Tin tức Bạch Cẩm ra lệnh cho chúng thần áp bức Thái Thượng Lão Quân nhanh chóng lan truyền khắp tam giới. Rất nhiều tiên thần bình thường đều kinh ngạc, Thái Thượng Lão Quân này có lai lịch thế nào? Lại có thể khiến Câu Trần Đại Đế ra lệnh cho chúng thần để áp bức.
Còn các đại năng biết thân phận của Thái Thượng Lão Quân thì thay đổi sắc mặt. Câu Trần Đại Đế điên rồi sao? Vậy mà lại dùng chúng thần ép buộc hoá thân của Thánh Nhân? Những tên thần linh đó cũng bị điên rồi à? Lại đi nghe theo mệnh lệnh của Câu Trần Đại Đế. Điên rồi, Thiên Đình điên cả rồi. Không thể trêu vào, không thể trêu vào Thiên Đình điên này.
Trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ ngồi thẳng tắp trên chủ toạ. Bên dưới là một vài thân tín đang đứng, bao gồm Quan Thế Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát, Long Cát Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát, Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Thanh Quang Bồ Tát, Nguyệt Quang Bồ Tát...
Nhiều Phật Đà Bồ tát cũng nhỏ giọng bàn tán xôn xao, trong mắt mang theo vẻ kinh ngạc và khó tin. Triệu triệu năm không gặp, Bạch Cẩm đã phát điên đến vậy rồi sao?
Giọng nói lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Nếu trời muốn hủy diệt một thứ, trước tiên sẽ làm nó điên đảo. Câu Trần Đại Đế to gan áp bức Thái Thượng, đây là hành động của sự diệt vong."
Định Quang Hoan Hỉ Bồ Tát cười lớn nói: "Ngày Câu Trần chết không còn xa nữa."
Nhiều Phật Đà Bồ Tát tỉnh lại từ trong cơn chấn động, cũng vô thức gật đầu, Thánh Nhân bên dưới đều là một đám nhãi nhép. Những năm gần đây, Bạch Cẩm vinh quang vô hạn, nhưng bây giờ hắn lại dám to gan áp bức Thánh Nhân, không khác nào tự chặt đường sống của mình.
Văn Thù Bồ Tát nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát nói: "Bồ Tát, ngươi đã tra ra được thế lực tung tin đồn nhảm kia chưa?"
Sắc mặt của Quan Thế Âm Bồ Tát lập tức tối sầm lại, nói: "Vẫn chưa!"
Văn Thù Bồ Tát cười nói: "Ta cũng chưa tra được. Như vậy xem ra không phải là chúng ta không cố gắng, mà là đối phương quá xảo quyệt."
Quan Thế Âm Bồ Tát không nói nên lời, trong lòng oán thầm, rốt cuộc là ai đâm sau lưng ta? Dấu vết đã được xử lý sạch sẽ đến mức không còn một chút manh mối.
Long Cát Bồ Tát cười nói: "Khả năng lớn nhất chính là Bạch Cẩm. Bây giờ Bạch Cẩm đã sắp chết, sao Quan Thế Âm Bồ Tát lại phiền não?"
Cả Đại Lôi Âm Tự vang lên một tràng cười lớn. Trong lòng bọn hắn, lần này Bạch Cẩm áp bức Thánh Nhân, chắc chắn sẽ không còn đường sống.
...
Tại Yêu Đình, tứ đại Yêu Thánh đang ngồi trong cung điện.
Phi Liêm Yêu Thánh nói với vẻ mặt kỳ quái: "Bạch Trạch, ngươi là người thông minh nhất trong chúng ta. Ngươi nói thử xem Bạch Cẩm đang nghĩ cái gì vậy. Sao lại dám hạ lệnh cho chúng thần áp bức Thánh Nhân."
Thương Dương Yêu Thánh và Khâm Nguyên Yêu Thánh cũng nhìn Bạch Trạch, ngươi giải thích một chút đi.
Bạch Trạch ho khan, sau đó cảm thán nói: "Thời thế phát triển quá nhanh, một lão già như ta cũng không hiểu nổi nữa. Không ngờ tiên thần hiện nay lại mất đi sự tôn kính với Thánh Nhân như vậy, thật là đáng sợ!"
Thương Dương Yêu Thánh cười lớn nói: "Như vậy lại hay. Mặc dù Bạch Cẩm và chúng ta không đi cùng đường, nhưng cũng đã nhiều lần phá hư chuyện tốt của chúng ta. Hắn chết cũng là chuyện may mắn với chúng ta."
Khâm Nguyên Yêu Thánh cười nói: "Các ngươi đoán xem hắn sẽ chết thế nào?
Phi Liêm Yêu Thánh tùy tiện nói: "Chuyện này còn phải đoán sao? Chắc chắn sẽ bị ném vào lò luyện đan, luyện thành hạc khô rồi."
Thương Dương Yêu Thánh lắc đầu nói: "Thái Thượng Thánh Nhân vô cùng lương thiện, có lẽ sẽ không tàn nhẫn như vậy, ta nghĩ sẽ mang đi hấp."
Khâm Nguyên Yêu Thánh cười lớn nói: "Đem kho đi!"
Bạch Trạch Yêu Thánh nghiêm mặt nói: "Ta nghe nói Bạch Cẩm đã nghiên cứu ra một món ngon, tên là địa oa kê. Thực ra, gọi là địa oa hạc cũng khá thích hợp."
Phi Liêm Yêu Thánh, Thương Dương Yêu Thánh, Khâm Nguyên Yêu Thánh đều cười lớn.
...
Toàn bộ đại thần của tam giới đều đang chờ xem Bạch Cẩm sẽ chết như thế nào. Trong khi các tiên thần bình thường trong tam giới lại bàn tán xôn xao về chuyện Thái Thượng Lão Quân là tra nam không chịu nhận người. Thái Thượng cũng được đặt thêm nhiều biệt danh như Thái Thượng vô tình, Thái Thượng vong tình...
...
Ở Đại Xích Thiên, Thái Thượng Lão Quân và Thái Thượng Thánh Nhân đang ngồi đối diện nhau dưới gốc cây trà.
Thái Thượng Thánh Nhân từ tốn nói: "Giờ ngươi mãn nguyện rồi chứ. Tất cả chúng sinh của hồng hoang đều biết, chúng thần Chu Thiên đã áp bức Thái Thượng Lão Quân."
Đại năng giả hồng hoang cũng đã biết chuyện năm vị Thánh Nhân áp bức Thái Thượng Thánh Nhân.
Vậy nên lúc này Thái Thượng mới 'bất đắc dĩ' thu nhận Đồ Sơn nữ tiên. Sau này sẽ không còn tiên thần nào dám đến chất vấn tư tình giữa ngươi và Đồ Sơn Tích Ngọc nữa."
Thái Thượng Lão Quân cười nói: "Đa tạ bản thể."
"Ngươi là ngươi, ta cũng là ngươi, sao phải nói lời cảm tạ. Âm dương hòa hợp thống nhất, đại đạo thẳng tiến."
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu cười nói: "Bạch Cẩm mời Nguyên Thủy và Thông Thiên đến mới khiến ta thuận thế làm theo suy nghĩ. Nhưng không ngờ lại thực sự thành công, cũng xem như kết thúc nỗi ưu phiền."
Thái Thượng Thánh Nhân cũng cười nói: "Như vậy ta cũng có thể chuyên tâm vào đại đạo."
"Chỉ là làm vậy cũng sẽ tổn hại đến danh tiếng của ta và ngươi."
"Sao phải để ý một chút danh tiếng này? Thượng thiện nhược thủy, thủy lợi vạn vật nhi bất tranh, bất tranh nhậm phương viên*."
(*Người có cảnh giới đạo đức cao nhất giống như nước, nước sẽ nuôi dưỡng mọi vật mà không tranh với đời)
…
Chương 851: Tặng đan dược để trả ơn
Trước Điểu Sào tại Thiên Đình, Bạch Cẩm lười biếng nằm trên ghế nấm, tắm nắng một cách nhàn nhã, thỉnh thoảng ném một viên dược hoàn vào miệng.
"Đế Quân."
"Đế Quân."
Thái Bạch Kim Tinh từ xa bước đến, đi vào Điểu Sào với vẻ mặt lo lắng.
Bạch Cẩm duỗi tay ra hiệu kêu: "Kim Tinh, ở đây!"
Thái Bạch Kim Tinh dừng bước, lập tức đi về phía Bạch Cẩm. Đi đến trước ghế, hắn lo lắng nói: "Aida Đế Quân! Sao ngươi còn có thời gian ở đây phơi nắng!"
Bạch Cẩm mở mắt cười nói: "Kim Tinh, lại xảy ra chuyện gì mà người vội vàng như vậy?"
Thái Bạch Kim Tinh lo lắng nói : "Còn không phải là chuyện của Đế Quân ngươi sao."
Bạch Cẩm khó hiểu nói: "Ta? Ta thế nào?"
"Còn không phải là chuyện lúc trước của ngươi sao. Hiện tại, các gia tộc và đại thế lực ở hồng hoang đều nhìn chằm chằm Thiên Đình. Bọn hắn đang đoán xem ngươi sẽ chết thế nào!
Đế Quân, nghe lão hủ một lần đi, mau chuẩn bị chút lễ vật đến Đâu Suất Cung xin lỗi! Có lẽ sẽ không chết quá khó coi."
Bạch Cẩm nói: "Đây là ý của bệ hạ?"
"Bệ hạ sẽ đi cùng ngươi. Bệ hạ nói, cho dù có mất mặt Thiên Đế thì cũng sẽ giữ cho ngươi an toàn.
Bản thân bệ hạ cũng không hiểu nổi, sao lúc đó lại nóng nảy làm ra những chuyện bốc đồng như vậy với ngươi. Giờ đây người muốn bù đắp, hy vọng vẫn chưa muộn."
Bạch Cẩm ném một viên dược hoàn vào miệng, làu bàu nói: "Thay ta truyền lời với bệ hạ, đa tạ ý tốt của hắn, nhưng xin lỗi thì không cần, Thái Thượng Lão Quân không phải thần nhỏ nhen."
Thái Bạch Kim Tinh ở bên cạnh sốt ruột nói: "Ôi ~ Đế Quân, ngài đừng ăn nữa, Thánh Nhân tức giận hủy diệt thiên địa! Thiên Đình chúng ta đều không chịu nổi."
Nhồm nhoàm~ nhồm nhoàm~ nhồm nhoàm~ Bạch Cẩm nhai càng vui hơn.
Thái Bạch Kim Tinh khịt khịt mũi. Thơm quá! Hắn không nhịn được hỏi một câu: "Đế Quân ngài đang ăn cái gì vậy?"
Bạch Cẩm giơ cái bình bạch ngọc trong tay lên, cười nói: "Cái này là Cửu Chuyển Kim Đan vị thịt nướng, Đâu Suất Cung mới đem đến tặng, vẫn còn nóng hổi, ngươi có muốn nếm thử không?"
Khóe miệng Thái Bạch Kim Tinh co rút, tâm trạng lo lắng nhất thời như bị dội một chậu nước lạnh, Đâu Suất Cung còn đưa Cửu Chuyển Kim Đan tới sao? Như vậy chẳng phải chúng ta đang lo lắng vô ích? Tính tình Thái Thượng Lão Quân tốt thế à? Nhi tử ruột của ta chắc cũng chỉ như vậy!
"Kim Đan thì Đế Quân tự mình thưởng thức đi!"
"Đúng rồi, ngươi vừa mới nói bệ hạ cũng sẽ đi xin lỗi?"
"Không có việc gì, Đế Quân ngài từ từ mà thưởng thức, cẩn thận kẻo bị nghẹn, tiểu thần xin cáo lui." Thái Bạch Kim Tinh nhanh chóng quay người khống chế tường vân bay đi.
Bạch Cẩm nói thầm một câu: "Đan dược nhiều lắm, ăn không hết nổi!" Ức ~ Hắn nấc một cái rồi tiếp tục thảnh thơi nằm trên ghế.
…
Chạng vạng, trong Thiên Đình thắp lên từng ngọn thần đèn. Ở Đâu Suất Cung, một viên minh châu tỏa sáng rực rỡ trên không trung, tựa như ánh sáng mặt trời chiếu sáng cả cung điện.
Thái Thượng Lão Quân cưỡi Đại Giác Ngưu từ trên cao hạ xuống trước Đâu Suất Cung.
Kim Giác đồng tử vội vàng tiến lên, vẻ mặt đau khổ nhỏ giọng nói: "Sư phụ, người nhanh đi xem Luyện Đan Thất đi! Đã xảy ra chuyện rồi."
Sắc mặt Thái Thượng Lão Quân khẽ biến, gật gật đầu, mang theo gương mặt tươi cười bước vào đại sảnh, lập tức đi đến Luyện Đan Thất. Trong đầu nảy sinh rất nhiều ý nghĩ, Luyện Đan Thất thì có cái biến gì chứ? Chẳng lẽ Tích Ngọc cũng bắt đầu luyện đan? Ta có nên tự tay dạy cho nàng không? Hắn lại không nhịn được mỉm cười.
Khoảnh khắc bước vào Luyện Đan Thất, nụ cười của Thái Thượng Lão Quân đột nhiên cứng đờ, cả người đông lại. Hồ lô ngọc đựng đan dược bên trong Luyện Đan Thất bây giờ đã trống rỗng, tất cả đan dược đều không thấy đâu nữa.
Trong đầu Thái Thượng Lão Quân chỉ có một ý nghĩ: "Đan dược của ta đâu? Đan dược của ta chạy đi đâu?"
Hậu viện truyền ra một giọng nói ân cần: "Lí Nhĩ, đến ăn cơm nào."
Lúc này Thái Thượng Lão Quân mới khôi phục tinh thần, sắc mặt khẽ thay đổi đi về phía hậu viện.
Hậu viện, ánh đèn lấp lánh, Thái Thượng Lão Quân cùng Đồ Sơn Tích Ngọc ngồi dưới đèn lồng, trước hoa dưới trăng.
Thái Thượng Lão Quân cười nói: "Đã lâu không nếm qua đồ ăn ngươi làm."
Đồ Sơn Tích Ngọc dịu dàng cười nói: "Chỉ cần từ nay về sau ngươi đừng chán là được."
"Đúng rồi, ta vừa mới mang về một số tư liệu luyện đan, sau khi mang vào Luyện Đan Thất thì phát hiện tất cả đan dược đều đã biến mất, ngươi có cất chúng đi rồi không?"
Đồ Sơn Tích Ngọc ôn nhu nói: "Đan dược của ngươi ta đem tặng Bạch Cẩm hết rồi."
