Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 27



Bên trong vẫn im lặng, Vương Huyền tức giận, dùng sức đá vào cửa một cái, chửi thề: “Mẹ nhà nó chứ… Đừng để tôi biết đứa nào làm, vô pháp vô thiên rồi.”

Đầu bên kia đang gọi người mang chìa khóa dự phòng đến, bên này chỉ còn lại tiếng thở dồn dập. Bạch Hành Việt hơi đứng thẳng dậy, giúp cô cài khuy áo lót, anh vươn tay ra chỉnh lại cổ áo cho cô, che đi vết đỏ ửng ngay trước ngực.

Cả người Châu Toàn mềm nhũn, vịn vào cánh tay anh, móng tay bấu sâu vào da.

Bạch Hành Việt nhìn cô, ngón cái lau vết nước còn sót lại ở khóe môi cô: “Có thể ra ngoài gặp người ta được không?”

Châu Toàn cố tình chạm vào tay nắm cửa, tay có chút run.

Bạch Hành Việt ngăn cô lại, cười nhẹ: “Cố chấp làm gì?”

Châu Toàn vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, hắng giọng nói: “… Biết rõ còn hỏi.”

Bản tính xấu xa của đàn ông trỗi dậy, Bạch Hành Việt sẽ không để cô ra ngoài với trạng thái này, anh chạm vào má cô đang nóng bừng: “Tôi ra ngoài trước. Em ở lại đây, yên tâm ăn hết cơm đi.”

Châu Toàn gật đầu.

Bạch Hành Việt không quên dặn dò: “Đừng nói chuyện với cậu ta quá lâu.”

Châu Toàn khựng lại, nói: “Biết rồi.”

Sắp xếp xong cho Châu Toàn, Bạch Hành Việt đẩy cửa ra, chạm mặt Vương Huyền đang đứng đợi ngoài cửa. Ánh mắt anh bình thản, không có vẻ gì bất thường.

Thấy là anh, Vương Huyền nghẹn một cục tức trong lồng ngực, không tiện phát tác: “Trong đó chỉ có một mình cậu thôi à?”

Bạch Hành Việt bình tĩnh nói: “Nếu không thì còn ai?”

“Tôi gọi to như vậy cậu không nghe thấy sao?” Vương Huyền tỏ ra biểu cảm kỳ quặc: “Cách âm chỗ này khi nào tốt đến thế.”

“Tai tôi không tốt lắm.”

“Nghe cậu nói xạo kìa!” Vương Huyền không nhịn được, xắn tay áo định đi vào trong.

Bạch Hành Việt cũng không ngăn cản, đột nhiên nói: “Tôi định ở lại đội thêm một thời gian nữa.”

Vương Huyền dừng bước, mừng rỡ: “Thật không? Đừng có lừa tôi đấy.”

“Lừa ông làm gì.”

“Phòng làm việc của cậu không phải đã chuẩn bị xong rồi sao?” Vương Huyền nói: “Tôi còn tưởng cậu sắp đi rồi.”

Bạch Hành Việt luôn chú trọng hiệu suất, không thể cứ mãi lang thang ngoài này, sớm muộn gì cũng phải về Bắc Kinh lo việc của mình. Vương Huyền dù tiếc cũng chưa từng nói lời níu kéo.

Bạch Hành Việt nói: “Cũng không vội lúc này.”

Vương Huyền lập tức vui vẻ, khoác vai anh: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hồi đó tôi trang trí nội thất đúng là có bảo thợ gia cố cửa sổ cách âm tốt nhất.”

Bạch Hành Việt nhếch môi: “Thế à.”

“Chứ sao!” Vương Huyền hào sảng nói: “Đi nào, đằng nào buổi chiều cũng không có việc gì, qua phòng tôi uống chút.”

Khi họ đi rồi, Châu Toàn từ từ bình tĩnh lại, gọi lại cho Ninh Di Nhiên.

Ninh Di Nhiên bắt máy rất nhanh, giọng điệu có chút không đúng: “Em đang ở cùng ai vậy?”

Câu nói này nghe như đang thăm dò, Châu Toàn không để ý: “Chẳng phải chúng ta đã nói chuyện xong xuôi rồi sao? Anh đột nhiên làm cái trò này, để bạn tôi đứng đợi dưới nhà là có ý gì?”

Ninh Di Nhiên nói: “Không có ý gì, muốn nhân cơ hội này nói với em vài câu thôi.”

