Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 64



Câu chuyện xảy ra vào học kỳ đầu năm nhất đại học của Châu Nạp. Lúc ấy, Châu Toàn vừa mới trở lại làm việc không lâu, bận tối mặt tối mũi, không có thời gian chăm sóc Châu Nạp, đành nhờ Bạch Hành Việt giúp trông nom cậu.

Vừa lên đại học, Châu Nạp thấy cái gì cũng mới mẻ. Cậu quen được một nhóm bạn hợp cạ, khi thì tham gia giải bóng rổ, khi thì sinh hoạt trong hội sinh viên hay các câu lạc bộ.

Châu Nạp có vẻ ngoài nổi bật, dáng dấp dong dỏng cao, mang vẻ thư sinh, tính cách lại tốt nên bên cạnh không thiếu các cô gái thầm mến. Lần nào chơi bóng cũng có người mang nước đến cho. Cậu chưa bao giờ nhận nước của người khác, nhưng có lần lỡ uống nhầm một lon nước mà một bạn nữ trong lớp mua, chuyện đó cứ thế được lan truyền, cuối cùng đến tai Bành Tri Kỳ.

Bành Tri Kỳ giận sôi máu. Vừa tan học, cô đã vội vàng đến tìm cậu. Châu Nạp đã giải thích đi giải thích lại, nhưng cô vẫn giận, hai người suýt chút nữa thì cãi nhau.

Nói đi nói lại, Châu Nạp khản cả cổ để dỗ dành, trong lòng thì bực bội, không muốn mang cảm xúc tiêu cực đến cho cô nên bèn nói cả hai nên bình tĩnh lại một chút.

Bành Tri Kỳ hít một hơi thật sâu, cũng cố nén cơn nóng giận, nói với cậu: “Châu Nạp, anh chẳng biết em đang giận chuyện gì đâu. Anh thật sự nghĩ em nhỏ mọn như vậy sao, vô cớ kiếm chuyện với anh vì chuyện vặt này ư?”

Châu Nạp bất lực nói: “Anh không nghĩ vậy, em nói không phải vì chuyện này, nhưng anh cũng không đoán được là vì chuyện gì khác.”

Bành Tri Kỳ bèn nói thẳng: “Ngày nào anh cũng chỉ biết chơi bời, chúng ta đã bao lâu rồi không hẹn hò một lần? Bạn bè và mấy người, mấy chuyện linh tinh kia quan trọng hơn em đúng không?”

Châu Nạp á khẩu.

Bành Tri Kỳ không muốn nói thêm gì nữa, trước khi đi để lại một câu: “Chúng ta đúng là nên bình tâm lại xem xét lại mối quan hệ này. Nếu bên nhau mà không vui vẻ thì chi bằng chia tay đi.”

Tối hôm đó, sau cuộc chia tay trong bực bội, Bành Tri Kỳ đăng một story đi bar chơi. Châu Nạp nhìn thấy, nhắn tin hỏi cô khi nào về ký túc xá, nhưng bên kia mãi không thấy hồi âm.

Châu Nạp chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua khó khăn như vậy. Đợi mãi ở dưới ký túc xá nữ đến gần giờ đóng cửa, cậu dứt khoát đến thẳng chỗ cô.

Bành Tri Kỳ cũng có không ít bạn bè. Châu Nạp vừa bước vào quán bar, đúng lúc hai bàn đang cãi nhau. Một gã đàn ông say khướt nhấc chai rượu lên, chỉ thẳng vào mặt bạn của Bành Tri Kỳ, định xông lên đánh một trận.

Trong quán đông nghịt người, mọi người tứ tán chạy loạn. Châu Nạp thấy chai rượu sắp sửa giáng xuống đầu Bành Tri Kỳ, cậu không hề suy nghĩ, quay lưng lại, đỡ đòn cho cô.

Mảnh thủy tinh vỡ tan tành, văng đầy sàn nhà, máu từ đỉnh đầu Châu Nạp chảy xuống, loang qua khóe mắt.

Mắt Bành Tri Kỳ đỏ hoe, tay run rẩy lấy giấy ăn, chặt chẽ ấn vào vết thương của cậu, giọng khản đặc hỏi cậu có sao không.

Gã đàn ông còn định ra tay, Châu Nạp tức giận, xông vào ẩu đả với gã, bị bảo vệ khống chế. Quản lý gọi cảnh sát và họ nhanh chóng đến chấm dứt màn náo loạn.

Sau khi sơ cứu qua loa, Châu Nạp và Bành Tri Kỳ vào đồn cảnh sát. Biết họ đều là sinh viên, cảnh sát rộng lòng chỉ phê bình miệng rồi đợi phụ huynh đến đón.

Châu Nạp không định tìm Châu Toàn, cậu liên hệ với Bạch Hành Việt.

Nửa đêm, Bạch Hành Việt đến đưa cậu đi kiểm tra ở bệnh viện. Cậu bị chấn động não nhẹ, vết thương vừa sâu vừa dài, phải khâu đến bảy tám mũi.

Châu Nạp vốn là người sợ đau nhưng có Bành Tri Kỳ ở bên nên cậu cắn răng chịu đựng, không hé răng than vãn nửa lời.

