Bình Tâm nương nương mỉm cười nói: "Ngươi có bất mãn mới là chuyện bình thường, người là Tam đại đệ tử của Huyền môn, đi Tây Du lấy kinh không khác gì giẫm đạp mặt mũi của Huyền Môn dưới chân, nhưng chuyện này đối với Huyền Môn quả thực rất có lợi."
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Đệ tử có thể hiểu được!"
"Có phải ngươi cảm thấy cho dù Phật môn Đông tiến thì cũng không sao, cùng lắm thì khai chiến mà thôi, với thực lực Huyền môn cho dù khai chiến cũng sẽ đủ trấn áp Phật Giáo?”
Bạch Cẩm gật gật đầu, thành thật nói: "Quả thật đệ tử nghĩ như vậy."
Bình Tâm nương nương nhìn về phía xa, từ tốn nói: "Nếu đơn giản như thế, Tam Thanh nhất định sẽ không cúi đầu.
Một khi Phật môn Đông tiến, Huyền môn bắt đầu chống cự, thiên địa sẽ đứng về phía Phật môn, phương Đông cũng thất thế. Hạo Thiên Dao Trì cũng bởi vì đủ loại nguyên do mà không rảnh để ý đến.
Đại đội chấp pháp đột nhiên tẩu hỏa nhập ma, thực lực tổn hại, tuy rằng có công đức vô lượng hộ thân, có thể bảo toàn bản thân, nhưng với sức một người làm sao có thể chống lại cả một Phật Giáo?"
Bạch Cẩm biến sắc, cả kinh kêu lên: "Đây không phải là làm bừa sao? Như thế thật không công bằng."
"Ôm đùi Thiên Đạo, phi~ thật không biết xấu hổ!"
"Ta nói với ngươi chuyện này chính là muốn ngươi đừng làm việc ngu ngốc, ngăn cản Tây Du là hại Huyền môn, cũng là hại chính mình."
Bạch Cẩm gật đầu, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương chỉ bảo, đệ tử nhất định sẽ dốc toàn lực chống đỡ Tây Du, thành thật kiếm tiền.”
Bình Tâm nương nương cười nói: "Được! Bên trong phủ của ta cũng có một ít đặc sản, cũng đặt bán ở Tam Giới Thương Thành của ngươi đi!"
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!"
Hắn phất tay một cái, một cái hộp tinh mỹ xuất hiện trên tay, cười hì hì nói: "Nương nương, người xem ta mang cái gì đến này? Mặt nạ ta mới làm cho người."
Bình Tâm nương nương nhận lễ vật nói: "Vậy thì ta đây thu nhận."
…
Sau đó, Bạch Cẩm hóa thân thành một con Bạch Hạc bay đi, tung hoành giữa nhiều thế lực hai bên là Đại Xích Thiên, Thanh Vi Thiên, Vũ Dư Thiên, Ngũ Trang Quán, Huyết Hải… Mọi việc đều thuận lợi, cả hai bên đều đã bị thuyết phục đưa thượng phẩm lên Tam Giới Thương Thành.
Sau khi hàng hóa lên kệ, Bạch Cẩm bắt đầu bố trí các điểm chuyển phát nhanh, hiện tại Huyền môn chủ yếu nắm trong tay Nam Thiêm Bộ Châu và Đông Thắng Thần Châu.
Bạch Cẩm lấy danh nghĩa Thánh sứ của Nhân tộc, toàn bộ những vương triều ngoại tộc đều dốc toàn lực phối hợp, bách gia hiệp trợ.
Lấy từng quốc gia làm thành từng khu vực, chia thành từng khu để phụ trách, trong mỗi khu đều có người phụ trách khu vực quản lý, sau đó phân ra từng thành trì để quản lý, giống như một nhánh cây bao trùm cả Nam Thiêm Bộ Châu và Đông Thắng Thần Châu, cuối cùng tất cả đều nằm trong tay Bạch Cẩm, đồng thời cũng giải quyết được vấn đề việc làm của hàng trăm triệu dân chúng.
Về phần chuyển phát nhanh dưới Hạ Giới thì đã có cơ quan Mặc gia phụ trách, Hạ Giới sắp sửa bận rộn, các quốc gia đều thành lập một địa điểm chuyển phát nhanh, lựa chọn nhân viên.
Cũng may có bách gia mở học đường phổ biến giáo dục, từ lâu chữ viết đã không còn là vấn đề đối với Nhân tộc, chọn lựa nhân viên cũng rất đơn giản.
Về phần giao hàng giữa các thần tiên thì không thành vấn đề, tất cả đều trực tiếp đưa đến cửa, do thiên binh của Câu Trần Đế Cung phụ trách. Dù sao bọn họ ngoài nhàn rỗi thì cũng chỉ có nhàn rỗi, mình tìm cho bọn họ một công việc, kiếm được ít tiền thì cũng có thể đi chơi.
…
Bên trong ngân hàng dưới Hạ Giới, Bạch Cẩm ngồi chờ trong một gian lầu.
Sau một lát, cộc cộc cộc~ một tràng tiếng đập cửa truyền đến.
Bạch Cẩm nói: "Mời vào."
Cửa lớn lặng lẽ bị đẩy ra, một thân ảnh mập mạp từ bên ngoài tiến vào, toàn thân khoác một chiếc áo choàng có thể ngăn cách thần niệm.
"Tại sao mỗi lần ngươi đến đều ăn mặc như vậy?"
"Ta là Phật Tổ Phật Giáo, ngươi là Đại Đế Thiên Đình, gặp mặt vẫn nên cẩn thận một chút, để tránh truyền ra lời nói không tốt. Hiện tại nhân tâm tam giới đã không như trước, cái gì bọn họ cũng dám bịa chuyện, nhưng lại không thể giải thích."
Cởi áo choàng xuống khỏi thân thể mập mạp, đúng là Di Lặc Phật Tổ của Phật Giáo, cảm khái không thôi.
"Ngươi như vậy càng dễ bị lộ!"
"Chỉ cần bọn họ không biết ta là ai là được."
Di Lặc Phật Tổ tiến đến ngồi xuống trước mặt Bạch Cẩm nói: "Đế Quân, ngài đột nhiên truyền tin muốn gặp ta, thực sự rất nguy hiểm."
"Ngày xưa Phật Giáo lập mưu hại Tây Hải, vì sao ngươi không nói cho ta biết? Di Lặc Phật, ngươi không thành thật rồi!" Bạch Cẩm ung dung nhìn Di Lặc Phật Tổ.
Di Lặc Phật Tổ bất đắc dĩ nói: "Đế Quân, sự việc kia là âm mưu của Phật Tổ Như Lai và Thiên Long Bát Bộ, bọn họ căn bản không nói cho ta biết, chờ đến lúc ta biết muốn báo cho Đế Quân thì đã quá muộn rồi!"
Trong lòng Bạch Cẩm sáng tỏ, Phật Tổ Như Lai không nói cho hắn, nhưng hắn một chút tiếng gió cũng đều không nghe được, tương lai Phật Tổ như hắn cũng quá vô dụng rồi. Hắn vốn dĩ không nói cho chính mình, nói trắng ra là cũng muốn Phật Giáo nổi dậy.
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Đúng thế! Chuyện quá khứ liền để nó qua đi, Như Lai hắn cũng không thành công."
Di Lặc Phật liên tục gật đầu nói: "Đúng vậy! May mắn mà không thành công, bằng không trong lòng lão phu sẽ rất áy náy."
"Lần này tìm Phật Tổ đến chính là có việc muốn thương lượng."
Chương 866: Công tác chuẩn bị
Di Lặc Phật tò mò hỏi: "Là chuyện gì?"
"Ta định nghiên cứu một kiện pháp bảo có thể tạo phúc cho tam giới, nhưng pháp bảo này cần rất nhiều tiền tài, sư đệ có nguyện ý cùng ta kết minh làm việc? Cùng nhau kiếm tiền cùng nhau tiêu."
Di Lặc Phật Tổ cảnh giác hỏi: "Cần bao nhiêu tiền tài?"
"Tổng ban đầu là vạn ức Công Đức Kim Tiền, nếu sư đệ nguyện ý thì cung cấp ngàn ức thôi cũng được!"
Một tay Di Lặc che ngực, khiếp sợ kêu lên: "Bao nhiêu? Ngàn ức?"
Sau đó hắn liên tục lắc đầu nói: "Không có, không có."
Bạch Cẩm kinh ngạc nói: "Ngàn ức cũng không có? Sư đệ ngươi không nghèo đến mức đó chứ?"
Di Lặc Phật Tổ cười khổ nói: "Sư huynh à! Ngàn ức công đức, cả hồng hoang này cũng không có mấy người có thể lấy ra."
Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Vậy ngươi có bao nhiêu?"
"Một chút cũng không có!" Di Lặc Phật Tổ chân thành nhìn Bạch Cẩm nói: "Sư huynh, tất cả tiền của ta đều đang cho vay nhưng chưa ai hoàn trả, toàn thân ta từ trên xuống dưới không có nổi một đồng Công Đức Kim Tiền nào.”
"Haizz~ta còn định mang theo sư đệ kiếm chút ít tiền."
Di Lặc Phật Tổ cảm kích nói: "Đa tạ ý tốt của sư huynh, nhưng thực sự ta không có tiền, chỉ có thể cung chúc sư huynh phát tài."
Bạch Cẩm trầm ngâm một lát rồi nói: "Như vậy đi! Ta phụ trách khu vực pháp bảo của ta, thiên tài địa bảo Phật Giáo, pháp bảo linh tinh đều giao quyền quản lý cho ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?"
