Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 29



Ở huyện Thiện Thiện một đêm, sáng sớm hôm sau, ba người khởi hành tới Kanas, thong dong đi về phía bắc, chơi đùa hai ngày.

Bành Tri Kỳ đến đây vào kỳ nghỉ đông, một là để thăm bố, hai là để du lịch. Cô ấy và Châu Nạp rất hợp nhau nên đã tách khỏi bạn bè và tạm thời đi cùng họ.

Châu Nạp nói cô ấy gan lớn, mọi người không hiểu nhau, đối với cô ấy, cậu bây giờ có khác gì người lạ đâu.

Bành Tri Kỳ ghé sát lại nhìn cậu: “Thế cậu sẽ bán tôi đi sao?”

Châu Nạp quả quyết: “Làm sao có thể! Tôi có phải kẻ buôn người đâu.”

Bành Tri Kỳ xòe tay, cười nói: “Vậy là được rồi. Có một câu nói thế này, à đúng rồi, một thời điểm, một sự tình cờ gặp gỡ. Châu Nạp, cậu là bất ngờ mà tôi gặp được trên đường đi du lịch.”

Châu Nạp nhận ra, Bành Tri Kỳ khác với những cô gái ở trường, cô ấy tự do, tươi sáng, sống thật với lòng mình, thích các môn thể thao mạo hiểm, làn da khỏe khoắn màu lúa mạch. Quan trọng hơn, họ có những chủ đề không bao giờ cạn để trò chuyện. Tâm hồn quá đồng điệu, cô ấy giống như một phiên bản khác của cậu trên thế giới này.

Với sự tham gia của Bành Tri Kỳ, Châu Nạp lúc vui vẻ, lúc lại đa sầu đa cảm. Châu Toàn lần đầu tiên thấy cậu như vậy, muốn tìm một lúc thích hợp để nói chuyện với cậu, nhưng bị Bạch Hành Việt ngăn lại.

Châu Toàn nhìn chằm chằm vào anh, thong thả nói: “Hai người thân thiết từ bao giờ thế? Châu Nạp hình như chuyện gì cũng nói với anh.”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Ghen à?”

Châu Toàn khựng lại, rồi bỗng nói: “Anh đừng làm hư nó.”

“Làm sao?”

“Thật ra mà nói, năm xưa anh cũng chẳng phải học sinh gương mẫu.”

Biết cô đang ám chỉ chuyện đêm hôm đó, Bạch Hành Việt cảm thấy buồn cười: “Hóa ra em ngồi đợi để dằn mặt tôi à.”

Châu Toàn mím môi.

Bạch Hành Việt nói: “Tôi chưa từng có chuyện tình cảm thầy trò nào cả.”

“Dù có hay không thì cũng là chuyện quá khứ rồi.” 

Châu Toàn cười gượng gạo: “Với lại, anh không cần phải nói với tôi những chuyện này.”

Bạch Hành Việt nhìn cô một lúc, nghĩ đến vẻ mặt và giọng điệu của cô khi bước ra từ căn phòng đêm đó, khó hiểu nhếch môi.

Châu Toàn muốn hỏi anh vì sao lại cười, nhưng lại thấy như vậy quá so đo, nên thôi.

Ngày thứ ba của chuyến đi, kỳ nghỉ của Châu Toàn kết thúc.

Bạch Hành Việt tính toán thời gian, đưa họ quay về bằng một con đường khác.

Từ Bắc Cương đến Nam Cương, địa phận rộng lớn, mỗi nơi một cảnh.

Xe lao đi vun vút, tốc độ tăng vọt, Châu Toàn hạ cửa kính, vén lọn tóc vướng vào kính râm, đưa tay ra ngoài hứng gió, cảm thấy vô cùng tự do tự tại.

Đây không phải Bắc Kinh, không có những mối quan hệ phức tạp phải xử lý, không bị trói buộc bởi những thế tục, không cần phải quá bận tâm.

Cô chỉ là cô, Bạch Hành Việt cũng chỉ là Bạch Hành Việt, giữa họ không liên quan đến bất kỳ ai khác.

Phía trước là một con đường phủ đầy tuyết. Dọc đường đi qua một trạm dừng chân đơn sơ, Bạch Hành Việt ghé vào thay lốp xe đi đường tuyết.

