Bạch Cẩm cười nói: "Sư huynh quá khen, làm cho sư đệ cảm thấy thật vinh hạnh. Nói về giả tạo vẫn là sư huynh đứng đầu, dù sao ta cũng không theo nổi trình độ giả tạo của sư huynh."
Quảng Thành Tử cười gượng một tiếng nói: "Sư đệ không cần khiêm tốn."
"Nhưng mà ở Thanh Vi Thiên vậy mà lại gặp được sư huynh, thực sự là trùng hợp đúng lúc."
"Đây cũng không phải trùng hợp, mấy năm nay mỗi ngày ta đều đến thỉnh an sư bá, hiếu kính sư phụ, nhưng ngược lại ngươi nhiều năm không tới rồi."
"Thật ra là ta sợ quấy rầy sư bá thanh tu, mỗi ngày chỉ thỉnh an sư phụ ở trong mộng, có thành ý thì cũng như vậy."
"Ha ha~" Quảng Thành Tử lườm Bạch Cẩm một cái, thỉnh an trong mộng sao? Tại sao ngươi không nói thỉnh an trong lòng luôn đi?
Cho dù là nói láo thì cũng nên biên soạn một chút chứ? Thật là ngông cuồng, chút nữa ngươi cứ chờ coi, không phải là thỉnh an nịnh nọt sao? Bây giờ đã không phải là chuyện của riêng ngươi, mấy năm nay ta cũng không làm chuyện uổng phí.
Quảng Thành Tử khoát phất trần lên trên cánh tay, chìa tay ra mỉm cười nói: "Sư đệ, xin mời."
Bạch Cẩm lập tức khom lưng cung kính thi lễ, vừa cười vừa nói: "Mời sư huynh đi trước."
"Thanh Vi là nhà của ta, mời sư đệ đi trước."
"Nơi này dựng được là nhờ mọi người, mời sư huynh vào trước!"
Trong lòng Quảng Thành Tử hiện lên một ý nghĩ, dựng được là nhờ vào mọi người, ý hắn nói Thanh Vi Thiên là do hắn thành lập sao? Hay là nói uy danh của Xiển Giáo ta là do hắn truyền bá? Hay là tuyên bố chủ quyền của hắn đối với sư phụ?
Bạch Hạc đồng tử lui về phía sau một bước, dè dặt cẩn thận nói: "Hai vị sư huynh, cửa vào thế giới này rất lớn, nếu không hai vị sư huynh cùng nhau tiến vào đi?"
Bạch Cẩm cười nói: "Sư huynh có muốn đi vào cùng ta không?"
"Vô cùng cam tâm tình nguyện."
Hai người mỉm cười, sóng vai nhau cùng đi vào bên trong thế giới.
Bạch Cẩm và Quảng Thành Tử tiến vào Thanh Vi Thiên, đi thẳng tới Ngọc Hư Cung.
Hai người đồng thời dừng bước, đối mặt nhìn nhau, rất có không khí khẩn trương.
Quảng Thành Tử mỉm cười nói: "Từ xưa đến nay lớn nhỏ luôn có thứ tự, nhưng mà sư đệ ngươi đến đây là khách, nếu không thì sư đệ đi vào trước thỉnh an sư phụ đi."
Dựa theo lễ nghi cơ bản thì Bạch Cẩm nên chủ động khiêm tốn một phen, tiếp đó là tôn trọng sư huynh chủ động nhượng bộ, nhưng hắn cố gắng thuyết phục nhiều lần đều không có kết quả, chỉ có thể đi thỉnh an trước. Sau này Quảng Thành Tử lại tiếp tục thuyết phục, trong lòng hắn đã cân nhắc được rồi.
"Được thôi." Bạch Cẩm vui vẻ đáp.
Cả người Quảng Thành Tử cứng đờ, kinh ngạc nhìn Bạch Cẩm, hắn vậy mà lại không biết xấu hổ đáp ứng, xã giao thôi ngươi có biết không?
Quảng Thành Tử không nhịn được nói: "Sư đệ, ngươi không suy nghĩ lại một chút sao?" Cố ý nhấn mạnh hai chữ sư đệ.
Bạch Cẩm chắp tay hướng về phía Ngọc Hư Cung thi lễ, Quảng Thành Tử cứng đờ người đứng ở bên cạnh.
Đại điện trong Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang ngồi ngay ngắn trên chủ vị, trên mặt mỉm cười, cuối cùng Bạch Cẩm cũng đã tới.
"Đệ tử Bạch Cẩm cầu kiến sư bá." Một giọng nói vang lên bên ngoài.
Nguyên Thủy Thiên Tôn mở miệng nói: "Vào đi!"
Bạch Cẩm từ bên ngoài đi vào, tới trong đại điện đứng trước một cái đệm cói cung kính bái lạy nói: "Đệ tử đến đây để thỉnh an sư bá, chúc sư bá Thánh đạo hưng thịnh."
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha ha nói: "Đứng lên đi."
Bạch Cẩm đứng dậy ngồi ngay ngắn trên đệm cói, nhìn không chớp mắt.
