Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 204



Không lâu sau, một đạo Phật quang nở rộ trước Điểu Sào. Một thân ảnh hiện ra trong Phật quang, Địa Tạng Vương cầm tích trượng xuất hiện.

Địa Tạng đứng trước cửa hô: "Địa Tạng cầu kiến Câu Trần Đại Đế."

Cửa lớn nổi gợn sóng, Thạch Cơ trong gợn sóng bước ra, chìa tay mời: "Mời Bồ Tát vào!"

"Đa tạ tiên tử!" Địa Tạng Vương mỉm cười cảm ơn, sau đó đi theo vào trong Điểu Sào. Trong Điểu Sào chim hót hoa thơm, phong cảnh yên tĩnh tự nhiên.

Địa Tạng Vương Bồ Tát thong thả đi trên con đường nhỏ, khẽ cười hỏi: "Tiên tử, không biết Đế Quân đang ở đâu?"

Thạch Cơ mỉm cười trả lời: "Bồ Tát đến không đúng lúc, sư huynh vừa có việc phải đi ra ngoài. Bồ Tát có thể thăm thú mọi nơi, thưởng thức cảnh đẹp của Câu Trần Cung."

Địa Tạng Vương Bồ Tát cười ha ha: "Vậy thì bần tăng thật có phúc, chẳng hay có nơi nào cấm kỵ không?"

"Đế Quân căn dặn Bồ Tát là người lương thiện, cũng là đệ tử của Đế Quân, không có nơi nào cấm kỵ."

"Đa tạ Đế Quân tin tưởng."

Thạch Cơ dẫn Địa Tạng Vương Bồ Tát vào đại điện, sau đó lặng lẽ cáo từ.

Địa Tạng Vương ngồi trong đại điện một lúc lâu mà không đợi được Câu Trần Đại Đế, kìm lòng không đậu bèn đứng dậy đi dạo xung quanh. Hắn đã đến Điểu Sào này mấy lần, nhưng chưa từng đi dạo kỹ.

Địa Tạng Vương ra khỏi chính điện, đi tới trước một tòa cung điện, ngẩng đầu nhìn ba chữ to ' Luyện Đan Thất' ở tấm bảng trên cung điện.

Trên cây cột bên cạnh khắc đôi câu đối.

Vế trên là: Ngọc lô thiêu luyện Diên Niên Dược.

Vế dưới là: Chính đạo hành tu Ích Thọ Đan.

Hoành phi là: Lão tử luyện đan đỉnh nhất!

Địa Tạng Vương không nhịn được cười: "Luyện đan đỉnh nhất? Đế Quân thật là không khiêm tốn." Hắn do dự chốc lát rồi đẩy cửa cung điện ra, tức thì mùi thuốc trong đại điện phả vào mặt, thấm vào tâm can.

Địa Tạng Vương hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy pháp lực trong cơ thể hơi xao động, tam hoa rục rịch.

Địa Tạng Vương sợ hãi lẩm bẩm một mình: "Đây... đây là Đạo Đan - đan dược ẩn chứa đạo vận."

Hắn vội vàng đi vào Luyện Đan Thất, trong đó treo từng chiếc hồ lô ngọc, trên mỗi hồ lô ngọc đều vẽ một tấm phù văn đại đạo để trấn áp đan dược.

Trong đó còn có một số hồ lô bay lơ lửng dưới mái vòm, mỗi chiếc hồ lô đều tỏa ra đạo vận, được quầng sáng cửu thải bao quanh.

Địa Tạng Vương trợn tròn mắt nhìn xung quanh, miệng lẩm bẩm lẩm bẩm: "Thất Chuyển Kim Đan, Bát Chuyển Kim Đan, Cửu Chuyển Kim Đan..."

Trái tim khẽ run rẩy, trong đại điện này treo hơn trăm chiếc hồ lô, không có cái nào thấp hơn Thất Chuyển Kim Đan, cao nhất là Cửu Chuyển Kim Đan. Đan thành cửu chuyển, tạo hóa tự thành, đây là cực hạn của đan dược.

Nếu hồng hoang xuất hiện một viên Cửu Chuyển Kim Đan, thì sợ là vô số chúng sinh sẽ cướp đoạt đến đầu rơi máu chảy, Kim Tiên đổ máu, đến Đại La Kim Tiên cũng sẽ tham gia tranh đoạt.

Thế mà trong cung điện này lại treo mấy chục lọ Cửu Chuyển Kim Đan, lẽ nào Câu Trần Đại Đế đã dọn sạch Đâu Suất Cung? Cho dù dọn sạch Đâu Suất Cung cũng không có nhiều như vậy nhỉ?

Địa Tạng Vương đi lại trong Luyện Đan Điện, thèm muốn đến nỗi nước miếng sắp chảy ròng ròng. Hắn lén lút nhìn quanh bốn phía, trong lòng nảy ra một ý. Nếu mình trộm lấy một lọ rời đi, chắc là Đế Quân không phát hiện ra đâu nhỉ?

Địa Tạng Vương vội vàng lắc đầu, tự lẩm bẩm một mình: "Không được, không được, Đế Quân tin tưởng mình như vậy, sao mình có thể làm ra cái chuyện trộm cắp?"

Hắn xoay người dứt khoát rời đi. Khi đi đến cửa còn không nhịn được quay đầu nhìn, trong lòng như có bị hàng trăm móng vuốt cào gãi. Mình chưa từng thấy nhiều đan dược như vậy! Đế Quân không hổ là đệ nhất phú hào tam giới, e là còn có nhiều kim đan hơn cả Thái Thượng Lão Quân.

Sau khi rời khỏi Luyện Đan Điện, Địa Tạng Vương lại đi tới trước một tòa cung điện, trên cung điện viết ba chữ to 'Tàng Kinh Các', trên cây cột bên cạnh cũng có cặp câu đối.

Vế trên là: Lập giáo khai tông, Tử Hà Cung nội thụ đại đạo.

Vế dưới là: Trứ thư truyền đạo, Huyền môn đạo thống chí thử truyền.

Hoành phi: Gia gia truyền đạo khắp hồng hoang!

Địa Tạng Vương Bồ Tát cạn lời, câu đối của Đế Quân không hợp tiêu chuẩn cho lắm! Nhưng chắc hẳn câu đối này nói tới Đạo Tổ trong Tử Tiêu Cung, quả thật Đế Quân phải gọi là sư gia.

Hắn đẩy cửa cung điện đi vào, trong đại điện bên trong có một chiếc sạp giường và vài chiếc ghế, ngoài ra chỉ toàn giá sách, trên giá sách xếp đầy kinh thư.

Địa Tạng Vương đi tới trước giá sách, lấy một cuốn kinh thư, trên kinh thư viết hai chữ to 'Mặc Kinh'.

"Đây là tác phẩm của Mặc Tử."

Địa Tạng Vương lẩm bẩm một câu, sau đó đặt 'Mặc Kinh' xuống, tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Từng cuốn kinh thư trên giá sách lọt vào tầm mắt, nào là 'Tung Hoành Sách', 'Pháp Điển', 'Luận Ngữ'... những tác phẩm kinh điển của bách gia.

Còn có một số kinh thư do đại tu sĩ viết, ví dụ như 'Âm Dương Luận' - kinh thư của Âm Dương Lão Tổ thời kỳ thái cổ, tuy chỉ là bản sao nhưng vẫn cực kỳ quý giá.

'Cổ Kinh' do đại năng thời kỳ thái cổ Bàn Vương biên soạn.

'Sơn Hà Sách' do đại năng thái cổ Càn Khôn Lão Tổ biên soạn.

'Thổ Mộc Địa Kinh' do Trấn Nguyên Đại Tiên biên soạn.

'Thiên Sát Kinh' do Minh Hà giáo chủ biên soạn.

'Chiến Điển' do chiến thần Xi Vưu biên soạn.

'Như Lai Chân Kinh' do Thích Ca Mâu Ni biên soạn.

'Hạo Thiên Thần Kinh' do Hạo Thiên Đại Đế biên soạn.



Chương 901: Chẳng lẽ ngươi không biết

Những kinh thư được cất giữ ở đây, có cuốn mình từng nghe danh, cũng có cuốn mới nghe lần đầu. Có thể nói là rất phong phú, khiến người ta chấn động.

Mấy vạn cuốn kinh thư nhiều không kể siết, có cuốn do đại năng chốn hồng hoang biên soạn, cũng có một số tác phẩm do phàm nhân viết. Cho dù là phàm nhân viết, nhưng được Câu Trần Đại Đế sưu tầm thì hẳn là nó có điểm đặc biệt.

Địa Tạng Vương không ngừng niệm ' A Di Đà Phật!', ' A Di Đà Phật!' trong suốt quá trình để che giấu cảm xúc chấn động trong lòng. Tàng Kinh Các này của Đế quân mới đúng là Tàng Kinh Các!

So với nơi này của Đế Quân, Tàng Kinh Các ở Linh Sơn chẳng nhằm nhò gì. Không phải là Đế Quân vơ vét kinh thư khắp hồng hoang đấy chứ? Địa Tạng Vương dám chắc ngờ Đế Quân có thể làm được.

Địa Tạng Vương lững thững đi đến điểm cuối, trông thấy sáu giá sách cao ngất, mỗi giá sách đều tỏa ra lưu quang thất thải, cực kỳ hoa lệ. Hơn nữa, trên mỗi giá sách chỉ đặt một cuốn kinh thư.

Địa Tạng Vương đi đến gần giá sách hoa lệ, một cuốn đạo kinh dựng trên giá sách, trên bìa sách màu tím viết ba chữ to 'Đạo Đức Kinh'.

Địa Tạng Vương bỗng trợn to mắt, không ngờ đó lại là kinh thư của Thánh Nhân. Hắn không kìm được thò tay cầm kinh thư, song mới vừa chạm vào, mặt ngoài kinh thư tức khắc hiện ra tấm Thái Cực Đồ. Ầm! quầng sáng lóe lên.

Địa Tạng Vương lập tức bay ra ngoài, đập bộp vào vách tường đằng xa.

"Khụ khụ!" Địa Tạng Vương che ngực, liên tục ho sặc sụa vài tiếng, sau đó lẩm bẩm: "Đây là kinh thư Thánh Nhân tự tay viết sao?"

Hắn nhìn các giá sách sáng rực rỡ khác, lẽ nào tất cả đều là kinh thư do Thánh Nhân tự tay viết?

Địa Tạng Vương không nhịn được lại bay về phía một giá sách, trên đó có một cuốn kinh thư màu vàng nhạt, trên kinh thư viết bốn chữ to 'Đại Mộng Tâm Kinh'.

Địa Tạng Vương bỗng trợn to mắt, thốt lên đầy kinh hãi: "Ngay cả đạo kinh của sư bá mà Đế Quân cũng có? Sao hắn lại có?" Đại Mộng Tâm Kinh đó! Đến mình cũng chẳng có!

Địa Tạng Vương không hề thấy kỳ lạ khi Bạch Cẩm có 'Đạo Đức Kinh', nhưng ngay cả ' Đại Mộng Tâm Kinh' mà đối phương cũng lấy được, rốt cuộc là hắn lấy được bằng cách nào?

Địa Tạng Vương lại không kìm được vươn bàn tay tội ác về phía 'Đại Mộng Tâm Kinh'.

Bề mặt Đại Mộng Tâm Kinh hiện ra hư ảnh thế giới tựa như mộng ảo. Rầm! Địa Tạng Vương lại bay ra ngoài, đập mạnh vào tường, đại điện vang lên tiếng nổ ầm ầm.

"Khụ khụ!" Địa Tạng Vương liên tục ho sặc sụa vài tiếng, nét mặt đau đớn. Sư bá thật là vô tình! Nguyên thần trong cơ thể chấn động, khí huyết cuộn trào.

Địa Tạng Vương trì hoãn một lát rồi lại đi đến giá sách khác. 'Thông Thiên Đạo Điển', ' Nguyên Thủy Kinh', 'Tạo Hóa Thánh Kinh', 'Luân Hồi Kinh', tất cả đều là thánh kinh do Thánh Nhân tự tay viết, ngoại trừ 'Nhân Quả Thánh Kinh' của sư phụ ra thì đủ hết.

Địa Tạng lẩm bẩm: "Sở hữu thánh kinh của sáu vị Thánh Nhân, ngoài Đế Quân hồng hoang ra làm gì có người thứ hai?" Hâm mộ thật đấy! Hàng so với hàng chỉ muốn ném, người so với người chỉ muốn chết.

Sau đó, Địa Tạng Vương lại đi tham quan các thần điện khác: Kỳ Bàn Thất tràn ngập Huyền Hoàng Công Đức chi khí, Trận Pháp Thần Điện tràn đầy huyền ảo, ngay cả phòng bếp cũng khiến người ta hâm mộ không thôi.

Cuối cùng, Địa Tạng Vương đi tới thư phòng. So với các đại điện khác thì thư phòng bình thường không có gì lạ, có một tủ sách và hai hàng giá sách, trên bàn sách đặt giấy bút.

Địa Tạng Vương đi tới trước bàn sách, tùy ý quan sát một phen, phát hiện một quyển trục mở một nửa. Bởi vì tò mò nên Địa Tạng Vương cầm quyển trục lên, mở ra xem, tức thì mặt biến sắc.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng trò chuyện, Địa Tạng Vương Bồ Tát vội vàng buông quyển trục xuống rồi khôi phục nó lại như cũ, sau đó liền xoay người bước nhanh ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa điện lại.

Bên trong Điểu Sào, Bạch Cẩm và Địa Tạng Vương Bồ Tát ngồi đối mặt nhau, Bồ Tát đặt cây tích trượng bên cạnh người, có vẻ hơi thẫn thờ.

Bạch Cẩm xin lỗi: "Vừa rồi Ngọc Đế cho truyền, ta không thể không đi, nếu có chỗ nào chậm trễ cũng xin Bồ Tát bỏ qua cho.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát giật mình tỉnh lại, vội vàng nói: "Khởi bẩm Đế Quân, bần tăng cũng vừa tới thôi.”

Bạch Cẩm cười ha ha: "Gọi Đế Quân gì chứ, nơi này không phải bên ngoài nên cứ gọi ta là sư phụ đi.”

Địa Tạng Vương nghĩ đến quyển trục mình vừa nhìn thấy, do dự một chút rồi hỏi: "Sư phụ, ta từng nghe câu đi về phía Tây lấy kinh chính là lượng kiếp, một kiếp một công đức, không biết câu nói này có ý gì?"

Bạch Cẩm cười vang: "Lần này ta tìm ngươi tới cũng vì muốn thương nghị chuyện này đây.

Sau này ngươi sẽ phát tài, cho nên ta định hỏi ngươi còn muốn tiếp tục tiếp quản việc kinh doanh Tam Giới Thương Thành hay không, nếu ngươi không có ý định làm thì ta sẽ tìm người khác.”

Địa Tạng Vương ngẩn ra một hồi rồi vội vàng lắc đầu: "Sư phụ, ngươi lại đùa ta rồi, ta vẫn luôn ở trong Địa Phủ thì lấy đâu ra cơ hội phát tài?

Sư phụ đã giúp ta mở cửa hàng ở Tam Giới Thương Thành, tuy rằng chuyện kinh doanh chỉ bình bình không lỗ nhưng ít nhiều cũng có khoản vào, đệ tử đâu thể bỏ được?

Mà chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện đệ tử vừa hỏi?"

Bạch Cẩm khó hiểu: "Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Chuyến đi Tây Thiên phải trải qua chín chín tám mươi mốt nạn, mỗi kiếp nạn đều là công đức, mà các tiên thần đã thiết lập hoặc phá giải những kiếp nạn đó đều sẽ thu được công đức.

Sau khi Tây Hành, trời sẽ ban công đức, căn cứ vào việc ngươi tham dự nhiều hay ít để tiến hành phân công, chẳng lẽ Phật Tổ không nói với ngươi sao?"

Chương 902: Xe cơ quan của bần tăng không thể có việc gì được

"Dựa theo cống hiến của ngươi đối với Phật Giáo thì phải có rất nhiều công đức mới đúng, khi đó ngươi trở thành Công Đức Phật Địa Tạng rồi, đâu còn cần chút bạc lẻ từ thương thành chứ?” Bạch Cẩm cười trêu Địa Tạng.

Địa Tạng Vương lại nghĩ đến quyển trục mình vừa phát hiện được một cách "ngẫu nhiên", trên quyển trục đó viết: Tây Hành tám mươi mốt kiếp nạn, kiếp nạn nào cũng là công đức, làm cho Câu Trần Đại Đế cẩn thận mưu tính. Trong lòng hắn như có thứ gì đó chặn ngang khiến hắn khó thở gần chết, cứ có cảm giác bản thân bị vứt bỏ và lừa gạt.

Bạch Cẩm có vẻ hoài nghi: "Phật Giáo sẽ có một lượng lớn công đức mà, chẳng lẽ ngươi không biết?

Lượng kiếp đến, Phật Giáo đang lúc hưng thịnh, thất Thánh định Tây du, ngươi biết không?"

“Đệ tử có biết chuyện giúp Tôn Ngộ Không nổi danh lúc trước, vì chuyện đó mà điện của đệ tử thiếu chút nữa đã bị phá nát.”

Sắc mặt Địa Tạng Vương Bồ Tát có vẻ khó coi: "Còn chuyện công đức thì ta hoàn toàn không biết gì hết.”

Bạch Cẩm ngẩn người, có vẻ bất ngờ với điều mình vừa nghe, sau đó lập tức giận dữ vỗ bàn, “Ầm!” chiếc bàn phát ra một tiếng vang lớn, đi sau đó là tiếng quát của hắn: "Đa Bảo Như Lai giỏi lắm, hắn lại dám khinh thường đệ tử của ta như thế.”

Địa Tạng Vương chen vào một câu: "Chỉ là thầy dạy cách sống thôi.”

“Điểm này không quan trọng!”

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Theo ta được biết thì Đa Bảo Như Lai đã phân phối công đức từ chuyện Tây Hành rồi, từ Di Lặc Phật xuống đến con thú cưng kim ngư của Quan Thế Âm đều thu được một phần công đức, Quan Thế Âm còn được hắn bổ nhiệm làm người phụ trách Tây Hành nên càng có nhiều công đức.

Nhưng ta không ngờ bọn hắn lại không chia cho ngươi chút nào, thật là đáng giận.”

Sắc mặt Địa Tạng Vương lập tức tối sầm lại, ngay cả con thú cưng của Quan Thế Âm Bồ Tát cũng có công đức mà không nói cho ta biết? Đa Bảo Như Lai, ngươi giỏi lắm!

Đồng thời hắn cũng cảm thấy lòng người lạnh giá, ta tọa trấn Âm Sơn biết bao năm chỉ vì kéo dài khí vận cho Phật Giáo, nhưng đổi lại được thứ gì, bị chúng bạn xa lánh! Hắn càng nghĩ càng buồn lòng, nếu không có Câu Trần Đại Đế thì không biết hắn còn bị lừa bao lâu.

Địa Tạng Vương chắp tay lại, khom lưng, giọng hắn nghèn nghẹt: "Đa tạ sư phụ đã nói cho ta hay.”

Trong lòng Địa Tạng thì bừng bừng lửa giận nhưng mặt ngoài còn bình tĩnh hơn cả ban đầu, hắn mỉm cười, nói: "Phật nói phải biết buông bỏ, nhìn thấu được hai chữ buông bỏ mới hiểu được chân ý của Phật. Phật Tổ Như Lai không cho ta công đức thì tất có thâm ý của hắn.”

Bạch Cẩm vui mừng: "Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt, nhìn thoáng một chút, chỉ có ngàn vạn công đức thôi mà, chúng ta không quan tâm!"

Gương mặt Địa Tạng Vương cứng mất một giây, ngàn vạn công đức? Nhiều lắm đấy! Ngài không quan tâm, nhưng ta quan tâm.

Địa Tạng Vương ngồi không nổi nữa, hắn đứng dậy chắp hành lễ, vội vàng nói: "Sư phụ, ở trong Địa Phủ còn có chút oan hồn đệ tử chưa kịp độ hóa, hiện tại xin được cáo từ, kính xin sư phụ thứ tội!"

Bạch Cẩm tươi cười: "Được rồi, để ta tiễn ngươi.”

"Không dám làm phiền sư phụ!”

“Chuyện này đâu tính là phiền phức!”

Bạch Cẩm tiễn Địa Tạng Vương ra khỏi Điểu Sào, có lẽ Địa Tạng Vương có việc quan trọng thật, sau khi ra khỏi cửa liền vội vàng rời đi.

...

Thạch Cơ và Cô Lương từ trong đại điện đi ra.

Cô Lương cười hì hì nói: "Sư huynh, hình như Địa Tạng Vương Bồ Tát không làm như ý ngài rồi!

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy mưu đồ của sư huynh thất bại!"

Bạch Cẩm cười nói: "Chờ xem đi! Hắn sẽ quay lại thôi.

Thạch Cơ, đám Tôn Ngộ Không thế nào rồi?"

Thạch Cơ cười nói: "Bọn hắn đã đến Ưng Sầu Giản, xe cơ quan của Đường Tam Tạng đã bị Ngao Liệt phá hủy.”

Bạch Cẩm cười ha ha: "Tiểu Bạch Long gặp khó khăn rồi, hắn biến thành tọa kỵ thì rất khó thỏa mãn nhu cầu hiện nay của Đường Tam Tạng.”

...

Ưng Sầu Giản, Địa Tiên Giới, vực sâu nằm giữa hai vách núi, tiếng vượn kêu rền giữa rừng sâu.

Đường Tam Tạng đứng ở lưng chừng núi, phẫn nộ kêu lên: "Yêu quái, ngươi trả người máy của ta lại đây! Yêu quái, ngươi cút ra đây cho ta, đừng núp ở dưới không lên tiếng, ta biết ngươi ở nhà, mau ra đây cho ta.”

Lửa giận hừng hực thiêu đốt trong lòng hắn, xe cơ quan hộ mệnh của ta! Tọa kỵ của ta! Không còn nữa, tất cả đều không còn. Lửa giận đã cuốn phăng đi nỗi sợ hãi của hắn với yêu quái, có thể thấy được Đường Tam Tàng tức đến mức nào.

Tôn Ngộ Không hạ xuống đỉnh núi, hai mắt tỏa ra kim quang nhìn nhìn xuống Ưng Sầu Giản, không có yêu khí mà lại tràn ngập long khí, chẳng lẽ nơi này có một con thần long?

"Ngộ Không, ngươi mau đi cứu xe cơ quan của vi sư.”

"Được rồi, nhìn thủ đoạn của lão Tôn ta đây.” Tôn Ngộ Không hét lớn, hắn bay vọt lên mây, Kim Cô Bổng trong tay vươn dài rồi luồn vào trong khe sâu, hắn ra sức khuấy tròn.

Ầm ầm! Nước bị khuấy tung, chảy xiết, toàn bộ đầm nước u tối đều biến thành một vòng xoáy khổng lồ.

Đường Tam Tạng nhìn mà sốt ruột, xe cơ quan của bần tăng không thể có việc gì được!

Giữa đầm nước đột nhiên xuất hiện một cái bóng đen, một cái đầu rồng khổng lồ vươn ra, đầu rồng không sừng không vảy giống hệt một con quái xà.

Tôn Ngộ Không cười quái dị: "Ta còn tưởng là thứ gì dám cản đường của lão Tôn ta, thì ra là một con rồng đang chịu phạt, ngươi là rồng nhà nào, chưa từng nghe qua thanh danh lão Tôn của ta sao?"

Ngao Liệt há mồm phun ra một luồng sáng màu đen, luồng sáng đó nện trên sườn núi, xe cơ quan đã không còn hình dạng ban đầu, linh kiện bùm bùm rớt xuống đất.

Chương 903: Đi chiến với con rồng kia

Đường Tam Tạng nhìn mà choáng váng, tia hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ, bi thống kêu lên: "Xe cơ quan của ta!"

Giọng nói trầm vang của Ngao Liệt vang lên: "Đồ của ngươi là cái thứ quái quỷ gì vậy, có thể chạy, có thể nhảy, lại không có thịt, làm cấn cả răng rồng của bổn Thái tử.

Trả lại cho ngươi, mau biến đi.”

Tôn Ngộ Không giận dữ kêu lên: "Con rồng khốn kiếp kia, ngươi làm hỏng tọa kỵ của sư phụ ta, bây giờ còn dám diễu võ giương oai như vậy, xem lão Tôn ta xử ngươi như thế nào.” Hắn nói xong liền lao thẳng xuống dưới, Kim Cô Bổng lóe hàn quang.

Khỉ và rồng giao chiến giữa khe núi, mỗi một đòn tấn công đều giống như sấm rền cuồn cuộn, chấn động sơn động, đầm nước cũng nổ tung, bắn lên từng cột nước.

Chiến đấu được mấy hiệp, Ngao Liệt đã có vẻ chống đỡ không nổi, mình rồng khổng lồ thu nhỏ lại liền vọt lại đầm nước giống như một tia chớp sáng lòa.