Trong lúc chờ thợ, Châu Nạp và Bành Tri Kỳ sang một quầy hàng nhỏ đối diện uống trà sữa.

Bành Tri Kỳ từ xa gọi Châu Toàn: “Chị ơi, chị cũng sang uống một chút cho ấm bụng này.”

Châu Toàn cũng gọi một ly cho Bạch Hành Việt, đựng trong bình giữ nhiệt, đóng chai để uống trên đường.

Châu Nạp cúi đầu nghịch máy ảnh, hỏi ông chủ: “Gần đây có chỗ nào đẹp để chụp ảnh không ạ?”

Ông chủ chỉ về phía bắc, cười nói: “Đấy, có một rừng bạch dương kia. Sau khi tuyết rơi trông như tiên cảnh, trắng xóa, đẹp lắm.”

Bành Tri Kỳ thấy cậu sốt sắng: “Đi xem không?”

Châu Toàn dặn dò: “Đừng đi xa quá, chụp ảnh xong thì về ngay nhé, còn phải lên đường nữa.”

Châu Nạp cầm dây máy ảnh lên: “Em biết rồi, chị yên tâm đi!”

Châu Toàn nhìn họ đi xa rồi lại nhìn bóng lưng Bạch Hành Việt ở gần đó. Cô ngồi trước quầy hàng, chán nản lướt video ngắn.

Big data đề xuất tài khoản của Lương Sam cho cô. Châu Toàn dừng ngón tay lại, thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón giữa của Lương Sam.

Lương Sam đã đính hôn, đối tượng là người ngoài ngành, nhưng không phải Ninh Di Nhiên. Tên công ty MCN trên trang chủ cũng đã bị gỡ bỏ.

Ninh Di Nhiên đã chia tay Lương Sam trong thời gian ngắn nhất. Châu Toàn không nghĩ nhiều, trực tiếp chuyển video. 

Đối với cô, họ giống như những người của kiếp trước, như thể cách một thế giới.

Châu Toàn cất điện thoại, nghe thấy Bạch Hành Việt gọi cô: “Châu Toàn, qua đây.”

Châu Toàn đi tới, theo anh vào trạm dừng chân đó.

Sân sau có một nhà kính không lớn không nhỏ, hơi nóng phả vào mặt, trong nhà kính trồng vài cây roi, lá xanh quả đỏ.

Châu Toàn ngạc nhiên: “Mùa này mà cũng có roi sao?”

“Chỉ khu vực này mới có thôi.” Bạch Hành Việt nhìn ông chủ trạm dừng chân: “Giúp tôi đóng một thùng để lên xe.”

Ông chủ cười ha hả: “Được thôi, đợi chút nhé, tôi gọi người đi hái ngay đây.”

Chưa đầy năm phút, một chàng trai trẻ ôm thùng giấy đến, trước tiên hái một quả đưa cho họ nếm thử.

Bạch Hành Việt rửa sạch vỏ quả bằng nước khoáng, cắt một miếng nhỏ, đưa vào miệng cô hỏi: “Ngon không?”

Châu Toàn gật đầu: “Anh biết tôi thích ăn quả này sao?”

“Lần trước đi chùa Hồng Quang Sơn, em ăn liền hai quả trên đường đi.”

Châu Toàn hơi ngẩn người. Chính cô còn không nhớ rõ nữa.

Bạch Hành Việt đút cho cô ăn vài miếng như đút cho mèo con, nói những lời tương tự lần trước: “Quả này tính hàn, dạ dày em không tốt thì ăn ít thôi. Thùng kia mang về ăn dần.”

Phía trước đang thay lốp, phía sau đang hái quả, môi trường khá ồn ào. Bạch Hành Việt trả tiền xong, dẫn Châu Toàn vào trong nhà sưởi ấm.

Trong lò có một đống lửa, đến gần có thể ngửi thấy mùi hạt dẻ nướng, rất ấm áp.

Họ vừa ngồi xuống, ông chủ đã mang vào một đĩa khoai lang nướng nóng hổi.

Bạch Hành Việt vừa bóc vỏ khoai, vừa nói chuyện phiếm với ông chủ. Bóc xong miếng cuối cùng, anh đưa khoai cho Châu Toàn.

