10/ Kế hoạch cuộc đời
Gần nửa năm nay, có lẽ vì công việc không quá bận rộn, Châu Toàn thỉnh thoảng trở nên đa sầu đa cảm, đặc biệt là trước và sau kỳ kinh nguyệt. Những chuyện vụn vặt và những nỗi buồn cứ dồn dập ập đến, không cách nào xua đi được.
Ngày đầu tiên ‘dì cả’ ghé thăm, Châu Toàn vô cùng khó chịu, không có chút thèm ăn nào, sắc mặt tái nhợt. Sáng sớm, Bạch Hành Việt thấy tình trạng cô không ổn, giúp cô xin nghỉ, rồi bảo trợ lý Tiểu Đàm tổng hợp lại các công việc trong ngày để anh làm việc tại nhà.
Quá đau bụng, Châu Toàn uống thuốc giảm đau rồi ngủ một giấc đến tận trưa mới tỉnh. Xong việc, Bạch Hành Việt từ phòng khách trở về phòng ngủ, vén chăn nằm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng lật người cô lại, áp lòng bàn tay lên bụng cô, truyền hơi ấm sang cho cô.
Trong giấc mơ, Châu Toàn khẽ rên một tiếng, theo bản năng dựa vào nguồn ấm áp. Cô rúc sát vào anh hơn, đưa tay ra, quấn chặt lấy eo anh, chiếc đầu mềm mại vô thức cọ cọ vào lồng ngực anh.
Cơ thể anh thật nóng khiến cô muốn được gần gũi hơn nữa.
Thấy cô nửa tỉnh nửa mơ, Bạch Hành Việt khẽ hỏi: “Còn khó chịu không em?”
Châu Toàn ngủ đến đau đầu, mắt miễn cưỡng mở một khe hở: “Đỡ hơn nhiều rồi ạ.”
Môi cô không còn chút huyết sắc, Bạch Hành Việt đương nhiên rất xót. Dì giúp việc vừa hay nấu bánh trôi rượu nếp, để trong nồi giữ ấm. Anh vào bếp múc cho cô một bát, vừa dỗ vừa lừa đút cho cô ăn vài miếng.
Bạch Hành Việt nói: “Lần trước đưa em đi khám đông y cũng không thấy hiệu quả gì.”
Châu Toàn rút hai tờ giấy ăn, tùy tiện lau miệng, nói giúp cho thầy thuốc: “Không phải không có hiệu quả đâu, chủ yếu là thuốc thầy kê đắng quá, em không uống nổi nên sau này không uống nữa.”
Trong thời gian uống thuốc, cô vẫn còn ở Vân Nam, Bạch Hành Việt không thể lúc nào cũng hỏi han. Cô ôm tâm lý may rủi, có chọn lọc mà báo cáo, nói rằng cơ thể mình đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa, anh mới để cô dừng thuốc và không nhắc lại chuyện này. Thầy thuốc đích thực là thầy giỏi, vấn đề thực ra là ở cô.
Bạch Hành Việt liếc cô một cái, tức giận đến bật cười: “Em còn dám nói?”
Châu Toàn biết mình sai, hạ giọng nũng nịu: “Thật sự rất đắng mà… Trước kia anh bị thương, chẳng phải cũng uống thuốc bắc một thời gian dài sao? Anh còn biết rõ mùi vị đó hơn cả em.”
Bạch Hành Việt bó tay với cô, nhưng cũng không muốn cứ thế cho qua: “Cơ thể là của em, tự hành hạ mình đấy.”
Không nhìn ra sự thay đổi cảm xúc trên gương mặt anh, Châu Toàn rướn người tới trước mặt anh: “Anh giận rồi ạ?”
Bạch Hành Việt nói: “Anh có gì mà giận.”
Châu Toàn mỉm cười: “Vậy là anh xót thay em rồi.”
Bạch Hành Việt ngầm thừa nhận.
Châu Toàn vứt giấy ăn vào thùng rác, ngửa người nằm trên đùi anh, có chút buồn bã nói: “Bạch Hành Việt.”
“Sao?”
“Anh nói xem, tình trạng của em thế này có ảnh hưởng đến việc sinh con không?”
“Em nghĩ đi đâu thế.” Bạch Hành Việt nói chậm rãi: “Báo cáo khám sức khỏe chẳng phải ghi là mọi thứ bình thường sao?”
“Nhưng em cứ lo nghĩ mãi.”
Trước đây cô và Bạch Hành Việt từng nói rõ về vấn đề này, hai người đã hẹn nhau trước tuổi ba mươi lăm sẽ không cân nhắc chuyện sinh con. Thời thế đổi thay, con người quả thật mỗi lúc một suy nghĩ khác. Gần đây, khi đi ăn với vợ chồng Hà Nguy, họ đưa con gái đi cùng. Cô bé nhỏ nhắn mềm mại, gọi cô một tiếng “dì” trong veo.
Châu Toàn thừa nhận, lúc đó trái tim cô gần như tan chảy. Cô thực ra yêu trẻ con hơn cô nghĩ.
Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn cô, luồn tay vuốt mớ tóc mái trước trán cô ra sau tai: “Em yên tâm. Sẽ không ảnh hưởng gì đâu.”
Châu Toàn không chắc chắn: “Thật không anh?”
“Thật. Anh lừa em bao giờ chưa?”
“Cái này thì đúng.”
Châu Toàn nói: “Hơn hai mươi mấy năm qua, kế hoạch cuộc đời của em chỉ có sự nghiệp và tình yêu. Em vẫn chưa thực sự chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ, làm một người cha, người mẹ thực thụ.”
Bạch Hành Việt cười, khẽ nâng cằm cô lên: “Cô Châu, em đang suy nghĩ có phải hơi xa rồi không?”
Châu Toàn cũng cười theo: “Hình như là có chút.”
Mấy ngày này mỗi tháng, cô đều có thể kéo theo anh nói chuyện từ trời nam đến biển bắc, từ chuyện công việc đến những chủ đề riêng tư nhạy cảm, thỉnh thoảng còn tưởng tượng về tương lai. Bạch Hành Việt biết việc cô đột nhiên nói nhiều như vậy cũng là một cách để cô đánh lạc hướng bản thân, để không cảm thấy khó chịu nữa.
Thông thường những lúc như thế này, anh sẽ trò chuyện cùng cô cho đến khi cô thấy thỏa mãn. Sự đa sầu đa cảm của cô đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Châu Toàn vẫn không yên tâm, chợt hỏi: “Vậy nếu lùi lại một vạn bước, nếu thực sự có ảnh hưởng thì sao?”
Bạch Hành Việt nói: “Anh đã nói rồi, sinh con hay không là ý muốn của em, ngay cả anh cũng không thể chi phối. Thật ra, dù không có con cái cũng không sao, chúng ta có thể sống thế giới hai người mãi mãi. Thế nào cũng được, miễn là em vui vẻ.”
Châu Toàn không nói gì, chỉ quay người lại, ôm chặt lấy anh.
Sau kỳ kinh nguyệt, Bạch Hành Việt lại đưa Châu Toàn đến một tiệm khám đông y. Vị thầy thuốc ở đó từng bắt mạch cho Trịnh Bá Yên, y thuật lão luyện. Lần này, ông lại kê cho cô vài vị thuốc, đích thân nghiền các loại dược liệu thành bột, sắc thành nước thuốc, hiệu quả tốt đến kinh ngạc.
Lần này Châu Toàn ở bên cạnh Bạch Hành Việt, mỗi ngày đều bị anh trông chừng, rất khó để qua loa. Trước mặt anh, cô dũng cảm uống hết sạch bát thuốc như thể sắp hy sinh đến nơi, uống xong vội súc miệng và ăn kẹo, sợ chậm một giây thì vị đắng sẽ thấm vào lục phủ ngũ tạng.
Trong khoảng thời gian đó, cô thậm chí còn cảm thấy mình đã trở nên bách độc bất xâm.
Thực tế chứng minh, thuốc này không chỉ chữa đau bụng kinh, mà còn dường như có thể chữa chứng nóng trong. Châu Toàn cảm thấy rõ ràng cảm xúc của mình ngày càng ổn định hơn. Đến khi nhận ra, cô đã không còn suy nghĩ lung tung nữa.
