Bỗng nhiên thân thể Long Hậu khựng lại giữa không trung, nàng thốt lên đầy kinh ngạc: "Cửu Tự Chân Ngôn thần thông của Đạo môn!"
Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát lắc đầu: "Không, đây là 'Cửu Tự Chân Ngôn' thần thông của Phật Giáo."
"Rốt cuộc thì ngươi muốn làm gì? Ngươi không sợ Thanh Long Giới tức giận, trừng phạt ngươi sao?"
"Tất cả những gì chúng ta làm đều là vì tương lai của Long tộc, chắc chắn Thanh Long sẽ hiểu chúng ta."
Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát bình tĩnh nhìn Hải Nhãn, trông thấy bên trong Hải Nhãn dần hiện ra một con Thủy Long. Hai mắt hắn chợt sáng ngời, long mạch trong Hải Nhãn đã xuất hiện!
Bát Bộ Thiên Long Quảng Thiên Bồ Tát hô: "Chém!"
Đại trận bao phủ Hải Nhãn lập tức hóa thành một thanh Đồ Long Bảo Đao hung hăng hạ xuống, chém vào long mạch của Đông Hải bên trong Hải Nhãn. Rầm! Long mạch nát vụn, Hải Nhãn bạo động.
Đông Hải Long Hậu trợn to mắt, tức giận quát: "Ngao Thiên, chém đứt long mạch của Đông Hải tức là ngươi đang diệt Long tộc đó!"
"Ta đang cứu vớt Long tộc!"
Nháy mắt cả Đông Hải long trời lở đất, đáy biển và đại địa ầm ầm lệch khỏi vị trí, mạch nước ngầm phun trào, trên bầu trời Đông Hải phủ kín mây đen, gió lớn cuốn phăng tất cả, cả Đông Hải dâng sóng cả cuồn cuộn.
Vô số tiên thần ẩn cư ở Đông Hải đều hoảng sợ nhìn biến hóa xung quanh. Khí cơ ở Đông hải rối loạn, khi khí cuồng bạo chưa từng thấy.
Tiếp đó, Nam Hải và Bắc Hải cũng xảy ra biến hóa tương tự.
Trong Điểu Sào trên Thiên Đình, Bạch Cẩm nằm trong suối nước nóng bỗng ngồi bật dậy, lập tức lao ra khỏi bể bơi. Một chiếc khăn tắm hoa lệ từ đằng xa bay tới, khoác lên người hắn rồi rơi xuống cạnh bể bơi.
Hai mắt Bạch Cẩm lóe lên ánh sáng nhạt, nhìn xuống dưới, tầm mắt xuyên qua Cửu Trọng Thiên nhìn chằm chằm vào tứ hải ở Địa Tiên Giới. Hắn nhìn lướt qua Đông Hải Nam Hải, Bắc Hải, sau đó tập trung vào Tây Hải phẳng lặng. Nhất định là Tây Hải đã xảy ra biến cố.
Trong Dao Trì, Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phất tay ra hiệu cho ca vũ dừng lại. Hắn búng tay, một chiếc gương tinh mỹ bay ra, trong gương không ngừng hiện lên khung cảnh ở tứ hải. Đông Hải, Nam Hải, Bắc Hải đang làm gì? Chẳng lẽ là bởi vì mình tặng Tây Hải Vương Đạo Thần Châu làm bọn hắn bất mãn?
Ngọc Hoàng Đại Đế lập tức chìm vào suy tư. Hạo Thiên còn cái gì dỡ ra được nhỉ? Hình như tất cả những thứ đáng giá đều bị mình mượn đi thế chấp cho ngân hàng rồi!
Nếu không phải ngân hàng không cần Lăng Tiêu Bảo Điện thì trẫm đã thế chấp luôn rồi. Tiêu tiền sướng ghê, tiêu tiền mãi thì sướng mãi.
Trong lúc Ngọc Hoàng đang lảm nhảm trong lòng, Hạo Thiên và Dao Trì đang du sơn ngoạn thủy dưới Hạ Giới đồng thời dừng bước. Hai người cũng chú ý tới sóng dao động ở tứ hải.
Dao Trì đanh giọng nói: "Long mạch ở Đông Hải, Nam Hải và Bắc Hải đều bị chém đứt, e là Tây Hải đã xảy ra chuyện."
Hạo Thiên Thượng Đế nhắm mắt, sau đó bỗng mở choàng mắt, giận dữ quát: "Tây Hải to gan!"
Dao Trì vội vàng hỏi: "Sao vậy?"
"Lượng kiếp bắt đầu, thiên cơ không rõ, Tây Hải nhân cơ hội phản bội Thiên Đình, đầu quân vào Phật Giáo.
Hiện giờ Đông Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương và Bắc Hải Long Vương đang đại chiến với Bát Bộ Thiên Long của Phật Giáo trong Tây Hải.
Đám Thái Bạch Kim Tinh, Thân Công Báo cũng đang chiến đấu vì tôn nghiêm của Thiên Đình ta."
"Ngọc Hoàng thì sao?"
Hạo Thiên Thượng Đế sầm mặt nói: "Đừng nhắc đến hắn nữa."
Dao Trì cất giọng bất thiện: "Đây là Thiện Thi của ngươi hả? Suốt ngày ca múa thái bình?"
Hạo Thiên hậm hực nói: "Chẳng phải Trương Bách Nhẫn do ngươi dạy sao?"
"Ta thấy đây là bản tính của ngươi thì có!"
"Được rồi! Ngươi nói thế nào là thế ấy!"
"Chúng ta mới ở bên nhau mấy lượng kiếp, vậy mà ngươi đã bắt đầu qua loa lấy lệ với ta?"
"Ta không hề. Thôi, lát nữa nói tiếp."
"Ngươi không còn gì để nói với ta nữa đúng không?"
"Ngươi đừng có vô lý!"
"Bây giờ ngươi chê ta gây gổ vô lý rồi hả?"
Hạo Thiên cạn lời nhìn Dao trì, mệt tim quá đi! Đột nhiên hắn hơi hâm mộ Ngọc Hoàng Đại Đế, ngồi trên Thiên Đình vẫn tốt hơn.
"Ngươi còn muốn nói gì nữa?"
Vẻ mặt Hạo Thiên Thượng Đế thoáng thay đổi, đột nhiên hắn ngẩng đầu nói: "Có đạo hữu tới!"
Dao Trì lập tức lại khôi phục khí chất sang quý dịu dàng, nụ cười dịu dàng nở trên môi.
Một lão giả gầy gò im hơi lặng tiếng xuất hiện trên bầu trời, bước từng bước xuống dưới, sau đó chắp tay nói: "Bái kiến Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Vương Mẫu!"
Hạo Thiên và Dao Trì cùng chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến Côn Bằng sư huynh!"
Ba người đứng nhìn nhau, bầu không khí trong thiên địa bỗng trở nên nặng nề, ngưng trệ trong nháy mắt, tựa như mảnh thiên địa này không thể dung chứa sự tồn tại của ba người, có thể sập trời lở đất bất cứ lúc nào.
Hạo Thiên Thượng Đế khẽ mỉm cười hỏi: "Côn Bằng sư huynh đến ngăn cản ta sao?"
Côn Bằng Yêu Sư cười ha hả: "Đừng nói ngăn cản.
Ta chỉ tìm sư đệ luận đạo mà thôi. Tiểu bối đánh cờ không đến mức khiến sư đệ ra tay."
Bầu không khí nặng nề trong thiên địa lập tức thả lỏng.
Hạo Thiên Thượng Đế chỉ tay, trong núi rừng thình lình mọc lên một tòa lương đình, mái cong góc đấu, khắc rồng vẽ phượng, vô cùng hoa lệ. Trong lương đình có một bàn cờ.
Hạo Thiên vừa cười vừa nói: "Nghe nói sư huynh giỏi mưu toan lòng người, ta cũng muốn đánh một ván cờ với sư huynh."
Hắn chìa tay: "Mời sư huynh!"
Hai người đi vào trong lương đình, cầm quân đen quân trắng bắt đầu đánh cờ.
Dao Trì đứng bên cạnh Hạo Thiên nhìn ván cờ, dáng vẻ hiền thục, không nói một câu.
Hạo Thiên Thượng Đế cất lời: "Đã đánh cờ sao có thể thiếu trà ngon. Dao Trì, ngươi đi pha một ấm trà đến đây."
Dao Trì dịu dàng đáp: "Được!" sau đó xoay người đi bước nhỏ ra ngoài.
Chương 816: Nhất định sẽ trấn áp ngươi
Côn Bằng Yêu Sư khen ngợi: "Sư muội hiền lương thục đức, dịu dàng uyển chuyển. Sư đệ thật có phúc."
Hạo Thiên Thượng Đế cười sang sảng: "Phải dạy chứ, không nghe lời thì răn dạy một trận, dần dà sẽ tốt thôi."
"Sư huynh, đến lượt ngươi hạ cờ."
Côn Bằng Dược Sư nhìn bàn cờ, nói: "Nước cờ của sư đệ bộc lộ sự sắc bén, ngươi muốn giết rồng đây mà!"
"Sư huynh thận trọng lão làng, ẩn giấu sát khí, khiến sư đệ vô cùng kính phục."
"Sư đệ cho rằng ai sẽ thắng ván cờ này?"
"Vậy thì phải xem người ngoài ván cờ."
"Tam giới đều nằm trong ván cờ, làm gì có ai ngoài ván cờ? Sư đệ, ngươi sắp thua rồi."
"Sư huynh lấy chúng sinh tam giới làm quân cờ, nhưng có vài quân cờ ngươi không khống chế được."
Hạo Thiên Thượng Đế đè ngón tay lên một quân cờ trắng.
"Chiếp!" Trên bàn cờ loáng thoáng vang lên tiếng hạc kêu, một con Bạch Hạc Lượng Sí bay thẳng lên, mấy quân cờ đen xung quanh vỡ 'rắc rắc rắc' dưới tầm bao phủ của Bạch Hạc.