Châu Nạp bị váng đầu, lại suýt chút nữa bị mất vẻ đẹp trai, không thể đến trường nên đành xin nghỉ, ở lại nhà Bạch Hành Việt vài ngày. Chuyện đánh nhau này khá mất mặt, Châu Nạp không muốn Châu Toàn biết. Bạch Hành Việt đồng ý tạm thời giúp che giấu, sau này sẽ nói rõ.

Thế nhưng chỉ vài ngày sau, Châu Toàn vẫn biết chuyện, vì Bành Tri Kỳ vừa khóc vừa kể lể với cô.

Chuyện tình cảm của người khác rất khó can thiệp. Châu Toàn không xen vào chuyện của hai người họ, cũng không trách mắng Châu Nạp, chỉ bảo cậu cứ dưỡng thương, có gì sau này nói.

Tối hôm đó gọi video, Bạch Hành Việt nghe thấy giọng cô không ổn, lời nói đầy vẻ buồn bã, anh hỏi: “Vì chuyện của Châu Nạp mà em không vui à?”

Châu Toàn khẽ thở dài: “Ừm, em đột nhiên thấy hơi nghi ngờ chính mình.”

“Nghi ngờ gì?”

“Em nghĩ, có lẽ em nên sống ổn định hơn.” Châu Toàn nói: “Nếu một ngày nào đó người nhà thật sự xảy ra chuyện mà em đang làm việc ở nơi hoang dã không nhận được điện thoại, sau này biết được nhất định sẽ hối hận.”

Đối với sự nghiệp, cô luôn rất kiên định, hiếm khi nản lòng. Bạch Hành Việt nói: “Công việc hiện tại em làm có vui không?”

Châu Toàn nói: “Đương nhiên là vui, nhưng cũng có chút lo lắng.”

“Vui thì cứ tiếp tục làm, đợi khi nào thật sự mệt rồi đổi cũng không muộn. Không ai có thể đánh bại em trên chiến trường của em cả.”

Anh chỉ cần vài câu nói, là có thể mang đến sự an ủi trực tiếp và hiệu quả nhất cho cô. Châu Toàn cười nói: “Vậy một nửa chiến trường khác của em, giao lại cho anh nhé.”

“Từ trước đến nay chẳng phải vẫn có anh sao? Em cứ an tâm đi.”

Suốt mấy ngày sau đó, Châu Toàn vẫn buồn rười rượi. Có lẽ vì sắp đến kỳ kinh nguyệt nên con người dễ trở nên đa sầu đa cảm hơn.

Sau khi giải quyết xong công việc và chuyện của Châu Nạp, Bạch Hành Việt đã đặc biệt bay đến Vân Nam để đích thân an ủi cô.

Tối hôm đó, hai người đi cắm trại. Giữa vùng hoang dã, trời đầy sao, cỏ cây xanh tốt, có một con đại bàng bay chao lượn qua lại phía chân trời xa.

Châu Toàn luôn cảm thấy con đại bàng đó rất giống Bạch Hành Việt. Chỉ có đại bàng đực mới chung thủy với bạn đời đến hơi thở cuối cùng.

Châu Toàn nằm trên đùi Bạch Hành Việt, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời một lúc, rồi chợt hỏi: “À, Châu Nạp với Bành Tri Kỳ làm lành chưa?”

Bạch Hành Việt nói: “Cũng gần rồi, vốn dĩ có phải chuyện gì to tát đâu.”

Châu Toàn ngước mắt nhìn anh: “Tri Kỳ nói Châu Nạp không đủ thấu hiểu em ấy, đôi khi vẫn còn tính khí trẻ con.”

“Ai cũng cần phải trưởng thành, đặc biệt là đàn ông.”

Châu Toàn nói: “Hồi ở tuổi Châu Nạp, anh chưa từng bao giờ thiếu sự thấu hiểu sao?”

“Chưa từng.” Bạch Hành Việt nói: “Anh luôn biết rõ mình muốn gì.”

“Châu Toàn, ở mỗi độ tuổi, những điều con người mong muốn tự nhiên sẽ khác nhau. Cứ làm những gì có thể và chấp nhận những gì không thể, như vậy là đủ rồi. Đừng tự tạo gánh nặng cho mình.”



07/ Cai thuốc lá

Đầu năm, sau khi ăn rằm tháng giêng, Châu Toàn vẫn còn khoảng một tuần nghỉ phép. Cô và Bạch Hành Việt từ Tô Châu về Bắc Kinh, định ở lại đây vài ngày.

Ăn uống quá đà trong dịp Tết, dạ dày khó chịu, suốt hai ngày liên tiếp Châu Toàn gần như chẳng ăn được gì, người từ đầu đến chân đều không thoải mái.

Bạch Hành Việt đưa cô đến bệnh viện để lấy một ít thuốc hỗ trợ tiêu hóa.

Đúng lúc công ty của anh tổ chức khám sức khỏe định kỳ, tiện thể đã đến rồi, Châu Toàn rủ rê anh đi kiểm tra tổng quát.

