Hồng Đậu Ký

Chương 7



Vào chủ viện, hắn mới buông ta ra:

 

“Mẫu thân ta tìm nàng?”

 

“Ừ.” Ta gật đầu.

 

Hắn nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng:

 

“Bà ấy nói gì?”

 

Ta chớp mắt:

 

“Ta vốn tưởng bà ấy sẽ nói: ‘Cho ngươi năm nghìn lượng, rời khỏi con trai ta.’

 

Nếu bà ấy nói vậy, ta sẽ đáp: ‘Nhưng Thế t.ử là tình yêu cả đời của ta.’”

 

Mày hắn nhíu c.h.ặ.t hơn:

 

“Rồi sao?”

 

Ta tỏ vẻ kiên định:

 

“Vậy nên nếu muốn ta rời đi… phải tăng giá. Ba lần.”

 

Thế t.ử tức đến bật cười.

 

Nụ cười ấy đáng sợ vô cùng.

 

Khóe môi cong lên, nhưng trong mắt như ẩn lưỡi d.a.o thép, từng tấc cắt xương lóc thịt.

 

“Quả nhiên là nàng. Vậy mẫu thân ta không nhắc đến tiền, nàng trả lời thế nào?”

 

Ta thở dài:

 

“Bà nói liên hôn Mãn – Mông là tục cũ. Ngài nhất định phải cưới công chúa. Những lời sau đó… ngài cũng đoán được rồi. Còn ta — một cô nhi dân thường — có thể nói gì đây?”

 

Thế t.ử im lặng.

 

Dường như có thứ gì vô hình kéo dài ra, tách hai chúng ta — dù đứng gần trong gang tấc — lại thành hai phía.

 

Hắn nhắm mắt, xoa trán:

 

“Là ta có lỗi với nàng. Bốn năm trước, đêm đó… ta không nên chạm vào nàng.”

 

Trong lòng ta lại thấy nhẹ nhõm một chút.

 

Ít nhất lần này hắn không còn nghĩ đơn giản như trước— rằng chỉ cần ta lén lút làm ngoại thất, hoặc hạ mình làm thiếp, thì hắn có thể hưởng phúc tề nhân.

 

Ta lắc đầu:

 

“Đừng nói vậy. Ta kể ngài nghe một bí mật.”

 

11

 

Hắn nhìn ta.

 

Ánh mắt tĩnh lặng như đầm sâu, không gợn sóng.

 

Ta nói cho hắn biết— tên thật của ta là Tư Hương, quê Dương Châu.

 

Cha ta là chưởng quỹ kiêm đầu bếp của Duyệt Hương Lâu.

 

Cha học nghề từ danh trù Giang Nam, giỏi ẩm thực Hoài Dương.

 

Món tuyệt kỹ nổi tiếng nhất của ông… là yến tiệc cá nóc.

 

Từ món nguội đến món nóng đều dùng cá nóc làm nguyên liệu:

 

Tây Thi Nhũ Phật Nhảy Tường, Văn Tư cá nóc, tiểu long bao cá nóc…

 

“Ta thích nhất Văn Tư cá nóc ông làm. Nước dùng thanh. Thịt cá nóc phần lưng thái sợi mỏng, xếp dưới đáy bát sứ trắng. Trên đó lần lượt là giá tươi và sợi thịt nguội. Điểm thêm rau thuần Thái Hồ xanh biếc, rồi phủ một lớp bột sệt mỏng. Một món ăn… qua tay ông làm ra đẹp đến mê người.”

 

Thế t.ử không tỏ vẻ kinh ngạc.

 

Ngược lại, trên mặt hắn hiện ra vẻ đau lòng.

 

Ta nghẹn ngào:

 

“Ăn vào… trượt qua cổ họng xuống dạ dày êm như lụa. Đầu lưỡi tràn đầy vị tươi mềm thơm ngọt. Đó là món ngon nhất đời ta từng ăn.”

 

Ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp.

 

Năm ta tám tuổi, Đông Hưng Cư của Liễu gia muốn mở đến Dương Châu.

 

Chưởng quỹ chính là Liễu nhị thiếu.

 

Khi ấy cha ta là đầu bếp số một Dương Châu, đồng thời là hội trưởng hiệp hội t.ửu lâu.

 

Liễu nhị thiếu đến bái phỏng theo lễ, muốn mua lại Duyệt Hương Lâu của chúng ta.

 

Đó là tâm huyết nhiều năm của cha.

 

Ông thẳng thừng từ chối.

 

Liễu nhị thiếu cũng không giận.

 

Chỉ cười hì hì, để lại hậu lễ rồi ung dung rời đi.

 

Năm đó… Liễu nhị thiếu mở tiệc tại Duyệt Hương Lâu, mời hết danh sĩ trong thành tới ăn yến tiệc cá nóc do cha ta nấu.

 

Nhưng hôm ấy— bốn vị khách c.h.ế.t.

