Hôn Ước Ta Trả!

Chương 9



Không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.

 

Mẫu thân kinh hãi thốt lên:

 

“Đây là chuyện trong nhà, sao con lại đem đến trước mặt Thái hậu?”

 

Ta nhìn bà.

 

“Khi mẫu thân xin Thái hậu định đoạt hôn sự của con, người đâu nói đó là việc nhà.”

 

Ta quay lại, hành lễ với Thái hậu.

 

“Thần nữ thành tâm chúc Liễu cô nương cùng Vệ công t.ử kết duyên.

 

Nhưng thần nữ không muốn dùng tiền của mình để lo hôn lễ cho họ.

 

Xin Thái hậu đã đứng ra tác hợp, cũng đứng ra làm chứng.

 

Ngày nào hai nhà trả đủ nợ, ngày ấy họ muốn thành hôn thế nào cũng được.”

 

Sắc mặt Thái hậu biến đổi.

 

Bà vốn định dùng việc chỉ hôn để thể hiện lòng nhân từ.

 

Nếu lúc này ép ta giấu sổ, lời đồn ngày mai sẽ trở thành Thái hậu giúp Vệ gia cướp tài sản của một nữ t.ử.

 

Phụ thân ta đang phụng chỉ tuần tra đường sông.

 

Nữ học của trưởng tỷ lại từng được bệ hạ đích thân khen ngợi.

 

Tiếng xấu ấy, Thái hậu không thể nhận.

 

Bà lập tức truyền mở niêm phong ngay giữa điện.

 

Khế cửa hàng có đủ con dấu.

 

Giấy nợ do chính tay Liễu Thê Nguyệt ký đặt phía trên cùng.

 

Nguồn tiền làm bức bình phong cũng được chứng minh là lấy từ cửa hàng của ta.

 

Bức bình phong dù đẹp đến đâu, một khi biết đó là món quà được tạo nên bằng tiền của chủ nợ, Thái hậu cũng không thể vui vẻ nhận.

 

Bà cho người dời bình phong xuống, lạnh lùng hỏi:

 

“Đây là cách ngươi báo đáp Bùi gia?”

 

Liễu Thê Nguyệt quỳ dưới điện, vẻ ung dung thường ngày cuối cùng cũng tan vỡ.

 

Nàng thừa nhận bạc được lấy từ sản nghiệp của ta, nhưng nói mẫu thân từng hứa sẽ trả thay.

 

Ta lập tức nói:

 

“Không thành vấn đề.

 

Xin mẫu thân ký vào khế nợ.”

 

Môi bà mấp máy rất lâu, vẫn không thể thốt nên lời.

 

Bùi Cảnh Tu muốn đứng ra giải vây, ta lại cho người đưa thêm một quyển sổ.

 

“Huynh trưởng dùng năm nghìn lượng của thần nữ để kết giao đồng liêu.

 

Trong đó có một nghìn ba trăm lượng chuyển cho chủ bạ Ty Hà Vận.

 

Phụ thân thần nữ đang điều tra đường sông, huynh trưởng lại lén tặng bạc cho quan viên phụ trách việc ấy.

 

Khoản này cũng xin được tra rõ.”

 

Hai chân Bùi Cảnh Tu mềm nhũn.

 

Huynh ấy chỉ nghĩ đang dùng tiền trải đường cho tương lai, không biết người nhận bạc lại chính là đối tượng phụ thân đang điều tra.

 

Một khi khoản tiền ấy bị xác nhận, Bùi gia sẽ bị nghi có người báo tin cho quan viên phạm tội.

 

Thái hậu không muốn dây dưa thêm, lập tức truyền đình chức Bùi Cảnh Tu để chờ xét hỏi.

 

Vệ Tri Hành bước nhanh tới trước mặt ta, mắt đỏ ngầu.

 

“Nàng đã chuẩn bị tất cả từ trước?”

 

“Đúng.”

 

“Nàng biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện chỉ hôn?”

 

“Ta không thể đoán trước Thái hậu sẽ ban ai cho ai.

 

Ta đem sổ vào cung chỉ để ngăn bức bình phong được làm bằng tiền của mình trở thành thọ lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn chuyện các người có bỗng nhiên biết đúng sai hay không, ta từ lâu đã thôi hy vọng.”

 

Ta rút hôn thư khỏi tay hắn, xé làm đôi trước mặt mọi người.

