Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 195



Trên chủ vị, Ngọc Hoàng Đại Đế khẽ gật đầu, khó trách lại được hai vị Thánh Nhân nhìn trúng, chỉ riêng cái tính cách này cũng đã rất tốt rồi.

Ngọc Hoàng Đại Đế nghiêm nghị nói: "Quan Thế Âm, hôm nay ngươi đến đây là để tra rõ nhân quả sao?”

Quan Thế Âm Bồ Tát xoay người thi lễ nói: "Khởi bẩm bệ hạ, mấy ngày nay ta đã tra xét rất nhiều lần, cuối cùng cũng có một chút manh mối, cho nên mới suy ra người đứng sau những tin đồn này.”

"Là ai vậy?”

Quan Thế Âm Bồ Tát quay đầu nhìn về phía Thiên Bồng Nguyên Soái nói: "Là Đại nguyên soái của Thiên Hà thủy quân, Thiên Bồng Nguyên Soái!”

Thiên Bồng Nguyên Soái đứng sau hàng, nụ cười trên mặt cứng đờ, trong lòng vẫn lẩm bẩm: "Không phải ta, không phải ta, không phải ta, ta không làm gì cả...” Hoàn toàn rơi vào trạng thái ngây ngẩn.

Thái Bạch Kim Tinh tiến lên một bước mỉm cười nói: "Thiên Bồng Nguyên Soái, mời ra đây trả lời!”

Lý Thiên Vương ở bên cạnh thò tay chọt chọt Thiên Bồng Nguyên Soái, nhỏ giọng nói: "Nguyên Soái, bệ hạ gọi ngươi kìa!”

Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức tỉnh táo lại, bước nhanh ra ngoài, chắp tay thi lễ nói: "Tiểu thần bái kiến bệ hạ!”

"Thiên Bồng, Quan Thế Âm Phật Giáo cáo trạng ngươi tung tin đồn thất thiệt, hãm hại nàng, có phải như vậy không?”

Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng oan ức la lên: Bệ hạ, oan cho tiểu thần quá...!

Kể từ khi nhậm chức đến nay, tiểu thần ngày đêm canh giữ Thiên Hà, không dám lười biếng một giây phút nào, cũng chưa từng hạ phàm, lại càng không biết đến chuyện tin đồn!"

Quan Thế Âm Bồ Tát nhìn Thiên Bồng Nguyên Soái, tức giận nói: "Thiên Bồng Nguyên Soái, dạo gần đây có lời đồn rằng Thiên Hà thủy quân thường xuyên ra vào Thiên Đình, ngươi giải thích thế nào?”

"Bồ Tát, canh giữ Thiên Hà quá nhàm chán nên Thiên Hà thủy quân chúng ta triển khai chế độ luân phiên, thiên binh nghỉ ngơi có thể xuống Hạ Giới một phen. Một là để rèn luyện tính tình, hai là để cho bọn hắn thư giãn. Đây là chế độ của Thiên Hà thủy quân ta, không thể dựa vào tiêu chuẩn đó để định tội. Nếu như Bồ Tát không tin, có thể hỏi Thiên Hà thủy quân.”

Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ nhíu mày, nàng có thể cam đoan chuyện này nhất định là do Thiên Bồng làm, nhưng nàng lại không có bằng chứng xác thực, hỏi thiên binh cũng không có tác dụng gì.

"Nguyên Soái, ngươi là tam đại thủ đồ của Nhân Giáo, đừng có chối cãi làm dơ bẩn thành danh của Nhân Giáo.” Quan Thế Âm Bồ Tát nghiêm nghị nói.

Thiên Bồng Nguyên Soái nghiêm túc trả lời: "Ta lấy danh nghĩa trưởng bối của mình ra cam đoan rằng những gì ta nói là sự thật.”

Trong lòng hắn khẽ nói thầm: "Sư bá Bạch Cẩm cũng coi như là trưởng bối!”

"Ngươi...” Quan Thế Âm Bồ Tát tức giận nói: "Thiên Bồng Nguyên Soái, ngươi không có da mặt hay sao?”

Thiên Bồng Nguyên Soái bất đắc dĩ nói: "Thật sự không phải là ta làm! Ta có thể lấy danh nghĩa trưởng bối của mình ra thề.”

Giọng nói của Ngọc Hoàng Đại Đế uy nghiêm vang lên: "Chớ có cãi nhau ồn ào!

Quan Thế Âm Bồ Tát, nếu như như ngươi không có cách nào lấy ra chứng cứ xác thực, nói xấu thần linh Thiên Đình không tránh khỏi phải đi lên Tư Pháp Thần Điện một lần."

"Bệ hạ tạm nén cơn giận!" Như Lai Phật Tổ chậm rãi đứng lên, mặt mỉm cười.

Trong lòng Ngọc Hoàng Đại Đế thoáng nghiêm nghị lại, không còn xem Đa Bảo như một vãn bối mà đối xử nữa: "Phật Tổ có cao kiến gì?"

"Phương Tây ta có một bảo vật tên là Thất Bảo Diệu Thụ, bảo vật này ẩn chứa đạo quả Phật Tổ thượng cổ, chính là Nhân Quả đại đạo.

Nếu như Thiên Bồng Nguyên Soái thật sự bêu xấu Quan Thế Âm Bồ Tát, tự nhiên là sẽ kết nhân quả với Quan Thế Âm Bồ Tát, chỉ cần đứng ở trước cây này thì sẽ thấy được kết quả.”

Ngọc Hoàng Đại Đế biến sắc, Thất Bảo Diệu Thụ đúng là chính đạo chi bảo của Thánh Nhân.

"Không cần.” Một giọng nói chậm rãi truyền vào, như thể từ xa vọng đến.

Tất cả chúng thần đều nhìn ra bên ngoài, là ai tới đây? Triều hội hôm nay thật là náo nhiệt.

Sau đó một lão đạo sĩ từ bên ngoài đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện, sắc mặt hồng nhuận thản nhiên.

Ngọc Hoàng Đại Đế có chút kinh ngạc nói: "Huyền Đô đại pháp sư!” Ngay cả hắn cũng bị chuyện này làm kinh động sao.

Như Lai Phật Tổ cũng vô thức nhíu mày một cái, Huyền Đô hắn đến đây từ bao giờ? Vì sao ta không phát hiện chút nào?

Ngưng thần nhìn về phía Huyền Đô phảng phất như nhìn thấy biển rộng vô ngần, lại phảng phất như thấy được thế giới hư ảo, hoàn toàn không nhìn ra lai lịch.

Trong lòng Như Lai Phật Tổ nhất thời nghiêm túc. Nhiều năm không gặp, Huyền Đô đã trở nên sâu không lường được như vậy, cũng không biết hắn có bước vào một bước kia hay không.

Hàng tỉ năm thanh tu, may mắn toàn bộ khí vận Nhân Giáo đã gia tăng, không rước lấy nhân quả, không lâm vào kiếp nạn, còn có nhiều pháp bảo hộ thân. Sau khi Huyền Đô đến cư trú đã bỏ xa những người cùng thế hệ sau lưng, cho dù là Như Lai Phật Tổ nổi tiếng tam giới cũng kém hơn một chút.

Thiên Bồng Nguyên Soái vội vã hạ bái, cung kính nói: "Bái kiến sư phụ.”

Chúng thần cũng ôm quyền chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Bái kiến Huyền Đô đại pháp sư.”

Huyền Đô đại pháp sư là trưởng giáo Nhân Giáo, thân phận tôn sư không kém Như Lai tí nào, thậm chí còn có chút hơn, chính là đại sư huynh của Huyền môn, phần lớn các vị chư thần Thiên Đình đều là người trong Huyền môn, không dám bỏ qua cấp bậc lễ nghĩa.

Huyền Đô đại pháp sư ôn hoà nói: "Không cần đa lễ, xin mời chư vị đạo hữu đứng lên hết đi.”

Lúc này chúng thần mới đứng dậy.

Huyền Đô đại pháp sư cúi đầu chắp tay nói: "Bái kiến Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn.”

Chương 856: Là khiêu chiến mà cũng là kỳ ngộ

Ngọc Hoàng Đại Đế mỉm cười nói: "Huyền Đô, vì sao ngươi đến đây?”

Huyền Đô đại pháp sư đứng dậy, bất đắc dĩ nói: "Đến vì nghiệt đồ này."

Giọng nói của Đa Bảo Như Lai Phật Tổ vang lên thật lớn: "Lời này của Huyền Đô là thừa nhận chuyện do Thiên Bồng Nguyên Soái làm sao?"

Huyền Đô đại pháp sư mỉm cười: "Nếu đã làm thì nên thừa nhận, đây là trách nhiệm! Vô trách nhiệm không thể nhận chức vụ."

Thiên Bồng Nguyên Soái ngẩng đầu, không nhịn được kêu lên: "Sư phụ!"

Huyền Đô đại pháp sư bình tĩnh nói: "Ngươi đừng nói chuyện."

Trong lòng Quan Thế Âm Bồ Tát thả lỏng, sau đó phát ra một cỗ lửa giận, quả nhiên là hắn! Không tồi, Huyền Đô đại pháp sư còn có thể nói đạo lý.

"Huyền Đô sư huynh, Thiên Bồng bôi nhọ thanh danh của ta, tổn hại đến ta tu hành, như vậy nên xử trí thế nào?"

"Sư muội cho rằng phải làm sao?"

"Ta muốn hắn đứng ra xin lỗi ta, làm sáng tỏ mọi chuyện, trả lại sự minh bạch cho ta."

Huyền Đô đại pháp sư gật đầu mỉm cười nói: "Đúng là nên như vậy!"

Thiên Bồng Nguyên Soái thầm nhủ: "Vô dụng thôi, bọn họ sẽ không tin."

"Làm theo đi!"

Thiên Bồng Nguyên Soái vội vã đáp: "Vâng!"

