Hồng Đậu Ký

Chương 8





 

Cuối cùng hán buông ta ra.

 

Rồi cúi đầu hôn ta.

 

Ta cảm thấy trên mặt mình lạnh và ướt.

 

Nhưng ta đâu có khóc.

 

Vậy… là Sách Anh khóc sao?

 

Hắn… cũng biết khóc ư?

 

Ta vòng tay ôm cổ hắn, nhiệt liệt đáp lại.

 

Đêm đó— chúng ta quấn quýt đến tận cùng.

 

Cả hai đều biết, tương lai sẽ dần xa nhau.

 

Nên như nắm cát chảy qua kẽ tay, chúng ta cố siết c.h.ặ.t khoảng thời gian bên nhau

vốn định sẵn sẽ trôi mất này.

 

“Sách Anh… Sách Anh…”

 

Ta cứ gọi tên hắn mãi.

 

Như muốn khắc đêm nay, khắc tên hắn, vào tận đáy lòng.

 

Hắn cũng không hề phiền, đáp lại từng lần:

 

“Hồng Đậu. Ta ở đây.”

 



 

Sáng hôm sau.

 

Hắn tự tay chải tóc trang điểm cho ta, rồi đưa ta ra khỏi thành.

 

Hắn để Tỳ Bà đi theo ta.

 

Còn đưa thêm hai vạn lượng ngân phiếu.

 

Cộng với số tiền ta tự tích cóp mấy năm qua— đủ để ta sống an ổn ở bất cứ nơi nào.

 

Tỳ Bà lên xe ngựa, đưa tay kéo ta.

 

Ta vừa đặt chân lên bậc xe, quay đầu— thấy hắn đứng ở đó, không nhúc nhích.

 

Tim ta đột nhiên thắt lại.

 

Ta nhảy xuống xe, ba bước làm hai, lao vào lòng hắn.

 

“Ngài phải sống thật tốt. Ta cũng sẽ sống thật tốt.”

 

Ta nói bên tai hắn.

 

“Được. Tạm biệt.”

 

Giọng hắn dịu dàng vô cùng.

 

Ta cố kìm nước mắt, cũng nói:

 

“Tạm biệt.”

 

Tạm biệt.

 

Rõ ràng là… vĩnh viễn không gặp lại.

 



 

Trên chiếc xe ngựa đi về phương Nam.

 

Ta vùi vào lòng Tỳ Bà, khóc nức nở.

 

Khóc đến khàn giọng, khóc đến kiệt sức.

 

Nàng ôm ta, an ủi: nói sẽ mãi ở bên ta.

 

Đợi khi ổn định xong, nàng nhất định giúp ta tìm người mai mối, gả cho một nam nhân tuấn tú.

 

Nàng nói: ta giàu thế này, sau này muốn ở rể sẽ có người xếp hàng— từ Hồ Sấu Tây đến sông Tần Hoài. Người nào cũng đẹp như Phan An, tài cao tám đấu.

 

Nàng vụng về an ủi ta.

 

Cho đến khi ta phì cười qua nước mắt.

 

Xe ngựa lộc cộc.

 

Sau mười năm xa cách— ta trở lại cố hương Dương Châu.

 

Năm đó Liễu nhị thiếu đ.á.n.h sập Duyệt Hương Lâu của cha ta.

 

Trên nền cũ mở Đông Hưng Cư.

 

Nhưng giờ… cũng chỉ thoi thóp sống lay lắt.

 

Ta ngồi trong quán trà đối diện, quan sát mấy ngày.

 

Khách thưa thớt.

 

Gần như vắng tanh.

 

Nghe nói trước kia Đông Hưng Cư còn có kim chủ phía sau chống lưng.

 

Sau khi Liễu nhị thiếu c.h.ế.t— chỗ dựa mất.

 

Tiệm càng ngày càng tàn tạ.

 



 

Ta tìm đến chưởng quỹ Đông Hưng Cư.

 

Nói thẳng: ta muốn mua lại tiệm này.

 

Giá công bằng.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chưởng quỹ nói chuyện với ta một lúc.

 

Rồi gật đầu đồng ý.

 

Hiện nay triều đình song thánh lâm triều.

 

Hoàng hậu họ Thôi quản nội chính.

 

Luôn khuyến khích nữ học, nữ hộ.

 

Ngay cả nữ t.ử độc thân như ta cũng có thể lập hộ, buôn bán.

 



 

Năm ta hai mươi hai tuổi, giữa mùa hè rực rỡ.

 

Duyệt Hương Lâu khai trương lại.

 

Pháo nổ rền vang.

 

Cờ rượu phấp phới.

 

Khách tấp nập không dứt.

 

Ta thầm nói trong lòng:

 

“Cha… mẹ…

 

mọi người xem— Hương Hương đã về rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

13

 

Một năm sau.

 

Ta đang nghĩ— công chúa sắp cập kê, không biết khi nào xuất giá.

 

Chợt nghe khách trong quán bàn tán chuyện lớn ở Nam Đô.

 

Tay ta đang gẩy bàn tính bỗng dừng lại.

 

Ta dỏng tai nghe.

 

Một vị khách uống cạn chén rượu:

 

“Sau lễ cập kê của Ôn Khác công chúa— bệ hạ lập tức ban thánh chỉ công khai: lập công chúa làm Thái t.ử!”

 

Một người khác phun cả rượu:

 

“Ngươi điên à? Tin đồn gì thế? Thái t.ử còn sống, lại lập đại công thôn tính Kim Trướng Hãn quốc.

 

Sao bệ hạ có thể bỏ qua hắn, truyền ngôi cho công chúa nhỏ tuổi?”

 

Có người tặc lưỡi:

 

“Ngươi không biết rồi. Thái t.ử đã treo mũ quan, lên phương Bắc— đuổi theo quận chúa Tây Lâm bộ rồi.”

 

“Thì sao?”

 

Người kia nói:

 

“Thái t.ử tuần biên vốn là chuyện thường. Dù thích quận chúa thật— đến lúc đó cưới cả quận chúa Bắc Mông về Đông cung là xong.”

 

“Tin hay không tùy ngươi. Hai ngày nữa dán cáo thị dưới thành.”

 

Người nói tin đầu cười ha hả.

 

Thấy hắn chắc chắn như vậy— mọi người bắt đầu bán tín bán nghi.

 

Có người lẩm bẩm:

 

“Thật có kẻ vì mỹ nhân mà bỏ giang sơn sao?”

 

Ta đứng đờ.

 

Trong đầu rối như tơ vò.

 

Nếu công chúa thành trữ quân— thì không thể gả sang Bắc Mông.

 

Vậy Sách Anh thì sao?

 

Cưới quý nữ trọng thần Nam Đô?

 

Hay cách cách của các bộ Bắc Mông?

 

Hay là… hắn sẽ gả sang Nam Đô?

 

Tưởng tượng cảnh Sách Anh mặc hỉ phục, đội khăn voan đỏ, từ kiệu bước xuống— ta rùng mình.

 



 

Ngày hôm sau.

 

Tỳ Bà thở hồng hộc chạy vào, kéo ta đi.

 

Ta còn chưa kịp đặt b.út xuống, cuống lên:

 

“Tỳ Bà, làm gì thế?”

 

“Mau lên Hồng Đậu! Tin kia là thật!”

 

Nàng kéo ta chạy qua dài phố, chen vào đám đông ồn ào.

 

Quả nhiên thấy cáo thị.

 

Giấy vàng chữ đen: phế Thái t.ử, lập công chúa làm trữ quân.

 

Công chúa ra cung lập phủ, tham dự triều chính.

 

Đám đông dần tản đi.

 

Ta mới hoàn hồn.

 



 

Ta quay người.

 

Thấy Vương Dật, đầu bếp của quán, đang bế con đứng ngoài đám đông, nhíu mày nói:

 

“Chưởng quỹ ra ngoài cũng không nói một tiếng. Niệm Niệm tỉnh dậy khóc suốt, ta tìm khắp nơi.”

 

Đứa bé trăm ngày tuổi trong lòng hắn khóc đến nước mũi nước mắt đầy mặt.

 

Ta vội ôm lấy con, hỏi:

 

“Đúng giờ ăn rồi, sao ngươi rảnh ra đây?”

 

Hắn trợn mắt:

 

“Người với Tỳ Bà chẳng ai đáng tin. Ta không trông, để nó khóc ngất luôn à?”

 

Ta liên tục xin lỗi.

 

Tỳ Bà cũng cúi đầu im re.

 



 

Bốn người chúng ta vừa bước vào Duyệt Hương Lâu— bên trong chật kín người.

 

Rõ ràng đều là khách đến ăn nhưng bị bỏ lỡ.

 

Vương Dật lớn tiếng:

 

“Các vị khách đừng vội!

 

Chúng tôi đều về rồi, muốn ăn uống gì cứ gọi!”

 

Ta ngẩng đầu— bỗng nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm giữa đám đông.

 

Khoảnh khắc ấy— thời gian như kéo dài vô tận.

 

Hắn chậm rãi quay lại.

 

Lộ ra gương mặt sắc nét ấy.

 

Ta như bị đóng đinh tại chỗ.

 

Ánh mắt hắn rơi lên đứa bé trong lòng ta.

 

Rồi nhìn sang Vương Dật đang nhiệt tình tiếp khách bên cạnh ta.

 

Nụ cười vốn ấm áp trên môi hắn… cứng lại.

 

Vương Dật thấy hắn vẫn đứng đó, liền đi tới cười hỏi:

 

“Khách quan ngồi bên này. Muốn ăn uống gì?”

 

Sách Anh lạnh lùng nhìn hắn.

 

Từ kẽ răng nặn ra một chữ: “Cút.”

 

Vương Dật nhíu mày:

 

“Ngươi…”

 

Tỳ Bà vụt lao ra, kéo tay hắn, lôi thẳng ra sau bếp.