Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 53



Ninh Di Nhiên lại định vung nắm đấm tới, Bạch Hành Việt nắm lấy tay anh ta, gạt ra: “Tôi chỉ nợ cậu cú đấm này thôi.”

Ninh Di Nhiên tức giận đến bật cười: “Một cú đấm là xong chuyện được à?”

Bạch Hành Việt dùng ngón cái lau vết máu ở khóe môi: “Tôi trả thù cậu cái gì?”

“Ngày xưa cậu không tranh giành với tôi, bây giờ lại công khai lẫn lén lút mà giành.” Ninh Di Nhiên nói: “Đây không phải trả thù thì là gì?”

“Châu Toàn và chuyện ngày xưa không hề có bất kỳ nguyên nhân hay hệ quả nào.”

“Cậu nghĩ tôi tin sao.”

“Tùy cậu có tin hay không.”

Ninh Di Nhiên nói: “Tôi chỉ hỏi cậu một câu thôi, mẹ kiếp, cậu có từng xem tôi là anh em không? Vì một người phụ nữ mà cậu muốn xé bỏ tình nghĩa với tôi à?”

Bạch Hành Việt bình tĩnh nói: “Tôi đã nói rồi, chuyện nào ra chuyện đó. Nếu cậu thực sự phù hợp với cô ấy, tôi sẽ không nhúng tay vào.”

“Không cần cậu phải quyết định thay bọn tôi.” Ninh Di Nhiên cười mỉa mai: “Sao, ở nước ngoài chơi gái Tây chán rồi, bây giờ về nước, phát hiện ra ngủ với phụ nữ của anh em mình sướng hơn à?”

Ánh mắt Bạch Hành Việt trở nên lạnh lẽo: “Muốn nói chuyện thì nói cho đàng hoàng. Cậu muốn nghĩ tôi thế nào cũng được, nhưng đừng nhắc đến Châu Toàn một lần nữa, tôi sẽ không khách sáo đâu.”

Đúng lúc người đi ngang qua, nhận thấy không khí không ổn liền đi nhanh hơn, vội vàng tránh xa.

Ninh Di Nhiên giật mạnh cổ áo, kìm nén cơn giận. Anh ta không màng bẩn hay không, ngồi phịch xuống bồn hoa.

Im lặng rất lâu, Ninh Di Nhiên hướng về màn đêm mờ mịt cất tiếng, với một giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Lão Bạch, chuyện này chưa kết thúc đâu, với tôi thì tuyệt đối không thể bỏ qua được.”

Bạch Hành Việt rút một điếu thuốc, ném cả bao thuốc cho anh ta: “Khi đã quyết định làm, tôi đã nghĩ đến ngày này rồi.”

“Cậu thực sự không coi tôi ra gì.” Ninh Di Nhiên ngậm điếu thuốc trong miệng, lạnh lùng nói: “Công khai cướp người của tôi, đụng vào đồ của tôi… Không thấy hổ thẹn sao.”

Bạch Hành Việt nói: “Châu Toàn không phải là vật sở hữu của cậu, cô ấy có quyền lựa chọn của mình.”

“Cô ấy có thể chọn bất kỳ ai, nhưng không thể là cậu. Cậu yêu ai tôi không quản, nhưng không thể là Châu Toàn.” Ninh Di Nhiên nói: “Đạo lý đơn giản như thế, cậu hiểu rõ hơn tôi.”

Bạch Hành Việt bật cười khẽ: “Vì chút thể diện lố bịch của cậu mà định hy sinh tình cảm của cô ấy ư? Dựa vào đâu?”

Ninh Di Nhiên rít sâu một hơi thuốc: “Cậu lại dựa vào cái gì mà nghĩ mình có thể cho cô ấy hạnh phúc? Với cô ấy, tôi là vũng lầy, vậy cậu thì sao, chẳng phải là một hố lửa khác à?”

