Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 32



Sau khi trở về, Châu Toàn đến thẳng phòng phục chế.

Lâm Lập Tĩnh và Đinh Tư Kỳ cũng có mặt, đang cùng với chị trực ca ghép nối các mảnh của bức bích họa.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Lập Tĩnh theo bản năng di chuyển sang một bên, giữ khoảng cách với Đinh Tư Kỳ, rồi lại ném cho Châu Toàn một ánh mắt đầy ẩn ý, vẻ háo hức.

Châu Toàn cười, thay áo blouse trắng, đeo găng tay và khẩu trang, đi tới hỏi: “Đã đánh giá mức độ thiệt hại chưa ạ?”

Chị trực ca đẩy kính: “Đánh giá rồi, cũng được. Không phải hư hỏng lớn, oxy hóa cũng không nghiêm trọng.”

Châu Toàn gật đầu.

Những kẻ trộm tranh rất chuyên nghiệp, biết món đồ này quý giá, sợ không bán được giá tốt trên chợ đen nên đã cố ý bảo vệ.

Trên bàn đặt những mảnh vỡ của bức bích họa và đủ loại dụng cụ phục chế. Chị trực ca đưa cho Châu Toàn một hộp bột sơn, cười nói: “Em đến rồi thì giao lại cho em. Chị đi uống nước đã.”

Khi chị trực ca đi, Lâm Lập Tĩnh lập tức lại gần: “Chuyện gì vậy? Mình nghe Trần Lãng kể rồi, ba người các cậu đua xe trong sa mạc đuổi theo tội phạm, cứ như quay phim ấy.”

Châu Toàn cười: “Đừng nghe anh ta phóng đại.”

Lâm Lập Tĩnh nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích: “Giá mà mình cũng có mặt ở đó… Tiếc thật.”

Châu Toàn không thấy phấn khích chút nào, ngược lại vẫn còn sợ hãi. Bạch Hành Việt không để cô nhìn thấy những cảnh đó, nhưng cô cũng có thể phần nào tưởng tượng ra.

Mọi chuyện qua rồi là được, chỉ cần anh không bị thương là tốt rồi.

Bận rộn đến trưa, Lâm Lập Tĩnh đứng thẳng lưng, vặn cổ thật mạnh, bàn với họ xem khi nào đi ăn.

Đinh Tư Kỳ buồn cười nhìn: “Mặt em dính gì kìa.”

Lâm Lập Tĩnh khựng lại, đột nhiên trở nên e thẹn: “Ở đâu ạ?”

Đinh Tư Kỳ giơ tay lên, định giúp lau đi, nhưng thấy Châu Toàn ở đó lại rụt tay về. Châu Toàn liếc nhìn, tinh ý quay lưng lại.

Trong bóng cửa sổ, hai người họ đang tương tác thầm lặng, tình ý như mật, ngọt ngào đến mức sắp tràn ra ngoài.

Châu Toàn không có cảm giác gì đặc biệt, trong đầu chỉ nghĩ lát nữa sẽ ăn gì.

Làm xong công việc, Lâm Lập Tĩnh khoác tay Châu Toàn ra ngoài. Đinh Tư Kỳ đi theo sau họ.

Gần tháng hai rồi, nhiệt độ thất thường, nắng gay gắt. Lâm Lập Tĩnh gần đây đang uống thuốc bắc, phải đề phòng tia cực tím, kéo Châu Toàn đi nhanh về phía nhà ăn.

Đi ngang qua ký túc xá, vừa lúc gặp Bạch Hành Việt đi ra. Lâm Lập Tĩnh cười chào: “Thầy Bạch, mấy ngày rồi không gặp.”

Bạch Hành Việt khẽ gật đầu, đáp lại đơn giản.

Lâm Lập Tĩnh nói: “Anh đi ăn à? Bọn em cũng đi, đi cùng luôn nhé.”

Bạch Hành Việt liếc nhìn Châu Toàn, dập tắt những ý nghĩ khác, cười nói: “Được.”

Trưa nay chú Bách hấp một xửng bánh bao, nóng hổi vừa ra lò. Trong không khí tràn ngập hương thơm của bột mì. Trần Lãng và Hứa Niệm cũng có mặt. Hai người mang thức ăn vào lều, kéo bàn ra, đặt vài chiếc ghế nhựa xung quanh.

Châu Toàn không ngồi cạnh Bạch Hành Việt, tùy tiện tìm một chỗ ngồi. Chờ Đinh Tư Kỳ ngồi xuống, Lâm Lập Tĩnh giả vờ vô ý ngồi bên cạnh anh.

Một chiếc bàn vuông, mỗi bên có ba người ngồi.

Bạch Hành Việt ít nói, gần như không giao tiếp với Châu Toàn, mỗi người tự ăn một cách bình yên. 

Đinh Tư Kỳ rất quan tâm Lâm Lập Tĩnh, thỉnh thoảng rót nước, đưa giấy, ân cần hỏi han. Trên bàn ăn, chủ đề nói chuyện được tiếp nối liên tục.

Trần Lãng vẫn còn khoác lác về chuyện hôm qua: “Mấy người không biết đâu, lúc đó tôi suýt chết khiếp, nếu không có anh Việt, không biết hậu quả sẽ thế nào nữa.”

Hứa Niệm nghe mà ngẩn người: “Thầy Bạch tốt với cậu thật đấy, việc nguy hiểm thế này cũng làm.”

Trần Lãng cười hì hì: “Đúng thế, tôi cũng được thơm lây mà.”

Lâm Lập Tĩnh xen vào: “Mượn ai mà thơm lây?”

Trần Lãng khựng lại: “Không ai cả, cô nghe nhầm rồi.”

Lâm Lập Tĩnh cắn chặt không buông: “Tai tôi thính lắm đấy!”

Càng giải thích càng rối. Trần Lãng dứt khoát giả ngây giả ngô, cúi đầu gắp vài miếng rau nhét vào miệng để lấp lời.

Lâm Lập Tĩnh nửa hiểu nửa không, liếc nhìn Bạch Hành Việt rồi lại nhìn Châu Toàn.

Biểu cảm của Châu Toàn không thay đổi, cô cắn một miếng bánh bao, thấy nghẹn liền uống một ngụm nước để trôi xuống.

Sau khi trở về, bề ngoài cô và Bạch Hành Việt không có bất kỳ sự mập mờ nào, chỉ có Trần Lãng biết về mối quan hệ của họ. Nhưng mối quan hệ này có dấu hiệu chệch hướng, không phát triển theo một cách bình thường.

Mối quan hệ của Lâm Lập Tĩnh mới là trạng thái mà một cặp đôi nên có, quấn quýt không rời.

Ăn được nửa chừng, Bạch Hành Việt nghe điện thoại rồi rời đi trước. Khi anh đi ngang qua, màn hình điện thoại hướng về phía cô. Châu Toàn liếc mắt, thấy là một số điện thoại ở nơi khác, không phải ở Bắc Kinh.

Giải quyết xong bữa trưa, thời gian còn sớm. Châu Toàn và Lâm Lập Tĩnh quay về nghỉ ngơi.

Lâm Lập Tĩnh nín nhịn suốt đường, gần đến ký túc xá mới lên tiếng: “Châu Toàn, cậu và thầy Bạch có gì đó không đúng.”

Châu Toàn nói: “Hình như cũng không có gì không đúng, quan hệ bình thường mà.”

Lâm Lập Tĩnh đột nhiên lại gần, ngửi mùi trên người cô, sờ vào vùng da được che khuyết điểm sau tai cô: “Mình dám chắc, hai người đã ‘gần gũi’ với nhau rồi.”

Châu Toàn bị nhìn chằm chằm đến sởn da gà, nhưng không tránh, cũng không phủ nhận.

Lâm Lập Tĩnh ngạc nhiên: “Thật à? Chuyện khi nào thế? Sao cậu không nói với mình!”

Châu Toàn không muốn nói chuyện của mình, cười nói: “Cậu cũng đâu có nói cho mình biết cậu và Đinh sư huỳnh hẹn hò.”

Lâm Lập Tĩnh ngập ngừng: “Thì ra cậu biết hết rồi.”

“Rõ quá mà, muốn không biết cũng khó.”

Lâm Lập Tĩnh ngước nhìn bầu trời, vô cớ hỏi một câu: “Châu Toàn, cậu có khinh thường mình không?”

Châu Toàn hỏi lý do.

Lâm Lập Tĩnh nói: “Thật ra mình đã muốn nói với cậu từ rất lâu rồi, nhưng lại sợ cậu nghĩ mình cướp bạn thanh mai trúc mã của Thẩm Bội Bội nên cứ do dự mãi, kéo dài đến tận bây giờ.”

“Mình không nghĩ thế về cậu. Nam nữ yêu nhau là chuyện quá bình thường. Duyên phận đến thì không ai cản được.”

“Thật không?”

Châu Toàn bật cười: “Lừa cậu làm gì.”

Lâm Lập Tĩnh cũng cười: “Đúng rồi… Sao mình lại quên mất, cậu luôn rất bao che cho người của mình mà.”

Một khi đã nói thẳng, Lâm Lập Tĩnh không giấu giếm nữa, kể về Đinh Tư Kỳ: “Thật ra ban đầu mình thấy anh ấy không thông minh cho lắm, nói khó nghe một chút thì hơi ngốc nghếch. Chỉ biết cho đi mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Thẩm Bội Bội đã được anh ấy nuông chiều đến hư rồi. Sau này tiếp xúc lâu mới phát hiện, ‘chiến binh tình yêu thuần khiết’ cũng rất có sức hút. Anh ấy rất dịu dàng mà không phải kiểu ‘điều hòa trung tâm’ đâu.”

Châu Toàn nói: “Anh ấy là người tốt, đối với cậu cũng sẽ không tệ.”

“Đương nhiên rồi!” Lâm Lập Tĩnh nói: “Lúc anh ấy thất tình, mình đã cùng anh ấy uống biết bao nhiêu bữa rượu, chính mình cũng không nhớ nổi nữa. Tình cảm đều nằm trong rượu, từng lần từng lần bồi đắp lên, không thể phá vỡ được.”

Châu Toàn bật cười thành tiếng.

Lâm Lập Tĩnh đổi chủ đề: “Vậy còn cậu và thầy Bạch thì sao? Có dự định gì không?”

Giọng Châu Toàn rất nhẹ nhàng: “Không có dự định gì, bọn mình sẽ không đi xa đâu.”

“Tại sao?”

“Sau này còn nhiều lo lắng lắm.”

Cô cần con người anh, anh cần trái tim cô. Cả hai đều có thể cho đối phương thứ họ muốn, cứ tận hưởng niềm vui, sống cho hiện tại, cũng không có gì là không tốt.



Trời còn chưa tối, Châu Toàn từ phòng phục chế trở về đi tìm Bạch Hành Việt.

Cửa phòng không khóa, hé một khe nhỏ. Châu Toàn đẩy cửa đi vào. Trong phòng tối om, màn hình laptop phát ra ánh sáng mờ ảo. Bạch Hành Việt tựa lưng vào ghế sofa, đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Trên bàn trà chất đầy giấy A4.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Bạch Hành Việt ngước mắt lên, ra hiệu cho cô lại gần. Châu Toàn bật đèn, bước về phía anh.

Bạch Hành Việt nắm lấy tay cô, kéo về phía sau. Châu Toàn thuận thế ngồi trên đùi anh.

Châu Toàn không bận tâm đến những gì anh đang nói. Cô buồn chán nhìn xung quanh, trên máy tính hiển thị bản đồ mặt bằng của một tòa nhà văn phòng, ở đường Quang Hoa, quận Triều Dương, một khu đất tấc đất tấc vàng.

Lúc này cô mới nhận ra, anh đang chuẩn bị cho văn phòng thiết kế kiến trúc.

Bạch Hành Việt bật loa ngoài, xoay cô lại. Một tay anh luồn vào trong, v**t v* tấm lưng trần của cô.

Châu Toàn ngồi vắt chân, bắp chân dán vào đệm sofa, đối mặt với anh. Cuộc gọi vẫn chưa kết thúc. 

Cô có chút không chịu nổi hành động của anh, muốn ngăn cản, nhưng hai tay bị khóa chặt ra sau lưng.

Cô vô thức ưỡn người, dán sát vào anh hơn.

Bạch Hành Việt đột nhiên im lặng. Đầu dây bên kia nói đến khô cả cổ họng, không nhịn được hỏi: “Lão Bạch, cậu đang làm gì thế? Có nghe tôi nói không đấy?”