Di Lặc Phật Tổ mờ mịt nói: "Bán thiên tài địa bảo?"
"Đúng vậy."
Di Lặc Phật Tổ lập tức lắc đầu nói: "Không dối gạt sư huynh, Phật Giáo ta thực sự rất nghèo! Thiên tài địa bảo của chính mình còn không đủ, nào có dư thừa mà đem đi bán?!"
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Vậy thì thật đáng tiếc, lần này không thể hợp tác rồi."
Di Lặc Phật Tổ đứng dậy, hai tay tạo thành hình chữ thập xoay người thi lễ, cung kính nói: "Đa tạ sư huynh đã nghĩ đến ta, tiểu tăng vô cùng cảm kích.
Nhưng sư đệ thật sự rất nghèo, không xứng hợp tác cùng sư huynh, thật xấu hổ!
Bên trong Phật Giáo còn có chuyện, cáo từ ~"
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Ta không tiễn sư đệ, sư đệ đi thong thả!"
Di Lặc Phật Tổ mặc áo choàng đi ra bên ngoài, thân ảnh lóe lên rồi biến mất ở ngoài cửa.
Bên trong, Thạch Cơ và Thân Công Báo đi vào.
Thạch Cơ lạnh giọng nói: "Sư huynh, Di Lặc Phật Tổ cự tuyệt ý tốt của ngài."
Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Sau chuyện ở Tây Hải, ta còn có điều nghi ngờ, đây chỉ là một phép thử. Di Lặc Phật bọn hắn dĩ nhiên đã thay đổi, hiện tại muốn chặt đứt liên hệ với chúng ta."
Thạch Cơ quay đầu dặn dò: "Thân Công sư đệ, về sau việc của Phật Giáo, sư huynh định giao cho ngươi, ngươi phải cẩn thận Di Lặc Phật."
Thân Công Báo gật đầu nói: "Ta rất không quen nhìn loại đồ đệ hai mặt này! Ta sẽ cách xa hắn."
Bạch Cẩm cười nói: "Không, ngày sau ngươi phải còn phải thân thiết với Di Lặc Phật."
Thân Công Báo khó hiểu nói: "Sư huynh, vì sao? Hắn đã cố ý cách xa chúng ta."
"Cho nên ngươi mới phải thân thiết với hắn, đem quan hệ của hắn và chúng ta đặt lên trên, làm cho hắn sống đúng với danh tiếng là kẻ phản bội Phật Giáo, Phật Giáo cũng sẽ không tin tưởng hắn nữa, ta muốn khiến hắn cầu ta giúp hắn."
Thân Công Báo giật mình, vui sướng nói: "Sư huynh thật mưu trí, ta nhất định sẽ làm cho tất cả đệ tử Phật Giáo biết rằng ta và Di Lặc Phật là huynh đệ tốt, quan hệ giữa Di Lặc Phật và Thiên Đình cũng vô cùng tốt."
Bạch Cẩm ho khan một tiếng nói: "Tiếp theo truyền Đại Thế Chí tới!"
Thạch Cơ cùng Thân Công Báo xoay người đi về phía phòng sau, Bạch Cẩm quay trở lại chỗ ngồi.
Sau một lát, tiếng đập cửa cộc cộc lại truyền vào phòng từ bên ngoài, Đại Thế Chí lặng lẽ tiến vào.
Theo sau Đại Thế Chí là Dược Sư Phật, sau Dược Sư Phật là Địa Tạng Vương Bồ Tát. Kết quả, trong Phật Giáo chỉ có Địa Tạng Vương Bồ Tát là nguyện ý bán thiên tài địa bảo của Phật Giáo, Đại Thế Chí và Dược Sư đều từ chối.
Bạch Cẩm không thể không cảm khái, thành lập mối quan hệ dựa trên tiền tài vật chất đúng là không đáng tin cậy, các vị Bồ Tát của Phật Giáo đều trở nên xấu xa rồi!
Ba ngay sau ở Thiên Đình, bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm ngồi trên chủ vị, phía dưới là chúng tiên thần như Thạch Cơ, Cô Lương, Vô Chi Kỳ, Vân Tiêu, Triệu Công Minh.
Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Đối với chúng ta mà nói Tam Giới Thương Thành này cực kỳ quan trọng, nó liên quan đến đại thế tương lai của Huyền môn chúng ta, cho nên chỉ có thể thành công, không thể thất bại.”
"Triệu Công Minh, tất cả hàng hóa qua tay chúng ta nhất định phải cài đặt thiết bị định vị, không thể để trộm cắp xảy ra.”
Triệu Công Minh gật đầu nghiêm túc nói: "Cái này không khó, giao cho ta đi.”