Côn Bằng Yêu Sư mỉm cười lên tiếng: "Nếu không khống chế được thì phế bỏ nó."
Côn Bằng Yêu Sư tùy ý hạ một quân cờ đen, đặt bộp bên cạnh quân cờ trắng. Trên quân cờ đen tỏa ra một đạo kim quang, hình thành một tấm lưới màu vàng phủ lên Bạch Hạc, kéo vào trong bàn cờ.
...
Trên Thiên Đình, Bạch Cẩm đi ra ngoài Điểu Sào, vươn tay về phía Tây ấn một phát. Một bàn tay màu xanh xuyên qua Cửu Trọng Thiên, túm lấy Tây Hải.
Đột nhiên bàn tay màu xanh trở nên vặn vẹo rồi biến mất không còn tăm hơi. Một vị Phật Đà đầu đầy bướu ngưng hiện từ hư không, xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm đanh mặt nói: "Đa Bảo Như Lai Phật!"
Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Câu Trần Đại Đế, với thân phận của ngài thì cần gì phải làm khó tiểu bối?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn Như Lai Phật Tổ, sắc mặt khó coi: "Sư huynh, có cần phải làm khó nhau như vậy không?
Tây Hải công khai phản bội, Thiên Đình mất sạch thể diện, chẳng khác nào tát sư thúc một phát đau điếng!"
Như Lai Phật Tổ nở nụ cười nhẹ, thân ảnh to lớn mờ dần rồi biến mất trên bầu trời.
Một khắc sau, Đa Bảo ăn mặc giản dị xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm. Hắn nói: "Sư đệ có muốn đánh một ván cờ với ta không?"
Bạch Cẩm im lặng giây lát, thở dài một hơi rồi chìa tay mời: "Mời sư huynh vào trong!"
Hai người đi về phía Điểu Sào, ngồi ở trước bàn tròn bên cạnh hồ nước. Về chuyện chơi cờ chẳng qua chỉ là lấy cớ mà thôi, sau khi ngồi xuống hai người cũng không nói tới chuyện chơi cờ.
Đa Bảo Như Lai Phật Tổ mỉm cười nói: "Sư đệ vậy mà giao Lạc Bảo Kim Tiền cho Thân Công Báo, chính là do đoán được Tây Hải sẽ đầu nhập cho phương Tây?"
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Không sai, lúc trước đúng là có suy đoán, nhưng không ngờ động tác của các ngươi lại nhanh như vậy cho nên chuẩn bị cũng không đầy đủ. Trong dự đoán của ta hẳn là sau Tây Du lượng kiếp thì Tây Hải mới đầu nhập cho phương Tây, mượn thế đại hưng không thể ngăn cản."
"Sớm cũng tốt, muộn cũng tốt, đều là kết cục đã định.
Không biết sư đệ suy đoán từ đâu mà ra?"
Bạch Cẩm vuốt tóc một cái, nói: "Chắc nhờ trực giác!"
Đa Bảo Như Lai cười ha hả nói: "Phật Giáo ta tìm mọi cách mưu đồ vậy mà lại bị trực giác của ngươi cảm nhận được."
Bạch Cẩm lộ ra một nụ cười thật thà nói: "Sư huynh, ngươi hiểu ta mà. Lúc ở trong Tiệt Giáo ta đã có một loại bệnh, loại bệnh này ta gọi là chứng hoang tưởng bị hại. Bệnh này vừa phát tác ta liền cảm giác toàn bộ điêu thần luôn muốn hại ta. Lần trước đi Tây Hải một chuyến, bệnh này lại phát tác làm cho tâm thần ta không yên, tự nhiên cũng chú ý tới nhiều người ở Tây Hải."
Đa Bảo Như Lai cười ha hả nói: "Bệnh này ngược lại rất thú vị, nhưng sư đệ, có bệnh thì phải trị, kéo dài thì không tốt."
"Đa tạ sư huynh quan tâm! Thiên địa bất công, bệnh này không thể chữa được!” Bạch Cẩm bất đắc dĩ thở dài.
Đa Bảo Như nhìn về phía dưới nói: "Sư đệ, chuyện Tây Hải đã không thể vãn hồi, ván này là ta thắng."
"Sư huynh, vậy cũng chưa chắc!"
"Ồ! Sư đệ còn có thủ đoạn khác?”
"Sư huynh ở chỗ này, cho dù ta có thủ đoạn cũng không phát huy được!"
Đa Bảo Như Lai mỉm cười nói: "Ta biết sư đệ còn có một át chủ bài là đại đội chấp pháp, nhưng hiện tại bọn hắn cũng không rảnh bận tâm đến Tây Hải.”
Bạch Cẩm híp mắt một chút nói: "Có lẽ Nhiên Đăng và các Phật Giáo đại năng khác không ngăn được đại đội chấp pháp."
"Nếu thêm Yêu Thánh Yêu tộc thì sao?"
Bạch Cẩm biến sắc, Yêu Thánh Yêu tộc đều là Chuẩn Thánh thượng cổ, Bạch Trạch còn là đại năng giả hiếm có ở hồng hoang. Yêu tộc và Phật Giáo liên thủ thì đúng là có thể ngăn được đại đội chấp pháp.
