Hòe Dao

Chương 8



Thế nhưng, chúng ta đứng cạnh nhau lại hợp nhau đến lạ kỳ.

Nếu có thêm một đứa nhỏ môi hồng răng trắng, đứa bé ấy vừa giống ta, lại vừa giống hắn...

Ta vội vã liếc trộm Sơ Huyền, phát hiện hắn cũng đang nhìn mình, ánh mắt thâm thúy khôn lường.

Đôi gò má ta trong nháy mắt đỏ bừng như quả hồng chín, nóng hổi đến tận mang tai.

Ta quay sang gương, tự mắng một tiếng không biết xấu hổ, rồi dưới ánh mắt vô tội xen lẫn ủy khuất của gã thương nhân Ba Tư, ta kéo Sơ Huyền len lỏi vào đám đông.

Trong trấn có một t.ửu lầu nhỏ, ở chùa Bảo Hoa ăn chay mấy ngày, sâu thèm trong bụng ta đã sớm không kềm chế được.

Ta chiếm lấy một chiếc bàn nhỏ, một hơi gọi liền năm món đặc sắc nhất, gà vịt thịt cá không thiếu thứ gì, cuối cùng cũng không quên gọi cho Sơ Huyền một phần thức ăn chay thanh đạm.

Người ta đều nói Sơ Huyền làm người nghiêm khắc, đối với đệ t.ử chùa Bảo Hoa quản giáo cực kỳ gắt gao, nhưng đối với ta, hắn lại chưa từng nặng lời, thậm chí có thể nói là dung túng hết mực.

Khi ta gặm đùi gà, hắn khẽ nhíu mày; khi ta uống canh cá, hắn vẫn nhíu mày; ngay cả khi ta tranh lấy phần cơm chay của hắn, hắn cũng chỉ thở dài một tiếng, đẩy hết sang cho ta.

Rượu no cơm chán, ta buồn ngủ đến rã rời, tùy tiện dựa vào người Sơ Huyền rồi chìm sâu vào giấc mộng.

Đến khi mở mắt ra, ta bị đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào náo loạn trong khách điếm.

"Nghe nói gì chưa, Thánh nữ Yêu tộc xuất thế, các tiên gia lại sắp hợp lực bao vây tiêu trừ rồi!"

"Không thể nào, trận chiến phục yêu năm xưa, Thánh nữ và các trưởng lão Yêu tộc đã sớm t.ử nạn. Tông Ngô thánh tăng vì bảo vệ thương sinh thiên hạ đã tự mình vào trận tru sát yêu tà, lấy thân tuẫn đạo. Mới yên ổn được bao nhiêu năm, Yêu tộc lại bắt đầu gây sóng gió rồi."

Ta đảo mắt khinh bỉ, phục yêu cái gì chứ, rõ ràng là tru tiên.

Lão Hòe tiên sinh nói năm đó Thánh nữ và vài vị trưởng lão vốn nắm chắc phần thắng, nếu không phải gã lừa trọc Tông Ngô kia chơi xấu phá hỏng pháp trận, hiện giờ thế gian đã là một bầu trời khác rồi.

Ta ngáp một cái, kéo kéo Sơ Huyền định tiếp tục lên đường.

Bỗng nghe phía bên kia lại nói:

"Ta nói này, hồng thì phải chọn quả mềm mà nắn, Yêu tộc linh trí chưa khai, mấy ngày trước còn chạy loạn khắp nơi. Các vị tiên gia tóm được mấy con hòe yêu sinh đẹp như hoa, lúc này chắc đã bị trói vào mật thất để song tu rồi."

"Phi! Danh môn chính phái sao lại hành xử hạ lưu bẩn thỉu như thế?"

Ta không còn tâm trí nghe tiếp, đột ngột đứng bật dậy lao ra ngoài.

Sơ Huyền giữ c.h.ặ.t lấy ta, nhíu mày hỏi:

"Ngươi định làm gì?"

Hốc mắt ta đã đỏ hoe:

"Ngài không nghe thấy sao? Họ bắt người của ta! Ta phải về cứu họ!"

Lực tay Sơ Huyền rất lớn, nắm c.h.ặ.t đến mức xương cổ tay ta phát đau:

"Việc này ngươi không cần lo."

Ta nghẹn ngào thốt lên:

"Hòa thượng, người ta đều nói yêu quái sinh ra đã tà ác, chẳng lẽ trên đời này thật sự không có kẻ xấu xa sao?"

Sơ Huyền im lặng.

Ta dường như thấy đáy mắt hắn xẹt qua một tia đau lòng, nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác.

"Ngài buông ra, đây là chuyện của Yêu tộc chúng ta, không cần ngài quản."

Ta hất tay hắn ra, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Sơ Huyền thở dài một tiếng:

"Ta sẽ thay ngươi cứu người."

Ta ngẩn ngơ đứng đó, lẩm bẩm hỏi lại:

"Ngài nói cái gì?"

