Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 191



Kim Giác đặt hai tay sau lưng, ho khan một tiếng rồi nghiêm túc nói: "Câu đầu tiên, hoa nở xán lạn, điêu linh héo rũ, nhi đồng vui cười, lão nhân đã tuổi xế chiều. Quá khứ rốt cuộc cũng chỉ là quá khứ, tương lai đã không còn như trước.”

"Có nghĩa là gì?”

Kim Giác mờ mịt nói: "Ta cũng không biết, lão gia chỉ nói với ta như vậy.”

Bạch Cẩm suy nghĩ một chút, hai mắt sáng lên chợt nói: "Ta nghĩ ta đã hiểu được ý của Đại sư bá.”

Kim Giác ngưỡng mộ nói: "Sư huynh, ngươi thật lợi hại, ta đã nghĩ hết cả đường đi mà vẫn không nghĩ ra.”

Hắn tò mò hỏi: "Sư huynh, câu này có nghĩa là gì?”

Bạch Cẩm cười nói: "Không nói được!”

Kim Giác liên tục gật đầu nói: "Hiểu rồi, ta hiểu rồi. Chắc chắn có liên quan đến bí mật vô cùng quan trọng, phải không?”

Bạch Cẩm khen ngợi nói: "Ngươi nói không sai!”

"He he, ta không phải là đồ ngốc Kim Giác kia. Chắc chắn ta sẽ không hỏi về những chuyện bí mật, nếu không thì sẽ chết sớm.”

Bạch Cẩm hỏi: "Còn nữa không?”

Kim Giác nghiêm túc nói: "Lão gia còn nói, đại đạo vô danh cố đại quảng, đại đạo vô tình cố đại ái.”

Bạch Cẩm không khỏi phỉ nhổ trong lòng, quyết định này của sư bá đúng là tra nam!

Kim Giác chờ đợi nói: "Sư huynh, ngươi có hiểu câu này không?”

Bạch Cẩm gật đầu cười nói: "Đương nhiên là hiểu.”

"Cuối cùng lão gia nói, cách tốt nhất để hòa hợp là vui vẻ lẫn nhau.”

Bạch Cẩm cười nói: "Ngươi trở về nói với sư bá, ta đã hiểu tất cả, nhất định sẽ làm theo ý của lão bá! Chắc chắn sẽ không làm lão bá thất vọng.”

"Sư huynh, vậy ta về phục mệnh đây.”

"Chờ một chút!”

Bạch Cẩm cầm ra một ít Công Đức Kim Tiền đặt vào tay Kim Giác, cười nói: "Cầm lấy cái này.”

Kim Giác ngượng ngùng nói: "Sư huynh, như vậy không hay lắm!”

"Sư đệ đi đường cực khổ, đây chỉ là chút tấm lòng mà thôi, sư đệ không cần từ chối.”

Kim Giác cười nói: "Sư huynh, vậy ta mặt dày nhận vậy.” Hắn cất Công Đức Kim Tiền đi.

Bạch Cẩm hỏi thăm: "Sư đệ, gần đây sư bá có gì khác thường không?”

Bất thường? Kim Giác thu hồi Công Đức Kim Tiền, suy nghĩ một lát rồi nói: "Sư huynh, sư phụ vừa mới luyện đan nhưng thất bại, làm hỏng một lò luyện đan rồi, đây là lần đầu tiên sư phụ luyện ra phế đan, đây có được tính là bất thường không?"

Mắt Bạch Cẩm sáng lên, lòng sư bá rối loạn rồi, ta đã nói rồi~ Nào có đơn giản như vậy, nói quên liền có thể quên, quả nhiên sư bá vẫn nhớ kĩ Tích Ngọc bá mẫu.

"Đa tạ sư đệ đã báo cho ta biết."

Kim Giác cười nói: "Sư huynh, ta xin cáo từ trước."

Bạch Cẩm ôm quyền thi lễ nói: "Sư đệ đi thong thả, ta không tiễn quá xa nữa."

Kim Giác cũng ôm quyền thi lễ bước nhanh ra ngoài, thời điểm đi ngang qua hoa viên, theo bản năng nhìn về nữ tử ngồi phía trong hoa viên. Đường đường là Thiên Bồng Nguyên Soái lại đang ngồi gọt trái cây cho nữ tử, vẻ mặt nịnh nọt tươi cười, đúng là mất hết thể diện, còn đâu là người mà ta đã dạy dỗ.

Trong lòng Kim Giác thầm mắng Thiên Bồng Nguyên Soái không có cốt khí, thở phì phì bước thật nhanh rời đi, quay đầu lại nghĩ nhất định phải để cho tiểu sư phụ quản giáo Thiên Bồng thật tốt, rất không có cốt khí giáo dưỡng.



Bên trong Thiên Điện, Bạch Cẩm cũng lâm vào tự hỏi. Xem ra bây giờ Đại sư bá là muốn làm tra nam rồi, lại còn nhờ hắn thuyết phục bá mẫu quay về. Phải làm sao đây? Hắn nên giúp sư bá hay là giúp Đồ Sơn Tích Ngọc?

Bạch Cẩm lẩm bẩm: "Sư bá làm tra nam thật không có đạo đức."

Suy xét hết lần này đến lần khác, Bạch Cẩm tính toán vẫn nên giúp bá mẫu một chút, Tích Ngọc bá mẫu đã giúp mình khi còn ở Tây Hải, vậy thì mình cũng phải hồi báo một phen. Ít nhất cũng phải giúp bá mẫu gặp mặt Đại sư bá một lần để cho bọn họ nói chuyện, ác nhân gì đó chính hắn sẽ không làm.

Một lúc sau khi đã hạ quyết tâm, Bạch Cẩm mang theo gương mặt tươi cười đi ra ngoài tiến vào bên trong đám người.

Đồ Sơn Tích Ngọc quay đầu lại hỏi: "Bạch Cẩm có việc gì đấy?"

Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Không có việc gì, không có việc gì~ Khó có dịp bá mẫu đến thăm, hôm nay ta sẽ tự mình xuống bếp, vì bá mẫu ngài làm một bàn ăn ngon."

Hai mắt Đồ Sơn Tích Ngọc sáng lên, vội vàng hỏi: "Lí Nhĩ hắn cũng tới sao?"

"Bây giờ chắc là sư bá có việc quan trọng nên không tới được, nhưng mà sau khi ăn xong ta sẽ mang người đi tìm sư bá."

Đồ Sơn Tích Ngọc nhíu mày nói: "Ngươi đừng gạt ta."

"Nào dám! Ta lừa gạt ai cũng không dám lừa bá mẫu ngài!"

Đồ Sơn Tích Ngọc tươi cười nói: "Vậy là tốt rồi, lâu rồi không thưởng thức qua trù nghệ của ngươi."



Bên kia, Kim Giác chạy về Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân trong đại điện đang nhắm mắt ngồi ngay ngắn tại chỗ.

Kim Giác chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Sư phụ, đệ tử đến phụng mệnh."

Thái Thượng mở to mắt hỏi: "Đã truyền lời lại chưa?"

"Đệ tử đã truyền lời lại rồi."

"Bạch Cẩm hắn nói thế nào?"

"Sư huynh nói hắn đã hiểu rõ ý của ngài, nhất định sẽ dốc toàn lực không để cho ngài thất vọng."

Thái Thượng Lão Quân bình tĩnh nói: "Tốt lắm! Ngươi lui xuống trước đi~"

"Vâng!" Kim Giác đứng dậy đi ra ngoài.

Trong đại điện, Thái Thượng Lão Quân lấy túi thơm ra, từ tốn nói: "Phàm nhân Lí Nhĩ có thể có thê tử, nhưng Thánh Nhân Thái Thượng lại không thể có, Thái Thượng Lão Quân cũng không được."

Cất túi hương vào trong tay áo, giao chuyện của Tích Ngọc cho Bạch Cẩm, Thái Thượng Lão Quân vô cùng yên tâm. Bạch Cẩm chưa bao giờ làm hắn thất vọng, chỉ là không biết vì cái gì mà trong lòng có chút mất mát, lại có chút chua xót, haiz…



Chương 836: Đến Đâu Suất Cung

Bên kia, đại yến ở trong Điểu Sào, Bạch Cẩm lấy ra món thịt kim thiền trân quý sưu tầm mấy năm nay, làm cho cả đại yến đều là thịt kim thiền.

Tiệc rượu qua đi, đại đội chấp pháp, Tư Pháp Thiên Thần, Chân Vũ Đại Đế nhìn Bạch Cẩm rời đi cùng Đồ Sơn Tích Ngọc.

Bạch Cẩm mang theo Đồ Sơn Tích Ngọc vừa đi vừa nói chuyện: "Từ sau khi sư bá trở lại Thiên Đình, mỗi ngày đều làm chuyện luyện đan buồn tẻ để giải tỏa buồn phiền trong lòng, ta cũng có thể nhìn ra sư bá không mấy vui vẻ."

"Luyện đan? Trước kia không phải hắn không thích luyện đan sao!"

"Đúng vậy! Bá mẫu ngài vẫn nên quản sư bá đi! Theo ta được biết, một người ở yên một chỗ quá lâu sẽ trở thành trạch nam, sư mẫu ngài hẳn là nên đưa sư bá ra ngoài nhiều một chút."

Đồ Sơn Tích Ngọc tươi cười gật đầu, trong đầu nghĩ đến hình ảnh mình cùng Lí Nhĩ du sơn ngoạn thủy, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

Bạch Cẩm cùng Đồ Sơn Tích Ngọc cách Đâu Suất Cung ngày càng gần.

Bên trong đại điện Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân đột nhiên mở to mắt, mắt phải giật giật, lẩm bẩm nói: "Không đúng, rất không đúng~ Loại cảm giác này…" Hắn vội vàng bấm tay tính toán, ngón tay động rất nhanh liền xuất hiện một bản đồ bát quái xoay tròn phía trên bàn tay.

Thái Thượng Lão Quân dừng động tác lại, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, Bạch Cẩm cái tên tiểu tử này thế mà lại muốn hại mình, không phải ngươi nói ngươi hiểu rồi sao?"

Thái Thượng Lão Quân vội vàng đứng lên khỏi chỗ ngồi, kích động kêu: "Kim Giác, mau đưa Đại Giác Ngưu tới đây."

Lão Quân chạy nhanh tới hậu viện, vừa mới chạy được hai bước thì quay lại bức tường bên cạnh gỡ bức tranh chân dung nữ tử xuống, trịnh trọng thu hồi rồi chạy trối chết.

Thái Thượng Lão Quân cũng không phải Thánh Nhân Tam Thi, mà chỉ là một tia phân thân chuyển thế. Khi còn ở Hạ Giới hắn lấy việc giảng đạo là chính, cũng không có tu hành cho nên sau khi trở thành thần, tuy rằng địa vị được tôn sùng nhưng thực lực lại không mấy cao cường. Nếu nói là trốn chạy thì cưỡi Đại Giác Ngưu sẽ nhanh hơn một chút.

Bên trong hậu viện, Kim Giác dắt Đại Giác Ngưu chậm rì rì đi tới, nghi hoặc hỏi: "Sư phụ, chúng ta phải đi đâu."

Thái Thượng Lão Quân xoay sừng Đại Giác Ngưu lại, vội vàng nói: "Đi! Phía trước không thể đi, chúng ta đi phía sau."

Đại Giác Ngưu nghe theo Thái Thượng Lão Quân hướng về phía sau chậm rì rì mà đi, Kim Giác cũng không hiểu gì cả, đi phía sau?

Ngân Giác ngáp ngủ từ trong phòng đi ra, vừa nhìn đã thấy Thái Thượng Lão Quân đang cưỡi Đại Giác Ngưu rời đi, nghi hoặc lẩm bẩm: "Chạy ra phía sau làm cái gì, phía sau cái gì cũng không có." Hắn lười biếng duỗi eo, haizz ~ sư phụ ngày càng không thương mình.

Đi ngang qua hoa viên, Thái Thượng Lão Quân cưỡi Đại Giác Ngưu đi về phía hậu viện nhìn về khung trời cao ngất, Đại Giác Ngưu dừng lại.

Kim Giác bối rối hỏi: "Sư phụ, chúng ta đi đâu vậy."

Thái Thượng Lão Quân ngơ ngác hỏi: "Cửa sau của Đâu Suất Cung chúng ta đâu?"

"Đâu Suất Cung của chúng ta không có xây cửa sau!"

Đại Giác Ngưu cũng gật đầu nói: "Bạch Cẩm sư huynh đã từng nói, sư phụ ngài thân phận tôn quý, ra ngoài nên đi cửa chính, chính vì vậy nên không cần có cửa sau."

Khóe mắt Thái Thượng Lão Quân giật giật, thở phì phì nói: "Cung điện này là ai thiết kế, làm sao lại không có cửa sau?"

Kim Giác nói: Nghe nói do chính tay Bạch Cẩm sư huynh thiết kế vì ngài."

"Sư phụ, nếu như mà hiện tại ngài cần ta liền cho người xây dựng một cái cửa sau."

Thái Thượng Lão Quân quay đầu nhìn về phía trước, thở dài nói: "Không còn kịp rồi."

Đại Giác Ngưu cũng nghẹn ngào nói: "Sư phụ, nếu ngài muốn ta có thể đưa ngài bay lên không trung."

"Không được, bay lên không trung sẽ bị phát hiện."



Bên ngoài Đâu Suất Cung, Bạch Cẩm cùng Đồ Sơn Tích Ngọc đi tới, nhìn cửa lớn Đâu Suất cung đang đóng chặt.

Trong mắt Đồ Sơn Tích Ngọc hiện lên vẻ hưng phấn, lẩm bẩm nói: "Đây là chỗ ở của hắn sao?"

Bạch Cẩm gật đầu nói: "Đúng vậy, nếu sư bá biết sư mẫu đến nhất định sẽ mừng rỡ nhảy nhót như tiểu hài tử cho xem."

Trong đầu Đồ Sơn Tích Ngọc hiện lên hình ảnh Lí Nhĩ mừng rỡ nhảy nhót, đúng là không đành lòng nhìn thẳng, không nhịn được phì cười.

Đồ Sơn Tích Ngọc thu liễm ý cười, hừ lạnh một tiếng nói: "Ta còn đang sợ hắn trốn đây. Nếu hắn thật sự nhớ kỹ ta, vì cái gì mà mấy năm nay đến một tin tức cũng không có."

Vẻ mặt Bạch Cẩm thành thật nói: "Sư mẫu, sư bá có nỗi khổ bất đắc dĩ."

Sắc mặt Đồ Sơn Tích Ngọc khẽ biến: "Nỗi khổ bất đắc dĩ?"

"Chuyện này vẫn nên là người nói với sư bá đi, ta nói ra có vẻ không chân thành cho lắm."

"Vậy ta sẽ cho hắn một cơ hội giải thích!"

Đồ Sơn Tích Ngọc bước về phía trước, vươn tay nhẹ nhàng ấn lên cửa, cửa lớn Đâu Suất Cung ầm ầm mở ra, đập vào mắt là thần hoa đua nhau khoe sắc, tiên thụ rợp bóng mát.

Bạch Cẩm cùng Đồ Sơn Tích Ngọc đi vào bên trong, ngay cửa ra vào là một hành lang thật dài, dọc theo hành lang ra phía trung tâm là quảng trường Thái Cực, từ nơi này tách thành ba con đường.

"Bá mẫu, đi thẳng chính là đại điện, hiện tại chắc chắn sư bá đang ở bên trong đại điện."

"Vậy trước tiên đi vào đại điện!"

Hai người đến phía trước đại điện, Đồ Sơn Tích Ngọc hít sâu một hơi, chậm rãi đẩy cửa đại điện ra, bên trong đại điện không một bóng người.

Chương 837: Cuối cùng cũng chịu đi

Mặt Đồ Sơn Tích Ngọc lập tức lạnh đi, Lí Nhĩ ngươi quả thực đang trốn tránh ta, trong lòng trào ra một trận chua xót, ngay cả gặp mặt ta một lần cũng không bằng lòng sao? Hôm nay ngươi phải cho ta một công đạo.

Bạch Cẩm thò đầu ra liếc mắt một cái, cười gượng nói: "Bá mẫu, hiện tại sư bá nhất định là đang ở Luyện Đan Thất, hay là chúng ta đến Luyện Đan Thất xem đi!"

Bạch Cẩm lập tức dẫn Đồ Sơn Tích Ngọc tới Luyện Đan Thất, kết quả đến Luyện Đan Thất cũng không một bóng người.

Bạch Cẩm thầm mắng trong lòng: Sư bá, người có thể trốn tới khi nào chứ? Cho dù làm tra nam thì cũng phải có nguyên tắc!

Đồ Sơn Tích Ngọc bước vào trong Luyện Đan Thất nhìn xung quanh một lượt, tất cả đan dược mặc kệ phẩm chất cao hay thấp, nàng đều không để trong mắt, chỉ chú ý hoàn cảnh xung quanh.

"Nơi này chính là nơi Lí Nhĩ luyện đan."

Đồ Sơn Tích Ngọc đi đến vị trí chủ vị phía trên, từ trên thần vị lấy xuống cây trâm đồng mạ vàng lấp lánh, trên mặt không nhịn được lộ ra nụ cười, nói: "Đây là thứ năm đó hắn tặng ta, hắn còn gạt ta đây là cây trâm vàng, hắn thật sự cho rằng ta không phân biệt được đồng và vàng sao?"

"Có lẽ sư bá chỉ muốn làm ngài vui vẻ."

"Về sau cây trâm này không cánh mà bay, hắn còn thề rằng là do ta làm mất, rồi phàn nàn ta không biết giữ đồ, hiện tại xem ra là bị hắn lấy cắp rồi."

"Chắc sư bá cũng nhận ra đây là cây trâm bằng đồng nên xấu hổ trong lòng."

"Trước kia sư bá nói cây trầm này bằng vàng, có lẽ trong lòng sư bá cây trâm là vàng thật, chỉ trách gian thương làm giả quá mức tinh vi." Bạch Cẩm khẳng định nói.

Đồ Sơn Tích Ngọc có chút đăm chiêu gật đầu, dù sao Lí Nhĩ cũng chỉ là phàm nhân, có lẽ hắn thực sự không phân biệt được rõ ràng.

Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: "Bá mẫu ngài xem đi, sư bá vẫn thực sự quan tâm ngài."

Đồ Sơn Tích Ngọc đặt cây trâm lại trên thần vị, cười nói: "Dẫn ta đi tìm hắn."

"Vâng ~"

Bạch Cẩm dẫn Đồ Sơn Tích Ngọc đến từng gian cung điện tìm kiếm, thư phòng, Tu Luyện Thất, Trận Pháp Thất, Kỳ Bài Thất….

Mỗi một gian phòng đều không tìm thấy tung tích của Thái Thượng Lão Quân, ngược lại phát hiện ra rất nhiều đồ vật liên quan đến Đồ Sơn Tích Ngọc.

Hai người vừa mới đi ra từ bên trong một tòa đại điện, Kim Giác đồng tử từ sau hậu viện đi tới thân thiết cười ha hả nói: "Sư huynh, làm sao ngươi lại có thời gian đến Đâu Suất Cung?"

Đồ Sơn Tích Ngọc nhìn thấy Kim Giác đồng tử, trong đầu hiện lên một ý nghĩ, đây không phải là tiểu đồng tử đã từng đến Câu Trần Đế Cung sao? Chẳng lẽ hắn là tiểu đồng tử của Lí Nhĩ?

