Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 188



Ở Tây Hải, Tây Hải Long Vương đang xụi lơ trong đống đổ nát, trong mắt đột nhiên loé lên một tia kiên quyết. Thân rồng to lớn tách nước biển ra, lao đầu vào trong Hải Nhãn, mở cái miệng khổng lồ nuốt hết khí vận Tây Hải vào trong cơ thể. Thân thể hắn dần dần phát ra kim quang giống như được đúc từ thuần quang, vô cùng lấp lánh.

Vụt! Một con Khí Vận Thần Long màu vàng lao ra khỏi Hải Nhãn. Ầm! Trực tiếp vọt lên khỏi mặt biển, thân rồng to lớn bay qua bầu trời Tây Hải, sáng ngời rực rỡ.

Tây Hải Long Vương lấy đuôi đánh bay Ngao Hán, ngẩng đầu nhìn Khí Vận Thần Long, kinh ngạc thốt lên: “Khí Vận Thần Thú, vậy mà Ngao Khâm ngươi lại dám nuốt chửng khí vận, ngươi muốn chặt đứt con đường của mình sao? Ngươi không sợ bị khí vận nô dịch à?”

Ngao Khâm phẫn nộ nói: “Đều là các người ép ta!”

“Sao các ngươi lại muốn ngăn cản ta?” Ngao Khâm lập tức chuyển động thân rồng được đúc thành từ kim quang, xuất hiện trước mặt Ngao Quảng, đưa tay ấn xuống một vuốt.

Mặc dù vuốt này ở ngay trước mặt, nhưng theo cảm nhận của Ngao Quảng, toàn bộ Tây Hải đều bị một vuốt này bao phủ, thời gian và không gian đều bị phong tỏa, đất trời đông cứng lại, không hề có lối thoát.

Trong mắt Ngao Quảng lóe lên một tia hoảng sợ, há mồm phát ra một tiếng rồng ngâm. Vù vù! Sóng âm hóa thành từng con Thần Long vô hình lao đến trước mặt Ngao Khâm, Long tộc đại thần thông Hô Khí Thành Binh!

Ầm! Long vuốt kim quang khổng lồ xuyên qua sóng âm của cự long mà không bị cản trở, sau đó đè lên đầu rồng của Ngao Quảng. Một tiếng nổ lớn vang lên, Ngao Quảng lập tức đâm đầu xuống biển, ầm một tiếng rơi vào trong Tây Hải.

Hai chiến trường phía xa cũng đã ngừng giao chiến, lập tức kéo ra khoảng cách, kinh ngạc nhìn Kim Quang Thần Long nuốt lấy khí vận Tây Hải, thực lực của Ngao Khâm hiện tại đã đạt tới mức nào rồi?

Thân rồng của Ngao Khâm giãn ra rồi lập tức biến mất. Ngay sau đó, thân rồng khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt Nam Hải Long Vương.

Mặt rồng của Nam Hải Long Vương run rẩy, thân ảnh của hắn lập tức thu nhỏ lại, chạy về phía biển sâu. Đùa sao, Đông Hải Long Vương lão đại ca còn không đánh lại thì nói gì đến ta, kẻ ngốc mới đi đối đầu với hắn.

Kim Quang Thần Long vẫn bình thản chụp lấy hắn. Bùm! Toàn bộ Tây Hải lập tức rút xuống ba tấc, trên mặt biển xuất hiện một cái hố sâu cỡ miệng bát, sâu đến mức không nhìn thấy đáy.

Thân ảnh Kim Quang Thần Long lại lóe lên trước mặt Bắc Hải Long Vương.

Bắc Hải Long Vương giận dữ hét: “Ngao Khâm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

“Tất cả đều vì tương lai của Long tộc.” Một giọng nói lớn vang lên bên tai Bắc Hải Long Vương.

Sau đó trước mặt hắn loé lên một đạo kim quang, Bắc Hải Long Vương cũng bị đánh bay xuống Tây Hải.

Thân hình lấp lánh ánh vàng của Ngao Khâm bay lượn trên Tây Hải, những luồng kim quang chảy dọc trên người hắn, lộ ra vẻ thần thánh bất phàm. Cho dù là thần linh cũng không kiềm được mà muốn bái lạy.

Mấy đầu rồng của Ngao Hán đều nhìn về phía Ngao Khâm, trong lòng không khỏi cảm khái, Tây Hải Long Vương thật quyết đoán! Nuốt chửng khí vận Tây Hải, một khi xuất hiện sai sót sẽ bị khí vận đồng hóa thành Khí Vận Thần Thú, vĩnh viễn không được giải thoát. Cho dù thành công tách khỏi khí vận thì đạo cơ cũng sẽ bị hao tổn, sau này khó có thể tăng tiến.

...

Trong Điểu Sào của Thiên Đình, Đa Bảo Như Lai nói với vẻ mặt ôn hoà: “Bạch Cẩm sư đệ, ngươi nhìn thấy chưa! Đây chính là dương mưu, nghiền nát tất cả với tư thế đường đường chính chính. Đây là đại thế, kết cục đã được định sẵn ngay từ đầu. Dù bọn hắn có giãy dụa thế nào cũng không thể thay đổi.”

Bạch Cẩm tán thưởng nói: “Sư huynh thật lợi hại! Hay là sư huynh xuống xem tình hình bên dưới trước đi?”

Tam Hải Long Vương đã bị trấn áp, Lạc Bảo Kim Tiền của ngươi đã có Quan Thế Âm Bồ Tát kiềm chế, đại cục đã định, còn có thể xảy ra chuyện gì được nữa?

Đa Bảo Như Lai cúi đầu nhìn xuống, hai mắt đột nhiên mở to, lập tức thất lễ đứng lên.

Trong Đông Hải, Kim Quang Long Vương lao xuống đáy biển, trấn áp Thái Bạch Kim Tinh, sau đó tấn công về phía Đồ Sơn Tích Ngọc.

Quan Thế Âm Bồ tát đột nhiên mở to hai mắt, người khác không biết lai lịch của nàng, nhưng hắn thì biết. Thời kỳ xuân thu bách gia truyền đạo, hắn đã đi theo Bồ Đề Tổ Sư, đã từng nhìn thấy lão Tử và con hồ yêu này.

Quan Thế Âm Bồ Tát vội vàng kêu lên: “Ngao Khâm, mau dừng tay!” Thân ảnh màu vàng của Ngao Khâm dừng lại giữa không trung, quay đầu nhìn về phía Quan Thế Âm Bồ Tát, một giọng nói lớn vang lên: “Quan Thế Âm, ngươi muốn ngăn cản ta?”

Quan Thế Âm Bồ Tát lo lắng, bây giờ phải nói thế nào? Chẳng lẽ nói nàng ta là thê tử của Thái Thượng? E rằng Thái Thượng sẽ xé xác mình ra mất.

Quan Thế Âm Bồ Tát chỉ có thể nói một cách uyển chuyển: “Nàng là Thanh Khâu hồ tộc, có quan hệ mật thiết với Đồ Sơn nữ yêu, không thể đắc tội.”

Ngao Liệt đứng lên từ đống đổ nát, cả người đầy máu, tức giận gầm lên: “Phụ vương, ta muốn bọn hắn phải chết, tất cả đều phải chết.

Hôm nay vì bọn hắn mà Tây Hải chúng ta mất mặt, long châu của ngươi thì vỡ nát, ta cũng bị đôi gian phu dâm phụ này làm nhục. Hôm nay ta muốn từng tên chống lại chúng ta đều phải chết.”

Hắn bất ngờ chỉ vào Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Trùng hung tợn nói: “Ta muốn bọn hắn hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu thoát.”

Chương 821: Cũng là Phật Giáo của ngươi loạn

Tây Hải Long Vương ngưng tụ kim quang bình tĩnh nhìn chăm chú vào Ngao Liệt, một giọng nói lớn vang lên: "Như con trai của ta mong muốn!"

Cửu Đầu Trùng biến sắc, vội vàng giang hai cánh tay ngăn trước người Vạn Thánh Công Chúa, sốt ruột kêu lên: "Trốn đi, ngươi mau trốn đi! Hãy đi tới Thiên Đình."

Vạn Thánh Công Chúa lắc đầu thương cảm nói: "Trốn cũng trốn không thoát." Sau đó nàng đưa tay ra ôm lấy Cửu Đầu Trùng từ phía sau, ôn nhu nói: "Ta không muốn chạy trốn, cho dù chết ta cũng phải chết cùng một chỗ với ngươi."

Ngao Liệt phẫn nộ hét lên: "Tiện nhân!"

Hai mắt Kim Quang Long Vương nở rộ một vệt sáng, thần thông Kim Long Chi Nhãn.

"Khạc ~ "

"Oang ~ "

"Hống ~ "

...

Trong nháy mắt, Cửu Đầu Trùng hóa thành một con quái điểu chín đầu mở hai cánh ra bao phủ lấy Vạn Thánh Công Chúa. Quái vật chín đầu trừng mắt nhìn Ngao Khâm, yêu lực nở rộ toàn thân hình thành một lớp phòng ngự cường đại.

Quan Thế Âm Bồ Tát ở trước mặt Lạc Bảo Kim Tiền đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, Quan Thế Âm do dự một chút rồi cũng không xuất thủ.

