Vân Tiêu nói: "Hôm nay trên triều còn xảy ra một sự kiện."
"Chuyện gì?"
"Thiên Bồng Nguyên Soái bịa đặt chuyện Tây Hải bị bại lộ, Phật Tổ Như Lai mang theo Quan Thế Âm Bồ Tát đến trách tội, Huyền Đô đại pháp sư đột nhiên xuất hiện, đánh Thiên Bồng Nguyên Soái xuống hạ giới, luân hồi vào súc sinh đạo."
Thạch Cơ ở bên cạnh nhíu mày nói: "Chúng ta thật sự nghĩ không ra vì sao Huyền Đô đại pháp sư lại làm như thế, chẳng lẽ là vì thanh danh Nhân Giáo?
Nếu là vì thanh danh Nhân Giáo thì không cần phải nghiêm trị Thiên Bồng, hoàn toàn không cần đi Trảm Tiên Đài chém Thiên Bồng một đao."
Triệu Công Minh cũng nói: "Sư huynh, tuy rằng thực lực Thiên Bồng Nguyên Soái không cao nhưng vẫn có năng lực chịu trách nhiệm, chúng ta có nên giúp hắn một phen hay không?"
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, Thiên Bồng hạ giới là để chuẩn bị đi phía Tây, cái này cũng tốt, nếu như thực sự là vì đùa giỡn tiên nữ rồi bị đánh xuống Hạ Giới, như vậy Nhân Giáo sẽ thực sự mất hết mặt mũi.
"Không cần xen vào chuyện của hắn, đời đối với hắn mà nói thì trùng tu một không phải là chuyện xấu, lần này xem như là một cơ duyên của hắn."
Tất cả chúng tiên đều mờ mịt, cơ duyên? Làm sao lại là cơ duyên rồi? Sư huynh thực sự ngày càng cao thâm khó lường.
"Nghe ý tứ của các người, Phật Tổ Như Lai cùng Quan Thế Âm Bồ Tát ở Lăng Tiêu Bảo Điện thực kiêu ngạo nhỉ!"
Cô Lương liên tục gật đầu, thở phì phì nói: "Quá kiêu ngạo! Bằng không làm sao chúng ta lại ăn cá La Hán chứ? Chính là nhìn không quen Phật Giáo kiêu ngạo, ăn cái này để xả giận."
Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Đầu tiên là xúi giục Tây Hải, sau đó lại bức ép Thiên Đình, vị sư huynh kia của chúng ta càng lúc càng lớn mật, thật sự cho rằng Thiên Đình chúng ta đang nhịn hắn sao."
Cô Lương than thở nói: "Ai cho hắn dũng khí như vậy?"
"Sau sự việc Tây Hải, không phải chúng ta bàn kế hoạch phản kích sao, hiện tại thi hành đi!"
Mắt Cô Lương sáng lên, lập tức kích động hô: "Được”
Triệu Công Minh tò mò hỏi: "Sư huynh, không biết huynh chuẩn bị kế hoạch gì? Chúng ta có thể hỗ trợ không."
Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Không cần, Thạch Cơ cùng ta là đủ rồi."
Trong tay Bạch Cẩm biến ra một cái bình ngọc đưa cho Vân Tiêu nói: "Cho đan dược vào thịt cá."
Vân Tiêu gật đầu nhận bình ngọc, mở nắp bình ra lấy ra mấy viên tiên đan, tiên đan trong lòng bàn tay Vân Tiêu lấp lánh kim quang.
Vân Tiêu kinh ngạc nói: "Sư huynh, đây là đan dược gì, bình đan dược này là Kim Giác đưa tới, nói là đan dược Thái Thượng Lão Quân nghiên cứu, có thể tăng ngộ tính, nói vậy hẳn là bất phàm."
Triệu Công Minh cảm khái nói: "Đan dược sư bá mới nghiên cứu ra đã lập tức đưa tới chỗ sư huynh, sư bá đối xử với sư huynh quả thực rất tốt!"
Chúng tiên thần cũng liên tục gật đầu, hâm mộ chết đi được.
Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Kỳ thực là sư bá ăn không hết, ta cũng chỉ là lấy đồ còn sót lại thôi.
Cá La Hán này chính là mãnh thú hệ hỏa, bạo ngược dị thường, cần dùng đến đan dược, lấy dược để trung hòa bạo khí."
Vân Tiêu vuốt vuốt ngón tay, nghi hoặc nói: "Sư huynh, đan dược này có chút kì quái!"
"Kì quái như thế nào?"
Vân Tiêu mở tay ra nói: "Nó phai màu." Trên ngón tay lấp lánh ánh phấn màu bạc.