Tôn Ngộ Không hét lớn: "Trốn đi đâu?” Sau đó liền lao xuống đầm nước theo đối thủ.

Sau khi hai người trước sau khi tiến vào đầm nước, toàn bộ đầm nước đều ầm ầm rung động, những cột sóng lớn cuồn cuộn trồi lên, mực nước nhanh chóng dâng lên như thể sắp bao trùm cả trời đất.

Đường Tam Tạng kinh hãi, đầm nước này mà dâng nữa thì bần tăng sẽ gặp nguy hiểm mất, hắn lập tức hét lên kinh hãi: "Ngộ Không!"

Một đạo kim quang xuyên qua làn nước rồi dừng trước mặt Đường Tam Tạng, tia sáng đó lập tức hóa thành Tôn Ngộ Không, trận chiến trong hồ nước cũng dừng lại.

Đường Tam Tạng vội vàng hỏi: "Ngộ Không, ngươi có thể bắt được ác long kia không?"

Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Ác long kia giảo hoạt, trốn trong đầm nước rồi lợi dụng nó để chống lại ta, lão Tôn ta cũng không bắt được hắn.”

Đường Tam Tàng tức giận nói: "Sao lại như vậy? Xe cơ quan của vi sư bị hủy rồi!

Hắn lại tiếp tục oán giận với Tôn Ngộ Không nói: "Ngày thường ngươi khoe mình có bản lĩnh cao cường, hàng long phục hổ cái gì cũng giỏi, hôm nay sao lại không làm gì được một con ác long?"

Tôn Ngộ Không tức giận phản bác: "Tiểu hòa thượng, ngươi nói như vậy thật không có lương tâm, lão Tôn đòi lại thứ đã mất giúp ngươi mà ngươi còn trách ta?

Kẻ đại trí thì nói lời đại độ, kẻ có chút văn chương trong đầu thì chỉ biết những lời sáo rỗng; nói có lý có tình thì người đời tin phục, kẻ lẻo mép ba hoa thì chỉ nói những thứ vô dụng. Mấy lời này đang nói đến ngươi đấy, không biết hậu quả của đòn tấn công của yêu long thì đừng có mà đứng đó oán hận.”

“Có ý gì?”

"Bậc đại trí luôn rộng lớn rộng rãi độ lượng, kẻ tiểu nhân luôn tính toán chi li. Lời nói có lý thì nhiều người phục, lời nói ba hoa thì tầm thường.”

Đường Tam Tạng đăm chiêu rồi nói: "Có lý!"

Sau đó hắn mới ngộ ra đối phương đang nói mình, lập tức giận dữ thét lớn: "Ngộ Không, ngươi dám nói vi sư tầm thường, ngươi xong rồi.”

"Ngươi tiếp tục khóc thương cho xe cơ quan của ngươi đi, lão Tôn ta lại đi chiến với con rồng kia.” Tôn Ngộ Không mặc kệ hắn, nhanh chóng bay lên trời.

Tại Lạc Già Sơn, Nam Hải, Quan Thế Âm Bồ Tát đang ngồi đan giỏ trúc trong rừng trúc, bỗng nàng ta quay đầu nhìn về phía Đông, mỉm cười, phần công đức đầu tiên của bần tăng đã tới tay.

Tôn Ngộ Không đứng trên núi, giơ gậy sắt lật sông đảo hải, nhưng con bạch long kia như đã chết rồi vậy, mặc cho Tôn Ngộ Không làm loạn như thế nào cũng không chịu chui ra.

Ầm ầm! Tiếng nước chảy chấn động khe núi, hai vách núi bên cạnh như thể cũng phải run rẩy, gió ngừng thổi, mây đổi sắc, muôn thú vội vã chạy trốn.

Đường Tam Tạng đỡ xe cơ quan rách nát mới cố gắng ổn định cơ thể, không đến mức tự mình té ngã.

Đường Tam Tạng nhìn xe cơ quan rách nát không sửa nổi nữa, trong lòng bỗng dâng lên nỗi bi ai, đây là biểu tượng cho tình nghĩa giữa bần tăng và Đường Vương bệ hạ, là tọa kỵ từng cứu mạng bần tăng, hiện tại lại bị con rồng kia phá hư đến tình cảnh như hiện giờ, bi thương để đâu cho hết!

Nghĩ đến không lâu trước mình còn cưỡi nó tiêu diệt thú dữ, bình định kẻ ác, trong cả cõi trần vô địch thiên hạ là trong lòng liền trào ra một luồng nhiệt huyết, có nam nhân nào không nhiệt huyết?

Đường Tam Tạng thì thào: "Con khỉ này không đáng tin cậy, trong kinh Phật có dạy: Kim Cang nộ mục, hàng phục tứ ma. Bồ Tát cúi đầu, từ bi lục đạo.

Hôm nay bần tăng cho cho hắn cảm nhận được thế nào là Kim Cang nộ mục.”

Đường Tam Tạng kích động, vươn ra lấy ra Tam Giới Thương Thành từ trong lồng ngực rồi mở đến khu cho thuê pháp bảo.