Bạch Cẩm lập tức hỏi: "Kim Giác sư đệ, ta có chuyện quan trọng muốn tìm sư bá, không biết sư bá đi đâu rồi?"

Kim Giác đồng tử xòe hai bàn tay ra, bất đắc dĩ nói: "Sư huynh, ngươi tới thực không đúng lúc, sư phụ có việc phải ra ngoài rồi."

"Khi nào thì sư bá trở về?"

"Chuyện này nói ra không hay cho lắm, sư phụ phải ra ngoài rất lâu, hay là sư huynh đợi một thời gian nữa rồi hãy quay lại." Kim Giác lặng lẽ nhìn thoáng qua Đồ Sơn Tích Ngọc.

Đồ Sơn Tích Ngọc bình tĩnh nói: "Bạch Cẩm, cùng ta đi ra hậu viện xem một chút."

"Bá mẫu, mời ngài ~" Bạch Cẩm lập tức dẫn người đi.

Ánh mắt Kim Giác đột nhiên trừng lớn, bá mẫu? Trong lòng như có một đàn thú chạy qua. Có thể để cho sư huynh gọi là bá mẫu, nhất định chỉ có đạo lữ của sư phụ Nguyên Thủy Thiên Tôn mà thôi. Hơn nữa hiện tại nàng còn xuất hiện ở Đâu Suất Cung, vậy chỉ có một lý do duy nhất là tìm sư phụ nói đạo lý. Lần trước ở trong Điểu Sào, Thiên Bồng Nguyên Soái nịnh nọt như thế cũng có thể giải thích được, bây giờ sư phụ lại chạy trốn như vậy, hắn chợt hiểu ra rồi.

Nhưng khi nào thì sư phụ từng nói mình có đạo lữ chứ? Làm sao ta lại không biết? Sư phụ ngài cũng không nói cho hắn biết thân thế của phân thân! Ngài như vậy không phải là đang hại đồng tử sao?

Bạch Cẩm dẫn Đồ Sơn Tích Ngọc đi về phía hậu viện.

Kim Giác nhanh chóng tỉnh táo lại vội vàng đi theo sau, nhìn Đồ Sơn Tích Ngọc thêm vài lần, sau đó vừa đi vừa nhỏ giọng nói: "Sư huynh, ta thực sự không lừa ngươi đâu, sư phụ không có ở đây."

Bạch Cẩm cười nói: "Không có việc gì, ta chỉ tùy tiện đi dạo thôi."

Đối diện có một con Đại Giác Ngưu đi đến, miệng đang nhai linh chi, kêu lên hai tiếng.

Bạch Cẩm vẫy tay nói: "Hủy Ngưu, lại đây."

Đại Giác Ngưu lon ton chạy tới.

Bạch Cẩm vỗ vỗ sừng ngưu nói: "Hủy Ngưu, sư phụ ngươi ở chỗ nào?"

Hủy Ngưu vừa buồn vừa nói: "Ta nghĩ là sư phụ ra ngoài rồi, không có ở Đâu Suất Cung."

"Ngươi cũng cho rằng người đã ra ngoài sao?" Bạch Cẩm cạn lời, đến nói dối cũng không xong.

Bạch Cẩm dẫn Đồ Sơn Tích Ngọc vòng vo hai vòng ở hậu viện Đâu Suất Cung, trong suốt hành trình Kim Giác đồng tử cùng Đại Giác Ngưu đều đi theo phía sau. Trong hậu viện cũng không phát hiện tung tích của Thái Thượng Lão Quân, thật đúng là đã giấu chính mình rất kỹ.

Cuối cùng Đồ Sơn Tích Ngọc đi vào cái chòi nghỉ mát, bình phục tâm tình nói: "Bạch Cẩm, nếu hắn không có ở đây thì chúng ta đi! Ngày mai lại tới."

Bạch Cẩm cung kính nói: "Nghe lời bá mẫu."

Kim Giác đồng tử và Đại Giác Ngưu đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng chịu đi, nhiệm vụ sư phụ giao đã hoàn thành.

Chương 838: Nổi giận sẽ dễ bị Thiên Ma áp chế

Ngân Giác đồng tử từ xa lon ton đi đến, miệng ngậm một cọng cỏ, thấy Bạch Cẩm thì hai mắt liền sáng lên, cười vẫy tay kêu: "Sư huynh~"

Bạch Cẩm cũng đáp lại: "Sư đệ, vừa trở về à?"

"Không nha, ta vẫn luôn ở nơi này, sư huynh các người đây là muốn đi rồi phải không?"

Bạch Cẩm tùy ý nói một câu: "Đúng vậy! Đại sư bá không có ở nhà, chúng ta tính đi rồi ngày mai lại tới!"

Kim Giác đồng tử phía sau cuống quýt xua tay liên tục, Đại Ngưu Giác cũng không ngừng lắc đầu.

Ngân Giác đồng tử mờ mịt nói: "Không ở nhà? Sư phụ vẫn luôn ở đây mà!"

Xong đời~ Kim Giác đồng tử lấy tay đỡ trán, trên đầu Đại Giác Ngưu cũng tràn ngập vạch đen.

Bạch Cẩm quay đầu nhìn thoáng qua, Đại Giác Ngưu lập tức cúi đầu, lấy cọng cỏ linh chi ra khỏi miệng, ta cái gì cũng không biết.

Đồ Sơn Tích Ngọc vội vàng hỏi: "Lí Nhĩ hắn ở đâu?"

Ngân Giác lập tức nhíu mày, bất mãn nói: "Ngươi là ai, dám gọi thẳng tên tục của sư phụ."

"Ngân Giác, không được vô lễ, đây chính là vị thê tử ở dưới Hạ Giới của sư phụ."

Ở phía sau, trong lòng Kim Giác đồng tử run lên. Quả nhiên là đạo lữ của sư phụ, có phải ta đã đắc tội sư mẫu rồi? Liệu ngày tháng sau này có còn tốt đẹp không đây? Xong đời rồi, sư phụ người hại ta rồi!

Kim giác đồng tử giậm chân đùng đùng lên sàn nhà, như muốn khoét một cái lỗ lớn để chui xuống.

Sắc mặt của Ngân Giác đồng tử thay đổi, kinh hãi kêu lên: "Thê tử của lão gia!”

Hắn nhanh chân chạy tới cúi đầu chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Không biết lão mẫu ở trước mặt, mong lão mẫu thứ tội.”

Đồ Sơn Tích Ngọc nghiêm túc hỏi: "Lí Nhĩ đâu rồi?”

Ngân Giác đồng tử chìa tay cười nói: "Lão mẫu đi theo ta, ta dẫn người đi tìm lão gia. Ta tận mắt nhìn thấy lão gia tiến vào mật thất dưới lòng đất, mãi vẫn không đi ra.”

Ngân Giác đồng tử lập tức biến thành tay sai, khom người cười cười dẫn Đồ Sơn Tích Ngọc đi về phía Thiên Viện.



Trong một gian mật thất bí mật dưới Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân ngồi xếp bằng trên giường đá, sắc mặt thay đổi, cuối cùng thở dài một hơi.

Ai! Có lẽ bây giờ bọn hắn đã đi rồi! Thực ra, có lẽ ta nên đi ra ngoài để gặp mặt Tích Ngọc. Trong lúc vẻ mặt hắn có hơi ngẩn ngơ…

Ầm!

Cánh cửa mật thất mở ra, vài bóng người đứng trước cửa, dẫn đầu là Đồ Sơn Tích Ngọc.

Hắt mắt Thái Thượng Lão Quân đột nhiên mở to, tim đập kịch liệt, nàng... sao nàng lại tìm được nơi này?

Ngân Giác ở bên cạnh cười hì hì, nói: "Lão mẫu, người xem ta nói có sai đâu? Lão gia thật sự ở trong mật thất mà, ta tận mắt nhìn thấy người đi vào thông đạo này.”

Trong mắt Đồ Sơn Tích Ngọc lóe lên một tia kích động, sau đó bình tĩnh trở lại, nói: "Bạch Cẩm, Ngân Giác, các ngươi ra ngoài trước đi.”

Bạch Cẩm nở một nụ cười thân thương với Thái Thượng Lão Quân rồi quay người rời đi với Ngân Giác.

Cánh cửa mật thất đóng sầm lại.

Thái Thượng Lão Quân thầm nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng tràn đầy bất an, cố nặn ra một nụ cười.

Đồ Sơn Tích Ngọc chậm rãi đi về phía Thái Thượng Lão Quân, từng bước thay đổi, mái tóc đen mỹ miều biến thành tóc bạc, trên làn da mịn màng xuất hiện nếp nhăn, trong nháy mắt từ một thiếu nữ xinh đẹp biến thành một phu nhân tuổi già sức yếu, tay chống gậy gỗ đầu rồng khô héo.

Sắc mặt Thái Thượng Lão Quân bỗng chốc hốt hoảng, như thể trở lại nhân gian khi xưa, trong sân nhỏ có cái hàng rào, giống hệt như trước kia.

Thái Thượng Lão Quân tỉnh táo lại, không nhịn được nói: "Tích Ngọc, ta không cố ý trốn ngươi."

"Bạch Cẩm nói rằng ngươi có nỗi khổ tâm, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội để giải thích.”

"Khi xưa lúc ở nhân gian, chúng ta đã nói là sẽ yêu nhau cả đời.”

Sắc mặt Đồ Sơn Tích Ngọc không chút thay đổi, thản nhiên nói: "Đúng vậy! Ta đây vẫn chưa hết một đời!”

Thái Thượng Lão Quân mở to mắt, cả đời của ngươi? Cả đời của ngươi có thể trải qua vô số lượng kiếp lận.

