Đầu tháng hai, công việc dần đi vào giai đoạn cuối.
Sắp đến giao thừa, mọi người trong đội lần lượt về nhà ăn Tết. Châu Toàn đặt vé máy bay vào ngày hai mươi tám Tết, sẽ hạ cánh xuống Vô Tích, rồi bắt taxi về Tô Châu.
Lâm Lập Tĩnh đi trước, chuyến bay chiều nay nên đã dậy sớm để sắp xếp hành lý.
Châu Toàn vừa tỉnh dậy, mặt mộc, tóc rối bù, ngồi trên giường nhìn cô ấy bối rối.
“Có phải mình làm cậu tỉnh giấc không?” Lâm Lập Tĩnh quay lại cười xin lỗi: “Chị em của mình ơi, thông cảm cho mình chút. Không thu dọn thì không kịp mất.”
Châu Toàn cười: “Cái bệnh trì hoãn của cậu hết thuốc chữa rồi.”
“Hết cách rồi… Giai đoạn cuối rồi, không cứu được nữa.”
Châu Toàn hỏi: “Anh ấy đi cùng cậu à?”
Lâm Lập Tĩnh ném quần áo vào vali: “Ừm. Bọn mình không cùng chuyến bay, đáng lẽ anh ấy đi muộn hơn cũng được, nhưng muốn ở bên mình thêm chút nữa.”
“Đừng có khoe khoang tình cảm nữa.”
“Cậu cũng có thể khoe với mình, mình thích nghe lắm mà.” Lâm Lập Tĩnh nháy mắt nói: “Nhưng vấn đề là, cậu cũng không khoe gì cả. Mình thấy cậu rất ít khi nhắc đến chuyện riêng tư cùng thầy Bạch.”
Sáng sớm đầu óc chưa tỉnh táo, Châu Toàn hiếm khi trải lòng một lần: “Không phải không muốn nhắc mà là không dám.”
Lâm Lập Tĩnh không hiểu: “Ý gì?”
Châu Toàn không nói thêm gì nữa.
Nhắc một lần, lại càng nhớ sâu thêm một lần. Càng để tâm, lại càng kiêng dè.
Cô không thể nhớ quá rõ, cũng không có tư cách.
Dọn dẹp xong, Lâm Lập Tĩnh đặt chậu xương rồng trên bệ cửa sổ lên đầu giường Châu Toàn: “Đây là sư huynh tặng mình. Nhớ chăm sóc nó giúp mình nhé.”
Châu Toàn cười: “Đội trưởng Vương không về quê ăn Tết, đến lúc đó mình sẽ đưa cho chú ấy.”
“Được, được… Nhưng đừng nói là của mình nhé, không thì chú ấy lại mắng mình.”
Gần đến trưa, Lâm Lập Tĩnh ăn qua loa một chút. Châu Toàn tiễn cô ra ngoài.
Đinh Tư Kỳ đợi sẵn ở cửa ký túc xá, nhận lấy vali của Lâm Lập Tĩnh, giúp cô đội mũ và đeo găng tay. Lâm Lập Tĩnh mặt mày hớn hở, vui vẻ hợp tác.
Đinh Tư Kỳ cười nói với Châu Toàn: “Vậy bọn mình đi trước đây, hẹn gặp lại.”
Châu Toàn cười đáp: “Đi đường cẩn thận.”
Lâm Lập Tĩnh nói: “Sau Tết quay lại, mình sẽ mang đồ ngon từ Bắc Kinh cho cậu.”
Châu Toàn nói “được”.
Tiễn Lâm Lập Tĩnh xong, Châu Toàn về ký túc xá ngủ bù một giấc, bị đói đến mức tỉnh dậy. Vừa mới lấy nồi điện và mì gói ra thì Bạch Hành Việt đến.
Thường ngày có Lâm Lập Tĩnh ở đây, anh sẽ không đến phòng cô. Tính ra, đây là lần thứ hai. Châu Toàn tạm thời chưa thể tiếp đãi anh, cô vặn nắp chai đổ nước khoáng vào nồi.
