Hà Nguy nhận một dự án quy hoạch đô thị, nhưng đội ngũ nhân sự chủ chốt lại không đủ. Bên bộ phận nhân sự tạm thời chưa tìm được kiến trúc sư danh tiếng có những tác phẩm tiêu biểu nên đành phải nhờ đến Bạch Hành Việt.
Vào đúng ngày lễ Thanh Minh, Bạch Hành Việt trở về Bắc Kinh để thăm Bạch Mẫn và bố mẹ của Ninh Di Nhiên. Viện trưởng Ninh vẫn luôn lo lắng về chuyện hôn nhân của anh và lần này lại một lần nữa làm mai mối.
Bạch Hành Việt đồng ý, nói rằng sẽ đi gặp mặt. Anh chưa từng gặp Lý Phạn, nhưng đã xem qua các tác phẩm của cô.
Lý Phạn có một tài khoản Instagram với lượng người theo dõi không nhỏ. Ngoài việc cập nhật cuộc sống thường ngày với bạn trai người nước ngoài, cô còn đăng tải các bản thiết kế kiến trúc cá nhân.
Hà Nguy đã không ít lần cho anh xem, khen ngợi cô có tài năng thiên bẩm và nói rằng chỉ cần trau dồi thêm, cô chắc chắn sẽ đoạt được vô số giải thưởng. Bạch Hành Việt cũng đánh giá cao tài năng của cô.
Lý Phạn đến gặp anh chỉ để đối phó với gia đình. Hai người nhanh chóng hợp ý và tự nhiên chuyển sang trò chuyện về công việc.
Khi con người có liên quan đến lợi ích và sự trao đổi tài nguyên, nhiều chuyện sẽ diễn ra một cách thuận lợi. Bạch Hành Việt hiểu rõ Lý Phạn cần gì nên đã giúp cô kết nối. Bạch Phàm không nói nhiều lời, trực tiếp đóng dấu vào đơn xin khôi phục hồ sơ học tập, giúp cô hoàn thành tâm nguyện sửa chữa lỗi lầm bồng bột ngày xưa.
Sau khi có được sự đảm bảo đó, Lý Phạn sảng khoái đồng ý cùng bạn trai gia nhập đội ngũ.
Trước khi rời đi, như thường lệ, họ trao đổi một vài câu xã giao. Khoảnh khắc này bị Châu Toàn nhìn thấy. Châu Toàn cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Dựa vào hành động của cô, Bạch Hành Việt đoán ra được ý định, khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau vài giây, Châu Toàn quay đi và thản nhiên tiếp tục ăn.
Vài ngày sau chuyện nhỏ đó, Hà Mẫn đích thân đến nhà để ký hợp đồng với Bạch Hành Việt. Tiện thể, cô mời anh đến nhà dùng bữa tối, sáng nay giáo sư Hồ đã đưa Châu Toàn đi tham dự một buổi giao lưu học thuật. Bên tổ chức cũng là cựu sinh viên của học viện văn vật và bảo tàng. Để bày tỏ tấm lòng, họ đã tặng một thùng cá ngừ vây xanh.
Hà Mẫn nghĩ Bạch Hành Việt sẽ không đến, nhưng anh đã không từ chối.
Buổi tối, Châu Toàn không hề chuẩn bị trước, bất ngờ chạm mặt Bạch Hành Việt.
Hai người không giả vờ không quen biết, họ vừa ăn vừa trò chuyện nửa thân nửa lạ ngay trước mặt giáo sư Hồ và Hà Mẫn.
Bạch Hành Việt rõ ràng thoải mái hơn cô rất nhiều, anh biết ranh giới giữa quen biết và đã từng ngủ cùng nằm ở đâu.
Châu Toàn dạ dày không tốt, không thể ăn đồ quá lạnh, cô ăn vài miếng rồi gác đũa, sau đó vào nhà vệ sinh để tìm chút yên tĩnh.
Trong bữa ăn, Hà Mẫn dường như đã nhìn ra điều gì đó, liên tục lấy cô và Bạch Hành Việt ra để trêu chọc.