Bạch Cẩm cảm thán nói: "Sư huynh quả là một chút cơ hội cũng không cho ta mà! Nhưng muốn nói tất thắng thì còn hơi sớm."
"Sư đệ còn có thủ đoạn gì nữa?”
"Trong Tây Hải còn có Thân Công Báo, hắn cũng không đơn giản như vậy!” Thân Công Báo, trong đầu Đa Bảo Như Lai theo bản năng hiện lên một trung niên bỉ ổi với hai bên râu ria, một hạng người láu cá, hắn còn có thể có thủ đoạn gì?
...
Trong biển sâu Tây Hải, rất nhiều Long Vương đại chiến, dòng nước ngầm cuồn cuộn không ngớt.
Đông Hải Long Vương Ngao Quảng phẫn nộ kêu lên: "Ngao Khâm, ngươi nghiền nát long mạch của Đông Hải ta, thù này không đội trời chung."
Nam Hải Long Vương phun ra một ngụm, từng giọt nước xuyên qua lân giáp của Long Phật phía trước, trong nháy mắt máu tươi bắn tung tóe, thủy quang màu lam từ trong cơ thể Long Phật xuất hiện, vây quanh giam cầm Long Phật.
Nam Hải Long Vương cũng quay đầu nhìn về phía Thủy Tinh Cung, ánh mắt xuyên qua hải vực trăm triệu dặm, phẫn nộ gào thét nói: "Ngao Khâm, cho dù ngươi đến Phật Giáo, ta cũng nhất định sẽ trấn áp ngươi."
Bắc Hải Long Vương cũng phẫn nộ nhìn về phía Tây Hải Long Vương, ra tay tàn nhẫn hơn vài phần.
Chương 817: Phá vỡ phong tỏa Tây Hải
Giọng nói to lớn của Ngao Khâm vang lên: " Long mạch Đông Hải, Nam Hải, Bắc Hải đã đứt, từ nay về sau Tứ Hải tách ra, số mệnh độc lập!"
Ngao Liệt giơ cao Vương Đạo Thần Châu, quát: "Tây Hải ta là Tứ Hải Long Vương do Thiên Đình sắc lệnh, Vương Đạo Thần Châu do Thiên Đế ban tặng, khí vận Tứ Hải đều quy về Tây Hải."
Long mạch vỡ vụn, khí vận Đông Hải, Nam Hải, Bắc Hải tán loạn.
Ngang~
Tây Hải vang lên một tiếng long ngâm, một con Thần Long hư ảo từ trong Hải Nhãn lao ra, thân thể còn ở trong Hải Nhãn mà đầu thì đã vươn lên cao khỏi mặt biển, há cái miệng lớn nuốt chửng khí vận của Đông Hải, Nam Hải, Bắc Hải.
Tam Hải Long Vương tức giận, nhưng giờ phút này lại không có biện pháp gì.
Sắc mặt Thái Bạch Kim Tinh chợt hiện lên một cỗ huyết sắc, trong mắt mang theo lửa giận, Tây Hải Long tộc lại có thể lấy danh nghĩa bệ hạ mà chiếm đoạt khí vận của Tam Hải còn lại.
Bởi vì cấp tốc tiêu hao thần lực, sắc mặt Thân Công Báo có chút trắng bệch, hắn ngẩng đầu nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát từ bi quang minh trên bầu trời, trong lòng cảm thấy mệt mỏi. Chuẩn Thánh cảnh ở Tây Hải hiện tại không thể địch nổi, đủ để trấn áp toàn bộ Tây Hải.
Giọng nói của Đông Hải Long Vương Ngao Quảng vội vàng truyền đến: "Thân Công đạo hữu, nhất định phải phá vỡ phong tỏa Tây Hải, bằng không khí vận của Tam Hải ta đều sẽ bị Tây Hải cắn nuốt."
Thân Công Báo hít sâu một hơi, lớn tiếng hỏi: "Đông Hải Long Vương, nếu ta phá vỡ phong tỏa Tây Hải, phải chăng các ngươi sẽ có thể trấn áp khí vận Tam Hải?"
Đông Hải Long Vương đột nhiên quay đầu nhìn về phía Thân Công Báo, ngươi là nít ranh bị ngốc à? Loại chuyện này sao có thể hét ra như vậy? Đây không phải là để cho bọn hắn có lòng phòng bị ư?
Nam Hải Long Vương hét lớn: "Thân Công đạo hữu, nếu ngươi có thể phá vỡ phong tỏa của Tây Hải, ngày sau ngươi chính là khách quý của Tam Hải Long Cung ta!"
Trong một mảnh hải vực, từng tòa băng sơn ầm ầm mọc lên từ mặt đất, đâm tới Tây Hải Long Vương.
Thân hình Tây Hải Long Vương chợt thu nhỏ lại, linh hoạt đi vào trong băng sơn.
