Hôm Nay Không Hợp Để Ly Hôn

Chương 25



Lộ Ninh không hề có chuyện gì, cô chỉ là không muốn ở lại bên đó thôi.

Nhưng cô cũng không ngờ Chu Thừa Sâm lại dám trước mặt nhiều người như vậy, trực tiếp bế cô ra ngoài.

“Chu Thừa Sâm, anh thả em xuống đi.” Tay cô vòng qua cổ anh, có chút khó xử vùi mặt vào hõm xương quai xanh của anh: “Em không sao, em lừa anh đấy.”

Hai người vào thang máy, Chu Thừa Sâm nghe cô nói xong, dây thần kinh căng chặt mới thả lỏng. Anh đặt cô xuống, rồi cởi áo vest khoác lên người cô, hai tay giữ lấy cánh tay cô, trầm giọng hỏi: “Vì sao?”

Lộ Ninh quay mặt đi: “Không có vì sao cả.”

Cô không muốn nói, bởi ngay cả bản thân cô cũng chưa nghĩ thông suốt. Có lẽ cũng có chút tức giận trước sự chiếm hữu quá mức và sự không tin tưởng của anh.

Cô tự nhận bao nhiêu năm nay chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với anh, cũng đã nói rất rõ ràng rằng giữa cô và Kỷ Tiêu Nhiên đã không còn khả năng nào nữa.

Anh nhìn thấy cô đứng cạnh Kỷ Tiêu Nhiên, ánh mắt nhìn cô lại giống như bắt gặp cô ngoại tình vậy.

Trong khi chính anh rõ ràng là đang đứng cạnh bạn gái cũ.

Chu Thừa Sâm nhìn cô: “Em không vui.”

Trên người anh vẫn còn vương mùi rượu, nhưng anh không buồn để ý, chỉ cúi đầu, ánh mắt không chớp lấy một cái nhìn cô. Anh rất muốn giữ chặt lấy cô, quá muốn rồi, đến mức ngược lại lại có cảm giác không giữ nổi, rồi luôn luôn thất thố.

Luôn luôn khiến cô không vui.

Cái cảm giác lúc nào cũng làm hỏng mọi chuyện thật sự rất xa lạ. Lớn từng này rồi, anh chưa từng có cảm giác thất bại, nhưng dù thế nào cũng không buông tay được.

Câu nói để cô rời đi lúc đó dường như đã tiêu hao sạch mọi lý trí và chừng mực của anh.

Lộ Ninh thấy chua xót, ngẩng đầu nhìn anh, mang theo chút giận dỗi và oán trách, như thể đang nói đúng vậy đấy, thì sao?

“Em không được không vui à?” Giọng Lộ Ninh cũng mang theo nghẹn ngào.

“Anh chỉ muốn biết vì sao.” Chu Thừa Sâm khẽ nhíu mày: “Anh đã làm sai chỗ nào, em nói cho anh biết. Em có thể mắng anh, có thể đánh anh, anh không đánh trả chứ đừng như vậy, anh rất đau lòng.”

Lộ Ninh sững người một thoáng, nghi ngờ mình nghe nhầm.

Cô như mất hết sức lực, trán tựa vào hõm xương quai xanh của anh, thì thầm một câu: “Em tưởng anh không đến. Từ hôm qua tới giờ anh không nói với em lấy một câu. Em một mình sắp xếp xong tất cả, kết quả nhìn thấy anh, không hề bất ngờ gì cả, chỉ thấy buồn thôi, bởi vì ánh mắt anh nhìn em, giống như em đã làm chuyện có lỗi vậy.”

“Anh…” Chu Thừa Sâm bỗng nhiên có chút câm nín. Hứa Mặc nói không thể nói là bận, đối với con gái mà nói, bận chính là cái cớ, là sự qua loa.

“Anh nhớ mà. Chuyện của em có khi nào anh không để trong lòng đâu. Bao nhiêu năm nay, những việc em yêu cầu anh làm, có lần nào anh từng làm qua loa đâu. Cũng chính vì nhớ, nên anh mới phải nhanh chóng hoàn thành trước công việc cũ, rồi để trống thời gian ra. Em không thể cứ thế mà kết tội anh.”