Bạch Hành Việt liếc nhìn sau lưng cô: “Em định ăn cái này thôi à?”
Châu Toàn tự biện hộ: “Mì em nấu ăn cũng được, chỉ là hình thức không đẹp lắm thôi.”
Bạch Hành Việt không tin, trước khi cô bật bếp đã nói: “Đi thôi, ra ngoài ăn.”
“Không cần phiền vậy đâu. Đi đi lại lại mất vài tiếng nữa đấy.” Châu Toàn khẽ đẩy eo và bụng anh, đẩy anh lên giường của cô: “Anh ngồi đây một lát, em làm nhanh thôi. Lát nữa nếm thử tài nghệ của em.”
Bạch Hành Việt cười, nghe lời cô.
Ký túc xá rất nhỏ, không cần phải tham quan, đưa mắt một cái là thấy hết. Sàn nhà và tủ không có một hạt bụi. Ga giường màu tím nhạt, có mùi hương của cô.
Trên tủ đầu giường có một quyển sách. Bạch Hành Việt cầm lên xem, là cuốn ‘Thiên đường lạc lối’ của Watanabe Junichi.
Châu Toàn liếc thấy, muốn ngăn cản thì đã muộn. Cô nghe anh nói: “Thích đọc thể loại này à?”
Châu Toàn thấy sởn da gà, nói: “Đọc chơi thôi.”
Bạch Hành Việt nhìn tiến độ mà cô đánh dấu trên sách: “Đã đọc lần thứ hai rồi, không giống đọc chơi.”
Châu Toàn thừa nhận: “Đạo đức của em đúng là không cao lắm.”
“Nhìn ra rồi.” Bạch Hành Việt lật sách, chậm rãi bổ sung một câu: “Đây không phải là chuyện xấu.”
Châu Toàn không tiếp tục thảo luận với anh về vấn đề này, lấy ra một quả roi từ thùng giấy, rửa sạch rồi đưa cho anh: “Còn lại một quả cuối cùng.”
Bạch Hành Việt không nhận.
Châu Toàn hiểu ý anh, lấy một con dao gọt hoa quả, học theo anh bổ một miếng nhỏ. Cô đứng vào khoảng trống g*** h** ch*n anh, trực tiếp đưa đến bên miệng anh.
Bạch Hành Việt ăn vài miếng: “Không ngọt cũng không đắng, ngon đến thế sao?”
Châu Toàn quay lại tiếp tục nấu mì: “Khẩu vị của mỗi người mỗi khác. Thế anh thích ăn trái cây gì?”
Bạch Hành Việt nhìn vào ngực cô: “Đào.”
Nhận ra ý đồ của anh, Châu Toàn nói: “Trước đây không thấy anh háo sắc như thế.”
“Đàn ông không háo sắc thì không phải là đàn ông rồi.” Bạch Hành Việt thẳng thắn: “Em chẳng phải biết sao, anh không chỉ háo sắc mà còn h*m m**n quá độ nữa kìa.”
Châu Toàn không thể phản bác.
Không khí yên lặng một cách vừa phải, chỉ còn tiếng lật sách.
Nước trên cao nguyên không dễ sôi. Châu Toàn chờ một lúc, thả vào nồi hai quả trứng chần.
Lòng trắng trứng còn chưa đông lại, đèn đỏ của nồi điện đột nhiên tắt. “Cạch” một tiếng, cầu dao bị ngắt.
Bạch Hành Việt đóng sách lại, đứng dậy: “Cầu dao ở đâu? Anh đi xem thử.”
Châu Toàn chỉ ra phía cửa: “Đằng kia.” Cô đưa cho anh một cái ghế, ngước lên nhìn: “Thế nào?”
“Công tắc hỏng rồi, phải gọi người đến thay.”
“Vậy mì của em thì sao?” Cô chợt nổi hứng, thật sự muốn làm cho anh nếm thử.
Bạch Hành Việt buồn cười: “Làm sao được? Sau này còn nhiều cơ hội ăn.”
“Cũng chỉ có thể vậy thôi.”
Bạch Hành Việt nói: “Đi rửa tay đã, lát nữa đưa em đi ăn chực.”
Châu Toàn hỏi: “Ăn chực của ai?”
“Lát nữa sẽ biết.”
Châu Toàn dọn dẹp đơn giản, cùng Bạch Hành Việt ra ngoài.
Xe chạy về phía đầu làng bên cạnh. Bạch Hành Việt nói: “Hôm nay sinh nhật trưởng thôn Tư Á, đội trưởng Vương của mấy em đã mang thịt gà, vịt, bò, dê đến chúc mừng rồi.”
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Châu Toàn không nhịn được bật cười thành tiếng: “Sao anh biết?”
“Sáng sớm ông ta đã gọi anh đi uống rượu, nhưng anh không đi.”
Ngôi làng cách trại không xa, chỉ khoảng hai mươi phút lái xe.
Đến nơi, hai người đi dọc theo lối đi vào trong. Đi qua góc sân và nhà vệ sinh, họ thấy một người đang đứng đó gọi điện thoại.
Vương Huyền quay lưng lại, lưng còng xuống, giọng nói hoàn toàn khác với thường ngày, bình thản và bất lực: “Anh đã nói rồi, giờ không về được.”
Điện thoại không phải là smartphone. Suốt ngày ở ngoài hoang vu, không cần nhiều chức năng đến thế. Điện thoại nhãn hiệu tạp nham, tiếng lọt ra ngoài như loa phóng thanh.
Đầu dây bên kia, vợ Vương Huyền lo lắng nói: “Đa Đa bị sốt không hạ, sắp biến chứng thành viêm phổi rồi, nằm trên giường cứ gọi bố! Anh không thương em cũng phải thương con bé chứ? Con bé đã bao lâu không gặp anh rồi? Với lại sắp Tết rồi, nhà người ta thì náo nhiệt, chỉ có nhà mình lạnh như hầm băng vậy!”
Vương Huyền im lặng vài giây, thở dài: “Chính vì sắp Tết, mọi người đều về hết rồi, anh mới phải ở lại đây trông coi, để phòng khi có việc cần thiết.”
“Anh có tính xem mấy năm rồi anh không về nhà ăn Tết chưa? Anh cứ lênh đênh bên ngoài, cả năm em và con có gặp anh được mấy lần? Anh có tính chưa? Vương Huyền, anh không thể bắt nạt người như thế! Em đồng ý ủng hộ sự nghiệp của anh, nhưng lúc lấy anh, em không phải để làm một người góa phụ đâu!”
Nghe thấy tiếng nức nở của vợ, Vương Huyền an ủi: “Anh biết… Em đừng khóc nữa. Khi nào rảnh, anh nhất định sẽ về ngay, được không?”
Sau khi trút hết những lời bức xúc, cảm xúc của vợ anh ta đã ổn định hơn nhiều. Cô kìm nén nói: “Còn cái điện thoại hỏng của anh nữa, cũng nên thay đi. Lúc có việc gấp, không gọi được cho anh.”
Vương Huyền bật cười: “Không phải lỗi của điện thoại đâu, ở ngoài hoang dã này làm gì có nhiều sóng thế.”
“Anh chỉ có vớ vẩn!”
“Được, được rồi. Tất cả là lỗi của anh. Hai ngày nữa anh sẽ đi vào thành phố đổi cái mới.”
Cuộc cãi vã này được dập tắt kịp thời. Vương Huyền và vợ bắt đầu nói chuyện về bệnh tình của con.
Châu Toàn nhìn từ xa. Dưới ánh nắng, những sợi tóc bạc trên thái dương của Vương Huyền càng rõ hơn. Dáng lưng cô độc, không giống một người đội trưởng nóng tính nhưng chuyên nghiệp. Lúc này, trông ông mềm mại, kiên cường, vừa là chồng, vừa là bố.
