Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 57



Trên đường quay về biệt thự cũ, gương mặt Bạch Mẫn tái mét, ngồi trong xe không nói một lời.

Vốn quen với việc áp đặt ý muốn của mình, bà chưa bao giờ nghĩ có ngày lại thua dưới tay con trai. Bà cũng dần nhận ra mình đã lớn tuổi, nhiều việc đã trở nên bất lực.

Giáo sư Trần ngồi bên cạnh vỗ nhẹ tay bà, an ủi: “Băng giá ba thước không phải một ngày mà thành, từ từ thôi, không nên vội.”

Bạch Mẫn lạnh lùng: “Bà nói xem, đã bao nhiêu năm rồi. Cũng đã ngoài ba mươi tuổi rồi, sao hai đứa nó vẫn chưa chịu trưởng thành?”

“Ngày xưa là bà quá nóng vội, nghe gì tin nấy.” Giáo sư Trần nói: “Nếu bà không ép quá, Hành Việt sẽ không làm mọi việc chống đối bà như thế, tự chuốc lấy phiền muộn cho cả hai.”

Bạch Mẫn nói: “Tôi không có bắt nó phải yêu đương không chính đáng!”

“Nếu bà quan tâm đến nó nhiều hơn một chút, nó cũng sẽ không dùng cách cực đoan này để chọc giận bà.”

Bạch Mẫn cau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Giá như Hành Việt được bằng một nửa sự hiểu chuyện của Di Nhiên thì tốt biết mất.”

Giáo sư Trần cười: “Hành Việt vẫn chưa đủ hiểu chuyện sao? Từ nhỏ đến lớn đều học hành giỏi giang, cũng chưa từng làm chuyện hỗn xược nào quá đáng. Di Nhiên thì lại ham chơi, vợ chồng tôi không ít lần lo lắng, lúc nào cũng phải để mắt đến, hết lời răn dạy mới không để nó đi chệch hướng.” Bà nói một cách chân thành: “Thật ra mà nói, Hành Việt không phải là đứa phản nghịch, nó chỉ muốn bà quan tâm đến nó nhiều hơn mà thôi.”

Bạch Mẫn im lặng không nói. Đến lúc này, bà cuối cùng cũng chịu thừa nhận rằng cách giáo dục của mình đã có vấn đề lớn. Nếu con trai bà được sinh ra trong nhà họ Ninh, cuộc đời hẳn sẽ an yên, mọi việc đều thuận lợi.

Thành công mà con trai có được ngày hôm nay đều nhờ vào bản thân và sự tự rèn luyện, chẳng có công lao gì to tát của một người mẹ là bà.

Bà tự hào rằng học trò của mình đông đảo khắp mọi nơi, nhưng lại quá khắt khe với chính con trai mình, chỉ mong gặt hái mà không chịu vun trồng.

Bạch Mẫn nói: “Chuyện lần này bà lại thấu đáo hơn tôi, cũng chẳng thấy bà trách mắng Di Nhiên hay nói tốt nói xấu gì nó.”

“Bây giờ là thời đại nào rồi, yêu đương tự do từ lâu rồi. Thế hệ chúng ta bị giới hạn bởi những quy tắc cũ, càng can thiệp càng thêm rối ren, chi bằng cứ tĩnh lặng mà quan sát.” Giáo sư Trần khuyên nhủ: “Con cháu có phúc phận của con cháu. Chúng nó đều đã lớn, có vận mệnh riêng và cũng có khả năng phân biệt đúng sai.”

Bạch Mẫn thành thật: “Tôi vẫn sợ cả hai đứa nó bị người khác làm cho sai đường! Một người phụ nữ có thể dễ dàng qua lại giữa hai anh em, sao có thể không có chút thủ đoạn nào!”

“Bà không tin vào mắt nhìn của lớp trẻ thì thôi đi, sao đến mắt nhìn của tôi mà bà cũng nghi ngờ?” Giáo sư Trần thở dài. “Châu Toàn không như trên mạng nói là chỉ có vẻ ngoài, mưu mô tính toán. Con bé ấy học hỏi rất nhanh, không nóng vội, không phô trương, biết tiến biết lùi. Giáo sư Hồ trong viện của chúng tôi bao nhiêu năm không khen một sinh viên nào, nhưng với con bé chẳng phải cũng hết lời tán thưởng đó sao? Bà cần phải cho con bé một cơ hội, thử tiếp xúc với nó xem.”

Bạch Mẫn vẫn im lặng hồi lâu, Giáo sư Trần nói tiếp: “Cho dù không phải Châu Toàn thì cũng sẽ có người khác thôi, bà đâu thể hài lòng với tất cả mọi người. Nói cho cùng, đây là nhân duyên của Hành Việt, bà xen vào quá sâu sẽ làm đứt sợi dây tình cảm mẹ con vốn đã mỏng manh.”