Bạch Cẩm nhìn về phía Vô Chi Kỳ nói: "Hàng hóa ở thế gian có bộ phận vận chuyển thuộc Mặc gia, về vấn đề an toàn thì khỏi cần lo.”
"Nhưng hàng hóa do đám tu sĩ vận chuyển càng quý trọng hơn, trách nhiệm của Vô Chi Kỳ ngươi rất lớn.”
"Vâng!” Vô Chi Kỳ ôm quyền nghiêm túc đáp lời: "Đế Quân yên tâm, ta đảm bảo sẽ không để mất một kiện hàng hóa nào cả, nếu không sẽ mang đầu đến gặp Đế Quân.”
Bạch Cẩm tức giận nói: "Đừng hơi tí là mang đầu đến gặp ta, nghe có phải quá khủng bố không hả, khiến Điểu Sào của ta máu chảy lênh láng.”
"Ha ha.” Vô Chi Kỳ quái dị cười hai tiếng.
Bạch Cẩm đứng lên nghiêm túc nói: "Vậy thì bắt đầu đi! Phật Giáo hưng thịnh, Thiên Đình ta cũng phải thịnh hưng.”
Đông đảo chúng tiên thần đứng phía dưới đều hành lễ, đồng thanh hô to: "Tuân lệnh!”
Sau đó bọn hắn xoay người sải bước đi ra bên ngoài, cước bộ hiên ngang oai hùng, lộ ra chiến ý hừng hực.
…
Chương 867: Thật sự có thể sao
"Trương huynh, ngươi cũng tới rồi.”
"Ha ha, lão Vương, hàng hóa nhà ngươi cũng ra mắt ở Tam Giới Thương Thành sao?”
"Đệ tử Tạp gia tìm được ta nên không thể không ra mắt! May mắn thay, lô hàng đầu tiên là miễn phí, nếu không chắc phải cần rất nhiều phí thủ tục.”
"Ta có một người bạn tốt là đệ tử Pháp gia, nghe nói Tam Giới Thương Thành đã hợp tác với triều đình Đại Đường chúng ta, chúng ta muốn tiến hành giao dịch trên Tam Giới Thương Thành đều phải nộp thuế.”
Bên cạnh có lão đầu chống nạng hừ một tiếng nói: "Tam Giới Thương Thành cái gì chứ, làm trò vớ vẩn thì có. Chu gia ta làm ăn buôn bán mấy ngàn năm, lần đầu tiên nghe nói buôn bán không ở cửa hàng, về sau còn phải nộp phí cho ngân hàng thuộc thương thành vớ vẩn gì đó. Còn phí chuyển phát nhanh, không phải bọn hắn đang lừa tiền chúng ta sao?”
"Chu lão, ngài ra mắt chưa thế?”
Những người còn lại đều nhìn về phía Chu lão, đây chính là con buôn lớn nhất tại Đại Đường, buôn bán liên quan đến vải vóc, gạo, đồ sứ và nhiều ngành nghề khác.
Trong tay Chu lão chống quải trượng đập cái cộp xuống sàn nhà, hừ lạnh một tiếng nói: "Lão phu chính là đệ nhất thương nhân Đại Đường, cũng không sợ bách gia bọn hắn đâu. Cho tới bây giờ chỉ có lão phu kiếm tiền của người khác, đã khi nào các ngươi thấy ta đưa tiền cho người khác chưa? Lão phu sẽ không để bọn hắn như ý.”
"Chu lão khí phách!”
"Khí độ của Chu lão, quả là chúng ta không bằng!”
"Chu lão, sau này chúng ta còn phải dựa vào Chu lão chỉ dẫn nhiều hơn.”
Một thanh niên khó hiểu hỏi: "Nếu như Chu lão không gia nhập Tam Giới Thương Thành, vậy sao hôm nay ngươi lại tới đây?”
Chu lão bình thản nói: "Ta muốn xem xem ngân hàng này mất mặt như thế nào, vào lúc mấu chốt đi ra ngoài kết thúc luôn.
Giới buôn bán lớn nhưng cũng yên tĩnh, Chu gia ta không muốn bởi vì một cỗ yêu phong của ngân hàng mà dấy lên sóng gió trong giới buôn bán, khiến cho chư vị đồng đạo bị tổn thất.”
"Chu lão đúng là đại nhân đại lượng!”
"Bố trí như thế của Chu lão, chúng ta cũng không bằng!”
"Chu lão chính là Thái Sơn trong thương giới ở Đại Đường chúng ta!”
...
Chu lão ngồi ngay ngắn trên chủ vị, vẻ mặt mang theo sự đắc ý. Là thương nhân lớn nhất Đại Đường, bản thân hắn cũng có mối liên hệ với trong cung. Về phần bách gia hắn hoàn toàn không sợ hãi, cái giới này mênh mông chìm nổi, chỉ là một ngân hàng mà vọng tưởng sẽ có thể thay đổi kết cấu trong giới buôn bán, các ngươi không chơi nổi đâu.