Bạch Cẩm cũng ngây ra một lúc, làm sao lại phai màu?
Triệu Công Minh do dự một chút nói: "Sư huynh, đan dược này có vấn đề phải không?"
Bạch Cẩm ho khan một tiếng, nghiêm túc nói: "Đan dược thực sự là của sư bá làm sao có thể có vấn đề? Sư bá có thể hại ta sao?"
Kim Giác nói bởi vì mới nghiên cứu đan dược này nên có một chỗ thiếu sót, ngoài đan dược gặp không khí sẽ xuất hiện hiện tượng oxy hóa, biến thành màu vàng, kỳ thật đan dược thật là đan dược sau khi bị oxy hóa."
Triệu Công Minh cùng chúng tiên thần gật đầu theo bản năng, tuy rằng nghe không hiểu gì cả nhưng có cảm giác rất cao thâm, oxy hóa là hiện tượng gì? Chẳng lẽ là thuật ngữ trao đổi của luyện đan sư? Thật sự không rõ lắm!
"Vân Tiêu nhanh rắc đan dược lên đi."
"Rắc nhiều hay ít."
"Toàn bộ!"
Vân Tiêu do dự một chút, luôn cảm thấy viên đan dược mờ nhạt này có chút không đáng tin cậy, nhưng vẫn là nghiền nát đan dược rắc lên trên miếng cá.
Rất nhanh thịt cá liền tỏa ra hương thơm mê người, có mùi thịt cá, còn có mùi thơm của đan dược.
Bạch Cẩm cầm lên một miếng cá đưa cho Vân Tiêu cười nói: "Tốt lắm, sư muội, ngươi nếm thử một chút trước."
Vân Tiêu nhận miếng cá mỉm cười nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bạch Cẩm đưa cho những người khác: "Ăn! Tất cả đều ăn nha!
Đây chính là cá chính tay ta nướng, tất cả phải ăn hết không được lãng phí."
Long Cát cười hì hì nói: "Đa tạ sư phụ!" rồi vươn tay cầm lấy một xiên cá nướng.
Các vị tiên thần khác cũng đều cấm lấy một xiên cá nướng, vừa ăn vừa cười nói, trò chuyện rất vui vẻ.
Cho đến khi mặt trời lặn, Thiên Đình rơi vào bóng tối, chúng thần mới theo thứ tự giải tán rời đi.
Bạch Cẩm ngồi một mình trên đảo nhỏ, bưng một chén rượu hướng về phía Tây xa xa cười nói: "Sư huynh, ngươi ra chiêu gì Thiên Đình đều tiếp được, hiện tại ta ra chiêu, ngươi có chuẩn bị tốt không?"
Chén rượu nghiêng một cái, rượu chảy dọc xuống đất, chén rượu này kính sư huynh, tạm biệt sư huynh, sư đệ nhớ huynh lắm.
Bạch Cẩm đột nhiên che bụng, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, thân thể nghiêng ngả.
Sắc mặt Bạch Cẩm thống khổ: "Không thích hợp, ta trúng độc rồi? Là ai ở trong tối tính kế ta? !"
"Ọe ~” Bạch Cẩm há mồm nôn ra một bãi rồi ngã xuống.
Chương 861: Ta đi thăm sư bá và bá mẫu
Đồng thời ở bên trong ngân hàng, Thạch Cơ và Cô Lương cũng đang nôn ói, một đám thần quan vội vàng đỡ hai vị nữ thần lên trên giường, có người tìm y thần, có người cuống quít bẩm báo bệ hạ.
Phải biết rằng hai người này chính là tâm phúc của Câu Trần Đại Đế, nếu các nàng có tổn thương gì, ai cũng không gánh nổi cơn tức giận của Đại Đế.
Cùng lúc đó ở bên trong đại đội chấp pháp, Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Ô Vân Tiên cũng tê liệt ngã xuống giường, đầu váng mắt hoa, cả người bủn rủn, không ngừng nôn mửa trông rất thê thảm.
Tư Pháp Thần Điện cũng là một mảnh hỗn loạn, những phụ thần không biết sự tình bên trong, đều cho là có yêu ma âm thầm trả thù.
Các thành viên của đại đội chấp pháp đều là sư huynh đệ thân thiết của Câu Trần Đại Đế, nếu bọn họ có chút tổn thương nào, ai cũng không gánh vác nổi lửa giận của Đại Đế.
Thế là có phụ thần cuống quýt xuống Hạ Giới để bồi Khổng Tuyên và Kim Bằng.
Có phụ thần đi tìm thần y Thiên Đình đến khám và chữa trị.
Còn có phụ thần đi báo cho bệ hạ.
