Hôm Nay Công Tử Lại Tìm Chết Rồi

Chương 5



Thế mà Phạm Trần An lại hỏi một câu chẳng liên quan.

"Ngươi có thấy tiểu thư không?"

"Cách đây không lâu nàng ấy đã báo mộng cho ta."

Ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn. Phạm Trần An đang nói chuyện với ta, nhưng càng giống như đang lầm bầm với chính mình.

"Đã ba năm rồi, sao vẫn chưa chuyển thế đầu t.h.a.i chứ?"

Ta thấy đây là cơ hội tốt, bèn nhìn hắn đầy nghiêm túc.

"Công t.ử, ta đã thấy Cẩm Sắt tiểu thư rồi."

Phạm Trần An sững sờ.

"Nàng ấy sống ở địa phủ không tốt lắm, nàng ấy hỏi nô tỳ thân thể lão gia thế nào, lại hỏi cảnh tượng Tô phủ bây giờ, nàng ấy còn nhắc đến ngài... Nàng ấy nói nàng ấy không muốn thấy ngài ở địa phủ chút nào."

"Nếu ngài thật sự xuống dưới đó, nàng ấy nhất định sẽ rất không vui."

Cũng chẳng biết Phạm Trần An có nghe lọt hay không, dường như đang ngẩn người suy nghĩ điều gì.

Qua một lúc lâu, hắn nhếch môi.

"Biết rồi, ra ngoài đi."

Hắn đứng dậy, khoác tạm một chiếc áo.

"Gọi A Vinh vào đây."

"Công t.ử định đi đâu?"

"Thư phòng, đọc sách một lát."

...

Từ đông viện đi ra, ta ngoảnh lại nhìn căn phòng của Phạm Trần An, thầm thở phào nhẹ nhõm. Có tâm trạng đọc sách rồi, chắc là tạm thời không muốn chế-t nữa nhỉ?

Quả nhiên, mấy ngày sau đó, Phạm Trần An dường như đã khôi phục lại trạng thái trước kia. Mọi người trong phủ đều thở phào. Lúc này ta mới có sức lực để quan sát ngôi nhà đã lâu không gặp.

Nghe nói năm ngoái cha ta đã từ quan, chuyển đến biệt viện ở Giang Nam ở. Nơi này liền để lại cho Phạm Trần An. Hắn ngược lại xem ông ấy như cha ruột.

Chỉ là, quản gia nói lão gia sống một mình ở Giang Nam...

Vậy mẹ của Phạm Trần An đâu?

Năm đó ta vì muốn kéo gần quan hệ với Phạm Trần An nên đã giới thiệu mẹ hắn vào làm việc trong Tô phủ. Cha ta nhìn thấy bà ấy, ngay cái nhìn đầu tiên đã nhận ra đây là người bạn thanh mai trúc mã mà ông ấy từng thầm mến thuở thiếu thời.

Nhà hàng xóm sa sút, cả nhà chuyển khỏi kinh thành, cha ta cũng từng lén lút tìm kiếm rất lâu, nhưng không thu hoạch được gì. Chẳng ai ngờ tới, bọn họ sẽ gặp lại nhau trong tình cảnh này.

Sự phức tạp trong nhà ta đến mức có thể viết thành kịch bản. Ta có chút tò mò, bèn lén lút đi thăm dò. Kết quả nhận được khiến ta rất bất ngờ. Các ma ma trong phủ nói, Phạm Trần An đã đưa mẹ hắn về quê rồi.

Ta sững sờ. Không đúng mà, chẳng phải Phạm Trần An là người con chí hiếu sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hơn nữa cha ta lại đồng ý ư?

Câu nói tiếp theo của ma ma khiến ta chế-t lặng tại chỗ: "Chuyện ở Lạc Hà sơn năm đó, Cẩm Sắt tiểu thư sở dĩ nhảy vực, nghe nói là do Phạm phu nhân nói vài câu... lão gia có oán với bà ta."

Ta hơi ngẩn người.

Chuyện năm đó, thật ra ta không nhớ rõ lắm. Nhưng đó đúng là một tai nạn.

Nữ quyến Tô phủ đi dâng hương ở Bảo Linh tự ngoài thành, trên đường đi ngang qua Lạc Hà sơn thì bị một nhóm sơn tặc hung ác chặn đường. Hộ vệ mang theo không nhiều, bọn họ chặn được sơn tặc, bọn ta tứ tán bỏ chạy.

Mẹ Phạm Trần An sức khỏe không tốt, không chạy được lâu. Bọn ta chỉ đành tìm một hang núi kín đáo để trốn. Các nha hoàn co ro một chỗ, khóc thút thít.

Phạm phu nhân nhìn bọn họ, đột nhiên nói một câu: "Đám sơn tặc kia, là nhắm vào ngươi mà đến."

Ta ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn bà ta.

Bà ta quay đầu đi, ánh mắt nhìn ta u ám khó lường: "Ta nghe thấy bọn chúng nói muốn bắt ngươi về làm áp trại phu nhân."

Trong một khoảnh khắc, ánh nhìn của mọi người đều đổ dồn về phía ta. Ánh mắt bọn họ phức tạp, có tủi thân, có oán trách, có hận, cũng có khát vọng.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta rũ mắt nhìn mặt đất, Phạm phu nhân đưa tay vỗ vỗ lên mu bàn tay ta.

"Đừng sợ, nhất định sẽ tai qua nạn khỏi."

"Chỉ là Cẩm Sắt, nếu chúng ta có thể sống sót trở về, sau này đừng nên quá phô trương nữa..."

Lời bà ta như một cú đ.ấ.m mạnh nện vào n.g.ự.c ta. Ta cũng nhận ra, tai họa này quả thật bắt nguồn từ ta. Chính cái danh xưng "Đệ nhất mỹ nhân" mà ta luôn tự hào đã dẫn dụ đám sơn tặc này tới, cũng liên lụy đến bọn họ.

Bà ta nói bọn ta sẽ tai qua nạn khỏi, nhưng lòng ai cũng hiểu, hy vọng mong manh.

Bọn ta vốn định ở lại Bảo Linh tự một đêm. Giờ rơi vào cảnh hiểm nghèo, không có người chuyển tin, càng không có người đến cứu bọn ta. Nha hoàn nhỏ nhất mới mười tuổi.

Trời tối dần, ta nghe thấy con bé không kiểm soát được âm lượng mà khóc: "Ta không muốn chế-t."

"Đám người xấu đó có phải sắp lục soát đến đây rồi không?"

Ngọn núi này không lớn, bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ lục soát đến đây.

Ta nghe tiếng khóc bên tai, lời của Phạm phu nhân cứ vang vọng bên tai ta hết lần này đến lần khác. Ngoài hang núi, tiếng cú đêm đầu tiên kêu lên.

Ta đứng dậy, cúi người bước ra khỏi hang.

"Cẩm Sắt..."

"Tiểu thư, người làm gì vậy?"

Ta không quay đầu, sợ rằng chỉ cần quay đầu, dũng khí khó khăn lắm mới tích tụ được sẽ tan biến mất.

"Ta đi dẫn dụ bọn chúng đi, đợi an toàn rồi các ngươi hãy ra ngoài, sau đó tìm cách gửi tin về thành."

Phạm phu nhân muốn níu lấy tay ta, nhưng lại không níu được.

Nhờ ánh trăng rọi xuống từ đỉnh đầu, ta khom lưng chui vào trong rừng núi. Dọc đường để lại chút mảnh vụn quần áo và trang sức, dẫn dụ đám sơn tặc dần xa khỏi ngọn núi đó.