Nguyên Thủy Thiên Tôn hài lòng gật đầu nói: "Lâu ngày không gặp, ngươi trầm ổn hơn nhiều, rất tốt."
"Chuyện của Thiên Đình bận rộn, không thể đến đây thỉnh an là thiếu sót của đệ tử."
"Không sao, trong khoảng thời gian này ta vẫn luôn thần du vào hư không, ngươi cũng đúng lúc không tới quấy rầy ta."
Bạch Cẩm hỏi: "Sư bá vẫn chưa tìm được tung tích của Hỗn độn Chung sao?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười nói: "Có một chút tung tích, nếu không ngoài dự liệu của ta, sau lượng kiếp Hỗn độn Chung sẽ hiện thế.
Bạch Cẩm, ngươi phải cố gắng nâng cao tu vi của mình, đến lúc đó chắc chắn sẽ long tranh hổ đấu, Hỗn độn Chung liên quan đến việc Tiệc Giáo ngươi có thể đứng dậy trở lại hay không, không được sơ suất."
Bạch cẩm lập tức cúi đầu thật sâu, cảm kích nói: "Đa tạ sư bá!"
"Chuyện này đừng nói cho sư phụ ngươi biết, ta sợ hắn lại gây phiền phức." Nguyên Thủy Thiên Tôn không nhịn được nói ra một câu.
"Chuyện này ~" Bạch Cẩm cũng không biết nên nói làm sao, sư bá đào một cái hố cho sư phụ, ta giúp sư bá hay là giúp sư phụ đây?
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không làm khó Bạch Cẩm, hỏi tiếp: "Bạch cẩm, lần này ngươi tới đây là có việc gì?"
Bạch Cẩm chần chờ vài giây sau đó hỏi: "Sư bá, người đối với Đồ Sơn Tích Ngọc thế nào?"
"Đồ Sơn Tích Ngọc? Chính là vị tẩu tử kia của ngươi?"
Bạch Cẩm liên tục gật đầu nói: "Đúng vậy!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha ha nói: "Đương nhiên là cực tốt." Vô thức nhớ lại khoảng thời gian truyền đạo ở dưới Hạ Giới, lần đầu gặp Đồ Sơn Tích Ngọc đã khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc. Nữ tử này bộc trực thẳng thắng, thành thật lương thiện, có đại ca của hắn chiếu cố cũng cười nhiều hơn một chút, hơn nữa hắn còn cảm thấy tình huống này cũng không tệ lắm.
Bạch Cẩm lặng lẽ nói: "Nhị sư bá, người có nghe nói đại sư bá là tra nam hay không?"
"Ồ~ Tra nam là sao?" Nguyên Thủy Thiên Tôn hiếu kỳ hỏi.
"Tra nam chính là cách gọi những nam tử đùa bỡn tình cảm của người khác.
Khởi bẩm nhị sư bá: Từ lúc Thái Thượng Lão Quân trở về vị trí cũ, sư bá liền chặt đứt quan hệ với bá mầu, che đậy thiên cơ của hắn, để cho bá mẫu cho rằng hắn đã chết.
Thế nhưng bây giờ Tích Ngọc bá mẫu biết được tin tức sư bá còn sống, tìm được người trong Thiên Đình, muốn ta mang nàng đi tìm sư bá, thế nhưng sư bá lại truyền tin cho ta, để ta đi khuyên nhủ Tích Ngọc bá mẫu.
Đệ tử rất khó xử!"
Chương 841: Trong Kỳ Bài Thất
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhíu mày nói: "Lại còn có chuyện này? Gần đây ta vẫn luôn tìm kiếm Hỗn Độn Chung, đúng là đã lơ là việc tam giới."
Vẻ mặt Bạch Cẩm đau khổ, nói: "Sư bá, hiện tại ta cũng rất khổ sở! Sở dĩ ta đến đây thỉnh giáo sư bá là để cầu sư bá giúp đỡ."
Nguyên Thủy Thiên Tôn suy tư một chút cũng biết lo ngại trong lòng Thái Thượng Lão Quân. Hiện tại hắn đã không còn là phàm nhân Lí Nhĩ, mà là hóa thân của Thái Thượng Thánh Nhân, nhưng hóa thân Thánh Nhân thì cũng phải giữ quy củ.
Bạch Cẩm nhỏ giọng thì thầm: "Nhị sư bá, lúc xảy ra chuyện Tây Hải, kể từ khi bá mẫu xuất ra hai kiện pháp bảo, quan hệ giữa nàng và sư bá ta trong mắt đại năng giả ở hồng hoang cũng không tính là bí mật gì. Nếu hiện tại sư bá không nhận thức Tích Ngọc bá mẫu, vậy chẳng phải là bội tình bạc nghĩa hay sao?
Nhị sư bá, ngài thấy chuyện này thế nào?"
Bội tình bạc nghĩa? Từ trước đến nay Nguyên Thủy coi trọng da mặt nhất, để ý uy nghi nhất. Nếu như trên lưng Đại huynh mình đeo cái danh bội tình bạc nghĩa, ngày sau mặt mũi của mình cũng không sáng láng nổi.
Da mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn run lên hai cái, nghiêm túc nói: "Quả thực là hồ đồ! Nếu đã lạy thiên địa kết làm phu thê, vậy thì nên đời đời kiếp kiếp bất ly bất khí. Hiện tại trở thành thiên thần lại chướng mắt nhà gái, đúng là buồn cười.
Bạch Cẩm nghe lệnh ~"
Bạch Cẩm vội vã chắp tay thi lễ nói: "Đệ tử nghe pháp chỉ ~"
"Ngô lệnh ngươi trở về Thiên Đình, tác hợp Thái Thượng Lão Quân và Đồ Sơn Tích Ngọc, khiến hai người bọn họ vĩnh viễn bên nhau."
Bạch Cẩm vội vã đáp: "Tuân pháp chỉ!"
Bạch Cẩm đứng lên, chần chờ nói: "Nhị sư bá, nhưng mà ý của Thái Thượng Lão Quân bên kia là bảo ta khuyên nhủ Đồ Sơn Tích Ngọc trở về.
Chớ quấy rối hắn thanh tu ~"
Nguyên Thủy Thiên Tôn uy nghiêm nói: "Không cần nghe lời hắn như vậy, lần này phải nghe ta, người tu hành tuyệt không làm tra nam."
"Nhưng nếu Đại sư bá trách tội xuống thì làm sao bây giờ?"
"Hừ ~ bội tình bạc nghĩa hắn còn lễ độ chắc? Hắn mà dám trách tội ngươi, ngươi cứ tới tìm ta."
Bạch Cẩm trịnh trọng chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ Nhị sư bá!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn hài lòng nói: "Bạch Cẩm, may mà có ngươi ở Thiên Đình trông chừng, nếu không suýt chút nữa đã bị Đại huynh hủy đi danh hào tu hành của ta. Nói vậy thì thật ra ta phải đa tạ ngươi."
Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Có thể dốc sức phục vụ sư phụ và sư bá là vinh hạnh của đệ tử."
"Ngươi trở về làm việc của ngươi đi, một Thông Thiên cũng đã khiến ta nhức đầu lắm rồi, hiện tại ngay cả Thái Thượng cũng bắt đầu hồ đồ."
Nguyên Thủy Thiên Tôn bỗng nhiên đứng dậy nói: "Ta phải đi Đại Xích Thiên tìm Thái Thượng nói chuyện một chút."
Bạch Cẩm cung kính thi lễ nói: "Đệ tử xin cáo lui!" Rồi đứng dậy lui về sau hai bước, xoay người rời đi.
Bạch Cẩm mới vừa đi, ngoài đại điện lại truyền ra giọng nói của Quảng Thành Tử: "Đệ tử cầu kiến sư tôn!"
Dưới chân Nguyên Thủy Thiên Tôn dừng lại, khẽ nhíu mày một chút, âm thanh thật lớn vang lên: "Vào đi!"
Quảng Thành Tử từ bên ngoài đi vào, quỳ xuống trên một cái bồ đoàn, hành đại lễ cung kính nói: "Đệ tử đến đây để thỉnh an sư tôn, chúc sư tôn Thánh đạo vĩnh xương."
"Có việc gì sao?"
"Ách ~ không có gì ạ!"
"Không có thì lui ra đi!"
Quảng Thành Tử chợt cảm thấy lạnh ngắt, ngẩng đầu nhìn gương mặt lãnh đạm của sư tôn, đành phải đứng dậy đi ra ngoài, trong lòng chợt trào ra một cỗ chua xót khổ sở. Vừa nãy sư tôn và Bạch Cẩm cười nói hàn huyên một lúc lâu, sao đến lượt ta thì lại đuổi ta lui ra? Rốt cuộc ai mới là đồ đệ của ngài chứ! Chua, chua quá đi, trong lòng hắn nổi lên dấm chua cuồn cuộn, nịnh nọt thôi mà sao khó đến thế?!
...
Ở Ngọc Hư Cung, ánh mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn ra bên ngoài, sau đó khẽ lắc đầu. Đó chỉ là hình thức mà thôi, ngươi cho rằng mỗi lần Bạch Cẩm tới thỉnh an thì chỉ đi thỉnh an thôi sao?
Ngươi thỉnh an chỉ là một loại hình thức, mà Bạch Cẩm thỉnh an lại mang theo hiếu tâm của hắn. Không có tâm thì dù ngày nào cũng đến thỉnh an lại có ích lợi gì? Đã dụng tâm thì cho dù là ngàn vạn năm mới tới một lần, ngô cũng sẽ tiếp hắn long trọng.
Thân ảnh Nguyên Thủy Thiên Tôn trở nên nhạt dần rồi biến mất.
Bạch Cẩm rời khỏi Thanh Vi Thiên, phương hướng vừa chuyển đã lập tức đi Vũ Dư Thiên.
Lần này hắn không gọi cửa mà trực tiếp nhảy vào trong Vũ Dư Thiên, một đường đi đến Bích Du Cung.
Bạch Cẩm tiến vào đại điện trong Bích Du Cung, kinh ngạc phát hiện sư phụ lại không có ở đây, hắn ra khỏi đại điện đi về phía hậu viện.
