Nàng đã yêu cầu ngươi rời đi mà ngươi vẫn dây dưa, đương nhiên có thể báo quan.”
Vệ Tri Hành tức đến l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, song không nói lại được.
Cuối cùng, hắn đặt túi hạt dẻ lên bàn, khàn giọng bảo sẽ chờ đến ngày ta đổi ý.
Sau khi hắn đi, ta đem hạt dẻ chia hết cho đám trẻ ở nữ học.
Lục Ký Minh hỏi vì sao ta không giữ lại một quả.
Ta nói hạt dẻ chưa từng có lỗi.
Chỉ là người đưa nó đến đã không còn là người ta muốn gặp.
Hắn nhìn ta một lát, rồi lấy trong tay áo ra một tấm bản đồ.
“Nếu con đường cũ đã không muốn đi nữa, nàng có muốn thử một con đường khác không?”
Trên bản đồ là dấu mực chỉ bảy huyện quanh kinh kỳ.
Đại Lý Tự mới điều tra ra số vải dùng cứu tế bị tráo bằng hàng kém phẩm chất.
Vải do phường dệt của nữ học làm ra bền chắc, vì thế được chọn thay thế nguồn cung cũ.
Lục Ký Minh phụng lệnh kiểm tra các kho dọc đường.
Trưởng tỷ cũng muốn dẫn học sinh đi xem nghề dệt và cuộc sống của nữ t.ử ở từng huyện.
Hắn hỏi ta có muốn cùng đi, phụ trách kiểm tra sổ sách, định giá và thu mua hay không.
Dưới tấm bản đồ là thư mời làm việc.
Tiền công, quyền hạn, trách nhiệm cùng thời gian đều được ghi rõ.
Đây không phải sự bố thí.
Ta cũng không phải nhận ơn riêng của bất kỳ ai.
Ta cầm lấy bản đồ.
“Bao giờ lên đường?”
“Sáng ngày kia.”
“Vẫn đủ thời gian.
Đêm mai ta sẽ bàn giao xong sổ sách ở kinh thành.”
Trong đáy mắt Lục Ký Minh thấp thoáng ý cười.
“Vậy mong Bùi chưởng quầy chỉ giáo.”
Ngày rời kinh, trời cao trong vắt, mây trôi rất rộng.
Ta cưỡi con ngựa đỏ thẫm của mình.
Trưởng tỷ cùng học sinh nữ học ngồi xe.
Lục Ký Minh dẫn quan sai Đại Lý Tự theo phía sau.
Khi đoàn người vượt khỏi cổng thành, bánh xe lăn qua tầng sương sớm mỏng như khói.
Ta vốn chỉ nghĩ chuyến đi này dùng để làm rõ những sổ sách mục nát trong kho quan.
Không ngờ đi càng xa, ta càng nhìn thấy nhiều bàn tay đang cầm khế ước mà chẳng biết phải đưa cho ai.
Ở huyện đầu tiên, số vải nhập kho đủ, sổ ghi cũng không thiếu.
Thế nhưng các phụ nhân ngày đêm dệt vải trong thôn lại nghèo đến mức không đủ tiền nộp thuế.
Ta dọn vào hậu viện phường dệt, ăn ở cùng họ, rồi mới thấy rõ thủ đoạn của giới buôn vải.
Họ dựa vào câu nữ t.ử không biết tính, dùng chiếc thước đã giấu bớt một đoạn trong tay áo để đo hàng.
Họ còn mượn danh kho quan để dọa nạt, khiến các tú nương không dám trực tiếp giao vải.
Một tấm vải phải qua nhiều tầng trung gian, qua mỗi tầng giá lại bị ép xuống.
Lục Ký Minh hỏi:
“Nếu bắt hết đám thương nhân gian lận theo luật, chuyện này đã được giải quyết chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lắc đầu.
“Năm nay bắt một nhóm, sang năm nhóm khác sẽ lại làm điều tương tự.
Chỉ bắt người không đủ.”
Trưởng tỷ để ta tự nghĩ cách.
Ta cho đặt một chiếc bàn dài trước huyện nha.
Một bên dạy dân dùng thước, nhận biết chữ trong khế ước.
Một bên trực tiếp đo và thu mua vải.
Mỗi tấm vải đều được đo công khai, phân hạng, ghi giá trước mặt người bán.
Tú nương giữ một bản biên nhận, huyện nha giữ một bản, bên mua giữ một bản.
Lúc đầu, chẳng ai dám bước tới.
Những thương nhân đứng khoanh tay nơi góc đường, cười rằng chúng ta sẽ chẳng trụ qua nổi buổi trưa.
Gần đến lúc thu bàn, một góa phụ tóc đã bạc quá nửa mới ôm nửa tấm vải thô đi đến.
Bà không biết chữ.
Ngón tay cái lau mãi trên vạt áo, rất lâu sau mới dám chấm vào nghiên mực đỏ để điểm chỉ.
Ta đếm từng đồng tiền trước mặt bà.
Giá chúng ta trả cao hơn thương nhân, nhưng cộng cả phí vận chuyển vẫn không vượt khoản kho quan vốn bỏ ra.
Bà ôm túi tiền rời đi.
Chưa hết một bữa cơm, trước cổng huyện nha đã xếp thành một hàng dài.
Khi chúng ta lên đường rời huyện, các tú nương đã tự lập phường hội.
Họ bầu người biết chữ quản sổ, lại nhờ học sinh nữ học luân phiên tới dạy.
Huyện tiếp theo nổi tiếng nhờ trồng dâu nuôi tằm, nhưng phụ nữ không được tự đứng tên thuê đất.
Ta lật từng trang huyện chí cũ phủ bụi, tìm ra một lệ đã bị bỏ quên.
Người khai khẩn đất hoang đủ thời hạn có thể ghi tên vào địa bạ.
Trong luật không hề có dòng nào nói người ấy bắt buộc phải là nam t.ử.
Chỉ là suốt bao năm, chưa có ai chịu nhận đơn của nữ nhân.
Huyện thừa hất thiếp sang góc bàn, nói rằng cho nữ t.ử đất rồi, mai sau họ cũng mang hết về nhà chồng làm của hồi môn.
Lục Ký Minh không nói nhiều, chỉ đẩy tờ thiếp trở lại trước mặt hắn.
Ta dẫn những nữ t.ử đang chờ bên ngoài lần lượt bước vào nộp khế.
Huyện thừa tức giận nói trước nay chưa từng có tiền lệ.
Ta mở điều luật, đặt ngay dưới tay hắn.
“Làm từ hôm nay, ngày mai tự khắc sẽ thành tiền lệ.”
Lục Ký Minh đứng bên cạnh nói thêm:
“Nếu huyện nha không chịu làm cũng được.
Ta sẽ tiện thể điều tra xem từ bao giờ quốc luật lại bị các ngươi tự sửa thành luật chỉ áp dụng cho nam nhân.”
Đến lúc ánh tà dương rọi vào phòng ký nhận, chồng khế đất hoang đã được đóng đủ dấu.
Người phụ nữ đứng đầu nhóm trồng dâu cầm tờ giấy mỏng, lật tới lật lui, trân trọng như đang nâng chính mảnh đất của mình.
Trên đường, ta còn gặp một góa phụ bị nhà chồng đoạt mất khung cửi, gặp một cô nương thuộc làu thi thư nhưng chưa từng được cho vào lớp học.
Họ có đôi tay khéo léo, chịu được vất vả.
Thứ ngăn họ đôi khi chỉ là một cây thước đã bị rút ngắn, hoặc một tờ đơn không ai chịu nhận.
Ta bắt đầu ghi lại mọi điều chứng kiến hằng ngày.
Trưởng tỷ đọc cuốn sổ rồi nói:
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện