14
Mu bàn tay Sách Anh nổi gân xanh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Hắn dường như tức giận đến cực điểm.
Ta chợt hiểu ra hắn đang hiểu lầm, vội bước lên một bước.
Chỉ vào đứa bé trong lòng:
“Của chàng.”
Rồi chỉ về phía sau bếp:
“Đầu bếp.”
Sách Anh sững lại.
Trên mặt lộ ra vẻ trống rỗng đến ngốc nghếch.
Lần đầu tiên ta thấy hắn đứng đơ như bị điểm huyệt.
Ta tiến tới, cho hắn nhìn đứa bé:
“Nó tên Tư Niệm. ‘Niệm’ của tư niệm.”
“Niệm Niệm…”
Hắn thì thầm như mộng du.
Như đang nhận lấy báu vật hiếm có, hắn nâng đứa bé mềm nhỏ lên.
Đứa bé mở mắt, rồi cất tiếng khóc vang dội.
Trong khoảnh khắc đó— Sách Anh như gặp đại địch.
Cả người cứng đờ, gần như hoảng hốt gọi ta:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Hồng Đậu! Nó… nó khóc rồi! Nàng nhìn đi, nó đang khóc!”
Ta bế lại đứa bé, trấn an hắn:
“Trẻ con tầm này đều phải khóc.”
Hắn khó chấp nhận:
“Nó vừa thấy ta đã khóc. Có phải không thích ta không?”
Ta giật khóe miệng:
“Có thể nó đói. Cũng có thể tã bẩn.
Hoặc đơn giản là muốn khóc một chút.
Không liên quan gì đến chàng.”
Ta dỗ đứa bé một lúc.
Nó mút ngón tay, rồi lại ngủ mất.
—
Duyệt Hương Lâu đông người, không tiện nói chuyện.
Ta ra hiệu cho hắn ra ngoài cùng ta.
Tháng Năm.
Gió ấm phảng phất hương hoa.
Trăm hoa đua nở.
Đó là mùa đẹp nhất của Dương Châu.
Chúng ta sánh vai bước dưới bóng liễu ven bờ, ánh nắng loang lổ.
Ta lên tiếng trước:
“Sao chàng lại đến Dương Châu?”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta:
“Nếu ta không đến— có phải mãi mãi cũng không biết nàng đã sinh Niệm Niệm?”
Mặt ta đỏ lên:
“Ta lần nào cũng uống canh tránh thai. Chỉ lần đó… quên mất thôi.”
Hắn nói:
“Ta không trách nàng. Ta đến Dương Châu— là để nói với nàng: ta và công chúa đã không còn liên quan gì nữa.”
Ta dừng bước.
Cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ say của đứa bé.
“Thì sao nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một bàn tay đặt lên vai ta.
Giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định:
“Ta sẽ không cưới quý nữ của trọng thần Nam Đô. Cũng không cưới cách cách của các bộ Bắc Mông. Người ta muốn cưới— từ đầu đến cuối chỉ có một người.”
Trong lòng ta dậy sóng.
Hóa ra niềm vui quá mãnh liệt… cũng có thể đau nhói.
“Người đó… có bằng lòng gả cho ta không?
Làm người vợ duy nhất của ta.”
Cổ họng ta nghẹn lại.
Không nói nên lời.
Hốc mắt nóng lên.
Hắn nâng cằm ta, nhìn thẳng vào mắt ta:
“Nàng có bằng lòng không?”
Ta c.ắ.n môi:
“Vương gia và Trưởng công chúa đồng ý sao?”
Hắn cười:
“Nếu ta chưa giải quyết xong tất cả trở ngại— thì đã không đứng trước mặt nàng, nói những lời này.
Vậy nên… nàng có bằng lòng không?”
Ta nghĩ rất lâu.
Rồi lắc đầu.
Nụ cười chắc chắn của Sách Anh vỡ vụn.
Hắn hít sâu mấy lần.
Cuối cùng hỏi:
“Vì sao?”
“Bây giờ không được. Duyệt Hương Lâu đang thời kỳ phát triển. Ta muốn noi theo Liễu gia— mở Duyệt Hương Lâu khắp nam bắc Đại Giang.”
Hắn lộ vẻ sụp đổ:
“Chuyện đó không hề mâu thuẫn với việc nàng gả cho ta.”
“Có chứ. Việc đó tốn rất nhiều tinh lực. Ta không rảnh quản chàng.”
Hắn buông tay khỏi vai ta.
Nản lòng nói:
“Được thôi.”
Nói xong— hắn quay người rời đi.
Bóng lưng cô độc và hiu quạnh.
Ta lại nhanh bước đuổi theo, kéo tay áo hắn:
“Chi nhánh thứ hai… ta định mở ở Tô Lê thành. Thế t.ử có đồng ý không?”
Ánh mắt hắn bỗng sáng lên.
Như sống lại.
Hắn véo má ta:
“Nàng trêu ta?”
“Không.”
Ta lắc đầu.
“Làm lỡ việc chàng cưới quý nữ trọng thần và cách cách các bộ— vậy ta bồi thường cho chàng một nữ phú thương. Thế nào?”
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Chỉ cần là nàng… là đủ rồi.”
Ta bế Niệm Niệm.
Tay nắm tay Sách Anh.
Chúng ta bước dưới ánh nắng ấm áp.
Trong lòng ta thầm nói:
“Cha… mẹ… mọi người xem… Hương Hương lại có nhà rồi.”
-HẾT-