Ninh Di Nhiên ngừng lại một lúc, rồi nói thêm: “Dì Bạch mà biết chuyện mờ ám của hai người, có đồng ý không? Chưa nói đến Châu Toàn là người thế nào, chỉ riêng việc cô ấy đã từng ở bên tôi rồi lại ở bên cậu thì cô ấy sẽ không thể bước vào cửa nhà cậu. Cậu bảo vệ cô ấy được một lúc, có bảo vệ được cả đời không? Hay định nuôi cô ấy bên ngoài, không danh không phận, làm tiểu tam không thể ra mặt?”

Gia giáo nhà họ Bạch nghiêm khắc đến mức nào, người ngoài không thể biết, nhưng những người bạn thân lớn lên cùng nhau như họ thì rõ như lòng bàn tay.

Ngày xưa, Bạch Hành Việt còn khó tự bảo vệ mình, bây giờ dù đã đủ lông đủ cánh, nhưng Bạch Mẫn dù sao cũng là bề trên, vẫn phải nể mặt vài phần. Hơn nữa, Bạch Mẫn không phải là không có tiếng nói.

Bố của Bạch Hành Việt có địa vị cao, công huân đầy mình, là phó chức gần như cao nhất. Ngoài kia biết bao nhiêu người chờ đợi để nịnh bợ, nhưng trước khi ly hôn, ông vẫn bị Bạch Mẫn trị cho ngoan ngoãn.

Nếu thực sự muốn so đo, một trăm Châu Toàn cũng không phải là đối thủ của Bạch Mẫn.

Bạch Hành Việt dẫm điếu thuốc xuống đất, dập tắt nó: “Cậu lo cho bản thân mình đi. Chuyện của tôi không cần cậu phải bận tâm.”

Ninh Di Nhiên chế giễu: “Hóa ra cậu tham lam hơn tôi, cái gì cũng muốn. Nhưng chuyện tốt cũng không thể cứ mãi đến lượt cậu đâu.”

Bạch Hành Việt nói: “Tôi biết rõ mình muốn gì. Đến khi nào không nuốt nổi nữa, tôi sẽ chọn lựa. Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ Châu Toàn.”

Ninh Di Nhiên nghe xong lại chìm vào im lặng.

Hai người, một đứng một ngồi, hút thuốc liên tiếp, tự mình tiêu hóa cảm xúc.

Vẻ mặt Ninh Di Nhiên vẫn không thể giữ được bình tĩnh: “Nếu năm đó cậu còn không tranh giành với tôi thì từ bỏ một lần nữa thì có sao.”

Bạch Hành Việt liếc nhìn: “Châu Toàn không phải là phần thưởng dành cho người chiến thắng.”

Ninh Di Nhiên không nói gì.

“Hơn nữa, mâu thuẫn giữa đàn ông không nên để phụ nữ phải gánh chịu.” Bạch Hành Việt nói: “Cả tôi và cậu đều nên tôn trọng quyết định của cô ấy.”

Ninh Di Nhiên không cam lòng: “Vậy còn Trang Lộ Tinh? Cậu cũng tôn trọng cô ta à?”

Bạch Hành Việt nói: “Cậu thực sự nghĩ tôi thích Trang Lộ Tinh đến mức không thể thiếu cô ta sao?”

“Tôi đã từng nghĩ vậy nên mới thấy cậu đang nhường.”

“Nếu không có mẹ tôi, tôi sẽ không nổi loạn đến mức đi theo đuổi cô ta.” Bạch Hành Việt nói: “Sau này cô ta gặp chuyện ở trường, tôi vì áy náy nên mới hứa hẹn. Cô ta không cần, tôi việc gì phải vội vã.”

Ninh Di Nhiên không còn gì để nói.

Đối với Bạch Hành Việt, Trang Lộ Tinh còn không phải là người qua đường. Bất kể lúc đó ai là người đến sau, Bạch Hành Việt cũng sẽ không quan tâm. Càng không có chuyện nhường hay tranh giành qua lại. Thế mà chuyện này lại ám ảnh anh ta suốt bao nhiêu năm.

Trước mắt là cả một tòa nhà đèn điện sáng trưng. Gần nửa đêm, vài ngọn đèn tắt đi, không còn thẳng hàng nữa.

Ninh Di Nhiên kiên nhẫn hỏi: “Cậu yêu Châu Toàn từ khi nào?”

Bạch Hành Việt không trả lời, chỉ nói: “Tôi quen cô ấy sớm hơn cả cậu.”

Vẻ mặt Ninh Di Nhiên dần trở nên bình tĩnh, nhưng lồng ngực vẫn nghẹn lại: “Dù sao đi nữa, chúng ta cũng không thể đối xử với nhau như trước được nữa. Sau này dù có gặp ở đâu, đừng trách tôi nói lời khó nghe.”

Bạch Hành Việt nói: “Tùy cậu, tôi bồi cậu đến cùng. Chỉ có một điều, chuyện giữa chúng ta đừng lôi Châu Toàn vào.”

Ninh Di Nhiên cảm thấy vô cùng mất cân bằng. Anh ta cười lạnh: “Cậu bảo vệ cô ấy như thế, vậy tôi trở thành cái gì đây?”

Mọi chuyện đã được nói rõ, nói thêm cũng vô ích. Bạch Hành Việt phủi tàn thuốc trên ống tay áo, quay người đi lên lầu.

Trước khi đi, Bạch Hành Việt nói: “Khi Châu Toàn ở bên cậu, cô ấy luôn là người bao dung nhiều hơn. Ngay cả khi không có tôi, sớm muộn gì hai người cũng chia tay. Sự xuất hiện của tôi chỉ đẩy nhanh quá trình chia tay của hai người thôi.”

“Cậu có bất mãn thì cứ trút lên tôi, nhưng cô ấy từ đầu đến cuối không hề nợ cậu.” Bạch Hành Việt nói thêm.



Châu Toàn ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, ôm gối, ánh mắt nhìn thẳng, dán chặt vào đồng hồ treo tường. Lòng cô rối bời.

Đợi gần bốn mươi phút, cuối cùng cũng có tiếng khóa cửa.

Châu Toàn đột ngột đứng dậy, đi đến. Nhìn thấy vết thương trên mặt Bạch Hành Việt, cô sững sờ: “Hai người vừa đánh nhau sao?”

Bạch Hành Việt vỗ nhẹ vào lưng cô, như để an ủi: “Không đâu. Vào nhà rồi nói.”

Châu Toàn đoán: “Ninh Di Nhiên đã đánh anh và anh không né tránh.”

Bạch Hành Việt không định giấu giếm: “Nếu không chịu cú đấm này, cậu ta sẽ không hả giận.”

Châu Toàn cụp mắt, đứng đó không nhúc nhích.

Nhìn ra sự khác thường của cô, Bạch Hành Việt hỏi: “Xót rồi à?”

Châu Toàn cố nén, nói: “Có hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Vì em, anh và anh ta suýt nữa thì trở mặt. Tình cảm bao nhiêu năm của hai người, nói tan là tan.”

Bạch Hành Việt hỏi lại: “Ở bên anh, em có hối hận không?”

Châu Toàn lắc đầu: “Sao có thể.” Lần duy nhất cô hối hận là đêm đó đã cắt đứt quan hệ với anh.

“Vậy tại sao anh phải hối hận?” Bạch Hành Việt cười, ý muốn dỗ cô vui: “Đều là người trưởng thành rồi, cho cậu ta chút thời gian, cậu ta sẽ tự hiểu ra thôi.”

Châu Toàn không nói gì thêm.