Còn về phần Câu Trần Đại Đế mà bọn họ vẫn luôn lo lắng nhắc tới, một mình hắn cô độc nằm trên sơn đảo giả, không một ai ghé thăm trông vô cùng thê thảm.
Chờ lúc Bạch Cẩm tỉnh lại không biết đã qua bao lâu, Bạch Cẩm ngẩng đầu ngơ ngác nhìn trời cao, trước mắt một đám muỗi ong ong bay loạn.
Có tiếng bước chân đi vào bên trong, một giọng nói vui sướng vang lên: "Sư huynh, cuối cùng ngươi cũng tỉnh."
Bạch Cẩm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vân Tiêu xinh đẹp đứng ở trước cửa, vẻ mặt vui mừng.
"Sư muội, thời gian đã qua bao lâu rồi!"
Vân Tiêu đi vào nhu hòa nói: "Không lâu đâu, chỉ mới hơn một năm mà thôi."
Mắt Bạch Cẩm trừng lớn, hoàn toàn mất hết cảm giác mơ hồ, đã hơn một năm? Đó là boa lâu? Hơn một năm ở Thiên Đình thì Hạ Giới chính là mấy trăm năm, ngay cả Tây Du cũng đã bắt đầu rồi đi!
Bạch Cẩm đột nhiên ngồi dậy, bấm ngón tay tính toán, trong lòng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, cũng chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.
Bạch Cẩm lại hỏi: "Sư muội, kế hoạch nhằm vào Phật Giáo được tiến hành thế nào rồi?"
Vân Tiêu do dự một chút, ngượng ngùng nói: "Sư huynh, từ sau việc nướng cá một năm trước, khi chúng ta trở về tất cả đều không ngừng nôn mửa, nguyên thần lâm vào hỗn độn, cho nên những âm mưu đối phó với Phật Giáo cũng không có thực thi."
Bạch Cẩm trầm mặc một lúc, cảm thán nói: "Đây là đại thế của Phật Giáo!
Các ngươi đều không sao chứ?"
"Không sao, ngược lại sau khi tỉnh lại thì tinh thần tất cả đều tỉnh táo gấp trăm lần, không có chút nào không ổn cả."
Trong lòng Bạch Cẩm tính toán việc nướng cá ngày trước, chỉ có duy nhất một điểm đáng ngờ đó chính là đan dược phai màu kia, áy náy nói: "Như thế xem ra là ta hại các ngươi rồi, không nghĩ tới đan dược sư bá cho ta có vấn đề."
Vân Tiêu nghi hoặc nói: "Đan dược không có vấn đề!"
"Ngươi không cần an ủi ta, ta không nên đem loại đan dược không rõ nguồn gốc kia cho các ngươi dùng, nếu không cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy, Đại sư bá trở nên xấu xa rồi!" Bạch Cẩm cảm thán một tiếng, ngày xưa Đại sư bá thuần khiết bao nhiêu, hiện tại lại trở nên biết cách hãm hại người, thánh tâm bất ổn!
Vân Tiêu cười nói: "Sư huynh, chúng ta cùng nhau nôn mửa, nguyên thần rơi vào hỗn loạn, việc lớn như vậy làm sao lại không kinh động đến Đâu Suất Cung? Theo như lời của Khổng Tuyên, sau khi chúng ta rơi vào hỗn loạn không quá lâu.
Bá mẫu liền lôi Đại sư bá vào Điểu Sào xem bệnh cho huynh, Đại sư bá cho biết đó là tác dụng của đan dược, tẩy cân phạt tủy, tăng gân cốt, là chuyện tốt."
Bạch Cẩm kinh ngạc khó hiểu nói: "Lần trước không phải Kim Giác nói mục đích là để tăng ngộ tính sao?"
"Có lẽ là đan dược mới, Đại sư bá cũng hoàn toàn không hiểu hết công hiệu của nó!"
Từ sau khi hôn mê tỉnh lại, ta liền cảm thấy thần khí thanh sảng, cả người thoải mái, hiệu quả đan dược này vô cùng tốt, khẳng định là Đại sư bá nói thật."
"Thì ra là thế, haizz~ Nhưng tác dụng cũng thật đáng sợ."
Vân Tiêu nghiêm túc nói: "Có thể tăng ngộ tính và gân cốt, đan dược này quả thực hiếm thấy, nếu như lưu truyền ra ngoài, đừng nói phải trả giá, cho dù có nghiêm trọng hơn gấp trăm lần, thần tiên tam giới cũng sẽ tranh đoạt máu chảy thành sông."
Bạch Cẩm tươi cười nói: "Như thế xem ra là ta hiểu lầm sư bá rồi." Hắn đứng dậy đi ra bên ngoài.