Ngay đầu trang chủ là hình ảnh bốn thanh hung kiếm đằng đằng sát khí, phần giới thiệu phía dưới viết, Tru Tiên kiếm trận, là sát trận số một hồng hoang, sau khi tạo trận có thể hấp thu vô tận hung khí. Sát khí của hồng hoang có được uy năng vô thượng đủ để hủy diệt thế giới.

Bên cạnh bốn thanh kiếm còn viết vài câu thơ: Chẳng phải đồng sắt cũng chẳng phải thép, từng ẩn mình dưới chân núi Tu Di. Không cần âm dương điên đảo luyện, há lại không dập nổi thủy hỏa? Tru tiên lợi, thích tiên vong, hãm tiên chung quanh nổi lên hồng quang. Tuyệt tiên biến hóa vô cùng diệu, Đại La thần tiên huyết nhiễm thường.

Bốn thanh tiên kiếm đằng đằng sát khí đúng như lời giới thiệu.

Đường Tam Tạng vô thức lẩm nhẩm: "A Di Đà Phật!" phá hủy hồng hoang thế giới! Sao lại có một vũ khí khủng khiếp như vậy? Hy vọng kiếm trận này vĩnh viễn không được ai thuê.

Đường Tam Tạng trực tiếp lướt qua trang chủ, thực tế là vì hắn không thuê nổi bất cứ món nào được đề cử trên trang chủ.

Đường Tam Tạng lướt lướt màn hình, từng món pháp bảo lướt nhanh qua tầm mắt hắn.

Loạn tâm trần: Một viên hồng châu lớn cỡ cái bát, có thể làm loạn trí óc.

Đinh đầu thất tiễn thư, pháp môn nguyền rủa.

Hôn Mê kiếm: Một thanh thần kiếm rất kì dị, lúc rút kiếm sẽ tạo thành vòng xoáy chói mắt, có thể diệt hồn kẻ địch.

Túi gió: Bên trong chứa vạn loại gió thần, có thể gọt cốt diệt hồn.

Phi tiêu hỏa long: một loại ám khí, xuất ra sẽ sinh khói, giống như một con rồng lửa bay lên, bách phát bách trúng.



Chương 904: Con khỉ nhà ngươi

Mặt trời dần chìm về phía Tây, ánh hoàng hôn phủ lên núi rừng tạo thành một lớp hào quang màu vàng hết sức mỹ lệ, từng cột nước tóe lên giữa khu rừng xinh đẹp, tiếng vang ầm ào như tiếng trống trận.

Tôn Ngộ Không đứng giữa không trung tức giận hét dài: "Con rồng khốn kiếp, cút ra đây cho lão Tôn! Nếu ngươi không ra thì lão Tôn sẽ phá hủy ngọn núi này, để ngươi chôn thây dưới trăm ngàn ngọn núi.”

“Ngươi giỏi thì làm đi!” Dưới đáy khe núi truyền ra giọng nói xa xôi của tiểu bạch long.

Bỗng có một giọng nói đột nhiên vang lên: "Ngộ Không, đừng có làm loạn!"

Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn lại, hắn thấy Đường Tam Tạng đứng trên một thi thể khổng lồ ở giữa sườn núi, trong tay cầm một khối lụa xanh, áo cà sa bay bay, khí chất siêu phàm, uy phong lẫm lẫm.

Tôn Ngộ Không lớn tiếng: "Tiểu hòa thượng, ngươi tự chơi đi, lão Tôn ta còn phải hàng phục con yêu long này.”

Đường Tam Tạng hét lớn: "Ngộ Không, ngươi lui ra, xem vi sư xuất chiêu đây!

Con rồng kia, ngươi làm đủ chuyện ác, gây họa nhân gian, hôm nay hãy xem thủ đoạn hàng ma của bần tăng.

Nam Mô A Di Đà Phật!"

Đường Tam Tạng ném tấm lụa mỏng trong tay ra trước mặt, tấm lụa trải rộng ra như một tầng sương mù bao phủ lên bầu trời, loáng thoáng có thể thấy được bên trong lớp sương mù có một tấm lưới nhỏ màu xanh.

Lớp sương mù rơi xuống phía dưới, chìm vào trong đầm nước.

Tại Lạc Già Sơn, Nam Hải, Quan Thế Âm Bồ Tát đột nhiên đứng phắt dậy, kinh hãi kêu lên: "Vụ Lộ Càn Khôn Võng? Đáng chết, tên Long Cát kia lại đến đoạt công đức với bần tăng!” Nàng không ngồi yên được nữa, chớp mắt một cái đã biến mất không thấy đâu.

Hai mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, kinh ngạc nói: "Pháp bảo?” Nhưng đầu hắn lại nảy ra vô số nghi hoặc, sao tiểu hòa thượng này lại có pháp bảo?

Đầm nước bắt đầu sôi trào, một cái đuôi rồng to lớn quẫy mạnh rồi trồi lên khỏi mặt nước, ầm ầm một tiếng, nó đập mạnh vào vách núi, có thể thấy trên đuôi rồng phủ một tấm lưới xanh.