Giọng nói này nghe quen tai, nhưng Châu Toàn đã không còn để ý nữa. Cô cúi đầu nhìn, vô thức hít thở dồn dập hơn.

Bạch Hành Việt thả ra một bên, cẩn thận chăm sóc cho bên còn lại, rồi mới rảnh rỗi nói: “Nghe đây.” Giọng anh khàn khàn, mang chút uể oải.

Chung Tự Hoành vội vã: “Tôi bảo này, cậu cho tôi lời khuyên đi? Giờ phải làm sao?”

Tít: Xin lỗi vì đã chêm lời vào đây, đoạn này chắc nhiều người chưa rõ ảnh đang làm gì thì xin tiết lộ là ảnh đang mukbang 2 trái đào của Châu Toàn nha :v

Một lúc sau, Bạch Hành Việt cuối cùng cũng buông cô ra, nói: “Có gì mà phải khuyên, chia tay hay không là do cậu.”

“Nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn mình bị cắm sừng được chứ?”

“Vậy thì chia tay đi.”

“Nhưng tôi không nỡ cô ấy mà?”

“Vậy thì đừng chia tay.”

“Mẹ kiếp…” Chung Tự Hoành không kìm được phàn nàn: “Cậu với lão Ninh cùng một giuộc, đều không thèm quan tâm đến tôi. Cậu ta thì ngày nào cũng bận rộn đi bar, mượn rượu giải sầu. Cậu thì hơn thế, chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy ấy, nhất thời không quay về được.”

Bạch Hành Việt không nghe anh ta lải nhải nữa: “Thôi, cúp máy đây. Nói sau.”

Châu Toàn nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình, ánh mắt đờ đẫn.

Bạch Hành Việt tưởng cô vì nghe tin tức của Ninh Di Nhiên nên mới như vậy, nheo mắt lại, lười hỏi nhiều.

Châu Toàn nói: “Em nhớ ra rồi.”

Bạch Hành Việt nói một cách bình thản: “Nhớ ra chuyện gì?”

“Chuyện bạn gái anh ta.” Châu Toàn nói: “Có phải là lần tụ họp trước, chúng ta bắt gặp cô ta lén lút với người phục vụ…”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Lén lút gì?”

Châu Toàn không nói tiếp, có chút hoảng hốt: “Chuyện đó đã qua lâu rồi mà.”

“Không phải qua lâu rồi, là dạo này em đã trải qua quá nhiều chuyện thôi.”

Châu Toàn quần áo xộc xệch, nhìn anh ở cự ly gần.

Vừa nãy cô đã nhận ra, Bạch Hành Việt đang đeo một chiếc kính gọng bạc. Tròng kính rất mỏng, làm dịu đi một phần khí chất của anh.

Vài phút trước, gọng kính cọ sát vào da cô, lạnh buốt đến ngứa ngáy.

Châu Toàn hỏi: “Anh bị cận sao?”

Bạch Hành Việt nói: “Không, kính chống ánh sáng xanh.”

“Trên mạng nói kính chống ánh sáng xanh là lừa đảo.”

“Không hoàn toàn. Anh có một người bạn, chuyên làm cái này ở nước ngoài.”

Châu Toàn chưa từng nghe anh nhắc đến những chuyện này, nói: “Anh có nhiều bạn ở đó sao?”

“Cũng kha khá.” Bạch Hành Việt nói: “Phòng làm việc cũng bên đó, cần chuyển giấy phép kinh doanh về trong nước càng sớm càng tốt.”

“Khi nào anh định về Bắc Kinh?”

“Sau Tết.”

Châu Toàn tính toán, nói: “Cũng không còn lâu nữa.”

Bạch Hành Việt cố ý khều nhẹ vào đó, cười nói: “Không nỡ để anh đi à?”

Châu Toàn khẽ rên lên một tiếng, rồi lấy lại bình tĩnh, đưa tay ra sau cài móc áo: “Không ai có thể ở bên ai mãi mãi. Sớm muộn gì cũng tới ngày đó.”

Bạch Hành Việt không nói gì khác, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Tối nay ở lại qua đêm?”

Châu Toàn nói: “Đừng thường xuyên như vậy… Không thoải mái.”

“Chỗ nào không thoải mái?” Bạch Hành Việt lắc cằm cô: “Lúc ‘làm’ em có nói thế đâu.”

Châu Toàn ban đầu không muốn trả lời, nghĩ một lúc rồi nói: “Sau đó không thoải mái, chân mỏi.”

Bạch Hành Việt giúp cô mặc lại quần áo, lùi lại một bước: “Vậy thì ở lại với anh một lát rồi về.”

Châu Toàn đồng ý.

Không đợi quá lâu, ngoài cửa có tiếng gõ cửa không lớn không nhỏ.

Dường như biết Châu Toàn ở trong, sợ làm phiền, Trần Lãng dò hỏi: “Anh Việt, có người tìm anh.”

Chưa kịp đợi Bạch Hành Việt mở lời, Trần Lãng lại nói: “Là một người phụ nữ ngoài nữ ba mươi tuổi, rất xinh đẹp. Cô ấy đang đợi ở cổng trại, nói có đồ muốn đưa cho anh.”

Người phụ nữ đó đeo nhẫn trên tay, nhìn là biết đã kết hôn. Trần Lãng không nghĩ nhiều, cho rằng đó là một người thân nào đó của Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt đoán được là ai, đáp lại một tiếng, bảo Trần Lãng về trước.

Sau khi Trần Lãng đi, trong và ngoài phòng đều trở nên yên tĩnh.

Châu Toàn bình thản, bước xuống khỏi người anh, vuốt phẳng những nếp nhăn trên quần áo: “Có cần em đợi anh về không?”

Bạch Hành Việt cúi mắt nhìn cô: “Nếu anh không về thì sao.”

“Vậy thì em sẽ không đợi nữa.”

Bạch Hành Việt cười nửa vời, lạnh nhạt: “Em rộng lượng quá nhỉ.”

Châu Toàn khựng lại một cách kín đáo, bình tĩnh nói: “Không tò mò, không can thiệp vào chuyện của anh, thế không tốt sao?”

Bạch Hành Việt nhìn cô vài giây, nói: “Rất tốt. Tiếp tục duy trì.”

Châu Toàn nhìn Bạch Hành Việt xách áo khoác rời đi. Cánh cửa đóng lại, mang theo chút hơi ấm còn sót lại.



Bạch Hành Việt còn chưa đến cổng đã nhìn thấy người phụ nữ đang đợi ở ngoài vạch cảnh báo màu đỏ.

Ngoài trời lạnh, người phụ nữ mặc một chiếc áo khoác màu be dài đến đầu gối. Tay và mặt cô ta đỏ bừng vì lạnh. Bên cạnh chân là một chiếc vali Hermès, một tay xách túi LV, tay kia cầm một hộp quà màu đỏ, bên trong là kẹo cưới.

Nhiều năm không gặp, khuôn mặt đó đã mờ nhạt. Bạch Hành Việt gần như không nhận ra cô ta.

Ngược lại, người phụ nữ sau khi thấy anh đi đến nói một câu dịu dàng như nước: “Lâu rồi không gặp, anh chững chạc hơn trước nhiều.”

Bạch Hành Việt không lên tiếng.

Người phụ nữ tự nói: “Phải rồi… Qua nhiều năm như thế, ai mà chẳng thay đổi.”

Bạch Hành Việt cắt ngang dòng hồi ức của cô: “Sao lại tìm đến đây?”

Trang Lộ Tinh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh lại chặn số điện thoại của em rồi à?”

“Không cần liên lạc nữa, giữ lại làm gì.”

Trang Lộ Tinh không cam lòng: “Nếu anh thật sự lạnh nhạt như thế, vậy tại sao ban ngày em dùng số mới gọi cho anh, em còn chưa nói gì, anh đã biết là em?”

Bạch Hành Việt nhếch mép châm biếm: “Số điện thoại ở Thượng Hải có thể kiên trì quấy rầy tôi như thế này, ngoài cô ra không còn ai khác.”

“Anh cho rằng em đang quấy rầy anh?”

“Không thì sao?”

Mũi Trang Lộ Tinh đỏ lên, vì lạnh, răng cô va vào nhau lập cập: “Em cứ nghĩ, anh vẫn còn giận em, hoặc là… hận em, nên mới làm như thế.”