Thái Thượng Lão Quân hốt hoảng kêu lên: "Tặng Bạch Cẩm?"
Đồ Sơn Tích Ngọc nhíu mày nói: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ không thể tặng à?"
Vì chuyện của chúng ta, Bạch Cẩm đã chạy trước chạy sau, bày rất nhiều mưu kế cho chúng ta, thậm chí còn dành rất nhiều tâm huyết để mời chúng thần Chu Thiên, ngay cả Thiên Đế cũng mời tới luôn.
"Ta tặng đan dược của ngươi để trả ơn hắn, có gì không thể?"
Khóe miệng Thái Thượng Lão Quân co rút, miễn cưỡng cười nói: "Tặng thật là tốt, tặng thật sự là quá tốt. Cho dù ngươi không tặng thì ta cũng sẽ tặng, làm thần phải biết báo đáp ân tình, Tích Ngọc ngươi đúng là một thê tử hiền hậu."
Đồ Sơn Tích Ngọc cười cười gắp một miếng thịt để vào trong bát của Thái Thượng Lão Quân, ôn nhu nói: "Nếm thử tay nghề của ta xem."
Thái Thượng Lão Quân cúi đầu ăn cơm, trong lòng âm thầm rơi lệ, đan dược ta vất vả luyện chế mấy ngàn năm mất rồi, tất cả đều mất hết rồi!
…
Chương 852: Không ai có thể ngăn cản
Toàn bộ tam giới đang âm thầm theo dõi Thiên Đình, cùng đợi tin tức của Câu Trần Đại Đế. Một ngày, hai ngày, một tháng trôi qua trên Thiên Đình, ở phàm trần thì đã ba mươi năm.
Ở Thiên Đình một chút động tĩnh cũng không có, mỗi ngày Bạch Cẩm vẫn ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Theo như chút tin tức mà những nhân sĩ biết chuyện bất chấp nguy hiểm tính mạng lộ ra thì trong khoảng thời gian này Câu Trần Đại Đế thậm chí còn béo lên vài cân, vả lại Thái Thượng Lão Quân còn tặng Kim Đan đáp lễ, vô tình làm khó Câu Trần Đại Đế.
Tam giới lập tức náo động, tất cả đại năng đều chết lặng, trong lòng rúng động nghẹn họng trân trối, Thái Thượng Thánh Nhân thế mà lại cúi đầu trước Câu Trần Đại Đế. Bạch Cẩm uy phong mang theo thần linh Thiên Đình Chu Thiên dựa vào đại thế quang minh chính đại của bản thân đã thật sự áp chế được Thánh Nhân, đây là trận đầu tiên mà phi thánh có thể đánh bại một Thánh Nhân thân phận phi phàm, đủ để khắc ghi trong lịch sử hồng hoang.
Nhiều đại năng ở hồng hoang không khỏi tự lẩm bẩm, trong lòng trào ra một cỗ lửa nóng. Hóa ra Thánh Nhân cũng không phải bất khả chiến bại, chỉ cần thành lập được uy thế lớn mạnh, lấy công pháp làm tôn chỉ thì cho dù có là Thánh Nhân cũng phải cúi đầu, chúng ta đã giác ngộ!
…
Lạc Già Sơn ở Nam Hải, Quan Thế Âm Bồ Tát một thân lụa trắng nhẹ nhàng ngồi bên cạnh hồ sen, mái tóc ướt sũng xõa trên vai, trên tay cầm vài miếng thịt ném vào trong ao sen, hiếm khi thấy được trạng thái lười biếng như vậy.
Bên trong hồ sen, một con cá vàng bơi qua thật nhanh nhai ngấu nghiến lấy miếng thịt Quan Thế Âm Bồ Tát ném xuống.
Mộc Tra chạy nhanh từ bên ngoài vào, chắp tay thành hình chữ thập hành lễ cung kính nói: "Bồ Tát, Tử Vi Đại Đế của Thiên Đình muốn gặp ngài."
Quan Thế Âm Bồ Tát thu tay, khôi phục thái độ bình thường nói: "Mời hắn vào đi."
Sau một lúc Tử Vi Đại Đế mặc long bào màu tím từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy vẻ lười biếng của Quan Thế Âm Bồ Tát, trong mắt cũng hiện lên nét kinh hãi. Một Quan Thế Âm Bồ Tát như vậy vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nói: "Đế Quân đến Nam Hải ta là có chuyện gì."
Mặt Tử Vi Đại Đế trắng nhợt, uy nghiêm nói: "Quan Thế Âm Bồ Tát, chẳng lẽ ngươi định chiêu đãi bản đế ở chỗ này?"
Quan Thế Âm Bồ Tát liếc mắt nhìn Tử Vi Đại Đế, có phải ngươi còn chưa rõ tình huống không? Chỉ dựa vào cái danh Đại La Kim Tiên mà đã dám ra oai trước mặt Chuẩn Thánh? Ai đã cho ngươi cái lá gan này? Bạch Cẩm à?!