Nhà vệ sinh thiết kế chỗ khô và ướt tách biệt, không được thoáng khí lắm. Châu Toàn bật quạt thông gió, vặn vòi nước, lơ đãng rửa tay trước gương.
Cô không ngờ rằng Bạch Hành Việt lại đi vào đúng lúc này.
Cánh cửa mở rồi đóng lại. Châu Toàn nghe thấy tiếng cười nói của Hà Mẫn bên ngoài, nhìn Bạch Hành Việt qua gương, toàn thân cô giật mình, gai ốc nổi lên.
Bạch Hành Việt liếc nhìn cô, anh đi đến chỗ cửa sổ, tựa vào bệ cửa sổ để châm thuốc.
Châu Toàn nâng tay gạt vòi nước lên, làm tiếng nước chảy to hơn: “… Không có ai thấy anh đi qua à?”
“Sợ gì chứ.” Bạch Hành Việt nói: “Chỗ này cùng hướng với ban công, họ sẽ chỉ nghĩ là tôi ra đó thôi.”
“Sao không ra ban công?”
Bạch Hành Việt bỏ qua lý do, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi tưởng hôm đó em có chuyện muốn nói với tôi.”
Châu Toàn chậm rãi và lặng lẽ thở ra một hơi nóng.
Ngày hôm đó ở căn tin, cô cầm điện thoại lên, tìm số của Bạch Hành Việt. Cô muốn hỏi thẳng, bất chấp tất cả, rằng lời hứa trên chiếc xe buýt ở Tô Châu khi đó còn có hiệu lực không.
Nhưng cuộc gọi vừa được bấm đi, cô đã ngắt ngay lập tức.
Nụ cười lúc đó của Bạch Hành Việt khiến cô cảm thấy xấu hổ vô cùng, như thể anh đã nhìn thấu mọi thứ trong cô.
Châu Toàn rũ bỏ những giọt nước trên tay, nói: “Ban đầu tôi muốn hỏi anh một câu, nhưng giờ thì không cần thiết nữa rồi.”
Bạch Hành Việt nói: “Không cần thiết nữa rồi?”
Châu Toàn cúi đầu lau tay, khẽ “ừm” một tiếng.
Ánh đèn tường tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, hơi nước mờ mịt bay về phía giữa.
Châu Toàn ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng, cổ họng hơi nghẹn lại. Mùi hương này giống như một loại hoóc-môn vô hình tác động đến từng dây thần kinh, gợi nhớ lại vô số đêm đã qua.
Bạch Hành Việt đột nhiên hỏi: “Cơm ngon không?”
Châu Toàn hoàn hồn: “Cũng được, nhưng tôi không quen ăn đồ Nhật lắm.”
Bạch Hành Việt nói một cách hờ hững: “Tôi đang hỏi bữa ăn ở nhà Ninh Di Nhiên.”
Châu Toàn siết chặt miếng khăn giấy ướt trong tay, vài giây sau mới đáp: “Anh không phải cũng ăn rồi sao?”
Bạch Hành Việt nói: “Khẩu vị mỗi người mỗi khác.”
Châu Toàn nói đầy ẩn ý: “Vậy bây giờ anh đã đổi khẩu vị chưa?”
Bạch Hành Việt dường như bật cười, nhưng lại trả lời lạc đề: “Không phải ai cũng thích ăn cơm nguội đâu.”
Châu Toàn mím chặt đôi môi trắng bệch.
Không khí bên ngoài có vẻ ôn hòa, nhưng thực tế lại đang có xu hướng đóng băng.
Châu Toàn có linh cảm rằng nếu tiếp tục trò chuyện, mọi thứ có thể sẽ sụp đổ. Cô ném khăn giấy ướt vào thùng rác: “Tôi ra ngoài trước đây.”
Bạch Hành Việt không nói gì.
Mùi thuốc lá lại thoang thoảng, lúc gần lúc xa.
Đến cửa, Châu Toàn bỗng dừng lại, nói vào khoảng không: “Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ăn cơm nguội, thức ăn đã biến chất thì chỉ có thể vứt đi thôi.”
Một khoảnh khắc tĩnh lặng.
Từ phía sau, giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Tôi không có ý định đổi khẩu vị.”
—
Vào giữa tháng, Châu Toàn đón sinh nhật. Nghê Thính rủ bạn bè từ nhiều ngành nghề khác nhau đến club để tổ chức tiệc sinh nhật cho cô.
Đúng vào cuối tuần, Châu Toàn tranh thủ lúc rảnh rỗi trang điểm, mặc chiếc váy hai dây màu đen, đi giày cao gót có dây quấn cổ chân. Sửa soạn xong xuôi, cô cầm áo khoác lên và tới buổi hẹn.
Trong phòng bao rộng lớn, ánh đèn đan xen, nam thanh nữ tú vây quanh nhau nhảy múa theo điệu nhạc sôi động, âm thanh mạnh mẽ khiến người ta nhức đầu.
Nghê Thính có ý tốt tổ chức tiệc cho cô, những năm trước Châu Toàn đều hợp tác, nhưng năm nay lại không còn sức lực, cô chỉ ngồi co ro ở một góc, chẳng chút hứng thú.
Nghê Thính thấy cô tiêu cực như vậy không chịu được, cầm chai rượu đến, ngồi phịch xuống bên cạnh, điên cuồng rót rượu cho cô với hy vọng một cơn say sẽ giải tỏa mọi muộn phiền.
Bánh kem còn chưa kịp cắt, Châu Toàn đã ngà ngà say.
Điện thoại liên tục sáng màn hình, Nghê Thính cầm lấy, giúp cô xem tin nhắn.
Châu Toàn nửa tỉnh nửa mê, hé mắt ra, điều chỉnh lại tư thế ngồi: “Ai gửi vậy?”
Nghê Thính lướt qua: “Mẹ cậu, em trai cậu, bạn bè, bạn học và cả tên bạn trai cũ chẳng ra đâu vào đâu của cậu nữa.”
“Hết rồi à?”
“Hết rồi. Chứ cậu còn mong ai nữa?”
Châu Toàn im lặng.
Nghê Thính hiểu ra, thăm dò: “Hai người dạo này thế nào rồi? Có tiến triển gì không?”
Châu Toàn cố gắng gượng cười: “Có tiến triển gì được chứ?”
“Lớn thì là lên giường, nhỏ thì là nói chuyện với nhau, chẳng phải đều là tiến triển sao?”
“Anh ấy hình như đi xem mắt rồi.”
Nghê Thính rất bình tĩnh: “Rồi sao nữa?”
“Không có rồi sao nữa.”
Nghê Thính hỏi: “Cậu nghĩ sao?”
Châu Toàn nói thật: “Mình đã muốn đi tìm anh ấy ngay lập tức, nhưng đã cố nhịn lại.”
Khi thấy có người phụ nữ khác xuất hiện bên cạnh Bạch Hành Việt, sự ghen tuông và cảm giác khủng hoảng trong cô trỗi dậy. Cô đã từng nghĩ rằng anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới.
Nhưng ngay giây phút ngắt điện thoại và đặt máy xuống, cô đã lập tức phủ nhận ý nghĩ đó. Bạch Hành Việt từng mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối, đó là cơ sở để cô hoàn toàn phủ nhận điều này.
Tuy nhiên, vài ngày sau đó, cả người Châu Toàn cứ rối bời. Cô cần bình tâm lại, trong guồng quay bận rộn để sắp xếp lại mối quan hệ này và lên kế hoạch cho con đường tiếp theo, vì vậy cô đã không đi tìm anh nữa.
Ở nhà giáo sư Hồ, Châu Toàn không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào, bất ngờ phải đối diện với Bạch Hành Việt. Mặc dù đã biết rõ kết quả, cô vẫn không kìm được mà thăm dò.
Sự an toàn là thứ vừa quý vừa cần. Không người phụ nữ nào lại không hy vọng nhận được sự khẳng định chắc chắn từ đối phương hết lần này đến lần khác.
