Cuối hè, thời tiết đã bắt đầu chuyển mình, nhưng mùa hè năm nay có vẻ đến muộn hơn. Châu Toàn tranh thủ lúc trời chưa quá nóng, nhanh chóng chuyển nhà vì hợp đồng thuê nhà của cô sắp hết hạn.
Ban đầu Châu Toàn định gọi dịch vụ chuyển nhà, nhưng Bạch Hành Việt bảo cứ đợi anh họp xong, anh sẽ đến giúp cô.
Buổi chiều, Châu Toàn rảnh rỗi không có việc gì làm nên cô đã trang điểm thật kỹ lưỡng rồi đến văn phòng của anh.
Khu trung tâm CBD trên đường Quang Hoa, nằm giữa đường vành đai bốn và Kiến Quốc Môn, luôn tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng chọc trời.
Châu Toàn gấp chiếc ô chống nắng lại, bước vào một tòa nhà gần khu thương mại quốc tế. Đây là lần đầu tiên cô đến đây, hỏi lễ tân xong, cô đi thang máy lên tầng trên.
Cửa văn phòng thiết kế mở rộng, hai bên tường treo những bức tranh phù điêu và tranh màu làm giảm bớt cảm giác lạnh lẽo của phong cách công nghiệp đen trắng xám, tạo nên một tổng thể rất nghệ thuật.
Những bức tranh đầy màu sắc gợi lên nhiều cảm xúc, khiến Châu Toàn đoán ngay rằng chúng không phải do Bạch Hành Việt thiết kế.
Bước vào là phòng khách, Châu Toàn đi thẳng vào trong, ngang qua phòng họp với bốn mặt đều là kính cô thấy Bạch Hành Việt ngồi ở vị trí chính giữa.
Trên chiếc bàn dài lớn, hai bên có rất nhiều người ngồi, Bạch Hành Việt mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng, trông anh nổi bật và lịch thiệp hơn hẳn.
Châu Toàn đứng lại quan sát một lúc mà không làm phiền, cô đứng ở hành lang đợi.
Cô không báo trước với anh rằng cô sẽ đến nên cô tò mò không biết anh sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy cô.
Bên ngoài trời nắng gắt, bên trong văn phòng thì bật điều hòa trung tâm, một luồng khí mát lạnh ùa tới khiến cô tỉnh táo hẳn.
Châu Toàn nhìn chiếc đồng hồ treo tường khổng lồ có hình thù kỳ lạ ở phía trước và đợi khoảng mười phút, sau đó nghe thấy tiếng bước chân.
Vào cuối tuần nên không có nhiều người, chỉ có vài người đang làm thêm giờ ở sảnh. Một người đàn ông trẻ diện nguyên cây đồ hiệu đi đến, anh ta nhìn cô và nhiệt tình hỏi: “Chào cô, cô có cần giúp đỡ gì không?”
Châu Toàn chỉ vào phòng họp và cười nói: “Người mà tôi hẹn đang ở trong đó, chắc sắp ra rồi.”
Người đàn ông không có ý định rời đi, anh ta tìm mọi cách để bắt chuyện, hỏi cô có phải đến hẹn gặp nhà thiết kế ở đây không.
Ban đầu, Châu Toàn vẫn cười nói vài câu, nhưng sau đó nhận ra người này đang tán tỉnh mình nên cô không muốn để ý nữa. Nhưng người đàn ông vẫn không bỏ cuộc, anh ta tiếp tục trò chuyện với cô, câu nào ra câu nấy rất mạch lạc.
Châu Toàn không đáp lời, chuẩn bị đi vòng sang hướng khác, qua một bức tường kính, cô vô tình bắt gặp ánh mắt của Bạch Hành Việt.
Anh nghiêng người, một tay chống vào thái dương, một tay chán nản xoay bút, nhìn cô với vẻ thích thú.
Đúng lúc cuộc họp kết thúc, Bạch Hành Việt cũng không vội, anh đợi những người khác lần lượt rời đi, rồi cùng một người đàn ông vạm vỡ đi ra.
Người đàn ông trẻ thấy vậy, liền gọi lớn: “Anh Việt, anh Nguy.”
Bạch Hành Việt không để ý, anh ôm lấy bả vai đang lạnh cóng vì điều hòa của cô: “Đã đợi bao lâu rồi?”