"Cho ngươi thêm một cơ hội giải thích!”

"Thực ra…”

"Thực ra…”

Nguyên thần của Thái Thượng Lão Quân chuyển động cực nhanh hòng để tìm cớ, phải lấy lý do nào đây? Thực ra ta mắc bệnh nan y? Hay là nói thực ra ta bị mất trí nhớ, chỉ vừa mới nhớ lại gần đây?

Sắc mặt Đồ Sơn Tích Ngọc sa sầm, lạnh lùng nói: "Ngươi không giải thích, ta sẽ cho rằng ngươi bị thần nữ Thiên Đình câu hồn!”

"Ta tuyệt đối không có! Ngươi đừng có vu oan.”

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Tiếng đánh nhau kịch liệt phát ra từ mật thất, kèm theo còn có tiếng kêu rên khe khẽ.

Phía bên kia, Bạch Cẩm và Ngân Giác cùng nhau bước ra khỏi mật thất.

Kim Giác và Đại Giác Ngưu đứng thẳng ở bên ngoài.

Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Được nha! Đều đã lớn hết rồi, ngay cả ta mà cũng dám lừa.”

Kim Giác đồng tử cúi đầu thở dài, vẻ mặt như muốn khóc, nói: "Sư huynh, đây là ý của lão gia, bọn ta không thể không nghe theo...”

Đại Giác Ngưu cũng đứng thẳng người, chụm hai chân trước vào nhau, chắp tay thi lễ hai cái nói: "Ta cảm thấy nổi giận sẽ dễ bị Thiên Ma áp chế.”

"Tâm ta viên mãn, chân linh vô cấu, không sợ Thiên Ma!

Thôi bỏ đi, không sao cả, tất cả những gì cần làm cũng đã làm xong rồi, ta đi đây!” Bạch Cẩm phất tay áo, phóng khoáng rời đi.

Kim Giác cung kính nói: "Sư huynh đi thong thả!”

"Ụm bò...”

Chương 839: Đó chính là giả tạo

Bạch Cẩm lướt đi xa.

Kim Giác đứng lên, Đại Giác Ngưu thả chân xuống.

Ngân Giác đắc chí nói: "Các ngươi không biết lão gia đang bế quan trong mật thất sao? Là ta dẫn lão mẫu đi tìm lão gia, công lao là của ta đó nha.”

"Ài!” Kim Giác đồng tử thở dài một hơi, nhìn Ngân Giác với vẻ thương hại, xoay người rời đi.

"Ụm bò...” Đại Giác Ngưu cúi đầu, buồn bực kêu lên một tiếng rồi cũng lắc đầu, từ từ rời đi.

"Này! Vẻ mặt của các ngươi là có ý gì? Nói rõ cho ta.” Ngân Giác đồng tử lập tức đuổi theo Kim Giác đồng tử



Bên kia, Bạch Cẩm trở về Điểu Sào với nụ cười trên mặt.

Bây giờ ở bên trong Điểu Sào, đám người đại đội chấp pháp và Tư Pháp Thiên Thần đã giải tán, chỉ còn lại Thạch Cơ và Vân Tiêu đang quét dọn vệ sinh.

Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Cực khổ cho hai vị sư muội rồi.”

Vân Tiêu đứng dậy, vén mấy sợi tóc trên trán giắt lên bên tai, cười nói: "Không cực khổ, chuyện này vốn là do bọn ta làm bậy.”

Thạch Cơ cũng đứng dậy hỏi: "Sư huynh, vị sư bá mẫu kia gặp được sư bá rồi sao?”

Bạch Cẩm vươn tay cười nói: "Ngồi xuống rồi nói.”

Cả ba ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh, cả Vân Tiêu và Thạch Cơ đều tò mò nhìn Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm cười nói: "Vốn dĩ sư bá muốn trốn bá mẫu, nhưng cuối cùng cũng gặp được. Có lẽ đây là ý trời!”

Thạch Cơ khó hiểu hỏi: "Tại sao sư bá lại trốn bá mẫu vậy? Sư huynh, ngươi mau kể cho bọn ta nghe rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

"Được rồi!” Bạch Cẩm kể rất chi tiết về những gì đã xảy ra trong Đâu Suất Cung, kể vô cùng sống động và thú vị, cả hai hết sức chăm chú lắng nghe. Thỉnh thoảng lại có tiếng cười vang lên từ trong Điểu Sào.

Cuối cùng Bạch Cẩm nhấp một ngụm trà nói: "Đại khái là vậy.”

Hai người Vân Tiêu và Thạch Cơ sắp xếp thông tin thu thập được ở bên trong nguyên thần, mọi thứ đều đã rõ ràng.

Thạch Cơ lo lắng nói: "Sư huynh, sư bá không muốn gặp bá mẫu nhưng người lại dẫn bá mẫu đến Đâu Suất Cung tìm sư bá. Làm như vậy sư bá có tức giận không?”