Tử Vi Đại Đế hừ một tiếng nói: "Bàn về thân phận ta là thượng đế, thân phận tương đương với Phật Tổ Như Lai.
Bàn về tu vi, trẫm chính là Đại La Kim Tiên, Hỗn Nguyên Đại La bất tử bất diệt, tối cao ở Chu Thiên.
Bồ Tát của Phật Giáo mà lại không có cấp bậc lễ nghĩa? Chẳng lẽ Như Lai không dạy?"
Quan Thế Âm Bồ Tát không nói gì cả, coi như ngươi là một kẻ ngốc vậy! Đại La Kim Tiên và Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên giống nhau à? Chưa hiểu rõ đã dám tới đây khoe khoang.
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nói: "Nơi cửa Phật chú trọng chúng sinh ngang hàng, Đế Quân Thiên Đình cũng tốt mà phàm phu tục tử cũng được, trong mắt ta không có điểm khác biệt, Đế Quân tự mình ngồi đi.
Mộc Trà, dâng trà ~"
Tử Vi Đại Đế đột nhiên cười ha ha nói: "Được, một điểm cũng không khác biệt, Bồ Tát Phật môn bất phàm, ở trước mặt trẫm không kiêu ngạo không siểm nịnh, không hổ là môn phái chỉ đứng sau Thiên Đình."
Tử Vi Đại Đế đi đến trước một cái ghế đá, phất long bào hùng dũng ngồi xuống.
Mộc Tra đặt một chén trà nhỏ trước mặt Tử Vi Đại Đế, cung kính lui ra.
Tử Vi Đại Đế cúi đầu nhìn thoáng qua, lạnh lùng nói: "Trẫm không bao giờ uống trà."
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nói: "Đế Quân đến lúc này là có việc gì?"
Tử Vi Đại Đế nghiêm túc nói: "Hiện tại Bồ Tát đối đãi với Thiên Đình như thế nào?"
"Uy gia thiên địa, vận chuyển sơn hà, cùng cai quản vạn linh, chính là chính tông tam giới."
Tử Vi Đại Đế hừ lạnh một tiếng: "Chính tông tam giới? Chẳng qua chỉ là một câu chuyện cười mà thôi.
Cho dù có uy gia thiên địa, cùng quản lý vạn linh thì đó cũng là công sức của chúng thần, có liên quan gì đến đám Đại Đế, Thần Quân ngồi tít trên cao tận chín tầng mây kia?"
Trong lòng Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ động, những lời này của Tử Vi Đại Đế rất có thâm ý, chẳng lẽ hắn có điều bất mãn đối với Thiên Đình? Không đúng! Hắn có thể từ một phàm nhân trở thành thượng đế hiển hách, đáng lẽ phải cảm động và tưởng niệm thiên uy mênh mông của Thiên Đình chứ, làm sao lại bất mãn?
Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười nói: "Đế Quân nói những lời ấy thật không công bằng, nếu không có chư vị Đế Quân bày mưu tính kế thì làm sao tam giới có thể an khang?"
Tử Vi Đại Đế buồn bã nói: "Đó là trước kia, hiện tại đã sớm thay đổi rồi.
Ngọc Hoàng Đại Đế vô năng, chỉ biết hưởng lạc.
Trường Sinh Đại Đế, Nhàn Vân Dã Hạc không quản chính vụ.
Thanh Hoa Đại Đế thần long thấy đầu không thấy đuôi, đã xa rời Thiên Đình quá lâu.
Trong đó quá đáng nhất là Câu Trần Đại Đế, Ngọc Hoàng ngu dốt, Câu Trần Đại Đế cấu kết vây cánh, một tay che trời, đại đội chấp pháp thanh trừ những người bất đồng chính kiến, trông coi ngân sách bắt ép chúng thần, dối trên lừa dưới.
Bồ Tát ngươi cũng biết, chỉ vì một nữ tử mà Câu Trần Đại Đế để chúng thần đến Đâu Suất Cung đe dọa lão thần Thái Thượng Lão Quân, không coi Thiên quy ra gì.
Ngay cả Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phải xuất hiện theo mệnh lệnh của hắn, cuối cùng Thái Thượng Lão Quân chỉ có thể cúi đầu trước sức ép của Câu Trần, hoàn toàn mất hết thần uy.
Thần uy như thế chúng thần hoàn toàn không dám lên tiếng, nếu cứ tiếp tục như vậy, Câu Trần nhất định sẽ mở rộng bàn tay hắc ám của mình tới Phật Giáo và nhân gian, đến lúc đó thì không ai có thể ngăn cản, thiên địa lâm vào luyện ngục."
Chương 853: Lấy danh nghĩa của Na Tra đi
Quan Thế Âm mở miệng nói: "Đế Quân có ý gì?"
Tử Vi Đại Đế nghiêm mặt: "Trẫm muốn liên minh với Phật Giáo để lật đổ sự thống trị tàn bạo của Thiên Đình, nâng Ngọc Hoàng Đại Đế, Câu Trần Đại Đế, Thanh Hoa Đại Đế, Trường Sinh Đại Đế ra khỏi ghế rồng, xây dựng một thế gian bình đẳng như lời Phật Giáo nói."
Ta đã từng nghiên cứu kinh văn Phật Giáo của các người, lấy trí tuệ, nghị lực, công đức to lớn siêu thoát chúng sinh, đây mới thực sự là hướng về Phật Tổ từ bi.
Quan Thế Âm Bồ Tát nhìn Tử Vi Đại Đế đang kích động, nhất thời không nói nên lời, ngươi thật sự muốn đẩy tất cả Đại Đế xuống khỏi ngai vàng sao? Ngay cả Phật Tổ Như Lai cũng không dám nói như vậy.
Tử Vi Đại Đế nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát nghiêm túc nói: "Quan Thế Âm, việc kết minh cần ngươi bẩm báo với Phật Tổ Như Lai, trẫm cùng Phật Giáo mạnh mẽ liên hợp, tất nhiên có thể tái tạo thiên hạ, gột rửa thiên địa, hướng chúng sinh đến một tương lai tốt đẹp."
Quan Thế Âm cười nói: "Không cần báo lại với Phật Tổ, ta sẽ toàn quyền ứng phó."
Tử Vi Đại Đế nghi ngờ nói: "Ngươi?"
Quan Thế Âm Bồ Tát lại mỉm cười nói: "Đế Quân tìm được Lạc Già Sơn, đó không phải là vì sự cho phép của ta sao?"
"Sự cho phép của ngươi? Không phải chứ, chẳng qua vì Lạc Già Sơn nhà ngươi xa xôi hẻo lánh, Thiên Đình khó phát hiện ra mà thôi."
Quan Thế Âm Bồ Tát không nói gì, vẫn giữ được tâm tình tốt đẹp mỉm cười nói: "Ta đồng ý với Đế Quân, Phật Giáo nguyện ý liên thủ cùng Đế Quân."
Tử Vi Đại Đế kinh ngạc đánh giá Quan Thế Âm Bồ Tát một lượt, trầm ngâm nói: "Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi, địa vị của ngươi trong Phật Giáo cao hơn ta tưởng."
Quan Thế Âm Bồ Tát khiêm tốn nói: "Không bằng địa vị của ngươi thống ngự quần tinh."
"Ha ha~ Đương nhiên không thể so với ta." Tử Vi Đại Đế đứng lên cười to nói: "Quan Thế Âm ngươi có thể làm chủ tự nhiên là rất tốt, nhưng mà hiện tại làm đồng minh, trước hết ta nói cho ngươi một tin tức."
Quan Thế Âm Bồ Tát nhìn Tử Vi Đại Đế mỉm cười nói: "Mời Đế Quân chỉ giáo."
"Nghe nói gần đây Bồ Tát một mực ở tam giới tìm kiếm người bịa chuyện ở Tây Hải.
Không biết Bồ Tát đã tìm được chưa?"
Sắc mặt Quan Thế Âm Bồ Tát thay đổi: "Đối phương thực sự ẩn giấu rất tốt, ta không có bất kỳ tin tức nào, chẳng lẽ Đế Quân có manh mối?"
Tử Vi Đại Đế cười nói: "Trong tam giới quả thực có rất nhiều lời đồn, nói việc này chính là do Nhân Giáo đứng sau màn thao túng, thậm chí còn có chứng cứ cho rằng đó là tác phẩm của Huyền Đô đại pháp sư."
Quan Thế Âm Bồ Tát thất vọng nói: "Tất cả chỉ là lời đồn đại, không đáng tin."
"Không phải thật sự vô căn cứ, những tin đồn này đều có cơ sở."
"Chẳng lẽ Đế Quân biết được chuyện gì?"
Tử Vi Đại Đế sốt sắng nói: "Ta cũng đã bí mật điều tra qua, nhưng không có cách nào điều tra đến Địa Tiên Giới, nhưng mà ta phát hiện được một việc ở Thiên Đình."
"Chuyện gì?"
"Trong thời gian tin đồn xuất hiện, Thiên Hà thủy quân thường xuyên ra vào Thiên Đình, sau khi đến hạ giới lại không có tung tích. Hơn nữa Thiên Bồng Nguyên Soái còn được cho là đệ tử của Nhân Giáo.”
Quan Thế Âm Bồ Tát biến sắc: "Thiên Bồng Nguyên Soái!" Hắn cũng không phải là đệ tử ký danh, Thiên Bồng Nguyên Soái tuy không có danh tiếng nhưng cũng là tam đại thủ đồ của Nhân Giáo.
Tử Vi Đại Đế cười nói: "Đây chỉ là phỏng đoán, Bồ Tát ngươi tự mình suy nghĩ đi."
"Đa tạ Đế Quân."
