Ta bất mãn: "Bà nhìn cái gì thế?"
Mạnh Bà chỉ chỉ: "Tiền của ngươi chẳng phải rất nhiều sao?"
Ta nhìn lên trên, chỉ thấy đỉnh đầu ta đang tỏa ra từng đốm kim quang. Ánh kim quang đó càng lúc càng đậm, điều này chứng tỏ có người đang đốt tiền giấy cho ta đấy!
Ta kích động nhảy dựng lên, chạy đi tìm Phán Quan, mượn thông giới kính của ông ấy.
Nhẹ nhàng lướt qua, mặt kính thông giới liền gợn sóng như nước. Sau đó trên gương xuất hiện một ngôi mộ.
Ngôi mộ này xây rất tinh xảo, nhìn là biết thường xuyên có người chăm sóc, ồ, là mộ của ta.
Cảnh tượng xoay chuyển, trước mộ xuất hiện một nam t.ử. Nam t.ử mặc cẩm bào màu xanh thẫm, mái tóc đen được một chiếc trâm gỗ b.úi lên. Hắn ngồi xổm dưới đất đốt tiền giấy, phía sau là giỏ mà người hầu xách đầy ắp những sấp tiền chưa đốt.
Cảm động, quá cảm động. Ta không thể chờ đợi được nữa muốn xem rốt cuộc vị hảo tâm nào giải quyết nỗi cấp bách này cho ta.
Ấn mạnh vào thông giới kính, hình ảnh lại phóng gần hơn. Ta nhìn rõ mặt nam nhân.
Bốp——
Gương rơi xuống đất.
Ta sửng sốt nhìn người trong gương. Tại sao lại là Phạm Trần An?
Tại sao hắn lại nghĩ đến việc đốt tiền giấy cho ta?
Đêm qua nhập mộng vào hắn làm hắn sợ hãi sao?
Những thắc mắc trong đầu cứ thế tuôn ra. Tên tiểu tư kia cũng hỏi câu hỏi tương tự.
"Hôm nay sao công t.ử đột nhiên lại nghĩ đến việc tới đây?"
Ta nhặt gương lên, nhìn Phạm Trần An.
Động tác đốt giấy của hắn khựng lại, giọng nói rất khẽ:
"Đêm qua, ta mơ thấy nàng ấy."
"Đã bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên nàng ấy vào giấc mộng của ta."
"Nàng ấy vốn yêu cái đẹp, nhưng ta thấy y phục nàng ấy mặc lại cực kỳ giản dị, đã sờn rách nghiêm trọng..."
Tiểu tư ngẩn người: "Chẳng phải từ trước đến nay công t.ử không tin quỷ thần sao?"
"Giờ đây, lại có chút tin rồi..."
Xì, vẫn là bị ta dọa sợ rồi. Nhưng cũng may kết quả là tốt. Bà đây có tiền rồi!
Đang đắc ý, định lát nữa đi mua hai bộ y phục mới, thì thấy Phạm Trần An trong gương lại nói:
"Thư đã gửi đi chưa?"
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Tiểu tư ngẩn ra: "Đều gửi đi rồi ạ."
Hắn nghi hoặc: "Sao công t.ử lại nghĩ đến chuyện viết thư cho phu nhân và những người bạn đó?"
Phạm Trần An không nói gì, yên lặng đốt nốt chút tiền giấy cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn ngôi mộ trước mặt. Ánh mắt rủ xuống, dường như khẽ thở dài một tiếng: "Đi thôi, về thôi."
3
"Nhìn cái gì thế! Nhìn nhập tâm vậy!"
Mạnh Bà ghé lại gần nhìn vào gương.
"Ái chà, mỹ nam kìa."
Bà ấy có vẻ thích thú huých khuỷu tay ta: "Người trong lòng của ngươi à?"
"Bà nói bậy cái gì đấy?" Ta kinh ngạc nhìn bà ấy.
Mạnh Bà bĩu môi: "Ta không nói bậy, ta ở địa phủ bao nhiêu năm nay, cái gì chưa từng thấy, ánh mắt ngươi vừa nãy nhìn hắn, chậc chậc chậc..."
Ta chộp lấy thông giới kính, tức giận muốn nổi cáu. Mạnh Bà vội vàng lỉnh đi: "Canh của ta vẫn còn đang hầm, ta phải đi xem có bị khét không đây."
Sau khi Mạnh Bà đi, ta ngồi ở đầu cầu Nại Hà chìm vào suy tư. Lời bà ấy vang vọng trong đầu ta. Người trong lòng?
Không phải!
Ta đá viên sỏi bên chân. Tâm tư hỗn loạn. Không kìm được, ta nhớ lại vài năm trước, lần đầu tiên ta gặp Phạm Trần An...
Khi đó hắn chưa vào Tô phủ của ta, chỉ là một tên nhóc nghèo khổ bán sách ở đầu ngõ Thập Tam.
Hắn vừa bán sách vừa đọc sách, muốn đi thi khoa cử. Ta cùng tỉ muội đi dạo gần đó, vì một chuyện nhỏ mà xảy ra tranh chấp.
Tiểu nữ nhi của Thái sư là Lâm Tô Tô vốn không hợp với ta, nàng ta châm chọc ta chẳng có lấy một chữ trong bụng: "Ngươi ngoài một khuôn mặt ra thì còn có cái gì? Cầm kỳ thi họa ngươi tinh thông thứ nào?"
Ta lập tức đáp trả: "Ồ? Ngươi thì cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, nhưng chúng ta cùng ra ngoài, đám nam t.ử kia chẳng có ai nhìn ngươi cả."
Lâm Tô Tô tức đến phát điên. Liếc thấy nam t.ử đang ngồi xổm ở đầu ngõ, nàng ta nhướng mày.
"Tô Cẩm Sắt, cái mặt này của ngươi, cũng không phải ai cũng thích đâu."
Nàng ta nâng cằm lên.
"Này, tài t.ử nổi danh Đông thành Phạm Trần An đó, nhà tuy nghèo, nhưng người thực sự rất tuấn tú, đều nói hắn hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền."
"Tô Cẩm Sắt, ngươi đứng ở đây lâu thế này, hình như hắn cũng chẳng nhìn ngươi lấy một cái đâu nhỉ?"
Ta nghiêng đầu nhìn sang, nam t.ử mặc y phục vải thô, giặt đến bạc màu, nhưng rất sạch sẽ, mái tóc chỉ dùng một sợi dây vải buộc lại. Hắn cầm một cuốn sách, xem rất chăm chú. Đúng là từ đầu đến cuối không hề nhìn về phía ta lấy một cái.
Thấy ta ngẩn người, Lâm Tô Tô đột nhiên cười cười, ghé lại gần nói: "Chúng ta cá cược đi."
"Cá gì?"
"Cá xem ngươi có thể trong vòng một tháng, khiến ánh mắt hắn từ trên sách, chuyển sang trên người ngươi hay không."
Ta nghi hoặc nhìn nàng ta: "Nếu ta thắng thì sao?"
"Ngươi thắng, ta mua tặng ngươi bộ trâm cài lưu ly mới đến ở Linh Lung phường, ngươi thua, ngươi mua tặng ta."
"Thành giao."
Bộ trâm đó ta thích đã lâu, nhưng giá thực sự quá đắt đỏ. Chỉ là giờ nghĩ lại, ta vì một món trang sức mà đi làm phiền một người đọc sách đang chuẩn bị khoa cử, thực sự là tội lỗi. Cho nên sau này Phạm Trần An ghét ta, ta đại khái cũng biết là vì sao.