Vân Tiêu hỏi: "Sư huynh đi đâu vậy?"
"Trước tiên đi Đâu Suất Cung, cảm tạ bá mẫu."
Vân Tiêu tươi cười, quan hệ của sư huynh và sư bá thật tốt.
Bạch Cẩm đi được vài bước đột nhiên dừng lại nói: "Làm phiền sư muội gọi Cô Lương và Thạch Cơ tới, ta có việc cần an bài."
"Có thể sư huynh phải đợi một thời gian, các nàng vẫn chưa tỉnh lại."
"Không sao, ta đi thăm sư bá và bá mẫu."
Vân Tiêu theo Bạch Cẩm rời khỏi Điểu Sào, lập tức đi tới ngân hàng.
…
Chương 862: Pháp bảo mới
Nửa ngày sau, sau khi ăn uống no đủ Bạch Cẩm mang theo một đống đặc sản đi ra khỏi Đâu Suất Cung. Đồ Sơn Tích Ngọc tiễn Bạch Cẩm ra trước cửa lớn, trên khuôn mặt già nua mang theo ý cười, giống như đang nhìn vãn bối.
Nhưng mà Thái Thượng Lão Quân ở phía sau thì sắc mặt vẫn không chút thay đổi, đây là cường đạo đến nhà! Đã ăn uống lại còn cầm đồ đi.
Bạch Cẩm xua tay cười nói: "Sư bá, bá mẫu không cần tiễn nữa, lần sau ta lại đến thăm hai người."
Mặt Thái Thượng Lão Quân run run, ngươi còn có lần sau?
Đồ Sơn Tích Ngọc hòa ái cười nói: "Không có việc gì, ngươi thường xuyên đến! Bá mẫu làm đồ ăn ngon cho ngươi."
"Đa tạ bá mẫu!" Bạch Cẩm xua tay rồi biến mất ở trong góc.
Thái Thượng Lão Quân ho khan một tiếng rồi nói: "Tích Ngọc, không bằng ta mang ngươi ra ngoài đi ngao du đi!"
Đồ Sơn Tích Ngọc khó hiểu nói: "Sao đột nhiên ngươi lại muốn dẫn ta ra ngoài?"
Thái Thượng Lão Quân nở nụ cười nói: "Từ lúc kết hôn đến nay, chúng ta còn chưa có đi ngao du quanh núi sông, kỳ thú như vậy, không bằng thừa dịp hiện tại rảnh rỗi, chúng ta liền đi năm sông bốn biển, cũng làm một đôi thần tiên quyến lữ một lần."
Đồ Sơn Tích Ngọc tươi cười, tay nắm tay Thái Thượng Lão Quân khẽ gật đầu nói: "Được! Kim Giác, Ngân Giác bọn hắn phải làm sao bây giờ? Cũng đều mang bọn hắn đi sao?"
Thái Thượng Lão Quân tùy ý nói: "Phái bọn hắn xuống Hạ Giới, miễn cho ở trước mặt làm chướng mắt chúng ta."
Đồ Sơn Tích Ngọc gật gật đầu, ôn hòa nói: "Bọn hắn cũng nên xuống rèn luyện một phen."
Sau đó hai người cái gì cũng không mang theo, chuồn ra ngoài Thiên Đình, tận hưởng thế giới riêng của hai người.
…
Bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm ngồi ngay ngắn trong thần điện luyện khí, Tam Muội Chân Hỏa hừng hực thiêu đốt lò luyện khí, hình thành một con rồng lửa nhỏ nhảy múa bên trong.
Bạch Cẩm vung tay lên. Phanh~ Lô mở ra, một viên ngọc bay ra từ trong luyện khí lô, bay về phía Bạch Cẩm lơ lửng trước mặt hắn.
Bạch Cẩm nói: "Tiểu Kim."
"Ở đây~ Chủ nhân!" Một giọng nói thanh thúy vang lên.
"Tăng thêm tử phù."
"Tuân mệnh lệnh của chủ nhân, bắt đầu tăng thêm tử phù!"
Trong đại điện, linh khí bắt đầu hội tụ, hình thành một ký hiệu màu đen, nhập vào bên trong viên châu.
Viên châu lập lòe quang mang, từ trắng noãn đã trở nên giống như trân châu đen, trên mặt khắc hoa văn trận pháp.
Bạch Cẩm tươi cười nói: "Tiểu Kim, mở thương thành!"
Một màn sáng hư ảo hiện ra trước mặt, trên màn sáng xuất hiện các nhãn hiệu. Nhãn hiệu có bộ chén đũa thì phía dưới viết đồ dùng hằng ngày, biểu tượng y phục thì phía dưới viết quần áo trang phục, biểu tượng son phấn thì phía dưới viết đồ trang điểm chăm sóc da, còn biểu tượng có đồ ăn ngon thì phía dưới viết đồ ăn vặt, thức ăn vân vân.
