Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 205



"Bồ Tát nói nói thế thật vô lý, lão Tôn ta gây họa khi nào?

Rõ ràng là ta làm đúng lại bị trách phạt, như thế còn gọi là chính quả gì nữa?"

“Còn dám ngụy biện, ngươi giết hại sinh mệnh kẻ khác mà còn không sai sao?

Tôn Ngộ Không cười khà khà: "Ngươi hỏi sư phụ ta xem lão Tôn ta làm đúng hay sai?"

Quan Thế Âm Bồ Tát nhìn xuống phía dưới.

Đường Tam Tạng chắp hai tay lại, nghiêm túc nói: "Khởi bẩm Bồ Tát, Ngộ Không không sai, người sai chính là bần tăng.

Cái gì là thiện? Thiện là làm việc thiện với người khác, là tâm địa thuần lương, là việc tu hành của bản thân.

Thiện không phải là sự tha thứ hay nuông chiều, thiện cũng không phải là lòng từ bi vô tận, không ngừng nương tay, dung túng cho tội lỗi chính là việc ác lớn nhất! Phật từ bi của ta cũng có những vị như Kim Cang nộ mục, gặp phải tà ác cũng sẽ biến thành Sư Tử Hống, đây mới là từ bi chân chính.

Ngộ Không nói rất đúng, họa phúc không phân rõ, tất cả đều dựa vào con người. Kết quả của thiện ác như bóng và hình, nếu làm ác thì phải gánh chịu hậu quả của việc làm ác, Ngộ Không làm không sai.”

Quan Thế Âm Bồ Tát cũng hơi sững sờ, Đường Tam Tạng thay đổi rồi, trước kia hắn không như vậy. Đương nhiên ta biết là Tôn Ngộ Không không làm sai, nhưng ta đang đứng về phe ngươi đó, sao mới chớp mắt mà ngươi đã phản bội bổn tọa?

Chờ một chút, trong câu nói vừa rồi có gì đó là lạ, “Họa phúc không phân rõ, tất cả đều dựa vào con người. Kết quả của thiện ác như bóng và hình...” đây không phải là câu nói trong Đạo Kinh sao?

Quan Thế Âm Bồ Tát xấu hổ: "Ngộ Không, ngươi đã nói gì với sư phụ ngươi?"

Tôn Ngộ Không đắc ý: "Đương nhiên là luận đạo với hắn, hiển nhiên người thắng là lão Tôn.

Muốn lão Tôn ta giải câu thần chú cũng đơn giản, trước tiên hãy lấy Niệm Châu trên cổ lão Tôn ra.” Hắn nói xong liền ngước đôi mắt chờ mong lên nhìn Quan Thế Âm Bồ Tát. Cởi đi, có bản lĩnh ngươi cởi bỏ cho ta!

Quan Thế Âm Bồ Tát cạn lời, đây là Tôn Ngộ Không sao? Hắn đã trải qua cái gì trong năm trăm năm qua? Hắn còn biết luận đạo nữa ư?

Quan Thế Âm Bồ Tát cố nặn ra một nụ cười: "Huyền Trang, Ngộ Không, các ngươi có giác ngộ này là rất tốt, con đường Tây Hành chính là con đường tu hành, khi các ngươi hiểu rõ bản thân, hiểu rõ Phật lý thì dù Linh Sơn ở phương xa nhưng Đại Lôi Âm Tự vẫn ở trong lòng.”

Đường Tam Tạng vui mừng bái lạy: "Đa tạ lời dạy của Bồ Tát.”

Tôn Ngộ Không xen lời: "Quan Thế Âm Bồ Tát, ngươi chớ có đánh trống lảng, chuyện Niệm Châu tạm thời không nói đến.

Nhưng lão Tôn cùng tiểu hòa thượng vất vả đi Tây Thiên lấy kinh, ngươi lại bảo con rồng này đợi ở đây, làm hỏng cơ quan tọa kỵ của tiểu hòa thượng, đây là đạo lý gì?"

"Lần này đi Tây Hành phải trải qua mười vạn tám ngàn dặm, xe cơ quan của Huyền Trang chỉ là vật phàm tục, làm sao có thể đi hết được thiên sơn vạn thủy rồi đến Phật địa Linh Sơn?

Con rồng này chính là vật mà ta cầu xin trước mặt Ngọc Đế, có thể biến thành một con ngựa thay tọa kỵ đưa sư phụ ngươi đi tới Linh Sơn.”

Đường Tam Tạng há miệng, trong lòng thật khổ sở, bần tăng không muốn long mã, bần tăng chỉ cần xe cơ quan của ta!

Quan Thế Âm Bồ Tát cười nói: "Huyền Trang, ngươi mở Vụ Lộ Càn Khôn Võng ra!"

Đường Tam Tạng ngượng ngùng nói: "Bồ Tát, lần đầu tiên dùng pháp bảo này nên ta không biết mở ra như thế nào.”

"Ngươi chỉ cần đăng nhập thương thành rồi nhấn vào nút kết thúc thuê bảo vật là được.”

"À à..." Đường Tam Tạng luống cuống tay chân mở Tam Giới Thương Thành của mình, tìm được nút chấm dứt cho thuê rồi nhấn vào đó.

Tam Giới Thương Thành đột nhiên tỏa ra một luồng sáng rực rỡ, linh khí thiên địa hội tụ xung quanh luồng sáng đó rồi hình thành từng đạo văn lộ bay múa trên không trung, tổ hợp nên một trận pháp, lơ lửng trên đầu tiểu bạch long.

Vụ Lộ Càn Khôn Võng chậm rãi lỏng ra, nó bay lên không trung, cuối cùng bị hút vào trong trận pháp rồi biến mất.

Tôn Ngộ Không lẩm bẩm: "Thì ra là đồ cho thuê!” Trong lòng hắn âm thầm tiếc nuối, nếu là đồ của sư phụ thì ta có thể khuyên hắn bán nó đi trả nợ.

Đường Tam Tạng cũng thầm cảm thán, Bồ Tát biết nhiều thứ thật, còn biết cả cách chấm dứt cho thuê, thật sự là thần thông quảng đại.

Quan Thế Âm Bồ Tát vươn bàn tay ngọc mảnh khảnh, nắm lấy nhành dương liễu bên trong Ngọc Tịnh Bình, nàng rút cành dương liễu rồi vung lên, một ít nước thần rơi xuống, bao phủ tiểu bạch long.

"Gừ...” tiểu bạch long xuyên qua làn hơi nước rồi phóng lên trời, hắn xoay tròn trên không trung một cái rồi lao xuống dưới, nửa đường biến thành một con bạch mã lao nhanh giữa không trung rồi chạy tới gần bọn hắn, cuối cùng, bốn vó nó chạm đất rồi dừng ở bên cạnh Đường Tam Tạng, ngựa ta lắc đầu vung đuôi, thở phì phì.

Đường Tam Tạng nhìn Bạch Long Mã bên cạnh, trong lòng lại chỉ thấy hoảng loạn, chẳng lẽ Bồ Tát muốn bần tăng cưỡi ngựa?

Quan Thế Âm Bồ Tát nói: "Ngươi vốn là con trai thứ ba của Tây Hải Ngao Nhuận, Tây Hải Tam Thái tử, Ngao Liệt.

Vào ngày ngươi đại hôn lại vô cớ gây rối, phóng hỏa đốt ngự tứ minh châu trên điện, đã phạm tội chết với Thiên Đình, đáng lẽ là không thoát khỏi cảnh nạp mạng trên Trảm Tiên Đài.

Là ta đích thân gặp Ngọc Đế rồi cầu xin cho ngươi được tha tôi, lệnh cho ngươi ở đây ẩn tu, chờ người lấy kinh, sau đó dốc sức cho Đường Tam Tạng.

Sau này ngươi phải dụng tâm hoàn nghiệp chướng ngại, sau khi thành công, vượt qua cảnh giới phàm long sẽ tu thành kim thân chính quả.”

Bạch Long Mã cúi đầu cung kính nói: "Đa tạ Bồ Tát!"

Chương 906: Dừng lại, đau quá

Tôn Ngộ Không nhìn nhìn Bạch Long Vương với ánh mắt khác xưa, hắn là Tam Thái tử của Tây Hải Long Vương, lúc trước lão Tôn ta đại náo Tây Hải Long Cung cũng chưa thấy hắn, bản lĩnh có thể nói là mạnh hơn lão Long Vương kia một chút, còn đủ sức chịu được hai chiêu của lão Tôn.

Mặt Đường Tam Tạng thì nhíu hết cả lại, Tôn Ngộ Không bị trấn áp dưới chân núi Liên Hoa nên không biết chuyện của thế giới bên ngoài, nhưng Đường Tam Tạng biết!

Thế nhân đều biết, lúc trước là Tam Thái tử của Tây Hải Long Vương nhìn thấy Vạn Thánh Công Chúa rồi nổi lên sắc tâm, hắn nhờ Quan Thế Âm Bồ Tát nên cuối cùng khiến cho đôi tình nhân là Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Trùng phải chia tách, thật là thê thảm.