Châu Toàn nhận lấy, ngón tay vô tình móc lấy ngón út của anh. Bạch Hành Việt đang nói chuyện, tốc độ nói chậm lại một nhịp, thuận thế nắm lấy tay cô, đùa nghịch trong lòng bàn tay.

Có người ngoài, Châu Toàn không được tự nhiên, phải tốn một chút sức mới rút tay ra được.

Cô cầm miếng khoai, cắn một miếng. Ngọt mà không ngán, khá ngon.

Nói chuyện một lúc, ông chủ ra ngoài bận việc.

Rèm cửa không che kín, có một luồng gió thổi vào, ngọn lửa nhảy múa. Bạch Hành Việt cúi đầu, dùng tay nâng cằm cô, cười như không cười hỏi cô: “Trêu tôi đấy hửm?”

Châu Toàn không thừa nhận: “Không có, anh nghĩ nhiều rồi.”

Bạch Hành Việt không so đo với cô, anh đưa tay lùa vào tóc cô, càng lúc càng gần.

Châu Toàn chắn môi anh lại, hạ giọng: “Đừng, có người.”

Bạch Hành Việt bật cười thành tiếng, hơi ấm phả vào lòng bàn tay cô. Anh không làm gì quá đáng, chỉ hôn lên mi mắt cô.

Châu Toàn vô thức nhắm mắt lại.

Thẳng thắn mà nói, cô đã quen với những hành động mạnh mẽ đầy tính chiếm hữu của anh, đột nhiên lại trở nên dịu dàng, ngược lại càng khiến người ta không thể chống đỡ nổi.

Tiến rồi lại lùi, thủ đoạn quá cao minh.

Bạch Hành Việt buông cô ra, hỏi: “Còn ăn nữa không?”

Châu Toàn lắc đầu: “Gần no rồi, vừa nãy còn uống một bát trà sữa lớn.”

Bạch Hành Việt đi rửa tay, đợi anh quay lại, Châu Toàn chủ động đưa cho anh một tờ khăn giấy.

Bạch Hành Việt lau những giọt nước đọng ở kẽ ngón tay: “Tối nay ở lại thành phố. Sáng mai đưa Châu Nạp đi, chúng ta lại về trại.”

Chuyến đi này Châu Toàn không phải lo nghĩ gì, toàn bộ quá trình đều do anh sắp xếp.

Buổi tối, Châu Nạp và Bành Tri Kỳ đề nghị đi check-in ở một nhà hàng nổi tiếng. Bạch Hành Việt hỏi Châu Toàn có muốn đi không, Châu Toàn không có ý kiến gì.

Châu Nạp đang tuổi lớn, bình thường ăn nhiều nhất, nhưng tối nay không hiểu sao gần như không đụng đũa.

Sau khi chụp ảnh đồ ăn đẹp mắt, Bành Tri Kỳ đi đến khu tự chọn lấy hai hộp kem Haagen-Dazs, đưa cho Châu Nạp một hộp, bảo cậu ăn đồ ngọt cho tâm trạng khá lên.

Sắp phải chia tay, Châu Nạp không được vui vẻ cho lắm, còn Bành Tri Kỳ thì rõ ràng lạc quan hơn.

Sau bữa ăn, về đến khách sạn, Châu Nạp tắm xong, mặc đồ ngủ đi tìm Bạch Hành Việt.

Đã uống melatonin, Bạch Hành Việt chuẩn bị đi ngủ, thấy cậu đến, anh không nói gì, bảo lễ tân mang một ly đồ uống có cồn nồng độ thấp lên.

Châu Nạp ôm cốc, khoanh chân ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt ngạc nhiên: “Anh Việt, anh ngủ không ngon sao.”

Bạch Hành Việt nói: “Bị suy nhược thần kinh, lạ giường.”

“Vậy mấy tháng nay anh đi lại vất vả thế này, hẳn là khó chịu lắm.”

“Quen rồi.”

Châu Nạp l**m môi, đoán: “Anh đến đây vì chị em đúng không?”

Bạch Hành Việt khẽ cười, không trả lời câu hỏi đó: “Nói chuyện của cậu đi.”

Châu Nạp lập tức trở nên u sầu: “Lần đầu tiên em thấy, hóa ra chia tay một người lại khó chịu đến vậy.”