Bạch Cẩm tùy ý nhấp vào một biểu tượng, bên trong đều trống rỗng.
Hắn tiện tay nhấp vào biểu tượng, sau đó trượt màn hình, màn hình trước đó nháy mắt đều bị xóa đi, màn hình mới xuất hiện. Bảo điển bí cảnh, thuật pháp thần thông, phù triện trận pháp, bán pháp bảo, cho thuê pháp bảo vân vân.
Bạch Cẩm mở miệng nói: "Tiểu Kim, pháp bảo đặt ở không gian thứ ba của ngân hàng, tất cả đều đặt ở khu pháp bảo cho thuê."
"Được, chủ nhân!"
Trong cơ thể Bạch Cẩm có một con sóng vô hình nở rộ, thổi quét cả Thiên Đình, thần tiên bình thường không thể phát hiện.
Bên trong Dao Trì, Ngọc Hoàng Đại Đế ngẩng đầu liếc mắt nhìn về hướng Điểu Sào. Vị tiểu sư điệt này vừa mới làm cái gì? Quên đi, mặc kệ vậy, hắn quay đầu tiếp tục xem ca múa phía dưới, trong mắt mang theo ý cười, ngón tay gõ cồm cộp lên mặt bàn.
…
Bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm nhấn vào biểu tượng cho thuê pháp bảo, các hình chiếu ba chiều của pháp bảo hiện lên sống động như thật, cứ như xuất hiện ở ngay trước mắt, nói: "Thuê pháp bảo phải xin phép, thông qua kiểm duyệt mới có thể thuê, về phần tiêu chuẩn xét duyệt, ta sẽ đưa cho ngươi."
Tiểu Kim hiểu rõ, xét duyệt nhất định là rất khắc nghiệt.
Một giọng nói vui vẻ vang lên từ bên ngoài: "Sư huynh, chúng ta đã trở lại."
Bạch Cẩm phất tay thu hồi viên ngọc, đứng dậy đi ra bên ngoài, cửa lớn cung điện ầm vang mở ra. Thạch Cơ và Cô Lương xinh đẹp đứng thẳng ở ngoài cửa.
Bạch Cẩm cười hỏi: "Hai vị sư muội vẫn khỏe chứ?"
Cô Lương nắm chặt nắm tay giơ lên, đấm đấm cánh tay của mình, vui vẻ nói: "Ta cảm thấy có thể đánh lại hai sư tỷ."
Thạch Cơ bên cạnh liếc mắt xem thường, với bản lĩnh này của ngươi, một quyền của ta cũng có thể hạ được ba người như ngươi.
Bạch Cẩm cười ha hả duỗi tay nói: "Mời hai vị sư muội tiến vào chính điện."
Thạch Cơ, Cô Lương theo Bạch Cẩm đi vào chính điện, khi bước vào trong, các nàng cúi mặt tùy ý tìm chỗ ngồi xuống.
Thạch Cơ nói: "Sư huynh, Vân Tiêu sư tỷ có việc gọi ngươi."
Bạch Cẩm duỗi tay ra, viên ngọc màu đen xuất hiện trên lòng bàn tay, có hoa văn trận pháp vờn quanh.
Cô Lương tò mò hỏi: "Sư huynh, đây là cái gì? Là pháp bảo ngài mới luyện chế ra phải không?"
"Đây là pháp bảo mà ta nhờ Đại sư bá luyện chế, vô cùng tiện dụng, còn có thể thay đổi vận mệnh tam giới.
"Tiểu Kim, cho các nàng xem một chút."
"Vâng thưa chủ nhân!" Một giọng nữ lanh lảnh vang lên.
Chương 863: Là đang giúp bọn họ
Hoa văn trên viên ngọc sáng lóe, ánh sáng lan ra bốn phía tạo thành những quyển vở to nhỏ khác nhau. Hoa văn trận pháp tạo thành một tòa cung điện, giống cung điện Công Đức Kim Tiền như đúc, đúng là Tử Tiêu cung.
"Có sử dụng chế độ chiếu hay không?"
"Sử dụng đi!"
Màn hình màu đen siêu mỏng ở phía trước bắn ra một tia sáng, trên màn sáng là một hoa văn lớn, phía dưới hoa văn ghi mấy chữ to Tam Giới Thương Thành.
Tam Giới Thương Thành mở ra, một khúc nhạc du dương vang lên: "Bảo bối của ngươi, bảo bối của ta, thực tế đều giống nhau."
