Châu Toàn không đáp lời, tầm mắt vượt qua Ninh Di Nhiên, nhìn ra phía sau anh, nặn ra một nụ cười và chào: “Giáo sư Trần ạ.”
Giáo sư Trần hơi ngớ người, dịu dàng nói: “Con bé này, sao tự nhiên lại khách sáo thế? Cứ gọi dì là dì như trước cũng được mà.”
Châu Toàn chỉ cười mà không đổi cách xưng hô.
Ninh Di Nhiên nhìn chằm chằm vào cô: “Toàn Toàn, em đợi lâu chưa?”
Châu Toàn nói: “Cũng không lâu lắm.”
Ninh Di Nhiên hỏi: “Sao không báo trước với anh một tiếng?”
Châu Toàn cứng họng đáp: “Tôi không muốn làm phiền anh. Có một thứ để quên ở đây, bây giờ mới nhớ ra nên qua lấy.”
Giáo sư Trần vui vẻ cười nói: “Vậy thì hay quá, hôm nay mua nhiều đồ ăn lắm, con ở lại ăn tối nhé.”
Ninh Di Nhiên thay cô đồng ý, đưa giỏ rau trên tay cho giáo sư Trần: “Mẹ, mẹ lên lầu trước đi, tụi con nói chuyện một lát.”
Giáo sư Trần nói được, trước khi vào nhà không quên dặn dò một câu: “Người trẻ cãi vã là chuyện thường, không có trở ngại nào không vượt qua được, sau này đường đời còn dài.”
Ninh Di Nhiên cười nói: “Con biết rồi, mẹ mau vào đi ạ.”
Cánh cửa kính “ting” một tiếng khóa lại, ngăn cách không khí bên trong và bên ngoài.
Ninh Di Nhiên nói: “Trong nhà vẫn còn khá nhiều đồ của em, anh đã bảo dì giúp việc dọn ra và để chung một chỗ rồi.”
Nội tâm Châu Toàn rối như tơ vò: “Có bác gái ở nhà, tôi không lên nữa đâu, hôm khác đến lấy cũng được.”
“Đến rồi thì vào ăn bữa cơm luôn.” Ninh Di Nhiên nói: “Em đột ngột bỏ đi, anh không biết ăn nói với mẹ thế nào, bà còn tưởng anh lại bắt nạt em. Với lại, Duke nhớ em lắm đấy.”
Châu Toàn nhìn về phía hầm đậu xe, cứ ngỡ Bạch Hành Việt sẽ xuất hiện ngay lập tức. Cô nhìn đồng hồ, không muốn dây dưa ở đây bèn theo Ninh Di Nhiên vào thang máy.
Châu Toàn bước vào nhà trước, biết trong tủ giày có dép trong nhà dự phòng, với tư cách là khách, cô hỏi ý kiến Ninh Di Nhiên rồi mới mở tủ lấy.
Bài trí trong nhà so với trước kia không khác là bao, chỉ là không còn dấu vết sinh hoạt của người thứ hai.
Châu Toàn cúi người thay giày thì bị một chiếc đầu chó lông xù dụi vô mấy cái. Duke là chú chó samoyed Ninh Di Nhiên nuôi, đã năm sáu tuổi, khá chảnh choẹ, ngay cả Ninh Di Nhiên nó cũng không quấn người, chỉ thích mỗi cô.
Châu Toàn xoa đầu nó, Duke thè lưỡi, ư ử vài tiếng đầy tủi thân.
Ninh Di Nhiên dở khóc dở cười, nhấc một chân của nó lên: “Cái con sói mắt trắng này, bình thường ai cho mi ăn ngon mặc đẹp hả?”
Duke giãy ra, vẫy đuôi chạy về bên Châu Toàn.
Phía nhà bếp, dì giúp việc và giáo sư Trần đang chuẩn bị đồ ăn, phòng khách người và chó quấn quýt chơi đùa. Châu Toàn đã từng rất vui vẻ với những khoảnh khắc này, nhưng bây giờ tâm trạng cô đã khác, thậm chí không thể nói là cảm giác như đã qua cả thế kỷ.
Trái tim cô giờ đây đã thuộc về một người khác.