Châu Toàn đan mười ngón tay vào tay anh và cười nói: “Không lâu ạ.”
Người đàn ông trẻ mở to mắt một chút, tự biết mình đã gây chuyện liền tìm cớ nhanh chóng rời đi, chỉ mong không bị vạ lây.
Hà Nguy cười nói: “Đây là…?”
Bạch Hành Việt giới thiệu một cách ngắn gọn.
Khi còn ở London, Hà Nguy đã nghe nói đến cái tên này, anh ta lặng lẽ nhìn Châu Toàn thêm một chút.
Trò chuyện vài câu, Hà Nguy không tiếp tục làm bóng đèn, lấy chìa khóa xe xuống tầng về nhà.
Bạch Hành Việt nắm tay Châu Toàn, dẫn cô đến văn phòng của mình.
Trên đường đi, có người chào anh, tất cả đều gọi là “anh Việt”, Châu Toàn nói: “Ông chủ Bạch, em cảm thấy anh giống như bạn bè của họ hơn.”
Bạch Hành Việt nói: “Chênh nhau không nhiều tuổi, những cách gọi như ‘ông chủ’ nghe cứng nhắc quá.”
Châu Toàn đoán: “Công ty các anh chắc chắn rất nhân văn.”
“Đại khái vậy, thời gian làm việc cũng linh hoạt.” Bạch Hành Việt nói: “Môi trường trong nước và nước ngoài khác nhau, cách quản lý cũng tự nhiên khác.”
Châu Toàn ngưỡng mộ: “Anh có cần tuyển thêm trợ lý không?”
Bạch Hành Việt nhướng mày: “Sao thế?”
Châu Toàn nói đùa: “Em muốn đến đây làm việc.”
Bạch Hành Việt thuận theo lời cô nói: “Không có khả năng đó đâu.”
Châu Toàn tò mò lý do.
Khi cô bước qua ngưỡng cửa, Bạch Hành Việt đóng cửa văn phòng lại, giọng điệu không lạnh không nóng: “Ngoài kia có cả một bầy sói đói, anh tự dưng lại rước phiền toái vào người à.”
Châu Toàn quay lại, ôm lấy vai anh, cười hỏi: “Anh ghen sao?”
Bạch Hành Việt không nói gì.
Châu Toàn kiễng chân, cố tình thổi một hơi nóng vào tai anh, nửa trêu chọc: “Em cứ nghĩ, anh không ghen với bất cứ ai.”
Cô nghe thấy anh khẽ cười, tỏ vẻ đầy vẻ nguy hiểm.
Trước khi anh ra tay, Châu Toàn lùi lại và điềm nhiên tham quan nơi làm việc của anh.
Cũng là phong cách công nghiệp, nhưng nơi đây ngoài màu đen, trắng, xám và cây xanh thì không có thêm bất kỳ màu sắc trang trí nào. Từ cột trụ đến khung cửa sổ, mọi thứ đều độc đáo. Hùng vĩ, đó mới là phong cách của anh.
Châu Toàn đứng giữa cửa sổ kính và bàn làm việc, nhìn xuống khu phố sầm uất của Bắc Kinh.
Bạch Hành Việt ném ánh mắt tới nhìn cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài hai dây màu xanh lá thẫm bằng chất liệu sa tanh, để lộ phần lưng, làn da cô trắng như được phủ một lớp bột ngọc trai.
Anh lặng lẽ cười, nắm lấy cổ tay cô và ép người cô xuống.
Châu Toàn không thể chống đỡ, nửa thân trên úp xuống mặt bàn, phần eo cong lên thành một đường cong tròn đầy. Cô nghe thấy giọng nói của anh từ phía sau: “Việc có ghen hay không thì tính sau, em không phải không biết, anh là người rất hay trả đũa.”
Châu Toàn quay đầu lại: “… Sao cơ?”
“Có người trêu chọc anh, anh phải đáp trả lại.”
Chưa kịp phản ứng, một tiếng “chát” vang lên, lực không quá mạnh cũng không quá nhẹ, giống như một hình phạt. Châu Toàn cảm thấy da đầu tê dại, mặt đỏ bừng một cách bất tự nhiên, đôi mắt ngấn nước.
Cảm nhận được sự căng thẳng rồi thư giãn của cô, Bạch Hành Việt cố ý khơi dậy sự xấu hổ của cô: “Đánh vậy có thoải mái không?”