“Tôi tưởng chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.”

Ninh Di Nhiên im lặng vài giây, không vòng vo: “Hôm đó anh gọi cho Lão Bạch, em có ở cạnh cậu ta không?”

Châu Toàn nói: “Khi nào?”

“Tháng trước.”

“Chắc vậy.”

“Toàn Toàn, em có phải đã quá gần gũi với cậu ta rồi không? Chẳng lẽ buổi tối cũng có việc phải nói chuyện à?”

Châu Toàn đã không quen với cách xưng hô này, nhưng không nói gì, cũng không định giải thích: “Chúng ta đã chia tay rồi, tôi thân với ai cũng không liên quan đến anh.”

“Em đừng quên, Lão Bạch là anh em của anh.” Ninh Di Nhiên vừa cảnh cáo vừa nhắc nhở: “Sau khi về Bắc Kinh, chúng ta sẽ ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp đấy.”

Châu Toàn hít một hơi thật sâu: “… Nói xong rồi chứ? Giờ có thể mở cửa được chưa?”

Ninh Di Nhiên không trả lời, trực tiếp cúp máy.

Vài phút sau, người bạn thân Nghê Thính của cô gửi tin nhắn nói đã vào nhà được, quay một đoạn video trong phòng thay đồ, hỏi cô muốn lấy những gì.

Châu Toàn lơ đãng trả lời: “Những cái chưa cắt mác thì không cần lấy, cậu cứ cho những cái còn lại vào vali là được.”

Nghê Thính: “Quần áo thì dễ rồi, cả tủ túi xách kia xử lý thế nào đây?”

Châu Toàn: “Cậu cứ tự chọn đi.”

Dọn dẹp xong, Nghê Thính đi giày cao gót xuống lầu, gửi tin nhắn thoại than phiền: “Mình nói cho cậu biết Châu Toàn, nếu không phải nể mặt cậu, hôm nay mình đã xách một thùng sơn ra gara, tạt hết vào mấy chiếc xe của anh ta rồi.”

Nghê Thính không phải người có thể nhịn, có thù tất báo, bình thường đã không hợp với Ninh Di Nhiên, lần này rõ ràng đã bị chọc tức, hận không thể hỏi thăm cả gia đình anh ta.

Châu Toàn an ủi: “Biết là cậu vất vả nhất, đợi về mình sẽ mời cậu đi ăn.”

Nghê Thính hừ một tiếng: “Thế còn được. Về nhớ mang đặc sản cho mình đấy.”

Châu Toàn cười nói được.

Nghê Thính nói: “À đúng rồi, cậu với Ninh Di Nhiên cãi nhau qua điện thoại à? Mình thấy sắc mặt anh ta tệ lắm.”

Châu Toàn nói: “Đã chia tay rồi, chẳng cần phải cãi nhau nữa.”

“Cũng phải.” Nghê Thính nói: “Hai người một người nam một người bắc, xa nhau như vậy, vòng bạn bè cũng không giống nhau, sao có mâu thuẫn gì.”

Châu Toàn thoáng chút ngẩn người, tựa như tự nói với mình: “Cũng chỉ có mấy tháng này là xa thôi.”

Nghê Thính nói: “Chẳng qua chỉ là chia tay thôi mà? Anh ta không cho cậu hít thở chung một thành phố với anh ta à?”

“Không liên quan đến chuyện đó.”

“Thế vì cái gì?”

Đầu dây bên kia của Châu Toàn không còn tiếng động.

Hai người quen nhau cũng không phải ngắn, Nghê Thính lần đầu thấy cô thiếu quyết đoán như vậy, tưởng liên quan đến Ninh Di Nhiên, không nhịn được lại mắng anh ta một trận.

Nói chuyện thêm vài câu, giải quyết xong chuyện này, Châu Toàn đặt điện thoại xuống, nhìn đồ ăn trong hộp cơm, lòng cô bồn chồn, không còn tâm trạng động đũa.

Những lời của Ninh Di Nhiên đã đâm thẳng vào tim cô, làm vỡ tan vẻ ngoài bình yên. Cô biết vấn đề này mãi mãi không thể trốn tránh.

Châu Toàn cầm tờ giấy trắng trên bàn, v**t v* đường nét mày mắt của chính mình trong bức vẽ.

Từng nét cười, từng cái nhíu mày đều rất chân thật, rất sống động. Đây là hình ảnh trực quan nhất của cô trong mắt Bạch Hành Việt.