Trong mắt Quan Thế Âm Bồ Tát lóe lên một tia ánh sáng lạnh, nói: "Thứ hai, ta muốn Thiên Đình nghiêm khắc trừng phạt hắn, trấn áp ở đáy Thiên Hà, chịu nổi khổ rét lạnh muôn đời."

Huyền Đô đại pháp sư mỉm cười nói: "Nghiêm phạt vẫn còn quá nhẹ, không bằng loại bỏ tiên cốt, hút tiên gân ra, đày xuống Hạ Giới, luân hồi súc sinh đạo, ngươi thấy thế nào?"

Cả người Thiên Bồng Nguyên Soái không nhịn được rùng mình một cái, khiếp sợ ngẩng đầu kêu: "Sư phụ~" Ta không phải là thân đồ đệ của ngài sao?

Ngọc Hoàng Đại Đế và Như Lai Phật Tổ cũng đều khiếp sợ nhìn về phía Huyền Đô đại pháp sư, so với ngươi hắn vẫn vô cùng tàn nhẫn, ngay cả đồ đệ của mình cũng có thể hạ độc thủ.

Giọng nói của Ngọc Hoàng Đại Đế uy nghiêm vang lên: "Huyền Đô, cho dù Thiên Bồng có tội nhưng cũng không đáng chết."

Như Lai Phật Tổ do dự một chút, Nhân Giáo vẫn chưa nên đắc tội quá mức, bèn nói: "Thiên Bồng tu hành đến nay, hành vi không thích hợp, chúng ta nên có chút thiên tâm, trong lòng mang sự từ bi, đừng vì vậy mà phá vỡ tu hành của hắn."

Huyền Đô đại pháp sư mỉm cười nói: "Đa tạ ý tốt của bệ hạ và Phật Tổ, nhưng phạm sai lầm thì nên phạt, dưới đao kiếm đào tạo ra đồ đệ tốt, đây là Bạch Cẩm sư huynh đã từng nói với ta.

Thiên Bồng, ngươi tâm phục không?"

Thiên Bồng Nguyên Soái há miệng, sư phụ hại ta rồi! Hắn chán nản quỳ trên mặt đất, cúi đầu nói: "Đệ tử tâm phục!"

Huyền Đô đại pháp sư thỏa mãn gật đầu, nói: "Xin bệ hạ hãy hành hình."

Ngọc Hoàng Đại Đế đánh giá Huyền Đô đại pháp sư vài lần, kêu lên: "Lục Đinh Lục Giáp, đưa Thiên Bồng Nguyên Soái đến Trảm Tiên Đài, chém hắn một đao."

Lập tức có mấy vị Thần Tướng đi ra ôm quyền chắp tay thi lễ, tiến lên kéo Thiên Bồng Nguyên Soái ra ngoài, từ đầu tới cuối Thiên Bồng không phản kháng chút nào.

Huyền Đô đại pháp sư cúi đầu chắp tay nói: "Bệ hạ, ta đi tiễn Cương Liệp một đoạn đường, vẹn toàn tình nghĩa sư đồ."

Ngọc Hoàng Đại Đế khẽ gật đầu, Huyền Đô đại pháp sư xoay người bay đi.

Như Lai Phật Tổ cũng chắp hai tay thành hình chữ thập thi lễ, nói: "Đa tạ quyết định công bằng chính trực của Đại Thiên Tôn, bọn ta xin cáo lui." sau đó mang theo Quan Thế Âm Bồ Tát xoay người rời khỏi.

Đại triều hội của Thiên Đình tan rã trong không vui, chư thần vừa đi vừa bàn luận ầm ĩ.

...

Nơi hư không xa xôi, từng viên thiên thạch bay xẹt qua, từng tia sấm sét đùng đùng đánh xuống bốn phía.

Trên cái đài huyết sắc cao hàng nghìn trượng đứng giữa miền hư không xa xôi, Lục Đinh Lục Giáp đè ép Thiên Bồng Nguyên Soái đi tới Trảm Tiên Đài.

Một vị Thần Tướng nói: "Nguyên Soái, đắc tội rồi!" sau đó đưa tay cởi mũ giáp của Thiên Bồng Nguyên Soái xuống.

Thiên Bồng không phản kháng chút nào.

Thân ảnh của Huyền Đô đại pháp sư im hơi lặng tiếng xuất hiện, tay cầm phất trần phóng khoáng tự do.

Các vị Thần Tướng Lục Đinh Lục Giáp vội vã bái lạy cung kính nói: "Bái kiến tiên trưởng."

Huyền Đô mỉm cườii: "Có thể để ta và hắn nói riêng vài câu không?"

"Tiên trưởng cứ tự nhiên."

Lục Đinh Lục Giáp nhanh chóng lùi về phía sau, rời khỏi Trảm Tiên Đài.

Huyền Đô đại pháp sư nói: "Ngươi có biết tại sao ta để cho ngươi chuyển thế không?"

Thiên Bồng Nguyên Soái thất hồn lạc phách nói: "Đệ tử khiến cho sự phụ thất vọng rồi."