Vừa mới đi mấy bước liền nhìn thấy Thủy Hỏa đồng tử từ sau viện đi ra.
Bạch Cẩm lập tức hỏi: "Thủy Hỏa, sư tôn ta đâu?"
Thủy Hỏa đồng tử tức khắc cung kính trả lời: "Sư huynh, lão gia đang ở Kỳ Bài Thất!"
Bạch Cẩm quay sang Thủy Hỏa đồng tử chắp tay thi lễ, sau đó lập tức đi tới Kỳ Bài Thất. Còn chưa kịp bước vào thì chợt nghe thấy tiếng đánh bài từ trong đó truyền ra.
Một giọng nói hùng hậu vang lên: "Phi kiếm liên phi ~"
Tiếp đó là một giọng nói thanh thúy: "Quản thượng! Đối bát đối cửu đối thập, phi kiếm liên phi ~"
"Bỏ lượt ~"
"Bỏ lượt ~"
"Bỏ lượt ~"
"Hì hì ~ Vậy lão gia sẽ không khách khí..."
Bạch Cẩm đi vào Kỳ Bài Thất liền thấy bốn đạo thân ảnh Yêu Vương đang ngồi xếp bằng trên hư không.
Chương 842: Hai người đệ đệ không khiến ta bớt lo
Một người trong số đó chính là sư tôn lạnh lùng cao ngạo của mình, còn có Chu Tước Thánh Tôn - người hắn quen biết, thêm hai vị nữa tuy rằng hắn không biết nhưng cũng có thể đoán ra được. Thanh tiên tóc bạc nhìn có vẻ bất lương chắc là Bạch Hổ Thánh Tôn, thanh niên có hình xăm chắc là Huyền Vũ Thánh Tôn.
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Đệ tử bái kiến sư phụ, bái kiến ba vị Thánh Tôn!"
Thông Thiên giáo chủ khoát tay áo, vừa cười vừa nói: "Đồ đệ của ta vội vàng tới chỗ ta thỉnh an, tản, tản đi đi, hôm nay tới đây thôi ~"
Chu Tước Thánh Tôn, Bạch Hổ Thánh Tôn, Huyền Vũ Thánh Tôn đều nhìn Bạch Cẩm hai lần, sau đó mỉm cười gật đầu, thân ảnh nhạt dần rồi biến mất.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Sư phụ lại đánh bài!"
Thông Thiên giáo chủ lười biếng nói: "Không đánh bài thì làm cái gì? Hiện tại đại giáo sụp đổ, đệ tử cũng không thu được, còn bị Đạo Tổ cấm túc, thế thì có thể làm gì đây? Cũng chỉ có thể dựa vào đánh bài miễn cưỡng mà sống thôi."
"Sư phụ, có phải là bây giờ ngài cảm thấy đặc biệt buồn chán, đặc biệt rã rời, đặc biệt kìm nén đến muốn hoảng."
"Ừ!"
Bạch Cẩm nhỏ giọng nói tiếp: "Sư phụ, ta kể một chuyện đặc biệt thú vị cho ngài."
Thông Thiên giáo chủ hiếu kỳ hỏi: "Chuyện gì?"
Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: "Đại sư bá phạm sai lầm rồi."
Thông Thiên giáo chủ nhất thời lấy lại tinh thần, Đại huynh phạm sai lầm? Cho tới nay Đại huynh vẫn luôn ổn trọng đa mưu, ngày thường răn dạy quản giáo mình không ít, hiện tại hắn vậy mà lại phạm phải sai lầm?
Thông Thiên giáo chủ lập tức hăng hái hỏi: "Bạch Cẩm, ngươi nói nhanh lên chút đi, Thái Thượng hắn phạm sai lầm gì?"
Bạch Cẩm nhỏ giọng trả lời: "Đại sư bá phạm lỗi tác phong sinh hoạt."
"Ồ ~ Thế nghĩa là sao?"
"Sư phụ, ngài còn nhớ rõ Đồ Sơn Tích Ngọc không?"
"Đồ Sơn Tích Ngọc? Chính là tiểu tẩu tử kia sao?" Thông Thiên giáo chủ nói.
Bạch Cẩm liên tục gật đầu: "Đúng vậy!"
Thông Thiên giáo chủ vừa cười vừa nói: "Không sai, nàng rất tốt, có khả năng quản được Đại huynh ta." Hắn không tự chủ hồi tưởng lại thời gian truyền đạo ở Hạ Giới.
Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ngoại trừ sư phụ ra, còn có người có thể quản được Đại huynh. Vừa nghĩ tới thời gian ba người tụ hội năm đó, ngay cả uống rượu Lí Nhĩ cũng phải trưng cầu ý kiến của Đồ Sơn Tích Ngọc, đúng là buồn cười, không ngờ hắn cũng có ngày hôm nay.
Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: "Sư phụ, hình như Đại sư bá dự định làm tra nam."
"Tra nam là sao?" Thông Thiên giáo chủ nghi hoặc hỏi.