Có một lần vào cuối tuần, buổi chiều ngủ quá nhiều, buổi tối cả hai đều mất ngủ. Cả hai nằm trên giường, Châu Toàn rúc vào lòng Bạch Hành Việt, đột nhiên hỏi anh về kế hoạch cuộc đời của anh là gì.
Bạch Hành Việt nói: “Bỏ qua chuyện sự nghiệp, kế hoạch cuộc đời của anh chỉ có em.”
Châu Toàn nghe mà nửa hiểu nửa không: “Hả?”
Bạch Hành Việt lại nói: “Em là động lực để anh làm mọi thứ.”
—
11/ Ngày kỷ niệm
Châu Toàn từng băn khoăn không biết nên chọn ngày nào làm ngày kỷ niệm của cô và Bạch Hành Việt.
Nhớ lại quãng thời gian ở Nhiệt Thành, mối quan hệ của họ luôn mập mờ, những gì một cặp đôi nên làm thì họ đều đã làm đủ cả, chỉ là thứ tự hoàn toàn bị đảo lộn.
Họ không phải là một cặp đôi theo đúng nghĩa theo thứ tự tù quen biết đến thấu hiểu rồi mới yêu nhau, mà đã bỏ qua rất nhiều bước ở giữa.
Châu Toàn không thể sắp xếp lại được, bèn hỏi Bạch Hành Việt.
Bạch Hành Việt quả quyết nói: “Là ngày đó đi.”
“Ngày nào?”
“Ngày anh lấy lý do vận chuyển văn vật để đưa em đến khách sạn ấy.”
Châu Toàn nhanh chóng nhớ ra và hồi tưởng theo dòng suy nghĩ của anh.
Khi đó, cô vừa kết thúc mối tình trước, đang trong giai đoạn mơ hồ nhất. Bạch Hành Việt đã tạo không gian riêng cho cô, bảo cô cứ yên tâm nghỉ ngơi còn anh giúp cô hoàn thành tất cả những nhiệm vụ mà đội đã giao.
Đến giờ cô vẫn nhớ rõ cô ngâm mình trong bồn tắm, cơ thể được bao bọc bởi làn nước ấm, trong đầu chỉ toàn hình bóng Bạch Hành Việt.
Cũng chính ngày hôm đó, cô hỏi anh có phải anh có chút hứng thú với cô không. Câu trả lời của Bạch Hành Việt cũng quả quyết như bây giờ: “Không chỉ một chút.”
Châu Toàn chợt hiểu ra, cười nói: “Hóa ra từ lúc đó, anh đã coi em là bạn gái rồi à?”
Bạch Hành Việt nói: “Nếu được làm lại, có lẽ anh sẽ còn đẩy nhanh tiến độ hơn thế. Chủ yếu là sợ quá nhanh sẽ dọa em sợ.”
“Thầy Bạch lại cũng biết giả định cơ đấy.”
“Bị em lây đấy.”
Châu Toàn bật cười.
Nói chuyện vu vơ một lúc, Châu Toàn lấy điện thoại ra, nghiêm túc xem lịch.
Đang vào mùa đông, thời tiết ở Bắc Kinh lạnh hơn Nhiệt Thành rất nhiều, nhiệt độ thấp hơn mười mấy độ. Ở trong nhà, cô không cảm nhận được cái lạnh và khô của Bắc Kinh, mà là cái lạnh ẩm ướt của Nhiệt Thành.
Châu Toàn vào thư phòng tìm một chiếc bút dạ, lấy một tờ giấy trắng, cẩn thận ghi lại ngày tháng, và lấy ngày này làm ngày kỷ niệm của họ sau này.
Châu Toàn ngước nhìn Bạch Hành Việt, nói: “Vừa hay còn vài ngày nữa là đến ngày kỷ niệm rồi, anh muốn làm gì?”
Bạch Hành Việt không có ý kiến nào khác: “Tùy em quyết định.”
Cả hai đều bận rộn với công việc, không thể cứ thế mà đi đến Nhiệt Thành nên rất khó để cảm nhận được bầu không khí chân thực của ngày lễ.
Châu Toàn suy nghĩ một chút: “Cứ ăn tối, hẹn hò như bình thường rồi đến khách sạn.” Cô biết ở Bắc Kinh có một khách sạn năm sao, phong cách trang trí giống hệt khách sạn ở Nhiệt Thành, cơ bản là tái hiện y hệt.
