Hôn Ước Ta Trả!

Chương 4



Tiếng chiêng mở trận vừa vang, đội Liễu Thê Nguyệt đã lập tức dồn người vây lấy ta.

 

Vệ Tri Hành hiểu quá rõ cách ta điều khiển ngựa và chuyền cầu, liên tiếp hai lần chặn được đường bóng sang cánh trái.

 

Có lẽ hắn muốn chứng minh rằng một khi thiếu hắn, ta sẽ chẳng thể giành phần thắng, cho nên ra tay ngăn cản đặc biệt quyết liệt.

 

Một lần nữa, hắn thúc ngựa cắt ngang trước mặt ta rồi hạ giọng:

 

“A Hành, đừng cứng đầu nữa.

 

Hôm nay cứ để Thê Nguyệt thắng một lần.

 

Lát nữa ta đưa nàng đi ăn…”

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Ta vung gậy, đ.á.n.h quả cầu lướt thẳng qua dưới bụng ngựa của hắn, chặn luôn lời còn chưa nói hết.

 

“Đang ở trên sân, xin đừng lấy tình cảm ra làm điều kiện.

 

Vệ công t.ử, chàng đang cản đường ta.”

 

Lục Ký Minh từ bên trái thúc ngựa lao tới, một mình chắn chắc hai người trong đội Liễu Thê Nguyệt.

 

Ta chớp lấy khoảng trống, đưa cầu vào khung.

 

Tiếng reo hò trên khán đài vang dậy như muốn rung cả sân.

 

Nụ cười trên môi Vệ Tri Hành lập tức đông cứng.

 

Đến nửa sau trận đấu, Liễu Thê Nguyệt nóng lòng muốn san bằng điểm số, khi tranh cầu liền cố ý ép ngựa sát vào ta.

 

Nàng hẳn tin rằng ta sẽ nể tình tỷ muội, không dám đối đầu trực diện.

 

Ta lại lập tức cất cao giọng:

 

“Liễu cô nương đã vượt vạch một lần, xin quan coi trận nhìn cho rõ!”

 

Nàng hoảng hốt ghìm cương.

 

Cùng lúc ấy, Lục Ký Minh khóa c.h.ặ.t đường lui của đội nàng.

 

Ta xoay cổ tay đ.á.n.h ngược, ghi thêm một bàn nữa.

 

Khi tiếng chiêng kết thúc vang lên, đội chúng ta đã giành chiến thắng.

 

Ta vừa xuống ngựa, Lục Ký Minh liền đem phần thưởng đưa tới.

 

Đó là một khối ngọc ấm dài hơn một thước, chưa hề được chạm khắc, quanh rìa vẫn còn lớp vỏ đá màu nâu nhạt.

 

Chất ngọc chạm vào tay rất ấm và mịn, vừa hợp để làm vật dưỡng thân cho trưởng tỷ, người vốn sợ lạnh đã nhiều năm.

 

Vệ Tri Hành bước đến, giọng nói khô khan.

 

“A Hành, ta vốn biết dù không có ta, nàng vẫn có thể thắng.”

 

Ta đón lấy khối ngọc, bình thản nhìn hắn.

 

“Ta có thắng được hay không, đó là năng lực của ta.

 

Chàng có giữ được lời hay không, đó lại là phẩm hạnh của chàng.

 

Đừng lấy bản lĩnh của ta để che đi việc chàng thất tín.”

 

Lục Ký Minh quay mặt sang bên, khóe môi dường như khẽ động.

 

Trên đường trở về thành hôm ấy, hắn cưỡi ngựa đi song song cùng ta một đoạn.

 

Bên đường có hàng bán hạt dẻ.

 

Vệ Tri Hành lại mua một túi, đuổi theo muốn nhét vào tay ta thay lời xin lỗi.

 

Túi giấy dầu dừng giữa hai người, còn ta không đưa tay nhận.

 

“Ta không còn thích thứ này nữa.”

 

Mùi hạt dẻ rang vẫn thơm ngọt như ngày trước, nhưng trong lòng ta chẳng còn chút mong muốn nào.

 

Một món từng yêu thích, chưa chắc sẽ được yêu thích mãi mãi.

 

Đối với con người, cũng vậy.

 

Ta mang khối ngọc ấm đến phường ngọc, nhờ thợ tách ra làm thành một đôi ngọc bội hình mây hạc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một miếng dành cho trưởng tỷ, một miếng ta tự giữ.

 

Khối ngọc không phải kỳ trân dị bảo, nhưng kích thước vừa đủ để tạc thành một đôi hoàn chỉnh.

 

Ta thức mấy đêm sửa bản vẽ, đến cả hướng thu nét của từng cụm mây cũng bàn bạc kỹ cùng người thợ.

 

Ngày mở tiệc sinh thần, phường ngọc cho người mang hộp gấm đến phủ.

 

Bùi Cảnh Tu thay ta nhận đồ.

 

Sau khi mở hộp, thấy Liễu Thê Nguyệt cầm một miếng ngọc lên ngắm mãi không rời, huynh ấy liền tự tiện đem miếng ấy tặng nàng.

 

Khi ta bước vào sảnh hoa, ngọc bội đã được Liễu Thê Nguyệt đeo bên hông.

 

Mẫu thân nhìn thấy ta liền cười nói:

 

“Vừa hay là một đôi, con và biểu tỷ mỗi người đeo một miếng cũng đẹp.

 

Minh Sương vốn không thiếu đồ quý, con chọn món khác tặng tỷ con là được.”

 

Ta không đáp lời bà, chỉ đi thẳng đến trước mặt Liễu Thê Nguyệt rồi đưa tay ra.

 

“Trả lại đây.”

 

Nàng theo bản năng che lấy miếng ngọc.

 

“A Hành, biểu ca đã nói miếng này tặng cho ta.”

 

“Đó là đồ của ta.

 

Huynh ấy không có quyền đem nó cho bất kỳ ai.”

 

Bùi Cảnh Tu cau mày.

 

“Chỉ là một miếng ngọc mà thôi.

 

Hôm nay là sinh thần của muội, muội nhất định phải khiến cả nhà mất vui sao?”

 

Ta nhìn huynh ấy.

 

“Người bị mất vui ở đây là ai?”

 

Ta gọi chưởng quầy của phường ngọc đến, yêu cầu ông mở phiếu đặt hàng ngay trước mặt tất cả khách khứa.

 

Trên phiếu ghi rõ người mua là Bùi Chiếu Hành, đặt một đôi ngọc bội mây hạc, một miếng tặng Bùi Minh Sương, miếng còn lại để chính ta sử dụng.

 

Sau tờ phiếu còn có bản vẽ do tay ta phác.

 

Ta hỏi chưởng quầy:

 

“Người không phải chủ nhân, chưa được cho phép đã tự ý lấy vật đặt làm đem tặng người khác, theo Luật Đại Chu nên xử lý ra sao?”

 

Chưởng quầy liếc nhìn Bùi Cảnh Tu, lấy hết can đảm mới đáp:

 

“Trước hết phải trả vật về cho chủ.

 

Nếu cố tình không trả, chủ nhân có thể báo quan, xử theo tội chiếm giữ tài vật của người khác.”

 

Trong sảnh vang lên vài tiếng cười bị cố nén.

 

Mặt Bùi Cảnh Tu đỏ bừng.

 

“Ta là huynh ruột của muội, chẳng lẽ còn ham một món ngọc của muội?”

 

“Huynh ruột lấy đồ của muội mình đem tặng cho nữ t.ử mình thương, còn đáng xấu hổ hơn kẻ ngoài lén lấy.”

 

Liễu Thê Nguyệt lập tức ngẩng đầu.

 

Bùi Cảnh Tu cũng đổi sắc mặt.

 

Bọn họ vẫn tưởng tình ý ấy được giấu kín.

 

 

Nhưng huynh trưởng biết rõ khi Liễu Thê Nguyệt ho thì phải nấu loại canh lê nào.

 

Nàng vừa nói muốn đ.á.n.h mã cầu, huynh ấy lập tức tìm đến phá đội của ta.

 

Nàng chỉ khen một miếng ngọc đẹp, huynh ấy đã dám lấy đồ của ta đem tặng.

 

Từng chuyện nhỏ ghép lại, sớm đã chẳng còn là sự quan tâm đơn thuần giữa biểu huynh và biểu muội.

 

Bùi Cảnh Tu không dám trái ý mẫu thân, người muốn tìm cho Liễu Thê Nguyệt một hôn sự cao quý.