“Hai đứa mới quen nhau có mấy ngày.”

“Không biết nói sao… Cứ có cảm giác gặp gỡ quá muộn màng mà lại bất lực.” Châu Nạp nói: “Vòng tròn của em rất nhỏ, ngoài trường học thì chỉ có ở nhà. Cậu ấy thì khác, cậu ấy có một thế giới rộng lớn hơn, lúc nào cũng có thể xuất hiện những người bạn mới thay thế em.”

Bạch Hành Việt thản nhiên: “Cái đó cũng đơn giản thôi. Núi không đến với cậu thì cậu hãy đến với núi.”

Châu Nạp sững sờ, như bừng tỉnh: “Hình như đúng là như vậy.”

Châu Nạp chợt thông suốt, không còn băn khoăn nữa, uống cạn ly đồ uống một hơi.

Cuối cùng, Châu Nạp thật sự tò mò, vòng lại chủ đề cũ: “Anh Việt, thế anh có yêu chị em không?”

Bạch Hành Việt không trả lời yêu hay không yêu, anh chỉ nói: “Đối với tôi, cô ấy là người không thể thay thế.”

Đêm hôm đó trôi qua, Châu Nạp đã tiêu hóa hết những cảm xúc dư thừa và hồi phục năng lượng.

Bành Tri Kỳ đột ngột có việc gấp nên không tiễn cậu ra sân bay. Sau khi ăn sáng cùng nhau ở khách sạn, cô ấy vội vã rời đi.

Cuối tuần, sân bay đông đúc, người chen chúc. Trong lúc Châu Nạp đang xếp hàng ký gửi hành lý, Châu Toàn gửi thông tin chuyến bay cho Lâm Tú Dung và bí mật chuyển thêm một khoản tiền tiêu vặt cho Châu Nạp.

Châu Nạp thường không nhận tiền khi chuyển mặt đối mặt, lần nào cô cũng phải giục rất lâu.

Xong xuôi công việc, Châu Toàn định đặt xe cho Châu Nạp thì nghe Bạch Hành Việt nói: “Khi hạ cánh, sẽ có người đưa cậu nhóc về Tô Châu. Em yên tâm đi.”

Châu Toàn cất điện thoại: “Anh đã sắp xếp từ trước rồi sao?”

Bạch Hành Việt “ừm” một tiếng.

Ký gửi xong hành lý, Châu Nạp đi về phía họ.

Châu Toàn nói: “Chơi cũng đã chơi rồi, đừng lơ là việc học. Về nhà nhớ ôn tập thật tốt.”

Châu Nạp ngoan ngoãn đồng ý: “Em biết rồi. À, khi nào chị được nghỉ dài ngày thế?”

“Chắc là một hai ngày trước Tết.”

“Thế thì em và mẹ đợi chị về ăn bữa cơm tất niên.”

Châu Toàn cười nói: “Được”.

Trước khi vào khu vực kiểm tra an ninh, Châu Nạp viện cớ tách Châu Toàn ra một lúc, kéo Bạch Hành Việt sang một bên, có chuyện muốn nói.

Bạch Hành Việt không lên tiếng, kiên nhẫn đợi cậu sắp xếp câu chữ.

Châu Nạp mở lời: “Anh Việt, em thấy anh đáng tin hơn bạn trai cũ của chị em nhiều, thế nên em ủng hộ anh.”

Bạch Hành Việt nhướng mày.

Châu Nạp nói: “Mặc dù anh ta cũng khá tốt với em, nhưng em luôn cảm thấy anh ta quá nhiệt tình, căn bản không coi em và mẹ là người nhà. Em có thể chấp nhận anh ta có mục đích, nhưng em không thể chấp nhận việc anh ta khiến chị em thất vọng hết lần này đến lần khác.”

Bạch Hành Việt nói: “Cậu tin tôi sẽ không làm chị cậu thất vọng à.”

“Vâng… Không nói được tại sao, nhưng tóm lại là em rất chắc chắn.”

Dừng vài giây, Châu Nạp lại nói: “Chị em ấy, nhìn bề ngoài thì tự lập và hiểu chuyện, nhưng thực ra rất bướng bỉnh. Ngoài cứng trong mềm, thỉnh thoảng cũng có lúc yếu đuối, chỉ là chị ấy không muốn thể hiện ra thôi.”