Tâm trạng Lộ Ninh dịu xuống đôi chút. Cô biết vấn đề không nằm ở đây, chỉ là trong ngực cô luôn cảm thấy nghẹn một hơi. Cô cảm thấy giữa cô và Chu Thừa Sâm quả thật thiếu một chút thấu hiểu sâu sắc.

Vì thế cô chậm rãi mở miệng: “Vậy anh cũng không có thời gian nhắn cho em một tin sao?”

“Có…” nhưng Chu Thừa Sâm không hề có ý thức đó: “Nhưng hôm kia anh mới đồng ý với em, anh cảm thấy thời gian ngắn như vậy thì không cần phải cố ý nói thêm với em một tiếng. Trí nhớ của anh không tệ đến thế.”

“Ai quan tâm trí nhớ anh tốt hay không…” Lộ Ninh dùng trán cụng anh mấy cái: “Nhưng em lại đâu phải cấp dưới của anh. Em không muốn nhìn anh lạnh lùng thực hiện. Em thích anh lúc nào cũng nói cho em biết sắp xếp của anh, em muốn biết anh đang làm gì. Dù những việc anh làm em cũng nghe không hiểu, nhưng em sẽ biết rằng khi anh bận rộn anh vẫn nhớ đến em.”

Có lẽ Lộ Ninh đã kìm nén quá lâu, hoặc có lẽ cuộc hôn nhân này khiến cô sắp quên mất trạng thái bình thường của những người yêu nhau là như thế nào. Những uất ức bị dồn nén không thể nói ra của cô, dường như lúc này cuối cùng cũng từ từ trồi lên mặt nước.

“Anh cứ trách em không nhìn thấy sự nỗ lực của anh, nhưng vốn dĩ em không nhìn thấy mà. Bởi vì em biết, tiền đối với anh là thứ không đáng nhắc tới nhất. Anh tặng em rất nhiều nhà và xe, tặng em những món trang sức đắt tiền. Với em mà nói là anh tặng cho bà Chu, chứ không phải tặng cho Lộ Ninh. Bởi vì Lộ Ninh hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với những món trang sức chỉ có thể đeo trong những dịp nhất định đó.”

Lông mày Chu Thừa Sâm nhíu chặt lại.

Lộ Ninh biết anh muốn nói gì, liền giơ tay che miệng anh, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn mở lớn, trông vừa vô tội vừa đáng thương: “Em biết nỗ lực bằng tiền đã là rất khó có được rồi. Mà anh có nhiều tiền hơn nữa thì tiền cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Em biết anh đối xử với em rất tốt, nên em cũng luôn rất cảm kích anh. Nhưng em chỉ có thể xác định rằng anh là một người rất tốt, là một người chồng cũng không tệ, chứ em không thể xác định được rằng anh yêu em.”

Chu Thừa Sâm lặng lẽ nghe. Anh chưa từng ý thức được những điều này. Anh không thể từ kinh nghiệm hiện có của mình có được bất kỳ sự tham chiếu nào. Tình yêu của bố mẹ anh được xây dựng trên sự ngoại tình, từ khi anh bắt đầu biết chuyện, họ đã tranh giành tài sản và lợi ích. Mẹ anh từng gào thét trong cơn cuồng loạn rằng bà ham hư vinh, rằng bà muốn rất rất nhiều tiền, tiền là thứ không bao giờ lừa người nhất trên đời này, vượt lên trên mọi tình yêu và danh dự, bởi vì không có tiền thì sẽ không có yêu, cũng không có danh dự.

Chu Thừa Sâm không thể nào đồng tình, nhưng sau đó anh phát hiện, cách mình đối tốt với người khác cũng đã biến thành cho tiền, cho rất rất nhiều tiền, dùng để đại diện cho rất rất nhiều yêu thương.

Lúc này Chu Thừa Sâm cảm thấy mình nên nói một câu anh yêu em, nhưng ý thức được rằng tình yêu của mình chưa từng truyền đạt đến cô. Vì thế yết hầu anh khẽ chuyển động, từ lồng ngực ép ra một câu: “Anh xin lỗi.”

“Em không muốn nghe anh nói xin lỗi. Em muốn biết anh nghĩ thế nào. Xin lỗi chẳng có tác dụng gì cả, anh biết mình sai ở đâu chưa mà đã xin lỗi?” Lộ Ninh tiếp tục dùng trán đập anh, từng cái từng cái, không đau không ngứa, nhưng lại giống như đập thẳng vào tim anh.