Châu Toàn không nói gì, cố gắng đứng thẳng dậy.
Bạch Hành Việt giữ chặt cô, vén váy cô lên rồi thành thạo v**t v* theo cách quen thuộc. Châu Toàn nhìn ra ngoài cửa sổ kính sáng choang, duy trì chút lý trí cuối cùng: “Đừng… tòa nhà đối nhiều người lắm.”
Bạch Hành Việt không đáp lại, kéo lớp vải mỏng manh đó xuống, càng thêm trắng trợn.
Châu Toàn run rẩy khắp người, một cảm giác hưng phấn mà ngay cả cô cũng không ngờ đến đã trỗi dậy từ bên trong.
Bạch Hành Việt không trêu chọc cô nữa, anh cầm điều khiển lên, rèm cửa tự động đóng lại.
Trong phòng tối sầm, anh vòng hai tay cô ra sau lưng, từ tốn dùng ngón trỏ để nới rộng cho cô, rồi lấy ra món đồ chơi chưa bóc tem đã được khử trùng rồi từ từ đưa vào. Châu Toàn không chịu nổi sự giày vò này, kéo dài giọng nói và cầu xin anh dứt khoát hơn.
Tuy nhiên, Bạch Hành Việt không tiếp tục nữa mà giúp cô chỉnh lại váy. Châu Toàn bám vào mép bàn, dây thần kinh căng như dây đàn, đứng ngồi không yên.
Bạch Hành Việt nhìn đồng hồ đeo tay: “Đi thôi. Chuyển nhà xong sớm, về sớm.”
Một điểm nào đó trên cơ thể cô ngứa ngáy đến phát điên, Châu Toàn dựng tóc gáy: “… Thế này thì làm sao em ra ngoài được.”
Bạch Hành Việt hôn lên thuỳ tai cô: “Cố nhịn đi. Em không biểu lộ ra thì không ai biết đâu.”
Vài phút sau, Châu Toàn đi cùng anh vào thang máy.
Lúc đầu không có ai khác trong đó, nhưng ngay trước khi cửa đóng lại, người đàn ông vừa bắt chuyện với cô đã bước vào, thấy cô và Bạch Hành Việt, vẻ mặt anh ta có chút không tự nhiên: “Anh Việt ạ, hai người cũng về à.”
Bạch Hành Việt đáp một cách bình thản: “Làm xong rồi à?”
Người đàn ông gật đầu: “Xong rồi, việc trong tay không nhiều lắm.”
Món đồ bên trong vẫn không ngừng rung, lan toả ngập tràn một cách dữ dội. Châu Toàn tâm trí rối bời, cúi đầu lắng nghe họ trò chuyện, cắn chặt răng, cố gắng nhịn để không phát ra tiếng.
Bạch Hành Việt lúc này lại tỏ vẻ quan tâm: “Sao vậy? Em khoa chịu ở đâu à?”
Biết rõ còn hỏi, Châu Toàn không nhịn được lườm anh một cái. Bạch Hành Việt cười một tiếng đầy vui vẻ.
Từ đây đến căn nhà cô thuê mất khoảng bốn mươi phút đi xe, không quá xa, nhưng Châu Toàn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Cô bị thứ kia kiểm soát, hoàn toàn bị chi phối, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện của anh.
Nhân lúc đợi đèn đỏ, Bạch Hành Việt v**t v* trán cô, gạt những sợi tóc bám mồ hôi ra sau tai. Lòng bàn tay anh lạnh ngắt, nhưng Châu Toàn cảm thấy thoải mái đến rùng mình.
Đến nơi, Châu Toàn từng bước đi lên lầu, vừa vào cửa, cô lập tức lao tới, nôn nóng c** q**n áo anh.
Bạch Hành Việt mặc cô muốn làm gì thì làm, cả hai chật vật di chuyển vào phòng ngủ. Căn phòng ngập tràn ánh sáng, chiếc váy dồn lại ở eo cô, làn da cô trắng như tuyết, mái tóc đen như thác đổ. Bạch Hành Việt không vội vã, gác mắt cá chân cô lên vai anh và cúi xuống.
Tay Châu Toàn cũng theo đó mà nắm chặt ga trải giường, cô nghe thấy rõ tiếng nước trơn trượt, như thể phát ra từ dưới đáy hồ.
