Hôm Nay Công Tử Lại Tìm Chết Rồi

Chương 10



"Ta luôn... chọc nàng ấy không vui."

Hắn gạt tay ta ra, nhìn là biết muốn đi.

Ta có chút sốt ruột. Trong lòng càng vì hai câu nói này của hắn mà khó chịu đến chế-t. Không suy nghĩ, thốt ra ngay.

"Nếu nàng ấy cũng muốn gặp ngài thì sao?"

Phạm Trần An dừng lại. Quay lưng về phía ta, rất lâu không động đậy.

Gió đêm cuộn theo một tiếng thở dài của hắn, truyền đến bên tai ta.

"Nàng ấy không phải, đã nhìn thấy rồi sao?"

Ta nhất thời không hiểu rõ ý của hắn.

Hắn lại nói tiếp: "Yên tâm đi, ta thực sự không tìm chế-t nữa, ta còn việc chưa làm, hiện tại vẫn chưa thể chế-t."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

"Về nghỉ ngơi đi."

Đợi ta hoàn hồn, hắn đã không còn bóng dáng. Thất hồn lạc phách trở về phòng.

Ngẩng đầu lên, giật nảy mình. Diêm Vương đang ngồi trước bàn chán chường đợi ta đây này.

"Sao ngài lại đến đây?"

Ta vội vàng đóng cửa chạy tới.

"Ngài vừa rồi có phải đã nhập mộng của ta không?"

Diêm Vương sững sờ: "Không có nha."

À, hóa ra thật sự chỉ là nằm mơ sao?

Ta ngồi liệt trên ghế, buồn ngủ: "Ngài tìm ta làm gì?"

"Đến chúc mừng ngươi."

Ta chớp chớp mắt, ngồi dậy: "Gì cơ?"

"Ta đến chúc mừng ngươi, chí chế-t của Phạm Trần An đã tiêu tan, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành trước thời hạn."

Cái gì?

Nhưng hình như ta chẳng làm gì cả mà?

Nghĩ một chút, ta có chút chột dạ nhìn Diêm Vương: "Bây giờ ngài đến không phải là để đưa ta đi đấy chứ?"

Diêm Vương lắc đầu: "Ngươi còn dư mười ngày, mười ngày vừa tới, hồn phách tự nhiên rời khỏi cơ thể, ta cần gì phải thúc giục ngươi."

"Chỉ là qua đây nhắc nhở ngươi, nếu ngươi còn thời gian, chi bằng đi tìm lại hồn phách đã mất của mình đi."

"Nếu không dù ta có phá lệ cho ngươi đầu t.h.a.i chuyển thế, kiếp sau của ngươi cũng hồn phách không toàn vẹn, sẽ là một đứa ngốc."

Ta sững sờ: "Đi đâu tìm?"

"Ta làm sao biết được?" Diêm Vương bĩu môi: "Ta còn không biết ngươi làm mất ở đâu."

Vậy ta cũng đâu có biết. Là mất ở vách đá đó sao?

Ta có lẽ phải tìm cơ hội đi xem thử.

"Ngài nói..." Ta lời chưa nói dứt, trước mắt đã đâu còn bóng dáng Diêm Vương.

12

Liên tiếp mấy ngày, ta đều không thấy bóng dáng Phạm Trần An.

Tiểu tư nói hắn ra ngoài làm việc rồi, việc cụ thể là gì hắn cũng không nói rõ được. Hắn ta nói công t.ử đang tra một chuyện, tra đã lâu, mấy hôm trước đột nhiên có manh mối...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta không tìm thấy Phạm Trần An, nhưng cũng không thể cứ rảnh rỗi như vậy. Thế là tranh thủ đi xuống dưới vách đá. Nhưng tìm hai ngày, không thu hoạch được gì. Thế là đành quay lại Tô phủ.

Xem ra kiếp sau có lẽ thật sự sẽ như lời Diêm Vương nói, làm một đứa ngốc rồi.

Ba ngày sau, Phạm Trần An trở về. Hắn xách theo một cái hòm, phong trần mệt mỏi. Ta vừa vặn nhìn thấy, nghênh đón.

"Công t.ử đi đâu vậy?"

Phạm Trần An nhìn thấy ta, ngẩn ra: "Không có gì, đã giải quyết xong rồi."

Hắn vòng qua ta, đi tới viện của mình, ta nghe thấy hắn dặn tiểu tư nấu nước để hắn tắm rửa...

Đứng tại chỗ, ta lâu lâu không động đậy.

Vừa nãy ta nhìn thấy rõ ràng, trên vạt áo Phạm Trần An, có một vết má-u.

Đêm hôm đó, phủ có một vị khách không mời mà đến.

Tạ Minh Triêu sắc mặt u ám, gạt gia đinh ra, thẳng hướng viện của Phạm Trần An mà đi.

Ta trực giác có chuyện xảy ra, thế là mặc kệ tất cả hô to trong lòng gọi Diêm Vương.

"Mau cho ta nghe xem bọn họ nói gì! Cầu ngài đó!"

Trong tích tắc, âm thanh trong phòng truyền rõ vào tai ta.

Tạ Minh Triêu hạ thấp giọng, nhưng không che giấu được sự kinh hãi: "Trường Ninh Vương chế-t rồi, có phải ngươi làm không?"

Ta trợn tròn mắt.

Trường Ninh Vương là hoàng thúc nhỏ nhất của đương kim Thánh thượng, chẳng có bản lĩnh gì, người lại háo sắc. Nhưng dù vô dụng thì ông ta cũng là một vị Vương gia cơ mà...

Ông ta chế-t rồi... Tạ Minh Triêu nghi ngờ là Phạm Trần An làm.

Gạt bỏ sự kinh hãi trong lòng, ta chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong.

Phạm Trần An không hề hoảng loạn: "Tạ Tướng quân nói gì vậy? Tại hạ làm gì có bản lĩnh đó."

Tạ Minh Triêu nghiến răng: "Ngươi có, sao ngươi lại không có?"

"Đám sơn phỉ ở Lạc Hà sơn năm đó còn chưa bắt được đã tập thể tự sát, ngươi vẫn luôn tìm kiếm kẻ lọt lưới của đám sơn phỉ đó."

"Ta biết ngươi nghi ngờ cái chế-t của Cẩm Sắt có uẩn khúc, cũng biết mấy năm nay ngươi vẫn luôn điều tra, có phải tra được gì rồi không? Liên quan đến Trường Ninh Vương?"

Phạm Trần An im lặng một lát, khẽ cười một tiếng.

"Tạ Tướng quân, nay ngươi đã có gia đình, phu nhân lại đã có thai, biết quá nhiều, không tốt cho ngươi đâu."

"Cái chế-t của Cẩm Sắt, luôn cần có người phải đòi lại công đạo cho nàng, người này chỉ có thể là ta, ta nợ nàng."

Sự thừa nhận gần như gián tiếp khiến Tạ Minh Triêu á khẩu không nói được gì.

"Ngươi điên rồi..." Hắn nói: "Ông ta là Vương gia đấy."

"Là Hoàng đế ta cũng giế-t như thường."

"Câm miệng!"

Tạ Minh Triêu nghĩ, tên Phạm Trần An này thực sự điên rồi.

...

Đêm khuya thanh vắng, ta gọi rất lâu cuối cùng cũng gọi được Diêm Vương ra.

Cả người ta có chút mịt mờ: "Sao ngài không nói với ta, ta là bị người ta hại chế-t?"

Diêm Vương sững sờ: "Ngươi có hỏi đâu."

"Địa phủ bọn ta không có nghĩa vụ thông báo những điều này cho vong hồn, điều này sẽ làm tăng thêm oán khí của quỷ hồn, không có lợi cho việc đầu thai."