Cuối cùng vẫn phải nhờ Thiên Đình nhúng tay vào mới trị được Tam Thái tử Tây Hải, giúp Cửu Đầu Trùng cùng Vạn Thánh Công Chúa nối lại lương duyên.

Lúc còn bé mình nghe được câu chuyện này hắn còn vỗ tay khen ngợi Thiên Đình và đã trừng phạt kẻ ác của Tây Hải, đúng là làm người nghe sảng khoái.

Khi đó hắn đâu ngờ có một ngày mình lại được nhìn thấy sự thật đằng sau câu chuyện truyền, Quan Thế Âm Bồ Tát quả nhiên có quan hệ lằng nhằng với Tây Hải Tam Thái tử, không ngờ lời đồn đằng sau truyền thuyết lại là thật, hiện tại Quan Thế Âm Bồ Tát vẫn giúp Tây Hải Tam Thái tử che dấu sự thật.

Tôn Ngộ Không chớp chớp mắt, hắn lập tức nhảy lên đám mây rồi đi tới trước mặt Quan Thế Âm Bồ Tát, hắn nhón chân, cười khà khà: "Bồ Tát!

Trong lòng lão Tôn có ma chướng, thật sự không đi được đến Tây Thiên đâu, hay là ngài tìm một người khác đi?

Lão Tôn thấy con rồng này cũng rất giỏi mà, đủ để bảo vệ tiểu hòa này đến Tây Thiên. Ta còn nghe nói ngài có một đệ tử gọi là Mộc Tra, đó là huynh trưởng của Na Tra, đoán chắc cũng là kẻ có pháp lực cao cường, năng lực vô biên, không thì ngươi cũng phái hắn đi luôn, hắn và bạch long cùng bảo hộ tiểu hòa thượng Tây Thiên lấy kinh, cuối cùng còn có thể kiếm được kim thân chính quả.

Nếu Bồ Tát đồng ý, lão Tôn ta lấy Kim Cô xuống luôn.”

Quan Thế Âm Bồ Tát răn dạy: "Năm đó ngươi chưa thành nhân đạo nhưng chịu tận tâm tu hành. Hôm nay mới thoát khỏi tội trạng sao lại lười biếng? Phật gia coi Tịch Diệt là chân, phải tin tưởng chính quả. Giả dụ ngươi chạm phải chỗ khó, ta cho phép ngươi gọi thiên thiên ứng, gọi địa địa linh.”

Tôn Ngộ Không lật tay lấy ra một tấm kim bài, nói: "Gọi thiên thiên ứng, gọi địa địa linh, cái này lão Tôn Hội biết mà! Cầm lệnh bài này trong tay, có thể hiệu lệnh thiên binh, Âm Thần của Địa Phủ cũng phải nghe lệnh của lão Tôn.” Trong giọng nói có ý đắc chí.

Quan Thế Âm Bồ Tát không biết nói gì, nàng ta quên mất Tôn Ngộ Không đã trở thành Tư Pháp Thiên Thần, mà Tư Pháp Thiên Thần thì có năng lực gọi thiên thiên ứng, gọi địa địa linh. Nàng ta thầm oán giận Thiên Đình nhiều chuyện nhưng ngoài mặt vẫn phải mỉm cười: "Gặp phải trường hợp vô cùng nguy nan, ta cũng có thể tới cứu ngươi.”

“Không cần, không cần, lão Tôn ta có một đám bạn tốt ở Thiên Đình, Dương Giao, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính, bọn hắn đều có thể đến giúp ta.”

“Ngộ Không, bọn hắn là Tư Pháp Thiên Thần, cần chấp pháp tam giới, ngươi chớ có đi quấy rầy nhiều, gặp chuyện khó có thể đến Lạc Già Sơn, cũng có thể đi tây phương Linh Sơn cầu cứu.”

Tôn Ngộ Không thấy trì hoãn không được, liên tục gật đầu, ứng phó qua loa: "Được rồi, lão Tôn hiểu rồi, gặp chuyện nhất định sẽ cầu cứu Bồ Tát.”

Lúc này Quan Thế Âm Bồ Tát mới hài lòng gật gật đầu, nàng rút ba chiếc lá dương liễu rồi đưa cho Tôn Ngộ Không: "Đi!"

Ba lá liễu bay đến sau gáy Tôn Ngộ Không rồi hóa thành ba sợi lông vàng, mọc sau đầu Tôn Ngộ Không.

"Ta lại tặng ngươi thêm ba bản lĩnh, nếu gặp lúc nguy nan có thể ứng biến kịp thời, qua được tai ương gấp gáp.”

Tôn Ngộ Không sờ ba sợi lông về phía sau, mắt khỉ sáng ngời đảo qua đảo lại, hắn chắp ta cười ha hả: "Đa tạ Bồ Tát!"

"Thầy trò các ngươi tiếp tục lấy kinh, chớ có sinh thêm chuyện bản thân lười biếng.” Quan Thế Âm Bồ Tát nói xong liền bay về hướng Nam Hải Lạc Già Sơn.

Tôn Ngộ Không cưỡi mây hạ xuống: "Tiểu hòa thượng, ngươi lại có tọa kỵ rồi.”

Đường Tam Tạng nhìn Bạch Long Mã trước mặt, còn ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi: "Ngươi là Long Vương Tam Thái tử, thần thông quảng đại, không biết có thể biến thành xe cơ quan hay không, vi sư không biết cưỡi ngựa.”

"Phì!" Bạch Long Mã khịt mũi, quay đầu đi.

Tôn Ngộ Không cười ha ha: "Tiểu hòa thượng, ngươi chấp nhận số phận đi thôi! Lên ngựa đi.”

Hộ pháp Già Lam dâng lên yên ngựa, Đường Tam Tạng bất đắc dĩ nhảy lên rồi men theo đường núi đi ra ngoài

Tôn Ngộ Không đưa tay vỗ mông ngựa, cười ha ha kêu lên: "Đi!"

Bạch Long Mã hí một tiếng dài, nhanh chóng chạy vọt lên trước.

Tôn Ngộ Không bay lên trời, bay là là theo sau.

"Á!" Đường Tam Tạng phát ra tiếng kêu hoảng sợ vang vọng núi rừng.

“Dừng lại, mau dừng lại!”

"Ngộ Không, mau để Bạch Long Mã dừng lại, vi sư sắp chết.”

...

Không lâu sau, Bạch Long Mã đã chạy khỏi Ưng Giản Lĩnh và đi trên con đường gập ghềnh.

“Dừng lại, đau quá!”

Bạch Long Mã lúc này mới dừng bước, Đường Tam Tạng ôm yên ngựa lồm cồm bò xuống, hai chân mở rộng chàng hảng chậm rãi lết lết về phía trước, thỉnh thoảng hít một hơi khí lạnh.

Chương 907: Không ngờ hắn có thể thông qua kiểm toán

Tôn Ngộ Không nhảy xuống khỏi đám mây, cười ha ha nói với hắn: "Tiểu hòa thượng, ngươi lại dừng nữa sao? Cứ đi đi dừng dừng như vậy, khi nào có thể đến Tây Thiên gặp Phật?"

Đường Tam Tạng khoát tay, đau đớn nói: "Ta không cưỡi được, không cưỡi được, mông vi sư nát hết rồi.

Ngộ Không, nếu không ngươi trở về Đại Đường khác giúp sư phụ đi! Con ngựa này thực sự không dành cho người cưỡi mà.”

Bạch Long Mã phía sau bất mãn phì mũi.

Tôn Ngộ Không cười quái dị: "Đây chính là tọa kỵ Quan Thế Âm Bồ Tát chuẩn bị cho ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn từ chối sao?"

Đường Tam Tạng cảm thán: "Khi ta ở chùa cũng từng cưỡi ngựa, nhưng bây giờ lại cảm thấy cưỡi ngựa mệt mỏi quá.”

Hắn cúi đầu nhìn đôi chân còn đang run rẩy của mình, cảm khái: "Ngộ Không, nếu cứ cưỡi như vậy thì vi sư sẽ tàn phế mất.”

"Tiểu hòa thượng, ngươi bây giờ phải gọi là, chuyển từ nghèo sang giàu thì dễ, mà kẻ giàu biến thành nghèo thì chịu không nổi, quen với xe cơ quan nên không cưỡi được ngựa nữa cũng đúng thôi.”

“Vậy phải làm thế nào?”

Đường Tam Tạng nhíu mày thở dài, không ngừng lung lay chân mình, cưỡi ngựa mười vạn tám ngàn dặm, nghĩ cũng không dám nghĩ, trên đời này chẳng có ai làm được cả! Mông lại chả mòn vẹt cả ra.

Tôn Ngộ Không suy nghĩ một chút, nói: "Nếu không thì để lão Tôn ta mua giúp ngươi một chiếc xe ngựa? Để con Bạch Long Mã này kéo xe.”

Đường Tam Tạng lập tức mừng rỡ đáp: "Được, được, cách này rất tốt.”

Bạch Long Mã đột nhiên gào lên: "Ta phản đối!"