Băng sơn sắc bén giống như lưỡi dao sắc, vô tận đâm lên trên, vô cùng hoành tráng. Đồ Sơn Tích Ngọc ở giữa băng sơn cầm một cây mộc trượng đứng thẳng, chín cái đuôi lay động phía sau.
Băng sơn thông thiên triệt địa nhanh chóng đâm lên cao, cách mặt biển chỉ ngàn thước, băng sơn đột nhiên vô thanh vô tức hóa thành bột huỳnh quang phiêu tán.
Xa xa thân hình của Tây Hải Long Vương hiện lên, giọng nói to lớn vang vọng: "Phong tỏa Tây Hải chính là quyền hành của Long Vương ta, đây là quyền hành Tổ Long lưu lại."
Phật quang vô lượng của Quan Thế Âm Bồ Tát nở rộ chống lại Lạc Bảo Kim Tiền, giọng nói từ bi ôn hòa vang lên: "Hãy hỗ trợ nhau! Đừng tranh đấu nữa, miễn tạo thương vong."
Thân Công Báo xoay cổ cành cạch, ha ha nói: "Từ Hàng sư tỷ, các ngươi nói Tây Hải không thể đánh vỡ, ta cũng không tin."
Từ Hàng cúi đầu nhìn Thân Công Báo một cái, sau đó lập tức quay đầu đi, lên Phong Thần Bảng thì tu vi không có cách nào tiến thêm, hiện tại một nhà chúng ta không phải là người cùng một thế giới.
Từ Hàng bình tĩnh nói: "Nếu Ngoại Giao Thần không tin thì có thể thử một lần. Lạc Bảo Kim Tiền cũng không thể trả lại cho ngươi."
"Sư tỷ ngươi vẫn luôn khinh thường ta sao! Phá vỡ phong tỏa Tây Hải rất khó chắc?" Thân Công Báo cười lạnh một tiếng, hiện tại chỉ có thể liều mạng, không thể làm sư huynh thất vọng!
Trên người Thân Công Báo hiện ra một cỗ khí tức bạo ngược. Oanh! Cả người hắn đột nhiên nổ tung, trực tiếp tan xương nát thịt.
Yêu ma và tiên thần đang trong đại chiến đều khiếp sợ, chuyện gì xảy ra vậy? Sao một lời không hợp đã tự sát?
Quan Thế Âm Bồ Tát cũng nhíu mày một chút theo bản năng, sau đó kinh hãi kêu lên: "Không ổn!" rồi vội vàng ngẩng đầu nhìn lên trên.
"Ngao!" Tây Hải Long Vương nhất thời phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân thể rồng khổng lồ quay cuồng trong Tây Hải, trên trán hiện lên một đạo bạch quang sáng ngời.
Đồ Sơn Tích Ngọc cũng dừng tay, trong lúc nhất thời không hiểu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Khoảng cách ngàn thước dưới mặt biển Tây Hải, một đạo Chân Linh màu tím lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, toàn bộ mặt biển Tây Hải đều đang run rẩy.
Thái Bạch Kim Tinh kinh hô: "Thân Công đạo hữu muốn mượn lực tiếp dẫn của Phong Thần Bảng để phá vỡ phong tỏa của Tây Hải."
Phong Thần Bảng tất nhiên có thể đại phá phong tỏa của Tây Hải, nhưng đau đớn trong đó cũng có thể hình dung được. Phong tỏa lực của Tây Hải và tiếp dẫn lực của Phong Thần Bảng đồng thời tác dụng lên Chân Linh, Chân Linh của Thân Công Báo phải chịu đựng lực lượng của hai bên tới lôi kéo, quả nhiên là một cú đánh xé rách linh hồn.
Vù! Một đạo quang trụ tử sắc rơi xuống từ trên Thiên Đình, bao phủ Chân Linh của Thân Công Báo ở Tây Hải.
Ánh mắt Ngao Hán lộ ra vẻ tuyệt vọng, từ trên trán bay ra một viên long châu. Ầm! Long châu chia năm xẻ bảy, một cỗ thủy triều long khí bao phủ Tây Hải, toàn bộ Tây Hải bỗng chấn động, tiên thần yêu ma cũng mơ hồ nghe thấy âm thanh vỡ tan.
Đã không còn nhìn thấy chân linh của Thân Công Báo trong quang trụ tử sắc nữa. Quang trụ tử sắc cũng theo đó mà mờ dần rồi biến mất.
Long thể khổng lồ dài vạn mét của Ngao Khâm đổ ầm xuống, nện vào tàn tích của Long Cung.
Ngao Thốn Tâm và toàn bộ Tây Hải vô cùng kinh hãi, Long Châu vỡ rồi?
"Phụ vương!"
"Ngao Khâm!"
…
Chương 818: Làm hỏng chuyện tốt của ta
Ngao Thốn Tâm và Long Hậu lập tức bay tới, đáp xuống trước long đầu to lớn của Ngao Khâm, nhẹ đặt tay lên liên tục truyền linh lực vào trong cơ thể của hắn.
Hai mắt Ngao Khâm nhắm nghiền, sắc mặt đau đớn.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
...
