Hôm Nay Công Tử Lại Tìm Chết Rồi

Chương 1



Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, đáng tiếc lại là kẻ đoản mệnh.

Ngày ta chế-t, vô số tài tuấn trong kinh thành đều vì ta mà rơi lệ thở dài. Ngoại trừ một người — kế huynh của ta, Phạm Trần An. Hắn không thích ta, thậm chí có thể nói là chán ghét.

Ta mặc lụa là gấm vóc, hắn nói ta phô trương. Ta học thêu thùa, hắn nói ta làm bộ làm tịch. Ta nhận thơ của trạng nguyên lang làm cho ta, hắn nói ta không biết chừng mực. Tóm lại, mọi thứ của ta hắn đều không thích. Nghe tin ta chế-t, hắn cũng chỉ thản nhiên nói một câu "đã biết".

Sau ba năm chăm chỉ làm công việc kiêm chức Mạnh Bà dưới địa phủ, ta cuối cùng cũng có được một cơ hội báo mộng.

Diêm Vương phất tay một cái, lớp sương mù dày đặc xung quanh tan đi. Ta ngẩn người, tại sao lại là mơ thấy Phạm Trần An?

Ta thực sự không muốn nhìn thấy hắn, thế là xoay người bỏ đi.

Sau đó ta đến điện Diêm Vương lăn lộn ăn vạ: "Không phải ngài nói có thể gặp được người ở nhân gian nhớ ta nhất sao? Ngài lừa quỷ à!"

Diêm Vương đau đầu: "Có khả năng nào, chính là hắn không?"

1

Ta, Tô Cẩm Sắt, lúc còn sống là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, sau khi chế-t là đệ nhất quỷ xinh đẹp địa phủ. Lúc này đây đang lăn lộn ăn vạ trong điện Diêm Vương.

"Không được không được, làm lại lần nữa, vừa nãy ngài thi pháp sai rồi!"

Diêm Vương bị ta làm cho đau cả đầu: "Không hề sai."

"Không thể nào!" Ta lồm cồm bò dậy từ dưới đất, trừng mắt nhìn ông ấy: "Ngài nói ta sẽ tiến vào trong mơ của người nhớ ta nhất ở nhân gian, nhưng kết quả thì sao, ta lại chạy vào trong mơ của người ghét ta nhất!"

Im lặng một lát, Diêm Vương nhướng mắt nhìn ta một cái.

"Có khả năng nào, là ngươi nhầm lẫn không?"

Ta quả quyết: "Không thể nào."



Việc Phạm Trần An ghét ta, ta vô cùng chắc chắn.

Lúc còn sống ta là đích nữ của Lại bộ Thượng thư, còn Phạm Trần An, là kế huynh của ta. Mẹ hắn dẫn hắn vào Tô phủ, thế là hắn từ một tên nhóc nghèo khổ một bước thành quý công t.ử.

Hắn rất thông minh, có tài học, cha ta rất thích hắn. Kéo theo đó, ta liền trở nên vô cùng kém cỏi, không học vấn. Thế thì đã sao, ta xinh đẹp mà. Các nam t.ử hâm mộ ta ở kinh thành có thể xếp hàng từ đầu thành đến cuối thành.

Phú thương vì muốn đổi lấy một nụ cười của ta mà vung tiền như rác, trạng nguyên lang đích thân làm thơ cho ta, tiểu Tướng quân oai phong lẫm liệt trước khi xuất chinh còn trèo tường nhà ta, khóc lóc bắt ta chờ mình trở về…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ riêng Phạm Trần An, chỗ nào cũng thấy ta chướng mắt.

Ta mặc quần áo đẹp, hắn nói ta diêm dúa lòe loẹt, quá mức phô trương. Ta hứng lên học thêu thùa, hắn nói ta làm bộ làm tịch, dối trá tột cùng. Thơ trạng nguyên lang làm cho ta bị hắn chê bai không ra gì, còn nói ta không biết chừng mực. Tiểu Tướng quân nọ trước khi đi trèo tường đến từ biệt ta, kết quả Phạm Trần An quay đầu liền dẫn gia đinh đến bắt trộm, ép người ta phải chạy trối chế-t…

Mọi sự việc đều cho thấy, Phạm Trần An không thích ta, thậm chí có thể nói là chán ghét. …

Sau khi chế-t ba năm, ta vẫn luôn giúp Mạnh Bà múc canh cho người ta ở địa phủ. Chẳng phải là ta không muốn đầu thai, mà là thực sự không thể đầu t.h.a.i được.

Mỗi lần lên cầu Nại Hà ta đều bị văng ra, Diêm Vương nói ba hồn bảy vía của ta bị thiếu, hồn phách không toàn vẹn, không cách nào đầu thai.

Không đầu t.h.a.i cũng được, ở địa phủ ăn ngon uống sướng cũng khá tốt. Nhưng sau đó thì không ổn rồi. Ta hết tiền rồi!

Theo lý mà nói thì không nên như vậy chứ. Ta đường đường là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, trong nhà lại làm quan, làm sao cũng không đến nỗi tiết Thanh Minh không có người cúng bái chứ!

Thế là ta mượn thông giới kính của Phán Quan nhìn thử.

Ồ, người đến cúng bái thì nhiều, nhưng chẳng có ai đốt tiền giấy cả. Người này ôm một bó mẫu đơn, người kia ôm một bó tường vi…

"Cẩm Sắt lúc còn sống yêu cái đẹp, sau khi chế-t chắc chắn cũng chẳng coi trọng những vật tầm thường đó đâu."

"Đúng vậy, vẫn là những đóa hoa tươi này hợp với nàng ấy nhất."

Ta coi trọng! Ta coi trọng mà!

Thế nhưng bọn họ không nghe thấy tiếng gào thét của ta. Cứ như vậy, ta trở thành con quỷ nghèo ở địa phủ.

Ta chăm chỉ làm công cho Diêm Vương ba năm, cuối cùng đổi được một cơ hội báo mộng.

Diêm Vương nói có thể giúp ta tiến vào trong mơ của người nhớ ta nhất ở nhân gian. Thế thì tốt quá. Ta đoán, người đó không phải là trạng nguyên lang, thì cũng là tiểu Tướng quân nọ. Quay đầu chờ ta nhập mộng, ta sẽ than khổ với bọn họ, đến lúc đó, chẳng phải sẽ có một đống tiền giấy sao?

Nhưng không ngờ, tên Diêm Vương này thật quá không đáng tin. Lại đưa ta đến trong mơ của Phạm Trần An.

Trời mới biết khoảnh khắc lớp sương mù tan đi, ta nhìn thấy Phạm Trần An, ta đã chấn động đến mức nào.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Hắn gầy hơn trước rất nhiều. Khoảnh khắc ngước mắt nhìn ta, thần sắc sắc lạnh cứng đờ, lộ ra vài phần mờ mịt. Ta cũng mờ mịt. Thế là hai bên nhìn nhau trừng trừng mấy giây, ta quay đầu bỏ đi. Lời đòi đồ cúng cũng không hề nói ra.

2

Diêm Vương nói ta quấy rối vô lý, đá ta một cước ra ngoài.

Ta ngồi xổm bên cạnh Mạnh Bà càm ràm hồi lâu. Mạnh Bà lại nhìn đỉnh đầu ta mà ngẩn người.