Bạch Mẫn khẽ nhíu mày, rồi chịu xuống giọng: “Tôi sẽ về suy nghĩ kỹ lại, chuyện này vẫn cần tính toán đường dài.”

“Tôi thấy bà nên nghĩ kỹ xem, bây giờ bà muốn gì.” Giáo sư Trần trả lời thay bà: “Bà đã chịu buông bỏ sĩ diện để giảng hòa, không gì khác ngoài hy vọng Hành Việt sẽ thân thiết hơn với bà. Nhưng cách bà đang làm, chẳng phải là đẩy nó ra càng xa hay sao?”



Đêm hôm đó, Bạch Mẫn chủ động gọi điện cho Bạch Hành Việt.

Khi kết nối, hai mẹ con im lặng như tờ, Bạch Mẫn lên tiếng trước: “Tìm một thời gian nào đó, dẫn con bé về nhà ăn một bữa cơm đơn giản đi.”

Bạch Hành Việt không ngạc nhiên, nói: “Để con hỏi ý của cô ấy trước.”

Bạch Mẫn thở dài một hơi, muốn nói gì đó nhưng lại kìm lại.

Châu Toàn không muốn để trưởng bối phải chờ lâu. Ban đầu cô định đến thăm vài ngày sau cuộc điện thoại đó nhưng Bạch Hành Việt nói không vội, cứ để một thời gian cũng không phải là chuyện xấu.

Sau khi vượt qua vòng phỏng vấn của viện nghiên cứu khảo cổ học, Châu Toàn bắt đầu chuẩn bị cho việc nhận việc, gần đây không có thời gian rảnh. Bữa cơm này phải nửa tháng sau mới thu xếp được.

Lần đầu tiên Châu Toàn chính thức ra mắt gia đình, Bạch Hành Việt đã chuẩn bị quà gặp mặt giúp cô, cô chỉ cần đến là được. Thế nhưng, Châu Toàn vẫn hỏi rõ sở thích của Bạch Mẫn và mang theo một món quà. Bạch Hành Việt hỏi là gì, Châu Toàn chỉ cười bí ẩn.

Ngày đi, trời vừa tạnh sau một trận mưa rào, mây đen tan dần, nắng lại hửng lên. Đây không phải là lần đầu Châu Toàn đến đây, lần trước đến thăm viện trưởng Ninh và giáo sư Trần, cô không hề căng thẳng như bây giờ.

Trong nhà chỉ có Bạch Mẫn và hai người giúp việc. Một chiếc bàn tròn bằng gỗ tếch đặt ba bộ bát đũa, đầy ắp những món Bạch Hành Việt yêu thích. Sau khi hỏi khẩu vị của Châu Toàn, Bạch Mẫn gọi người giúp việc làm thêm vài món ăn nhẹ nhàng của vùng Tô Châu.

Trên bàn ăn, nét mặt Bạch Mẫn vẫn còn hơi cứng nhắc, nhưng đối xử với Châu Toàn khá thân thiện, không có ý làm khó dễ. Châu Toàn nói chuyện vừa phải, không xu nịnh, khéo léo nhưng không khiến người ta cảm thấy có mưu tính. Cách cô ứng xử tạo cảm giác thoải mái, dễ chịu.

Lúc này, Bạch Mẫn mới tin vào mắt nhìn của giáo sư Trần, bắt đầu nhìn nhận Châu Toàn một cách nghiêm túc.

Bạch Hành Việt không cố ý bênh vực Châu Toàn, để cô tự mình nắm bắt nhịp điệu, nhưng luôn sẵn sàng hỗ trợ phía sau.

Hai mẹ con hiếm hoi ngồi lại ăn một bữa cơm trong hòa bình, nhờ có Châu Toàn không khí cũng bớt căng thẳng đi nhiều.

Sau bữa cơm, Bạch Mẫn đi thẳng vào vấn đề: “Cô Châu, cháu đi dạo trong vườn với tôi một lát, coi như tiêu cơm.”

Châu Toàn đồng ý.

Giữa trưa nắng gắt, Châu Toàn đi sau Bạch Mẫn, men theo con đường lát đá rêu phong, đến dưới gốc cây bạch dương đó.

Ánh nắng lọt qua tán cây tạo thành những đốm sáng lờ mờ. Bạch Mẫn v**t v* những vết hằn thô ráp trên thân cây, hồi tưởng: “Đây là năm thứ hai sau khi chuyển đến, Hành Việt và Di Nhiên cùng nhau khắc lên, lúc đó hai đứa mới cao đến đây thôi.” Bạch Mẫn đưa tay lên chỉ ở vị trí trên đầu gối.

Châu Toàn im lặng chờ đợi lời tiếp theo.

Bạch Mẫn nói thẳng: “Nếu cháu gả vào nhà họ Ninh sẽ hạnh phúc hơn.”

Trước khi đến, Châu Toàn đã chuẩn bị tâm lý, đoán trước sẽ có cuộc trò chuyện này. Cô nói: “Thưa Bạch phu nhân, cháu có nghe Bạch Hành Việt nói cô là người tín phật, đối nhân xử thế chú trọng duyên chứ không phải lòng dạ con người.”

Châu Toàn không kiêu ngạo cũng không luồn cúi, nói tiếp: “Mối quan hệ trước của cháu bắt đầu một cách bình thường và kết thúc cũng bằng cách tương tự. Lý do chia tay giống như đa số mọi người, cảm thấy cả hai không đủ phù hợp, không liên quan đến tác động bên ngoài hay người khác. Cháu chưa bao giờ nghĩ đến việc qua lại giữa hai người đàn ông.”

Bạch Mẫn chỉ thẳng ra: “Nhưng giờ cháu vẫn bị cuốn vào rồi đấy thôi.”

Châu Toàn nói: “Cháu đã từng do dự, cũng từng lùi bước, nhưng cháu không muốn chỉ vì cái gọi là ‘người yêu cũ và người yêu hiện tại quen biết nhau’ mà từ bỏ mối tình này, từ bỏ Bạch Hành Việt. Điều đó không công bằng với anh ấy.”

Bạch Mẫn nói: “Sự công bằng không phải chỉ được đánh giá như vậy. Cháu đã biết việc dính vào sẽ gây thêm rắc rối, nhưng vẫn cố chấp như vậy, đó mới là tổn thương lớn nhất đối với Hành Việt!”

Châu Toàn mỉm cười: “Xin phép cho cháu được mạo phạm, có lẽ cô không thực sự hiểu anh ấy. Trong lòng Bạch Hành Việt, so với việc trải qua sóng gió, điều anh ấy hy vọng hơn cả là được lựa chọn một cách kiên định rõ ràng.”

Lời nói này quả thực không mấy dễ nghe, Bạch Mẫn nhíu mày ngay lập tức.

Châu Toàn bổ sung đúng lúc: “Đối với anh ấy, cô không phải là quái vật đáng sợ mà là người thân quan trọng hơn cháu gấp trăm, gấp ngàn lần. Chỉ cần cô lựa chọn anh ấy một lần, không có hiềm khích nào là không thể vượt qua.”

Bạch Mẫn nghe xong, khá xúc động, im lặng một lúc lâu: “Cháu vào trong đi, để tôi một mình yên tĩnh chốc lát.”

Châu Toàn khẽ gật đầu, trước khi đi còn giúp bà mở chiếc dù che nắng bên cạnh ghế.

Dù không học cùng trường, Châu Toàn cũng đã nghe qua phong cách làm việc quyết đoán của Bạch Mẫn. Bà là một nhà giáo dục giỏi, nhưng lại không phải là một người mẹ tốt.

Nghe thì nghe vậy, nhưng Châu Toàn không có tư cách để nói rõ điều gì.

Buổi chiều, hai người chuẩn bị rời đi.

Nhân lúc Bạch Hành Việt đi lấy xe, Châu Toàn lấy ra vài gói thuốc bột, nói với Bạch Mẫn: “Anh ấy từng kể với cháu rằng cô phẫu thuật từ sớm nên khí quản có di chứng. Cháu đã nhờ người nhà ở tiệm thuốc đông y tại Tô Châu kê một vị thuốc bồi bổ cơ thể, không đắng lắm, cô có thể thử xem.”

Bạch Mẫn dường như sững lại, hỏi: “Hành Việt nói với cháu là tôi sợ đắng sao?”

Châu Toàn cười và nói phải.

Bạch Mẫn cứng nhắc nói: “Bảo nó hút ít thuốc lá thôi, đừng như bố nó, phổi có vấn đề, đến lúc đó có lo hậu sự cũng không kịp!”

Châu Toàn vâng lời.

Bên ngoài nhiệt độ vẫn cao, trời nắng chói chang, bầu trời xanh khói, Bạch Hành Việt đang đợi cô trong xe.

Châu Toàn khom người ngồi vào ghế phụ, cười nói: “Coi như em mượn hoa dâng phật.”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Mượn hoa của ai?”

“Của anh.” Châu Toàn nói: “Nếu không phải trước đây anh đã cho em thông tin liên hệ của vị thầy thuốc đông y của mẹ em, em cũng không thể nhờ được vị thầy thuốc này.”

“Em đi chuyến này chẳng được lợi lộc gì, toàn lo nghĩ cho anh thôi.”

Dù Châu Toàn không nói, Bạch Hành Việt cũng có thể đoán được cô đang tìm mọi cách để xoa dịu mối quan hệ giữa mẹ con họ.