“Đừng nói như thể chúng ta đã từng có gì với nhau.” Bạch Hành Việt nói không chút nể nang: “Kể cả có cảm xúc gì với cô thì người đó cũng là Ninh Di Nhiên mới phải, đó không phải tôi. Cô là mối tình đầu của cậu ta, nếu thật sự không buông bỏ được, cô có thể bỏ chồng cô, quay lại với cậu ta.”

Trang Lộ Tinh những năm nay sống nhàn nhã, được chăm sóc kỹ lưỡng. Ngoài khí chất thay đổi, ngoại hình so với trước không khác là bao, giọng nói càng thêm mềm mại: “Em đã lặn lội đến tận đây, anh không thể nói một lời dễ nghe sao?”

“Thứ cô muốn nghe, không phải là điều tôi muốn nói.” Bạch Hành Việt kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa: “Làm sao tìm được tới đây?”

Trang Lộ Tinh nói: “Ninh Di Nhiên trước đây có nói với em là anh ở đây. Mấy ngày trước, bạn em kể là cô ấy gặp anh, bên cạnh còn có một người phụ nữ khác… Em nhất thời bồng bột, nên đến đây.”

Bạch Hành Việt cười thờ ơ: “Cô vẫn quen bồng bột. Không khác gì năm xưa.”

Nghe anh nhắc đến chuyện năm xưa, Trang Lộ Tinh tìm thấy hy vọng: “Vậy, anh vẫn giận em vì năm đó em đã từ chối anh, chọn người khác sao?”

“Cô chọn ai là chuyện của cô, không liên quan đến tôi.”

Trang Lộ Tinh nói: “Vậy anh có bao giờ nghĩ, tại sao em lại từ chối anh không?”

“Chưa từng, cũng không có ý định nghĩ.” Bạch Hành Việt nói: “Lúc đó còn trẻ, bồng bột, phản nghịch, chỉ muốn đối đầu với mẹ tôi. Theo đuổi cô cũng vì lý do này. Vốn dĩ đã không có nhiều cảm tình, càng không thể nói là khó quên.”

Trang Lộ Tinh vội vã nói: “Vậy những hình phạt mà em phải chịu, suýt bị nhà trường đuổi vì mẹ anh thì là gì?”

Bạch Hành Việt nói: “Tôi nhớ tôi đã hứa sẽ bồi thường cho cô, nhưng cô nói không cần.”

“Chẳng lẽ em phải tin lời nói của một người vừa tốt nghiệp cấp ba sao?”

“Thế nào, Ninh Di Nhiên và tôi không phải bằng tuổi sao?”

Trang Lộ Tinh im lặng, khớp ngón tay cầm kẹo cưới trắng bệch. Một lúc lâu sau mới nói: “Vậy anh muốn em phải làm sao, lúc đó em nhìn thấy anh là lại nhớ đến mẹ anh, nhớ đến những lời bà nói và những việc bà làm.”

Bạch Hành Việt không tiếp lời này, nói bằng giọng bình thản: “Đừng làm phiền tôi nữa, hãy sống cuộc sống của cô đi. Tôi không có hứng thú với phụ nữ đã có chồng.”

Không khí lại trở nên căng thẳng, lạnh lẽo hơn cả thời tiết.

Trang Lộ Tinh hít một hơi thật sâu, đi đến bên cạnh thùng rác phía trước, ném cả hộp kẹo cưới vào.

Cô ta đã không quản khó khăn mang đồ đến đây, ban đầu chỉ muốn nhìn anh xúc động, nhìn anh ghen tuông. Nào ngờ, cuối cùng lại như một con hề.

Trang Lộ Tinh đi đến trước mặt anh, giữ nụ cười, cố gắng lần cuối: “Hôm qua ở sân bay, em nhìn thấy anh, anh dắt tay một người phụ nữ.”

Bạch Hành Việt ngước mắt lên: “Rồi sao?”

“Em và Ninh Di Nhiên vẫn là bạn bè trên wechat. Ảnh nền trang cá nhân của anh ta vẫn là ảnh của cô ta, đến giờ vẫn chưa đổi.”

“Thế thì liên quan gì đến tôi?”

Trang Lộ Tinh nói thẳng: “Anh vừa về nước đã đến đây, bây giờ lại ở bên cô ta… Có phải vì em nên anh mới làm thế không? Anh giận Ninh Di Nhiên năm đó đã tranh giành em với anh.”