Nụ hôn của anh từ từ di chuyển, từ bụng dưới lần đến xương quai xanh. Châu Toàn nhanh chóng nếm được vị mằn mặn xuất phát từ chính cô.
Khi Bạch Hành Việt tiến vào, tâm trí Châu Toàn như đứt quãng vài giây, cô mơ hồ nghe thấy tiếng khóa cửa bị vặn.
Lâm Lập Tĩnh đột nhiên quay về.
Châu Toàn siết chặt lấy anh, đầu óc tê dại, anh dỗ dành: “Thư giãn đi.”
Châu Toàn đẩy anh: “… Anh rút ra trước đã.”
Bạch Hành Việt dùng sức bóp một cái: “Không rút ra được, làm gì có chuyện dừng giữa chừng, em muốn làm anh phế luôn à?”
Ánh mắt Châu Toàn mơ màng, cố gắng lấy lại chút sức lực để nói gì đó thì cửa phòng gõ nhẹ hai cái.
Lâm Lập Tĩnh thăm dò: “Châu Toàn, cậu ở trong đó à?”
Châu Toàn dừng lại vài giây, khẽ “ừ” một tiếng bằng giọng nghèn nghẹt.
Lâm Lập Tĩnh nhìn thấy đôi giày ở cửa, biết là cô đang có khách nên không tiện, lén lút nói: “Mình quay lại trả chìa khóa, để trên tủ giày ấy, lát nữa cậu nhớ giúp mình trả lại cho chủ nhà nhé.”
Châu Toàn nhẫn nhịn: “Được, mình biết rồi.”
“Vậy mình đi đây, không làm phiền cậu nữa.”
Châu Toàn đón nhận từng đợt sóng, không thể thốt ra thêm một lời nào.
Trần nhà chao đảo qua lại, lục phủ ngũ tạng như bị va đập tới mức đau nhức, toàn thân cô như xuất hồn, chỉ biết ôm lấy cổ anh, bị động đáp lại.
Giữa chừng, Bạch Hành Việt chống hai tay sang hai bên đầu cô, hỏi: “Người của công ty chuyển nhà khi nào tới?”
Châu Toàn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em chưa liên hệ… chắc khoảng tầm một tiếng nữa.”
“Anh sẽ cố gắng nhanh.”
“… Anh đừng mạnh quá.”
“Không mạnh thì sao em thoả mãn được?”
Châu Toàn không nói nên lời, đột nhiên ngước nhìn anh thất thần.
Bạch Hành Việt hỏi: “Nghĩ gì vậy?”
Châu Toàn nói: “Nghĩ về anh.”
“Nói xem, em nghĩ về anh như thế nào?”
“Bây giờ thì em đã hiểu tại sao có người nói ngày xưa anh chơi bời lăng nhăng rồi.”
“Vẫn còn nhớ chuyện này à.” Bạch Hành Việt cười nói: “Anh đã nói là tin đồn rồi, ghen tuông gì nữa?”
Châu Toàn vẫn tò mò: “Ngày xưa anh có dùng mấy cái đó như thế với người khác không?” Cô cảm thấy anh dùng s*x toys rất thuần thục, hành hạ cô đến lên bờ xuống ruộng.
Bạch Hành Việt khẳng định: “Không. Chỉ mình em thôi.”
“Anh quá thành thạo.”
“Đàn ông chuyện này thì tự học mà thành thôi.”
Châu Toàn hỏi: “Những người mà trước đây anh từng hẹn hò, kỹ thuật của họ thế nào?”
Bạch Hành Việt dừng lại một chút: “Em chắc chắn muốn nghe chứ?”
“… Ừm.”
Bạch Hành Việt cân nhắc rồi nói: “Không tệ.”
“Vậy anh đã độc thân mấy năm rồi?”
“Từ khi ra nước ngoài đến tháng chín năm ngoái, khoảng năm năm rồi.”
Sự tò mò và ác ý của cô đều đã được thỏa mãn, Châu Toàn không nói gì nữa.
Bạch Hành Việt cảm thấy như có một thanh kiếm đang treo trên đầu, sắp rơi xuống: “Còn muốn hỏi gì nữa không? Anh sẽ nói rõ một lần luôn.”
Châu Toàn lắc đầu: “Không hỏi nữa. Bất kể quá khứ của anh là gì, em chỉ cần hiện tại và tương lai của anh.”