Cô vốn dĩ không cần phải làm như vậy.

Châu Toàn nói: “Thật ra em có được lợi rồi, hơn nữa là lợi ích lớn nhất.”

Cô mỉm cười nhìn ‘lợi ích’ của mình.

Bạch Hành Việt nuốt khan, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của cô.



Cuối tháng bảy, Bạch Hành Việt đi công tác xa một tuần. Ngày trở về, anh đến một tiệm may cũ ở phía tây thành phố để đón Châu Toàn.

Châu Toàn đã hẹn đi mua sắm, nhưng đến nơi mới biết người cô hẹn là Bạch Mẫn.

Tiệm không có nhiều người, Bạch Hành Việt ngồi đợi bên ngoài. Một người phục vụ mang đến một ấm trà Bích Loa Xuân, hương trà thoang thoảng.

Trong vách ngăn lụa thêu hoa văn, Bạch Mẫn và Châu Toàn đang chọn vải. Bạch Mẫn rất kén chọn trong chuyện ăn mặc, mắt thẩm mỹ của bà cũng rất tốt. Bà đã chọn cho Châu Toàn vài chiếc sườn xám để mặc hàng ngày, bảo cô đi thử. Cuối cùng, bà vẫy tay ra hiệu cho Bạch Hành Việt thanh toán.

Bạch Hành Việt vui vẻ quẹt thẻ.

Châu Toàn thử liên tiếp hai ba chiếc, cảm thấy mệt nên không muốn thử nữa. Cô nhìn qua gương, chạm mắt với Bạch Hành Việt đứng sau lưng, hỏi anh chiếc nào đẹp hơn.

Bạch Hành Việt nhấp một ngụm trà, nói: “Chiếc màu xanh nhạt kia.”

Châu Toàn hỏi: “Còn chiếc màu trắng kem thì sao?”

“Không đẹp.”

Châu Toàn nhìn chiếc sườn xám lụa crepe màu xanh nhạt với họa tiết hoa sen dây leo trong gương, tự nhiên gợi lại một ký ức. Trước đây ở một cửa tiệm quần áo trên gác lửng ở Nhiệt Thành, Bạch Hành Việt đã xông vào phòng thử đồ, giúp cô thắt đai lưng.

Lúc đó họ còn chưa thể coi là thân quen. Cô nghĩ anh có ý trêu đùa, chỉ muốn giữ khoảng cách với anh, tốt nhất là sau khi ra khỏi cửa thì giả vờ không quen biết.

Châu Toàn bỗng muốn biết: “Lúc đó anh nghĩ gì?”

Một câu nói không đầu không đuôi, nhưng Bạch Hành Việt lại hiểu. Anh cười: “Anh có thể nghĩ gì được.”

Châu Toàn không tin.

Nhân lúc Bạch Mẫn vào phòng trong để lấy số đo, Bạch Hành Việt đặt chén trà xuống, tiến đến sau lưng cô. Anh chạm vào eo cô, nhẹ nhàng ôm lấy, khẽ nói: “Lúc đó anh nghĩ, màu này quả thực rất hợp với em và thực sự muốn…”

Mấy chữ cuối cùng phát âm rất rõ ràng, Châu Toàn muốn làm ngơ cũng khó: “l*m t*nh với em.”

Chiếc sườn xám có phom dáng ngay ngắn, chất liệu không có độ co giãn. Châu Toàn đứng thẳng lưng, nghe anh nói tiếp: “Nhưng em còn chưa thử đã chọn chiếc màu trắng kem đó. Là cậu ta chọn giúp em à?”

Châu Toàn ngầm thừa nhận, nói: “Anh nhớ rõ vậy.”

Bạch Hành Việt nói: “Nếu không nhớ rõ một chút, sau này làm sao đòi lại cả gốc lẫn lời.”

Châu Toàn lại một lần nữa khẳng định, người đàn ông này có lòng trả thù thật sự nặng nề.

Ra khỏi tiệm, Bạch Mẫn có vẻ vui, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười rất nhạt, những nếp nhăn ở khóe mắt bà lộ rõ: “Tuần sau hai cậu của con đến, đến lúc đó con và Châu Toàn về nhà ăn cơm nhé.”

Bạch Hành Việt đáp nhạt nhẽo: “Có thời gian sẽ tới.”

Bạch Mẫn không để bụng, không ép buộc.

Gần đây, mối quan hệ mẹ con họ có dấu hiệu tan băng, nhưng cách sống đã hình thành suốt bao năm rất khó thay đổi.

Hiện tại như thế này đã là tốt lắm rồi, ít nhất Bạch Mẫn cảm thấy cuộc sống có hy vọng hơn, cũng khá hài lòng.