"Khởi bẩm sư phụ, tra nam chính là cách gọi nam tử đùa bỡn tình cảm của người khác, điều xấu xa nhất của con người chính là đùa bỡn tình cảm của người khác.
Từ khi Thái Thượng Lão Quân trở về vị trí cũ, sư bá chủ động chặt đứt liên hệ với Tích Ngọc bá mẫu, thậm chí còn che đậy thiên cơ của mình, khiến bá mẫu tưởng rằng sư bá đã chết.
Thế nhưng hiện tại Tích Ngọc bá mẫu biết được tin tức sư bá còn sống, tìm thấy trong Thiên Đình, muốn ta dẫn nàng đi tìm sư bá. Thế nhưng sư bá lại truyền tin cho ta, bảo ta khuyên nhủ Tích Ngọc bá mẫu trở về.
Sư phụ, Đại sư bá như vậy có tính là đùa bỡn tình cảm của Tích Ngọc bá mẫu, bội tình bạc nghĩa không? Ta cảm thấy Đại sư bá có hi vọng trở thành một đại tra nam cao cấp nhất hồng hoang đấy."
Thông Thiên giáo chủ sửng sốt một chút, trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn đánh bài, những chuyện phía sau của bọn họ đúng là hắn không chú ý nhiều lắm, vậy mà đã bỏ lỡ một câu chuyện đặc sắc thế sao?
Vẻ mặt Bạch Cẩm đau khổ nói: "Sư phụ, hiện tại ta cũng rất khổ sở! Ta nên giúp đỡ sư bá tiếp tục làm tra nam, hay nên giúp Tích Ngọc bá mẫu tìm lại chân ái đây?"
Thông Thiên giáo chủ cười ha ha nói: "Hay cho Thái Thượng ngươi, hóa ra ngươi cũng có lúc phạm phải sai lầm, nhìn xem về sau ngươi còn có mặt mũi nào mà phê bình ta.
Bạch Cẩm, chuyện này ngươi chớ xía vào, hãy xem vi sư đi phê bình Thái Thượng thế nào."
Trên mặt Thông Thiên giáo chủ mang theo vẻ hưng phấn, thân ảnh lập tức tiêu thất, rốt cục cũng có cơ hội đi thuyết giáo Thái Thượng một lần, ngày này ta đợi thật sự là quá lâu.
...
Trong một mảnh hư không ở Đại Xích Thiên, từng viên vẫn thạch khổng lồ lơ lửng trên cao, giống như tinh không tan biến sau phế tích.
Một tòa cung điện tọa lạc giữa hư không, một cây trà lớn đứng sừng sững trong cung điện, cành lá phấp phới lay động, bên trên phóng ra ánh huỳnh quang, trở thành quang minh duy nhất ở nơi tối tăm này.
Huyền Đô đại pháp sư đi ra khỏi cung điện, trong tay cầm theo một ngọn đèn treo trước cửa cung.
Đèn lồng nở rộ quang hoa, trong khoảnh khắc thời không xoay chuyển, hư không xé rách rồi biến mất tựa như khai thiên tích địa. Sông hồ, núi non, cây cỏ lần lượt xuất hiện, tiên cầm dị thú chạy nhảy bay lượn, hóa thành một phương thế giới phồn hoa.
Huyền Đô đại pháp sư cung kính chắp tay thi lễ: "Cung nghinh thánh giá Nguyên Thủy Thiên Tôn phủ xuống."
Thân ảnh Nguyên Thủy Thiên Tôn xuất hiện ở phía trước, quay sang Huyền Đô gật đầu, mang sắc mặt ngưng trọng vội vàng đi về phía Bát Cảnh Cung, khí thế bức người.
Bên dưới cây trà trong Bát Cảnh Cung, Thái Thượng Thánh Nhân đang ngồi ngay ngắn trước cái bàn gỗ, tắm linh quang của cây trà thản nhiên thưởng thức trà ngon, trên mặt nở nụ cười nhẹ.
Sao Nguyên Thủy lại đột nhiên tới đây? Chẳng lẽ Thông Thiên lại làm chuyện gì chọc giận hắn rồi? Ài… Hai người đệ đệ này không khiến ta bớt lo mà! Vẫn cứ cần ta phải chu toàn một phen, ta đúng là quá khổ cực.
Chương 843: Rốt cuộc ngươi hiểu kiểu gì
Nguyên Thủy Thiên Tôn đi tới hậu viện, liếc mắt liền thấy Thái Thượng đang ở đó thản nhiên thưởng trà, lập tức tiến lên gọi: "Đại huynh, ngươi cũng không thể làm tra nam được! Loại chuyện như bội tình bạc nghĩa này tuyệt đối không thể làm!"
"Phốc ~" Thái Thượng phun ra một miệng nước trà, khó có thể tin nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, ngươi đang nói mê sảng cái gì vậy?
Nguyên Thủy Thiên Tôn đi tới trước mặt Thái Thượng ngồi xuống, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Thái Thượng: "Đại huynh, có một số việc đã làm thì phải nhận, chúng ta tu hành phải đi con đường đàng hoàng chính đạo, há có thể đi con đường bội tình bạc nghĩa? Như vậy so với hai vị phương Tây kia có khác gì nhau đâu?"
"Ha ha ~ Đại huynh, nghe nói ngươi phạm lỗi tác phong sinh hoạt? Ta vội vàng tới xem một chút." Thông Thiên giáo chủ cười ha ha đi từ bên ngoài vào, cũng tới trước bàn gỗ ngồi xuống.
Thái Thượng đau đầu nói: "Rốt cuộc các ngươi có ý gì?"
"Đại huynh, chúng ta không được làm tra nam!"
"Đại huynh, tác phong sinh hoạt phải nên nghiêm cẩn."
Nguyên Thủy và Thông Thiên đồng thanh nói.
Sau khi nói xong hai người liếc nhau, lần đầu tiên có cảm giác hóa ra chúng ta vẫn rất ăn ý!
Thái Thượng chỉ một ngón tay vào mặt Thông Thiên tức giận nói: "Cái gì mà phạm lỗi tác phong sinh hoạt, ngươi nói lại cho ta nghe lần nữa?"
Thông Thiên tằng hắng một cái, trên mặt hiện vẻ tươi cười nói: "Đại huynh, nghe nói ngươi đứng núi này trông núi nọ, bội tình bạc nghĩa với đạo lữ năm xưa, đây không phải là có vấn đề trong tác phong sinh hoạt sao?"
Thái Thượng bỗng nhiên trợn to hai mắt, tức giận kêu lên: "Ai nói vậy?"
Nguyên Thủy tức giận nói: "Trước hết ngươi đừng quan tâm ai nói? Có đúng là sau khi Thái Thượng Lão Quân trở về vị trí cũ, hắn vẫn luôn không gặp Đồ Sơn Tích Ngọc không?"
Khí thế của Thái Thượng chợt sững lại, hắn sốt ruột biện giải: "Đó là có nguyên nhân..."
Thông Thiên cắt ngang: "Đại huynh, ngươi chỉ cần nói là phải hay không!"
"Thì phải, nhưng thân phận của ta..."
Nguyên Thủy Thánh Nhân lại cắt ngang: "Thân phận? Thân phận Tam Thanh chúng ta chính là dòng chính của Bàn Cổ, từ trước đến nay đi đứng ngồi nằm đều luôn đoan chính, cũng không làm tra nam!"
Thông Thiên cười ha hả nói: "Không sai, trước đây Đại huynh ngươi từng nói với ta, sai rồi thì sửa."
Nguyên Thủy cũng nghiêm túc nói: "Đại huynh, trước đây ngươi cũng từng nói với ta, đừng nên vì cái lợi của bản thân mình mà tổn thương người khác."
Hai người mỗi người một câu khiến Thái Thượng nhức hết cả đầu, khí thế bị áp đã thấp lại càng thấp hơn.
Lần đầu tiên Thái Thượng phát hiện hai người đệ đệ không bớt lo của mình liên hợp lại còn trở nên lợi hại như vậy?
Hiện tại Thái Thượng Thánh Nhân cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, hóa ra là vì Đồ Sơn Tích Ngọc đã tới. Ài ~ Ta cũng biết sau khi ta bảo vệ nàng ở Tây Hải, chuyện này sẽ không thể dối gạt giấu giếm được nữa.
Thái Thượng bất đắc dĩ nói: "Hai vị hiền đệ, có thể cho ta một cơ hội giải thích không..."
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ gật đầu, nghiêm túc nói: "Ngươi giải thích đi ~"
Thái Thượng trầm ngâm chốc lát, ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn lên bầu trời, cảm thán nói: "Ta là Thánh..."
"Quên đi, ngươi không cần giải thích nữa."
Thái Thượng nghẹn lời, tâm tình dâng trào hồi lâu tiêu tan trong nháy mắt. Hắn im lặng nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, rốt cuộc ngươi muốn ta giải thích hay không muốn ta giải thích.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nghiêm túc nói: "Mặc kệ ngươi có lý do gì, làm tra nam là lỗi của ngươi rồi. Ta đã phân phó Bạch Cẩm để hắn đi trợ giúp Đồ Sơn Tích Ngọc trước, về sau ngươi không được trách hắn."
Thông Thiên Thánh Nhân cũng gật đầu nói: "Ta cũng đã bảo Bạch Cẩm, phạm sai lầm thì sửa, không thể để mắc thêm lỗi lầm nữa, đây cũng là những gì mà trước đây ngươi giáo dục ta."
Nguyên Thủy một câu Thông Thiên một câu, Thông Thiên một câu Nguyên Thủy một câu, hai người biểu hiện cực kỳ ăn ý. Một người nói tra nam, một người nói tác phong sinh hoạt có vấn đề, nói đến mức cái đầu của Thái Thượng Thánh Nhân to ra, dốc toàn lực biện giải ứng phó, kết quả biện giải hết nửa ngày mà hai người lại chẳng nghe chút nào.
...
Đồng thời ở Thiên Đình bên kia, Từ Đồ Sơn Tích Ngọc tiến vào Đâu Suất Cung. Cửa lớn Đâu Suất Cung vẫn đóng chặt, cho đến một ngày một đêm sau đó, cửa lớn Đâu Suất Cung mới ầm ầm mở ra.