Nguyên nhân chủ yếu nhất chính là cục diện hiện tại đối với Chu gia mà nói là vô cùng có lợi, một khi thay đổi khả năng Chu gia còn có thể trở thành hiệu buôn lớn nhất Đại Đường hay không cũng khó nói.
...
Trong lúc nói chuyện, trước cửa ngân hàng phía dưới càng ngày càng có nhiều dân chúng hội tụ, bàn tán sôi nổi ở xung quanh ngân hàng.
Vương Nhị chính là một trong bách gia sinh sống ở Trường An thành, trong nhà buôn bán dao kéo, cũng coi như đủ ăn đủ tiêu. Hôm nay Vương Nhị cũng vì tò mò mà đến sớm.
Vương Nhị đứng dưới mặt trời, hấp thu nhiệt độ do mặt trời chiếu ra, Trường An cuối thu đã mang theo một chút cảm giác mát mẻ, hắn lắng nghe từng câu nói truyền tới từ bên cạnh.
"Một tháng trước ngân hàng Trường An đã tuyên bố hôm nay sẽ đưa ra một mặt hàng quan trọng, các ngươi đã nghe nói chưa?”
"Đương nhiên nghe rồi, không thì sao chúng ta lại ở đây chứ.”
"Quái lạ, không phải ngân hàng luôn là nơi để tiết kiệm tiền sao? Tại sao đột nhiên lại bán thứ gì đó? Ta không biết bọn hắn sẽ bán cái gì nữa.”
"Có thể là quá nhiều tiền! Nghe nói tiền tài trong ngân hàng Trường An còn nhiều hơn so với trong hoàng cung, chất đống đống thành núi đấy. Nhiều tên trộm muốn ăn cắp nhưng tất cả đều bị bắt hết lại rồi.”
"Đương nhiên, nghe nói bên trong mỗi một chỗ của ngân hàng đều có trận pháp tiên gia bố trí, nghe đồn trận pháp cực kỳ lợi hại, là vì để bảo đảm an toàn của ngân hàng. Hơn nữa còn thuê đệ tử Sát gia làm thủ vệ đấy.”
"Các ngươi đoán ngân hàng Trường An sẽ bán cái gì?”
"Hẳn là bán lương thực nhỉ! Từ xưa đến nay dân lấy thức ăn làm trời, bán lương thực chắc chắn sẽ không lỗ vốn.”
"Ta cảm thấy có lẽ là bán vải vóc, vải vóc và tiền là vật tương thông, như vậy tính ra cũng thuộc về nghiệp vụ trong ngân hàng.”
"Ta cảm thấy chắc là bán thịt ấy!”
"Không đúng, ta nghĩ bọn hắn sẽ bán ngựa, Đại Đường chúng ta không thiếu ngựa tốt mà!”
"Bán ngựa thì liên quan gì tới những người bình thường như chúng ta? Các ngân hàng đã nói có thể thay đổi lối sống của chúng ta, vậy chắc chắn có liên quan chặt chẽ đến chúng ta, nhất định là bán muối!”
…
Nghe bốn phương tám hướng truyền đến tiếng nghị luận, trong lòng Vương Nhị cũng có chút nghi hoặc, rốt cuộc ngân hàng muốn bán cái gì đây?
Hắn cũng vì ở một buổi tụ hội nghe được một công tử của thương hộ ngẫu nhiên nói một câu, nói là ngân hàng này đưa ra đồ vật có liên quan mật thiết với thương nhân, nhưng cụ thể thế nào thì hắn lại không biết, hỏi lão gia thì lão gia cũng không nói, trông thần bí không biết đang làm gì.
Cánh cửa ngân hàng ầm ầm mở sang hai bên, hai đội hộ vệ mặc đồng phục thống nhất từ bên trong chạy ra, đứng ở hai bên cửa lớn.
Phía trên tửu lầu đối diện, tiếng thảo luận của đông đảo đại thương đều im bặt. Bọn hắn tụ tập trước cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, trong lòng còn mang theo một tia nghi ngờ, cái gọi là Tam Giới Thương Thành này thật sự có thể sao?
Chương 868: Hào nhoáng mẽ ngoài
Một nam tử trung niên có râu dẫn theo hai ba nhân viên cấp cao của ngân hàng đi ra khỏi cửa.
Tiếng bàn tán của đông đảo dân chúng đều ngừng lại, tất cả đều đình chỉ nghị luận, trong sự tò mò mang theo chút chờ mong nhìn thống đốc của ngân hàng bước ra.
Cửa sổ nhà cao tầng xung quanh đều mở rộng ra hết, để lộ từng thân ảnh ngồi bên trong, tất cả đều là kẻ giàu sang phú quý, trong đó không thiếu hoàng thất Đại Đường.
Thống đốc của ngân hàng Trường An vuốt bộ râu của mình, cười tươi như hoa ôm quyền hành lễ chào hỏi xung quanh, sau đó nói: "Đa tạ chư vị phụ lão hương thân đã đến cổ vũ ủng hộ.”
"Ngân hàng của ta được thành lập không biết bao nhiêu năm, ít nhất thì chính ta cũng không nhớ rõ.”
"Mọi người nhất định đừng lan truyền ra bên ngoài, nếu như để cho các đại nhân của tổng bộ biết được ngay cả thời gian thành lập ngân cũng không nhớ, vậy chắc chắn sẽ cắt chức ta.”
"Ha ha!”
"Ha ha ha!”
"La hàng trưởng, chúng ta sẽ giữ bí mật cho ngươi, vậy ngươi cho ta cái gì đây?”
"Ta sẽ không nói cho thê tử ngươi biết quỹ đen của ngươi.” La hàng trưởng vuốt râu cười ha hả nói một câu.
"Ha ha!”
"Suỵt!”
"Cắt!”
"Còn có quỹ đen cơ đấy!”
…
Những người bên dưới cười vang.
"Vừa rồi người nọ không nói lời nào, chắc là đang nghĩ xem về nhà nên giải thích như thế nào!”
La hàng trưởng ôm quyền nói: "Ngân hàng của ta được thành lập cho đến nay luôn tuân thủ nguyên tắc mang lại lợi ích cho người dân, không ngừng cải tiến và đổi mới, cung cấp dịch vụ tốt hơn cho dân chúng…”
Đám dân chúng bên dưới đều gật đầu, sau khi có ngân hàng, bọn hắn không còn lo lắng tài sản bị trộm nữa, tiết kiệm lại còn có lãi suất, chuyển nhà đường dài cũng không cần mang theo rất nhiều của cải, để tránh gặp phải cướp bóc dọc đường.
Nghe nói rất lâu trước kia lúc thế gian không có ngân hàng, khi đó mua một thứ đều phải dùng xe bò kéo tiền đến trả, thật sự rất bất tiện. Cuộc sống của bọn hắn quá vất vả, ngay cả một chiếc xe cơ quan cũng không có.
"Ngay cả khi bây giờ các ngân hàng đã rất hoàn hảo, chúng ta vẫn luôn không quên ước nguyện ban đầu, tiếp tục tìm cách để cung cấp dịch vụ tốt hơn cho người dân.”
"Tổng bộ của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian chúng ta truyền lệnh tới, để phục vụ chúng sinh tốt hơn, hiện tại ngân hàng long trọng đưa ra một kiện pháp bảo Tam Giới Thương Thành, để pháp bảo tiến vào dân chúng bình dân. Lý niệm của chúng ta là phải nhanh hơn, thuận tiện hơn, nhàn nhã hơn.”
Một giọng nói to từ phía dưới vọng lên: "Vậy chắc hẳn pháp bảo rất đắt nhỉ?”
La hàng trưởng cười nói: "Pháp bảo này trải qua quá trình đơn giản hóa, chỉ cần nạp tiền là có thể sử dụng, chất liệu cũng là sắt thép bình thường, tuyệt đối không đắt, chỉ cần một trăm đồng là có thể mua được.”
"Một trăm đồng không tính là nhiều, không mua được nhà mua được xe, một trăm đồng không tính là đắt, về nhà cũng không cần quỳ.”
"Ha ha!” Phía dưới lại là một tràng cười vang.
La hàng trưởng cười nói: "Chỉ một trăm đồng là có thể mua một kiện pháp bảo mang về nhà, còn có thứ gì rẻ hơn cái này sao?”
Một lão giả lớn tiếng hô: "Hàng trưởng, rốt cuộc pháp bảo này có tác dụng gì? Nó có thể giúp chúng ta chiến đấu không?”
"Vị lão tiên sinh này hỏi rất hay, đây cũng là việc tiếp theo đây ta muốn nói, pháp bảo này là pháp bảo phục vụ, không có năng lực công kích, đương nhiên nếu các ngươi lấy nó đập người thì lại khác.”
Phía dưới tiếp tục vang lên một tràng cười to.
La hàng trưởng chìa tay ra nói một câu: "Nếu như chư vị có lòng thì có thể tiến vào mua một hai cái, một cái để mình sử dụng, một cái tặng người nhà. Người nhà nhiều hơn thì có thể mua bốn năm cái, một cái tặng thê tử, một cái tặng tiểu thiếp, còn một cái tặng tình nhân.”
"La hàng trưởng, ngươi nghèo đến điên rồi à! Một trăm đồng một cái, còn bảo chúng ta mua bốn năm cái, quá xấu xa rồi.”