Từ trước đến nay, Ninh Di Nhiên có tính chiếm hữu đối với cô quá lớn. Chia tay lâu như vậy, bề ngoài vẫn bình thường, nhưng một khi liên quan đến Bạch Hành Việt, sự cân bằng này quá dễ bị phá vỡ.

Cô biết Ninh Di Nhiên không thể dễ dàng bỏ qua. Bạch Hành Việt thực ra cũng biết.

Châu Toàn lấy cồn i-ốt và tăm bông từ trong hộp thuốc ra, từ từ lau sạch vết thương ở khóe môi và má phải của Bạch Hành Việt.

Cú đấm của Ninh Di Nhiên rõ ràng đã dùng lực, vết máu trên bề mặt da đã khô lại, dưới da là một mảng bầm tím, trông rất đáng sợ.

Sau khi xử lý vết thương xong, hai người không còn tâm trạng ăn uống, nằm lại trên giường.

Sau cuộc yêu trọn vẹn đêm qua, cộng thêm chuyện vừa xảy ra khiến Châu Toàn mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, cô vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Châu Toàn tỉnh dậy, theo thói quen lấy điện thoại ra xem.

Thanh thông báo có một loạt tin nhắn chưa đọc. Nghê Thính gửi liên tiếp mười mấy tin nhắn thoại chửi bới Ninh Di Nhiên, hỏi rốt cuộc anh ta có ý gì, đã chia tay rồi thì không thể kết thúc trong êm đẹp sao?

Châu Toàn đọc tin nhắn chuyển từ giọng nói sang chữ viết, rồi trả lời bằng một dấu chấm hỏi. Nghê Thính gửi mấy ảnh chụp màn hình, bảo cô tự xem.

Châu Toàn lướt qua một lượt, hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.

Khoảng ba, bốn giờ sáng, Ninh Di Nhiên đăng một dòng trạng thái trên trang cá nhân wechat, chia sẻ một câu bình luận nổi bật từ một bộ phim Hồng Kông: Nam hoan nữ ái còn thực tế hơn cái thứ tình bạn chó má. Đời người như một vở kịch, kỹ năng diễn xuất mới là trên hết.

Ninh Di Nhiên có hàng nghìn bạn bè trên wechat, quen có, không quen có, từ đủ mọi ngành nghề, còn có không ít người nổi tiếng hàng triệu fan dưới trướng công ty anh ta.

Lần đầu tiên sau khi chia tay, ông chủ của họ cảm thán như vậy. Một nữ blogger tên Lộ Mạn liền nổi lên, quay video ngay trong đêm, bóng gió chỉ trích người bạn gái cũ thiếu chung thủy của nam chính trong phim.

Người hâm mộ bình luận hỏi cô bạn gái cũ là ai. Lộ Mạn hướng mũi dùi vào ‘tay mơ Bắc Đại’ đang rất nổi tiếng trên mạng gần đây.

Không lâu sau khi video được đăng tải, ảnh chụp chung của Châu Toàn và Ninh Di Nhiên bị đào ra. Vài tài khoản chuyên tin tức giải trí đồng loạt vào cuộc, khéo léo lấy đoạn phỏng vấn đường phố kia ra so sánh.

Cư dân mạng bị dẫn dắt, mỉa mai cô diễn xuất giỏi, vừa hẹn hò với người này xong lại hẹn hò với bạn của người kia, vừa muốn có tình yêu, vừa muốn có tình bạn. Có người còn nói, có khi cuộc phỏng vấn này là có kịch bản, đợi khi cô nổi tiếng sẽ bắt đầu kinh doanh trực tuyến, mọi thứ đều được sắp xếp sẵn.

Xã hội này luôn có ác ý lớn hơn đối với phụ nữ. Chỉ cần một chút thông tin mập mờ về chuyện tình cảm là có thể đẩy người ta l*n đ*nh cao đạo đức, để bất cứ kẻ tầm thường nào cũng có thể tùy tiện phán xét.