Châu Toàn nhìn chăm chú một lúc, cô mở cuốn sổ tay ra, do dự rồi kẹp bức vẽ vào trong.



Sau khi kết thúc khóa đào tạo cuối cùng cho thực tập sinh mới, Châu Toàn có ba ngày nghỉ.

Châu Nạp vừa nghỉ đông, muốn đến đây chơi vài ngày. Châu Toàn đã mua vé máy bay cho cậu, nhân lúc rảnh rỗi, cô định đi nhờ xe vận chuyển của đội đến đón cậu vào buổi trưa.

Tính toán thời gian, Châu Toàn ra khỏi ký túc xá, không đợi được xe vận chuyển, mà đợi được chiếc Mercedes Benz G-Class màu đen của Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt hạ cửa sổ ghế phụ, một tay đặt trên vô lăng, thản nhiên nói: “Lên xe đi.”

Châu Toàn mở cửa xe.

Xe vừa ra khỏi trại, Châu Toàn hỏi: “Anh không hỏi tôi đi đâu à?”

Bạch Hành Việt nói: “Tôi cũng tới sân bay, tiện thể đưa em đi luôn.”

Châu Toàn ngẫm nghĩ, hiểu ra ngay: “Châu Nạp nói với anh là nhóc ấy đến, nhờ anh đến đón sao?”

Bạch Hành Việt “ừ” một tiếng.

Châu Toàn thầm mắng Châu Nạp không đáng tin, nói: “Tên nhóc ấy không nói với em.”

Bạch Hành Việt liếc nhìn cô: “Em cũng không nói với tôi.”

Châu Toàn suy nghĩ, nói một cách vô tình: “Chúng ta vẫn chưa đến mức phải báo cáo cho nhau, hơn nữa tôi cũng không muốn chuyện gì cũng dựa dẫm vào anh.”

Câu nói này ít nhiều có ý muốn giữ khoảng cách.

Bạch Hành Việt cười: “Hôn rồi, sờ rồi, bây giờ nói những lời này sao?”

Châu Toàn mặt không đổi sắc: “Ai cũng đều là người trưởng thành, chuyện này có gì mà không thể vượt qua được.”

“Được, theo ý em.” Giọng anh ôn hòa, kiểu như người lớn đang nhường nhịn trẻ con.

Giống như đấm vào bông, Bạch Hành Việt hoàn toàn không muốn so đo với cô.

Châu Toàn đã hiểu ra, người này làm việc không theo quy tắc, khó tấn công khó phòng thủ. Không chắc đã ăn mềm, nhưng tuyệt đối không ăn cứng.

Bạch Hành Việt rảnh tay châm một điếu thuốc, nói: “Buồn ngủ thì chợp mắt một lát, đến nơi tôi gọi em.”

Châu Toàn không muốn nói chuyện, hơi nghiêng người, trán tựa vào cửa kính xe, nhìn cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh chóng.

Buổi chiều, đến sân bay, không phải đợi quá lâu ở cổng đến, chuyến bay đã hạ cánh đúng giờ.

Châu Nạp mặc áo khoác phao màu xanh nhạt với chiếc quần jeans, kéo một chiếc vali dán đầy hình dán, từ xa chạy về phía họ, tràn đầy vẻ trẻ trung.

Một thời gian không gặp, tóc Châu Nạp dài hơn, hơi xoăn tự nhiên, da trắng hơn trước.

Thấy Bạch Hành Việt, Châu Nạp phấn khởi chào hỏi: “Lâu rồi không gặp, anh rể…” Hai chữ phía sau còn chưa kịp nói ra đã ánh mắt của Châu Toàn dọa sợ, cậu đành ngoan ngoãn sửa lại: “Anh Việt.”

Bạch Hành Việt gật đầu: “Cao lên rồi.”

Châu Nạp đắc ý: “Phải ạ, cao lên hẳn ba phân đấy.”

Châu Toàn tự nhiên nhớ đến câu nói nổi tiếng trên mạng: “Tam hoàng tử lại cao lên rồi”, thấy buồn cười, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Về đến xe, Bạch Hành Việt hỏi Châu Nạp: “Trên máy bay có ăn gì không?”

Châu Nạp nói: “Có ăn, nhưng không no ạ.”

Bạch Hành Việt nói: “Vậy đi ăn trước, ăn xong rồi chơi.”

Châu Nạp lập tức hứng thú: “Được ạ, nghe theo anh. Nhưng mà anh Việt, chúng ta đi đâu chơi ạ?”

