Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 24



Khi buổi tiệc tối bắt đầu, Đàm Gia xuất hiện trong bộ váy đỏ rực. Người quản lý đặc biệt bay sang để đi cùng, khoác tay cô ta, nhỏ giọng nói: “Nếu hôm nay em khoác tay Tổng giám đốc Chu bước ra thì chắc chắn sẽ rất thu hút. Hôm nay anh ấy cũng đến, hơn nữa trợ lý của anh ấy vừa qua chào hỏi, là vào khu trong.”

Không đi dự tiệc cá nhân.

Gần đây Đàm Gia không được khỏe lắm. Khó khăn lắm mới xin được kỳ nghỉ phép năm, không có việc gì, mỗi ngày ngoài việc đi thăm cô ruột thì cô ta chỉ ở nhà chơi game.

Cô ta không quá say mê game, nhưng năm sau có hình tượng nhân vật của một bộ phim cần đến, cô ta là kiểu người đã làm gì thì sẽ dốc toàn tâm toàn ý. Dù vẫn chưa chốt chắc vai diễn thuộc về mình, cô ta đã nhập tâm vào đó rồi.

Có lẽ vì nhập vai quá sâu, cô ta còn làm đảo lộn cả sinh hoạt của bản thân, hành hạ mình đến mức đổ bệnh, sáng sớm hôm nay đã hơi đau đầu.

Nhưng buổi tiệc tối nay cô ta không thể trốn được.

Cô ta đang mang trên mình hợp đồng đại diện xe hơi.

Ông chủ lớn đặc biệt mời cô ta tới, người quản lý cũng rất vui, bởi vì hợp đồng đại diện sắp hết hạn, trên mạng râm ran tin đồn sẽ đổi người đại diện. Dù họ chưa nhận được thông tin, nhưng cũng sẽ lo lắng mất hợp đồng.

Vì thế chị Trần liên tục dặn dò, tối nay nhất định phải thể hiện thật tốt.

Đừng nói là bị ốm, cho dù đang truyền nước cũng phải tới.

Tâm trạng Đàm Gia không tốt, nhưng biểu cảm vẫn giữ được sự dịu dàng hòa nhã.

Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, cô ta đã có cảm giác thân bất do kỷ, mỗi ngày đều bị đẩy về phía trước. Dù nhiều lần bày tỏ muốn lui về sau, nhưng căn bản là không có cách nào dừng lại.

“Dạo này rốt cuộc là sao vậy.” Biểu cảm của Đàm Gia dù không thay đổi, nhưng giọng nói hạ thấp mang theo vài phần lạnh lẽo: “Chu Thừa Sâm là người ghê gớm lắm sao? Tôi cũng đâu phải không có anh ta thì không sống nổi. Anh ta đã kết hôn rồi, đừng nhắc mấy chuyện này nữa, cứ như thể tôi rẻ mạt lắm vậy.”

Chị Trần chẳng mấy để tâm, ngừng lại một chút rồi nói: “Em vẫn ngây thơ như thế.”

Trong giới danh lợi này, ai mà chẳng là món hàng được niêm yết giá rõ ràng.

“Chỉ là liên hôn thôi, vợ chồng trên danh nghĩa nhiều lắm, cố được ba đến năm năm đã là giỏi rồi. Thứ mà vợ anh ta mang lại cho anh ta rốt cuộc cũng có hạn. Nhưng em thì khác.”

Ảnh hậu, trong cùng đẳng cấp đã giành hết các giải thưởng có thể lấy, vừa có danh tiếng cũng có sức hút, thực sự rất hiếm.

Nhưng xuất phát điểm của cô ta quá cao, lại chưa đến mức độc nhất vô nhị, tài nguyên cao hơn thì không với tới, thấp hơn một chút nhận cũng tổn hại hình tượng, tiếp tục đi xuống nữa thì sẽ càng khó.