Châu Toàn mở douyin, tìm video đó, xem bình luận nhưng cảm xúc không dao động nhiều.

Cô chỉ không ngờ rằng Ninh Di Nhiên lại làm chuyện tuyệt tình như thế, lợi dụng dư luận để tạo sóng gió, khiến cả ba người đều không thoải mái, hại người ngàn phần, tự hại tám trăm.

Châu Toàn chuyển màn hình. Điện thoại của Châu Nạp vừa lúc gọi đến. Cậu lo lắng gọi “chị”, hỏi han cô có ổn không.

Châu Toàn an ủi: “Yên tâm đi, chị không sao.”

Châu Nạp tức giận: “Chị không biết những người đó nói những lời khó nghe đến mức nào đâu. Em còn muốn bỏ tiền ra thuê người điều tra IP, đến đối chất trực tiếp với họ nữa!”

“Người không liên quan nói gì cũng không ảnh hưởng đến chị.” Châu Toàn nói: “Sắp thi rồi, dạo này em bớt lên mạng, đừng xem mấy cái vớ vẩn này.”

Châu Nạp nói thêm gì đó, cô không nghe rõ lắm, có một số điện thoại lạ từ tỉnh khác gọi đến.

Châu Toàn bắt máy, nghe một tràng chửi bới, lời lẽ đầy mỉa mai. Cô cúp máy, nhưng liên tục có những cuộc gọi quấy rối khác. Điện thoại rung không ngừng, tin nhắn vài phút đã lên 99+.

Châu Toàn mặc kệ, bật chế độ máy bay, xuống giường vệ sinh cá nhân.

Bạch Hành Việt đang tập thể dục ở phòng bên cạnh. Châu Toàn đi đến tìm anh, ôm chặt lấy cơ thể ướt đẫm mồ hôi của anh từ phía sau.

Bạch Hành Việt tắt máy chạy bộ, nói khẽ: “Thấy hết rồi à?”

“Vâng.”

“Không cần bận tâm, đã có người xử lý rồi.” Bạch Hành Việt nói: “Lát nữa có thể xóa sạch video.”

“Thật ra không quản cũng không sao. Chuyện trên mạng, chỉ hot được vài ngày thôi.” Châu Toàn nói: “Họ chửi không phải vì em mà chỉ muốn tìm một nơi để trút giận thôi.”

“Em thoáng thật đấy. Nhưng anh không nỡ để em phải chịu khổ.”

Châu Toàn ôm anh một lúc, nói: “Bàn bạc với anh một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Lát nữa em muốn đi gặp Ninh Di Nhiên một mình, nói chuyện với anh ta.” Châu Toàn nói: “Chuyện này bắt nguồn từ em, lời em nói có lẽ anh ta sẽ nghe lọt tai hơn.”

Bạch Hành Việt không phản đối: “Em muốn làm gì thì cứ làm.”

Châu Toàn cười: “Vậy lần này anh đợi em về nhé.”



Châu Toàn lên tầng trên, giơ tay gõ cửa vài cái nhưng bên trong không có động tĩnh gì.

Cô nhìn đồng hồ, kiên nhẫn đợi đến đúng bảy giờ. Cửa thang máy mở ra, dì người giúp việc xách giỏ rau đi đến, giúp cô mở cửa, lẩm bẩm: “Mật khẩu chưa đổi nhỉ, vẫn là cái cũ…”

Châu Toàn mỉm cười, vờ như không nghe thấy.

Phòng chiếu phim lờ mờ, chai rượu nằm ngổn ngang trên sàn. Máy chiếu kêu rè rè, màn hình lặp đi lặp lại một bộ phim. Không khí tù đọng, mùi thuốc lá và rượu trộn lẫn, sộc thẳng vào mũi.

Ninh Di Nhiên ngồi dựa vào thảm, một chân duỗi thẳng, một chân co lại. Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ.

Ninh Di Nhiên ngẩng đầu lên, thấy là cô, không nói gì, tiếp tục uống rượu.

Người giúp việc xách túi nilon, định đến dọn rác. Châu Toàn nhận lấy: “Để cháu làm cho, dì cứ làm việc khác đi ạ.”

Dì giúp việc ngượng ngùng mím môi, rồi rời đi.

Châu Toàn cầm điều khiển, tắt phim, rồi kéo rèm cửa ra.

Ánh nắng chiếu vào, Ninh Di Nhiên không quen, chớp mắt: “Lão Bạch nỡ để em lên đây à?”

Châu Toàn không né tránh, bình tĩnh nói: “Anh ấy luôn tôn trọng tôi.”

Ninh Di Nhiên cười tự giễu: “Em nói vậy cứ như trước đây tôi không tôn trọng em vậy.”

“Chuyện trước đây thế nào, cũng đã qua rồi.” Châu Toàn nói: “Cách anh làm bây giờ, không chỉ coi thường tôi và anh ấy mà còn coi thường cả chính bản thân anh nữa.”

Ninh Di Nhiên có chút không hiểu: “Cách làm gì?”

Châu Toàn ném điện thoại xuống trước mặt anh: “Vì một dòng trạng thái của anh, bên ngoài đã loạn hết cả rồi.”

Ninh Di Nhiên cầm điện thoại lên, lướt qua một lượt: “Em đến tìm tôi vì chuyện này sao?”

“Không hoàn toàn.” Châu Toàn nói: “Có một vài điều tôi nghĩ vẫn nên nói rõ với anh.”

“Chuyện gì?”

Châu Toàn nói: “Ngày đó tôi đợi ở dưới nhà, không phải đợi anh, mà là đợi Bạch Hành Việt. Tôi thực sự đến tìm anh ấy, tôi yêu anh ấy, muốn chủ động theo đuổi lại anh ấy.”

Ninh Di Nhiên “bịch” một tiếng đặt mạnh ly rượu xuống, ngắt lời cô: “Nếu em định nói những điều này thì tôi khuyên em đừng nói nữa, chẳng ai muốn nghe đâu.”

Châu Toàn ngừng lại một chút, tiếp tục nói: “Nếu lúc đó không có mẹ anh ở đó, tôi sẽ không nói dối và cũng sẽ không cùng ngồi ăn cơm. Sau này dù có gặp ai, tôi cũng sẽ không còn lo lắng như vậy nữa.”

Ninh Di Nhiên day thái dương đau nhức: “Châu Toàn, đủ rồi.”

Châu Toàn nghiêng đầu nhìn anh, đột nhiên hỏi một câu: “Anh còn yêu tôi không?”

Không khí im lặng trong vài giây.

Không đợi anh trả lời, Châu Toàn tự trả lời thay anh: “Tôi nghĩ là không, anh chỉ yêu một người mà anh đã không thể có được mà thôi.”

Ninh Di Nhiên khựng lại: “Em đâu phải là tôi, sao biết tôi nghĩ gì.”

“Vì tôi quá hiểu anh.” Châu Toàn khẽ mỉm cười: “Tối đó ở quán bar, tôi không phải không nhìn thấy cô gái kia. Anh thấy cô gái đó giống tôi, đúng không?”

Ninh Di Nhiên im lặng.

“Anh luôn như vậy, trước đây là Lương Sam, bây giờ là cô gái đó. Anh không những không từ chối sự chủ động của họ mà còn đối xử với họ rất tốt với danh nghĩa là bạn bè, gần như có gì cũng đáp ứng.” Châu Toàn nói: “Anh nghĩ rằng hai người đang ở bên nhau một cách chính đáng, nhưng rốt cuộc ranh giới giữa mập mờ và không mập mờ nằm ở đâu? Anh đã từng nghĩ đến chưa?”