Trước bữa ăn, Ninh Di Nhiên đi cùng Châu Toàn vào phòng thay đồ, anh tựa vào gương đứng quan sát cô với hai cánh tay khoanh lại. Châu Toàn mở nắp hộp, lấy đại một món đồ trong đống đồ rồi cho vào túi.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Ninh Di Nhiên.
Ninh Di Nhiên nói chuyện không kiêng nể: “Em còn nhớ không, có một lần em đã nằm ngay tại vị trí em đang ngồi bây giờ.”
Châu Toàn giả vờ không hiểu, bình tĩnh nói: “Tôi đột ngột đến đây không có ý gì khác. Anh đừng nghĩ nhiều.”
“Thật ra đâu cần phiền phức thế.” Ninh Di Nhiên nói: “Chỉ cần em gọi một cuộc, dù anh có bận đến mấy cũng sẽ mang đồ đến cho em.”
“Không cần, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa.”
“Vậy sau này thì sao.”
“Sau này cũng sẽ không.”
“Được, được rồi, em nói không có là không có.” Ninh Di Nhiên không bận tâm việc bị lép vế trong lời nói: “Ăn cơm trước đã.”
Trên bàn toàn là những món cô thích. Châu Toàn vốn định lấy cớ đi thẳng, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của giáo sư Trần nên đã ở lại.
Giáo sư Trần mang một cái bát không đến, múc canh cho cô: “Dì với bố thằng Nhiên hay nhắc đến con lắm, lo con ở xa ăn không ngon ngủ không yên. Nhìn xem, đúng là gầy đi nhiều rồi.”
Châu Toàn cười xã giao: “Sức khỏe của dì và viện trưởng Ninh thế nào rồi ạ?”
“Không còn khỏe mạnh như hai năm trước nữa, nhưng cũng tạm ổn.”
Giáo sư Trần như thường lệ trò chuyện với cô, không nhắc đến chuyện tình cảm của hai người, chỉ toàn chuyện vặt vãnh hằng ngày, dặn dò cô một mình ở Bắc Kinh thì phải tự chăm sóc tốt bản thân.
Ninh Di Nhiên vui vẻ làm một người lắng nghe, thỉnh thoảng xen vào vài câu để khuấy động không khí.
Giáo sư Trần chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với con trai: “Không biết Hành Việt có ở nhà không nhỉ? Con hỏi xem, gọi nó lên ăn cùng cho vui.”
Ninh Di Nhiên nói: “Chắc cậu ta về rồi đấy.”
Tay Châu Toàn đang cầm muỗng múc canh thì khựng lại giữa không trung.
Giáo sư Trần nói bâng quơ: “Bố con có giới thiệu cho Hành Việt một đối tượng, không biết kết quả thế nào.”
Ninh Di Nhiên cúi đầu nhìn điện thoại, không quá để tâm: “Lần này là ai vậy mẹ?”
“Con gái của chủ nhiệm Lý ở bệnh viện Hiệp Hòa, mẹ xem ảnh rồi, con bé rất xinh, cũng hợp với Hành Việt… Hai đứa nó vừa gặp nhau trưa nay.”
Ninh Di Nhiên thấy lạ: “Những người trước cậu ta đều không gặp mà?”
“Lạ thật đấy, trước đây khuyên thế nào cũng không được, có lẽ lần này hợp mắt rồi.”
Châu Toàn cụp mắt xuống, lặng lẽ uống canh.
Ninh Di Nhiên nhìn bát canh sắp cạn của cô rồi nói: “Không hẳn là hợp mắt đâu, có thể lão Bạch cảm thấy sống như thế này quá vô vị nên muốn tiến về phía trước thôi.”
Giáo sư Trần không ngồi yên, rót cho Châu Toàn một ly nước ấm rồi đi xem món hầm trong nồi.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Ninh Di Nhiên, anh hạ thấp giọng, cười nói: “Toàn Toàn, đừng nói với anh là hôm nay em đến tìm lão Bạch nhé.”
Châu Toàn bình tĩnh đến lạ: “Tôi vừa nói rồi, tôi đến lấy đồ.”
Ninh Di Nhiên nửa tin nửa ngờ.
