Ta bám c.h.ặ.t không buông, sau đó khóc lóc gào thét: "Công t.ử ngài rốt cuộc có chuyện gì mà không nghĩ thông hế hả!"
"Lão gia năm ngoái đã từ quan đi Giang Nam định cư, giờ đây Tô phủ đều trông cậy vào công t.ử, nếu công t.ử có mệnh hệ gì, đám hạ nhân bọn ta phải làm sao đây?"
Phạm Trần An siết c.h.ặ.t màn trướng, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
"Ta đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi, sẽ không bạc đãi các ngươi."
"Buông tay."
Ta đều cảm thấy kinh hãi rồi. Hắn rốt cuộc là vì sao cơ chứ? Lại muốn chế-t đến vậy?
Ta đảo mắt một cái, mạnh mẽ cậy màn trướng từ trong tay hắn ra.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
"Công t.ử, ngài thực sự không được chế-t!"
Đúng lúc Phạm Trần An định mở miệng, ta nói: "Mấy hôm trước nô tỳ không may rơi xuống nước, trong lúc mơ màng, hồn phách dường như đã đi qua đường Hoàng Tuyền, nhìn thấy địa phủ."
Động tác của Phạm Trần An khựng lại, ngước mắt nhìn ta.
Trong mắt hắn không có lấy nửa phần thần thái, hơi nhíu mày: "Ngươi nói cái gì?"
Đã bịa thì bịa cho lố hẳn lên luôn đi.
Ta nghiến răng, trầm giọng nói: "Nô tỳ nhìn thấy mười tám tầng địa ngục, những kẻ không biết quý trọng mạng sống, lựa chọn quyên sinh sau khi chế-t đều sẽ bị đày vào mười tám tầng địa ngục đấy!"
Phạm Trần An không có phản ứng gì.
"Nói xong chưa?" Hắn trông có vẻ rất mệt mỏi, dưới mắt một mảnh đen xì, cả người chế-t ch.óc ảm đạm: "Nói xong rồi thì ra ngoài đi."
Hắn buông màn trướng, yên lặng nằm trên giường, như một cái xác chế-t. Ta không chút nghi ngờ, chờ ta vừa đi, hắn chắc lại sẽ tìm chế-t.
Ta đặt t.h.u.ố.c sang một bên: "Công t.ử, còn chưa uống t.h.u.ố.c mà."
Phạm Trần An không lên tiếng.
Ta suy nghĩ một chút, ngồi xổm bên giường hắn khóc thút thít. Phạm Trần An bị ta khóc đến phiền, quay đầu nhìn qua.
"Công t.ử không uống t.h.u.ố.c, lát nữa quản gia sẽ quở trách nô tỳ mất."
Sắc mặt hắn lại trầm xuống, vươn tay bưng t.h.u.ố.c đi, uống một ngụm lớn.
Ta liếc nhìn hắn, nội tâm lại thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Hắn vẫn như trước kia, cứng miệng mềm lòng.
5
Năm đó vì muốn thắng vụ cá cược với Lâm Tô Tô, ta đã nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận hắn. Ta cố tình đến quầy sách của hắn mua sách. Đông chọn chọn, tây ngắm nghía. Loay hoay hồi lâu, Phạm Trần An vẫn không hề ngước mắt nhìn ta.
Ta không nhịn được hỏi hắn: "Có ai làm ăn kiểu như ngươi không?"
Phạm Trần An ngẩn ra, ngẩng đầu từ trong sách nhìn ta. Và ta cũng là lần đầu tiên nhìn rõ mặt hắn.
Lâm Tô Tô nói không sai, hắn quả thực rất tuấn tú.
Ta vốn dĩ rất tự tin về diện mạo của mình, nhưng Phạm Trần An chỉ nhìn một cái liền lại cúi đầu, giọng nói không nghe ra cảm xúc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tiểu thư muốn mua sách gì?"
Không nhìn ta thêm cái nào nữa.
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào ta cũng đến mua sách. Phạm Trần An vẫn luôn đối với ta không lạnh không nóng, thái độ giống hệt những vị khách đến mua sách khác.
Ta thường thấy hắn giúp bà lão bán rau bên cạnh khiêng đồ, giúp đại thúc bán hoành thánh dựng lều, tặng bánh bao ăn dở cho tên ăn mày nhỏ. Đối với ai cũng là một khuôn mặt lạnh lùng, nhưng những việc làm ra lại rất ấm áp.
Phạm Trần An vẫn luôn đối với ta không lạnh không nóng, thái độ giống hệt những vị khách đến mua sách khác. Ta cảm thấy có chút nản lòng. Hôm đó ta đã định bỏ cuộc rồi, đột nhiên có người hớt hải lao tới quầy sách.
"Trần An! Mẹ ngươi ngã rồi! Đập đầu rồi!"
Hắn ta nắm lấy tay Phạm Trần An rồi đi: "Hàng xóm đưa bà ấy đến Hạnh Lâm đường rồi, nhưng đại phu không chịu chữa, nói là phí chẩn đoán không đủ..."
"Thật là vô lý!" Ta nghe xong rất tức giận: "Đại phu nhà nào mà lại không có y đức như vậy?!"
"Đi, ta đi cùng các người đến xem sao!"
Người nọ chú ý tới ta, mặt lập tức đỏ bừng.
Phạm Trần An không để ý tới hắn ta, đã bước những bước dài rời đi.
Ta vội vàng đuổi theo. Cơ hội thể hiện mình thế này sao ta có thể bỏ qua được?
Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ Phạm Trần An, ta đã hiểu ra rốt cuộc dáng vẻ tốt như vậy của Phạm Trần An từ đâu mà ra.
Mẹ hắn là một mỹ phụ nhân, mặc y phục vải thô, cũng không che giấu được nét quyến rũ toát ra từ trong xương tủy.
Mọi việc tiến triển vô cùng thuận lợi, ta đứng ra khiến mẹ Phạm Trần An được cứu chữa, mà Phạm Trần An cũng cuối cùng đã chịu nhìn thẳng vào ta, cung kính hành lễ với ta một cái.
"Dám hỏi phương danh tiểu thư? Ngày sau tại hạ nhất định sẽ hoàn trả lại đầy đủ số phí chẩn đoán còn thiếu."
"Ta tên là Tô Cẩm Sắt."
Ta đứng trước mặt hắn, thu lấy chút bạc vụn hắn đưa qua.
"Phạm công t.ử, ta đã giúp ngươi rồi, vậy ngươi có thể cũng giúp ta một việc được không?"
Phạm Trần An nghi hoặc nhìn ta.
Ta chớp chớp mắt: "Ngươi cứ nhìn ta nhiều thêm một chút, nhiều hơn người bình thường nhìn hai cái là được rồi."
Công t.ử tuấn tú vội vàng cúi đầu. Ta lại thấy cái cổ đỏ ửng của hắn.
Thực ra ngẫm kỹ lại, sau này Phạm Trần An nói ta không biết chừng mực, không hiểu quy củ quả thực cũng chẳng sai…
6
Cốp —
Tiếng bát t.h.u.ố.c đặt xuống giòn tan khiến ta hoàn hồn.
Ta rũ mắt, bưng bát t.h.u.ố.c lên, vừa định đứng dậy thì nghe hắn do dự lên tiếng: "Ngươi vừa nói... ngươi thấy địa phủ ư?"
Ta ngẩn ra, vội gật đầu: "Đúng vậy công t.ử, địa phủ đáng sợ lắm, nhất là đối với mấy con quỷ tìm đường chế-t, phải xuống vạc dầu đấy, ngài nhất định đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa."