẫn không ngừng rót hoa lộ vào vết thương của hắn.

"Hòa thượng... ta khó chịu quá..."

"Sắp đến rồi."

Giọng Sơ Huyền hiếm khi ôn hòa như thế.

Ta nghe thấy tiếng nước chảy, nhưng tai nghe không rõ lắm, chỉ biết c.ắ.n răng chống tay lên n.g.ự.c hắn:

"Hòa thượng, ngài ném ta xuống đi... ta không thể hại ngài thêm lần nào nữa..."

Nghe vậy, thân hình Sơ Huyền cứng đờ, sau đó hắn khô khốc đáp:

"Không sao đâu."

Ý thức ta bắt đầu mụ mẫm, cảm thấy đây không giống như những lời Sơ Huyền thường nói.

Ngay sau đó, hắn bế ta bước vào hàn đàm.

Nước hồ lạnh lẽo làm thần trí ta tỉnh táo đôi chút, ta nhìn rõ khuôn mặt Sơ Huyền.

Mặt hắn đã đỏ rực lên, làn da khi chạm vào nước hồ phát ra tiếng xèo xèo, sương trắng bốc lên tứ phía, nước hồ đang gặm nhấm da thịt hắn.

Hắn nghiến răng, mồ hôi trên trán rơi xuống như hạt đậu.

Ta đại kinh thất sắc:

"Sơ Huyền, ngài mau đi lên đi!"

Đã mang đầy thương tích, làm sao chịu được sự t.r.a t.ấ.n như thế này.

Hắn giữ c.h.ặ.t lấy ta, giọng khàn đặc:

"Đừng động đậy."

Lòng ta như d.a.o cắt, lại một lần nữa ngưng tụ hòe hoa lộ để chữa lành vết thương cho hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nào ngờ lại biến khéo thành vụng, nước hồ sôi trào như muốn nuốt chửng cả ta và hắn.

Sơ Huyền hừ mạnh một tiếng, mồ hôi rơi như mưa.

Gần như trong khoảnh khắc đó, ta đột nhiên nhận ra:

Hoa linh đàm dùng để tẩy rửa nghiệp chướng.

Vậy thì động tình có được tính là nghiệp chướng không?

Sơ Huyền mở mắt ra, đôi mắt đỏ ngầu.

"Hòe Dao..."

Hắn thấp giọng gọi tên ta, giọng nói khàn khàn:

"Hòe Dao..."

Chuỗi hạt nơi cổ chân càng lúc càng nóng, ta c.ắ.n răng chịu đựng, đáp lại:

"Hòa thượng, ta ở đây."

Năm ngón tay Sơ Huyền múa lượn, niệm một đạo Phật ấn vỗ vào người ta, trán hắn chạm vào trán ta, thì thầm:

"Chú này có thể bảo vệ ngươi không bị tình độc giày vò. Đi đi..."

"Ngài bảo ta đi đâu chứ!"

Ta lau gương mặt ướt đẫm:

"Tràng hạt vẫn còn treo trên chân ta, ngài không giải bỏ cấm chế thì ta chẳng đi đâu được cả."

Đôi mắt Sơ Huyền run rẩy, hắn khẽ rũ mi xuống:

"Bần tăng lừa ngươi đấy, vốn dĩ chẳng có cấm chế nào cả, chỉ có tư tâm của ta mà thôi."

Ta sững sờ, đột nhiên hiểu ra ý của hắn.

Chưa từng có chuyện ta không thể đi, chỉ là hắn không muốn ta đi mà thôi.

Sơ Huyền nhẹ nhàng đẩy ta ra:

"Về chờ ta."

Ta bay lên bờ, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Vui vì Sơ Huyền đã trả tự do cho mình, nhưng buồn vì hắn vì ta mà chịu khổ. Ban đầu là ta cố ý quyến rũ, sau đó là hắn cố ý lừa gạt, chẳng thể nói ai đúng ai sai.

Trong đầm sương mù dày đặc, sóng nước cuộn trào.

Ta sợ Sơ Huyền gặp trắc trở, cũng sợ quay về gặp đám hòa thượng khó ưa kia, nên lánh đi thật xa, đứng lặng trong rừng sâu chờ đợi.

Chờ đến khi trăng đã ngả về tây, phía sau mới có tiếng động.

Sơ Huyền đã mặc quần áo chỉnh tề, khôi phục lại vẻ thanh lãnh cao ngạo thường ngày.

Thấy ta đứng dậy, hắn hơi ngước mắt bảo:

"Thu dọn đồ đạc, ngày mai xuống núi."

Ta chần chừ một lát rồi hỏi:

"Ngài bị đuổi khỏi Phật môn rồi sao?"

"Ừ."

Ta nghĩ trong lòng hắn chắc chắn không dễ chịu gì, liền nặn ra một nụ cười, tỏ vẻ nhẹ nhõm:

"Vậy thì vừa hay, khách điếm của ta đang thiếu một vị bà chủ, ngài theo ta về đi, ta nuôi ngài."

Nghĩ đến cảnh Sơ Huyền ngồi trong tiệm khiến đám tiểu yêu không dám làm càn, ta lại muốn cười.

Dường như, cùng Sơ Huyền sống qua ngày như vậy cũng khá tốt.

Ta nhìn chằm chằm hắn, môi Sơ Huyền mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng hồi lâu sau hắn chỉ rũ mắt:

"Đi thôi."

Trưa ngày kế tiếp, chúng ta rời khỏi chùa Bảo Hoa, lên đường trở về.

Đi ngang qua một thị trấn, định bụng nghỉ chân, ta bị một chiếc gương Ba Tư lớn thu hút sự chú ý.

Ta kéo Sơ Huyền đứng trước gương.

Trong gương, vị hòa thượng cao gầy tuấn tú, khí chất thoát tục; đứng bên cạnh là một nữ t.ử áo đỏ đang cười rạng rỡ, dáng người thướt tha, vạn phần quyến rũ.