Thạch Cơ và Cô Lương càng bối rối hơn, làm sao bảo bối của chúng ta lại giống nhau được?
Tiểu Kim bắt đầu giới thiệu cho bọn bọ hình thức kinh doanh, phương pháp sử dụng trong bảo khố, hai người đều cẩn thận lắng nghe, có khi gật đầu, có khi đặt câu hỏi.
Giới thiệu xong, quầng sáng biến mất, màn đen lại thu lại thành một viên ngọc.
Bạch Cẩm thu hồi viên ngọc nhỏ, hỏi: "Các ngươi nghe hiểu không?"
Cô Lương hưng phấn kêu lên: "Nghe hiểu."
Bạch Cẩm hài lòng nói: "Hiểu được là tốt rồi, trọng điểm mà Tiểu Kim vừa giảng là gì?
"Chúng ta có thể kiếm được rất nhiều tiền!" Cô Lương hưng phấn không thôi.
Bạch Cẩm không nói gì nhìn về phía Cô Lương, từ khi nào ngươi biến thành kẻ tham tiền vậy?
Thạch Cơ kéo kéo Cô Lương, cẩn thận hỏi: "Sư huynh, ngài định dùng cái pháp bảo này để gắn kết tam giới, thúc đẩy lưu thông tiền tài trong tam giới?”
Bạch Cẩm hài lòng gật đầu nói: "Vẫn là Thạch Cơ hiểu ý của ta, đúng vậy, đây chính là ý tưởng của ta.
Tu sĩ trong tam giới vẫn còn cảnh giác lẫn nhau, ít giao thiệp, trong tay nắm giữ nhiều bảo vật, cho dù không thích hợp sử dụng cho bản thân nhưng đều là bảo vật ẩn chứa, cách tiếp cận này không thể nghi ngờ chính là hoang phí một lượng lớn tài nguyên trong hồng hoang.
Chúng ta cần phải thống nhất tài nguyên tam giới, lưu thông tiền tài, vì chúng sinh tam giới mà tạo ra một hồng hoang tự do hòa bình.
"Tính toán của sư huynh thật tốt… Tam Giới Thương Thành được mở rộng, trước hết cần phải có một lượng lớn thương gia gia nhập, bằng không thì không thể hấp dẫn chúng sinh tam giới sử dụng."
Bạch Cẩm gật đầu nói: "Thạch Cơ nói rất đúng, đây chính là vấn đề đầu tiên chúng ta phải vượt qua.
Kế hoạch đối phó với Phật Giáo các ngươi cũng không cần xen vào nữa, hiện tại ta có một tính toán tốt hơn, ta muốn cho Phật Giáo nổi dậy, trùng khớp với thời gian khởi xướng Tây Du, ta muốn làm cho bọn họ luống cuống tay chân."
Mắt Cô Lương mở to, sư huynh nói hay lắm, nhưng mà làm thế nào?
Bạch Cẩm phân phó nói: "Ta sẽ luyện chế ra một chiếc máy lắp đặt bên trong mỗi ngân hàng, ngày sau những người mua hàng ở thương thành sẽ sử dụng máy này, phải thông qua đăng ký xác nhận của ngân hàng, thương thành phải liên kết với tài khoản ngân hàng, cần phải tự mình nạp tiền vào tài khoản ngân hàng.”
Cô Lương giật mình nói: "Sư huynh, ngươi đang lừa gạt bọn họ gửi tiền tiết kiệm?"
Bạch Cẩm tức giận nói: "Lừa gạt cái gì? Ta là đang giúp bọn họ, để tiền để ở túi tiền sử dụng không thuận tiện, nhỡ may bị trộm đi thì làm sao bây giờ? Vẫn là để trong ngân hàng an toàn hơn."
Thạch Cơ nhíu mày nói: "Sư muội, về sau nói chuyện không được vô lễ như vậy, sư huynh là một đại năng giả nổi danh tam giới, có trái tim ấm áp, chân linh thuần khiết, lấy thuần khiết dẫn đường hồng hoang. Nếu như người khác nói xấu sư huynh thế này, ngươi nhất định phải tìm hắn hỏi tội."
Cô Lương lè lưỡi: "Được rồi ~ được rồi ~ sư tỷ, ta sai rồi."
"Cô Lương, ngươi đi Hạ Giới truyền mệnh lệnh của ta đến gia chủ bách gia, để bọn họ hỗ trợ ngươi mở rộng thương thành ở phía Đông, đồng thời để thương nhân đăng ký.
Rất nhiều thương nhân Hạ Giới có quan hệ với bách gia, không ít đệ tử của Tạp gia đặc biệt gia nhập thương giới. Có bọn họ trợ giúp, việc thương nhân đến an cư cũng không thành vấn đề."