Huyền Đô đại pháp sư khẽ lắc đầu nói: "Ngươi làm rất tốt, chỉ cần ta không muốn, đừng nói bọn họ không có chứng cứ, cho dù thật sự lấy ra chứng cứ cũng không làm gì được ngươi."

Thiên Bồng Nguyên Soái không nhịn được nữa, hỏi: "Sư phụ, vậy tại sao đệ tử phải luân hồi chuyển kiếp?"

"Lần này lượng kiếp mở ra, vừa là một loại khiêu chiến mà cũng là kỳ ngộ.

Vi sư tranh thủ cho ngươi một vị trí đi Tây Thiên thỉnh kinh, ngươi quay trở lại luân hồi, chờ đợi người đi thỉnh kinh. Một khi thỉnh kinh thành công, ngươi cũng được một phần khí vận lượng kiếp, thoát thai hoán cốt, rất có lợi đối với con đường tu hành sau này của ngươi.

Về phần để cho ngươi tái sinh một kiếp, đó cũng là chủ ý muốn ngươi trọng tu lại một đời, kiếp này ngươi ngồi xuống tu luyện cùng ta, tập trung pháp lực thần thông, kiếp sau ngươi lại tu tâm."

Chương 857: Đệ tử cũng không làm được

Lòng Thiên Bồng Nguyên Soái nóng lên, quả nhiên sư phụ vẫn còn thương ta, hắn vội vàng quỳ xuống cảm động nói: "Đa tạ sư tôn! Đệ tử nhất định nỗ lực tu hành, tuyệt không để cho sư tôn thất vọng."

Huyền Đô đại pháp sư khẽ gật đầu, lùi về phía sau vài bước nói: "Lục Đinh, Lục Giác hành hình đi!"

Lục Đinh, Lục Giác đi về phía chư thần, hai vị Thần Tướng tiến lên giữ chặt lấy cánh tay Thiên Bồng Nguyên Soái, một vị Thần Tướng lấy Trảm Tiên đao ra.

Trì Đao Thần nghiêm túc nói: "Nguyên Soái, đắc tội!"

Thiên Bồng Nguyên Soái cúi đầu nói: "Đến đi!"

Thần Tướng đột nhiên giơ đao lên, một ánh sáng sắc lạnh chợt lóe. Phốc ~ Một cái đầu to bay ra, vài giọt máu bắn tung tóe, thân hình của Thiên Bồng Nguyên Soái đổ ầm xuống theo một tiếng nổ.

Một lỗ đen được tạo ra trên không trung, nguyên thần Thiên Bồng Nguyên Soái đi vào bên trong lỗ đen.

Lục Đinh, Lục Giác cung kính nói: "Tiên trưởng, chúng ta phải trở về phụng mệnh."

"Đi đi!" Lục Đinh, Lục Giác cúi đầu sải bước ra ngoài.

Huyền Đô đại pháp sư đưa tay ra, đầu và thân Thiên Bồng Nguyên Soái nhanh chóng nhỏ lại bằng ngón tay bay về phía Huyền Đô đại pháp sư.

Huyền Đô quay người đi ra bên ngoài, dọc theo hành lang dài trống vắng rời khỏi Trảm Tiên Đài.

Ở cuối hành lang, Thái Bạch Kim Tinh đang đứng, nhìn thấy Huyền Đô đi tới, hắn vội vàng cúi đầu nói: "Bái kiến tiên trưởng! Bệ hạ có lời mời ~"

Huyền Đô hoàn toàn không ngạc nhiên khi thấy Ngọc Hoàng Đại Đế muốn gặp mình: "Đi thôi."

"Tiên trưởng, mời ngài theo ta!"

Huyền Đô đại pháp sư cùng Thái Bạch Kim Tinh đi lên Thiên Đình.



Bên trong Ngưng Lộ Điện, Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi đối diện Huyền Đô đại pháp sư.

Ngọc Hoàng Đại Đế hỏi: "Huyền Đô, vì sao ngươi cố tình muốn Thiên Bồng chuyển thế?"

Huyền Đô mỉm cười nói: "Tai họa sắp ập xuống, phương Tây Phật hưng, người theo hướng Tây mà đi đều là những nhân vật chính của thiên kiếp.

Ta ở trước mặt sư tôn, vì Thiên Bồng giành lấy một cơ hội đi đến phía Tây, hiện tại cho hắn chuyển thế, thứ nhất là vì sau này khi đi về phía Tây có thể giải quyết tai họa.

Thứ hai cũng là cho hắn làm lại cuộc đời, mài dũa lòng mình."

Mắt Ngọc Hoàng Đại Đế sáng lên, vội vàng hỏi: "Nhưng còn danh tự thì sao?"

Huyền Đô đại pháp sư lắc đầu nói: "Ngài không hiểu biết, cho dù có là một cái danh tự nổi tiếng cũng khó lấy lại được."

Ngọc Hoàng Đại Đế chớp mắt, khí vận tựa như bông, sẽ luôn có một sự ràng buộc. Ngươi có sư phụ, ta cũng có sư phụ! Cùng lắm thì vừa đi vừa khóc nháo một hai thắt cổ, không cho ta danh tự, ta liền treo cổ trước Tử Tiêu cung."



Đầu bên kia, Phật Tổ Như Lai cùng Quan Thế Âm Bồ Tát đứng ở phía trên kim vân bay về phía Linh Sơn ở phương Tây.

Quan Thế Âm Bồ Tát nhíu mày khó hiểu nói: "Phật Tổ, vì sao Huyền Đô đại pháp sư có ý muốn giết chết Thiên Bồng? Tuy là Thiên Bồng đuối lý nhưng cũng không đến mức chém chết."

Giọng nói của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Ngươi cho rằng hắn là người thế nào?"

Quan Thế Âm Bồ Tát khẽ lắc đầu nói: "Đệ tử ngu dốt, thật sự là không biết!"

"Ngày xưa có tin đồn đùa bỡn Văn Thù Yêu tộc trong lòng bàn tay, với tâm cơ đó của Thiên Bồng thì cũng không thể làm được."

Sau lưng Thiên Bồng tất nhiên còn có người, ngô vốn tưởng rằng đó là Bạch Cẩm, hiện tại xem ra lại có liên quan tới Huyền Đô."

Thần sắc Quan Thế Âm Bồ Tát biến đổi, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ là do Huyền Đô chặt đứt manh mối, vứt bỏ Thiên Bồng rồi thoát thân?"

Đúng rồi, Tây Hải thất bại trong gang tấc là do Tây Hải Long Vương hạ độc thủ với Đồ Sơn tiên nữ, Nhân Giáo trả thù cũng là điều hợp lý."

Nàng cảm khái nói: "Vì danh dự của bản thân mà kiên quyết chém giết đệ tử, quả nhiên là Thái Thượng vô tình, một chút tình nghĩa sư đồ cũng không có."

Phật Tổ Như Lai nói: "Nhân Giáo vốn tu hành Thái Cực Chi Đạo, nhìn cũng như không nhìn, thấy rõ cũng liền hờ hững, đây là Thái Thượng vô tình."

"Như thế đệ tử cũng không làm được."

Kim vân xẹt qua chân trời, bay nhanh trở lại linh sơn.

Kim Vân đáp xuống trước Đại Lôi Âm Tự, hóa thành khói nhẹ từ từ tiêu tán, Như Lai Phật Tổ cùng Quan Thế Âm Bồ Tát cất bước đi vào bên trong Đại Lôi Âm Tự.

Bên trong đại điện, rất nhiều Phật Đà Bồ Tát chờ đợi từ lâu.

Thân ảnh Phật Tổ Như Lai đột nhiên biến mất, ngay sau đó xuất hiện ở trên tòa sen với dáng vẻ uy nghiêm.

Quan Thế Âm Bồ Tát vung tay trái hướng đến bên cạnh đài sen, trong tay cầm một nhành liễu.

Tất cả các vị La Hán Bồ Tát đều đứng dậy, hai tay tạo thành hình chữ thập xoay người thi lễ nói: "Cung nghênh Phật Tổ!"

Giọng nói vang vọng Đại Lôi Âm Tự: "Chúng Phật trở về vị trí cũ!"

Các vị Phật Đà Bồ Tát quay lại trên đài sen.

Định Quang nhìn Phật Tổ không nhịn được hỏi: "Phật Đổ, Thiên Đình có nghiêm trị Thiên Bồng không?"

Phật Tổ Như Lai nhìn chúng Phật Đà Bồ Tát, giọng nói vang vọng trong Lăng Tiêu Bảo Điện: "Thiên Bồng Nguyên Soái trên Trảm Tiên Đài khó tránh khỏi một đạo luân hồi rơi vào súc sinh đạo."

Trên mặt phần đông chúng Phật Đà Bồ Tát đều lộ vẻ vui mừng, đứng lên thấp giọng nghị luận:

"Đây là Thiên Đình cúi đầu sao?"

"Phật Giáo ta thực sự sắp trỗi dậy rồi?"

"Pháp bảo của Phật cưỡi trên trời, cho dù là Thượng Đế cũng phải cúi đầu."

"Quan Thế Âm Bồ Tát cũng Phật pháp vô biên, con mắt của ngài ở khắp tam giới, liếc nhìn một cái liền thấy Thiên Bồng đang ẩn nấp."



Chương 858: Ai sẽ làm sáng tỏ lời đồn

Nụ cười trên mặt Phổ Hiền Bồ Tát có chút cứng ngắc, vậy mà thực sự bị nàng tìm thấy rồi sao? Rốt cuộc nàng tìm thấy như thế nào?

Phật Tổ Như Lai mở miệng nói: "Chứa nhiều mê chướng đều do tâm mà ra, nhìn không rõ bên ngoài là do tâm không tĩnh."

Nguyên nhân thật sự của những trở ngại khó khăn là do tham sân si tà… Khi tham sân si tà được dẹp bỏ, lúc đó mọi chướng ngại khó khăn sẽ tự mình tiêu trừ.

Cái gọi là an tâm chính là tự trong tâm chúng sinh mà có, an tâm trong tất cả suy nghĩ.