Tử Vi Đại Đế đứng dậy ôm quyền thi lễ nói: "Việc kết minh còn mời Bồ Tát nhanh chóng thông báo cho Phật Tổ. Nếu chỉ có Bồ Tát đồng ý, bản đế ắt sẽ nghi ngờ thành ý của Phật Giáo."
Quan Thế Âm Bồ Tát đứng dậy nói: "Ta sẽ nhanh chóng thông báo cho Phật Tổ."
Tử Vi Đại Đế phất tay áo, chắp tay sau lưng bước ra ngoài, thân ảnh nháy mắt lóe lên rồi biến mất ở Lạc Già Sơn, hóa thành một đạo tinh quang phóng thẳng lên trời.
Sắc mặt Quan Thế Âm Bồ Tát nhất thời khó coi, khi nghĩ đến những lời đồn trong tam giới, đầu lại ong ong đau nhức. Quan Thế Âm Bồ Tát trước giờ đại từ đại bi mà lại tiếp tay cho kẻ làm phản, muốn biện bạch cũng không được.
Trong mắt Quan Thế Âm Bồ Tát mang theo lửa giận: "Mộc Tra ~"
Mộc Tra từ phía xa đi tới, chắp tay thành hình chữ thập thi lễ cung kính nói: "Bồ Tát !"
"Tìm một danh nghĩa mời Thiên Bồng Nguyên Soái ra khỏi Thiên Đình."
Mộc Tra do dự nói: "Bồ Tát, xưa nay ta cùng với Thiên Bồng Nguyên Soái không có bất kì giao tình nào."
"Vậy lấy danh nghĩa của Na Tra đi, chắc chắn hắn sẽ cho Na Tra vài phần mặt mũi."
Mộc Tra chần chừ nói: "Đệ tử có thể thử một lần."
"Thôi vậy ~ Những âm mưu quỷ kế thế này không cần thử, ta cùng Bạch Cẩm khác biệt, tâm địa hắn âm hiểm đen tối, quỷ kế đa đoan.
Ta càng thích quang minh chính đại vấn tội Thiên Đình hơn."
Quan Thế Âm Bồ Tát chậm rãi đứng dậy, hơi thở cường đại dâng lên từ Lạc Già Sơn uy áp Nam Hải.
…
Chương 854: Nói rõ đầu đuôi
Bên trong Thiên Đình là cảnh tượng ca múa thái bình, ánh nắng chiều rọi xuống tòa tháp trên Thiên Đình, chúng thần quay trở về vị trí tương ứng, cai quản thiên địa.
Bên trong Điểu Sào, sau khi tan tiệc Bạch Cẩm vẫn luôn nằm ngủ trên giường, trong khoảng thời gian này hắn thực sự quá nhiều việc. Nào là việc Tây Hải, việc Đồ Sơn Tích Ngọc cùng Thái Thượng Lão Quân, đã lâu rồi hắn không làm nhiều như vậy, nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt một phen, ngủ một lần liền ba ngày ba đêm.
Mặt trời vừa mới mọc, chúng thần đã tụ họp trong Lăng Tiêu Bảo Điện để thượng triều.
Ngọc Hoàng Đại Đế ngự trên thần vị, thần toạ của tứ ngự ở phía dưới không có một bóng người, chư thần văn võ còn lại đứng thẳng.
Chư thần lần lượt báo cáo chính vụ của mình, các ưu khuyết điểm khác nhau, Ngọc Hoàng Đại Đế khẽ gật đầu lắng nghe.
Ong... Một luồng Phật quang từ Tây Thiên Môn chiếu vào đến tận Lăng Tiêu Bảo Điện.
Chúng thần lập tức ngừng báo cáo, quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Ngọc Hoàng Đại Đế lim dim buồn ngủ đột nhiên tỉnh lại, một cỗ khí thế uy nghiêm của Thiên Đế phát ra từ trong cơ thể. Phật quang dừng lại bên ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện.
Thái Bạch Kim Tinh tiến lên một bước, dõng dạc nói: "Cho truyền Như Lai Phật giả và Quan Thế Âm Bồ Tát yết kiến!”
Bên ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện, Như Lai Phật Tổ và Quan Thế Âm Bồ Tát đứng trên tòa kim liên, từ từ bay vào trong giữa màn tiên vụ mờ ảo, sau đầu đều có một vòng Phật quang tỏa ra ánh sáng vàng.
Chúng tiên thần nhìn thấy Như Lai và Quan Thế Âm, người tới không mang ý tốt!
Như Lai Phật Tổ và Quan Thế Âm Bồ Tát chắp tay trước ngực thi lễ, cúi đầu nói: "Ca ngợi Ngọc Hoàng Thượng Đế hạo thiên kim khuyết chí tôn vô thượng!”
Ngọc Hoàng Đại Đế nghiêm nghị nói: "Ban thưởng ngồi cho Phật Tổ!”
Quyển Liêm Đại Tướng đứng hầu bên cạnh phất tay một cái, lập tức có hai thị nữ mang theo tọa ỷ bước vào, nhẹ nhàng đặt bên dưới rồi lặng lẽ lui ra.