Đường Tam Tạng loạng choạng, thiếu chút nữa ngã xuống đất, vội vàng hét lớn: "Ngộ Không, mau thu lưới!"

Tôn Ngộ Không phản xạ rất nhanh, lập tức lao xuống đầm nước.

Ầm ầm!

Mặt nước dập dềnh, cả hồ nước như đang dâng lên, sóng cuộn mãnh liệt, dưới mặt nước thì đen kịt như thông đến vực sâu vô tận.

Sóng nước cuồn cuộn, một con bạch long bị tấm lưới màu xanh trói chặt dần trồi lên mặt nước. So với Bạch Long thì Tôn Ngộ Không trông có vẻ tầm thường lại có thể giơ cao Bạch Long bay ra khỏi đầm nước.

Bạch Long giãy dụa trong tấm lưới xanh nhưng vô ích.

Tôn Ngộ Không ném mạnh con Bạch Long làm nó rơi xuống trước mặt Đường Tam Tạng, cú ném ấy khiến đá vụn bắn tung tóe, thậm chí còn tạo thành một vệt kéo dài im sâu trong vách đá, Bạch Long hổn hển nằm sấp ở cuối vết nứt ấy.

Đường Tam Tạng sợ tới mức dùng tay áo che mặt, ngồi thụp xuống bên cạnh tảng đá.

Tôn Ngộ Không từ trên trời giáng xuống, chân đứng trên tảng đá, hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi lấy pháp bảo từ đâu ra?"

Đường Tam Tàng đứng dậy phẩy phẩy quần áo, hắn đã bình tĩnh trở lại: "Vi sư tự có cách của mình, Ngộ Không, ngươi đi theo ta.”

Đường Tam Tạng dẫn Tôn Ngộ Không tiến lại gần Bạch Long, hai người đều như hổ rình mồi.

Tiểu Bạch Long Ngao Liệt cũng hoảng, Bồ Tát, chuyện này đâu có giống những gì ngài đã nói, chẳng phải ngài bảo là ngài gọi thì tôi mới được ra sao? Giờ thì có chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là pháp bảo gì?

Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng lên chỉ vào tiểu bạch long, hắn quát lên: "Ngươi từ đâu đến? Dám ở đây làm điều ác độc, nuốt chửng tọa kỵ của sư phụ ta.”

Tiểu Bạch Long không nhịn được cãi lại: "Ta không có nuốt!"

Đường Tam Tạng tức giận nói: "Ngươi không nuốt, nhưng nó đã bị phá đó thôi.”

Tôn Ngộ Không kêu lên: "Đúng vậy, đền tiền! Phải đền tiền.”

“Ta là một con rồng bị phạt ở đây, lấy đâu ra tiền mà đền?”

"Không có tiền? Không có tiền thì lão Tôn ta sẽ rút gân lột da ngươi rồi treo bán trên Tam Giới Thương Thành.”

Trong lúc nói chuyện, Tôn Ngộ Không giơ cao Kim Cô Bổng lên, sát khí đáng sợ đè áp lên người tiểu bạch long.

Ngao Liệt thấy thế liền cuống, ra sức giãy dụa trong Vụ Lộ Càn Khôn Võng nhưng hoàn toàn vô ích, tấm lưới mỏng như lụa giờ phút này lại trở nên chắc chắn vô cùng, cho dù Ngao Liệt có lực lượng phá sông lật biển những cũng không thể tránh thoát.

Ngao Liệt cuống quít kêu lên: "Tôn Ngộ Không, ta phụng mệnh Quan Thế Âm Bồ Tát ở đây chờ người lấy kinh, ngươi không thể giết ta.”

Động tác của Tôn Ngộ Không hơi chững lại, cảm thấy khá là kinh ngạc, Quan Thế Âm Bồ Tát? Người lấy kinh? Chẳng lẽ hắn cũng giống như lão Tôn ta?

Đột nhiên có một giọng nói vang vọng giữa trời đất: "Ngộ Không, mau dừng tay!"

"Hử!" Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn lại.

Sau những đám mây đột ngột hiện ra một tầng Phật quang, Quan Thế Âm Bồ Tát hiện lên từ trong Phật quang, tay nàng nâng Ngọc Tịnh Bình, khuôn mặt điềm tĩnh và từ bi.

Đường Tam Tạng vội vàng chắp hai tay lại, hành lễ: "Đệ tử bái kiến Bồ Tát!"

Tôn Ngộ Không lập tức bay lên một đám mây rồi lớn tiếng kêu lên: "Được rồi, Quan Thế Âm Bồ Tát, vì sao lại dạy cho Đường Tam Tạng biết chú pháp để áp chế lão Tôn?"

Gương mặt Quan Thế Âm Bồ Tát hơi sượng lại, một lát sau mới khôi phục bình thường, nàng bắt đầu răn dạy: "Con khỉ nhà ngươi! Ngươi không tuân theo giáo lệnh, không chịu chính quả, nếu không dạy dỗ ngươi như thế thì ngươi lại làm càn, sao biết tốt xấu?

Như thế ngươi sẽ lại gây họa giống như trước kia mà thôi, rồi ai quản được ngươi? Phải có ma đầu này, ngươi mới chịu vào khuôn phép!”