Còn câu hỏi cô muốn hỏi, cô gần như đã biết câu trả lời, chỉ là không dám chắc chắn.
Giờ thì, quả thực không cần phải hỏi nữa. Dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ bất chấp tất cả mà đi về phía Bạch Hành Việt. Nếu anh còn sẵn lòng đón nhận cô.
Nghê Thính lắc ly rượu, vẻ mặt hả hê như đang xem kịch hay: “Trái tim cậu cũng rộng rãi đấy chứ, không sợ anh ta thật sự có gì đó với người khác à?”
Châu Toàn nói: “Mình không lo lắng về chuyện đó.”
“Vậy lo lắng chuyện gì?”
“Thực ra, mình không thể đảm bảo rằng chỉ cần mình quay đầu lại, anh ấy sẽ vẫn ở đó.” Châu Toàn dừng lại một lát, rồi nói tiếp: “Anh ấy không nợ mình gì cả, mình mới là người luôn mắc nợ anh ấy.”
Cô cũng không thể đảm bảo rằng họ sẽ có một kết quả tốt đẹp. Cô sẵn sàng thử đối mặt với những lời đàm tiếu và sự chỉ trích về mặt đạo đức trong tương lai. Nếu thực sự phải truy cứu thì cả cô và Bạch Hành Việt đều không trong sạch. Nhưng cô không biết cọng rơm nào sẽ là cọng cuối cùng làm sụp đổ tất cả. Nói trắng ra, vẫn là do cô thiếu tự tin.
Nghê Thính rót một chút champagne vào ly của cô, nói: “Hôm nay là sinh nhật cậu, vui là chính, không nhắc đến mấy chuyện này nữa.”
Châu Toàn cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm.
Nghê Thính không thể ngồi yên, cô không ở lại với Châu Toàn nữa mà đi sang phòng bên để chơi bida.
Châu Toàn thu mình trên ghế sofa, liên tục nhìn điện thoại.
Một lúc sau, một chàng trai trẻ mặc đồ sành điệu xuất hiện bên cạnh cô. Châu Toàn không quen lắm, chỉ biết đó là một trong những người bạn của Nghê Thính.
Anh ta đến bắt chuyện, nói những lời hoa mỹ. Châu Toàn không muốn quan tâm, nhưng cũng không muốn làm mất mặt người ta, cô chỉ cười xã giao rồi đứng dậy khỏi ghế sofa, loạng choạng bước ra khỏi phòng.
Rượu ngấm, Châu Toàn cảm thấy khó chịu vô cùng, ý thức ngày càng mơ hồ.
Hành lang trải thảm nỉ dày màu nâu, giày cao gót giẫm lên không phát ra tiếng động. Châu Toàn đi chậm lại, cảm thấy lòng bàn chân nhẹ bẫng, toàn thân mềm nhũn.
Châu Toàn định ra ban công hít thở không khí, nhưng chưa kịp đến nơi thì cửa nhà vệ sinh đã bị ai đó đẩy mạnh ra.
Nghê Thính túm cổ áo một nhân viên phục vụ, lôi xềnh xệch anh ta xuống sảnh tầng một.
Nửa năm gần đây, tâm trạng của Nghê Thính đã khá ổn định, ít khi gây chuyện, theo kiểu người không phạm tôi, tôi không phạm người.
Tay nhân viên vừa chửi rủa vừa la hét, động tĩnh quá lớn khiến những người trong phòng riêng lần lượt đi ra xem. Châu Toàn tỉnh rượu được kha khá, cô định thần lại và đi xuống theo.
Nghê Thính buông tay, khoanh tay đứng trước quầy lễ tân, rõ ràng là muốn hỏi tội.
Người quản lý vội vàng chạy đến, lo lắng hỏi: “Cô gái, lần này lại có chuyện gì vậy?”
Nghê Thính cười lạnh: “Ông hỏi người của ông đi, hỏi tôi làm gì? Sao nào, ông tuyển một tên câm à?”