Đàm Gia thì muốn lui về hậu trường, nhưng hai năm trước cô ta đã tách khỏi công ty, tự mình thành lập công ty riêng, ký hợp đồng với mấy nghệ sĩ chẳng ai nên thân, vẫn phải dựa vào cô ta dẫn dắt. Cô ta muốn chuyển sang làm hậu trường, nào phải chuyện dễ dàng gì.

“Người ta ai cũng vắt óc lấy chồng đại gia, em thì có sẵn cũng không biết nắm thật chặt.” Chị Trần nói với vẻ hận rèn sắt không thành thép.

Thật ra từ những năm trước chị ta muốn xây dựng cho cô ta hình tượng thiên kim hào môn, nhưng cô ta kiên quyết phản đối, hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến nhà họ Chung.

Trần Mại cảm thấy trong thâm tâm cô ta vẫn mang chút tự ti vì bị bố mẹ bỏ rơi, nên trong một số chuyện luôn rất cố chấp và hiếu thắng.

Năm đó khi cô ta dứt khoát quyết định cắt đứt quan hệ với Chu Thừa Sâm, chị ta cũng từng khuyên nhủ. Rất nhiều chuyện không phải cứ phải chọn một trong hai, không phải trắng hay đen rạch ròi như vậy; đừng quá bi quan, lúc nào cũng đẩy mọi thứ đến mức tuyệt tình.

Chu Thừa Sâm đã hứa có thể giải quyết mọi chuyện, với tư cách bạn gái, có gì mà không thể tranh thủ?

Chỉ tiếc là sau khi chia tay, cô ta căn bản không có cơ hội hối hận. Không bao lâu sau anh đã liên hôn rồi kết hôn.

Giờ ba năm trôi qua rồi, Trần Mại nhìn Chu Thừa Sâm danh tiếng ngày càng vang dội, lại càng thấy tiếc thay cho Đàm Gia.

Đàm Gia vẫn luôn không nói gì.

Cô ta chưa từng hối hận về lựa chọn năm xưa của mình. Không ai có thể đoán trước tương lai, cô ta cũng không dám chắc anh có thể thực hiện được lời hứa. Chỉ là bây giờ anh đã nói một là một, hai là hai ở nhà họ Chu, lại giống như cô ta không biết nhìn ngọc quý. Nhưng nếu anh thất bại thì sao? Khi đó ai sẽ thương hại cô ta?

Ít nhất hiện tại bản thân cô ta chính là vốn liếng. Không có người đàn ông này thì còn người khác, đàn ông còn rất nhiều, nhưng thời kỳ nở rộ của nữ minh tinh, có lẽ chỉ vỏn vẹn mấy năm, cô ta không lãng phí nổi.

Thế nhưng con người có lẽ luôn có chút thói hư tật xấu. Đôi khi cô ta cũng không tránh khỏi sẽ nghĩ, nếu năm đó họ không chia tay, liệu mọi thứ có thể khác đi không.

Trong sảnh tiệc toàn là người. Triển lãm hôm nay rất thành công, cũng vô cùng náo nhiệt, khách mời đông đảo, chỉ riêng khu trong cũng đủ khiến người ta chú ý.

Trần Mại phấn khởi hẳn lên, cúi đầu ghé tai cô ta thì thầm, giới thiệu xung quanh là những ai, nên làm quen với ai thì tốt hơn.

Trần Mại nói: “Thật ra ban đầu là sắp xếp em đi cùng Tổng giám đốc Hồ, nhưng chị thấy ánh mắt lão già đó nhìn em không sạch sẽ, vẫn là ít tiếp xúc thì hơn!”

Tâm trạng buồn bực của Đàm Gia hơi dịu lại. Trần Mại tuy đôi khi quá đặt lợi ích lên hàng đầu, nhưng phần lớn thời gian vẫn đối xử với cô ta rất tốt.

“Cảm ơn chị, chị Trần.” Cô ta không giỏi những chuyện này, Trần Mại có thể giúp cô ta né rủi ro mà vẫn không làm mất lòng ai.

