Hôm Nay Công Tử Lại Tìm Chết Rồi

Chương 9



Ta hỏi hắn: "Sao ngươi biết?"

Tiểu tư nói: "Mỗi lần trước khi tìm chế-t, ngài ấy đều sẽ đến trước mộ của tiểu thư ngồi rất lâu, hôm nay không đi, cho nên ngài ấy sẽ không tìm chế-t."

Hắn ta nói có lý có căn cứ. Nhưng ta không hiểu rõ mối quan hệ nhân quả trong đó lắm.

Nhìn cánh cửa thư phòng đóng c.h.ặ.t, ta lẩm bẩm tự nói: "Chẳng phải hắn, không để tâm sao?"

Lại không ngờ bị tiểu tư nghe thấy.

"Chậc, sao có thể không để tâm?"

"Khi tin dữ về tiểu thư truyền đến, ngài ấy vừa nghe đã ngất xỉu, để trấn an lòng người, lại phải xử lý hậu sự, công t.ử phải gắng gượng trước mặt mọi người, đến đêm đột nhiên hộc má-u..."

Tiểu tư vào phủ đã nhiều năm, hắn ta cùng Phạm Trần An vào Tô phủ cùng năm, luôn ở bên cạnh hầu hạ hắn.

"Công t.ử đích thân dẫn người đến dưới vách đá tìm tiểu thư, tìm suốt mười ngày mười đêm, ngươi thấy tay của ngài ấy chưa?"

Tiểu tư đột nhiên hỏi ta. Ta ngẩn ngơ gật đầu.

Ánh mắt tiểu tư thoáng lay động: "Đó là vì lật đá dưới vách, đào bới vụn đá mà để lại, mười ngón liền tim, nhưng tay công t.ử bị thương như vậy, lại giống như không có tri giác..."

Hóa ra vết thương trên ngón tay Phạm Trần An là do như vậy mà có.

Nhưng những điều này ta đều không biết. Ta chỉ biết, sau khi ta nhảy vách, hồn phách lần cuối trở về phủ, đúng lúc tin tức truyền về Tô phủ.

Người truyền tin nói, tiểu thư gặp chuyện rồi. Mọi người xôn xao hỏi thăm tình hình, người đó lắp bắp nói xong, cha liền ngất xỉu. Mà Phạm Trần An đứng một bên, thần tình nhàn nhạt, chỉ một câu "Đã biết".

Ta cho rằng đó là toàn bộ phản ứng của hắn. Ta cho rằng hắn, thực sự không thích ta.

Tiểu tư bảo ta cứ yên tâm. Dưới sự cam đoan liên tục của hắn ta, ta ba bước một ngoái đầu trở về nơi mình ở.

Hôm nay quả thật có chút mệt, nằm trên giường không bao lâu, ta liền ngủ thiếp đi. Nhưng không ngủ được bao lâu, ta đột nhiên choàng tỉnh từ trong mơ. Ta mơ thấy Diêm Vương!

Ông ấy nói lại thấy Phạm Trần An lảng vảng trước cửa Địa phủ!

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta không kịp suy nghĩ kỹ đây thực sự chỉ là một giấc mơ, hay là cảnh báo nào đó Diêm Vương dành cho ta. Vội vàng mặc quần áo xuống giường, lao ra khỏi cửa phòng, chạy thẳng tới viện của Phạm Trần An.

Còn chưa chạy tới viện của Phạm Trần An. Ta đã nhìn thấy hắn. Hắn một mình đứng bên giếng, cũng không biết đang làm gì. Ta suýt nữa hồn phi phách tán, vội vàng chạy tới, ôm lấy thắt lưng hắn kéo về phía sau.

"Công t.ử, ngài đây là lại làm gì vậy!"

Ta mệt tâm rồi, thật đấy.

"Ngài rốt cuộc có chuyện gì không nghĩ thông suốt?!"

Phạm Trần An hoàn hồn, hắn đứng vững thân thể, vỗ vỗ cánh tay ta: "Hỷ Nhi ngươi thả ta ra, ta không có ý tìm chế-t,"

Ta lắc đầu: "Không thả."

Hắn có chút bất lực: "Ta thực sự không có ý tìm chế-t, ta chỉ là không ngủ được nên ra ngoài đi dạo, nghĩ chút chuyện thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng điệu này của hắn không giống như đang lừa ta. Ta nghi hoặc buông tay.

Phạm Trần An chỉnh lại quần áo, đột nhiên hỏi ta: "Ngươi hình như, rất sợ ta chế-t."

Ta vội vàng gật đầu: "Công t.ử là ngài làm việc lớn."

Ý nói là, chế-t thì thật đáng tiếc.

rời vừa mưa xong, hoa tường vi trong sân rụng đầy đất. Phạm Trần An thu hồi tầm mắt, tự mình ngồi xuống trong đình.

Ta vội vàng đi tới, thừa thắng xông lên: "Công t.ử, nô tỳ muốn hỏi ngài một chuyện."

"Chuyện gì?"

Ta: "Rốt cuộc tại sao ngài lại muốn tìm chế-t?"

Trong viện tĩnh mịch, tĩnh đến mức ta dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Có lẽ là vì tâm sự quá nhiều, đè nén khiến hắn không thở nổi. Hắn thế mà cũng chịu nói với ta vài điều.

"Ta chỉ là, cảm thấy không còn gì để luyến tiếc nữa."

"Khoảng thời gian này, ta luôn nhớ đến nàng ấy, nghĩ rằng nàng ấy có lẽ vẫn oán ta, cho nên ở lại Địa phủ ba năm, cũng không đi đầu t.h.a.i chuyển thế, ta chỉ muốn đi tìm nàng ấy, muốn nói chuyện với nàng ấy."

Ta nhìn hắn, nhất thời nghẹn lời. Hắn tìm chế-t, là để đi tìm ta sao?

"Lần đầu tiên ta gặp nàng ấy đã phải giấu, giấu tâm tư của chính mình, giả vờ như không để ý."

"Tất cả mọi người đều tin rồi, ngay cả nàng ấy cũng tin."

Phạm Trần An nói: "Mẹ ta hy vọng ta thành tài, bà ấy dồn hết tâm huyết vào ta, bà ấy vào Tô phủ, một nửa là vì tình cảm năm xưa với Tô bá bá, một nửa là vì ta, bà ấy muốn mưu cầu tương lai cho ta, bà ấy để tâm đến ta cũng hiểu ta, đến mức bà ấy là người đầu tiên phát hiện ra tâm tư của ta."

Ta sững sờ, tâm thần lay động.

Tuy có dự cảm, nhưng khi Phạm Trần An chính miệng nói ra những lời này vẫn cảm thấy đau lòng, hắn nói: "Mẹ ta lần đầu tiên ra tay đá-nh ta, bà ấy bắt ta nhận rõ thân phận của mình, đừng hủy hoại bản thân."

11

Đêm đã khuya. Trong đình có chút lạnh, nhìn thấy ta rùng mình một cái, Phạm Trần An hoàn hồn.

"Đi thôi, về thôi."

Hắn đứng dậy định rời đi, ta lại kéo lấy tay áo hắn.

"Công t.ử tìm chế-t, chỉ là để gặp tiểu thư sao?"

Hắn khựng lại, quay đầu nhìn ta, ánh mắt u ám không rõ.

Ta mím môi, nói: "Ta có thể để tiểu thư nhập vào thân xác ta để gặp ngài một lần, sau khi gặp xong, ngài có thể không tìm chế-t nữa không?"

Phạm Trần An cười lắc đầu: "Thôi bỏ đi, nàng ấy không muốn gặp ta."