Tây Hải nổ tung thành ba cột nước tạo thành một cơn lốc xoáy ngập trời, long uy cuồn cuộn bao phủ Tây Hải.
Đại ấn bay ra từ trong cơ thể của ba vị Long Vương lần lượt phi thẳng về phía Đông Hải, Nam Hải và Bắc Hải, hóa thành ngọn núi thần phong san sát, trấn áp bầu trời tam hải, khí tức tán loạn lập tức đọng lại rồi dần chìm xuống.
Ngao Quảng và ba vị Hải Long Vương khác thầm thở phào một hơi, ổn định lại khí vận sau đó nổi giận đùng đùng. Tây Hải Long Vương, lần này tội của ngươi không nhẹ.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Ngao Hán, Ngao Thanh, Ngao Thương và ba vị Long Phật cùng xông tới Tây Hải.
Ngao Quảng tức giận hét lớn: "Ngao Hán, ngươi xuất thân từ Đông Hải, vậy mà lại tính kế Đông Hải như thế, hôm nay ta nhất định sẽ không tha cho ngươi."
Trên đầu Bát Bộ Thiên Long Vương Ngao Hán đội vương miện tức giận trừng mắt nhìn Ngao Quảng, lớn tiếng nói: "Ngao Quảng, ngươi tưởng ta sợ ngươi sao? Một con rồng tham sống sợ chết như ngươi lại dám ăn nói ngông cuồng ở đây."
Hai mắt Ngao Quảng lóe lên kim sắc, Long tộc đại thần thông Kinh Thiên Chi Kiếp!
Ngao Hán lộ ra vẻ sợ hãi, lập tức thu nhỏ thân ảnh lại rồi chạy trốn.
Ầm! Khu vực xung quanh Ngao Hán lập tức nát bấy, Hỗn Độn Khí thôn phệ tất cả mọi thứ.
Nam Hải Long Vương, Bắc Hải Long Vương xuất toàn lực tấn công Ngao Thanh và Ngao Thương, không chút lưu tình, Long Vương chi uy trấn áp Tây Hải.
Ba người Ngao Hán tức khắc rơi vào thế hạ phong, không khí hỗn loạn nuốt chửng mọi thứ.
...
Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Thân Công Báo đúng là ghê gớm, nếu hắn không thể đả thông phong tỏa của Tây Hải thì đó không phải là người ta quen, thua ta cũng nhận."
Đa Bảo Như Lai bình tĩnh nói: "Ta thừa nhận ta đã đánh giá thấp hắn, chỉ vì đả thông phong tỏa của Tây Hải mà dám chịu nỗi đau đau xé rách Chân Linh. Bản tính quả quyết của hắn không phải người thường có thể so sánh được. Nếu hắn không lên Phong Thần bảng thì cũng sẽ có chỗ đứng trong đại năng giả ở tam giới.
Mặc dù hắn đã phá vỡ phong tỏa của Tây Hải nhưng bốn biển bị chia cắt, Tây Hải rồi cũng về Tây, cuối cùng ngươi vẫn thua thôi."
Bạch Cẩm thu liễm nụ cười, sắc mặt ngưng đọng, lần này sư huynh thật sự nghiêm túc rồi! Làm thế nào phá cục bây giờ?
Suy nghĩ thoáng hiện trong đầu Bạch Cẩm, dường như hắn có chút hối hận. Nếu ở đó, chỉ cần một mình hắn cũng đủ trấn áp Tây Hải rồi, nhưng hiện tại hắn không thể làm gì được!
Bạch Cẩm bất lực nói: "Nước đi của sư huynh cao tay, ván này ta thua rồi."
Đa Bảo Như Lai nở nụ cười nói: “Sư đệ, nước của hồng hoang rất sâu, âm mưu quỷ kế liên miên, một ván đánh xuống sẽ kéo theo vạn năm, ngươi không thể khống chế được!
Nghe lời khuyên của sư huynh, hãy thanh tu cho thật tốt, đừng có tự cao tự đại nhúng tay vào đại thế của hồng hoang, tránh rước họa vào thân."
Vẻ mặt Bạch Cẩm có chút cổ quái, cách nói này thật quen thuộc!
"Ta không khống chế được, cho nên sau này cứ để sư huynh tới đi.
Giọng nói uy nghiêm Đa Bảo Như Lai vang lên: “Âm mưu quỷ kế không phải là điều ta muốn!
Tác phong của ta là dương mưu, đường đường chính chính trấn áp đại thế nên mới bất bại."
Bạch Cẩm nhếch miệng, nhìn xem trên người ngươi có chỗ nào đường đường chính chính không?
Từng ý nghĩ lần lượt xoay chuyển trong đầu, ván này ta thua nhưng chúng ta vẫn chưa xong đâu, cứ đợi ta trả thù đi! Haha… đã tới lúc thu lưới ở Phật giáo rồi.
…
Bên trong Tây Hải, ngay khi đám tiểu yêu đang kinh ngạc trước sự quả quyết của Thân Công Báo thì bên trong hậu cung bỗng xẹt qua một đạo quang mang hỏa hồng nện xuống đầu Ngao Liệt. Ầm! Hồng quang bắn ra.
"A!" Ngao Liệt kêu thảm một tiếng, nhanh chóng rơi xuống bên dưới, hắn ném Vương Đạo Thần Châu trong tay ra.
Hồng quang xoay quanh một vòng trên không trung, hóa thành vòng ngọc rơi vào tay Vạn Thánh Công Chúa.
Vạn Thánh Công Chúa đầu đội mũ phượng, vai choàng khăn quàng đeo vòng ngọc vào tay, sắc mặt có chút lo lắng, không biết việc này là đúng hay sai. Nhưng nàng đã không còn đường lui, đắc tội với Tây Hải thì tất nhiên phải tạo quan hệ tốt với Thiên Đình.
Cửu Đầu Trùng bay thấp xuống cầm Vương Đạo Thần Châu đứng bên cạnh Vạn Thánh Công Chúa.
Cảnh tượng này lập tức đã khiến chúng tiên thần choáng váng, ngay cả đại trận giữa tiên thần và yêu ma cũng tạm dừng.
Từ Hàng bỗng quay đầu nhìn về phía hậu cung, nhìn chằm chằm Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Trùng, trong lòng dâng lên một cỗ tức giận, tại sao vẫn còn yêu tiên ở trong hậu cung vậy chứ? Rốt cuộc Tây Hải Long tộc muốn làm cái gì?
Ngao Liệt lắc đầu cho tỉnh táo, quay lại đã thấy bản thân đứng chung một chỗ với Cửu Đầu Trùng và Vạn Thánh Công Chúa. Trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng lúc trước, hắn lập tức tức giận quát lớn: "Tiện nhân, ngươi dám làm hỏng chuyện tốt của ta!"
Trên tay hắn xuất hiện một thanh Long Lân tiên kiếm, thân như du long phóng tới, tiên kiếm sắc bén nhắm thẳng vào Vạn Thánh Công Chúa, không chút lưu tình.
Thân ảnh Cửu Đầu Trùng nháy mắt xuất hiện trước người Vạn Thánh Công Chúa, đá ra một cước. Ầm! Ngao Liệt lập tức bay ngược trở lại, đập ngã một tòa cung điện.
Thực lực Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong trực tiếp nghiền ép Ngao Liệt.
Chương 819: Không cẩn thận câu thông Thiên đạo
Cửu Đầu Trùng lớn tiếng: "Ngao Liệt, Vạn Thánh là của ta."
"Khụ Khụ!" Ngao Liệt từ phế tích đứng dậy, hai mắt tràn đầy lửa giận, gian phu dâm phụ!
Mặc dù hắn không thích Vạn Thánh Công Chúa, nhưng nàng lại dám gặp riêng gian phu này vào ngày đại hôn. Ngao Liệt cảm thấy mất hết mặt mũi, phẫn nộ nói: "Đồ gian phu dâm phụ, ta phải giết chết các người. Nói rồi hắn lập tức hóa thành Bạch Long tấn công Cửu Đầu Trùng."
Ánh mắt Cửu Đầu Trùng ngưng lại, phía sau hiện lên một con quái điểu chín đầu. Ngao~ chín cái đầu của quái điểu đồng thời gầm lên một tiếng rồi lao về phía Ngao Liệt. Sóng âm kinh khủng cuốn trôi tất cả, Ngao Liệt ở trong sóng âm giống như cá chạch, ngửa mặt lên quay ngược trở lại tấn công. Ầm ầm ầm ~ lân giáp trên người vỡ nát liên tục, máu tươi tràn ra, sau đó lại nện mạnh vào phế tích, không rõ sống chết.
Ngao Thốn Tâm ở bên ngoài bỗng quay đầu lại, ánh mắt rưng rưng bi thương kêu lên: “Tam ca!”
Cửu Đầu Trùng giơ cao Vương Đạo Thần Châu, lớn tiếng hô: “Thái Bạch Kim Tinh, chỉ cần Thiên Đình nguyện ý bảo hộ ta và Vạn Thánh vô ưu, ta sẽ phá hủy hạt châu này!”
Ngao Khâm đột nhiên mở long nhãn, giận dữ hét lớn: “Ngươi dám!”
Cửu Đầu Trùng bình tĩnh nói: “Tây Hải Long Cung ta còn dám xông vào, có chuyện gì mà ta không dám?”
Quan Thế Âm Bồ Tát vội nói: “Thiện tín không nên kích động, chỉ cần ngươi không phá hủy thần châu, ta dùng danh nghĩa Phật Giáo đảm bảo phu thê các ngươi một đời vô lo.”
Cửu Đầu Trùng im lặng, âm thầm cười lạnh trong lòng. Mụ nội nó, ngươi và tên Ngao Khâm này là người cùng một giuộc. Ta mà tin lời ngươi, đến ta cũng không biết mình sẽ chết thế nào.
Thái Bạch Kim Tinh đứng trong đống đổ nát, chống kiếm nghiêm túc nói: “Ta lấy danh nghĩa Thiên Đình ra đảm bảo, nếu phu thê các ngươi không vi phạm thiên quy, Thiên Đình sẽ bảo vệ phu thê các ngươi an toàn.”
Vạn Thánh Công Chúa quay đầu nhìn Cửu Đầu Trùng, kích động nói: “Cửu lang!”
Cửu Đầu Trùng không hề do dự, lập tức ném thần châu trong tay ra, há miệng phun ra yêu hoả màu xanh lục. Thần châu trong yêu hoả phát ra ánh sáng mờ nhạt, sau đó chuyển từ trắng sang đỏ, âm thanh vỡ vụn vang lên răng rắc, ‘bùm’ toàn bộ thần châu đã tan vỡ.
Trong Hải Nhãn của Tây Hải, Khí Vận Hư Long lập tức sụp đổ, khí vận Tây Hải ở xa xa không ngừng chảy về phía Đông Hải, Nam Hải và Bắc Hải.
...
Ở Thiên Đình, Bạch Cẩm cũng sững sờ trước sự thay đổi đột ngột này. Hắn vốn nghĩ rằng nếu xảy ra nhiều chuyện như vậy, sự kiện Cửu Đầu Trùng ở Tây Hải cướp dâu sẽ không xảy ra. Không ngờ Cửu Đầu Trùng lại to gan đến thế, ngay cả Vương Đạo Thần Châu cũng bị hắn thiêu hủy, quả nhiên không thể tin được truyền thuyết!
Bạch Cẩm nhìn Đa Bảo, cười híp mắt nói: “Đa Bảo sư huynh, hình như dương mưu của ngươi cũng không đáng tin cho lắm! Bây giờ khí vận của Tây Hải Long Cung trôi đi rồi kìa.”
Nụ cười của Đa Bảo Như Lai lập tức cứng lại, quái điểu chín đầu này từ đâu ra vậy? Một tên Bạch Cẩm, một Khổng Tuyên, một tên Kim Bằng, bây giờ lại thêm một con quái điểu chín đầu, ta có mệnh khắc với chim sao? Chim chóc chả có gì tốt lành cả.
Đa Bảo Như Lai lấy lại bình tĩnh nói: “Sư đệ, mục đích của ta đã đạt được. Khí vận Tây Hải đã bị cắt đứt, Tây Hải có thể trở về phía tây rồi. Còn chút vận khí đã mất kia, Bồ Tát ta không hề quan tâm, Phật Giáo đại hưng đã thành.”
Ánh mắt Bạch Cẩm lóe lên, hiện tại thời cơ đã đến, ta có thể cố gắng một chút. Trong lúc âm thầm, nguyên thần của hắn câu thông với Thiên đạo.
‘Ù~’ Một cỗ khí tức Thiên đạo to lớn sâu xa, khó nói nên lời giáng xuống.
Đa Bảo Như Lai đột nhiên cau mày, ngẩng đầu để lộ vẻ mặt kinh hãi, loại khí tức này là ‘Đạo’: “Bạch Cẩm, ngươi muốn làm gì?”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Thực xin lỗi, kinh động đến sư huynh rồi. Vừa rồi không cẩn thận để nguyên thần câu thông với Thiên đạo.”
Câu thông Thiên đạo? Lẽ nào trên Chuẩn Thánh đều có thể dùng nguyên thần câu thông với Thiên đạo ư? Nhưng lỡ như sơ sẩy thì bọn hắn sẽ bị Thiên đạo đồng hóa. Người thoát được Thiên đạo chỉ có mấy vị Chí Cường Chuẩn Thánh và giáo chủ đại giáo được khí vận đại giáo che chở, chẳng hạn như bản thân hắn, chấp chưởng Huyền Đô của Nhân Giáo, chấp chưởng Quảng Thành Tử của Xiển Giáo.
Đa Bảo sợ hãi kêu lên: “Nguyên thần câu thông với Thiên đạo, ngươi không muốn sống nữa à?” Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ Bạch Cẩm bị chèn ép quá nên váng đầu rồi?
Bạch Cẩm cười rạng rỡ nói: “Đa tạ sư huynh quan tâm, công đức của ta nhiều mà! Quan hệ giữa ta và Thiên đạo rất tốt.”
Vẻ mặt Đa Bảo cứng lại, lập tức không muốn nói thêm gì, nhưng vẫn nghiêm giọng hỏi: “Sao lại muốn câu thông Thiên đạo, ngươi muốn làm gì?”
“Cũng không làm gì cả, chỉ là không cẩn thận mà thôi.”
Khí tức đại đạo lan tràn trên Điểu Sào đã biến mất, trong lòng Bạch Cẩm đau nhói, vừa rồi hắn đã đốt rất nhiều Công Đức Kim Tiền cho Thiên đạo, nhận lễ rồi thì ngươi phải làm việc đấy!
Trong lòng Đa Bảo Như Lai dấy lên một cảm giác bất an, không cẩn thận câu thông Thiên đạo, ngươi đang lừa Phật sao? Nhưng Bạch Cẩm muốn làm cái gì, hắn cũng không thể nào biết được.