“Khách sáo với chị làm gì, em tốt thì chị mới tốt, chị làm gì cũng là nên làm thôi.” Ánh mắt chị ta hơi liếc về phía sau. Chị ta không nói cho Đàm Gia biết, thật ra chị ta vẫn muốn sắp xếp để cô ta gặp Tổng giám đốc Chu một lần.

Cô ta quá bướng bỉnh. Dù không nối lại tình xưa, nhưng dù sao cũng là tình cảm từ nhỏ tới lớn, thứ nên tận dụng thì vẫn có thể tận dụng.



Chu Thừa Sâm ăn mặc trước nay luôn theo hướng trầm ổn. Bộ vest ba mảnh tiêu chuẩn, hoàn toàn là dùng khí thế để tôn bộ đồ.

Hôm nay anh cố ý thay một bộ đồ khác. Vest kẻ sọc xanh đậm, không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi hơi mở, cả người trông trẻ trung hơn hẳn. Nhưng Hứa Mặc đứng nhìn từ phía sau vẫn không kìm được mà cảm thán, người ta thường nói người đẹp vì lụa, nhưng đôi khi lụa cũng đẹp vì người.

Khí thế này của ông chủ quá mạnh, có mặc trẻ cũng rất khó có được cảm giác tràn đầy sức sống của người trẻ. Cả người anh như đè lên bộ đồ một tầng lạnh lẽo, nghiêm nghị, vẫn vô cùng áp bức.

Anh là kiểu người có d*c v*ng kiểm soát cực kỳ b**n th**. Ở công ty, nói một là một, nói hai là hai. Trong cuộc sống… anh không có cuộc sống. Thứ duy nhất có thể gọi là cuộc sống, cũng chỉ có bà xã của anh mà thôi.

Cho dù anh đã cố gắng kiềm bớt, cũng rất khó để trở nên hòa nhã, dễ gần.

Chỉ là dạo gần đây ông chủ thay đổi rất nhiều, thậm chí còn bắt đầu chú trọng đến vẻ ngoài.

Hôm nay từ ghim cài cà vạt, khuy măng-sét cho tới đồng hồ đeo tay, tất cả đều được phối tỉ mỉ.

Hứa Mặc vẫn chưa liên lạc được với Lộ Ninh. Vệ sĩ nói lúc cô thay đồ, điện thoại để quên trên xe bảo mẫu.

Chu Thừa Sâm vừa bước vào đã bị níu chân. Vốn hẹn ăn tối với Tổng giám đốc Thẩm, nhưng không ngờ sau khi hoãn bữa tối, Tổng giám đốc Thẩm cũng xuất hiện ở đây, lúc này đã tiến lên đưa tay ra: “Tổng giám đốc Chu nói sớm là tới đây đi! Tôi dẫn anh dạo một vòng.”

Chu Thừa Sâm có chút không kiên nhẫn, tâm trí hoàn toàn không ở đây, nhưng dù sao cũng đang trong giai đoạn hợp tác, nên vẫn nhẫn nại bắt tay.

Hai người hỏi han vài câu.

Đột nhiên.

“Ây da, Tổng giám đốc Thẩm, lâu rồi không gặp…” Trần Mại kéo Đàm Gia, tay cầm ly champagne đi tới, làm như vô tình, ngước mắt nhìn Chu Thừa Sâm: “Tổng giám đốc Chu cũng ở đây à, hôm nay trông anh trẻ trung đẹp trai quá, tôi suýt nữa không nhận ra.”

Chị ta kéo Đàm Gia không mấy tình nguyện lên phía trước: “Ngưỡng mộ đã lâu. Gia Gia trước giờ vẫn hay kể với tôi, hồi đi học anh rất chăm sóc em ấy. Có người anh như anh, là phúc phần của em ấy.”

Chu Thừa Sâm nghiêng đầu liếc nhìn Đàm Gia một cái. Đối phương ngẩng lên, cười có chút gượng gạo: “Anh cả.”

Trong lứa này Chu Thừa Sâm đứng hàng đầu. Khi Đàm Gia mới tới nhà họ Chu, cũng theo các anh chị em gọi anh là anh cả.

Trần Mại tỉnh bơ bước lên lấn Đàm Gia một cái, muốn để hai người đứng sát nhau hơn.

Nhưng Đàm Gia đi giày cao gót mảnh, không đứng vững, cả ly rượu đều đổ hết lên người Chu Thừa Sâm.

“Xin lỗi… thật xin lỗi, em…” Đàm Gia hơi luống cuống, lấy một chiếc khăn khô từ tay người phục vụ bên cạnh định giúp anh lau.

Chu Thừa Sâm bình tĩnh lùi lại nửa bước, nhưng trong tầm mắt lại nhìn thấy hai người kia, lập tức cứng đờ.

Đàm Gia không ngờ anh đột nhiên dừng lại, cả người suýt nữa thì cả người ngã vào lòng anh. Một thân váy đỏ rực, vóc dáng cô cao, gần ngang với Lương Tư Mẫn, đứng trước mặt anh trông mảnh mai, nhưng đẹp rất rõ.

Đúng là lụa đẹp vì người thật! Lộ Ninh đứng không xa nghĩ thầm.

Kỷ Tiêu Nhiên bên cạnh đẩy gọng kính, có chút lúng túng: “Hay là… tôi tránh đi một chút?”

Cùng là đàn ông, anh ta quá quen thuộc với ánh mắt của Chu Thừa Sâm, tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu và sự thù địch với tất cả giống đực xung quanh.

Lộ Ninh cụp mắt xuống, không hiểu sao lại có chút hoảng loạn. Không nói rõ đó là cảm giác gì, chỉ cảm thấy trong lồng ngực bỗng nhiên như bùng lên một đốm lửa.

Cô lại có chút không dám nhìn sang bên đó.

Cô không biết mình đang sợ điều gì, có lẽ là sợ phát hiện ra hai người họ càng xứng đôi hơn, hoặc là sợ ánh mắt của Chu Thừa Sâm.

Quá trùng hợp.

Cô đột ngột quay người lại, nói với Kỷ Tiêu Nhiên: “Đi thôi, tôi đã hứa là sẽ đi tìm người cùng anh rồi.”

Cô không muốn chạm mặt Chu Thừa Sâm, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, đợi bên anh xã giao xong rồi lại qua tìm anh.

Cô gặp Kỷ Tiêu Nhiên cũng chỉ là ngoài ý muốn, nhưng vào thời điểm này lại trở nên vô cùng kỳ quặc.

Khoảng nửa tiếng trước khi buổi tiệc tối bắt đầu, cô nhận được cuộc gọi của Lâm Úc Thanh, nói rằng bọn họ đã đến, còn mang theo một vị khách. Lộ Ninh ra cửa phòng trưng bày đón, liền nhìn thấy Kỷ Tiêu Nhiên.

Hóa ra vị khách trò chuyện online hôm đó chính là anh ta, muốn độ một chiếc Mazda RX-7, xe tay lái phải, nâng cấp hiệu năng toàn diện, ý tưởng vô cùng táo bạo.

Chiếc xe này năm đó không được nhập khẩu, lại là xe tay lái phải, không biết được vận chuyển từ đâu tới, thủ tục chắc chắn cũng rất rắc rối, có độ lại cũng không thể chạy ngoài đường, chỉ là một món đồ sưu tầm thuần túy.

Năm đó Lộ Ninh thích Initial D đến mức nào, thì cũng thích chiếc xe này đến mức đó.

Mà khi ấy, người cùng cô xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, chính là Kỷ Tiêu Nhiên.

Khi đó Kỷ Tiêu Nhiên vẫn còn chơi xe, ước mơ là mở một tiệm độ xe của riêng mình. Chỉ là đời người mười chuyện thì tám chín chuyện không như ý, một người không giỏi kinh doanh như Lộ Ninh lại mở tiệm, còn một kẻ hoang dã khó thuần như Kỷ Tiêu Nhiên lại trở thành một luật sư đàng hoàng nghiêm chỉnh.

Trong khoảnh khắc ấy, Lộ Ninh có chút thất thần, thậm chí là có phần thất thố.

Không phải cô vẫn còn lưu luyến tình cũ, ngược lại là buông bỏ quá triệt để, cho nên khi phát hiện anh ta vẫn chưa move on, trong lòng liền sinh ra nhiều áy náy hơn.

Cô không có ý làm tổn thương bất kỳ ai, nhưng tổn thương cứ thế mà hình thành.

Mà cô cũng không biết nên giải quyết như thế nào.

Lâm Úc Thanh không ngờ hai người biết nhau, chỉ nói hôm nay anh ta đến cửa hàng tham quan, tiện thể cùng qua luôn.

Lộ Ninh nói không sao, mấy người cùng nhau dạo một lát.

Khi buổi tiệc tối mới bắt đầu, Kỷ Tiêu Nhiên vội vàng đi tìm Tổng giám đốc Vu của Phỉ Ninh. Vu San thì Lộ Ninh quen, liền nói để tôi dẫn anh vào nhé!

Buổi tiệc là dạng mời theo thư mời, Lộ Ninh lấy cho anh ta một tấm thiệp mời. Cô không ngờ sẽ gặp Chu Thừa Sâm. Cho dù có đoán được anh sẽ đến, cô cũng không thể ngờ được anh lại xuất hiện ở khu trong nhân viên tạp nham như thế này.

Chu Thừa Sâm đột ngột gạt Đàm Gia sang một bên, bước thẳng về phía Lộ Ninh, giơ tay nắm chặt cổ tay cô: “Ninh Ninh…”

Giọng anh ôn hòa, nhưng mang theo áp lực không cho phép từ chối.

Giống như đang dò xét cô: Em đi đâu?

Cuối cùng Lộ Ninh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh: “Em tưởng anh không đến.”

Chu Thừa Sâm cau mày: “Anh đã hứa với em rồi.”

Cuộc đối thoại giữa hai người giống như người xa lạ, nào có giống vợ chồng.

Lộ Ninh thậm chí có chút hối hận vì đã không sớm nghe lời Lương Tư Mẫn, hỏi anh một câu.

Buổi tiệc vô cùng náo nhiệt, người đến người đi, ly nâng chén hạ, ánh đèn chùm pha lê trên cao khiến mỗi người đều trở nên rực rỡ chói mắt.

Trong khóe mắt, sắc đỏ kia đặc biệt nổi bật.

Lộ Ninh không định đến xã giao, chỉ tùy tiện mặc một chiếc váy dạ hội, cũng là màu đỏ. Trang sức trên người phối cực kỳ giản lược, chỉ có đôi bông tai ngọc trai trên tai là trông bắt mắt hơn.

Lộ Ninh rất muốn rời đi. Cô chỉ muốn trốn khỏi nơi này, nhưng mỗi lần Chu Thừa Sâm nắm lấy cô, cô đều không thể thoát ra.

Sự lạnh lẽo tàn bạo của Chu Thừa Sâm có lẽ là vì hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Kỷ Tiêu Nhiên.

Sắc mặt Kỷ Tiêu Nhiên cũng rất tệ. Anh ta luôn bảo vệ cô, có lẽ cho rằng Chu Thừa Sâm với tư cách là chồng lại công khai dây dưa với nữ minh tinh đã không mấy thể diện, lúc này còn thô lỗ với cô như vậy.

Mà giữa chốn đông người, cô không có cách nào giải thích.

Lộ Ninh lúc này thực sự rất sợ.

Cô sợ mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng mất kiểm soát.

Rõ ràng cô chẳng làm sai điều gì, lại giống như bị bắt gian tại trận.

Tất cả những người có mặt ở đây, cô không kiểm soát được bất kỳ ai.