Chu Thừa Sâm giơ tay lên, lót tay dưới trán cô, cúi đầu hôn một cái: “Đừng như vậy, lát nữa sẽ đau đấy.”

Anh nói: “Anh yêu em, nếu không thì anh sẽ không hao tâm tổn trí vì em, cũng sẽ không tặng em nhiều thứ.”

“Em không biết. Em chỉ cảm thấy anh đối với bà Chu nào cũng sẽ tốt như vậy, có phải là em hay không cũng chẳng quan trọng. Nếu đổi thành Đàm Gia, anh cũng sẽ đối xử với cô ấy tốt như vậy.” Lộ Ninh cảm thấy anh có lẽ nghe không hiểu, cô cắn môi: “Đó chính là lý do vì sao em không nhìn thấy những gì anh bỏ ra anh. Không phải em không thấy, mà là em cảm thấy mình không nên vượt quá giới hạn. Nhưng anh nói anh yêu em, em cảm thấy mình có thể yêu cầu anh.”

Chu Thừa Sâm cúi đầu nhìn cô: “Đương nhiên em có thể.”

“Không phải em không thích quà của anh, nhưng em càng hy vọng là anh nhớ đến em, chứ không phải cảm thấy sắp đến ngày lễ rồi, cần phải đi mua quà cho vợ.”

“Thế nào gọi là nhớ?” Chu Thừa Sâm nhíu mày: “Lúc nào anh cũng đang nhớ em.”

“Ví dụ như anh nhìn thấy một chiếc vòng tay, nghĩ là à Lộ Ninh đeo lên sẽ rất đẹp, như vậy mới gọi là nhớ.” Lộ Ninh thấy lạnh, co người rúc vào trong lòng anh, vòng tay ôm lấy eo anh. Cô phát hiện anh chỉ mặc một chiếc sơ mi, nghĩ đến việc anh đã đưa áo cho mình, không khỏi lại sinh ra chút tự trách. Đôi khi cô cũng sẽ cảm thấy, là có phải mình cũng làm chưa đủ tốt hay không: “Nhưng anh phải nói cho em biết. Em không phải con giun trong bụng anh, anh không thể lúc nào cũng trách em không cảm nhận được.”

“Xin lỗi.” Anh lại nói một lần nữa.

“Anh nói ít quá.” Mũi Lộ Ninh có chút cay, cũng không biết là vì lạnh hay vì tâm trạng sa sút, liền cảm thấy ngột ngạt. “Anh chẳng nói gì với em cả, em cảm thấy anh hoàn toàn không thích em. Rõ ràng lúc anh ở bên Đàm Gia, không phải như thế này.”

“Anh không có…” Anh giải thích một cách vô lực, nhưng nhớ tới lần trước cô nổi giận, cũng chính vì anh thấy khó giải thích quá nên đã từ bỏ việc giải thích.

Thế là anh hít sâu một hơi: “Ninh Ninh, vừa rồi em tức giận là vì Đàm Gia, đúng không? Anh không muốn nhắc đến cô ấy trước mặt em là vì tôn trọng em. Hứa Mặc nói không ai thích người yêu cũ, nhưng đây là lần thứ hai em biểu hiện cảm xúc quá khích rồi. Vừa rồi anh đang nói chuyện với Tổng giám đốc Thẩm của Thiên Tinh. Người đại diện của cô ấy quen Thẩm Dục, nên qua chào hỏi Thẩm Dục, gặp anh chỉ là ngoài ý muốn. Lúc nãy anh kéo em cũng chỉ là muốn đưa em đi chào tạm biệt Tổng giám đốc Thẩm. Anh chưa ngu đến mức kéo em đi gặp Đàm Gia.”

Cánh tay Lộ Ninh vì căng thẳng mà siết chặt lại, nhịp thở cô cũng nặng hơn: “Em chẳng có quá khích… em chỉ cảm thấy hai người rất hợp, còn em giống như kẻ chen chân.”

“Em đang nói linh tinh cái gì vậy.” Giọng Chu Thừa Sâm hơi trầm xuống: “Chuyện đã qua rồi. Anh và cô ấy đúng là từng có một khoảng thời gian, nhưng đã kết thúc từ lâu. Nếu em không thích, anh có thể không gặp cô ấy. Nhưng nếu em nói anh và cô ấy hợp hơn, anh cảm thấy em hơi quá đáng.”

“Thế còn cái này thì sao?” Lộ Ninh chạm vào nốt ruồi nơi khóe mắt mình: “Bọn họ đều nói em rất giống cô ấy.”

Giọng Lộ Ninh bỗng nhiên nghẹn lại. Nói đến đây, cô cuối cùng mới ý thức được vì sao vừa rồi mình lại thất thố như vậy.

Cô không muốn đứng trước mặt Đàm Gia, không muốn hai người bị đặt cạnh nhau để so sánh.

Từ đầu đến cuối, cô đều cực kỳ ghét việc bị coi là cái bóng của người khác.

Chu Thừa Sâm rốt cuộc cũng hoảng lên. Vấn đề này ngay lần đầu hai người gặp nhau cô đã từng nói. Khi đó anh sững người, im lặng không nói.

Sau này anh nói với cô, đó chỉ là trùng hợp.

Cô vẫn luôn tỏ ra không để tâm, nên anh cũng chưa từng để trong lòng.

Cửa thang máy mở ra rồi lại đóng lại mấy lần. Cuối cùng Chu Thừa Sâm quấn chặt lấy cô, đưa cô rời khỏi thang máy. Bãi đỗ xe tầng hầm B2, Hứa Mặc đã đứng chờ ở một bên từ lâu.

Chu Thừa Sâm đột nhiên phất tay: “Để lại chìa khóa, mọi người đi hết đi.”

Tài xế, vệ sĩ và Hứa Mặc đều cúi người, rồi lặng lẽ rời đi.

Chu Thừa Sâm mở cửa ghế phụ cho Lộ Ninh: “Lên xe đi, lát nữa sẽ cảm lạnh mất.”

Ở đây rất lạnh.

Lộ Ninh khoác áo vest của anh, quá rộng, gần như có thể che hết cả mông cô, tay áo cũng dài thượt ra một đoạn. Cô cảm thấy mình lúc nào cũng đang bị anh sắp đặt, liền bướng bỉnh không chịu lên xe. Một lát sau, cô lại nói: “Em muốn lái xe.”

Cô sợ anh lại đưa cô về nhà. Cô không muốn quay về Tây Sơn, có lẽ đã trở thành một dạng chấp niệm nào đó. Cô luôn cảm thấy nếu mình dễ dàng thỏa hiệp, thì rất nhiều chuyện sau này sẽ không còn phân rõ được nữa.

Thực ra cô đã sớm thỏa hiệp rồi. Cô trước giờ luôn mềm lòng, lúc nào cũng không thể quyết tâm với anh. Có lẽ đây cũng là chút kiên trì cuối cùng còn sót lại.

Chu Thừa Sâm bất lực bước tới ôm cô một cái: “Nghe lời đi, anh không ép em đến bất cứ đâu. Em nói muốn đi đâu, anh sẽ lái xe đưa em đi. Trên xe anh không có giày để em thay.”

Cô mang giày cao gót xuống, nghe vậy chỉ đành “ừm” một tiếng rồi lên xe.

Lộ Ninh thắt dây an toàn xong liền nghiêng đầu sang một bên. Tất cả cơn giận dữ trong mấy phút ngắn ngủi ấy hầu như đã bị tiêu hao sạch sẽ.

Cô biết có lẽ mình không nên nhắc đến chuyện này. Khi đó đã nói rất rõ ràng rồi. Bọn họ kết hôn không phải vì yêu nhau, những chuyện trong quá khứ không nên so đo.

Sự việc đã trở thành sự thật không thể thay đổi, tiếp tục truy cứu chỉ khiến cả hai thêm khó xử.

Vì vậy cuối cùng Lộ Ninh dựa trán vào cửa kính, khẽ nói một câu: “Em muốn xóa nốt ruồi đi. Em không muốn giống bất kỳ ai. Lộ Ninh chính là Lộ Ninh.”