Trong đại điện ở Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân quần áo ngăn nắp sạch sẽ ngồi ngay ngắn trên chủ vị.
Bạch Cẩm đứng ở phía dưới, đôi mắt nhỏ thẳng tắp đảo loạn.
Thái Thượng Lão Quân lạnh lùng nói: "Bạch Cẩm, ngươi được lắm! Lại dám đùa giỡn ta."
Vẻ mặt Bạch Cẩm hèn hạ ủy khuất kêu: "Sư bá, đệ tử nào dám đùa giỡn ngài chứ! Ở trong lòng đệ tử, sư bá ngài là thiên, là địa, mệnh lệnh của ngài không thể làm trái."
"Ta hỏi ngươi, ta sai Kim Giác truyền cho ngươi ba câu, ngươi không nghe được sao?"
"Đệ tử nghe được, đệ tử hoàn toàn dựa theo ý của sư bá ngài mà làm, dẫn bá mẫu đi tới an toàn."
Thái Thượng Lão Quân không nhịn được nói: "Ta bảo ngươi dẫn nàng tới hồi nào? Rốt cuộc ngươi hiểu kiểu gì?"
Bạch Cẩm dựng thẳng một ngón tay lên, nghiêm túc nói: "Sư bá, câu nói đầu tiên của ngài chẳng phải là hoa nở xán lạn, điêu linh héo rũ, nhi đồng vui cười, lão nhân tuổi xế chiều. Quá khứ rốt cuộc cũng chỉ là quá khứ, tương lai đã không còn như trước."
Thái Thượng Lão Quân gật đầu nói: "Không sai!"
Bạch Cẩm bỗng vỗ tay một cái, nói: "Vậy thì đúng rồi mà ~
Ý của sư bá ngài đã rất rõ ràng rồi!
Lạc hồng không phải vật vô tình, hóa thành cành xuân bảo hộ hoa, hoa nở hoa tàn là một lần luân hồi.
Nhi đồng, lão giả từ khi sinh ra đến khi chết đi, từ thuở ấu thơ đến lúc già họm hẹm cũng là một lần luân hồi.
Cho nên đệ tử hiểu rằng ý của sư bá ngài là cảm tình cũng là một loại luân hồi, cầm lên rồi lại buông xuống, hiện tại đã đến lúc cầm lên."
Chương 844: Đưa Tích Ngọc bá mẫu trở về
Vẻ mặt Bạch Cẩm thành thật nhìn Thái Thượng Lão Quân, dương dương đắc ý nói: "Sư bá, ta hiểu không sai chứ!"
Thái Thượng Lão Quân nhìn Bạch Cẩm yếu ớt nói: "Ý của ta là quá khứ rốt cuộc cũng chỉ là quá khứ, tương lai đã không còn như trước, nào có luân hồi gì?"
Biểu tình Bạch Cẩm cứng đờ, chột dạ nói: "Sư bá, chẳng lẽ ta lý giải sai rồi?"
Sau đó hắn còn khẳng khái hùng hồn nói: "Không đúng! Câu nói thứ hai của sư bá ngài cũng rất rõ ràng mà!
Đại đạo vô danh cố đại quảng, đại đạo vô tình cố đại ái, đây không phải nói rõ sư bá ngài yêu Tích Ngọc bá mẫu sâu sắc sao? Ý tứ rõ ràng như vậy ta lý giải chắc chắn không sai."
Thái Thượng Lão Quân không nhịn được kêu: "Đó là vô tình, vô tình, ngươi không nghe được sao?"
Bạch Cẩm có chút ngơ ngác nói: "Sư bá, chẳng lẽ hàm nghĩa trong câu nói này không phải là đại đạo vô tình nhân hữu tình sao?
Đại đạo vô danh, nhưng ta chỉ nhớ rõ tên của ngươi.
Đại đạo vô tình, là bởi vì tình của ta đều cho ngươi.
Đại đạo vô danh cố đại quảng, đại đạo vô tình cố đại ái, ngô phi đại đạo, ngô ghi khắc tên ngươi, ngô hữu tình sâu tựa như biển.
Như vậy nói rõ ngài thâm tình cỡ nào! Lúc đó cả ta cũng bị làm cảm động."
Thái Thượng Lão Quân đã không còn sức nói chuyện, hữu khí vô lực nói: "Còn có câu cách tốt nhất để ở chung là vui vẻ lẫn nhau, như vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?"
"Trong cách hiểu của đệ tử, những lời này hẳn là chia làm hai phần.
Phần thứ nhất chính là cách tốt nhất để ở chung, phần này làm cho người ta có một loại cảm giác chưa thỏa mãn, mang hàm ý triền miên, đệ tử liền suy nghĩ cách tốt nhất để ở chung là cái gì chứ? Sau đó đệ tử liền nghĩ đến sư bá và bá mẫu làm bạn đến già, nhất thời đã hiểu ra ý của sư bá ngài. Cách tốt nhất để ở chung chính là ở cùng ngươi đến già, tầng nghĩa này thật sự là quá sâu.