Sơ Huyền đứng dậy, dắt ta đi ra ngoài:

"Có thiện thì ắt có ác, nếu họ chưa từng phạm phải sát nghiệt, họ có tư cách được sống trên đời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đến khi ta chạy về tới lãnh địa của hòe yêu, nơi ngày xưa vốn xanh tươi tràn đầy sức sống giờ đã bị san thành bình địa.

Đập vào mắt là một mảnh hoang tàn, xác phơi khắp nơi.

Thậm chí có những tộc nhân váy áo xộc xệch, thân mình đầy vết bầm tím.

Đầu óc ta ong lên một tiếng, chân nhũn ra, nếu không có Sơ Huyền đỡ lấy, ta đã quỵ xuống đất từ lâu.

Lần trước khi ta rời nhà, lão Hòe tiên sinh còn dắt đám trẻ con hớn hở tiễn chân ta, còn nói chờ ta về sẽ tặng một vò hòe hoa t.ửu.

Thậm chí vài ngày trước, ta còn dùng hạc giấy đưa tin cho ông.

Vậy mà giờ đây thân nhân, bằng hữu và cả vị lão Hòe tiên sinh ta kính yêu nhất, tất cả đều không còn nữa.

Ta c.h.ế.t lặng bước qua vũng m.á.u của tộc nhân, lòng hận thù cuồn cuộn như ngọn lửa thiêu đốt tâm can.

Đám cầm thú...

Trong đầu ta cứ vang lên cuộc đối thoại của những kẻ ở t.ửu lầu kia.

Ta quỳ gối trước căn nhà gỗ đổ nát, lẩm bẩm như kẻ mê sảng:

"Họ bắt tộc nhân của ta đi rồi."

"Hòe yêu chúng ta phần lớn hành y cứu người, chưa từng làm ác... Quả hồng chọn quả mềm mà nắn, nói chẳng sai chút nào... Hòa thượng, kẻ đáng c.h.ế.t phải là bọn họ."

Bàn tay Sơ Huyền lơ lửng trên đỉnh đầu ta hồi lâu, chậm rãi siết c.h.ặ.t rồi lại thu về:

"Hòe Dao, ta sẽ cứu họ cho ngươi. Ngươi... ngoan ngoãn đợi ở đây, được không?"

Ta cười, nước mắt rơi lã chã:

"Sơ Huyền, cảm ơn ngài..."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ánh mắt Sơ Huyền run rẩy, hồi lâu không nói nên lời.

Ta xòe lòng bàn tay ra, bên trong là một viên yêu đan đen nháy, nhỏ nhắn nhưng trong suốt mượt mà.

"Hòa thượng, ngài đi đi, đây là chuyện của chính ta, sống hay c.h.ế.t không liên quan đến ngài nữa."

Ta hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói:

"Ta nhất thời hồ đồ, hại ngài phá giới, đoạn tuyệt tiền đồ, hủy hoại tu vi, làm loạn tâm trí ngài. Vốn định dùng phần đời còn lại để chuộc tội, xem ra là không được rồi. Kiếp sau, ta sẽ bảo vệ ngài. Đừng hận ta..."

Sơ Huyền đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta:

"Hòe Dao, ngươi thật sự đã quyết định rồi sao?"

Ta mỉm cười với hắn, đứng bật dậy hôn lên môi hắn một nụ hôn:

"Nếu ta còn sống, sẽ lại đi tìm ngài."

Sơ Huyền đăm đăm nhìn ta rất lâu, đột nhiên cười chua chát, chậm rãi buông tay, giọng khàn đặc:

"Được."

Ta dứt khoát nuốt viên yêu đan vào bụng.

Vừa vào đến miệng, nó đã hóa thành một dòng suối thanh mát chảy khắp tứ chi bách hài.

Sơ Huyền toàn thân tỏa ra Phật khí thánh khiết nhất, thứ này ảnh hưởng rất lớn đến việc ta dung nạp tu vi, nên hắn đã sớm lùi xa.

Người ta đều nói nuốt yêu đan giống như đi qua một vòng luyện ngục, nhưng cơn đau trong tưởng tượng không hề xuất hiện, tựa hồ... mọi thứ vốn dĩ nên như thế này.

Cảm giác ấy thật kỳ lạ, ta mất đi sự khống chế đối với thân thể, người nhũn ra rồi ngã xuống.

Ta dường như rơi vào một giấc mộng.

Trong mộng, ta đứng trên một tế đài khổng lồ, xung quanh là những lời chú ngữ châm chọc.

Gió bụi nổi lên bốn phía, phương xa đám đông đang phẫn nộ kích động. Yêu tộc ở sau lưng ta m.á.u chảy thành sông.

Ta thấy lão Hòe tiên sinh, thấy tộc nhân, thấy các vị trưởng lão.

Và rồi... ta thấy Sơ Huyền.