Vân Tiêu cũng nói: "Sư huynh, lần này người có hơi cẩu thả rồi.”

Bạch Cẩm cười nói: "Đừng lo! Bá mẫu gặp một chút nguy hiểm trong trận chiến Tây Hải, sư bá lập tức kích hoạt pháp bảo trợ giúp. Có thể thấy sư bá cũng không phải là người tuyệt tình.

Trong lòng sư bá vẫn nhớ bá mẫu, chẳng qua bây giờ sư bá vẫn có chút già mồm cãi láo. Có bá mẫu khuyên giải, sư bá sẽ thông suốt, sau đó trở thành một đôi thần tiên quyến lữ...”

Vân Tiêu lo lắng nói: "Lỡ như sư bá không thông suốt được thì sao! Đến lúc đó sư huynh ngài sẽ gặp xui xẻo rồi.”

Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, đúng vậy! Không sợ việc lớn, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Để đề phòng, không, để an toàn, mình phải tìm thêm hai tấm bia đỡ đạn.

Bạch Cẩm suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai vị sư muội, vi huynh có chuyện muốn nhờ các ngươi.”

Giọng nói thanh thúy của Vân Tiêu vang lên: "Sư huynh cứ việc nói thẳng.”

"Kính xin hai vị sư muội để mắt tới Đâu Suất Cung. Nếu thấy bá mẫu rời khỏi cung, mong hai vị sư muội dẫn về chăm sóc.”

"Sư huynh cứ yên tâm!”

Thạch Cơ vội vàng nói: "Đúng vậy sư huynh, ngươi mau trốn đi, Thiên Đình cứ giao cho bọn ta. Đừng lo lắng, bọn ta sẽ chăm sóc tốt cho bá mẫu.”

Bạch Cẩm ngẩng đầu, lời nói vô cùng chính trực: "Chạy trốn? Sư huynh sao có thể là kẻ hèn hạ như vậy?”

Thạch Cơ trừng mắt, đột nhiên nói: "Đúng vậy, không chạy trốn, là đi tìm một cuộc sống lý tưởng. Sư huynh, ngài nên đi ra ngoài giải sầu, đi mau đi mau!”

"Đi đi! Đi làm chuyện của các ngươi đi." Bạch Cẩm phất tay đuổi Thạch Cơ, Vân Tiêu và tất cả mọi người đi ra ngoài.

Vân Tiêu cười hì hì lôi kéo Thạch Cơ rời khỏi.

Thạch Cơ đi tới trước cửa Điểu Sào còn không quên quay đầu lại nói: "Sư huynh, muốn bỏ chạy phải nhanh lên một chút."

Ngay sau khi Thạch Cơ và Vân Tiêu rời khỏi, Bạch Cẩm cũng lập tức đi tới Thiên Đình, chạy thẳng tới bên trong Hỗn Độn, hạ quyết tâm kéo thêm hai người làm bia đỡ đạn để bảo vệ bản thân.

Hỗn Độn, một thiên địa rộng lớn nằm ở bên trong, nơi đó tỏa ra một loại khí tức uy nghiêm tinh thông, đây là đạo tràng Thanh Vi Thiên của Nguyên Thủy Thánh Nhân.

Bạch Cẩm đứng ở nơi xa xôi bên ngoài chắp tay thi lễ nhỏ nhẹ nói: "Đệ tử cầu kiến sư bá!"

Thân hình của Bạch Hạc đồng tử từ trong thế giới đi ra, chắp tay thi lễ cười hì hì nói: "Sư huynh cần gì hành lễ nhiều như vậy? Trực tiếp đi vào là được."

Bạch Cẩm đứng dậy nghiêm nghị nói: "Lễ phép không thể bỏ!"

"Giả tạo." Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên.

Bạch Cẩm nhíu mày một cái, cùng với Bạch Hạc đồng tử quay đầu lại nhìn.

Một vị tiên nhân hói đầu đạp mây từ đằng xa bay vút tới, tốc độ cực nhanh, sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc.

Bạch Hạc đồng tử vội vàng chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Bái kiến chưởng giáo sư huynh."

Thân ảnh Quảng Thành Tử đi tới trước Thanh Vi Thiên, uy nghiêm nói: "Đứng lên đi."

"Đa tạ sư huynh." Bạch Hạc đồng tử đứng dậy.

Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Hóa ra là Quảng Thành Tử sư huynh, sư huynh nói ta giả tạo hẳn là nên giải thích một chút có phải hay không?"

"Rất khiêm tốn, gạt bỏ giả tạo giữ lại sự chân thật, đó chính là "giả tạo", sư đệ hài lòng chưa?" Lời vừa mới nói ra, trong lòng Quảng Thành Tử đã có chút hối hận, rất sợ Bạch Cẩm sẽ chạy đến trước mặt sư phụ cáo trạng, hạ thấp vị trí của hắn trong lòng sư phụ. Loại chuyện này Bạch Cẩm tuyệt đối làm được, cho nên hắn vội vã bù đắp một chút.