 

“Vệ Tri Hành, từ giờ chàng không còn bị hôn ước ràng buộc.”

 

Sau đó ta nhìn Liễu Thê Nguyệt.

 

“Biểu tỷ, người tỷ muốn, ta đã trả lại.

 

Còn bạc tỷ nợ, xin đừng quên.”

 

Trong đại điện không còn ai có thể dùng hai chữ đại cục để ép ta im lặng.

 

Cuộc hôn nhân là do chính họ cầu xin, Thái hậu cũng đã chấp thuận.

 

Từ nay Vệ gia và Liễu gia muốn tiếp tục hay hủy bỏ, đều không còn liên quan đến ta.

 

Sau thọ yến, chuyện Bùi gia và Vệ gia trở thành đề tài trong các quán trà suốt nhiều ngày.

 

Để giữ thể diện, Thái hậu không thu hồi lời chỉ hôn.

 

Nhưng tước huyện chúa vốn định ban cho Liễu Thê Nguyệt bị hủy, chuyện nói giúp Vệ gia trước lời đàn hặc cũng không còn được nhắc tới.

 

Vệ gia vốn muốn dùng hôn sự để đổi lấy chỗ dựa, cuối cùng lại nhận về món nợ sáu nghìn lượng.

 

Vệ phu nhân trút mọi bực tức lên Liễu Thê Nguyệt.

 

Nàng cũng không còn giả vờ ngoan ngoãn.

 

Ngày cưới chưa được định, hai nhà đã cãi nhau về của hồi môn đến mức bà mối chẳng dám bước qua cửa.

 

Những lời ấy không lọt vào thư phòng biệt viện của ta.

 

Ta đang chờ phụ thân hồi kinh, không có thời gian quan tâm chuyện náo nhiệt của họ.

 

Sau khi trở về, phụ thân tự kiểm tra toàn bộ sổ sách.

 

Ông vào cung thỉnh tội, rồi lấy tiền riêng bù lại chín nghìn lượng do mẫu thân cùng Bùi Cảnh Tu đã dùng.

 

Quyền quản lý nội trạch của mẫu thân bị thu hồi.

 

Bà được đưa đến điền trang ngoài thành tĩnh dưỡng.

 

Phụ thân còn đặt gia quy mới: tài sản riêng của nữ t.ử trong phủ phải có sổ độc lập, người quản lý thay mỗi quý đều phải giao sổ, tuyệt đối không được tự ý sử dụng.

 

Mẫu thân đến biệt viện xin ta nói đỡ.

 

Bà khóc, bảo rằng năm xưa không cứu được muội muội ruột nên vẫn mang lòng áy náy, muốn coi Liễu Thê Nguyệt như con gái để bù đắp.

 

Bà lại nói Bùi Cảnh Tu là trưởng t.ử, giúp huynh ấy mở đường làm quan cũng là vì tương lai cả Bùi gia.

 

Ta rót cho bà một chén trà, không giúp bà tìm lý do để tự tha thứ.

 

“Nếu mẫu thân nợ dì một lời, người có thể dùng của hồi môn của mình chăm sóc biểu tỷ.

 

Nếu muốn giúp huynh trưởng, người cũng có tiền riêng để dùng.

 

Nhưng người đã lấy bạc của con, rồi lại muốn con cảm ơn vì người biết nghĩ cho đại cục.”

 

Tiếng khóc của bà dừng lại.

 

“A Hành, mẫu thân biết sai.

 

Con trở về nhà được không?”

 

“Con vẫn sẽ làm những gì một nữ nhi nên làm.

 

Nhưng con sẽ không trở về sống trong phủ.

 

Nếu mẫu thân thật sự nhận lỗi, hãy ở điền trang, dùng tiền của chính mình hoàn trả từng khoản.

 

Sau này, xin người đừng lấy tình thương dành cho một người làm lý do tổn thương một người khác.”

 

Ta vẫn gọi bà là mẫu thân.

 

Lễ Tết, ta vẫn đến thăm.

 

Bà ở điền trang không thiếu ăn mặc.

 

Nhưng bà không còn quyền tùy ý sắp đặt tài sản và cuộc đời của người khác.

 

Lợi nhuận từ của hồi môn của bà cũng được dùng để bù dần vào những khoản đã lấy.

 

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện