Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 28



Sau bữa tối, ba người đi dạo quanh một khu thương mại gần đó.

Châu Nạp chưa từng đến đây nên thấy mọi thứ đều mới lạ. Bạch Hành Việt đưa cho cậu một tấm thẻ và bảo muốn mua gì thì cứ mua.

Châu Toàn cau mày, xòe tay về phía em trai, ý bảo cậu đưa lại thẻ cho cô.

Bạch Hành Việt ôm eo cô, kéo cô sang một bên: “Đừng quản nữa. Một đứa trẻ thì tiêu được bao nhiêu chứ?”

Châu Toàn ngoái đầu lại nhìn, nói: “Anh cứ nuông chiều nó đi. Với cả nó sắp trưởng thành rồi, đâu còn là trẻ con nữa.”

Bạch Hành Việt thản nhiên: “Nó tự biết chừng mực.”

Châu Toàn đột nhiên im lặng. Không hiểu sao cô lại cảm thấy cảnh tượng này quá đỗi bình dị, không phù hợp chút nào với họ.

Bạch Hành Việt cúi xuống nhìn cô: “Nghĩ gì thế?”

Châu Toàn lờ đi ánh mắt của anh: “Không nghĩ gì cả.”

“Ánh mắt em không đúng.”

“Tôi chỉ thấy, anh có vẻ rất thích trẻ con.”

Bạch Hành Việt mỉm cười: “Sao, em muốn sinh cho tôi một đứa hả?”

Châu Toàn cũng cười: “Chắc có nhiều người muốn sinh con cho anh, tôi thì thôi.”

Bạch Hành Việt thu lại vẻ đùa cợt, thản nhiên nói: “Tôi chưa từng kỳ vọng gì về chuyện gia đình.”

Châu Toàn đại khái hiểu ý: “Không muốn kết hôn sao?”

“Đại loại thế.”

“… Nói với tôi những chuyện này làm gì?”

“Để em hiểu.” Bạch Hành Việt dừng lại: “Mọi thứ khác đều được, trừ hôn nhân.”

Châu Toàn bình tĩnh đáp: “Tôi chưa nghĩ xa đến thế.” Đó là lời thật lòng.

“Vậy với Ninh Di Nhiên thì em đã nghĩ đến rồi ư?”

“Anh ta là anh ta, anh là anh.” Châu Toàn nói: “Hai người không giống nhau.”

Có lẽ không phải là không giống nhau, chỉ là ở giai đoạn này tâm lý của cô đã thay đổi.

Châu Toàn đã từng thực sự muốn đi đến cuối cùng với Ninh Di Nhiên, một lòng một dạ, nhưng thực tế đã chứng minh, kết quả không có tệ hơn mà chỉ có tệ nhất.

Không phải ai cũng cam tâm tình nguyện gắn bó dài lâu, cô cũng không muốn đi lại vào vết xe đổ. Như thế thì chẳng có nghĩa lý gì.

Bạch Hành Việt nhìn cô một lúc rồi cười lạnh: “Em không muốn nghĩ thông suốt, tôi không có ý kiến. Người chịu thiệt đâu phải là tôi.”

Biết anh đã hiểu lầm ý của mình, Châu Toàn toan há miệng, rồi lại thôi, cuối cùng cũng không giải thích gì cả.

Chưa đầy mười phút sau, Châu Nạp quay lại, tay chỉ xách một túi đựng đồ thủ công mỹ nghệ.

Châu Toàn đoán rằng đó là quà mua cho Lâm Tú Dung nên trong lòng ít nhiều cũng thấy hơi áy náy. Bạch Hành Việt còn nhìn ra được sự chín chắn của Châu Nạp rõ hơn cả cô.

Đằng trước có một cửa hàng đồ uống, Châu Toàn đi mua cho em trai một ly nước uống.

Khi đi ngang qua Bạch Hành Việt, cô định hỏi anh có muốn uống gì không, nhưng thấy anh không có ý định bắt chuyện nên cũng không hỏi nữa.

Châu Nạp tinh ý nhận ra bầu không khí giữa hai người họ có gì đó khác lạ. Cậu đưa thẻ về lại cho anh, rồi tìm chuyện để nói: “Anh Việt, khi nào chúng ta xuất phát ạ?”

Bạch Hành Việt hỏi: “Không mua thêm gì nữa sao?”

Châu Nạp cười toe: “Mua chút thôi, không thì chị em lại mắng em mất.”

Bạch Hành Việt thản nhiên: “Ví của anh, không đến lượt cô ấy quản.”

Bên cạnh cửa hàng đồ uống là một tiệm bán hộp blind box, vừa hay có bộ nhân vật mà Châu Nạp thích. Châu Toàn đi vào chọn cả một bộ, xếp hàng thanh toán nên mất một chút thời gian.

Khi ra khỏi cửa hàng, không thấy Bạch Hành Việt và Châu Nạp đâu, cô đi quanh một vòng rồi tìm thấy họ ở gần đó.

Lát nữa họ sẽ đi ngắm cảnh ở huyện Thiện Thiện, trên đường đi qua vùng hoang mạc, buổi tối không chắc sẽ tìm được chỗ ở. Bạch Hành Việt đã mua một số thiết bị cắm trại và tặng Châu Nạp một chiếc máy ảnh có ống kính rời để sau này chụp ảnh.

Khi Châu Toàn đến, Bạch Hành Việt đang hướng dẫn cậu điều chỉnh các thông số, Châu Nạp cầm chiếc máy ảnh mới, đuôi mắt cong cong.

Đến lúc này, Châu Toàn lờ mờ nhận ra, có lẽ vì Châu Nạp là em trai cô nên Bạch Hành Việt mới kiên nhẫn đối xử với cậu như vậy. Một người không muốn lập gia đình, sao có thể thích trẻ con được chứ.

Huyện Thiện Thiện không xa nơi này, mất khoảng hai giờ lái xe.

Vừa vào trạm thu phí, Bạch Hành Việt gọi một cuộc điện thoại cho ai đó. Khi đến khu dịch vụ, một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn và đeo kính đã đợi sẵn ở đó.

Ông đưa qua cửa sổ xe một giấy phép ra vào và ba vé vào cổng. Bạch Hành Việt khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn.

Người đàn ông trông nghiêm nghị nhưng không hề tỏ vẻ, ông nói một cách ôn hòa: “Thay mặt tôi gửi lời hỏi thăm đến bố cậu, đợi về Bắc Kinh tôi sẽ đến thăm ông ấy.”

Trong lúc họ đang trò chuyện xã giao, Châu Nạp ghé sát vào Châu Toàn, lẩm bẩm: “Người này trông quen quá… Hình như em đã gặp trên chương trình thời sự lúc bảy giờ.”

Châu Toàn bóc một múi quýt, đút vào miệng cậu, cười hỏi: “Ngọt không?”

Châu Nạp rụt cổ lại, nói ngọng nghịu: “Chua lè chua lét.”

“Thế thì ăn hết đi.” Châu Toàn nói: “Chị không thích ăn chua.”

“Chị lúc nào cũng coi em là cái thùng rác.” Dù miệng cằn nhằn, Châu Nạp vẫn cầm lấy những múi quýt còn lại.

Sau khi người đàn ông rời đi, Bạch Hành Việt để vé vào ghế phụ lái, qua gương chiếu hậu nhìn hai chị em một cái.

Châu Toàn đối diện với ánh mắt anh, chủ động đưa ra một múi quýt: “Muốn ăn quýt không?”

Bạch Hành Việt cười như không cười: “Tôi cũng không thích ăn chua.”

Tạm thời hòa giải.

Rời khỏi đường cao tốc, càng đi xa càng ít người. Xe chạy vào khu bảo tồn thiên nhiên, những dãy núi tuyết trùng điệp, hơn chục con bò Tây Tạng hoang dã đi thành đàn dưới chân núi, vô cùng hùng vĩ.

Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Châu Nạp vội vàng cầm máy ảnh lên và chụp vài tấm.

Bạch Hành Việt nhắc nhở cậu: “Chụp xong thì đóng cửa sổ lại.”

Châu Nạp khó hiểu: “Bò Tây Tạng không chủ động tấn công người mà?”

“Trong đàn có bê con, để bảo vệ con, bò cái có thể làm bất cứ điều gì.” Bạch Hành Việt nói: “Đừng đánh giá thấp bản năng làm mẹ của động vật.”

Châu Nạp chen vào giữa hai ghế phía trước, hào hứng nói: “Anh Việt, sao anh cái gì cũng biết thế?”

Bạch Hành Việt nói: “Đi nhiều thì thấy nhiều.”

Châu Nạp hỏi: “Nghe chị em nói, anh không phải vừa mới về nước à?”

Bạch Hành Việt nhếch môi: “Nước ngoài không có khu bảo tồn động vật hoang dã chắc?”

Châu Nạp chợt hiểu ra: “À, đúng rồi. Sau này tốt nghiệp đại học, em cũng muốn được đi khắp nơi như anh, chưa tới ba mươi tuổi mà đã thấy đủ loại chuyện lạ rồi.”

Châu Toàn nghe xong thì đỡ trán: “Đừng nói suông nữa, thi đậu đại học rồi hẵng nói.”

Trước khi trời tối, họ đến trạm quan sát ảo ảnh thị giác.

Gần đây ở đây có hoạt động, xe cộ nhiều nhưng không có mấy người, trên cồn cát đặt vài máy quay chuyên để ghi hình cảnh hoàng hôn trên sa mạc.

Vào mùa đông, ngày dài và mặt trời lớn. Xuống xe, Châu Toàn cảm thấy cát dưới chân hơi nóng nên di chuyển sang một bên, đứng trên một bậc thang.

Nhận thấy Bạch Hành Việt đang đi về phía mình, Châu Toàn trấn tĩnh lại, không biểu lộ gì.

Hai người đứng cạnh nhau, tạm thời im lặng. Cát vàng từ khắp nơi tụ lại, chảy về giữa lòng con sông.

Chỉ trong một hai phút, bờ bên kia hiện ra từng tòa cao ốc, mờ mờ ảo ảo, biến đổi khôn lường. Tầng mây hạ xuống, như sắp hòa tan vào con sông lạnh buốt phủ đầy băng giá.

Cũng chỉ vài phút sau, trời tối hẳn, những ảo ảnh đó cũng tan biến trong chớp mắt.

Châu Toàn nhìn ra xa, ánh mắt không mấy tập trung, khẽ nói: “Bạch Hành Việt, tôi không tự tin.”

Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn cô: “Em sợ điều gì?”

Châu Toàn nói: “… Lòng người.” Lòng người bạc bẽo, thế sự đổi thay.

Cô không muốn phủ nhận, Ninh Di Nhiên trước đây cũng từng quan tâm cô chu đáo như vậy.

Châu Nạp đứng quay lưng lại với họ, cậu đứng cách đó mấy chục mét, đang cảm nhận gió và thiên nhiên bên bờ sông.

Bạch Hành Việt nắm lấy cổ tay cô, kéo ra sau, mang cô lại gần. Anh đối diện đỡ lấy eo cô, khoảng cách chợt rút ngắn, Châu Toàn nghẹn lại, vô thức nhìn về phía Châu Nạp.

Bạch Hành Việt dẫn dắt: “Cậu nhóc sẽ không quay lại đâu.”

Châu Toàn tin lời anh, không còn nhìn ngó xung quanh nữa.

Bạch Hành Việt kéo một tay cô lên, mở lòng bàn tay cô ra, đặt lên ngực anh, khẽ hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Gió thổi vù vù bên tai, Châu Toàn cảm nhận được nhịp tim cùng tần số với cô.

Cô chống tay lên ngực anh, cách một lớp da thịt và xương, phác họa hình dáng trái tim đó, nửa thật nửa đùa nói: “Hiện tại tôi không muốn cái này.”

Bạch Hành Việt cười, không chấp nhặt: “Vậy em muốn gì? Chỉ muốn một mình tôi thôi sao?”

Châu Toàn mặc kệ: “Tôi có thể ích kỷ hơn anh nghĩ đấy.”

“Sống vì bản thân mình thì có gì không tốt.”

Anh rõ ràng tỉnh táo hơn cô nhiều, thông suốt mọi mặt tối và quy tắc ngầm trên đời này, thuần thục và khéo léo.

Châu Toàn không kìm được hỏi: “Anh cũng vậy sao? Sống vì bản thân mình.”

Bạch Hành Việt thẳng thắn: “Phải.”

“Nếu có ngày phải làm trái ý muốn thì sao?”

“Một là chấp nhận, hai là từ bỏ.”

Châu Toàn không nói gì nữa, định quay lại chỗ cũ trước khi Châu Nạp quay đầu lại thì vòng eo bị anh ôm chặt.

Cô loạng choạng về chúi về phía trước, suýt nữa đồ nhào vào người anh.

Bạch Hành Việt cúi mắt: “Châu Toàn.”

Châu Toàn: “Hửm?”

“Thời gian sẽ chứng minh lòng người. Cứ thong thả thôi.” Bạch Hành Việt nói: “Tôi còn không vội, em vội cái gì?”



Gần trạm quan sát có một nhà trọ tạm thời. Bạch Hành Việt hỏi Châu Nạp muốn ở đó hay cắm trại gần đó.

Châu Nạp ban đầu định ngủ ngoài trời một đêm, trải nghiệm phong cảnh thiên nhiên, nhưng nghe nói ở đó có tiệc lửa trại nên lập tức chọn vế trước.

Bữa tối được ăn trong sân nhà trọ. Trong tiết trời âm độ, nồi rượu mã nãi bốc hơi nghi ngút, những xiên thịt cừu nướng to bằng bàn tay xèo xèo mỡ.

Những người ở trọ đều là những người yêu nhiếp ảnh từ khắp nơi trên cả nước, có rất nhiều người am hiểu thiên văn và địa lý. Chỉ trong một bữa ăn, Châu Nạp đã làm quen với vài bạn trẻ ngồi cạnh.

Có một cô gái chưa đến hai mươi tuổi, nói chuyện đặc biệt hợp với Châu Nạp. Cô gái có đôi mắt sâu, to đến kinh ngạc, trông giống người địa phương nhưng lại nói giọng Bắc Kinh rất chuẩn.

Châu Nạp tò mò không thôi: “Bạn là người ở đâu thế?”

Cô gái khẽ cười, hào sảng lấy căn cước ra cho cậu xem: “Bố mình là người Duy Ngô Nhĩ, mẹ là người Hán, mình sống với mẹ từ nhỏ, ở Bắc Kinh hơn mười năm rồi.”

Châu Nạp hiểu ra và ghi nhớ tên cô ấy. Bành Tri Kỳ.

Thấy Châu Nạp đang ngẩn người, Bành Tri Kỳ khẽ huých vai cậu, hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Châu Nạp cười, lộ ra má lúm đồng tiền: “Mình đang nghĩ, cậu thà chuyển hộ khẩu thành người Duy Ngô Nhĩ còn hơn, ít nhất điểm thi đại học sẽ được cộng thêm năm điểm.”

Bành Tri Kỳ bật cười: “Mình thấy, cách nghĩ của cậu lạ thật đấy.”

“Thế cậu nói xem có đúng không?”

“Đúng đúng đúng.” Bành Tri Kỳ nói: “Nhưng điểm thi đại học của mình cũng khá tốt, không cần cộng thêm mấy điểm đó.”

Châu Nạp hỏi: “Cậu đã học đại học rồi à?”

“Ừ.” Bành Tri Kỳ kể tên một trường đại học: “Mình không muốn đi xa nên học luôn đại học ở đây. Sau này nếu có cơ hội, cậu có thể đến tìm mình chơi.”

Châu Nạp nhìn cô ấy, cậu đồng ý và trao đổi thông tin liên lạc.

Bành Tri Kỳ không nói chuyện với cậu quá lâu, bị bạn bè gọi đi nhảy quanh lửa trại.

Bành Tri Kỳ học một trường đại học trọng điểm, những người xung quanh cô đều là những học sinh giỏi, hiểu biết. Có một bạn nam rủ Châu Nạp đến chơi cùng, Châu Nạp không có hứng thú, xua tay nói không đi.

Ở ngoài lâu, Châu Toàn toàn thân lạnh cóng, vừa mới vào phòng sưởi ấm. Khi ra ngoài, cô thấy Châu Nạp ngồi đó không nhúc nhích, cô nói: “Mặt trời mọc đằng tây à? Em cũng có lúc ngồi thẫn thờ thế này sao.”

Châu Nạp nói: “Thỉnh thoảng em cũng có chuyện phải suy nghĩ chứ.”

Châu Toàn cười: “Chuyện gì?”

Châu Nạp không chịu nói cho cô biết.

Châu Toàn nhìn sang Bạch Hành Việt.

Sợ bị lộ manh mối gì, Châu Nạp nhanh nhảu nói: “Chị đừng hỏi vội, đây là bí mật giữa những người đàn ông bọn em.”

Bạch Hành Việt chỉ cười, không làm mất mặt cậu.

Sau bữa tối, mọi người chơi thỏa thích rồi ai về phòng nấy.

Ở đây nước nóng hoàn toàn dựa vào năng lượng mặt trời. Châu Nạp không biết cách dùng bèn gọi Châu Toàn đến giúp.

Sắp xếp ổn thỏa cho cậu, Châu Toàn vừa định đi thì nghe Châu Nạp nói: “Chị, em định sau khi về sẽ học hành chăm chỉ… Chị nói xem còn kịp không?”

Châu Toàn an ủi: “Điểm của em vốn cũng không tệ, cố gắng vài tháng, vào một trường đại học loại B chắc chắn không thành vấn đề.”

Châu Nạp thở dài: “Gen tốt của nhà mình hình như đều dành cho chị hết rồi. Em ngoài đẹp trai, cao ráo, tính cách tốt ra thì cũng chẳng có ưu điểm gì.”

Châu Toàn nói với vẻ hơi cạn lời: “Em có chắc là không đang tự khen mình không đấy?”

Châu Nạp cười khổ: “Bị chị nhìn ra rồi.”

Châu Toàn lười để ý, dặn cậu tắm nhanh rồi giúp cậu đóng cửa lại.

Phòng của cô ở cuối hành lang, sát cạnh phòng của Bạch Hành Việt.

Ngôi nhà đã có tuổi, cách âm không tốt, tầng này lại chật kín người, Châu Toàn có thể nghe rõ tiếng bước chân đi đi lại lại ngoài hành lang, tiếng gỗ kẽo kẹt vang vọng.

Châu Toàn thay váy ngủ, chuẩn bị vào phòng tắm thì nghe thấy tiếng giày cao gót nhịp nhàng đi từ xa đến gần.

Không lâu sau, có tiếng gõ cửa phòng bên cạnh. Nói là gõ, chi bằng nói là gõ nhẹ bằng đầu ngón tay, đầy ẩn ý.

Châu Toàn ngồi trên giường, vô thức nín thở.

Ngoài hành lang, người phụ nữ mặc một chiếc váy len ôm sát người, khoanh tay đứng cạnh khung cửa, kiên nhẫn chờ đợi.

Bạch Hành Việt mở cửa, thản nhiên hỏi: “Có chuyện gì không?”

Người phụ nữ khẽ chạm vào tay nắm cửa, nở nụ cười: “Xin lỗi, chắc tôi đi nhầm phòng rồi.”

Bạch Hành Việt không có ý định phối hợp, chậm rãi nói: “Chiêu này lỗi thời rồi. Lần sau muốn tìm người gạ gẫm, nhớ đổi chiêu khác rồi in kèm một bản khám sức khỏe.”

Vẻ mặt người phụ nữ cứng đờ, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười: “Chỉ đùa với anh thôi mà… Thật sự không nhớ sao? Vài năm trước chúng ta từng gặp nhau. Tôi là bạn của Trang Lộ Tinh. Không ngờ lại gặp anh ở nơi xa thế này, thật tình cờ.”

Chuyện quá lâu rồi, Bạch Hành Việt cũng lười nhớ lại.

Người phụ nữ còn định nói thêm gì đó thì cửa phòng bên cạnh mở ra. Châu Toàn bước ra, đi thẳng về phía Bạch Hành Việt coi như không có ai ở đó, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Bạch Hành Việt nhìn cô: “Chưa ngủ sao?”

“Ồn quá.” Châu Toàn cố tình bắt chước giọng điệu thường ngày của anh, lạnh nhạt nói: “Không ngủ được, ra ngoài đi dạo một chút.”

Người phụ nữ nhìn Châu Toàn, ánh mắt có chút dò xét. Biết mình tự chuốc lấy thất bại, cô ta nhún vai rồi quay người đi xuống lầu.

Đi được nửa đường, người phụ nữ lại quay lại, cười nói: “À đúng rồi, Lộ Tinh vẫn muốn gặp anh, nói gọi điện thoại cho anh không được. Dù không thể nối lại duyên xưa cũng đừng tuyệt tình thế chứ, dù gì cũng từng là thầy trò một thời.”

Những từ cuối cùng được nhấn nhá đầy ẩn ý, chẳng cần nói ra cũng hiểu.

Bạch Hành Việt hoàn toàn không bận tâm đến lời nói của đối phương. Đợi người đó đi rồi, anh hứng thú hỏi Châu Toàn: “Cô Châu, bây giờ đi ngủ được chưa?”

Ngón tay Châu Toàn vô thức cử động, cô nhếch môi cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Không ngờ trước đây anh chơi bời thế cơ đấy.”

Bạch Hành Việt không vội giải thích: “Chưa gì đã kết luận luôn rồi sao? Không nghe tôi biện bạch một chút?”

Châu Toàn im lặng.

Ở góc cầu thang có lắp camera giám sát, Bạch Hành Việt khẽ liếc mắt, quay lưng lại, che chắn cho Châu Toàn.

Anh đưa tay lên, ngón trỏ ấn vào phần cổ chiếc váy ngủ, luồn vào giữa khe bồng đào mềm mại, anh dừng lại vài giây, rồi trượt lên xuống thẳng đến vị trí tim.

Châu Toàn khẽ run lên, toàn bộ sự chú ý dồn vào bàn tay anh, cô cảm thấy ngứa ngáy và tê dại.

Bạch Hành Việt chạm vào vị trí trái tim cô, cũng nửa thật nửa đùa nói: “Châu Toàn, em không muốn thứ này, nhưng tôi muốn. Và nhất định phải có được.”

Em có thể tạm thời chưa yêu tôi.

Nhưng tôi biết sớm muộn gì em cũng sẽ yêu tôi, tôi cho em thời gian.