Ong ~

Trước người Cửu Đầu Trùng xuất hiện một đạo kim quang sáng chói, bên trong kim quang ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, tất cả hoa cỏ cây cối và kiến trúc đều được kim quang chiếu rọi xuống óng ánh sắc vàng, cũng không phải thần thông chi thuật thông thường mà là cải biến dựa trên bản chất nên rất khó khôi phục.

Kim Long biến mất trong ánh mắt của Ngao Khâm, ở hậu cung là một mảnh kim hoàng sắc, chỉ có quái điểu chín đầu là còn duy trì nguyên trạng, không tổn hại chút nào.

Thân Công Báo kéo Lạc Bảo Kim Tiền đứng ở phía trước hai người đó lên, Lạc Bảo Kim Tiền kích động vẫy vẫy cánh nhỏ.

Ánh sáng trên người quái điểu chín đầu lóe lên biến thành Cửu Đầu Trùng, vội vàng cảm kích nói: "Đa tạ Thần Quân!"

Giọng nói của Ngao Khâm vang lên đầy tức giận: "Thân Công Báo, ngươi còn dám trở về?"

Thân Công Báo cười ha hả tiếp lời: "Huynh đệ của ta đang đánh nhau sống chết ở đây, đương nhiên ta phải trở về."

Bang ~ bang ~ bang ~ bên trong biển sâu hiển hiện vô số chuôi mâu vạn mét, giống như trường thương từ bốn phía chĩa thẳng vào Ngao Khâm.

Đồ Sơn Tích Ngọc chỉ quyền trượng trong tay, vô số binh mâu to lớn nhanh chóng chuyển động, đâm về phía Tây Hải Long Vương.

"Ngang ~" Tây Hải Long Vương ngâm lên một tiếng, trong nháy mắt vô số binh mâu đều vỡ nát, Đồ Sơn Tích Ngọc cũng kêu lên đầy đau đớn, chân lảo đảo lui lại.

Thân Công Báo vội vàng hô: "Tiên tử, ngươi đi mau!"

Mặc dù không biết vì sao Thanh Khâu Hồ Yêu lại giúp mình nhưng làm đại biểu giảng nghĩa khí cho Hồng Hoang nên đương nhiên hắn không thể để nàng mạo hiểm.

Đồ Sơn Tích Ngọc nhíu mày một cái, nói: "Ta đã tận lực, các ngươi tự lo cho bản thân thật tốt đi." Dưới chân tạo ra một cây băng trụ, băng trụ nhanh chóng hướng lên, ầm ầm kéo Đồ Sơn Tích Ngọc phi tốc rời khỏi Tây Hải.

Tây Hải Long tộc nhìn về phía Quan Thế Âm Bồ Tát, trong mắt rồng tràn đầy thâm thúy, tại sao Lạc Bảo Kim Tiền lại rơi vào tay Thân Công Báo?

Quan Thế Âm vội vàng thuyết phục: "Long Vương bệ hạ, hiện tại phải lấy chuyện di chuyển Tây Hải làm trọng, khí vận của Tây Hải và Phật Giáo tương liên, đại cục chắc chắn đã định!"

Giọng nói to lớn của Kim Long lấp lánh vang lên: "Hôm nay mặt mũi của Tây Hải mất hết, phàm là người ngăn cản ta thì đều trở thành kẻ thù của Tây Hải, không người nào thoát được.

“Đồ Sơn nữ kiều, sao ta có thể sợ nàng?"

Thân thể khổng lồ của Tây Hải Long Vương nhanh chóng bơi về phía trước, giống như một vệt kim quang xuyên qua Tây Hải.

Trong lòng Quan Thế Âm vô cùng kinh hãi, không tốt, xảy ra chuyện lớn rồi. Nàng lập tức bay về phía mặt biển.

Lạc Bảo Kim Tiền trước mặt Thân Công báo khẽ động hai cánh, trong nháy mắt bay ra biển lớn, biến lớn thành ngàn mét, bao phủ Quan Thế Âm Bồ Tát ở chính giữa, kim lệ từ trên không rầm rầm rơi xuống, ngàn vạn quý khí.

Ở chính giữa đồng tiền, Quan Thế Âm Bồ Tát đảo quanh bốn phía, trước mắt là vô số tiền tạo thành bức tường thông thiên, làm cho bất cứ công kích nào của nàng cũng vô dụng. Thế nhưng, trong mắt người ngoài thì Quan Thế Âm Bồ Tát đang không ngừng quẩn quanh ở giữa đồng tiền, sắc mặt sốt ruột làm thế nào cũng không thể đi ra. Đây là rơi vào trong mắt tiền rồi.

Quan Thế Âm Bồ Tát lập tức dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên trời, sốt ruột kêu lên: "Thân Công Báo, nhanh cho ta ra ngoài! Không phải ngươi đang gặp phiền phức sao."

Thân Công Báo cũng có chút sững sờ, sao tên Lạc Bảo Kim Tiền này lại ngăn cản hành động của mình? Sau một khắc hắn đã hiểu rõ, chắc chắn là Câu Trần Đại Đế tự mình xuất thủ.

Thân Công Báo chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ nói: "Quan Thế Âm, trước đó là ngươi ngăn cản ta, tất nhiên bây giờ ta cũng có thể ngăn cản ngươi, dù cho có loạn thì cũng là Phật Giáo của ngươi loạn."



Ở Điểu Sào bên trong Thiên Đình, Đa Bảo Như Lai trừng to mắt, bờ môi khẽ động.

Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Sư huynh, Điểu Sào này cũng do sư phụ ta tự mình đề danh, một khi phong bế thì ngoại trừ Thánh Nhân không người nào có thể ra vào, chớ nói chi là truyền âm ra ngoài. Ngài vẫn nên từ bỏ đi!"

Khóe miệng Đa Bảo Như Lai giật giật hai lần, trong lòng lại co quắp một trận, sao sư tôn lại bất công như thế, vậy mà lại để hắn tự đề danh đạo cung, sau đó cúi đầu xuống nhìn Tây Hải. Trên không trung Tây Hải một trụ băng xông lên từ mặt biển thẳng tiến tới chân trời, nghiêng về hướng Đông mà đi.

Oanh ~ Một đầu Kim Long đi theo xông lên phá mặt biển, băng trụ trùng thiên xuất hiện vết nứt tạch tạch tạch, phịch một tiếng vỡ nát hóa thành băng vụn nổ rơi đầy trời, rơi xuống mặt biển giống như băng rơi.

Chương 822: Ta không đi

Sau đó rất nhiều thần tiên và yêu quái đều xông ra khỏi mặt biển, nhìn thấy Kim Quang Thần Long lao vào Đồ Sơn Tích Ngọc để truy sát.

Tất cả Thanh Khâu Hồ Tiên đều lo lắng không thôi, giờ phút này hoàn toàn không có chỗ nào để thi triển phép thuật, chỉ có thể phóng đi vượt mức quy định, hi vọng có thể trợ giúp Tích Ngọc một chút sức lực, mặc dù khả năng này rất nhỏ.

Bên trong Điểu Sào, Đa Bảo Như Lai sốt ruột nói: "Sư đệ, ngươi không sợ sẽ thật sự đả thương nàng sao?"

Bạch Cẩm ăn vạ nói: "Phật Giáo ngươi làm tổn thương ta thì sao?"

Đa Bảo Như Lai hít sâu một hơi, uy hiếp: "Vị kia cũng không dễ lừa gạt, ta xem ngươi làm thế nào để tới Đâu Suất Cung mà bàn giao tính toán với vị phu nhân này."

Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Sư huynh, ta cũng không nghĩ đến, nhưng chẳng phải ta vẫn luôn bị ngươi ngăn ở trong Điểu Sào ư? Hơn nữa ta cũng đã dùng Lạc Bảo Kim Tiền khốn trụ Quan Thế Âm Bồ Tát giúp vị phu nhân kia rồi, vì để nàng tranh thủ cơ hội chạy trốn mà ta cũng đã tận lực."

Đa Bảo Như Lai tức giận kêu lên: "Rõ ràng Quan Âm muốn cứu nàng."

"Nói bậy, là Quan Âm muốn truy sát."

Đa Bảo Như Lai tức giận không nói nên lời, giờ phút này lòng hắn tựa như lửa đốt, xảy ra chuyện lớn rồi.

...

Trên mặt biển Tây Hải, Kim Long lấp lánh giơ ra một trảo, phía trên Tây Hải xuất hiện rất nhiều kim quang nhanh chóng co vào như kim châm, lít nha lít nhít tứ phía phân thành tám hướng tiến tới gần Đồ Sơn Tích Ngọc.

Đồ Sơn Tích Ngọc đột nhiên dừng phi hành, rêu rao ở sau lưng Cửu Vĩ, tạo ra hàn khí ở trong thiên địa. Tạch tạch tạch ~ lấy Đồ Sơn Tích Ngọc làm trung tâm, thiên địa ngưng kết huyền băng, trong nháy mắt một tòa băng sơn tọa lạc ở phía trên Tây Hải.

Vô lượng kim quang từ bốn phương tám hướng mà đến, binh binh bang bang đâm thẳng vào băng sơn, vụn băng thần quang bắn tung tóe, băng sơn thu nhỏ với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Tây Hải Long Vương lơ lửng trên bầu trời, bình thản nhìn băng sơn chăm chú, quát lớn: "Hôm nay các ngươi đừng hòng trốn được."

Phanh ~ Bên trong băng sơn thu nhỏ đột nhiên nổ tung, Đồ Sơn Tích Ngọc đứng ở giữa không trung, một chiếc dây thừng sáng loáng vây quanh Đồ Sơn Tích Ngọc bay múa. Tất cả kim quang tới gần dây thừng đều biến mất không còn tăm tích, giống như bị dây thừng hấp thu.

Đồ Sơn Tích Ngọc ngu ngơ nhìn sợi dây thừng, cái này… là đai lưng mà Lý Nhĩ để lại cho ta, tại sao lại là pháp bảo mạnh mẽ như thế?

Đột nhiên Tây Hải Long Vương trừng to mắt, đây là pháp bảo gì vậy?

Đồ Sơn Tích Ngọc đưa tay ra nắm lấy sợi dây thừng, giống như một sợi trường tiên phá không, phanh ~ đánh thẳng vào người Tây Hải Long Vương.

"Ngang ~" Tây Hải Long Vương kêu rên một tiếng, trên thân lập tức xuất hiện một đạo kim sắc thiểm điện. Một tiếng ầm vang lên, hắn nhập vào biển rộng, cột nước lớn bắn tới ngàn trượng.

Rất nhiều thần tiên ở phía xa trợn tròn hai mắt, Tây Hải Long Vương lại bị quật ngã sao?

Thanh Khâu Hồ Tiên chạy như bay đến cũng vội vàng dừng bước, Tích Ngọc tỷ tỷ tế ra pháp bảo gì thế? Chưa từng thấy bao giờ.

Oanh ~ Ngao Khâm từ biển rộng xông ra, há miệng ngâm lên một tiếng, không để Kim Long từ trong miệng bắn ra, lao về phía Đồ Sơn Tích Ngọc.

Đồ Sơn Tích Ngọc vung sợi dây thừng trong tay ra, Huyền Hoàng chi quang nở rộ, giống như gợn sóng trên mặt nước, gợn sóng quét qua khiến toàn bộ tiểu kim long đều ầm ầm sụp đổ, hóa thành long khí thuần khiết tiêu tán giữa thiên địa.

Trong lòng Tây Hải long vương hiện lên một cảm giác không ổn, uy nghiêm thét lớn: “Nể mặt Đế hậu Đồ Sơn nữ kiều, ngô có thể thứ cho tội gây rối của các ngươi, Đồ Sơn Hồ Yêu hãy mau chóng rời khỏi Tây Hải."

Đồ Sơn Tích Ngọc đứng giữa không trung, phía sau là thân ảnh của một con hồ ly xanh khổng lồ có chín cái đuôi.

Giọng nói của Đồ Sơn Tích Ngọc trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Hiện tại ngươi bắt ta đi, ta không đi."

Tây Hải long vương tức giận hét lớn: “Đám chết tiệt các ngươi!" Nháy mắt hướng về phía Đồ Sơn tàn sát.

Bạch Cẩm đã hy sinh công đức của mình mua chuộc Thiên đạo, đến nỗi thiên cơ u mê, tâm đạo bị che đậy, Tây Hải long vương như muốn mất trí.

Trong lòng Đồ Sơn Tích Ngọc đột nhiên lao ra một cái giá bút, trên giá bút hiện lên hư ảnh ngọn núi, ánh sáng xanh bùng phát lao về phía Ngao Khâm.

Giá bút đánh vào người Ngao Khâm, lập tức đánh khí vận của Ngao Khâm bay tán loạn, thân hình lảo đảo bay ngược trở về.

Oành ~

Oành ~

Oành ~

Thân hình khổng lồ của Tây Hải Long Vương bị đánh văng ra xa từng đợt trôi nổi trên mặt biển Tây Hải.

Chúng thần tiên vây xem xung quanh ồ lên, đây là loại pháp bảo gì mà lại có uy lực mạnh như vậy?

Trong lòng Áp Long phu nhân nóng lên, một cảm giác xúc động mạnh mẽ trào dâng. Giá bút này cũng chính là thứ mà Lí Nhĩ để lại cho nàng, hắn vẫn luôn lo lắng cho nàng. Áp Long phu nhân giơ tay khiến giá bút bay ra ngoài rơi vào lòng bàn tay.

Chương 823: Tây Hải Long Vương thật to gan

Bên trong Tây Hải, Ngao Khâm lao ra cuống quýt chạy trốn thật xa.

Đồ Sơn Tích Ngọc theo sát phía sau hét lớn: “Ngao Khâm, không được chạy."

Hai thân ảnh nhanh chóng bay ra xa.

Đại yêu Lỏa Ngư nhìn thấy tình hình không ổn, lập tức cũng bay nhanh ra xa chạy trốn, các yêu ma khác ồ lên tháo chạy.

“Đạo hữu, xin dừng bước!" Thân Công Báo xuất hiện trước người đại yêu Lỏa Ngư, tay cầm trường tiên ngăn chặn đường đi.

Đại yêu Lỏa Ngư hừ một tiếng, khàn giọng nói: “Muốn ngăn cản ta? Ngươi còn thiếu chút nữa."

Nháy mắt thân ảnh bay tán loạn, thân hóa thành ngàn vạn mảnh lao xuống biển.

Thân Công Báo do dự một lúc rồi cũng không đuổi theo, đại yêu Lỏa Ngư không dễ đối phó, bây giờ phải lấy việc Tây Hải làm trọng.



Trên không trung Tây Ngưu Hạ Châu, Đồ Sơn nữ kiều quất xuống một roi, oành ~ Tây Hải Long Vương thét dài.

Tây Hải Long Vương ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi, hét lên nói: “Đồ Sơn Hồ Yêu, Tây Hải Long tộc ta xưa nay không thù không oán với các ngươi, vì sao phải đuổi cùng giết tuyệt như vậy?"

Đồ Sơn nữ kiều đứng trên đám mây, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Ra tay vì hậu bối cần lý do không."

“Hậu bối? Ai? Tây Hải Long tộc ta cũng không đắc tội với Thanh Khâu nhất mạch.”

“Bạch Cẩm.”

Cả người Ngao Khâm run lên, Câu Trần Đại Đế? Làm sao hắn lại trở thành hậu bối của Thanh Khâu Hồ Yêu rồi? Từ khi nào vậy chứ?

Phút chốc trong lòng Ngao Khâm trở nên mờ mịt, chẳng lẽ những việc mà hắn làm đều nằm trong kế hoạch của Câu Trần Đại Đế sao?

Đồ Sơn nữ kiều tung giá bút trong tay, hóa thành một ngọn núi ầm ầm hạ xuống.

Ngao Khâm ngẩng đầu lên nhìn một cái, trong lòng thông suốt, trốn không thoát rồi. Hắn mở miệng để một quả long châu màu vàng chui ra. Long châu rực cháy, lửa cháy bay về phía Thanh Long Giới ở phía Đông, một thân kim quang mờ dần, hơi thở dồn dập.

Trong rặng núi, đại yêu Lỏa Ngư đang bay thầm mắng: “Tây Hải Long Vương đúng là cái loại vô dụng, có ưu thế như vậy mà còn thất bại được, quả nhiên là phế vật.

Phật Giáo cũng là loại vô dụng, đứng đầu là Bát Bộ Thiên Long mà kết quả vẫn bị Tam Hải Long vương đánh chạy trốn chết, tất cả đều là phế vật."

Đại yêu Lỏa Ngư nghĩ đến Thân Công Báo theo bản năng, lộ ra một nụ tươi cười trào phúng, lại dám hô lên với ta rằng đạo hữu xin dừng bước? Thực sự cho rằng hắn có thể gọi tên mà giết người được à?

Thiên địa đột nhiên tối sầm, trong lòng đại yêu Lỏa Ngư cả kinh, sao lại thế này? Vội vàng ngẩng đầu lên nhìn thì chỉ thấy một ngọn núi ầm ầm đổ xuống, dưới ngọn núi là một con rồng dài mười thước đang bị đè nặng.

Đại yêu Lỏa Ngư đột nhiên trợn tròn mắt, chợt kêu lên: “Không hay rồi."

Sau đó vội vàng phóng về phía trước, uy lực kinh thiên động địa giáng xuống, lập tức trấn áp đại yêu Lõa Ngư ngay tại chỗ.

Tại thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, trong đầu Đại yêu Lõa Ngư hồi tưởng lại một giọng nói: “Đạo hữu, xin dừng bước!"

Ầm~ Quả núi rơi xuống, đất rung núi chuyển, một quả núi đứng sừng sững trên mặt đất.

Đồ Sơn Tích Ngọc ở trên không trung từ từ bay xuống đứng trên đỉnh núi nói: “Núi này tên là Áp Long Sơn!"

……….

Bên trong Tây Hải, Thân Công Báo thu hồi Lạc Bảo Kim Tiền, mang Thái Bạch trở về Thiên Đình.

Quan Thế Âm Bồ Tát ở bên trong đã bất đắc dĩ rời đi, thật sự không nghĩ ra rốt cuộc Tây Hải Long Vương bị làm sao, sau khi thôn tính Tây Hải nên đi về phía Tây ngay lập tức để kết thúc sự tình ở Tây Hải đi chứ, vì cái gì lại giống như mất trí mà đuổi giết vị phu nhân kia thế? Đây không phải là một kiếp nạn sao?! Với trí tuệ của Tây Hải Long Vương thì không nên như thế mới đúng.



Bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm âm thầm khen ngợi Thiên đạo, làm không tồi, lần sau tiếp tục cố gắng, ngoài mặt thì mỉm cười nói: “Sư huynh, hình như lần này ta lại thắng rồi!".

Đa Bảo Như Lai trầm mặc một chút rồi nói: “Sư đệ, lần này chỉ là ngươi may mắn thôi.”

“May mắn cũng là một loại thực lực."

“May mắn có thể thắng được nhất thời, nhưng không cách nào thắng được lâu dài. Sư đệ, trận tiếp theo ngươi sẽ không được may mắn như vậy nữa đâu."

Bạch Cẩm lộ ra ý cười, nói: “Ta có vô lượng công đức bên người!"

Đa Bảo đột nhiên không nói nên lời, trong lòng tràn ngập ghen tỵ, hâm mộ, khinh thường nói: “Sư đệ, có dám bỏ qua công đức không? Công bằng của chúng ta ở đâu chứ?"

Bạch Cẩm lắc đầu nói: “Không cần đâu."

Đa Bảo Như Lai lập tức đứng dậy, xoay người nhanh chóng rời đi, Bạch Cẩm cũng không ngăn cản.



Bên trong Thiên Đình, Bạch Cẩm tiễn Đa Bảo Như Lai đi rồi, trong nháy mắt bóng dáng cũng biến mất ở Điểu Sào, xuất hiện phía trước Ngưng Lộ Điện, cất bước đi về phía thần điện.

Bên trong Ngưng Lộ Điện tràn ngập uy áp, tì nữ cùng thị vệ đều cúi đầu cung kính làm việc, không dám có chút sơ xuất nào.

Bạch Cẩm đi vào bên trong một tòa đại điện, Ngọc Hoàng Đại Đế mặc long bào đang ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, xung quanh đã ngừng ca hát nhảy múa.

Bạch Cẩm đi vào chắp tay nói: “Bái kiến sư thúc!"

Ngọc Hoàng Đại Đế bình tĩnh nói: “Tây Hải Long Vương hắn thật to gan."

Mặc dù bản thân mình cũng không muốn làm việc vất vả, chỉ muốn nhàn nhã vô tư trải qua Phật Hưng kiếp, không ngờ Tây Hải lại dám phản bội. Tuy mình không có nhiều tham vọng nhưng mình sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra, thật giống như một cái bạt tai tát thẳng vào mặt.

Giờ phút này Ngọc Hoàng Đại Đế cảm giác như mình biến thành một trò cười, một trò cười nổi tiếng khắp tam giới.

Chương 824: Cướp dâu trong đại hôn

Bạch Cẩm đứng dậy nói: “Sư thúc, hiện tại người định làm thế nào?"

Trong mắt Ngọc Hoàng Đại Đế lóe lên một tia lạnh lẽo, nghiêm nghị nói: “Ta lệnh cho Chân Vũ dẫn thiên binh, thiên tướng truy nã Tây Hải Long tộc về quy án, lần này Thanh Long cũng không cứu nổi bọn họ, trăm rồng không tránh khỏi một đao."

Bạch Cẩm vội vàng nói: “Sư thúc, Tây Hải Long tộc ngoại trừ Ngao Khâm cùng Ngao Liệt, những người còn lại cũng không tham gia phản loạn, không nên bị trừng phạt."

“Ngay cả khi bọn họ không tham gia, nhưng sao có thể không biết chuyện được chứ? Tây Hải Long Hậu biết mà không báo, tội càng thêm nặng!"

Ngọc Hoàng Đại Đế phất tay nói: “Bạch Cẩm, ngươi không cần thuyết phục nữa, ý ta đã quyết."

Ánh mắt hắn kiên định, tư thái cao ngạo uy nghiêm nói: “Lần này ta phải lấy lại thanh danh của Ngọc Hoàng.”

"Ách… hồng nhan tri kỷ của Dương Tiễn, Ngao Thốn Tâm là Tam công chúa Tây Hải."

Khí thế của Ngọc Hoàng Đại Đế nhất thời như bị kìm hãm, sao mình lại quên Ngao Thốn Tâm được chứ?

“Còn nữa sư thúc, người muốn trách Tây Hải Long Hậu, đó là người mà nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì sẽ là nhạc mẫu tương lai của Dương Tiễn.”

“Tây Hải Long Tử và Long Nữ mà người muốn bắt sau này cũng sẽ là huynh đệ tỷ muội của Dương Tiễn.”

Khí thế vừa dâng cao của Ngọc Hoàng Đại Đế lại lần nữa hạ xuống.

Vẻ mặt Bạch Cẩm kỳ quái, nói: “Trừ khi người muốn phá hỏng cái hôn sự này.”

Ngọc Hoàng Đại Đế rùng mình theo bản năng, nếu mình phá hỏng nhân duyên của Dương Tiễn, Dao Trì trở về có lẽ sẽ xé xác mình ra. Ho khan một tiếng, hắn cười nói: “Sư điệt, thật ra thì ta cảm thấy ngươi nói rất đúng. Với tư cách là một minh quân thì phải thưởng phạt phân minh, không thể giết hết tất cả được, để cho Chân Vũ Đại Đế đi bắt Ngao Liệt về là được rồi.”

Bạch Cẩm lại hỏi: “Dùng danh nghĩa gì đi bắt đây?”

Ngọc Hoàng Đại Đế suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Không thể dùng danh nghĩa Tây Hải phản bội Thiên Đình được, vậy chẳng phải là khẳng định Tây Hải phản bội Thiên Đình là thật rồi hay sao? Thế thì sẽ lộ chuyện Thiên Đình của trẫm không bằng Phật Giáo.”

“Sư thúc muốn che giấu chuyện này sao? E rằng không dễ đâu, ở đây còn có rất nhiều thế lực thần tiên khác tồn tại, hơn nữa Yêu tộc và Phật Giáo cũng sẽ không bỏ qua cơ hội bôi nhọ danh nghĩa của Thiên Đình.”

Ngọc Hoàng Đại Đế bất lực nói: “Dù không được thì cũng phải thử xem sao, cứ mặc cho bọn hắn nói, Thiên Đình ta sẽ không thừa nhận, rốt cuộc thì ngày nào đó những lời đồn đại này cũng sẽ biến mất thôi.”

“Nó cũng có thể trở thành một lịch sử.”

“Không lo lắng được nhiều như vậy. Lần này phải bắt lấy tên Ngao Liệt đã phá hủy linh châu ngự tứ kia trở về Thiên Đình, rồi đến Trảm Long Đài một chuyến.”

Vẻ mặt Bạch Cẩm kỳ lạ nói: “Sư thúc, thật ra ta có một ý kiến tốt hơn.”

Hai mắt Hạo Thiên Thượng Đế sáng lên, vội vàng hỏi: “Ý kiến gì vậy? Lẽ nào còn thể tốt hơn ý ta sao?”

Bạch Cẩm cười hì hì nói: “Đệ tử đương nhiên không lo nghĩ rộng như sư thúc được, chẳng qua sư thúc là Thiên Đế, đi theo con đường chính đạo đàng hoàng, mà đệ tử thì lại khác, đệ tử biết một chút tà đạo ngoại môn.”

“Mặc kệ chính đạo hay tà đạo, chỉ cần có ích, ta đều sẽ nghe theo ngươi, mau nói nhanh lên.” Ngọc Hoàng Đại Đế thúc giục một hồi.

Bạch Cẩm suy nghĩ một chút rồi nói: “Bệ hạ, tuy rằng lúc Tây Hải làm loạn có vài thần tiên đã nhìn thấy, cũng có một vài thần tiên cố ý truyền chuyện này ra ngoài, để nhìn trò cười của Thiên Đình ta.

Nhưng chỉ cần có một chuyện nóng hổi hơn được lan truyền, tất cả chúng sinh thiên hạ sẽ bị chuyện này thu hút, những gì bọn hắn nói đương nhiên sẽ bị bỏ qua, sự thật sẽ bị tin đồn lấn át.”

Ngọc Hoàng Đại Đế cau mày nói: “Chuyện hấp dẫn hơn? Lượng kiếp sắp bắt đầu rồi, rất nhiều đại năng đóng kín động phủ để tránh bị lượng kiếp liên lụy, đó cũng không phải tin đồn lớn gì.”

“Sư thúc, chuyện lớn nhỏ không quan trọng, đủ bát quái là được.”

“Bát quái, ý ngươi là Phục Hy? Phục Hy trấn giữ Hỏa Vân Động, làm gì có chuyện gì?”

Bạch Cẩm ho khan hai tiếng, vội vàng nói: “Đó là một từ để hình dung thôi, không liên quan gì đến Thiên Hoàng.

Ý của ta là tin đồn phải đủ thú vị, đủ để khám phá tra cứu, còn có thể trở thành đề tài để nói chuyện trong lúc rảnh rỗi, hơn nữa phải liên quan đến chuyện này.”

Ngọc Hoàng Đại Đế hỏi: “Rốt cuộc thì ngươi đang nói chuyện gì?”

Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: “Còn gì bùng nổ hơn việc cướp dâu trong đại hôn chứ?

Bệ hạ hạ chỉ, nói rằng Tam thái tử Tây Hải bắt gặp thê tử tư thông với người khác vào đêm tân hôn, trong cơn thịnh nộ đã hủy đi linh châu được ngự tứ của Tây Hải Thủy Tinh Cung, lấy chuyện này luận tội.

Phải rồi, chuyện Tây Hải nổi dậy chống lại Thiên Đình, nếu chúng ta nói thẳng ra ngược lại sẽ ít bị nghi ngờ, cũng dễ bị bỏ qua hơn.”