Bạch Hành Việt suýt nữa bật cười thành tiếng: “Đừng tự đề cao bản thân quá. Đối với tôi, cô chỉ là một gia sư đã ở bên tôi vài tháng, thậm chí còn không được coi là người qua đường.”

Sắc mặt Trang Lộ Tinh từ đỏ chuyển sang trắng: “Anh không sợ em quay lại nói với Ninh Di Nhiên là anh đang đào góc tường của anh ta à.”

Bạch Hành Việt đã hết kiên nhẫn, lười nói thêm: “Tùy cô.”

Trước khi đi, Bạch Hành Việt nhạt nhẽo nói: “Tôi đã nói rõ ràng rồi. Sau này đừng liên lạc với tôi nữa. Nếu không tôi sẽ in một bản ghi chép cuộc gọi, gửi thẳng cho chồng cô đấy.”

Trang Lộ Tinh bỗng nhiên cay xè sống mũi, nhìn anh đi xa, nói phía sau lưng anh: “Muộn thế này rồi, gần đây không thể bắt được taxi, anh nỡ lòng nào để em ở ngoài này một đêm?”

Bạch Hành Việt không quay đầu lại, vừa lúc đi ngang qua một tấm biển. Trang Lộ Tinh nhìn thấy bốn chữ phản chiếu ánh sáng: “Người không phận sự miễn vào.”



Khi Bạch Hành Việt quay về, Châu Toàn đã đi rồi. Căn phòng tối om, ẩm ướt, không có chút hơi ấm nào của con người.

Bạch Hành Việt không bật đèn, mò mẫm ngồi xuống ghế sofa, châm một điếu thuốc. Giữa hai lông mày anh giật giật.

Một lúc sau, anh vứt điếu thuốc đã tàn, lấy điện thoại ra, lướt qua tin nhắn trong nhóm bạn thân, rồi mở trang cá nhân của Ninh Di Nhiên. Anh nhìn chằm chằm vào tấm ảnh nền.

Trong ảnh, Châu Toàn đứng dưới chân núi Phú Sĩ, tóc đen váy trắng, trang điểm tinh tế. Tóc cô không dài như bây giờ nhưng được uốn gợn sóng. Khi cười, đuôi mắt cô cong lên, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ, trong mắt chỉ có Ninh Di Nhiên.

Châu Toàn có rất nhiều vẻ mặt. Anh đã nhìn thấy từng ánh mắt của cô: sự từng trải, sự bình thản, sự mạnh mẽ, sự yếu đuối, nụ cười đầy gai nhọn, sự khao khát… nhưng chưa bao giờ thấy ánh mắt này.

Bạch Hành Việt tự giễu rồi cười một tiếng, thoát khỏi giao diện wechat, quẹt bật lửa, châm một điếu thuốc nữa. Khói lượn lờ, anh nhả ra một làn khói, đứng dậy đi đến tủ lấy rượu.

Đầu nhọn của dụng cụ mở nút chai vừa c*m v** nút gỗ, một cái bóng đi qua trước cửa sổ, đứng ngoài cửa.

Đối phương không gõ cửa, cũng không nói gì, cứ đứng lặng lẽ ở đó như thể biết anh đã về, và lúc này chắc chắn đang ở bên trong.

Bạch Hành Việt đặt dụng cụ mở nút chai xuống rồi bước chậm rãi đến mở cửa.

Anh còn chưa kịp nhìn rõ cô, Châu Toàn đã bước vào, kiễng chân, vòng tay ôm lấy vai anh, cả người lảo đảo.

Bạch Hành Việt theo bản năng ôm lấy cô, bàn tay cầm điếu thuốc ngay lập tức đưa ra xa, tránh để lửa bén vào tóc cô.

Yết hầu anh chuyển động, khẽ nói: “Không sợ bị bỏng sao?”

Châu Toàn ngước lên nhìn thẳng vào anh: “Bạch Hành Việt, hôn em.”

Trong đêm tối, đôi mắt ấy rất sáng. Bạch Hành Việt nhìn cô, cố ý làm trái ý cô: “Không phải đã đi rồi sao? Sao lại quay lại?”

“Em đổi ý rồi.”

“Chuyện gì?”

Châu Toàn cười, có ý muốn dỗ dành anh: “Tối nay em vẫn muốn ở lại qua đêm.”