Châu Toàn nói với Bạch Hành Việt: “Chúng ta vào sau đi, bây giờ mà vào thì không tiện lắm.”
Bạch Hành Việt nhìn cô, hỏi: “Tâm trạng không tốt à?”
Châu Toàn thẳng thắn: “Cũng không hẳn là không tốt, chỉ là có chút buồn.”
“Buồn gì?”
“Bây giờ xã hội quá phù phiếm, không phải ai cũng có một niềm tin trong sáng như thế.”
“Vậy còn em?”
“Em chỉ có một chút thôi.” Châu Toàn nói: “Vì em không thể từ bỏ những thứ vật chất, như danh lợi, tiền bạc…”
Bạch Hành Việt nói với cô: “Một chút là đủ rồi. Làm nghề của bọn em quả thật không dễ dàng.”
Châu Toàn sững sờ, không nhịn được suy ngẫm lại câu nói trước đó của anh. Anh hiểu được niềm đam mê khảo cổ vật của cô, cũng hiểu sự không kiên định mà chỉ có cô mới biết dưới niềm đam mê ấy.
Nói chuyện với vợ xong, Vương Huyền ngước nhìn bầu trời, đứng tại chỗ khoảng hai ba phút rồi quay người vào nhà.
Bạch Hành Việt và Châu Toàn đi vòng qua sân, vào từ một cánh cửa khác.
Trưởng thôn Tư Á có năm người con. Hai người con trai đầu đã kết hôn và có con. Một đại gia đình quây quần ở sân sau, vô cùng náo nhiệt.
Khi ăn, Vương Huyền như thường lệ kéo mọi người nói chuyện trên trời dưới đất, tiếng cười nói không ngừng. Nhưng ông sẽ tranh thủ lúc uống rượu lén nhìn điện thoại, lông mày đầu tiên nhíu chặt rồi lại giãn ra.
Ở các địa điểm khảo cổ trên khắp đất nước gần hai mươi năm, khi không có việc gì làm, anh ta chỉ có thể giết thời gian bằng cách uống rượu. Tửu lượng của Vương Huyền kinh người, nhưng hôm nay mới uống vài chén đã say.
Nói lời tạm biệt với trưởng thôn Tư Á, Châu Toàn lái xe ra cổng. Bạch Hành Việt nhét Vương Huyền say bí tỉ vào ghế sau.
Chưa về đến trại, Vương Huyền tỉnh dậy, lơ mơ lấy điện thoại ra, mở album ảnh khoe với họ: “Thấy không? Đây là con gái tôi, mười tuổi rồi, chưa trưởng thành, nhưng chắc chắn xinh hơn cả Tiểu Châu.”
Màn hình quá nhỏ, chất lượng ảnh cũng không rõ nét, Châu Toàn chỉ có thể nhìn đại khái, cười nói: “Rất xinh ạ.”
Bạch Hành Việt liếc nhìn, nhàn nhạt nói: “Chưa chắc.”
Vương Huyền tức giận mắng một câu, chỉnh lại tư thế ngồi rồi lại thiếp đi.
Châu Toàn chống tay lên cửa sổ, khẽ mỉm cười.
Đưa Vương Huyền về ký túc xá, Châu Toàn muốn đến văn phòng. Đang định chia tay Bạch Hành Việt thì gặp nam sinh có gương mặt non nớt đã từng tỏ tình với cô.
Chàng trai kéo hai chiếc vali lại gần, chào Bạch Hành Việt xong, cười nói: “Chị, trùng hợp quá.”
Châu Toàn khách sáo: “Cậu đi hôm nay à?”
Nam sinh gật đầu: “Chị khi nào đi?”
“Sáng mai.”
“Biết thế em cũng đi vào ngày mai, còn giúp chị xách hành lý.”