Toàn bộ những người khôn ngoan sáng suốt được gọi là trí giả, có thể thấy được tất cả, cảm giác được tất cả.

Xuất phát từ tâm bồ đề, tự tâm có sẵn vạn hành, thấy được giác ngộ chân tâm, chứng ngộ niết bàn chân tâm, khởi tâm thuận tiện, đạt đến cõi Phật nơi tâm thanh tịnh, Phật tâm Như Lai loại bỏ chướng ngại bên ngoài."

Tất cả Phật Đà Bồ Tát đều chập tay tạo thành hình chữ thập thi lễ, cung kính nói: "Đa tạ đức Phật khai sáng."

Trong lòng tất cả Phật Đà Bồ Tát càng thêm tôn sùng Phật Tổ Như Lai, Phật Tổ chẳng những có đại pháp lực mà còn có đại trí tuệ.

Phật Tổ Như Lai hài lòng gật đầu.

Ong~ Một đạo Phật quang xuất hiện từ không trung chiếu xuống.

Bên trong Phật quang, một tiểu tăng mặc áo trắng chậm rãi đáp xuống.

Hai tay tiểu tăng tạo thành hình chữ thập thi lễ cung kính nói: "Bái kiến Phật Tổ."

Các vị Phật Đà Bồ Tát đều nhìn về phía tiểu tăng, trong lòng có chút kinh ngạc, đây là thị hầu của Thánh Nhân, sao hắn lại đến đây?"

Giọng nói thật lớn của Phật Tổ Như Lai vang lên: "Vì sao thị hầu lại đến đây?"

Thị hầu cung kính nói: "Phật Mẫu truyền pháp chỉ xuống, đệ tử Nhân Giáo Trư Cương Liệp giữ chức Đại Nguyên Soái của Thiên Hà thủy quân ở Thiên Đình, có công trong trận đánh ở Thiên Hà.

Nay kiếp nạn buông xuống, cần phải chuyển thế thỉnh kinh, làm vinh dự Phật Giáo, hóa giải kiếp nạn của thiên địa.

Thiên Bồng Nguyên Soái là người được chỉ định đi lấy kinh, phải đầu thai chuyển thế học kinh mới có thể thoát khỏi tai họa.

Phật Mẫu có lời, Thiên Bồng Nguyên Soái chuyển thế, cần phải an bài cho hắn lý lẽ hợp tình hợp lý hơn, xin Phật Tổ tự mình xem xét."

Sắc mặt Phật Tổ Như Lai nhất thời cứng đờ, Thiên Bồng Nguyên Soái lại là người được chỉ định đi thỉnh kinh, phải chuyển thế, lại còn muốn ta an bài?

Sớm biết như vậy ta đã an bài cho hắn một tội nhục thanh danh, coi như là một đả kích nho nhỏ đối với Huyền môn, nhưng hiện tại thì sao? Dễ dàng buông tha cho hắn như thế?!

Sắc mặt tất cả Phật Đà Bồ Tát phía dưới hiện vẻ cổ quái nhìn Phật Tổ Như Lai. Phật Tổ, Thiên Bồng Nguyên Soái sắp chuyển thế, hình như ngài còn phải giúp hắn một phen.

Thị hầu khó hiểu nói: "Phật Tổ, đây là làm sao vây?"

Phật Tổ Như Lai phục hồi tinh thần, sắc mặt bình tĩnh nói: "Còn mời thị hầu hồi bẩm Thánh Nhân, ta biết Thiên Bồng là người ứng kiếp, đã sớm an bài hắn đi chuyển thế từ lâu."

Hai tay thị hầu tạo thành hình chữ thập, cúi đầu thi lễ cung kính nói: "Nam Mô A Di Đà Phật~ Phật Tổ thường tra xét tam giới, không gì là không biết!"

Phật Đà Bồ Tát phía dưới đều xoay người thi lễ, cung kính nói: "Nam Mô A Di Đà Phật~ Phật Tổ thường tra xét tam giới, không gì là không biết!"

Thị hầu chậm rãi bay lên cao, biến mất trong phật quang.

Đại Lôi Âm Tự nhất thời lâm vào sự trầm mặc quỷ dị.

Quan Thế Âm Bồ Tát có chút buồn bực nói: "Phật Tổ, như thế xem ra Huyền Đô đại pháp sư thực sự đã tiễn Thiên Bồng Nguyên Soái đi chuyển thế rồi, vậy thì chẳng những hiểu biết được nhân quả của Phật Giáo chúng ta mà còn thuận lợi làm cho hắn gia nhập Phật hưng phương Tây."

Phật Tổ Như Lai không nói được lời nào, ngươi không cần nói ta cũng biết, phải cẩn thận tính toán một chút. Huyền Đô trước tiên là làm cho Thiên Bồng Nguyên Soái phát tán tin đồn, hiện tại còn hưng chi vấn tội với chúng ta, làm cho Thiên Bồng Nguyên Soái bị một đao của Trảm Tiên Đài, chẳng những biết được nhân quả của chúng ta mà còn để Thiên Bồng thuận lợi chuyển thế gia nhập Tây Du Phật Hưng. Hiện tại nhân quả đã xong, Phật Giáo ta cũng không có lý do nào để nhằm vào Thiên Bồng, thật đáng khen cho một cái Huyền Đô đại pháp sư, không hổ là chưởng giáo Nhân Giáo, tính kế quả thực là hoàn hảo, giống hệt như Thái Thượng.