Câu nói phía sau là vui vẻ lẫn nhau, vừa nghe đã biết đây là lời chúc phúc. Thế nhưng đệ tử lại suy nghĩ một chút, lời của sư bá ngài làm sao lại đơn giản như vậy được?
Vì vậy đệ tử đã vắt hết óc để suy nghĩ, suy nghĩ một lúc lâu, kết hợp với phần đầu tiên mới chợt hiểu ra. Câu nói sau cùng của sư bá ngài thật ra là tổng kết ba câu vừa rồi, đơn giản chỉ là hai bên đều vui vẻ, nhưng thật ra đó chính là lời cảm thán của sư bá ngài đối với đoạn tình cảm này, đại ý có ngươi làm bạn thật tốt.
Lời của sư bá ngài thật sự là quá có lòng, đặc biệt là câu nói sau cùng, thật tốt quá, làm bạn chính là lời tỏ tình dài nhất, hạnh phúc của ngươi là ngày nắng đẹp của ta.
Đệ tử cảm động vạn phần, lập tức mang theo bá mẫu đến đây tìm sư bá."
Thái Thượng Lão Quân nghe xong sửng sốt một chút, nếu không phải chính mình nói ra những lời này, ngay cả hắn cũng sẽ hoài nghi ý tứ bên trong chính là ý tứ mà Bạch Cẩm vừa nói, tầng nghĩa đã bị kéo xa tới chỗ nào luôn rồi? Đúng là nói bậy, thế nhưng còn có chút ngụy biện.
Nhìn Bạch Cẩm mang vẻ mặt chân thành tha thiết, Thái Thượng Lão Quân không nhịn được cảm thán nói: "Bạch Cẩm! Ngộ tính của ngươi thực sự rất cao đấy!"
Bạch Cẩm đắc ý cười nói: "Ta cũng nghĩ như vậy, bằng không làm sao ta có thể thành tựu Chuẩn Thánh được chứ?"
"Có lẽ là Thiên Đạo mắt mù đi!"
Ngạch ~ Bạch Cẩm không nói gì, sư bá ngài nói Thiên Đạo như vậy không sợ bị Thiên Đạo nhớ thương sao? Hơn nữa trong lòng đệ tử rất khó chịu đấy! ╭(╯ε╰)╮
Thái Thượng Lão Quân tằng hắng một cái nói: "Bạch Cẩm, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ vô cùng quan trọng."
Bạch Cẩm lập tức nói: "Xin sư bá cứ phân phó!"
"Đuổi Tích Ngọc về Thanh Khâu." Thái Thượng Lão Quân không nhịn được bổ sung thêm một câu: "Lần này đừng hòng giải thích lộn xộn với ta, chính là ý trên mặt chữ."
Bạch Cẩm không biện giải: "Sư bá, vì sao? Tích Ngọc bá mẫu cực kỳ thâm tình, ngài hà tất phải cô phụ chứ?"
Thái Thượng Lão Quân nghiêm túc nói: "Ta chính là hóa thân Thánh Nhân, nhìn khắp cả hồng hoang, có Thánh Nhân nào lại có đạo lữ? Ngươi chớ hồ nháo.
Thánh Nhân ti chưởng quy tắc thiên địa, trấn áp vô tận thời không quá khứ tương lai.
Thánh Nhân vô thường tâm, lấy tâm chúng sinh làm tâm. Thánh Nhân vô trường tình, lấy tình thiên địa làm tình. Nếu Thánh Nhân có tư tình thì chẳng có ích lợi gì cho thiên địa, chẳng có ích gì cho chúng sinh.
Vì chúng sinh hồng hoang, Thánh Nhân không được có tư tình, đây là quy củ!"
"Ai lập quy củ?"
"Cam chịu quy củ."
"Sư bá, ngài đã quyết định rồi?"
"Ý ngô đã quyết!"
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: "Sư bá, hiện tại ta sẽ đưa Tích Ngọc bá mẫu trở về."
Vẻ mặt Thái Thượng Lão Quân giật mình, nói: "Đợi thêm một ngày nữa đi! Ngươi trở về trước, giờ này ngày mai ngươi hãy quay lại."
"Vâng!" Bạch Cẩm đứng dậy xoay người đi ra bên ngoài.
Thái Thượng Lão Quân thở dài một hơi, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm, sau đó ý cười thu liễm, thân ảnh trở nên nhạt dần rồi biến mất.
Trong hậu hoa viên ở Đâu Suất Cung, Đồ Sơn Tích Ngọc chèo thuyền hoa sen dập dềnh trong hồ nước, ngắt lấy cây sen, khuôn mặt già nua lại có một loại mỹ lệ hòa ái tự nhiên.
Thân ảnh của Thái Thượng Lão Quân hiện lên trên thuyền, từ hư không mà ngưng thực ra.
Đồ Sơn Tích Ngọc lộ ra một nụ cười hòa ái, nói: "Ngươi đi đâu thế?"
Thái Thượng Lão Quân ngồi xuống, cười ha hả nói: "Vừa rồi có người tìm đến, ta đi ra ngoài ứng phó một chút."