Vài ngày sau, kết quả kiểm tra cho thấy cả hai đều không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng cần phòng ngừa. Châu Toàn xem đi xem lại mấy chỉ số liên quan đến chức năng tim và phổi, rồi ra lệnh cho Bạch Hành Việt phải cai thuốc lá ngay lập tức.

Đối với Bạch Hành Việt, hút thuốc cũng giống như t*nh d*c, đều là cách để giải tỏa căng thẳng, không dễ cai trong một sớm một chiều. Anh không đồng ý ngay, chỉ nửa vời dỗ dành, cố kéo dài ngày nào hay ngày đó.

Một đêm nọ, Châu Toàn gặp ác mộng, nửa đêm tỉnh giấc, khóe mắt ướt đẫm. Cô gối đầu lên tay anh, nước mắt rơi trên làn da anh. Bạch Hành Việt lập tức tỉnh dậy, hôn lên mái tóc mềm mại của cô như một cách an ủi, rồi đưa tay bật đèn ngủ: “Sao vậy?”

Châu Toàn sụt sùi, hiếm khi thấy cô tủi thân như vậy: “Em vừa mơ thấy anh bị bệnh phổi, bỏ lại em và con mà đi trước.”

Bạch Hành Việt dở khóc dở cười: “Chuyện gì tào lao gì thế, em cũng tin chuyện trong mơ sao?”

Biết mình làm quá lên, Châu Toàn thực ra đã bình tĩnh lại, nhưng cô không thể hiện ra, cứ thế diễn tiếp: “Anh có từng nghĩ, nếu trên đời này chỉ còn lại một mình em thì phải làm sao không? Không có anh, em không thể sống nổi.”

Diễn xuất của cô không hề tệ, thậm chí còn rất tinh tế, nhưng Bạch Hành Việt vẫn nhìn thấu. Anh không vạch trần cô mà thuận theo ý cô nói: “Nếu anh có chết, tài sản sẽ để lại cho em. Em có khối tiền để tiêu xài.”

Châu Toàn vội bịt miệng anh: “Gì mà chết với chóc, anh không nói được lời nào may mắn hơn sao?”

Bạch Hành Việt ôm cô, tiếp tục giả định: “Đến lúc đó em muốn tìm người đàn ông như thế nào cũng được.”

Châu Toàn khựng lại: “Anh nói thật đấy à?”

“Em không muốn sao?”

“Không muốn, em chỉ cần anh thôi.”

Bạch Hành Việt thấy hài lòng, gác chủ đề này sang một bên: “Trong mơ chúng ta đã có con rồi à?”

Châu Toàn khẽ nói: “Em không biết có phải là điềm báo không.”

Trong dịp Tết, Bạch Hành Việt không ở khách sạn mà ở phòng dành cho khách tại nhà cô. Đợi Lâm Tú Dung ngủ say, Châu Toàn sẽ lén sang ngủ cùng anh, rồi trước lúc trời sáng quay về phòng mình, vừa kịp ngủ thêm một giấc.

Mỗi ngày Lâm Tú Dung đều đến dọn dẹp phòng, đồ của họ không có nhiều, dùng đến đâu mua đến đó. Đêm hôm đó vừa hay dùng hết. Đã quá lâu không gần gũi thân mật, Châu Toàn càng dễ động lòng, cô quấn lấy anh không rời, cả hai lần đều không dùng biện pháp phòng tránh. Cuối cùng, sự ấm áp đó còn sót lại ở bắp đùi và bụng dưới của cô.

Nghĩ rằng mấy ngày đó là giai đoạn an toàn, Châu Toàn không quá bận tâm, nhưng dù sao vẫn có xác suất, không thể đảm bảo sẽ không dính.

Châu Toàn rúc vào lòng anh, trò chuyện được vài câu thì ngáp, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

Bạch Hành Việt tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, ngửi hương thơm thoang thoảng từ tóc cô, khẽ nói: “Ngủ ngon. Anh sẽ không bị bệnh, cũng sẽ không đi trước em đâu.”

Anh không nỡ để cô phải chịu đựng những điều đó, dù chỉ là một giấc mơ không đầu không cuối, nhưng giọt nước mắt kia thực sự đã làm anh đau lòng.

Châu Toàn cọ cọ trên người anh, dựa dẫm ôm lấy vòng eo anh, tìm một tư thế thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ.

Sau sự việc đó, Bạch Hành Việt đã lùng sục khắp mọi ngóc ngách trong nhà, trên xe và trong văn phòng, bỏ thuốc lá và bật lửa vào một chiếc hộp, ném vào phòng kho và từ đó không động đến nữa.

Châu Toàn không ngờ, giấc mơ của mình lại có tác dụng rõ rệt đến vậy.

Trong thời gian Bạch Hành Việt cai thuốc, sự khổ sở và phiền muộn của anh là điều hiển nhiên, đặc biệt là lúc mới bắt đầu. Một người vốn dĩ hỉ nộ vô hình vô sắc lại thi thoảng lộ ra vẻ bực dọc trên gương mặt. Anh không trút giận lên người nhà, nhưng những người ở văn phòng thì khổ sở. Chỉ cần mắc lỗi là không tránh khỏi bị khiển trách.

Thường ngày Bạch Hành Việt đối xử với mọi người tuy lạnh nhạt nhưng rất trọng tình nghĩa, không bao giờ nghiêm khắc. Đột nhiên anh trở nên như vậy, mọi người khó mà thích nghi, gặp anh thì suýt nữa phải đi đường vòng.

Hà Nguy đi công tác về, ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn, cả công ty trên dưới đều chìm trong sự u uất, như một ngôi chùa tu khổ hạnh.

Hà Nguy không chịu nổi, đến tìm Bạch Hành Việt, muốn bảo anh hãy rộng lượng, quay trở lại bình thường đi.

Bạch Hành Việt tựa vào bàn làm việc, kẹp cây bút máy giữa ngón tay, xoay đi xoay lại, môi mím lại thành một đường thẳng, rõ ràng đang rất bồn chồn.

Hà Ngụy nhìn thấy lại thấy buồn cười: “Lại lên cơn thèm thuốc hả?”

Bạch Hành Việt thừa nhận: “Món này khó cai hơn cậu nghĩ đấy.”

“Lạ thật đấy, trên đời này còn có chuyện cậu không đoán trước được sao.” Hà Nguy cười anh rồi lấy bao thuốc từ trong túi quần ra, nhét một điếu vào miệng. “Không được thì cứ từ từ thôi, dục tốc bất đạt. Tôi hút trước đây.”

Bạch Hành Việt không đáp lời, hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Hà Nguy vốn định khuyên nhủ vài câu, nhân tiện an ủi anh, nhưng rồi đột nhiên thay đổi ý định: “Không có gì. Tôi chợt nhận ra, những lời tôi nói không có tác dụng, chi bằng đi tìm em dâu, để cô ấy nói.”

Bạch Hành Việt liếc mắt lườm anh ta một cái, không có hứng hỏi thêm.

Buổi tối, Bạch Hành Việt về đến nhà, ngửi thấy mùi thức ăn.

Châu Toàn đích thân xuống bếp, đang ung dung làm bít tết. Dì giúp việc đứng bên cạnh phụ giúp, khen tài nấu nướng của cô tiến bộ, khá hơn lần đầu nhiều.

Châu Toàn cười cười, thấy Bạch Hành Việt đi về phía mình, nụ cười càng tươi hơn: “Anh về rồi ạ.”

Bạch Hành Việt nhướn mày: “Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?”

Châu Toàn cười: “Không phải ngày đặc biệt gì cả, chỉ là muốn nấu cơm cho anh ăn thôi.”

Sau bữa ăn, dì giúp việc dọn dẹp bát đũa trong bếp, Châu Toàn mang mấy thùng giấy đựng hàng ra, quỳ trên thảm phòng khách, mở từng thùng một trước mặt anh.

Bạch Hành Việt biết gần đây cô thích mua sắm online, mua rất nhiều đồ, nhưng không biết tất cả những thứ này đều là mua cho anh.

Châu Toàn vừa bóc gói hàng vừa nói: “Nghê Thính bị bạn trai quản, gần đây cũng đang cai thuốc, em đã hỏi cô ấy, mua vài món ăn vặt nhỏ này. Nghe nói khá hiệu quả.”

Dưới đất bày la liệt một đống đồ. Bạch Hành Việt nhìn từ trái sang phải, nào là kẹo bạc hà không đường, sôcôla đen, trái cây sấy khô, hạt dẻ, hạt hướng dương… đủ cả, thậm chí còn có cả đồ chơi giải tỏa căng thẳng.

Bạch Hành Việt bất chợt bật cười: “Nhiều thế này, ăn hết không?”

Châu Toàn nói: “Anh thử hết xem, cái nào hợp khẩu vị thì sau này em mua nhiều hơn.”

Bạch Hành Việt lướt qua một lượt đống đồ ăn vặt, nhặt món đồ chơi lên, mân mê trong tay: “Cái này là gì?”

Châu Toàn nói: “Cái này gọi là đồ bóp bóp giải tỏa căng thẳng. Giới trẻ bây giờ thích chơi cái này. Lúc nào căng thẳng cứ bóp vài cái, tâm trạng sẽ tốt hơn nhiều.”

“Bóp bóp?”

Không hiểu sao, hai từ này thốt ra từ miệng anh lại rất buồn cười. Châu Toàn nhịn cười, bắt chước giọng anh lặp lại: “Đúng vậy, bóp bóp.”

Cách một lớp màng nhựa mỏng, Bạch Hành Việt thử bóp một cái.

Ngón tay anh trắng trẻo thon dài, móng tay được cắt tỉa tròn trịa gọn gàng, khớp ngón tay rõ ràng, giờ đang bóp chiếc bánh mì khoai môn màu tím nhạt, tạo ra một sự tương phản thị giác mạnh mẽ, đầy tính thẩm mỹ.

Châu Toàn rất tự nhiên nghĩ đến vô số đêm trong quá khứ, đôi bàn tay ấy dạo chơi trên cơ thể cô, đột nhiên thấy hơi nóng trong người.

Bạch Hành Việt nhướng mi, nhìn cô một cái, rồi ném đồ chơi lên bàn trà: “Có thứ giải tỏa căng thẳng hơn cái này nhiều.”

Châu Toàn ngạc nhiên: “Thứ gì cơ?”

Bạch Hành Việt ngồi trên ghế sofa, cô ở gần anh, một người đứng một người ngồi, điều này lại thuận tiện cho anh ra tay. Tay phải anh luồn vào cổ áo đang mở của cô, nắm lấy một bên gò bồng đào rồi dùng lực vừa phải bóp nhẹ.

Châu Toàn giật mình, khẽ gạt tay anh ra, nhìn về phía nhà bếp.

May mắn là dì giúp việc đang loay hoay với máy rửa bát, quay lưng lại với họ nên không thấy gì.

Bạch Hành Việt cười nhạt: “Cái này chẳng phải giải tỏa căng thẳng hơn mấy món đồ chơi linh tinh kia sao?”

Châu Toàn thở ra một hơi nóng, sửa lại lời anh: “Em vài ngày nữa là đi rồi, đâu thể lúc nào cũng ở bên anh. Anh mang cái này đến văn phòng đi, muốn bóp thế nào cũng được, tốt hơn là mắng người.”

“Hà Nguy hôm nay tìm em à?”

“Vâng.” Châu Toàn nói: “Anh ta bảo anh cứ tiếp tục thế này, văn phòng sắp đóng cửa đến nơi rồi, mọi người sớm muộn gì cũng bị dọa cho bỏ chạy.”

“Đâu mà làm quá lên thế.”

Biết Hà Ngụy có phần phóng đại, Châu Toàn nói: “Em chỉ không muốn anh ngày nào cũng bị cảm xúc tệ chi phối, tức giận hại sức khỏe.”

Thường thì những lúc như thế này, Bạch Hành Việt sẽ lấy một điếu thuốc ra. Anh theo bản năng kéo gạt tàn thuốc lại, khi nhận ra thì lại đẩy về chỗ cũ.

Châu Toàn bóc vỏ một viên kẹo bạc hà, vịn vào bàn trà đứng dậy, đứng g*** h** ch*n anh, đưa kẹo vào miệng anh. Vị mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng, Bạch Hành Việt đảo lưỡi. Anh đưa tay ra, thuận thế ôm eo cô.

Châu Toàn dựa sát vào anh hơn, cúi đầu nhìn vào mắt anh: “Ngon không?”

“Cũng được.”

Châu Toàn cũng ăn một viên, nói không rõ lời: “Kẹo này bán rất chạy trên mạng, người ta bảo là có thể ức chế cơn thèm thuốc.”

Bạch Hành Việt định nói người bán nói bừa, nhưng lời ra đến miệng lại thành: “Cũng không tệ, hiệu quả rõ rệt đấy.”

Anh đang dỗ cô vui, Châu Toàn thuận theo: “Vậy lát nữa em sẽ nhét vào túi áo khoác của anh mấy viên.”

Những ngày sau đó, Hà Nguy thấy tâm trạng Bạch Hành Việt có phần tốt lên, nhưng có điều gì đó rất kỳ lạ. Dù đi đâu hay làm gì, anh đều mang theo một món đồ chơi. Lúc rảnh rỗi thì không rời tay, thi thoảng lại bóp bóp vài cái.

Vì chuyện này, Hà Nguy không ít lần trêu chọc Bạch Hành Việt, nói một người đàn ông to lớn lại chơi thứ đồ chơi mà con gái anh ta mới chơi, thật là có tâm hồn thiếu nữ.

Bạch Hành Việt lười đôi co với anh ta, mặc kệ ánh mắt kỳ quặc của những người khác, vẫn điềm nhiên bóp đồ chơi của mình.

Thêm một thời gian nữa, Bạch Hành Việt dần quen với cảm giác đó, nhận ra món đồ này thực sự giúp giải tỏa căng thẳng. Châu Toàn mua ngày càng nhiều, dì giúp việc còn đặc biệt mua một cái tủ trong phòng kho ở nhà chuyên để đựng những món đồ chơi này.

Ừm. Cuộc khủng hoảng cai thuốc lá này cũng dần dần lắng xuống.



08/ Mua nhà

Trước và sau khi tốt nghiệp, Châu Toàn bắt đầu xem nhà. Cô luôn muốn sở hữu một căn nhà của riêng mình, nhưng công việc ngày càng bận rộn, không có thời gian liên hệ với môi giới để đi xem nhà thực tế.

Dự án khảo cổ ở Vân Nam kết thúc, Châu Toàn tạm thời không nhận nhiệm vụ ra tuyến đầu nữa mà quay về viện nghiên cứu làm việc, tuân thủ giờ giấc hành chính, cuối tuần được nghỉ.

Đột nhiên có nhiều thời gian rảnh rỗi, cô đưa việc xem nhà vào danh sách những việc cần làm.

Hai năm nay, nhờ đầu tư và quản lý tài chính mà tiền sinh ra tiền, cô đã tích lũy được một khoản không nhỏ. Khi kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng, ngay cả cô cũng giật mình. Hồi mới tốt nghiệp, cô từng nghĩ sẽ mua một căn nhà cũ ở khu vực vành đai bốn hoặc năm, nhưng giờ thì cô có thể tham vọng hơn cũng chẳng hề hấn gì.