Bạch Hành Việt cụp mắt xuống, cúi đầu, môi lưỡi triền miên với cô.
Sau khi kết thúc, Châu Toàn dựa vào người anh nghỉ ngơi, từ từ điều hòa lại hơi thở.
Buổi chiều mùa hè dài đằng đẵng, rèm cửa màu xanh lá nhạt bay phấp phới trong gió, ánh nắng chiếu lên sàn gỗ, như trở về thế kỷ trước. Châu Toàn bị ánh nắng mặt trời chiếu vào nên buồn ngủ, Bạch Hành Việt nhìn thấy, đưa tay che mắt cô, che đi ánh sáng.
Không đợi lâu, hai người thợ chuyển nhà đến, giúp họ chuyển những thùng giấy lớn nhỏ lên xe tải.
Châu Toàn nhìn quanh, kiểm tra xem có sót thứ gì không, cô nhìn căn phòng trống rỗng, không khỏi bùi ngùi vì thời gian trôi quá nhanh, có lẽ những sự tình cờ mới là điều bình thường nhất.
Bạch Hành Việt chính thức xuất hiện trong cuộc đời cô vào khoảng thời gian cô sắp tốt nghiệp cao học, nơi giao thoa của hai giai đoạn quan trọng nhất trong cuộc đời, khiến cô không kịp đề phòng, cứ thế lún sâu vào.
Thoáng chốc, Châu Toàn đã quen anh gần một năm, thế nhưng Bạch Hành Việt đã biết cô từ vài năm trước. Năm cô đến Bắc Kinh học đại học cũng là năm anh ra nước ngoài.
—
Tầm chiều tối, Châu Toàn sắp xếp xong hành lý vừa chuyển đến, phân loại và cất vào phòng làm việc và phòng thay đồ, đặt chung với đồ đạc của Bạch Hành Việt.
Bạch Hành Việt nhìn cô bận rộn đi đi lại lại, cảm thấy xót thay cho cô: “Đừng làm nữa. Sáng mai có dì giúp việc đến dọn giúp em.”
Châu Toàn nói: “Không giống nhau. Có những việc phải tự mình làm.”
“Khác chỗ nào?”
“Những thứ này đều gắn liền với một dấu mốc hoặc một kỷ niệm của em và anh.”
Câu nói này khiến Bạch Hành Việt rất hài lòng. Anh ngậm một điếu thuốc, đến cùng cô sắp xếp dọn dẹp.
Châu Toàn đóng thùng những vật linh tinh chưa cần dùng đến, chuyển vào phòng chứa đồ.
Bên trong có rất nhiều giá vẽ, bản thiết kế và máy ảnh, chẳng có chỗ đặt chân. Bạch Hành Việt dọn sơ một chút, nhường chỗ cho cô.
Trong góc, Châu Toàn phát hiện một cuốn album cũ bám đầy bụi, tưởng là trống không nên cô tiện tay lật ra. Bên trong có một chồng màng bọc plastic chín ô dày cộp, nhưng chỉ có một bức ảnh được nhét vào ô giữa ở trang đầu tiên. Đó là ảnh chụp chung của Bạch Hành Việt và mẹ anh.
Bức ảnh đã lâu lắm rồi, lúc đó Bạch Hành Việt khoảng ba, bốn tuổi, đang nắm tay mẹ. Phía sau là hồ sen rực rỡ trong tứ hợp viện, trước cửa có một cây bạch dương, trên bậc thang đứng hai lính gác mặc quân phục.
Bạch Hành Việt liếc nhìn cuốn album trên tay cô, vẻ mặt không hề gợn sóng, phản ứng hờ hững.
Biết anh và gia đình có mối quan hệ không tốt, Châu Toàn không định hỏi thêm. Cô chỉ nghe thấy anh nói: “Đây là bức ảnh chụp chung duy nhất của anh và mẹ.”
Châu Toàn khựng lại, vài giây sau mới hỏi: “Mấy năm nay không chụp thêm sao?”
“Không cần thiết, cũng vô nghĩa.”
Châu Toàn không biết nói gì, chỉ phủi bụi trên bề mặt album rồi cẩn thận cất nó vào một nơi kín đáo.
Thứ này còn được giữ lại, chứng tỏ anh không thực sự muốn vứt bỏ nó.