Bạch Hành Việt hiểu ý cô ngay lập tức, cố ý hỏi lại: “Đến khách sạn tái hiện lại cảnh tượng đó à?”
Ánh mắt Châu Toàn mơ màng và quyến rũ: “Không được sao?”
Bạch Hành Việt vốn đang đứng cách cô một khoảng, tiện tay kéo cổ áo xuống, từng bước tiến lại gần.
Châu Toàn nhận ra nguy hiểm, định chạy, nhưng bị anh giữ chặt eo lại. Cô đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của anh: “Đã thích chơi trò này đến vậy thì đừng đợi mấy ngày nữa.”
Châu Toàn giả vờ phản đối: “Trò hay phải để dành cho ngày quan trọng chứ.”
“Chỉ cần anh muốn, ngày nào cũng có thể là ngày đó.”
Châu Toàn khẽ kêu lên, trơ mắt nhìn bộ quần áo chỉnh tề của mình bị anh vò thàng nhăn nhúm.
—
12/ Tắm suối nước nóng
Văn phòng kiến trúc gần đây đã giành được một dự án lớn. Sau bữa tiệc ăn mừng, nhân dịp cuối tuần, mọi người cùng nhau đi team building tại một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô.
Mỗi người đều có một suất phụ, ai có người nhà thì dẫn người nhà đi, ai có bạn bè thì dẫn bạn bè đi. Cả một nhóm người tụ tập lại với nhau, rất náo nhiệt.
Châu Toàn bận rộn với công việc, ban đầu không định đi. Nhưng vợ của Hà Nguy, Bành Tĩnh Văn, đã nhiệt tình mời cô trên wechat, thậm chí còn muốn đích thân đến nhà để thuyết phục cô đi chơi cùng, nhân cơ hội này có thể thư giãn thoải mái.
Châu Toàn không thể chống lại sự kiên trì của Bành Tĩnh Văn nên đã đồng ý đi. Tối thứ sáu, cô làm thêm giờ để hoàn thành trước các nhiệm vụ trong tay.
Đến khu nghỉ dưỡng, một nhóm người ăn uống, chơi trò chơi trong biệt thự cho đến chiều tối. Châu Toàn không chịu nổi sự náo nhiệt cường độ cao như vậy, nói với Bạch Hành Việt một tiếng, muốn về phòng nghỉ ngơi một lát. Chưa kịp lên lầu, cô bị Bành Tĩnh Văn chặn lại, cười hỏi cô có muốn đi tắm suối nước nóng không.
Biệt thự nằm trên sườn đồi, tựa vào núi và gần sông. Sân sau có một suối nước nóng để thư giãn. Châu Toàn thay một bộ đồ mỏng nhẹ, rồi từ từ bước xuống nước.
Cơ thể được bao bọc bởi làn nước ấm, các dây thần kinh được thả lỏng, cả người trở nên thư thái. Châu Toàn đặt hai tay lên thành đá, không kìm được khẽ thở ra một tiếng, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Một cô phục vụ mặc đồng phục mang một khay đến, trên đó có một ấm trà sữa và một đĩa trái cây trộn.
Bành Tĩnh Văn dùng nĩa gắp một miếng cam, và bắt đầu nói chuyện phiếm với cô: “Em dâu, có một chuyện chị phải nói chuyện đàng hoàng với em.”
Thấy vẻ mặt cô ấy nghiêm túc như vậy, Châu Toàn cứ ngỡ là chuyện liên quan đến Bạch Hành Việt nên bỗng dưng có chút căng thẳng: “Chuyện gì thế ạ?”
Bành Tĩnh Văn dường như khó mở lời, suy nghĩ vài giây mới nói: “Em và chồng em, chuyện chăn gối, có hòa hợp không?”
Châu Toàn bị hỏi bất ngờ, cười nói: “Sao tự nhiên chị lại hỏi chuyện này?”
Bành Tĩnh Văn thở dài: “Không biết có phải do tuổi tác không, kể từ khi sinh con, chị cảm thấy nhu cầu của mình ngày càng mạnh mẽ, nhưng chồng chị, không biết sao, giống như được Bồ Tát khai sáng vậy, lại khá là… cái đó… em hiểu mà.”