Châu Toàn chỉ cười không nói.
Nam sinh đang vội, trước khi đi nhét cho cô một viên kẹo trái cây, cười tươi tắn: “Chúc chị năm mới vui vẻ trước nhé. Hy vọng năm nay em vẫn còn cơ hội theo đuổi chị.”
Chưa đợi Châu Toàn đáp lại, nam sinh đã quay đầu chạy đi.
Châu Toàn không bận tâm lắm, nhìn sang Bạch Hành Việt: “Vậy em đến văn phòng đây.”
Mặt Bạch Hành Việt không có chút gợn sóng “ừ” một tiếng.
Ở văn phòng cả buổi chiều, tối đến, Châu Toàn mang theo quần áo để thay, đến phòng Bạch Hành Việt qua đêm.
Cô tắm trước, tóc còn ướt, nằm trên giường xem điện thoại. Chưa đầy hai mươi phút, Bạch Hành Việt bước ra từ phòng tắm, cầm máy sấy tóc, gọi cô tới.
Châu Toàn đứng trước gương, vừa xem ứng dụng gọi xe, vừa đợi anh sấy tóc cho mình. Cả hai người đều phảng phất mùi sữa tắm giống nhau, dần dần đan cài vào nhau.
Tiếng ồn đột ngột dừng lại. Bạch Hành Việt thu dây điện, liếc nhìn màn hình: “Bây giờ đã đặt xe rồi sao?”
Châu Toàn phân tâm nói: “Trong dịp Tết xe rất khan hiếm, em phải đặt trước.”
“Có cần anh đưa em về không?”
Châu Toàn phản ứng vài giây: “Về đâu? Tô Châu á?”
“Ừ.”
“Không cần đâu, như thế phiền anh lắm.”
Bạch Hành Việt không nói gì thêm, giật lấy điện thoại của cô, tắt màn hình.
Châu Toàn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì.
Bạch Hành Việt nhếch khóe môi, bế cô ngồi lên bệ bồn rửa: “Lát nữa rồi xem, làm chuyện chính trước đã.”
Váy bị vén lên. Tay anh lấn vào, vừa lạnh vừa nóng. Châu Toàn hít một hơi lạnh, không còn tâm trí để nói chuyện nữa.
Họ quá hợp ý nhau. Anh chỉ cần trêu chọc một chút là cả người cô đã mềm nhũn. Lòng bàn tay chống lên thành bồn rửa tay, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, phải dùng hết sức lực mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
Châu Toàn đối mặt với ánh mắt sâu hun hút của anh. Cô tạm thời không nhìn ra dấu hiệu nào cho thấy anh đã đ*ng t*nh.
Tối nay Bạch Hành Việt cố tình tra tấn cô. Anh bỏ qua tất cả những điểm có thể khiến người ta đắm chìm, từ tốn thực hiện màn dạo đầu.
Bạch Hành Việt ôm lấy cơ thể trơn láng của cô, cùng cô ngã xuống giường. Anh chống tay bên tai cô, khẽ hỏi: “Ở đâu?”
Lông mi Châu Toàn run lên hai lần: “Gì cơ?”
“Kẹo.”
Châu Toàn hiểu ra: “… Trong túi áo khoác.”
Bạch Hành Việt cười: “Vẫn còn giữ nhỉ.”
Châu Toàn muốn nói đã quên ăn, nhưng nhanh trí đáp: “Quên vứt đi.”
Quần áo của cô vắt trên ghế bập bênh trước giường. Bạch Hành Việt nghiêng người đi lấy. Châu Toàn lấy lại tinh thần, mu bàn tay che mắt, tai nghe tiếng vải sột soạt.
Bạch Hành Việt xé vỏ kẹo trái cây, gỡ tay cô ra, muốn cô tận mắt chứng kiến mọi thứ sắp xảy ra.