Lộ Ninh nuốt khan một cái, cổ họng khô rát như thể vừa nuốt phải một cây kim. Cô khẽ mím môi, vừa định mở miệng thì Kỷ Tiêu Nhiên lại lên tiếng trước một bước: “Tôi đến tìm Tổng giám đốc Vu của Phi Ninh, tình cờ gặp cô Lộ, tôi nhờ cô ấy dẫn tôi đi tìm một chút. Nếu Tổng giám đốc Chu đã tới rồi, vậy tôi không làm phiền hai người gặp gỡ nữa.” Anh ta khẽ gật đầu, rồi xoay người rời đi.

Trong tình huống như thế này, anh ta ở lại thêm một giây cũng khó chịu. Anh ta nhìn ra Chu Thừa Sâm dường như có thù địch với mình, không muốn ở lại đây khiến Lộ Ninh lúng túng.

Thực ra anh ta rất muốn kéo Chu Thừa Sâm ra, trách móc anh: Không thấy cô ấy không vui sao?

Nhưng hiển nhiên anh ta không có lập trường đó.

Vậy thì chi bằng nhắm mắt làm ngơ.

Lộ Ninh nhắm mắt. Lời nói dối của Kỷ Tiêu Nhiên có thể là vì muốn tốt cho cô, nhưng Chu Thừa Sâm hiểu cô quá rõ. Xung quanh ít nhất có bốn vệ sĩ theo sát, tuy không bám ngay sau lưng cô, nhưng khoảng cách tuyệt đối không vượt quá ba mét. Hai chữ tình cờ e là chỉ để tránh điều tiếng, nhưng sợ rằng Chu Thừa Sâm sẽ nghĩ nhiều hơn thế.

Chu Thừa Sâm cúi đầu nhìn cô, bất chợt đan chặt mười ngón tay với cô. Anh cố gắng để mình không để tâm, cũng không hỏi cô vì sao lại ở cùng Kỷ Tiêu Nhiên.

Anh chỉ muốn dẫn cô đi chào tạm biệt Tổng giám đốc Thẩm, rồi cùng cô dạo một vòng.

Nhưng Lộ Ninh lại đột nhiên bướng bỉnh không chịu đi, nhỏ giọng nói: “Em không qua đó.”

Những người xung quanh không nhịn được mà nhìn về phía này. Tổng giám đốc Chu của Thịnh Hòa nắm tay một người phụ nữ dáng vẻ nhỏ nhắn, còn đối phương thì khẽ giãy giụa, không muốn đi cùng anh.

Có người trong đám đông thử tiến lại gần.

Mấy vệ sĩ không rõ tình huống, lặng lẽ bước lên phía trước một chút, tách hai người ra khỏi xung quanh.

Không xa, Đàm Gia vẫn còn hơi sững người. Lúc này cảm thấy bầu không khí kỳ quái, muốn qua khuyên nhủ vài câu, nhưng vừa cử động thì Lộ Ninh đột nhiên bước lên trước một bước, áp sát đứng cạnh Chu Thừa Sâm. Cô cố gắng ngẩng đầu nhìn anh, giọng nhỏ như muỗi kêu, nhưng run rẩy mang theo uất ức: “Chu Thừa Sâm, em đau dạ dày, đau sắp chết rồi, anh đưa em đi đi.”

Cô không muốn ở đây, không muốn ở đây thêm một giây phút nào.

Sắc mặt Chu Thừa Sâm hơi trầm xuống, gần như ngay lập tức dùng một tay bế cô lên, sải bước về phía lối thoát hiểm bên cạnh, lạnh giọng nói với Hứa Mặc đang theo sau: “Chuẩn bị xe.”



(Không nghe được cuộc đối thoại, nhưng ông chủ Chu nóng lòng muốn làm rõ mọi chuyện sẽ: báo cáo hết tất cả từng chuyện bất kể to nhỏ cho tôi, chi tiết tất cả, tôi đều phải biết hết.

Vệ sĩ ấp a ấp úng, ừ ừ à à do dự do dự… nói sạch.)