Bạch Hành Việt có một người bạn làm trong ngành bất động sản thường xuyên liên lạc nên anh giới thiệu thẳng cho cô. Suốt hơn nửa tháng liên tiếp, Châu Toàn bàn bạc chuyện mua nhà với người đó, so sánh đi so sánh lại, cuối cùng chốt được vài khu nhà cũ và mới, rồi hẹn ngày đi xem.

Hôm đó Bạch Hành Việt bận việc công ty, không đi cùng cô được. Lâm Lập Tĩnh vừa hay rảnh, đòi đi cùng  cho vui.

Từ sáng đến tối, ba người đi từ nơi này sang nơi khác. Kể từ khi học khảo cổ, Lâm Lập Tĩnh lại càng trở nên mê tín hơn. Cô ấy khá tin vào phong thủy, thậm chí còn muốn mang theo dụng cụ chuyên nghiệp để đo xem nơi này có tụ tài không, có bị lộ xung sát hay tiêm giác sát không.

Châu Toàn vừa thấy bất lực vừa thấy buồn cười.

Sau một ngày mệt rã rời, tối đó cô trò chuyện với Bạch Hành Việt về chuyện này, anh hỏi suy nghĩ của cô.

Châu Toàn suy tư vài giây, nói: “Thực ra mấy căn đó đều rất ổn, giao thông thuận tiện, môi trường cũng không tệ. Em chủ yếu đang phân vân rốt cuộc là nên mua nhà mới hay nhà cũ, hai loại này chênh lệch giá không nhỏ.”

Nếu mua nhà mới, tiền tiết kiệm của cô đủ, nhưng sẽ phải hạn chế chi tiêu cho phần trang trí nội thất, bù chỗ này thiếu chỗ kia.

Thực ra, căn nhà đối với Châu Toàn giống như một nỗi ám ảnh. Cô hiện đang sống cùng Bạch Hành Việt, dù có mua, sau này cũng chưa chắc thường xuyên đến đó ở. Nhưng cô luôn nghĩ, phải có một nơi chốn thuộc về mình trong một thành phố mới thực sự gọi là an cư.

Bạch Hành Việt đương nhiên hiểu suy nghĩ của cô, anh nói: “Mua mới không mua cũ. Tiền bạc không cần quá bận tâm, em cứ chọn căn nào ưng ý nhất.”

Châu Toàn nghe xong vẫn có chút do dự.

Cô không có kế hoạch để Bạch Hành Việt giúp đỡ. Nhận một ân huệ là một chuyện, còn nhận tiền là một chuyện khác. Một khi đã dính đến tiền, sau này luôn khó mà tính toán rõ ràng.

Anh em ruột thịt còn phải rõ ràng tiền bạc, huống chi là giữa người tình hoặc vợ chồng thân thiết nhất nhưng cũng có thể xa lạ nhất.

Có lẽ hiểu được những lo lắng của cô, Bạch Hành Việt nói: “Em đã bao giờ nghĩ đến việc chia xa với anh chưa?”

Châu Toàn lắc đầu: “Chưa bao giờ.” Thậm chí có thể nói, chưa từng có ý nghĩ đó. Trên đời này, không có ai phù hợp với cô hơn anh.

“Dù thế nào đi nữa, căn nhà này sẽ chỉ thuộc về em, dù anh có góp tiền hay góp sức, anh cũng không có quyền can thiệp.” Bạch Hành Việt nói: “Hơn nữa, anh giúp không chỉ là giúp em mà là giúp chính mình.”

Châu Toàn sững người.

Bạch Hành Việt chậm rãi nói: “Tiền bạc với anh không là gì cả, mua được sự vui vẻ của em mới là điều quan trọng nhất.”

Ở bên nhau lâu như vậy, kỳ vọng của Châu Toàn ngày càng cao, nhưng những lời nói và việc làm của anh luôn có thể vượt qua ranh giới đó, bằng một cách mà cô dễ chấp nhận nhất, đáp ứng mọi nhu cầu của cô.

Bạch Hành Việt biết nói lời ngon ngọt và cũng biết biến lời ngon ngọt thành hành động một cách hoàn hảo.

Châu Toàn cuối cùng đã chọn căn nhà mới, quyết định dứt khoát. Kế hoạch duy nhất thay đổi là cô không trả tiền đặt cọc mà trả toàn bộ, Bạch Hành Việt đã tài trợ phần lớn.

Theo lời anh, đã có điều kiện kinh tế thì không cần phải gánh khoản vay mua nhà hai mươi, ba mươi năm. Nợ ngân hàng không phải là cách giải quyết tốt nhất.

Châu Toàn cười hỏi: “Vậy sau này anh chẳng phải trở thành chủ nợ của em sao? Ông chủ Bạch, anh thu lãi cao không đấy?”

Bạch Hành Việt véo nhẹ gáy cô, bình tĩnh nói: “Lãi thì không cao, nhưng phải trả nhiều năm.”

“Phải trả bao nhiêu năm?”

“Sáu, bảy mươi năm. Anh không ngại lấy người để thế nợ đâu.”

Đùa vài câu, Bạch Hành Việt lại nói chuyện trang trí nội thất với cô: “Khi nào rảnh anh sẽ bảo Tiểu Đàm liên lạc với em. Em cứ nói rõ yêu cầu với cậu ấy.” Tiểu Đàm là trợ lý của anh.

Châu Toàn nói: “Anh thật sự định giúp em thiết kế nội thất sao?”

“Em có lựa chọn nào tốt hơn không?”

Châu Toàn cười: “Em chỉ thấy, hơi lãng phí tài năng của anh thôi.”

Công trình kiến trúc điểm nhấn ở sân bay đã bắt đầu được thi công. Cô đã xem bản thiết kế, khí thế hoành tráng, hùng vĩ, là phong cách độc nhất của anh.

Trong sự nghiệp, dù là khi làm việc cùng nhau ở khu trại hay bây giờ, cô luôn có sự ngưỡng mộ bản năng đối với Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt dịu dàng nói: “Không phải lãng phí tài năng đâu.”

“Hả?”

“Căn nhà của em sẽ là tác phẩm thành công nhất trong cuộc đời anh.”

Sau khi việc mua nhà hoàn tất, Châu Toàn cũng coi như đã hoàn thành một trong những kế hoạch lớn của cuộc đời mình.

Sau này nhìn lại, cô chợt nhận ra, ngoài mười tám năm đầu sống ở Tô Châu, kể từ khi đến Bắc Kinh, mỗi dấu mốc quan trọng trong cuộc đời cô gần như đều có liên quan đến Bạch Hành Việt.

Thời thế đổi thay, tuần hoàn luân chuyển. Sợi chỉ đỏ ở đầu kia của cô, thực ra ngay từ ban đầu đã được anh nắm giữ trong tay và không thể nào cắt đứt được.



09/ Ghen tuông và trừng phạt

Thoáng chốc đã là cuối thu, gần đây Lâm Tú Dung sức khỏe không tốt bị cảm lạnh, ho từ sáng đến tối.

Mỗi lần gọi video, Châu Toàn đều xót xa vô cùng, chỉ muốn lập tức về Tô Châu ở bên cạnh mẹ không rời nửa bước.

Lại một lần gọi video, mẹ cô vẫn ho không ngừng. Châu Toàn nói: “Mẹ ơi, hay mẹ tới Bắc Kinh ở một thời gian nhé. Ở đây y tế tốt hơn, con cũng có thể ở bên chăm sóc mẹ dưỡng bệnh.”

Lâm Tú Dung trách yêu: “Mẹ đi rồi thì cửa hàng làm sao? Vả lại, chỉ là một trận cảm cúm nhỏ thôi, chưa đầy nửa tháng là khỏi, con làm gì mà lo lắng quá vậy.”

Thấy khuyên không được, Châu Toàn đành bỏ cuộc.

Lâm Tú Dung lấy ra một gói thuốc bột, đổ nước nóng vào ly, khuấy đều: “Mẹ của Tiểu Chung hôm qua đưa cho mấy gói thuốc trị cảm, nói là Tiểu Chung gửi từ Bắc Kinh về. Mẹ uống thấy cũng hiệu quả lắm.”

Châu Toàn nói: “Mua ở đâu thế ạ? Lát nữa con mua thêm cho mẹ.”

“Để lần sau mẹ hỏi xem.”

Cũng tình cờ, Lâm Tú Dung chưa kịp hỏi thì Châu Toàn đã gặp Chung Tân Nhượng vì lý do công việc.

Hôm đó Châu Toàn tình cờ đến bảo tàng thành phố để làm việc. Có một lô văn vật cần được vận chuyển ra nước ngoài để triển lãm luân phiên, cô phụ trách dự án này, và phải gặp người phụ trách bên đó để trao đổi chi tiết.

Thấy là cô, Chung Tân Nhượng rõ ràng sững người một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười và chủ động chào hỏi. Châu Toàn bỏ qua những lời xã giao, lịch sự nói chuyện công việc với anh ta.

Sau hơn hai tiếng làm việc, mọi người đều cần ăn tối. Chung Tân Nhượng chủ động mời mọi người đến một nhà hàng buffet hải sản gần đó. 

Cả nhóm bảy, tám người, vừa đủ một bàn. Nhận thấy Châu Toàn cố ý né tránh, Chung Tân Nhượng tranh thủ lúc mọi người đi lấy đồ ăn, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện cũ đã qua rồi, sau này chúng ta là đồng nghiệp, cần tiếp xúc thì cứ tiếp xúc, cùng nhau làm tốt dự án này.”

Lời này quả thực rất khách sáo và đủ trang trọng, Châu Toàn cũng thuận theo, nở một nụ cười không chê vào đâu được: “Vậy thì tiền hoa hồng của dự án lần này, trông cậy vào tổ trưởng Chung rồi.”

Trò chuyện vài câu về chuyện cũ, Chung Tân Nhượng nhắc đến: “À phải rồi, mấy hôm trước dì Lâm có hỏi tôi.” Chung Tân Nhượng gửi địa chỉ tiệm thuốc vào wechat của cô, rồi nói thêm: “Chỗ đó hơi hẻo lánh, khó tìm. Nếu lúc đó cô tìm không thấy thì cứ liên lạc với tôi.”

Châu Toàn nói lời cảm ơn.

Sau bữa tối, mọi người ra khỏi nhà hàng, chào tạm biệt và ai về nhà nấy, chỉ còn lại Châu Toàn và Chung Tân Nhượng.

Xe của Chung Tân Nhượng đỗ ở lề đường. Thấy cô đi một mình, anh ta tiện miệng hỏi: “Đoạn đường này khó bắt xe, để tôi tiễn cô về một đoạn nhé.”

Châu Toàn nói: “Không cần đâu, bạn trai tôi đến đón rồi, đường tắc, anh ấy chắc cũng sắp đến rồi.”

Chung Tân Nhượng còn muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, cười nói: “Được, vậy tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại.”

Châu Toàn mỉm cười: “Hẹn gặp lại.”

Chung Tân Nhượng vừa rời đi, Châu Toàn vô tình quay người, thấy chiếc xe quen thuộc đỗ ở bên kia đường. Bạch Hành Việt tay trái gác lên bệ cửa sổ, tay phải đặt trên vô lăng, đang chán chường nhìn về phía này, khóe miệng cong lên một nụ cười như có như không.

Châu Toàn đối mặt với ánh mắt của anh, bước nhanh qua, mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ.

Châu Toàn nói: “Sao anh đến rồi mà không nói gì?”

Bạch Hành Việt nói: “Muốn xem khi nào em mới phát hiện ra anh có mặt ở đây.”

Châu Toàn bật cười, vươn người tới gần, quan sát biểu cảm của anh: “Anh vẫn nhớ anh ta à?”

Bạch Hành Việt khẽ nhướng mày: “Em chẳng phải cũng không quên sao?”

“Mẹ anh ta dù sao cũng quen với mẹ em, giờ thì anh ta coi như nửa là đồng nghiệp của em, sau này còn qua lại nữa.”

“Giải thích với anh làm gì hả.”

“Tưởng anh sẽ ghen.”

“Trong mắt em, anh nhỏ nhen vậy sao?”

“Không phải nhỏ nhen.”

Trong xe tối om, một chiếc đèn đường chiếu thẳng xuống kính chắn gió, ánh sáng màu cam nhạt.

Xung quanh không có ai, Châu Toàn dứt khoát dịch người qua, ngồi hẳn lên đùi anh, hạ giọng khẽ nói: “Em tưởng anh sẽ dùng lý do này để… trừng phạt em.”

Vừa dứt lời, cô có thể cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của cơ thể mình, n** m*m m** nhất đang dần trở nên ướt át như dòng suối chảy ngầm, nóng hổi tràn ra từng chút.

Bạch Hành Việt cũng nhận ra điều đó. Không cần chạm vào anh cũng biết bên dưới cô đã trở nên ướt đẫm.

Cơ thể cô ngày càng nhạy cảm. Chỉ cần nhắc đến vài từ này, cô ngay lập tức liên tưởng đến những hình ảnh đó. Trong quá khứ đã có quá nhiều lần, anh kiểm soát cô, điều khiển cô, dẫn dắt cô đi đến cực điểm của kh*** c*m. Họ luôn ăn ý như vậy.

Trong cổ họng Bạch Hành Việt phát ra một tiếng cười khẽ, anh nhẩm tính ngày tháng: “Sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi?”

Châu Toàn nhúc nhích người: “Đừng hỏi… anh rõ hơn em mà.”

Bạch Hành Việt siết lấy eo cô: “Về nhà trước đã.”

Châu Toàn trở lại ghế của mình. Anh kéo dây an toàn, giúp cô cài lại.

Trên đường, Châu Toàn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ một lúc.

Cô nhớ lại ngày đó, Bạch Hành Việt đã vượt đêm từ Bắc Kinh đến Tô Châu để gặp cô, anh lặng lẽ đợi bên ngoài quán ăn sáng, đợi cô phát hiện ra, rồi cô không chút do dự đi về phía anh.

Những chi tiết cụ thể của ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong trí nhớ, sống động như mới hôm qua.

Châu Toàn sực tỉnh, đột nhiên nói: “Hình như có vài lời em chưa bao giờ nói với anh.”

Bạch Hành Việt nắm chặt vô lăng, tranh thủ liếc nhìn cô: “Lời gì?”

“Tết hai năm trước, lần anh đến Tô Châu tìm em, lúc thấy anh em thực ra rất vui. Em nhớ anh lắm.”

Khi đó, mối quan hệ của họ không rõ ràng, thậm chí còn xa cách. Những lời này chỉ có thể giấu trong lòng, hoặc ẩn sau những cử chỉ thân mật.

Vài giây sau, Bạch Hành Việt giảm tốc độ xe, nói với cô: “Anh biết em nhớ anh.”

Cũng chính lần đó, Bạch Hành Việt đã giữ cô lại trong xe để hôn cô. Anh thấy rõ hình bóng của mình trong đáy mắt cô đầy vui sướng và dịu dàng.