Mỗi lần gặp Nghê Thính, tám trên mười lần họ sẽ nói chuyện về t*nh d*c. Châu Toàn đã sớm miễn nhiễm với chủ đề này. Cô không thấy ngượng nghịu, dùng giọng điệu bình thường đáp: “Có lẽ ở bên nhau lâu rồi, cả hai đều cần có một chút sự mới mẻ.”
Châu Toàn nói, bí quyết để duy trì tình cảm là tìm cách giữ cho nó luôn tươi mới.
Thấy Châu Toàn nói có lý, mắt Bành Tĩnh Văn sáng lên, bật cười nói: “Biết ngay là tìm em nói chuyện này là đúng rồi mà… Em mau bày cho chị vài chiêu nữa đi. Chị cứ lo lắng, sợ chồng chị có vấn đề gì đó, hoặc là có người bên ngoài.”
Châu Toàn khuyên cô ấy đừng bi quan như vậy, lấy điện thoại ra, giới thiệu cho cô ấy vài cửa hàng trên taobao, bán tinh dầu thơm, bán nội y gợi cảm, cái gì cũng có.
Bành Tĩnh Văn lướt qua một lượt, biểu cảm kỳ quái, trêu chọc nói: “Không ngờ đấy, em và chồng em ở nhà chơi bạo thế cơ à.”
Châu Toàn ngượng ngùng hắng giọng, bịa ra một người bạn: “Một người bạn của em hay mua đồ ở mấy cửa hàng này, cô ấy giới thiệu cho em, nói là hiệu quả cũng tốt. Chị có thể thử xem.”
Bành Tĩnh Văn vui vẻ nhận lời: “Để một thời gian nữa chị sẽ cho em phản hồi.”
Trò chuyện được một lúc, chủ đề vô thức lại quay trở lại Châu Toàn.
Bành Tĩnh Văn vẫn tò mò, ghé sát vào, huých nhẹ vào vai cô, cười hỏi: “Ở đây không có ai khác đâu, em nói cho chị nghe xem, hai đứa em chuyện đó có hòa hợp không?”
Châu Toàn không giấu giếm, cân nhắc rồi nói: “Hòa hợp đến mức… có hơi quá luôn ấy ạ.”
Kể từ khi ở bên nhau, cô chưa bao giờ có chuyện không được thỏa mãn. Bạch Hành Việt trong chuyện này mạnh mẽ đến đáng sợ, đúng như lời nói về cung Thiên Yết với nhu cầu mãnh liệt, anh có đủ loại chiêu trò. Cô thường bị anh trêu chọc đến mức điên đảo. Rõ ràng là anh h*m m**n hơn, nhưng cuối cùng lại thành ra cô là người phải cầu xin anh.
Nói chung, đúng là hòa hợp đến mức quá đáng.
Bành Tĩnh Văn vô cùng ghen tị, cảm thán nói: “Thật là người thì khô cạn, người thì ngập lụt… Nhưng mà các em còn trẻ thì cứ chịu khó ‘quăng quật’ một chút là tốt. Đến tuổi của chị, có muốn ‘quăng quật’ cũng phải xem hai bên có đủ sức không nữa.” Cô ấy dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Chị xem trên mạng bảo đàn ông mà qua tuổi hai mươi lăm là thẳng tiến đến sáu mươi tuổi luôn.”
Châu Toàn bật cười: “Chị cũng quan tâm đến mấy cái trend này ạ.”
Bành Tĩnh Văn cũng cười: “Ây da, em đừng ngắt lời, nghe chị nói tiếp đã.”
Châu Toàn không nói gì, kiên nhẫn lắng nghe.
Bành Tĩnh Văn nói: “Nhưng mà, dù có sức lực cũng nên tiết chế một chút. Quá đà thì không tốt đâu, em biết không? Em tốt nhất nên nhắc nhở cậu ấy.”
Châu Toàn khiêm tốn đáp: “Em nhớ rồi.”
Bành Tĩnh Văn có bệnh nền, không thể ngâm mình quá lâu. Ăn một ít trái cây, cô ấy quay về phòng trước.
Không lâu sau, tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần. Châu Toàn ngửi thấy mùi nước hoa lạnh lùng quen thuộc, biết là Bạch Hành Việt. Cô không mở mắt, cứ nhắm mắt dưỡng thần ngâm mình trong nước.