Phật Tổ Như Lai than thầm trong lòng, phía Đông có vị tiên xấu xa!

Quan Thế Âm Bồ Tát đột nhiên giật mình kêu lên: "Không tốt! Thiên Bồng sắp luân hồi chuyển thế, ai sẽ làm sáng tỏ lời đồn? Ta vãn hồi thanh danh như thế nào?"



Huyền Đô đại pháp sư ở lại Thiên Đình hai ngày rồi mới rời khỏi, Địa Tiên Giới đã qua hai năm, chuyện Thiên Bồng Nguyên Soái bị chém vào luân hồi súc sinh đạo đã bị chúng tu sĩ truyền khắp mọi nơi, đủ loại dự đoán được đưa ra.

Huyền Đô đại pháp sư tiến vào Đại Xích Thiên, xuyên qua tàn tích nhìn về phía hư không, rơi xuống trước Bát Cảnh Cung, mỉm cười đi vào bên trong.

"Huyền Đô, ngươi đến sau núi gặp ta!" Một giọng nói vang lên bên tai Huyền Đô đại pháp sư.

Bước chân Huyền Đô dừng lại, cung kính đáp: "Vâng!" rồi chuyển hướng đi ra phía sau núi.

Phía sau Bát Cảnh Cung có một ngọn núi đứng vững trên không, ngọn núi có rồng mây lượn quanh, gió mát thành phượng, vẻ đẹp độc đáo.

Phía trên đỉnh núi, Thái Thượng Lão Quân thản nhiên nướng cá, rắc gia vị do Bạch Cẩm tự chế lên trên.

Huyền Đồ đi lên đỉnh núi, chắp tay thi lễ nói: "Sư tôn ~"

Thái Thượng Lão Quân chỉ chỉ phía trước, cười ha ha nói: "Ngồi đi!"

Chương 859: Nướng cá La Hán

Huyền Đô đứng dậy, đi vào ngồi xuống trước mặt Thái Thượng Lão Quân.

"Sư tôn, để đệ tử đến nướng cá cho người."

Thái Thượng Lão Quân gật gật đầu, đưa cá nướng cho Huyền Đô, Huyền Đô tiếp nhận, thuần thục đặt cá nướng lên trên, chậm rãi nướng.

Thái Thượng Lão Quân vuốt ve chòm râu, cười ha hả nói: "Huyền Đô, hiện tại ngươi thật là nổi tiếng nha! Sắp vang danh cả tam giới luôn rồi."

Huyền Đô cũng không giải thích, hỏi: "Tại sao sư tôn lại nói như vậy?"

"Ngươi thật sự không hiểu việc tam giới?"

Huyền Đô lắc đầu, thành thật nói: "Hai ngày này đệ tử vẫn luôn ở trong Thiên Đình trao đổi cùng Ngọc Hoàng, quả thực không biết việc tam giới, còn mời sư tôn giải thích nghi hoặc."

Thái Thượng Thánh Nhân cười ha hả nói: "Nghe nói đệ tử Nhân Giáo Huyền Đô đại pháp sư tính kế vô song, lệnh Thiên Bồng truyền xuống một câu, khiến cho Tây Hải cùng Phật Giáo khổ không nói nổi, lại làm mất hết thanh danh của Quan Thế Âm Bồ tát, tiếng xấu muôn đời."

Mắt Huyền Đô trừng lớn, cá nướng trong tay khẽ run lên, khiếp sợ nói: "Sư tôn, đây… đây không phải chuyện ta làm!"

Thái Thượng cười ha hả nói: "Nhưng mà bọn họ đều truyền như vậy."

Huyền Đô vội vàng biện giải: "Rõ ràng là Bạch Cẩm sư huynh làm, không chút quan hệ gì với ta."

Thái Thượng vuốt ve chòm râu cười nói: "Bạch Cẩm ở tam giới rất có hiền danh, bọn họ cũng sẽ không cho rằng một người thuần khiết như Bạch Cẩm sẽ làm ra những việc mưu mô như vậy."

"Nhưng… Nhưng ta cũng không làm ra những chuyện gì vậy!" Huyền Đô đại pháp sư nhất thời khóc không ra nước mắt, làm sao Bạch Cẩm sư huynh lại không làm được, rõ ràng là đang làm rất tốt!

Thái Thượng Thánh Nhân cười nói: "Còn có lời đồn đãi nói rằng Huyền Đô xử tử Thiên Bồng là vì chặt đứt manh mối của chính mình, để cho Thiên Bồng làm thần chết thay, thanh danh Huyền Đô đại pháp sư sẽ không bị tổn hại."