Bạch Hành Việt xoa đầu cậu: “Anh biết.”

“Mấy năm trước chị ấy sống rất khổ.” Châu Nạp nói: “Hồi đại học chị ấy không hề xin gia đình một đồng nào, để kiếm tiền học phí và sinh hoạt, chị ấy làm thêm liên tục. Lúc đó có bạn trai, vì chị ấy bận quá nên họ chia tay. Sau đó anh ta còn tung lời đồn trong trường, nói chị ấy được đại gia bao nuôi… Anh hiểu mà.”

Nói thêm vài câu, thấy Châu Toàn sắp đi đến, Châu Nạp ngừng lại, suy nghĩ một lúc, không kìm được bổ sung một câu: “Em biết tại sao em lại chắc chắn rằng anh sẽ không làm chị ấy thất vọng rồi.”

Châu Nạp nói: “Anh Việt, chỉ có anh mới hiểu chị ấy.”

Tiếng loa phát thanh vang lên, nhắc nhở hành khách chú ý thời gian lên máy bay.

Sau khi Châu Nạp đi, Châu Toàn hỏi: “Vừa nãy nó nói gì với anh vậy?”

Bạch Hành Việt lựa lời trả lời: “Nói em từng yêu đương hồi đại học, còn bị đồn thổi này nọ nữa.”

Châu Toàn cạn lời: “Cái miệng của Châu Nạp, y như cái rổ rá.”

Bạch Hành Việt cười: “Không muốn tôi biết sao?”

“Cũng không hẳn, đều là chuyện đã qua rồi.” Châu Toàn dừng lại, rồi nói tiếp: “Thật ra cũng không hẳn là đồn thổi. Sau khi chia tay bạn trai cũ, tôi quả thực đã gặp gỡ một người. Người đó là phụ huynh của một học sinh dạy thêm của tôi, theo đuổi tôi một tháng.”

Năm thứ hai đại học, Châu Toàn và một đàn anh trong khoa hẹn hò hai tuần, vì không có thời gian gặp gỡ nên hai người chia tay trong hòa bình.

Mối quan hệ đó giống như trò chơi trẻ con, chỉ là danh nghĩa, không hề sâu sắc. Cô chỉ nhớ tên đối phương, giờ đến cả khuôn mặt cũng gần như đã quên.

Cùng học kỳ đó, Châu Toàn nhận dạy kèm tại nhà, có liên lạc với phụ huynh của học sinh. Người đó chín chắn, ổn định, sự nghiệp thành công, đã giúp cô hiểu ra nhiều điều, lần đầu tiên cô nhận thức được về tầm nhìn và tầng lớp xã hội.

Từ lúc đó, cô biết cách ăn diện, học cách phát huy ưu điểm của bản thân, dần dần trở nên khéo léo trong các mối quan hệ. Nói cho cùng, người đó có thể coi là nửa người thầy khai sáng cho cô.

Bạch Hành Việt nói: “Em không đồng ý lời theo đuổi của hắn ta.”

Châu Toàn tỉnh lại, nói: “Đúng là không đồng ý, vì tôi phát hiện ra hắn ta đã có gia đình. Hắn ta lừa tôi rằng đã ly hôn từ mấy năm trước rồi.”

Bạch Hành Việt không nói gì, nắm tay cô: “Về thôi.”

Châu Toàn bước theo anh: “Chỉ nói đến đây thôi sao?”

“Chứ sao?” Bạch Hành Việt cười: “Không phải em cũng nói rồi sao, đều là chuyện đã qua.”

“… Vốn dĩ không định nói nhiều thế này, tôi và anh trước đây cũng chẳng có liên quan gì đến nhau.”

“Cái này thì chưa chắc đâu.”

Đang nói chuyện, Bạch Hành Việt thản nhiên lướt mắt qua lối ra.

Có một người phụ nữ đứng đó, tóc dài màu nâu, mặc áo khoác dạ dáng dài, dáng vẻ nửa quen nửa lạ.

Châu Toàn tiện miệng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Bạch Hành Việt thu lại ánh mắt, bình tĩnh nói: “Không có gì. Đi thôi.”