Điện thoại rung lên một cái, Châu Toàn đặt muỗng xuống, mở ra xem, là một tin nhắn thông báo không quan trọng. Cô nói: “Trường còn có việc, tôi đi trước đây.”
Ninh Di Nhiên nói: “Hôm nay không phải là ngày nghỉ sao?”
Châu Toàn nói: “Việc gấp. Giáo sư Hồ đột ngột tìm tôi.”
Châu Toàn vào bếp chào giáo sư Trần, Ninh Di Nhiên lấy khăn giấy lau tay: “Tôi đưa em đến trường.”
Châu Toàn nói: “Không cần đâu, đi bộ vài bước là đến rồi. Anh cứ ăn cơm đi.”
Duke đi theo cô ra đến cửa, không nỡ rời xa. Châu Toàn chơi với nó một lúc, nhặt đồ chơi trên sàn lên, ném đến bên bàn đảo, bảo nó đi tìm Ninh Di Nhiên.
Cô nắm lấy tay nắm cửa, vặn xuống.
Đời người luôn có những lần tình cờ, trớ trêu. Bạch Hành Việt vừa ra khỏi thang máy, trên tay vắt một chiếc áo khoác đen, trông nhuốm vẻ phong trần, anh mới từ bển ngoài về.
Nhìn thấy cô, ánh mắt anh dường như thay đổi, nhưng chỉ trong chốc lát.
Vẻ mặt Châu Toàn không hề ổn, cô định nói gì đó trước thì Ninh Di Nhiên vừa hay bước ra.
Bạch Hành Việt đứng đối diện họ, cách vài bước chân.
“Đến rồi đấy à.” Ninh Di Nhiên hất cằm về phía Bạch Hành Việt, chào một tiếng, rồi đưa cho Châu Toàn một hộp đựng thức ăn: “Mẹ anh đựng riêng vài món, mang về mà ăn.”
Châu Toàn không nhận: “Tôi ăn no rồi.”
“Uống một bát canh với vài miếng đồ ăn sao no được, em gầy đi từ lúc nào vậy?”
Châu Toàn vẫn không nhận, lách qua Ninh Di Nhiên rồi đi thẳng.
Lúc đi ngang qua Bạch Hành Việt, mùi hương quen thuộc ập đến, Châu Toàn không dừng bước, vô thức ngẩng đầu nhìn một chút.
Bạch Hành Việt nhìn lại cô, ấy là một cái liếc mắt vô cùng hờ hững.
—
Sau bữa cơm hôm đó, Ninh Di Nhiên gửi tin nhắn cho Châu Toàn, hỏi đến sinh nhật cô, muốn nhận quà gì. Châu Toàn không trả lời mà đặt cuộc hội thoại vào chế độ tắt thông báo. Ninh Di Nhiên là người sĩ diện nên cũng không liên lạc với cô nữa.
Kỳ nghỉ kết thúc, Châu Toàn còn bận rộn hơn trước. Cuộc sống của cô là vòng lặp giữa trường và nhà. Ban ngày cô làm việc ở phòng nghiên cứu, tối về ôn thi và chuẩn bị phỏng vấn vào viện.
Trong khoảng thời gian này, Châu Toàn và Bạch Hành Việt không có bất kỳ tương tác nào.
Thỉnh thoảng cô nhìn thấy hình bóng của anh trong vòng bạn bè của người khác. Ảnh chụp lúc tụ tập đều là ảnh chụp lén, chất lượng thấp nên không nhìn rõ. Cô chỉ liếc qua rồi lướt xuống như không có chuyện gì.
Mọi thứ dồn dập, mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi. Trái tim Châu Toàn vừa rối bời vừa tĩnh lặng. Cô tạm thời không có thời gian để nghĩ đến chuyện tình cảm, cần phải ổn định mọi thứ trước đã.
Thứ hai, Châu Toàn đến trường bên cạnh để đưa một tài liệu cho giáo sư ở học viện văn vật và bảo tàng theo lời của giáo viên hướng dẫn. Khi quay về, cô tình cờ gặp Bạch Phàm.