—
Sau khi sắp xếp xong xuôi, chuông cửa vang lên. Người đứng ngoài không kiên nhẫn đợi, ngay sau đó là tiếng khóa cửa được mở ra.
Bạch Mẫn đi vòng qua lối vào, xuất hiện ở phòng khách. Bà mặc một chiếc sườn xám màu trơn, búi tóc gọn gàng sau gáy bằng một chiếc trâm cài bạch ngọc.
Châu Toàn đi ra trước, đoán được người này là ai, trong lòng đã có chuẩn bị nhưng không biết phải chào hỏi thế nào.
Bạch Hành Việt cũng bước ra, nói với giọng không chút cảm xúc: “Sao mẹ lại đến đây?”
Bạch Mẫn không buồn nhìn người phụ nữ bên cạnh anh, nét mặt nghiêm nghị nhưng giọng điệu vẫn khá bình thản: “Dì Trần của con đến thăm Di Nhiên. Mẹ nghĩ, đã lâu rồi chúng ta chưa gặp nên cùng đến thăm con luôn.”
Bạch Hành Việt cười một tiếng, không có chút vui vẻ nào, nói: “Mẹ bận như vậy, chuyện nhỏ nhặt này không cần phải bận tâm đâu. Thừa thãi, cũng không ai cảm kích đâu.”
Sắc mặt Bạch Mẫn không tốt, nhưng vì có người ngoài nên bà không nổi giận: “Mẹ là mẹ của con, không phải người ngoài. Thật ra giữa chúng ta có thù hằn gì lớn lao rồi?”
Vì đây là chuyện gia đình của Bạch Hành Việt, Châu Toàn không muốn can thiệp, tiến thoái lưỡng nan, đành tìm cớ để tránh mặt: “Em đi pha trà.”
Đang định đến quầy bar, Châu Toàn bị Bạch Mẫn gọi lại: “Cô Châu.”
Cách xưng hô xa cách và khách sáo này cho thấy người đến không có ý tốt. Dù vậy, Châu Toàn vẫn lễ phép đáp lại.
Cô không được phép mắc sai lầm để Bạch Hành Việt phải mất mặt.
Bạch Mẫn cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, mỉm cười nói: “Chúng ta chưa gặp nhau bao giờ, nhưng bố mẹ Di Nhiên thường xuyên nhắc đến cô, đâu cũng là lời khen ngợi. Họ luôn coi cô là con dâu tương lai, không ngờ giữa chừng lại xảy ra chuyện này…”
Bạch Hành Việt ngắt lời mẹ, giọng nói đầy cảnh cáo: “Đủ rồi. Mẹ đừng vượt quá giới hạn.”
Bạch Mẫn vốn là người độc đoán và cứng rắn. Sau nhiều năm đấu khẩu với con trai, sao có thể không mệt mỏi? Lời đã lỡ nói ra, nhưng hôm nay Bạch Mẫn đến đây không phải để nhắm vào Châu Toàn. Bà nói: “Cô Châu, tôi và Hành Việt có chuyện cần nói, làm phiền cô tránh mặt một lát.”
Bạch Hành Việt hỏi ý cô, Châu Toàn nói: “Vậy em vào phòng làm việc đợi anh.”
Bạch Hành Việt nói: “Cứ để đó cho anh.”
“Vâng.”
Châu Toàn vào trong, Bạch Hành Việt đi thẳng vào vấn đề: “Lần trước những gì cần nói con đã nói hết rồi. Chuyện của con và cô ấy, dù mẹ có đồng ý hay không, kết quả cũng sẽ không thay đổi.”
Cuối cùng vẫn cảm thấy mất thể diện, Bạch Mẫn sa sầm mặt: “Con còn dám nhắc đến lần trước? Chỉ vì một người phụ nữ mà con nhất định phải làm cho cả nhà náo loạn thì mới yên lòng sao?”
Hơn một tháng trước, vài ngày sau khi mọi chuyện vỡ lở, Bạch Mẫn đã gọi Bạch Hành Việt về nhà ngay trong đêm. Khi đó trên mặt Bạch Hành Việt vẫn còn vết thương, Bạch Mẫn không hỏi han lấy một câu mà đã trút giận lên đầu anh.
“Mẹ không đồng ý hai đứa ở bên nhau.”