Chưa đến bãi đỗ xe, Vương Huyền đã gọi điện đến, bảo họ đừng vội về mà đến bảo tàng lấy một bức bích họa đã được trưng bày gần đây. Một phần sơn trên bức họa bị tróc ra, cần được khẩn cấp phục chế.

Bạch Hành Việt mở khóa xe, tắt định vị, dựa vào trí nhớ để tìm đường đến bảo tàng.

Sáng nay dậy quá sớm, Châu Toàn buồn ngủ rũ rượi, nằm vật ra ghế phụ, ngủ thiếp đi suốt đường, đến nơi cũng chưa tỉnh.

Bạch Hành Việt không gọi cô dậy, một mình đi vào lấy đồ, gặp Trần Lãng ở cửa.

Trần Lãng trực ban ở đây hai ngày, nghe nói họ sẽ đến, cố ý xuống lầu đón: “Anh Việt, anh đến rồi à.”

Tối hôm đó, sau khi chạy ra khỏi tiệm đen, Trần Lãng vô cùng kính phục Bạch Hành Việt, đối xử với anh còn khách sáo hơn trước, như một người hâm mộ cuồng nhiệt.

Bạch Hành Việt ôn tồn đáp lời: “Hôm nay không bận sao?”

Trần Lãng cười: “Không bận. Triển lãm kết thúc rồi, còn lại toàn là công việc dọn dẹp thôi, em được gọi đến giúp đỡ tạm thời.”

Bạch Hành Việt gật đầu.

Không nán lại tầng dưới, Trần Lãng dẫn Bạch Hành Việt đi đến phòng kho lấy bích họa, lát nữa sẽ đi cùng xe về trại.

Khi quay lại, thấy Châu Toàn đã tỉnh, Bạch Hành Việt mở hé cửa sổ để cô hít thở.

Trần Lãng khom người chui vào ghế sau, chào hỏi Châu Toàn.

Châu Toàn quay đầu lại nhìn chiếc hộp gỗ kín bưng trong tay Trần Lãng: “Đây là bức tượng Quan Âm bị hỏng đó à?”

Trần Lãng nói: “Vâng, đang yên đang lành, có một phụ huynh dẫn con đến xem triển lãm, không để ý, đứa bé ném điện thoại vào bức bích họa. Trời ơi, đứa trẻ nghịch ngợm này còn lên cả tin tức, chắc phụ huynh phải bồi thường không ít tiền đâu.”

Châu Toàn xót xa cho bức bích họa do chính tay mình phục chế, hỏi: “Bây giờ chúng ta về luôn chứ?”

Trần Lãng nói: “Tốt nhất là về ngay, thứ này quá quý giá, cầm trong tay cũng không yên tâm.”

Lãnh đạo bảo tàng và Vương Huyền đều muốn chuyện lớn hóa nhỏ, nên cũng không gọi bên cục di sản văn hóa phái thợ vận chuyển chuyên nghiệp đến. Đi đi về về, thủ tục quá mất thời gian.

Xe vừa khởi động, Trần Lãng chợt nhớ ra điều gì đó, vỗ trán: “À phải rồi, đội trưởng Vương có mấy gói hàng bảo em giúp lấy. Em suýt nữa quên mất.”

Trại ở nơi khỉ ho cò gáy, không thể gửi nhận hàng, những gói hàng của mọi người trong đội hoặc là để ở thành phố, hoặc là để ở trạm bưu điện gần làng.

Bạch Hành Việt nói: “Gửi đến đâu rồi?”

Trần Lãng nói: “Trạm ở trong thành phố.”

Nửa tiếng sau, Bạch Hành Việt đỗ xe ở đầu ngõ, đi đến cửa hàng tiện lợi phía trước mua thuốc lá.

Trần Lãng ôm chặt chiếc hộp trong lòng, không dám buông tay, hơi ngượng ngùng nói: “Cái đó, Châu Toàn, hay là cô giúp tôi đi lấy một chút nhé?”

Châu Toàn hiểu sự cẩn thận của anh ta, nói: “Anh gửi mã nhận hàng cho tôi là được.”

“Được, tôi gửi ngay đây.” Trần Lãng không quên nói lời cảm ơn.

Trạm bưu điện đông người, cửa có một hàng dài. Châu Toàn phải đợi một lúc mới lấy được hàng, tổng cộng sáu thùng lớn, là đồ ăn vặt mà vợ Vương Huyền gửi cho mọi người.