Như Lai Phật Tổ bước xuống đài sen ngồi ở trên ghế, về phần Quan Thế Âm thì không được đãi ngộ như vậy, chỉ có thể đứng ở phía dưới.
Ngọc Hoàng Đại Đế bình tĩnh hỏi: "Phật Giáo, Đạo Giáo đến đây là có chuyện gì quan trọng sao?”
Khuôn mặt núc ních thịt của Như Lai Phật Tổ nở một nụ cười, giọng nói to lớn vang vọng trong Lăng Tiêu Bảo Điện: "Trước đây, sau trận chiến ở Tây Hải, một số thần tiên đã tung tin đồn thất thiệt hòng che đậy sự thật, hãm hại Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi của Phật Giáo, làm tổn hại đến việc tu hành của nàng.
Khiến cho Bồ Tát mấy ngày gần đây đều không khỏi bồn chồn, ngày nào cũng điều tra, cuối cùng cũng tìm ra được vị thần đứng sau lời đồn đại, vậy nên đến trước mặt bệ hạ cáo trạng người này, xin bệ hạ phán xử công bằng.”
Trong hàng võ tướng, Thiên Bồng Nguyên Soái bỗng run lên. Con ngươi đột nhiên mở to, bị điều tra ra rồi? Sao có thể như vậy được? Những chuyện như vậy chúng ta đã làm rất nhiều lần, sao có thể bị tra ra được? Bình tĩnh, có thể là bọn hắn đang gạt ta, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
Thiên Bồng Nguyên Soái nở nụ cười, trong lòng không ngừng lẩm bẩm, không phải ta, không phải ta, không phải ta... Khuôn mặt hắn dần trở nên nghiêm nghị.
Ngọc Hoàng Đại Đế nhíu mày nói: "Là lời đồn gì? Trẫm chưa từng nghe nói qua.
Kẻ nào dám vu oan Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi? Bước ra ngay bây giờ, trẫm có thể xử nhẹ.”
Ngọc Hoàng Đại Đế nhìn chúng thần ở phía dưới với ánh mắt uy nghiêm, tất cả chúng thần đều cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào mắt Ngọc Đế, nhưng cũng không ai thừa nhận.
"Triệu Công Minh đâu?”
Triệu Công Minh tiến lên một bước, chắp tay nói: "Có thần!”
"Ngươi đã từng nghe thấy tin đồn lan truyền chưa?”
"Khởi bẩm bệ hạ, Tư Pháp Thần Điện giám sát Nam Thiêm Bộ Châu và Đông Thắng Thần Châu, trong hai châu này không hề hỗn loạn. Nếu như có tin đồn tất nhiên cũng sẽ không được lưu truyền rộng rãi, không ngại đại cục, chúng ta cũng không phát hiện, kính xin bệ hạ thứ tội!”
Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: "Chấp Pháp Thiên Thần đã vất vả rồi, hãy trở về vị trí cũ đi!”
Triệu Công Minh lui về vị trí ban đầu.
Quan Thế Âm Bồ Tát không nhịn được, nói: "Bệ hạ, Triệu Công Minh nói dối, lời đồn đã lan truyền khắp tam giới, chúng sinh đều biết cả, sao bọn hắn có thể không biết được?”
Triệu Công Minh liếc nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát bình thản nói: "Lời đồn có từng gây nên hỗn loạn không?”
"Thế thì chưa từng!”
"Vậy ta đây không biết!” Triệu Công Minh lườm Quan Thế Âm, ta không biết thì ngươi có thể làm gì nào?
Quan Thế Âm Bồ Tát im lặng, quả thực là chối không còn một mống nào hết.
Ngọc Hoàng Đại Đế nghiêm nghị nói: "Đã muốn cáo trạng thì phải nói rõ đầu đuôi câu chuyện. Quan Thế Âm, nếu ngươi không thể nói rõ đầu đuôi câu chuyện thì lui ra đi!”
Chư thần đều lộ ra vẻ tươi cười, tin đồn này có liên quan đến Tây Hải, chúng thần sao có thể không biết? Nhưng mà chiêu trò trêu đùa này của Ngọc Hoàng Đại Đế có vẻ hay!
Để Quan Thế Âm tự nói, nhẹ thì người tung tin đồn chỉ bị xử nhẹ, thậm chí có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, cuối cùng cho qua chuyện.
Nặng thì Quan Thế Âm Bồ Tát mất mặt trước chúng thần, đây chắc cũng coi như là tự mắng mình?
Sắc mặt Quan Thế Âm Bồ Tát thay đổi mấy lần, cắn răng nói: "Bệ hạ, chuyện bắt nguồn từ Tây Hải...”
Quan Thế Âm Bồ Tát kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc, cũng không cố ý thêm bớt chuyện mình bị vu oan, lúc đầu còn hơi xấu hổ nhưng sau đó dần dần bình tĩnh lại.