Bạch Mẫn kết luận thẳng thừng: “Mẹ không phong kiến đến mức coi trọng môn đăng hộ đối, con muốn tìm cô gái thế nào mẹ không can thiệp, nhưng ít nhất phải là người trong sạch.”
Bạch Hành Việt nói: “Dùng lịch sử tình trường của một người để đánh giá trong sạch hay không, nếu không phải phong kiến thì là gì?”
“Cô ta chỉ có lịch sử tình trường thôi sao? Cô ta xen vào giữa con và Di Nhiên, hại hai đứa trở mặt như bây giờ!”
Bạch Mẫn nói tiếp: “Mẹ đều nghe cậu con nói cả rồi. Người ta vốn không để con vào mắt, con cần gì phải đeo bám như vậy. Mau chóng cắt đứt với cô ta đi, đừng để mẹ phải dọn dẹp thay con.”
“Thói nghe gió thành bão của mẹ,bbao giờ mới chịu thay đổi?” Bạch Hành Việt cười nhưng ánh mắt không chút vui vẻ: “Năm đó mẹ bất chấp tìm thẳng đến trường của Trang Lộ Tinh, dùng quan hệ, suýt nữa khiến người ta bị đuổi học. Bây giờ mẹ muốn tái hiện lịch sử một lần nữa sao?”
Buổi nói chuyện hôm đó đến cuối cùng vẫn không đi đến đâu. Bạch Mẫn không ngần ngại dùng chính mình để uy h**p: “Nếu con quyết định ở bên cô ta thì cứ coi như không có người mẹ này! Không có nhà họ Bạch nâng đỡ con!”
Bạch Hành Việt lạnh nhạt đáp: “Nhà của mẹ chưa chắc đã là nhà của con. Hồi mẹ chuẩn bị tái hôn, mẹ cũng đâu có hỏi ý nguyện của con, bây giờ mẹ không cần phải ngược lại can thiệp vào chuyện của con.”
Bạch Mẫn tức đến run cả hàm răng, giơ tay chỉ ra cửa, bảo anh cút càng xa càng tốt. Bạch Hành Việt thật sự rời đi, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với Bạch Mẫn, dễ dàng từ bỏ những khoản lợi tức và cổ tức đáng lẽ có thể dễ dàng nhận được từ nhà họ Bạch. Anh lập nghiệp riêng, với ý định không qua lại đến già.
Bạch Mẫn không ngờ con trai mình lại tuyệt tình đến vậy, vì chuyện này mà đổ bệnh nặng. Những ngày này, có rất nhiều người đến khuyên nhủ, Bạch Mẫn đã nghĩ thông suốt hơn.
Ngày xưa, bà vì sự nghiệp mà bỏ bê gia đình, ngày đêm bươn chải bên ngoài, không màng đến cảm xúc của con trai, giao con cho nhà họ Ninh và nhà trường, hiếm khi hỏi han ân cần. Nhưng bà lại có tính kiểm soát mạnh, luôn muốn nắm rõ mọi động thái của con. Không biết từ lúc nào, con trai dần xa cách bà, lên cấp hai thì ngày càng nổi loạn, không thể quản được.
Mâu thuẫn mẹ con ngày càng sâu sắc, tích tụ dần, cho đến năm Bạch Hành Việt học lớp mười hai, vì nữ gia sư đó mà bùng nổ hoàn toàn.
Bạch Hành Việt ra nước ngoài năm năm chưa về. Bạch Mẫn bề ngoài tỏ ra cứng rắn, nhưng thực ra không phải không tự vấn bản thân.
Khi tuổi đã cao, người ta luôn khao khát gia đình sum vầy, con cháu đầy đàn. Hai năm gần đây, cảm giác tội lỗi trong lòng bà ngày càng lớn, chủ động liên hệ với con trai, muốn hàn gắn mối quan hệ này. Khó khăn lắm mới có chút tiến triển, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà vẫn không thể tránh khỏi cãi vã.
Chuyện lần này lại là một ngòi nổ nữa. Bạch Mẫn sợ sẽ giống như chuyện nữ gia sư năm xưa, một khi bùng nổ sẽ không thể vãn hồi. Bà muốn kịp thời cứu vãn, đã chuẩn bị tâm lý mấy ngày liền, chủ động đến thăm để giảng hòa, nhưng chưa nói được mấy câu đã lại đi vào vết xe đổ.