"Không sai, có bản lĩnh ngươi giảm giá đi!”
"Một trăm đồng một cái cũng hơi đắt.”
…
Dân chúng phía dưới nghị luận sôi nổi.
La hàng trưởng ôm quyền bất đắc dĩ nói: "Ta cũng biết một trăm đồng có hơi đắt, nhưng các ngươi phải hiểu rõ đây là pháp bảo. Pháp bảo bán một trăm đồng có khác gì tặng không đâu chứ?”
Vương Nhị không nhịn được hỏi: "Hàng trưởng nói một hồi mà vẫn chưa nói rốt cuộc pháp bảo này có công dụng gì.”
La hàng trưởng cười nói: "Nếu ta nói ra sẽ không rõ lắm, muốn biết thì các vị tự mình đi vào xem đi!”
Sau đó La hàng trưởng nói: "Chư vị quý khách, mời vào!”
Vương Nhị do dự chốc lát, cuối cùng vẫn bước vào bên trong, không phải là một trăm đồng sao? Ta vẫn có đủ khả năng mua nó.
Dân chúng còn lại đều chen chúc theo vào ngân hàng.
Bên trong tòa nhà cao tầng đối diện, tất cả đại thương đều đang nhìn xuống phía dưới.
"Tích! Hàng hóa của ngài đã ra mắt rồi!”
Hơn hai mươi âm thanh đồng thời vang lên.
Tất cả đại thương vội vàng lấy ra một viên bi từ trong ngực, ngón tay ấn lên viên bi, cạch cạch cạch! Viên bi mở ra biến thành một cái máy tính bảng màu đen, mặt phẳng hiện lên một màn sáng, trên màn sáng xuất hiện hình ảnh của một đống hàng hóa, thế là đã ra mắt rồi sao? Cũng không biết có thể bán được hay không.
Chu lão cũng muốn nhìn một tí, nhưng lại ngại mặt mũi của mình, hắn hừ một tiếng nói: "Hào nhoáng mẽ ngoài!”
Các đại thương khác đều cười ha hả thu hồi bảo vật kia.
Chương 869: Sao còn rẻ hơn nhà ta
Sau khi Vương Nhị đi vào ngân hàng, hắn phát hiện ngân hàng đã thay đổi rất nhiều, trong đại sảnh có thêm rất nhiều quầy, phía sau mỗi quầy đều có nhân viên ngân hàng trẻ tuổi đứng đó.
Vương Nhị đi tới trước một cái quầy, hắn nằm bò trên quầy cười nói: "Mỹ nữ, pháp bảo này dùng kiểu gì vậy?”
Nữ nhân viên sau quầy vẫn giữ vững nụ cười nói: "Công tử, tác dụng chủ yếu của pháp bảo này là bổ sung lẫn nhau, thông qua pháp bảo này ngươi có thể nhìn thấy tất cả hàng hóa tại Đại Đường chúng ta, thậm chí còn có thể nhìn thấy hàng hóa của các quốc gia khác.”
"Không cần ra khỏi nhà mà vẫn có thể đi dạo khắp Đại Đường, mua được hàng hóa yêu thích, còn có người đặc biệt giao hàng tận nhà, cực kỳ thuận tiện.”
"Ngươi có muốn dùng thử không?”
Vương Nhị lấy từ trong ngực ra một cái hà bao đặt lên quầy: "Không cần dùng thử, ta mua một cái.”
"Công tử chờ một chút.” Nữ nhân viên nhận lấy hà bao, mở ra liền nhìn thấy bên trong có một ít tiền xu màu vàng, kiểm kê một chút, sau đó bỏ vào trong hòm tiền.
Nữ nhân viên lấy một hộp gỗ tinh xảo từ trong quầy ra, dùng hai tay đưa cho Vương Nhị, mỉm cười nói: "Công tử, ngài có tài khoản trong ngân hàng không? Điện thoại này cần phải liên kết với tài khoản để sử dụng tốt hơn, nếu không thì cần phải thường xuyên đến ngân hàng để nạp tiền, rất rắc rối. "
Vương Nhị do dự chốc lát, lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ màu trắng, đưa cho nữ nhân viên nói: "Đây là thẻ tiết kiệm của chúng ta, ngươi giúp ta liên kết đi!”
"Được, công tử!”
Nữ nhân viên mở hộp gỗ ra, phần đáy bên trong được lót sa thạch, phía trên đặt một viên bi màu đen.
"Tiên sinh, xin cầm tới Tam Giới Thương Thành, ấn cái nút tròn phía trên, đây là nút khởi động, lần đầu tiên sẽ hơi đau một chút! Cần phải lấy máu nhận chủ.”
Vương Nhị gật đầu, đưa tay cầm lấy viên bi. Trên viên bi phủ đầy đường vân, thoạt nhìn rất thần bí, xoay một vòng trong tay, quả nhiên phát hiện bên trên có một chỗ lồi lên.