Cách một lớp vải mỏng, Bạch Hành Việt v**t v* lồng ngực ướt đẫm của cô: “Không phải đi nghỉ ngơi sao? Lại chạy ra đây dưỡng sức rồi.”
Châu Toàn mở mắt, nắm lấy bàn tay to lớn của anh, cọ cọ má vào: “Ngâm cùng em một lát đi.”
Bạch Hành Việt cởi áo choàng tắm màu trắng, bước xuống nước.
Mặt nước bốc lên hơi sương mờ ảo, bao phủ giữa hai người, không thể nhìn rõ chi tiết.
Bạch Hành Việt ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, v**t v* không ngừng, hòa mình vào nhiệt độ của nước, cảm nhận sự tiếp xúc trực tiếp giữa hai cơ thể.
Bàn tay anh hơi lạnh, Châu Toàn dễ chịu nheo mắt, dựa vào người anh.
Vài giây sau, Bạch Hành Việt hỏi: “Vợ Hà Nguy vừa nói gì với em vậy?”
Châu Toàn hỏi lại: “Sao anh biết chị ấy tìm em có chuyện?”
“Vẻ mặt cô ấy nôn nóng, kéo em đi. Muốn không nhận ra cũng khó.”
Châu Toàn cười cười: “Chủ đề của phụ nữ, không tiện nói với anh đâu.”
Bạch Hành Việt cũng không hỏi nhiều: “Ở đây chơi có vui không?”
Châu Toàn gật đầu: “Vui thì vui, nhưng hơi mệt ạ. Tối mà còn chơi game, em sẽ không tham gia nữa.”
“Anh sẽ ở bên em.”
Sau khi ngâm mình trong suối nước nóng, Châu Toàn không còn mệt mỏi nữa. Cô và Bạch Hành Việt bỏ lại mọi người, đi hẹn hò riêng.
Trên đỉnh núi có một trang trại chè, cáp treo đi thẳng đến đó. Biết Bạch Mẫn thích uống trà, Châu Toàn chọn vài loại trà, đóng gói, đợi lần sau đến nhà cũ thì mang theo.
Trời chập choạng tối, mây chiều hợp lại, hoàng hôn rực rỡ. Khí hậu trên núi rất dễ chịu, không lạnh không nóng, gió hiu hiu. Châu Toàn được Bạch Hành Việt nắm tay, bước chậm rãi, vừa ngắm cảnh vừa đi bộ xuống núi.
Tại đài quan sát của khu nghỉ dưỡng có một căn phòng kính hai tầng. Tầng một là quán bar, tầng hai là nhà hàng phương Tây. Châu Toàn trước đây đã xem đánh giá trên mạng về nơi này, rất hứng thú, nên kéo Bạch Hành Việt đến để ăn tối.
Khi ở trong một không gian nửa trong suốt trên cao, con người có cảm giác chông chênh, rất k*ch th*ch. Châu Toàn thích cảm giác này, tâm trạng rất tốt, ăn uống ngon miệng, ăn thêm một thìa kem nhỏ.
Sau bữa tối, họ trở về biệt thự. Có công việc đột xuất cần xử lý, Bạch Hành Việt bị Hà Nguy gọi đi bàn bạc. Châu Toàn không vội lên lầu, đến quầy bar lấy một ly cocktail, rồi ngồi trên xích đu trong sân đợi anh.
Ngoại ô Bắc Kinh cũng bị ô nhiễm nặng, không nhìn thấy ngôi sao nào. Châu Toàn ngẩng đầu nhìn trời, đột nhiên rất nhớ vùng đất rộng lớn của Nhiệt Thành và những sa mạc, hoang mạc vô tận.
Cảnh sắc trên khắp thế giới rất khác nhau, núi non sông ngòi, cưỡi ngựa xem hoa. Vẫn còn rất nhiều cảnh đẹp đang chờ cô và Bạch Hành Việt cùng nhau đi xem.
Khoảng hai mươi phút sau, Bạch Hành Việt xong việc, đến tìm cô.
Châu Toàn đang ngẩn người. Nghe thấy tiếng động, cô nói với không trung: “Thật sự muốn quay lại Nhiệt Thành một lần nữa.”