Cô Lương liên tục gật đầu, tự đắc nói: "Ừm~ Giao cho ta, ngài cứ yên tâm đi!"
Bạch Cẩm đánh giá Cô Lương, nói: "Không được, ta vẫn còn lo lắng.
Như vậy đi~ Ngươi đi tìm Vân Tiêu, rồi sau đó đi cùng với nàng."
Cô Lương bĩu môi tức giận hô: "Sư huynh, ta có thể làm được."
"Cứ quyết định như vậy đi, ngươi làm việc vẫn có chút không đáng tin."
Cô Lương chống nạnh, tức giận bĩu môi, đôi mắt đảo loạn.
Bạch Cẩm cả giận nói: "Ngươi đừng nghĩ đến việc chạy trốn một mình, nếu Vân Tiêu muốn tìm ngươi, cũng không tốn quá nhiều công sức đâu."
"Ai da~ Người ta không như thế ~ Người ta chỉ đang nghĩ phải làm sao để hoàn thành nhiệm vụ mà sư huynh giao thật tốt." Vẻ mặt Cô Lương lập tức chuyển từ mây sang nắng, cười hì hì nói.
"Ta nói cho ngươi một bí mật!"
Cô Lương vểnh tai, tò mò nhìn Bạch Cẩm.
"Mỗi lần ngươi có chủ ý xấu, cái búi tóc trên đầu ngươi sẽ không ngừng chuyển động."
Vẻ mặt tươi cười của Cô Lương lập tức cứng đờ, búi tóc trên đầu giống như hai cái sừng nhỏ lập tức cứng đờ, ngay sau khi phục hồi tinh thần thì nàng tức giận kêu: "Sư huynh, ngươi lại gạt ta."
Thạch Cơ đứng bên cạnh bình tĩnh nói: "Những gì sư huynh nói đều là sự thật!"
Chương 864: Tam Giới Thương Thành
Cô Lương vội vàng lấy tay che búi tóc trên đầu mình lại, vẻ mặt đau khổ nói: "Không thể nào, sao chính ta cũng không biết?"
Bạch Cẩm cười nói: "Bởi vì ngươi không thể nhìn thấy!"
Vẻ mặt Cô Lương đáng thương nhìn về phía Thạch Cơ, ngươi cũng không nói cho ta biết!
Thạch Cơ quay đi, cố nén cười nói: "Như vậy có vẻ ngươi càng thành thực hơn, không có gì là không tốt cả."
Cô Lương hoàn toàn suy sụp, ôm chân ngồi xổm trên ghế, hai cái búi tóc trên đầu cũng sụp xuống, bộ dạng bất lực. Thực thương tâm thực ủy khuất, nhìn sư huynh của mình mà xem, lại nhìn sư tỷ mà xem, các người đều bắt nạt ta.
Bạch Cẩm ho khan một tiếng, tiếp tục phân phó: "Hạ Giới giao cho Cô Lương và Vân Tiêu là không có vấn đề gì, về phần tu sĩ thương gia thì giao cho Thạch Cơ và Thân Công Báo. Thân Công Báo giao thiệp rộng, hắn có thể cung cấp một lượng lớn tin tức của tu sĩ cho ngươi lựa chọn."
Thạch Cơ gật đầu nói: "Được!"
"Tu sĩ ngân hàng cũng giao cho ngươi phụ trách."
"Được!"
Cô Lương trầm mặc vài giây, lại không nhịn được nói chen vào: "Sư huynh, chúng ta đều làm, vậy ngươi làm cái gì?"
"Ta đương nhiên đi phụ trách các thượng phẩm, cây bàn đào ở Dao Trì, hạt sen ở Huyết Hải, nhân sâm ở Ngũ Trang Quán, lá trà ở Đại Xích Thiên, các ngươi có thể xử lý chúng không?"
Cô Lương lắc đầu liên tục, đây là chuyện khó vẫn nên để sư huynh phụ trách!
"Hiện tại đã tạm hoàn thành xong việc này, luyện chế Tam Giới Thương Thành cũng không quá phức tạp, quan trọng nhất chính là phù triện. Hiện tại ta truyền cho các ngươi, các ngươi luyện chế một ít đưa cho những thương gia nguyện ý ở lại, về phần trong tương lai nếu quy mô sản xuất lớn hơn thì sẽ chọn cơ sở khác."
Hai người cùng gật đầu đáp: "Vâng!"
"Tiểu Kim, truyền phù triện cho các nàng."
"Vâng thưa chủ nhân!"
Hai tấm phù triện bay ra từ trong cơ thể Bạch Cẩm, bay về phía Cô Lương và Thạch Cơ.