Khóe miệng Huyền Đô đại pháp sư run rẩy, bất đắc dĩ nói: "Sư tôn, đệ tử thật sự không có suy nghĩ sai trái này, chuyện này căn bản không có bất cứ quan hệ gì với ta."

Thái Thượng Thánh Nhân gật đầu nói: "Ta biết, nhưng phần lớn thần tiên hồng hoang đều không tin."

Haizz~ Huyền Đô đại pháp sư thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Tín nhiệm lớn nhất giữa người với người đâu? Sư tôn, ta oan uổng quá!"

"Ha ha ha…" Thái Thượng Thánh Nhân vui vẻ cười ra tiếng.

Sắc mặt Huyền Đô thay đổi, lập tức đứng dậy đi ra bên ngoài.

Thái Thượng Thánh Nhân hỏi: "Huyền Đô, ngươi chạy đi đâu?"

"Đương nhiên là muốn đi giải thích một phen."

Thái Thượng vuốt ve chòm râu, cười ha ha nói: "Không cần phải đi!"

Huyền Đô xoay người, mong đợi nhìn Thánh Thượng Thánh Nhân, chẳng lẽ sư tôn muốn giúp ta giải thích?

"Bởi vì sẽ không có ai tin tưởng lời ngươi nói, bọn họ chỉ tin những gì chính mình nghe thấy, nhìn thấy, cùng với suy luận của bản thân."

Huyền Đô đại pháp sư nói không nên lời, đột nhiên có cảm giác đồng cảm mạnh mẽ với Quan Thế Âm, thần tiên hồng hoang cũng dễ bị lừa quá đi?



Lúc hoàng hôn ngả về phía Tây, bên trong Điểu Sào ở Thiên Đình, Bạch Cẩm trên giường mở to mắt, động thân xoay thắt lưng ngồi dậy, rốt cuộc cũng nghỉ ngơi thư thái, giờ hắn định đi ra bên ngoài.

Phía trước Điểu Sào có một hồ nước, trung tâm hồ nước là một đảo nhỏ, Thạch Cơ, Cô Lương, Tam Tiêu cùng với đại đội chấp pháp đang nướng thịt dưới ánh hoàng hôn.

Bạch Cẩm đi ra từ bên trong Điểu Sào, cười nói: "Tốt lắm! Các ngươi nướng thịt nhưng lại không gọi ta."

Long Cát cười hì hì kêu: "Sư phụ ngài mau tới đây, hôm nay có một nguyên liệu nấu ăn mới."

Bạch Cẩm đạp trên mặt nước đi lên đảo nhỏ, hít mũi kinh ngạc nói: "Cá La Hán, sao các ngươi có?"

Vân Tiêu cúi đầu nhìn những miếng cá được cắt nhỏ trên vỉ nướng, khó hiểu nói: "Sư huynh, làm sao ngươi thấy?"

"Có cần xem không? Ngửi một chút liền biết, con cá này ta cũng làm không ít rồi."

Bạch Cẩm tùy ý tìm một vị trí ngồi xuống: "Cá La Hán này vốn sinh sống ở Tây Ngưu Hạ Châu, không sợ nóng, sống trong nham thạch nóng chảy. Bên ngoài có Kim Giác, trên đầu có chín đốm giống như vết sẹo hình nhẫn Phật, cho nên đặt tên là La Hán.

Loại cá này vô cùng hiếm thấy, từ đâu các ngươi có?"

Vân Tiêu cười ha hả nói: "Sư huynh kiến thức sâu rộng, con cá La Hán này cũng không phải tới từ Tây Ngưu Hạ Châu."

"Ồ~ Vậy nó tới từ đâu?"

"Núi lửa ở Nam Chiêm Bộ Châu đột nhiên phun trào, khói đặc cuồn cuộn, phun ra nham thạch nóng chảy, độc hại ngàn dặm.

Sơn thần, thổ địa dốc toàn lực trấn áp đều không thể được, nhưng lại cảm nhận được một cỗ yêu lực bá đạo ở trong đó.

Sơn thần báo cáo với Tư Pháp Thần Điện, nói là có yêu ma làm hại, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính đều đã bế quan, tu luyện Đại La Chi Cảnh.

Ta nhàn rỗi không có việc gì làm bèn đến thăm dò một phen, ở dưới lòng đất núi lửa phát hiện ra cá La Hán này nên đem về Thiên Đình.

"Sau đó các ngươi đã nướng nó?"

"Đúng vậy!” Long Cát cười hì hì lên tiếng: "Ngọn lửa bình thường cũng không nướng được cá La Hán, lửa này là ta dùng tới Lục Đỉnh Thần Hỏa."

"Cá La Hán cũng không phải nướng như vậy, nướng như vậy có thể bị mất hương vị, Vân Tiêu đưa cây xiên trong tay cho ta."

Cây xiên trong tay Vân Tiêu bay ra đặt trước mặt Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm tiếp nhận xiên nướng, đặt ở trên vỉ nướng chậm rãi chuyển động, ngọn lửa cháy trên miếng thịt cá phát ra thanh âm tanh tách.