Con trai và bà quá giống nhau, hễ mà đôi co thì không mềm không cứng, không ai chịu nhún nhường. Hồi ức chợt dừng lại.
Nghĩ đến những điều này, sắc mặt Bạch Mẫn dịu đi, bà hạ giọng: “Hành Việt, mẹ không muốn lấy danh nghĩa vì con mà tự mình quyết định, nhưng mẹ vẫn hy vọng con có thể suy nghĩ lại, liệu cô ta có thực sự phù hợp với con không.”
Bạch Hành Việt không chấp nhận: “Nếu hôm nay mẹ đến để nói những lời này, vậy thì mẹ có thể về được rồi.”
Bạch Mẫn hỏi: “Cô ta có gì tốt? Thật sự đáng để con từ bỏ nhiều thứ như vậy sao?”
Bạch Hành Việt bình thản nói: “Mẹ muốn dùng nhà họ Bạch và tình thân để trói buộc con, thật sự không cần thiết. Những thứ đó đối với con không đáng nhắc đến, tùy ý từ bỏ cũng được.”
Bạch Mẫn nghiêm túc và nghiêm nghị nhìn con trai một lúc. Các khớp ngón tay nắm chặt túi xách trở nên trắng bệch, lồng ngực phập phồng gấp gáp. Cuối cùng, bà chỉ thốt ra được một tiếng “được” rồi tức giận bỏ đi, cánh cửa bị đóng sầm lại.
—
Cánh cửa phòng làm việc không đóng chặt, bị gió thổi hé ra một khe nhỏ. Châu Toàn nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện bên ngoài.
Châu Toàn chậm vài phút mới đi ra, để Bạch Hành Việt có thời gian bình tĩnh lại. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, anh đứng đó, nét mặt không chút biểu cảm, không nhìn ra sự tức giận, tĩnh lặng như một vũng nước đọng.
Lần đầu tiên cô nhận ra, một người mạnh mẽ như Bạch Hành Việt cũng có những nút thắt khó gỡ và những vấn đề nan giải cứ quẩn quanh.
Bạch Hành Việt trầm tĩnh nói: “Để em chê cười rồi.”
Cho đến trước khi Bạch Mẫn đến, không khí giữa họ vẫn rất tốt. Châu Toàn nhẹ nhàng nói: “Không có đâu. Anh cũng đã thấy sự hỗn loạn trong gia đình em rồi mà.”
Bạch Hành Việt muốn dùng thuốc lá để giải tỏa cảm xúc, nhưng thấy không hiệu quả nên đành thôi.
Bạch Hành Việt nói: “Dù mẹ anh có đồng ý hay không cũng sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta.”
“Em biết, nhưng em vẫn không muốn anh vì em mà đoạn tuyệt với gia đình.” Châu Toàn nói: “Anh không hề vô cảm với tình thân gia đình như anh vẫn nói đâu.”
Bạch Hành Việt cười tự giễu: “Kiếp này anh không có duyên với thứ gọi là tình thân ấy.”
Châu Toàn nghẹn lại ở cổ họng, vòng tay ôm anh từ phía sau: “Như anh đã nói với em vậy, cứ chậm rãi từng chút một.”
Bạch Hành Việt im lặng không nói gì.
Châu Toàn nói: “Dù kết quả cuối cùng thế nào, em đều sẽ sẵn sàng chấp nhận.”
Bạch Hành Việt hỏi: “Chấp nhận điều gì?”
“Dù không kết hôn cũng không sao cả.” Châu Toàn nói: “Người lớn trong nhà rất khó để hiểu những nguyên nhân và hậu quả những chuyện đã xảy ra, nên đừng cố ép họ phải chấp nhận. Cùng lắm em chịu chút khiển trách, cũng đâu mất miếng thịt nào.”
Vượt qua được rào cản thế tục, chưa chắc đã dễ dàng vượt qua rào cản của người lớn trong nhà. Sống trên đời, con người luôn không thể tránh khỏi việc sống dưới con mắt của nhiều người khác nhau.
Bạch Hành Việt nói: “Không liên quan đến em. Gieo nhân nào gặt quả nấy, anh năm xưa quả thực đã làm nhiều chuyện. Quá trình này bây giờ, cũng coi như là nghiệp quật.”
“Châu Toàn, em cứ sống đúng với mình là được. Chuyện đạo đức, để anh gánh vác.”