Giọng điệu của cô quá đỗi bình thản, không một chút gợn sóng, hoàn toàn điềm nhiên, như đang kể chuyện của người khác.

Ninh Di Nhiên bỗng thấy hoang mang, có cảm giác sai lệch như cát chảy tuột khỏi kẽ tay. Cả đêm anh ta đã đủ thời gian để nguôi cơn giận, giờ chỉ còn lại sự bình tĩnh: “Chuyện của Lương Sam, là tôi có lỗi với em. Nhưng trước đó, chúng ta không phải rất tốt sao?”

“Không tốt chút nào.” Châu Toàn nói: “Mối quan hệ của chúng ta luôn do một mình tôi cố gồng gánh duy trì.”

“Tôi không hẳn là không hề cố gắng.”

“Ninh Di Nhiên, anh quá kiêu ngạo. Nhiều lúc, anh dường như đang xin lỗi, nhưng thực ra không hề muốn hạ mình.” Châu Toàn nói: “Anh chưa bao giờ hỏi tôi muốn gì, cũng chưa bao giờ thực sự níu kéo tôi.”

“Vậy bây giờ níu kéo…”

“Đã muộn rồi. Tôi đã nói tôi đã yêu người khác từ lâu rồi.” Châu Toàn nói tiếp: “Trước khi chính thức nói lời chia tay, tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội.”

Ninh Di Nhiên câm nín.

Châu Toàn khẽ nói: “Vậy nên bây giờ anh vẫn nghĩ, chúng ta chia tay là vì Bạch Hành Việt sao?”

Ninh Di Nhiên không trả lời, nói: “Cậu ta cũng không hẳn là không kiêu ngạo. Có thể làm bạn bè bấy nhiêu năm, trong cốt tuỷ bọn tôi là cùng một loại người.”

“Anh ấy ở bên tôi chưa bao giờ tỏ vẻ cao thượng. Chúng tôi tôn trọng nhau. Anh có hiểu ý tôi không?”

Ninh Di Nhiên cười nhạo: “Hiểu hay không thì có ích gì?”

“Đúng là không có ích gì.”

Châu Toàn đột nhiên cảm thấy hơi mệt, không muốn khuyên nhủ nữa: “Tôi đến đây chỉ muốn nói rằng, mỗi người đều phải nhìn về phía trước, không ai có thể mãi mắc kẹt trong quá khứ. Anh cứ tiếp tục uống đi, tôi đi đây.”

“Khoan đã.” Ninh Di Nhiên gọi cô lại.

Châu Toàn dừng bước, không quay đầu lại.

Ninh Di Nhiên nói: “Chuyện video không phải do tôi làm. Tôi chỉ tùy tiện đăng một dòng trạng thái thôi. Dù tôi và lão Bạch có mâu thuẫn đến đâu, cũng sẽ không liên lụy đến em. Tôi và cậu ta đều giống nhau, không muốn làm tổn thương em.”

Châu Toàn nói: “Anh và anh ấy không giống nhau. Nhưng vẫn cảm ơn anh vì đã chịu giải thích.”

Không biết từ lúc nào, Châu Toàn và anh ta dần xa cách, khách sáo, cứng nhắc. Ngay cả việc ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng cũng trở thành một điều xa xỉ.

Giai đoạn thân thiết nhất trong cuộc đời họ chỉ kéo dài vỏn vẹn hai năm, cuối cùng lại có một kết quả như vậy.

Ninh Di Nhiên nhìn bóng lưng cô, yết hầu anh ta chuyển động. Anh ta vẫn không cam lòng, nói: “Không phải không giống nhau mà là kẻ tám lạng người nửa cân.”

“Em không nghĩ tại sao lão Bạch đột nhiên lại tiếp cận em, đối xử với em tốt như vậy à?” Ninh Di Nhiên nói: “Vì lúc đó, em là bạn gái của tôi.”

“Chúng tôi từ lâu đã thích cùng một người phụ nữ.”