Bạch Mẫn đi ra ngoài cùng tài xế, không về cùng với họ.

Nhận thấy Bạch Mẫn dường như có chuyện riêng muốn nói, Châu Toàn tìm một lý do để lên xe trước.

Bạch Hành Việt hỏi: “Mẹ còn chuyện gì sao?”

Bạch Mẫn ngồi ở ghế sau, nhìn anh qua cửa xe, giọng nói không được tự nhiên: “Trước đây nghe con nhắc đến chuyện tình duyên năm xưa của mẹ. Mẹ quả thực đã nghĩ đến chuyện tái hôn, cũng đã đến mức bàn chuyện cưới xin với người đó.”

Bạch Hành Việt không nói gì, tỏ ra không mấy hứng thú.

Bạch Mẫn lại nói: “Có điều, sau này mẹ nghĩ làm như vậy ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến con, nên đã từ bỏ ý định.”

“Hành Việt, dù miệng không nói, nhưng trong lòng mẹ vẫn luôn nghĩ về con.”



Tháng tám, Châu Toàn chính thức nhận công việc tại viện nghiên cứu, nhanh chóng lên đường đến huyện Nhĩ Nguyên, tỉnh Vân Nam. Cô gia nhập một đội khảo cổ với tư cách nghiên cứu viên, tham gia vào công việc khai quật thực địa.

Sau khi bàn bạc với Bạch Hành Việt, Châu Toàn quyết định không nối gót Vương Huyền, từ bỏ vị trí trên trời rơi xuống ở Nhiệt Thành. Cô hiểu rõ năng lực của mình còn hạn chế, chưa đủ kinh nghiệm, tốt hơn nên nhường vị trí đó lại cho người thực sự có thể đảm nhiệm.

Nơi này nằm trong vùng thung lũng, độ cao so với mực nước biển cao hơn ở Nhiệt Thành. Gặp đúng mùa gió mùa, mưa xuống dồn dập, không khí ẩm ướt, hơi nước tràn ngập khắp nơi.

Tuần đầu tiên đến, Châu Toàn bị sốc độ cao, chóng mặt, buồn nôn. Mỗi ngày cô đều phải mang theo bình oxy mini và uống nước pha hồng sâm. Nhờ được Bạch Hành Việt rèn luyện, thể chất cô khá tốt nên nhanh chóng thích nghi với môi trường mới.

Trước đó một trận mưa lớn đã cuốn trôi lớp đất đá, để lộ một công trình kiến trúc dưới lòng đất. Dân làng địa phương phát hiện và báo lên cấp cao. Các kỹ thuật viên của đội thăm dò xác định đây là một khu di tích, họ làm việc ngày đêm để thăm dò và khai quật.

Đội trưởng họ Thành, quen biết Vương Huyền hơn hai mươi năm, rất quan tâm đến Châu Toàn. Điều kiện của đội khá tốt, có phòng và nhà vệ sinh riêng, kinh phí cũng đầy đủ. Ngoài việc thỉnh thoảng đau đầu, tín hiệu điện thoại lúc được lúc mất, Châu Toàn sống ở đó khá thoải mái.

Khi có mạng, Châu Toàn sẽ tranh thủ lúc rảnh rỗi gọi video cho Bạch Hành Việt. Hai người nhìn nhau qua màn hình, nói chuyện phiếm, làm vơi đi phần nào nỗi nhớ.

Tính ra, họ đã không gặp nhau hơn nửa tháng và có mấy ngày không được nói chuyện tử tế với nhau rồi.

Dự báo thời tiết cho thấy sắp có bão lớn, hai ngày nay trời vừa oi vừa nóng, nhiệt độ dưới lòng đất rất cao, không thể ở lại. Buổi chiều nghỉ ngơi, Châu Toàn về phòng tắm rửa, ăn uống qua loa rồi liên lạc với Bạch Hành Việt.

Chuông báo vang lên một lúc, Bạch Hành Việt bắt máy. Anh để trần thân trên, tựa vào đầu giường, sắc mặt không tốt.

Châu Toàn rũ mái tóc ướt, cầm chiếc điện thoại trên bàn lên, nhìn anh ở cự ly gần: “Anh bị ốm ạ?”

Giọng Bạch Hành Việt hơi khàn: “Bị cảm, vẫn chưa khỏi.”

“Đã uống thuốc chưa?”

“Rồi.”

Châu Toàn im lặng.

Bạch Hành Việt hỏi: “Sao thế?”

“Không ngờ anh cũng có lúc bị ốm.”

Bạch Hành Việt cười: “Anh đâu phải người thân mang mình đồng da sắt đâu.

Châu Toàn cũng cười: “Trong mắt em, anh gần như thế.”

Trên cổ cô còn vương những hạt nước, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt sáng long lanh. Bạch Hành Việt nhìn cô, lòng có chút ngứa ngáy: “Nhớ anh không?”