Chu Thừa Sâm không khởi động xe ngay. Anh bật sưởi ấm, đợi nhiệt độ trong xe tăng lên một chút mới dùng tay móc lấy cằm cô, đỡ cô quay đầu nhìn mình: “Anh biết dù anh nói gì có thể em cũng không tin, nhưng thật sự chỉ là trùng hợp. Em chính là em, anh chưa từng coi em là bất kỳ ai khác. Từ đầu đến cuối, người anh thích chính là Lộ Ninh, không liên quan đến bất kỳ ai.”

Lộ Ninh im lặng một lúc, rồi gật đầu.

Anh không cần phải lừa cô.

Nhưng vì sao… cô vẫn không có cảm giác vui vẻ nhỉ?

“Anh đưa em về Vân Đình, hay là em theo anh đến Tùng Lâm, thăm Tiểu Bạch?” Chu Thừa Sâm nhìn cô mang theo chút cầu xin: “Căn hộ ở Tùng Lâm em còn chưa đến bao giờ, qua xem một chút, nhé?”

Anh lại muốn giữ cô qua đêm. Lộ Ninh cảm giác giữa cô và anh, dường như chỉ dựa vào chuyện trên giường để duy trì cảm xúc.

Mũi cô hơi nghẹt, có lẽ vẫn bị nhiễm lạnh. Cô nhỏ giọng trách một câu: “Thật ra anh đã sắp xếp xong từ lâu rồi. Em có đi hay không, anh cũng sẽ nghĩ cách khiến em đi. Anh lúc nào cũng như vậy.”

“Em lại không vui.” Chu Thừa Sâm nắm chặt vô lăng: “Ở chỗ em, chắc anh bị trừ âm mười nghìn điểm mất. Nhưng anh chỉ là muốn ở bên em lâu thêm một chút thôi. Em cũng có thể sắp xếp cho anh, nhưng em chưa bao giờ làm vậy.”

Lộ Ninh hít hít mũi: “Em không có không vui.”

Chu Thừa Sâm vẫn cau mày, dường như đang phân biệt xem câu không có này là thật hay giả.

Anh lúc nào cũng không đoán ra được cô.

Cũng không hiểu nổi rốt cuộc tình cảm là thứ gì. Ở phương diện này, anh quả thực giống như một kẻ ngốc.

Lộ Ninh đột nhiên tiến tới, nghiêng người qua ôm lấy mặt anh, rồi ghé tới cắn lên cổ anh, cắn thật mạnh một cái. Sau đó cô gục xuống trước ngực anh, thở gấp mấy hơi mới nói: “Em sắp xếp cho anh cái gì chứ. Em muốn cùng anh đi hưởng tuần trăng mật, anh làm được không? Anh có đi được không? Anh cũng vốn chẳng thích vui chơi. Em muốn cùng anh thức trắng đêm xem phim kinh dị, rồi để ban ngày anh thành gấu trúc đi làm? Em…” Lộ Ninh nghẹn lại: “Đừng nói với em là anh có thể. Anh muốn làm hôn quân chứ em không muốn làm Đát Kỷ đâu!”

Chu Thừa Sâm giữ lấy eo cô: “Em cảm thấy anh không làm được, mà có làm được thì cũng phải hy sinh những thứ khác, sau đó sẽ khiến em có gánh nặng. Vì vậy em mới thấy chúng ta không hợp, có đúng không?”

Anh nhìn chuyện gì cũng rất thấu đáo, chỉ riêng chuyện tình cảm là khiến anh quay cuồng.

Nhưng chỉ cần cô hé lộ một chút lòng mình, anh đã có thể bắt được vài vấn đề.

Lộ Ninh bất lực gật đầu: “Ừm.”

“Vậy tối nay anh xem phim với em, ngày mai ngủ cả ngày với em. Một ngày không đi làm thì trời cũng không sập. Hơn nữa lịch ngày mai vốn không nhiều.” Chu Thừa Sâm cúi đầu hôn lên trán cô: “Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như vậy. Em là vợ anh, công việc thì làm mãi cũng không hết, còn em cũng rất quan trọng với anh. Hy sinh một vài thứ để đổi lấy một thứ khác quan trọng hơn vốn là chuyện rất bình thường. Sau này chúng ta có em bé, không phải em cũng sẽ muốn anh ở nhà sao? Chẳng lẽ ngày nào anh cũng mọc rễ ở công ty?”

Ai muốn có em bé với anh…

Lộ Ninh thở dài một hơi. Có lẽ cô đúng là người rất sợ phiền phức. Cô hy vọng mọi thứ thuận theo tự nhiên, không thích cưỡng cầu. Nhưng giữa họ, chắc chắn cần một quá trình thích nghi và dung hòa, thân phận, tính cách, mọi phương diện của hai người đều khác nhau một trời một vực.

Cô gật đầu: “Được rồi, em biết rồi.”

Chu Thừa Sâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác trái tim treo lơ lửng kia rơi xuống được một chút.

Nhưng vẫn không cách nào thật sự thả lỏng.

Căn hộ ở Tùng Lâm luôn có người dọn dẹp. Tiểu Bạch được sắp xếp ở một phòng ngủ riêng. Lộ Ninh vào xem một vòng, cảm thấy Chu Thừa Sâm đúng là một người rất vô vị. Trước mắt là tông đen trắng xám lạnh lẽo, đồ trang trí mềm rất ít, trông đã thấy rất thiếu hơi người.

Hôm nay cô rất mệt. Xem Tiểu Bạch xong, cô lần lượt trả lời tin nhắn của bạn bè và nhân viên, nói mình không sao, rồi ôm quần áo đi tắm rửa.

Chu Thừa Sâm bảo người mang đồ dùng sinh hoạt và quần áo qua. Anh vẫn không yên tâm, đứng trước cửa gọi mấy vệ sĩ đi cùng tối nay lên, hỏi tỉ mỉ từng chuyện xảy ra trong buổi tối.

Vệ sĩ đã quá quen với thói quen của ông chủ, nhưng lần báo cáo tối nay lại có chút ấp a ấp úng.

“Chuyện gì… cũng phải nói hết ạ?” Vệ sĩ có chút ngại ngùng.

Ánh mắt Chu Thừa Sâm quét qua, lộ ra một tia lạnh lẽo.

Vệ sĩ hiểu ý, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: “Bạn của bà chủ nói…”

Khi đó Lương Tư Mẫn và Lộ Ninh ngồi trong phòng nghỉ nói chuyện phiếm, vệ sĩ đứng ngay ngoài cửa, không ai tránh né. Lương Tư Mẫn quen với việc có vệ sĩ theo hơn Lộ Ninh. Cô ấy cho rằng Chu Thừa Sâm sẽ không rảnh rỗi đến mức bắt vệ sĩ đi báo cáo mấy lời thì thầm giữa bạn thân. Hơn nữa câu nói kia của cô ấy rõ ràng chỉ là trêu chọc Lộ Ninh chơi thôi, với kiểu người da mặt mỏng như Lộ Ninh thì không thể làm ra chuyện đó được.

Nhưng riêng hôm nay Chu Thừa Sâm lại cảm thấy rất bất an, bất kỳ chi tiết nào anh cũng không muốn bỏ sót.

Vệ sĩ gần như phải cắn răng mà thuật lại toàn bộ lời nói.

Lương Tư Mẫn nói: “Nhưng anh ta tạo cảm giác áp bức quá nên cậu sợ? Vậy thì đơn giản mà. Lần sau để anh ta ở dưới, cậu ở trên, cậu ngủ anh ta. Không được thì tớ bảo Trình Tự gửi cho cậu ít còng tay các thứ, cậu trói anh ta lại, bắt nạt cho bõ. Anh ta không chịu thì cậu khóc, không cho anh ta chạm vào cậu.”

Chu Thừa Sâm: “…”

Anh khẽ nhíu mày, hôm nay hình như lông mày anh chưa từng giãn ra.

Anh đang nghĩ, cô thích tư thế đó sao?

Nhưng với cái tính lười của cô, có thể chống đỡ nổi năm phút hay không cũng là vấn đề.

Anh phất tay, để người ta lui xuống.

Ngồi trong phòng khách im lặng rất lâu, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.

Lộ Ninh tắm rửa xong bước ra, mặc chiếc sơ mi của anh, rồi lại đi xem Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch lúc này đã tỉnh. Cô ôm nó trong lòng, lúc đi ra thấy Chu Thừa Sâm như đang đờ người trên sofa, không nhịn được liếc nhìn anh một cái: “Anh sao vậy?”

Chu Thừa Sâm lắc đầu, quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên vỗ lên đùi mình: “Ngồi lên đây.”



Lộ Ninh: Chả hiểu kiểu gì…