Trong khoảng thời gian không dài không ngắn ấy, Châu Toàn cảm thấy mình hoàn toàn bị dòng nước sôi cuồn cuộn bao bọc. Những thứ xung quanh đều trở nên hư ảo, chỉ có cảm giác mà Bạch Hành Việt mang lại là chân thật nhất.
Hai chân cô run lên không ngừng. Tay cô đưa xuống, luồn vào mái tóc anh, cảm nhận viên kẹo từ từ tan ra, di chuyển qua lại ở một điểm nào đó, khiến người ta phải run rẩy.
Châu Toàn mất kiểm soát nắm chặt ga giường, muốn vặn vẹo nhưng lại bị anh giữ chặt.
Trước khoảnh khắc cô đạt đỉnh, Bạch Hành Việt buông cô ra, khóe môi nở một nụ cười nửa có nửa không, cứ thế đưa viên kẹo vào miệng cô.
Châu Toàn nếm được vị ngọt và cả mùi vị của chính mình. Mồ hôi của anh nhỏ xuống cổ cô.
Thời gian từng chút một trôi đi. Châu Toàn bị giày vò đến nửa đêm, từ ý thức đến cơ thể đều lơ lửng, không lên được cũng không xuống được.
Bạch Hành Việt cố ý để cô lửng lơ ở đó, không hôn cô, cũng không cho cô đạt tới ngưỡng cao giới hạn khiến cô gần như phát điên.
Lần cuối cùng, Bạch Hành Việt cuối cùng cũng động lòng trắc ẩn, giọng vừa như ra lệnh nhưng cũng giống như đang dụ dỗ: “Cầu xin anh đi.”
Châu Toàn nghẹn một hơi trong cổ họng, muốn cắn anh, nhưng bị anh bóp chặt cằm. Cô không còn sức để phản kháng, nói ra những lời anh muốn nghe và được thỏa mãn với cảm giác c*c kh*** tột cùng.
Một đêm không mộng mị.
—
Sáng sớm, Bạch Hành Việt tắt chuông báo thức của cô. Châu Toàn ngủ thêm hai mươi phút. Khi trèo ra khỏi giường, chân cô run rẩy, suýt chút nữa thì ngã.
Chia ly sắp đến, cô và anh cũng không kiềm chế.
Châu Toàn vệ sinh cá nhân xong, Bạch Hành Việt đang đứng trước gương mặc quần áo, quần đen áo đen, áo khoác dạ màu nhạt, màu sắc có chút giống bầu trời xanh xám mà cô đã thấy ở phòng chờ sân bay vào ngày anh cùng cô đi Tô Châu.
Anh rất hiếm khi mặc màu này, khí chất xuất chúng khiến người ta không thể rời mắt.
Sau bữa sáng, Bạch Hành Việt đưa cô đến sân bay. Trên đường, hai người nói chuyện phiếm, không ai đề cập đến những lời chia ly buồn bã như thể việc tạm biệt không đáng để bận tâm.
Đến sân bay, còn một lúc nữa mới đến giờ lên máy bay. Châu Toàn không vội đi qua cửa kiểm tra an ninh.
Bạch Hành Việt nói: “Thật sự không cần nâng hạng ghế sao?”
Châu Toàn nói: “Cũng chỉ có vài tiếng thôi, sẽ hạ cánh sớm mà.”
Bạch Hành Việt không ép buộc: “Đến nơi thì gọi điện cho anh.”
“Vâng.”
Một lúc sau, Châu Toàn nhìn đồng hồ: “Tiễn đến đây thôi, anh về sớm đi. Đến nơi cũng nhớ nói với em một tiếng đấy.”
Bạch Hành Việt cười rồi đột nhiên cúi đầu, hôn lên khóe mắt cô. Rất nhẹ nhàng, không mang theo bất kỳ cảm xúc hay h*m m**n nào.
Hơi thở của Châu Toàn chậm lại. Đây là lần đầu tiên anh hôn cô kể từ hôm qua. Lúc trên giường, cô đã dùng mọi cách, nhưng anh vẫn không hề lay động.
Bạch Hành Việt nói: “Anh nhìn em đi vào.”
Châu Toàn nói: “Vậy em đi đây.”
“Đi đi.”
Châu Toàn xách túi tote đi xa, không do dự, không ngoảnh lại, dứt khoát đi vào cửa kiểm tra an ninh.
Máy bay cất cánh, Châu Toàn ngồi trên ghế, nghĩ về đêm qua, lại nghĩ đến nụ hôn và trang phục của Bạch Hành Việt vừa nãy. Lòng cô dậy sóng.
Những ký ức đó đã khắc sâu vào trong đầu, có thể cả năm mới này cũng không thể quên.
Nắm bắt lòng người, thủ đoạn cao siêu. Cô biết anh cố ý, Bạch Hành Việt cũng muốn cho cô thấy anh cố ý.
—
Buổi chiều, đến sân bay Thạc Phóng, Châu Toàn đến băng chuyền lấy hành lý, tiện thể trả lời tin nhắn wechat của Lâm Tú Dung.
Lâm Tú Dung bảo cô không cần gọi xe, con của một người bạn của bà hôm nay vừa từ Vô Tích về Tô Châu, sẽ tiện đường đưa cô về.
Châu Toàn hỏi là bạn nào, Lâm Tú Dung không nói, chỉ gửi một dãy số điện thoại.
Châu Toàn gọi theo số đó. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy. Là một người đàn ông, giọng nói ấm áp: “Cô Châu, Châu Toàn phải không?”
Châu Toàn lịch sự nói chuyện vài câu, nói rõ địa điểm gặp mặt, rồi cúp máy.
Cô lên thang cuốn, đi về phía cổng đã hẹn, rồi gọi điện cho Bạch Hành Việt.
Bạch Hành Việt không bắt máy. Châu Toàn tưởng anh bận việc, không gọi tiếp nữa. Vừa ra khỏi ga, điện thoại reo lên.
Bạch Hành Việt nói: “Hạ cánh rồi à?”
Châu Toàn nói: “Em ra rồi, chuẩn bị lên xe.” Bên anh rất ồn ào, không giống ở trại. Cô tiện miệng hỏi: “Anh vẫn chưa về sao?”
“Có một người bạn đến, cùng nhau ăn cơm.”
Châu Toàn không hỏi là ai. Vừa định nói thêm điều gì đó, cô nghe thấy có người gọi mình.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề đi về phía cô, cười hiền: “Tôi là người đến đón cô.”
Châu Toàn không chắc chắn: “Anh Chung?”
“Là tôi.”
Châu Toàn cười: “Sao anh nhận ra tôi?”
“Bác Lâm gửi ảnh cô cho tôi.” Chung Tân Nhượng nói: “Cô ở ngoài đời đẹp hơn trong ảnh, và cũng dễ nhận ra hơn.”
Châu Toàn lập tức hiểu ý của mẹ mình.
Cô không có thời gian để ý đến việc mẹ mình se duyên bừa bãi, nói với Bạch Hành Việt: “Anh ăn cơm đi, chúng ta nói chuyện sau, được không?”
Bạch Hành Việt không hỏi người đó là ai, bình tĩnh nói: “Không vội. Về nhà hãy dành thời gian ở bên gia đình nhiều hơn.”
Châu Toàn đáp vâng.
Châu Toàn lại nghĩ đến chuyện hôm qua. Cô chợt hiểu ra, Bạch Hành Việt tối qua căn bản không hề ghen. Viên kẹo đó chỉ là một mánh khóe. Dù thế nào đi nữa, anh cũng sẽ đợi đến khi cô cầu xin mới thôi. Anh bày đủ trò để khiến cô ấn tượng sâu sắc.
Sau khi lên xe, Chung Tân Nhượng tự giới thiệu. Anh nói mẹ anh là khách quen ở cửa hàng của họ. Hai nhà ở không xa nhau, dần dần quen biết, nửa năm gần đây thường xuyên qua lại.
