Thái hậu có ý đem Vệ Tri Hành, người đã lớn lên bên ta từ thuở tóc còn để chỏm, cũng là vị hôn phu đã cùng ta giữ hôn ước suốt mười năm, ban cho biểu tỷ Liễu Thê Nguyệt.
Trong đại điện, không biết bao nhiêu ánh mắt đang âm thầm hướng về phía ta, dường như tất cả đều mong chờ được nhìn thấy dáng vẻ ta đau lòng rơi lệ.
Mẫu thân lấy hai chữ tình thân ra khuyên nhủ, còn huynh trưởng thì thẳng thừng yêu cầu ta nhường lại mối hôn sự ấy.
Vệ Tri Hành đứng trước mặt ta, đôi mắt đã đỏ, giọng nói cũng trở nên khàn đặc.
Hắn bảo rằng việc cưới Liễu Thê Nguyệt chẳng qua chỉ là kế quyền nghi để giúp Vệ gia vượt qua lúc khó khăn, còn người hắn thật lòng yêu thương, từ đầu đến cuối vẫn chỉ có một mình ta.
Ta nghe xong, trong lòng không còn nổi lên dù chỉ một gợn sóng.