Cô Lương Và Thạch Cơ cùng giơ tay tiếp nhận phù triện, sau đó xoay người đi ra bên ngoài.
Bạch Cẩm đứng lên khỏi chủ vị, nói thầm: "Lúc này thành hay bại mới chỉ là bắt đầu, nếu thành công, hồng hoang sẽ bắt đầu một thời đại mới, tiền tệ lưu thông vạn giới, những điều ta nói cũng sẽ thành sự thật."
Bạch Cẩm đứng tại chỗ, càng nghĩ càng cảm thấy lo lắng, hiện tại đại thế lại ở Phật Giáo, nhỡ may vận khí không tốt mà thất bại thì phải làm sao bây giờ? Đến lúc đó ta tìm ai khóc đây?
Bạch Cẩm vươn tay hất chiếc phát quan bằng ngọc bích. Đinh~ một âm thanh giòn giã vang lên.
Một đám Công Đức Khánh Vân xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, Công Đức Kim Tiền bên trên chất đống thành dãy núi liên miên, tiền trên núi phát ra ánh sáng lấp lánh. Trên mỗi ngọn núi là từng gốc Công Đức Linh Châu kim sắc sinh trưởng, mỗi một cây đều phát ra ánh sáng.
Công Đức tùng bách, Công Đức cỏ linh chi, Công Đức kim hoa, biến Công Đức Khánh Vân thành một tấm gương kim tiền.
Bạch Cẩm vươn tay chỉ vào Công Đức Khánh Vân, từ trên núi tiền tài có một khối đá lớn bay lên, trôi lơ lửng trên khánh vân. Rầm~ Vô số tiền tài cấu thành cự thạch, cự thạch biến thành một phương tế đàn.
"Mời Thiên Đạo phủ xuống."
Oành~ Một tiếng động kinh thiên động địa làm chấn động nguyên thần Bạch Cẩm, một tia đạo vận thật lớn, thật sâu thẳm, thật thâm thúy khó có thể hiểu được giáng xuống.
Trong tam hoa có một thiếu niên mặc áo lông vũ màu trắng bước ra, sắc mặt tường hòa hơi tản ra bạch quang, trông có vẻ thuần khiết tự nhiên, đúng là Thiện Thi của Bạch Cẩm - Bạch Tiểu Cẩm.
Bạch Tiểu Cẩm cúi đầu trước tế đàn chắp tay thi lễ nói: "Hiến tế ngàn vạn Công Đức Kim Tiền cầu Thiên Đạo phù hộ! Mong vận may liên tục."
Tiền tài tạo thành Công Đức Tế Đàn, oành một cái bốc cháy lên, Công Đức Kim Tiền hòa tan trong ngọn lửa cháy mạnh, hóa thành khói nhẹ màu vàng bay lên cao ba thước rồi đột nhiên biến mất.
Sau một lát thiêu đốt Công Đức Tế Đàn không còn sót lại chút gì, âm thanh thâm thúy kia cũng dần biến mất.
Bạch Cẩm thu hồi Công Đức Khánh Vân vào tay, nói nhỏ: "Đã nhận tiền rồi thì làm cho tốt, nếu làm tốt thì lần sau sẽ hiến tế nhiều hơn một chút. Còn làm không tốt thì lần sau sẽ không có, ngươi phải cố lên!"
Ngay sau đó, trước mặt Bạch Cẩm hình thành một cái động màu đen cắn nuốt tất cả vào bên trong.
…
U Minh thế giới, bên trên hồ nước trong suốt, một chiếc thuyền lá nhỏ đang dập dềnh. Trên thuyền, Bình Tâm đang dùng cây cỏ trong tay đan thành những con vật nhỏ, Bạch Cẩm chèo thuyền ở phía đối diện.
Rất nhanh, một con hạc trắng xuất hiện trên tay Bình Tâm nương nương.
Bạch Cẩm khen ngợi nói: "Nương nương thật là khéo tay!"
Bình Tâm nương nương mỉm cười đưa con bạch hạc bện bằng tre ra, nói: "Ngươi thích liền cho ngươi."
Bạch Cẩm lập tức vươn tay nhận lấy, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!"
"Cái kia gọi là Tam Giới Thương Thành, chẳng phải ngươi phải đi Tây Thiên lấy kinh sao?”
"Nương nương, thất Thánh định Tây Du, cho dù ta có bảy lá gan thì cũng không dám quấy rối! Tuy rằng đệ tử thật sự có chút bất mãn đối với việc đi Tây Du lấy kinh, nhưng đệ tử cũng không có ưu điểm nào khác ngoài việc giỏi chịu đựng."