Bạch Phàm nhận ra cô ngay lập tức, lấy thân phận trưởng bối để trò chuyện một cách ôn hòa về Bạch Hành Việt. Ông nói rằng cậu cháu ngoại này của mình rất cao ngạo, từ nhỏ đến lớn chưa từng mở miệng xin xỏ thứ gì, kể cả với người nhà.
Châu Toàn không cần nghe hết cũng hiểu. Lần giới thiệu tại quán trà Nhiệt Thành là Bạch Hành Việt đã hạ mình, sắp xếp thay cô.
Thái độ của cô hôm đó rõ ràng không làm Bạch Phàm hài lòng. Nghe ra sự bất bình trong lời nói của ông, Châu Toàn nghẹn lại nhưng không thể hiện ra, khiêm tốn đáp lời.
Thật ra cô không hiểu, việc ông nhắc lại chuyện cũ này có ý nghĩa gì.
Đưa Bạch Phàm về văn phòng, Châu Toàn đến phòng giáo viên hướng dẫn.
Giáo sư Hồ đi dạy rồi, trong phòng không có ai khác. Hứa Phương Ca đang cúi người đứng trước bàn làm việc, quay lưng lại phía cửa, điền vào một tờ đơn.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Phương Ca luống cuống lấy một quyển sách che lại tờ đơn. Châu Toàn coi như không thấy, vẫn chào hỏi cô ta một tiếng.
Hứa Phương Ca cười gượng gạo, nói: “Cậu về sớm thế.”
Châu Toàn nói: “Tôi đi khá lâu rồi.”
“Thế à? Tôi không để ý.”
Hôm nay Châu Toàn phải ở lại đây trực cả ngày. Hứa Phương Ca nói: “Hay là cậu cứ đi làm việc của mình đi, có mình ở đây trông chừng rồi, sẽ không có sơ suất gì đâu.”
Châu Toàn nói: “Vậy mình tới phòng nghiên cứu đây, có gì nhắn tin cho mình.”
Hứa Phương Ca nói: “Được, cậu đi đi.”
Buổi trưa, Châu Toàn đi ăn với một bạn nữ cùng nhóm ở căng tin.
Đúng giờ ăn, người đông như nêm cối, Châu Toàn bưng khay đồ ăn tìm một chỗ gần cửa sổ để ngồi.
Bạn nữ kia ngồi đối diện cô, vừa ăn vừa nói: “Cậu có biết một chị khóa trên ở khoa mình, hình như tên là Lý gì đấy không…”
Châu Toàn hỏi: “Người đó làm sao?”
“Không làm sao cả.” Bạn nữ kia nói: “Ngày xưa chị ấy đang học thạc sĩ thì bỏ ngang, ra ngoài học thiết kế rồi còn được giải thưởng lớn nữa… Chị ấy gan thật, bằng cấp mà nói bỏ là bỏ, nếu là mình thì mình không dám nghĩ đến đâu.”
Châu Toàn cười nói: “Sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện này?”
“Mình vừa thấy chị ấy nên có chút cảm khái.” Bạn nữ nói: “Chị ấy đang đi cùng với viện trưởng Bạch, bên cạnh còn có một anh đẹp trai nữa, chắc là bạn trai…”
Nói chưa dứt lời, bạn nữ dùng đũa chỉ ra ngoài cửa sổ kính: “Kia, chị ấy kia kìa.”
Châu Toàn liếc mắt nhìn theo, từ từ thu lại nụ cười.
Đối diện tòa nhà học, một người phụ nữ tóc ngắn mặc áo sơ mi dabgs dài màu be đang nói chuyện với Bạch Phàm. Bạch Hành Việt tựa vào thân xe, đứng ở đoạn đường mà cô ấy nhất định sẽ đi qua, kiên nhẫn chờ đợi.
Bạch Phàm vốn quen nghiêm nghị, nhưng lúc này lại trông rất hòa nhã, có chút tán thưởng.
Châu Toàn cuối cùng cũng hiểu ra, người khiến Bạch Phàm hài lòng là một người khác.
Họ đang ở tầng một căng tin, vị trí khá dễ thấy.
Có lẽ nhận ra có người đang nhìn, Bạch Hành Việt khẽ ngước mắt, ánh mắt lướt qua.
Châu Toàn không né tránh, xuyên qua dòng người đông đúc, đối diện với ánh mắt của anh.