Giọng Châu Toàn mềm mại: “Không nhớ anh thì tại sao lại gọi video cho anh chứ?”

“Có thời gian anh sẽ đến thăm em.”

“Vâng, em đợi anh.”

Bạch Hành Việt thường ngày công việc bận rộn nhưng không đến mức phải tranh thủ từng phút từng giây. Giờ đây anh đã ít nhận các dự án thiết kế lại, lại có Hà Nguy hỗ trợ trong ban quản lý, thời gian của anh khá linh hoạt, chỉ cần có thời gian là có thể đi ngay.

Trước khi đến Vân Nam, Châu Toàn từng hỏi anh, nếu sau này cứ mãi nhường nhịn như vậy, chạy đi chạy lại giữa hai nơi, ngày này qua ngày khác, có khi nào anh sẽ thấy mệt không.

Bạch Hành Việt nói, đó không phải là nhường nhịn, mà là bổ sung cho nhau. Anh đến tìm cô, cũng có thể đi khắp nơi lấy cảm hứng, coi như là yêu cầu của công việc.

Châu Toàn không còn lời nào để nói nữa. Họ từ nội tâm đến vẻ ngoài đều vô cùng hợp nhau, trên đời này không có người thứ hai.

Sực tỉnh lại, Châu Toàn nói: “À phải rồi, Châu Nạp chắc sắp đến Bắc Kinh rồi chứ?”

Bạch Hành Việt nhặt điện thoại lên, xuống giường ra phòng khách rót nước uống: “Chiều mai. Anh sẽ ra ga đón c* cậu.”

“Nó và Tri Kỳ không về cùng nhau à?”

“Chắc là không.”

Châu Toàn không hỏi thêm.

Sau kỳ thi đại học, Châu Nạp kéo một chiếc vali từ nhà đi. Cậu và Bành Tri Kỳ đã chơi bời suốt cả mùa hè, đi hết thành phố này đến thành phố khác. Mấy ngày lại thấy cập nhật địa điểm trên mạng xã hội.

Sắp đến ngày nhập học, cuối cùng cũng tập trung lại, đến Bắc Kinh chuẩn bị nhập trường.

Châu Toàn suy nghĩ một lát rồi nói: “Hai đứa nó không…”

Động tác rót nước của Bạch Hành Việt dừng lại, đột nhiên bật cười thành tiếng, cố ý hỏi: “Không cái gì?”

Châu Toàn không nói tiếp: “Tóm lại, nếu có chuyện gì xảy ra thật, anh nhớ nhắc tên nhóc ấy sử dụng các biện pháp an toàn đấy.”

“Nó tự biết chừng mực.” Bạch Hành Việt nói: “Cái tuổi này là tuổi nhiệt huyết, nhưng không phải là không có kiến thức.”

Châu Toàn cười: “Thầy Bạch, vậy khi anh mười tám tuổi cũng nhiệt huyết như thế sao?”

Bạch Hành Việt cười mà không hẳn là cười: “Nếu lúc đó anh gặp em, có lẽ sẽ thế.”

“Lúc đó em mới mười hai tuổi, chưa đủ tuổi vị thành niên.”

“Biết rõ còn hỏi.”

Điện thoại của anh đặt trên quầy bar, góc nghiêng vừa đúng để nhìn thấy cơ bụng của anh từ dưới lên. Dưới ánh sáng ngược, từng múi cơ hiện lên rõ ràng.

Trước ‘cảnh đẹp’, Châu Toàn nhìn một lúc, dùng hai ngón tay bấm nút, chụp ảnh màn hình để làm kỷ niệm.

Châu Toàn thu nhỏ màn hình video, xem dự báo thời tiết: “Bắc Kinh ngày mai có mưa, anh ra ngoài nhớ mang theo ô.”

Bạch Hành Việt theo đó dặn dò lại: “Chỗ em tia cực tím mạnh, nhớ bôi kem chống nắng.”

Nụ cười của Châu Toàn càng rạng rỡ, cô khẳng định một cách chắc chắn: “Anh cũng nhớ em.”

Bạch Hành Việt thẳng thắn: “Không nhớ em thì tại sao anh lại xem dự báo thời tiết ở một nơi khác?”



Chiều ngày hôm sau, tại bãi đậu xe của ga tàu cao tốc, từ xa Châu Nạp đã nhìn thấy Bạch Hành Việt đang tựa vào xe. Cậu cười vẫy tay và gọi lớn: “Anh rể!”

Châu Nạp lách qua đám đông ồn ào, kéo chiếc vali đen dán đầy sticker, sải bước chạy đến.

Đã một thời gian không gặp, Bạch Hành Việt nhìn cậu, ôn hòa nói: “Đen đi nhiều rồi đấy.”

Châu Na cười rạng rỡ: “Mấy hôm trước em và cô ấy ở Đôn Hoàng, cắm trại chụp bình minh ở thành phố ma quỷ. Trong sa mạc nắng quá, bôi cả trăm lớp kem chống nắng cũng chẳng ăn thua.”

Bạch Hành Việt hỏi: “Bành Tri Kỳ đi đâu rồi?”

Châu Nạp nói: “Cô ấy tiện đường về thăm bố, sẽ quay lại Bắc Kinh hai ngày trước khi nhập học.”

Bạch Hành Việt nhét đồ của cậu vào cốp sau: “Đói chưa? Anh đưa đi ăn đã.”

Châu Na ngồi vào xe: “Em muốn ăn vịt quay.”

“Được.” Bạch Hành Việt gọi điện đặt chỗ trước.

Trên đường, Châu Nạp gọi video wechat cho Châu Toàn, gọi hai lần không ai bắt máy, biết cô ở đó khó có mạng nên đành bỏ cuộc.

Châu Nạp có chút tiếc nuối nói: “Ban đầu em còn nghĩ, chị có thể tiễn em vào cổng trường đại học, dù sao cũng là lần đầu tiên trong đời, phải có chút nghi thức chứ.”

Bạch Hành Việt nói: “Sau này sẽ còn nhiều lần đầu tiên, không thiếu lần này đâu.”

Châu Nạp chuyển ý: “Không sao, không phải còn có anh rể ở đây sao? Hai người chỉ cần cử một người làm đại diện là được.”

Châu Nạp cứ một câu anh rể?lại một câu anh rể, Bạch Hành Việt không phải là không hài lòng. Anh nói: “Tranh thủ trước khi nhập học, anh sẽ dẫn cậu đi chơi mấy nơi.”

Châu Na lập tức hào hứng: “Tuyệt vời, em còn chưa đi chơi ở Bắc Kinh bao giờ.”

Sau khi ăn xong, Bạch Hành Việt đưa cậu về nhà, sắp xếp cho cậu ở phòng dành cho khách.

Dì giúp việc đã dọn dẹp phòng từ trong ra ngoài, thay ga trải giường và vỏ chăn mới. Châu Nạp ngửa người nằm trên giường, cả người lún sâu vào. Cậu ngửi thấy mùi nắng ấm áp, rất dễ chịu.

Bạch Hành Việt còn có việc, phải đến văn phòng một chuyến. Anh đưa thẻ ra vào và thẻ tín dụng cho cậu: “Nếu không thích ở trong nhà thì xuống dưới đi dạo một vòng, muốn mua gì thì cứ mua. Nhớ về sớm đấy.”

Châu Nạp không khách sáo với Bạch Hành Việt, cười nói: “Anh rể yên tâm, em bảo đảm không gây rắc rối cho anh đâu.”



Tại huyện Nhĩ Nguyên, tỉnh Vân Nam, thời tiết vẫn oi bức, khó chịu, trời nhiều mây rồi lại âm u.

Lần này, cuộc khai quật là một hầm mộ cổ từ thời Sơ Đường, đã tìm thấy nhiều đồ gốm và đồ kim loại mang hơi hưởng Nam Chiếu. Hàng ngàn năm trước, văn hóa phật giáo rất thịnh hành, dưới đáy các vật dụng đều có khắc họa tiết hoa sen, có giá trị nghiên cứu rất cao.

Môi trường dưới lòng đất cực kỳ tệ, giống như đang ở trong một lò lửa nóng ẩm, ở lâu dễ bị nghẹt thở.

Đội được chia thành nhiều nhóm, thay phiên nhau làm việc. Cùng nhóm với Châu Toàn có ba nam và một nữ, đều mới tốt nghiệp, kinh nghiệm không nhiều, làm việc còn rụt rè, hiệu quả thấp.

Cô gái tên Hồ Minh Lê, đeo kính, vẻ ngoài nhìn có vẻ thư sinh, nhìn Châu Toàn có vẻ lạnh lùng nên không dám lại gần.

Châu Toàn dừng lại đợi Hồ Minh Lê cùng đi, cười nói: “Chúng ta nhanh chóng hoàn thành công việc, cũng có thể ra ngoài sớm hơn.”

Không ngờ cô lại chủ động bắt chuyện, Hồ Minh Lê sững sờ một chút, vội vàng đáp: “Vâng, em nhất định sẽ không làm mọi người chậm trễ đâu.”

Châu Toàn thông cảm: “Không sao, cứ từ từ thôi.”

Hồ Minh Lê nói: “Cảm giác chị làm việc rất chuyên nghiệp… giống như đã làm nhiều năm rồi. Chẳng trách đội trưởng Thành lại để chị dẫn chúng em.”

Châu Toàn cười, không nói gì.

Ở dưới lòng đất khoảng hai giờ, cả nhóm đã gần đến giới hạn. Trán mọi người đều lấm tấm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, có thể bị choáng váng vì thiếu oxy bất cứ lúc nào.

Châu Toàn không phân công quá nhiều việc cho Hồ Minh Lê. Cô cùng với một nam sinh tên Phòng Bằng, đóng gói các di vật đã khai quật vào thùng kín. Hai nam sinh khác dùng sức nâng thùng lên bục, chờ nhân viên vận chuyển chuyên nghiệp đến mang đi.

Vài phút sau, công việc tạm thời kết thúc, cả nhóm đi ra ngoài.

Châu Toàn trở về lều nghỉ ngơi, tháo khẩu trang và găng tay, đứng trước quạt thổi gió, rồi uống một ngụm nước đá, chậm rãi cảm thấy mình đang sống lại.

Có tiếng bước chân bên ngoài lều, Hồ Minh Lê đứng ở cạnh tấm rèm, thăm dò hỏi: “Em vào được không?”

Châu Toàn bước đến kéo rèm lên.

Hồ Minh Lê cầm một hộp hoa quả đã cắt sẵn và hai túi đá lạnh, cười nói: “Đây, cho chị. Cảm ơn chị đã giúp đỡ em.”

Châu Toàn nói: “Tôi thực ra cũng không làm gì nhiều.”

Hồ Minh Lê quá khách sáo, giống như đang cố ý lấy lòng, khiến Châu Toàn cảm thấy không được tự nhiên. Nhưng cô không thể hiện ra, chỉ nghĩ có lẽ cô ấy mới đến, muốn tìm người bầu bạn.

Nói chuyện được vài câu, Hồ Minh Lê đặt đồ xuống bàn rồi rời đi.

Châu Toàn lấy một miếng táo cho vào miệng nhai. Chưa kịp nuốt, điện thoại rung lên vài tiếng.

Hiếm khi có tín hiệu, sáng nay Châu Toàn đã nhắn tin cho Bạch Hành Việt, nói rằng chiều nay và ngày mai không phải ca làm của cô, được nghỉ một ngày rưỡi. Bạch Hành Việt đã tính toán thời gian để gọi.

Châu Toàn lấy khăn ướt lau tay, lướt ngón tay để nghe điện thoại.

Trong loa, tiếng ồn ào vang lên. Giọng nói rõ ràng của Bạch Hành Việt vang lên: “Xong việc chưa?”

“Vừa xong ạ, chuẩn bị về đây.” Châu Toàn cười nói. “Anh đang ở đâu? Cảm giác bên anh ồn ào quá.”

Bạch Hành Việt không trả lời, nói: “Châu Nạp ở nhà vài ngày, hôm qua đã nhập học rồi.”

Châu Toàn nói: “Nó đã nói với em rồi, sợ em không có mạng nên cố ý nhắn tin, quãng thời gian này vất vả cho anh rồi, còn phải dành thời gian chăm sóc nó giúp em nữa.”

Bạch Hành Việt cười: “Tính bồi thường cho anh thế nào đây?”

Châu Toàn nhẹ nhàng cào ngón tay vào lòng bàn tay, cố ý nói: “Đợi gặp nhau, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lưỡng.”

Bạch Hành Việt đồng ý.

Cả hai im lặng một lúc. Châu Toàn nghe thấy tiếng loa phát thanh lờ mờ, giọng nữ rất máy móc, rất quen thuộc.

Cô nghe không rõ, muốn hỏi điều gì đó, thì Bạch Hành Việt đột ngột nói: “Thời tiết chỗ em thế nào?”

Châu Toàn bước ra khỏi lều, ngước nhìn lên. Vừa mới phút trước còn mây đen bao phủ, phút sau đã nắng chói chang, không gió không sóng. Những cây đa to lớn và những cây chuối rừng cao hơn cả người mọc ở những nơi ẩm ướt trong thung lũng. Từng đàn chim én lưng trắng bay lượn trên bầu trời cao.

Châu Toàn khẽ nói: “Cũng khá tốt, bất ngờ là không mưa, trời nắng. Thời tiết ở Bắc Kinh thế nào hả anh?”

Bạch Hành Việt nói: “Không biết.”

Ba chữ này dường như đã trở thành mật mã bí mật giữa hai người, ý nghĩa và động cơ chỉ có hai người hiểu.

Châu Toàn khẽ nắm lấy không khí, tim cô đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một câu trả lời nào đó sắp bật ra.

Châu Toàn chắc chắn hỏi: “Anh đang ở đâu?”

Bạch Hành Việt dường như cười, chắc chắn trả lời: “Sân bay.”

“Sân bay nào?”

“Đại Lý, Vân Nam.”