“Đưa cậu đi xem vài cảnh quan khí tượng kỳ lạ ở đây.”

Châu Toàn biết em trai mình có hứng thú với khí tượng, còn Bạch Hành Việt thì chưa chắc đã không biết.

Châu Toàn nói đúng lúc: “Có vài nơi đang tổ chức triển lãm ảnh, khoảng thời gian này không mở cửa cho người ngoài.” Cô đã kiểm tra trên trang web chính thức ngày hôm qua vì muốn mua vé.

Bạch Hành Việt không nói gì khác, chỉ nói: “Đi được.”

Ở trung tâm thành phố có một nhà hàng cừu nướng nguyên con rất nổi tiếng. Khi họ đến đã không còn bàn trống.

Một người phục vụ nam mặc áo sơ mi thắt nơ đến, dẫn họ lên thẳng tầng ba. Bạch Hành Việt quen biết với chủ nhà hàng này, chủ quán biết anh sẽ đến nên đã đặt trước một phòng riêng.

Châu Toàn lúc này mới nhận ra, có Bạch Hành Việt ở bên, mọi việc dù lớn hay nhỏ cô hoàn toàn không cần phải lo lắng.

Châu Toàn không phải không lên kế hoạch du lịch, nghĩ rằng Châu Nạp mệt mỏi sau chuyến đi, cần nghỉ ngơi nên cô không có ý định sắp xếp lịch trình cho ngày hôm nay.

Cô đã đánh giá thấp năng lượng của lứa tuổi này rồi.

Khi ăn, câu chuyện mãi chẳng thể dừng.

Miệng Châu Nạp liên thang không ngừng nghỉ, liên tục hỏi Bạch Hành Việt các câu hỏi. Bạch Hành Việt không có vẻ gì là thiếu kiên nhẫn, anh trả lời từng câu một, ngắn gọn và súc tích. Thỉnh thoảng anh lại nhìn Châu Toàn phía đối diện, quan tâm đến việc ăn uống của cô.

Chây Nạp chuyển chủ đề, nói về trò chơi, cậu thao thao bất tuyệt, tinh thần phấn chấn.

Châu Toàn bị làm phiền đến đau đầu, nhân tiện hỏi: “Điểm thi cuối kỳ có chưa? Xếp hạng thế nào?”

Châu Nạp biết mình đuối lý, lập tức im lặng, cúi đầu ăn cơm.

Châu Toàn đang uống canh, bàn tay cầm thìa lơ lửng giữa không trung, bỗng khựng lại một chút.

Dưới gầm bàn, Bạch Hành Việt nắm lấy bàn tay còn lại của cô, anh liên tục x** n*n, chơi đùa với phần thịt mềm mại trong lòng bàn tay cô.

Mí mắt Châu Toàn giật giật, cô giãy tay nhẹ nhưng càng bị anh nắm chặt hơn.

Có một khe hở giữa bàn và tường, Bạch Hành Việt kéo tay cô lại, nhân lúc Châu Nạp không để ý, anh lấy ra một sợi dây chuyền rồi đeo vào cổ tay cô.

Cảm giác lạnh lẽo truyền đến, Châu Toàn không hiểu lý do, đợi anh buông ra, cô giơ tay lên nhìn.

Sợi dây chuyền màu vàng nhạt, kiểu dáng đơn giản, phần khóa cài có đính kim cương, kích thước vừa vặn, là một mẫu đặt làm riêng theo cổ tay cô.

Giữa chừng, Châu Nạp đi vệ sinh.

Cuối cùng đợi được cơ hội, Châu Toàn hỏi Bạch Hành Việt có ý gì.

Bạch Hành Việt nói: “Chiếc vòng tay em để lại chỗ tôi lần trước vứt đi rồi, đền cho em một cái mới.”

Châu Toàn hỏi: “Ai vứt đi?”

Bạch Hành Việt nói: “Tôi.”

Châu Toàn nhớ ra chiếc vòng tay đó. Vài tháng trước, Ninh Di Nhiên để dỗ dành cô đã mua một món quà, đặc biệt nhờ Bạch Hành Việt mang đến. Cô không gán cho nó quá nhiều ý nghĩa, bình thường đã đeo quen, chưa từng tháo ra.

Châu Toàn nhìn anh, hỏi: “Tại sao?”

Bạch Hành Việt nói: “Nhìn không thuận mắt.”