Bạch Hành Việt nói: “Nếu em muốn, đợi không bận nữa lúc nào cũng có thể đi.”
“Thôi, có những cảnh tượng phù hợp để giữ lại trong ký ức hơn.” Châu Toàn cười cười: “À, Trần Lãng có nói với anh chưa? Cậu ta có bạn gái rồi. Hai người họ vừa mới ở bên nhau, chính là cô gái cậu ta từng kể với chúng ta trước đây.”
“Nói rồi. Chắc là cậu ta nhắn tin gửi hàng loạt.”
“Có khi thật.”
Nghĩ đến vẻ mặt vui sướng không kìm được của Trần Lãng, Châu Toàn không khỏi bật cười.
Ở tầng dưới một lúc, hai người quay về phòng.
Vừa vào cửa, cổ tay cô bị nắm lấy. Châu Toàn bị kéo lại trước mặt anh, cơ thể dán chặt vào cơ thể anh. Khoảng cách quá gần, hơi thở của cô trở nên rối loạn. Tay phải cô giơ lên, định với qua anh để bật đèn.
Chưa kịp chạm vào công tắc, trời đất quay cuồng, cô bị anh ấn vào tường.
Bạch Hành Việt cúi đầu xuống một chút, cười hỏi: “Vừa nãy lại uống rượu à?”
Châu Toàn cũng cười: “Anh chẳng phải ngửi thấy rồi sao? Sao bây giờ anh mới hỏi?”
Bạch Hành Việt không trả lời, chỉ nói: “Anh nếm thử xem vị thế nào.”
Châu Toàn còn muốn nói gì đó, những lời đó đều bị chặn lại. Cô kiễng chân, toàn tâm toàn ý hôn anh.
Hôn được nửa chừng, chưa kịp đi đến bước tiếp theo, Châu Toàn ngắt nhịp của anh, tay chống lên ngực anh: “Khoan đã… Em có chuyện muốn nói với anh.”
Bạch Hành Việt cắn nhẹ vào cổ cô, giọng khàn khàn: “Chuyện gì mà nhất định phải nói ngay bây giờ?”
Châu Toàn khẽ rên lên một tiếng: “… Chính là phải nói bây giờ.”
“Em cứ nói chuyện của em, anh làm việc của anh.”
Cảm giác anh mang lại đủ mạnh mẽ, Châu Toàn cố gắng nhẫn nhịn để sắp xếp lại suy nghĩ, dồn hết sức lực để nói: “Anh có nghe nói về bác sĩ Hứa chưa?”
Bạch Hành Việt nói: “Ai?”
“Bác sĩ Hứa Siêu rất nổi tiếng trên mạng chuyên làm video về kiến thức y học ấy.”
“Nói tiếp đi.”
“Bác sĩ nói rồi, làm chuyện ấy quá thường xuyên không tốt, đến tuổi trung niên dễ gặp trở ngại.”
Bạch Hành Việt cười: “Nói xem, trở ngại về phương diện nào?”
Châu Toàn nói nhỏ vào tai anh: “Về phương diện đàn ông ấy.”
Bạch Hành Việt véo cằm cô, lắc qua lắc lại: “Em đúng là biết lo xa, biết lo lắng cho anh cả mấy chuyện này nữa.”
Nghe thấy giọng anh có vẻ mỉa mai, Châu Toàn mơ hồ nhận ra nguy hiểm, kịp thời nói: “Anh Bạch à, em cũng là vì tốt cho anh thôi, chúng ta không thể quá thường xuyên, không tốt cho sức khỏe của anh đâu.”
Bạch Hành Việt vui vẻ dỗ dành cô: “Lần sau nhất định sẽ tiết chế.”
Mắt Châu Toàn giật giật, hỏi anh: “Vậy còn tối nay thì sao?”
Bạch Hành Việt không chút nể nang, cười nửa miệng nói: “Đã nói là lần sau rồi, tối nay làm chuyện của tối nay.”
Châu Toàn chợt hiểu ra: “Vậy em nói nhiều thế này chẳng phải vô ích sao?”
Bạch Hành Việt bế cô lên giường: “Biết thế là tốt rồi, chi bằng để dành sức, chuyên tâm làm vài chuyện chính sự.”