Do dự chốc lát, Vương Nhị đưa tay dùng sức ấn xuống cái nút kia, một cơn đau từ giữa ngón tay truyền ra.
Hít một hơi khí lạnh, hắn giơ ngón tay lên theo bản năng, viên bi đã lõm xuống, chút vết máu nhiễm vào mặt trên, cho đến khi nhạt dần rồi biến mất.
Đường vân trận pháp trên viên bi xẹt qua một đạo lưu quang, linh khí thiên địa hội tụ lao đến, viên bi cạch cạch mở ra bốn phía, hình thành một máy tính bảng siêu mỏng nằm trong tay Vương nhị. Tiếng nhạc trong trẻo vang lên, máy tính bảng sáng lên hiện ra trang đầu tiên, là khu nhân gian.
Trên màn hình có một chuỗi danh sách, thương thành, đồ vệ sinh cá nhân, thực phẩm, quần áo, vải, vật nuôi đủ thứ.
Vương Nhị có chút không biết làm sao nhìn nữ nhân viên, nói: "Thế này… giờ làm sao nữa đây?”
Nữ nhân viên mỉm cười nói: "Mời công tử đưa Tam Giới Thương Thành cho ta, ta sẽ dạy công tử cách liên kết tài khoản.”
Vương Nhị đưa tấm bảng sắt màu đen cho nhân viên, nữ nhân viên bắt đầu thao tác.
Một lát sau Vương Nhị cầm máy tính bảng phấn chấn rời đi, hắn bước nhanh chạy đến nhà trọ bên cạnh, tùy ý thuê một gian phòng, sau đó lập tức chui vào trong phòng nghiên cứu.
Vương Nhị ngồi trên ghế trước bàn, nhìn hàng hóa đầy ắp trên máy tính bảng, trong lúc nhất thời có chút không biết nên làm thế nào? Mỹ nữ kia nói hình như có thể chạm vào.
Vương Nhị thử vươn một ngón tay trượt lên màn hình, từng hình ảnh hàng hóa hiện lên, rất nhanh Vương Nhị đã hiểu được đại khái.
Điểm vào đồ dùng nhà bếp mà hắn quen thuộc nhất, trang đột nhiên thay đổi, tất cả hàng hóa bên trong đều thay đổi, biến thành rất nhiều loại hàng hóa bát, đũa, đĩa vân vân.
Hai mắt Vương Nhị đột nhiên mở to, cả kinh kêu lên: "Làm sao còn rẻ hơn nhà ta?"
Vương Nhị có chút vụng về lướt trang, đột nhiên nhìn thấy một cái tên quen thuộc, Bát đũa Lôi Đình, đây không phải là tên cửa hàng của Lôi gia sao? Chẳng lẽ thật sự là nhà bọn hắn?
Vương Nhị điểm vào Bát đũa Lôi Đình một chút, lập tức tiến vào một trang giống như một gian phòng, từng hàng hóa bên trong đều được niêm yết giá rõ ràng, mặt trên còn viết một tấm biển, Bát đũa Lôi Đình, cho ngươi lực lượng thiểm điện.
Vương Nhị liếc mắt một cái đã nhìn ra đây chắc chắn là cửa hàng của Lôi gia, vậy mà còn tinh mỹ hơn hàng thật một chút.
Vương Nhị đại khái hiểu được tác dụng của Tam Giới Thương Thành, một khi pháp bảo này được trải rộng ở Đại Đường, mỗi ngày sẽ có vô số khách hàng dạo quanh trên Tam Giới Thương Thành, hàng hóa sẽ không giới hạn ở một thành một trấn nữa, mang đến tài nguyên khách hàng không thể nghi ngờ là vô cùng khổng lồ, đồng thời sức cạnh tranh cũng vô cùng lớn.
Vương Nhị đột nhiên vỗ đùi một cái, sau đó hét lên: "Không tốt rồi! Lão đầu tử còn chưa gia nhập Tam Giới Thương Thành này.” Nói rồi hắn vội vàng xoay người chạy ra bên ngoài.
Vương Nhị thở hồng hộc chạy về cửa hàng nhà mình, chỉ thấy trong cửa hàng có một đám tiểu nhị đang vội vàng dùng hộp để đựng bát đĩa, thật sự là có chút kỳ quái.
Lúc ấy hắn cũng bất chấp bọn hắn đang làm cái gì, Vương Nhị vội vàng kêu lên: "Cha ta đâu?"
Một nam tử đứng dậy cung kính nói: "Lão gia ở trên lầu."
Vương Nhị chạy lên lầu, sốt ruột kêu: "Cha, cha, lão đầu tử!"
"Gọi hồn à!” Một nam nhân trung niên bụng to đi ra khỏi phòng.