Tay nhân viên kêu lên: “Tôi chỉ vô tình đi nhầm chỗ thôi, cô ấy cứ khăng khăng nói tôi nhìn trộm cô ấy đi vệ sinh.”
Nghê Thính liếc xéo một cái đầy sắc bén: “Lúc tôi c** q**n, anh có ở đó không?”
Tay nhân viên lí nhí: “Có thì có…”
“Có sao không lên tiếng?”
“Mẹ nhà nó… Chuyện này thì làm sao mà lên tiếng được chứ.”
Nghê Thính lập tức bùng nổ: “Anh vừa nói là với mẹ ai cơ? Anh nói lại một lần nữa xem?”
Trước khi Nghê Thính xông lên đánh người, Châu Toàn kịp thời chạy đến, cố nén cơn choáng váng mà kéo cô ấy lại.
Tối nay đã uống rượu, Nghê Thính lại không uống thuốc nên rất khó kiểm soát cảm xúc. Cô ấy đẩy mạnh Châu Toàn ra, đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ liều chết muốn liều mạng với người ta.
Châu Toàn bị đẩy lảo đảo, đôi giày cao gót nhọn gần mười phân trượt trên sàn nhà, mắt cá chân phải bị trẹo nhẹ. Cô đau đến toát mồ hôi lạnh.
Tay nhân viên bị dáng vẻ của Nghê Thính dọa cho giật mình, vừa né vừa nói: “Không phải, tôi có thấy gì đâu, mà có phải chuyện lớn đâu? Vả lại, bị nhìn có mất miếng thịt nào đâu, làm gì mà phải ra vẻ trinh tiết liệt nữ thế!”
Quản lý ra sức đá anh ta một cái: “Cậu bớt nói lại đi! Đúng là lắm lời!”
Thấy sự việc trở nên lớn hơn, người quản lý r*n r* thầm trong lòng. Một khi cô nàng này lên cơn thì không ai dám dây vào.
Châu Toàn không thể giữ được Nghê Thính, định gọi người thì Nghê Thính tức giận quá, đảo mắt trắng dã, ngửa người ra sau và ngất lịm.
Trong đám đông, một người đàn ông có vóc dáng cao lớn chạy tới. Anh ta thành thạo kiểm tra đồng tử, rồi ấn ngực cô.
Châu Toàn vịn vào tường, dùng chút ý thức còn sót lại để gọi xe cứu thương.
Vài phút sau, Nghê Thính tỉnh lại, nắm chặt lấy cánh tay người đàn ông, ho vài tiếng, ho đến mức mặt đỏ tía tai.
Nghê Thính khàn giọng hỏi người đàn ông: “… Sao anh lại ở đây?”
Người đàn ông hỏi ngược lại: “Có thể bớt gây chuyện đi được không?”
“Họ gây sự với em chứ em có gây sự với họ đâu.”
“Tính chất đều như nhau. Cuối cùng, người bị tổn thương là chính cơ thể em.”
“Đàm Tùng Châu, một ngày không đá đểu em thì anh chết à?” Nghê Thính nói: “Em đã thế này rồi, không có chút đồng cảm nào sao?”
Đàm Tùng Châu cười lạnh: “Em đã thế này rồi, sao không chịu thua một lần đi?”
“Ồ, không thể.”
Dần dần có thêm nhiều người tụ lại. Có người chụp ảnh, quay video, thậm chí còn có cả người livestream.
Nghê Thính nằm trên sàn, chịu đựng sự khó chịu và trò chuyện bâng quơ với Đàm Tùng Châu, phớt lờ đèn flash và ống kính, mặc kệ những người đó.
Châu Toàn cau mày, vừa định đi ngăn cản thì cổ tay bị giữ lại. Giây tiếp theo, trên vai cô có thêm một chiếc áo khoác. Mùi hương quen thuộc đến lạ thường xộc thẳng vào mũi.
Không cho Châu Toàn cơ hội nói chuyện, Bạch Hành Việt mạnh mẽ ôm cô vào lòng, đi thẳng về phía cửa, đưa cô rời khỏi nơi hỗn loạn này.