 

Quan phủ đến điều tra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngỗ tác khám nghiệm xác, kết luận: ăn phải cá nóc chưa làm sạch, trúng độc mà c.h.ế.t.

 

Cha ta từ trước tới nay chưa từng thất thủ.

 

Nhưng lần đó… ông gánh bốn mạng người.

 

Gia sản tán hết mới giải quyết được vụ án.

 

Mẹ ta ôm hận mà c.h.ế.t bệnh.

 

Cha ta sau những cú đả kích liên tiếp… không lâu cũng đi theo bà.

 

Bao năm trôi qua rồi.

 

Mỗi lần nhắc lại chuyện cũ… vẫn cảm giác như một lưỡi d.a.o thép rỉ cứa đi cứa lại.

 

Cắt đến m.á.u thịt be bét, đau tận tim gan.

 

Thế t.ử nhíu mày, dường như muốn ôm ta.

 

Ta giơ tay ngăn hắn, chống bàn ngồi xuống, chậm rãi nói:

 

“Sau khi nhà tan cửa nát, ta được sư phụ của cha thu nhận. Học nấu ăn hai năm. Nhưng ông già rồi. Năm ta mười tuổi, ông cũng bệnh nặng.

 

Trước khi qua đời, ông hỏi ta muốn làm gì.

 

Ta nói— báo thù.

 

Ông cười khổ lắc đầu.

 

Nhưng cuối cùng… vẫn sắp xếp cho ta vào Liễu gia.”

 

Từ đó, ta đổi tên thành Hồng Đậu.

 

Trở thành tiểu trù nương chuyên nấu d.ư.ợ.c thiện trong bếp riêng của Liễu gia.

 

Liễu nhị thiếu tình cờ ăn thử d.ư.ợ.c thiện của ta.

 

Từ đó không thể rời được.

 

Đích thân giữ ta bên mình.

 

Cho đến bốn năm trước.

 

Ta nhìn Thế t.ử cười: “Từ mười tuổi đến mười tám tuổi… ta hạ t.h.u.ố.c cho hắn suốt tám năm. Ngày qua ngày, năm này qua năm khác… cuối cùng cũng làm suy kiệt thân thể hắn. Hôm yến tiệc suối nước nóng… ta hạ liều mạnh, kích phát hết bệnh tích tích tụ bao năm.”

 

Thế t.ử quỳ xuống trước mặt ta, nắm c.h.ặ.t hai tay ta.

 

Lúc đó ta mới phát hiện— mình đang run.

 

Tay ta, thân thể ta… run không kiểm soát.

 

Hắn khàn giọng:

 

“Hồng Đậu… đừng nói nữa.”

 

“Không. Ta phải nói.

 

Đây là chuyện ta tự hào nhất.”

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay:

 

“Ta biết khi Liễu nhị thiếu c.h.ế.t, ta hơn nửa cũng phải chôn cùng. Dù ta không hạ độc, làm mọi thứ rất cẩn thận. Nhưng những kẻ ở trên cao kia—  không có chứng cứ cũng có thể tạo ra chứng cứ. Huống hồ ta còn đáng nghi đến vậy.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Lúc mang canh giải rượu cho ngài… thực ra ta đã mặc kệ tất cả rồi.”

 

“Tỳ Bà từng nói với ta— trong mấy quyển thoại bản nàng đọc, hoan ái nam nữ là niềm vui lớn nhất nhân gian. Khi thấy ngài muốn ta… ta nghĩ— dù sao cũng sắp c.h.ế.t rồi. Trước khi c.h.ế.t… thử một lần cũng được.”

 

Ta cúi xuống.

 

Trán tựa vào trán hắn, cười:

 

“Thế t.ử… Sách Anh.

 

Ta chưa từng hối hận chuyện đêm đó.

 

Cảm ơn ngài— đã cứu ta.

 

Cũng cảm ơn ngài… khi Liễu gia đòi người, đã bảo vệ ta.”

 

12

 

Hắn đứng thẳng dậy, ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 

Chặt đến mức ta hơi đau.

 

Giọng hắn run rẩy:

 

“Ta sẽ đến trước mặt bệ hạ từ hôn. Ta không làm Thế t.ử nữa. Ta chỉ muốn cưới nàng. Hồng Đậu… đừng rời khỏi ta.”

 

Ta bám vào cánh tay hắn, khẽ cười:

 

“Thế t.ử, ta kể những chuyện đó… không phải để cầu thương hại. Ta chỉ muốn nói— đừng xin lỗi vì lần đầu chúng ta gặp nhau. Cũng đừng mang trong lòng áy náy. Ta rất cảm kích trời cao đã ban cho chúng ta bốn năm duyên phận. Ngài cũng đừng lo ta sau này sẽ sống không tốt. Ta rất lợi hại, cũng rất thông minh.”

 

Ta dừng một chút, nói đùa:

 

“Nếu thật sự lo cho ta… thì cho ta thêm chút bạc phòng thân đi.”

 

Rõ ràng là lời đùa nghịch.

 

Vậy mà tim ta… vẫn âm ỉ đau.