Châu Toàn không thể mang nổi, nhắn tin wechat cho Bạch Hành Việt. Hai người khiêng đồ vào cốp xe.

Không ngờ đồ lại cồng kềnh thế, Trần Lãng mở cửa xe, xuống giúp.

Châu Toàn có thời gian rảnh, chuẩn bị lên xe thì thấy chiếc hộp gỗ để ở ghế sau. Thoạt nhìn không thấy có gì bất thường, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện có gì đó không đúng.

Châu Toàn hỏi Trần Lãng: “Lỗ thông hơi của cái hộp này có bị bịt lại không?”

Trần Lãng khó hiểu: “Chắc chắn là bịt lại rồi, nếu không có thể bị oxy hóa. Hơn nữa, viền hộp cũng được bọc bằng màng bọc bong bóng, chỉ sợ bức họa bị hư hỏng thêm chút nào nữa.”

Châu Toàn hít một hơi thật sâu, nhìn Bạch Hành Việt, không nói không rằng, chỉ ra hiệu ánh mắt.

Bạch Hành Việt đóng cốp sau, đi tới kiểm tra một lượt, tay trái dùng sức một chút, trực tiếp vặn khóa.

Trần Lãng há hốc mồm: “Khoan đã anh Việt, sao lại mở ra thế…”

Lời nói còn chưa dứt thì đã ngưng bặt.

Bên trong nào có bức họa nào, chỉ có mấy miếng gỗ nặng tương đương với bức họa được dán bằng băng dính hai mặt vào màng bọc bong bóng.

Trần Lãng hoàn toàn ngỡ ngàng: “Chết tiệt, chuyện gì thế này? Đồ vật bị… đánh tráo rồi?”

Bạch Hành Việt bình tĩnh nói: “Vừa nãy cậu có xuống xe không?”

Trần Lãng nuốt nước bọt, bực bội gãi đầu: “Em đột nhiên đau bụng, đi vệ sinh một lát, đi xong thì về ngay, tổng cộng chỉ mất ba bốn phút thôi.”

Châu Toàn vẫn im lặng, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng tim thì đập thình thịch.

Thời gian làm việc không lâu, nhưng cô chưa bao giờ mắc phải sai lầm. Với ngành nghề của họ, một khi có sai sót lớn, thiệt hại không chỉ là tiền bạc và công sức mà còn là những ảnh hưởng nghiêm trọng hơn gấp vạn lần.

Trần Lãng hoảng loạn, hỏi Bạch Hành Việt: “Bây giờ phải làm sao đây? Em không muốn đi tù…”

Bạch Hành Việt nói: “Lấy camera giám sát, tìm lại bức họa.”

Trần Lãng nói: “Vậy em đi báo cảnh sát trước đã!”

“Quay lại đây.” Bạch Hành Việt gọi anh ta lại: “Có thể không báo thì đừng báo. Cứ hỏi các cửa hàng gần đó xem, có ai đáng ngờ đi qua không.”

Trần Lãng phản ứng lại, vội vàng nói được.

Châu Toàn nhìn Trần Lãng đi xa, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, quay lại xe lấy điện thoại. Cô mở bản đồ ra, xem xét kỹ lưỡng các con đường xung quanh, tìm tất cả các lối ra và lối vào.

Bạch Hành Việt nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, đi đến ven đường, gọi điện thoại cho ai đó.

Đợi anh gọi xong, Châu Toàn đi tới, ánh mắt dường như tĩnh lặng: “Bức họa đó có duyên với tôi, nhưng lại bị đánh cắp ngay trước mắt tôi.”

Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn cô.

Đầu óc Châu Toàn trống rỗng, cô lẩm bẩm một mình: “Nhiệt Thành quá lớn, không chắc có cách nào tìm ra ai đã lấy trộm.”

Bạch Hành Việt nói: “Nếu có thì sao?”

Lần đầu tiên Châu Toàn cảm thấy bất lực.

Bạch Hành Việt dùng ngón cái v**t v* khóe mắt đang run rẩy của cô, dịu dàng dỗ dành: “Sẽ tìm ra thôi. Có tôi ở đây mà, đúng không?”