Châu Toàn không có hứng nói chuyện, anh nói hai câu, cô đáp lại một câu, nhưng khiến người ta không thể bắt bẻ được.
Chung Tân Nhượng cũng không nói nữa, bật nhạc, tập trung lái xe.
—
Sau khi tiễn Châu Toàn, Bạch Hành Việt không về trại ngay. Anh dự định sẽ tự lái xe đi chơi vài ngày, nhưng Ninh Di Nhiên đột nhiên gửi một ảnh chụp màn hình chuyến bay, nói vài giờ nữa sẽ đến đây.
Khi nói chuyện điện thoại với Châu Toàn, Bạch Hành Việt đang đợi anh ta ở một nhà hàng nằm gần cổng thành cổ. Cửa phòng riêng không đóng chặt, tiếng ồn ào bên ngoài thỉnh thoảng vọng vào.
Đặt món không lâu sau, Ninh Di Nhiên đến. Trên người anh ta có mùi rượu thoang thoảng. Tối qua đã say, quầng thâm mắt rất rõ.
Đã một thời gian không gặp, nhưng cả hai không xa lạ gì. Sau vài câu đùa giỡn, Ninh Di Nhiên gọi chủ quán mang một chai rượu lên.
Bạch Hành Việt nói: “Sao đột nhiên đến đây? Cũng không báo trước một tiếng.”
Ninh Di Nhiên cười nói: “Chỉ là muốn đến thăm cậu thôi. Cứ vậy mà đi, không có kế hoạch gì.”
“Mấy ngày nữa là Tết rồi, còn bày trò gì nữa.”
“Cũng được, không phiền lắm, dù sao giao thông cũng tiện.” Ninh Di Nhiên nói: “Tôi cũng muốn hỏi cậu, thật sự không về Bắc Kinh à? Dạo trước dì Bạch có than phiền với tôi đấy.”
Bạch Hành Việt bình thản nói: “Về làm gì. Có hai ba người, đêm giao thừa trong coi một căn nhà trống rỗng. Vô vị.”
Ninh Di Nhiên cười: “Trước khi cậu ra nước ngoài, hàng năm không phải đều đến nhà tôi ăn Tết sao? Năm nay khác gì?”
Bạch Hành Việt gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, không lên tiếng.
Ninh Di Nhiên đổi chủ đề: “Đúng rồi, hai ngày trước tôi và Trang Lộ Tinh có ăn một bữa. Cô ấy nói cô ấy có đến tìm cậu.”
Bạch Hành Việt nói: “Đúng là có đến.”
“Nếu là tôi, tôi sẽ không làm như không biết gì. Dù sao lúc trẻ cũng đã từng thích nhau.” Ninh Di Nhiên nói: “Người ta chẳng phải vẫn nói sao, yêu mà không có được là khó quên nhất.”
Bạch Hành Việt cười: “Tôi cũng không làm được như cậu, dù có bạn gái hay không, vẫn có thể giữ liên lạc với cô ta.”
“Thôi, không nói chuyện này nữa.” Ninh Di Nhiên tự rót một ly rượu, uống cạn: “Lần trước tôi đến đây, cũng ăn ở quán này. Lúc đó, bên cạnh còn có Châu Toàn nữa. Dạo này cô ấy thế nào rồi?”
Bạch Hành Việt nói: “Tôi đã nói rồi, rất tốt.”
Ninh Di Nhiên nói: “Châu Toàn về quê rồi à?”
“Ừ.”
“Về khi nào?”
“Không nói.”
Ninh Di Nhiên ngả người ra sau: “Trong lúc thức ăn chưa dọn ra hết, nói chuyện chút được không?”
Bạch Hành Việt ngước mắt lên: “Chẳng phải vẫn đang nói sao?”
“Ý tôi là, nói chuyện về Châu Toàn.” Ninh Di Nhiên cười: “Người anh em, cậu thấy cô ấy thế nào?”