Đường Tam Tạng nói: "Tam Thái tử, trước đây ngươi quá kiêu ngạo bừa bãi mới rơi vào tình trạng như vậy, hiện tại ngươi phải nghe lời khuyên răn của người khác.”

Tôn Ngộ Không sáng mắt, tò mò hỏi: "Sư phụ, ngài biết chuyện trước đây của nó sao?"

“Biết một chút!”

"Chờ lát nữa ngươi phải kể cho lão Tôn ta nghe đấy.”

"Phì!” Bạch Long Mã phun ra hai luồng khí từ trong lỗ mũi, trong mắt hiện lên tia nhìn bạo ngược.

Tôn Ngộ Không giơ nắm đấm uy hiếp: "Muốn ăn đòn à?"

Bạch Long Mã lập tức cúi đầu ăn cỏ, trông rất thành thật.

"Ngộ Không, mau mua cho vi sư một chiếc xe ngựa.”

Tôn Ngộ Không lấy ra Tam Giới Thương Thành của mình, đột nhiên nghĩ đến chuyện hình như mua xe ngựa phải tốn không ít tiền liền ho khan đánh tiếng: "Tiểu hòa thượng, ngươi cũng biết lão Tôn ta có bao nhiêu tiền đều cho Phật Tổ Như Lai vay cả rồi, cho nên ngựa tự mua xe cho mình đi!"

Nói xong liền đưa tay ra sau đầu lấy ra ba sợi lông màu vàng kia, đặt ở trước mặt rồi dùng Tam Giới Thương Thành chụp ảnh.

Đường Tam Tạng nghi hoặc: "Ngộ Không, ngươi làm cái gì vậy?"

Tôn Ngộ Không cười đắc ý: "Lão Tôn ta thần thông quảng đại, pháp lực cao cường, cần gì đến người khác giúp đỡ? Cho nên lão Tôn ta định tặng nó lại cho người có duyên.”

"Đinh! Hàng của ngài đã lên kệ, ba sợi lông cứu mạng, có thể giải nguy khốn, một sợi giá bán mười nghìn Công Đức Kim Tiền.”

Tôn Ngộ Không vui vẻ thu hồi Tam Giới Thương Thành, Quan Thế Âm Bồ Tát đúng là một Bồ Tát tốt! Tặng pháp bảo đúng lúc lão Tôn ta không có tiền, không hổ danh là vị thần tiên cứu khổ cứu nạn.

...

Trong khi đó, tại Dao Trì Thánh Địa trên Thiên Đình, Long Cát, Tinh Vệ, A Tu đang dạo chơi bằng thuyền trên một hồ nước trong vắt.

Long Cát lấy điện thoại di động của mình ra, vui mừng nói: "Sư tỷ, pháp bảo của ta được thuê rồi.”

A Tu tò mò hỏi: "Thật sự có người bỏ ra từng đó công đức ra thuê pháp bảo hả, là ai?"

Long Cát nâng Tam Giới Thương Thành của mình lên, cười hì hì nói: "Là Đường Tam Tạng, ta không biết là hắn còn có nhiều tiền vậy đó.”

Tinh Vệ bình tĩnh nói: “Cho thuê đi!

"Ai quan tâm có phải hắn thuê hay không, hiện tại là của ta rồi, nhưng ta không ngờ hắn có thể thông qua kiểm toán.”

Tinh Vệ có hơi do dự nhưng cũng đưa pháp bảo của mình lên kệ ở Tam Giới Thương Thành, dù sao hiện tại nàng cũng không dùng được, pháp bảo để yên đó cũng phí, không bằng để cho chúng nó đi kiếm cho ta một ít công đức trở về.

...

Trong Địa Phủ, Địa Tạng Vương vội vã trở lại trong cung điện, lớn tiếng kêu lên: "Đế Thính!"

Đế Thính đạp lên tường vân bay đến, hắn dừng ở trước cung điện, sau đó ưu nhã bước bốn vó đi vào.

Trong đại điện, Địa Tạng Vương đang đi tới đi lui, thần sắc vừa tức giận còn có vẻ lo lắng.

Đế Thính đi vào, nó cúi đầu kêu: "Bồ Tát!"

Địa Tạng Vương dừng bước: "Đế Thính, ngươi đến đây nó cho ta nghe, Tây Du tám mươi mốt là thần thánh phương nào.”

Đế Thính nằm sấp trên sàn nhà, lỗ tai giật giật lắng nghe tam giới, một lát sau liền đứng dậy cung kính nói: "Hắc Hùng tinh ở Hắc Phong Sơn của Quan Âm Linh Vận, Hoàng Sơn quái và Hoàng Phong quái do Linh Cát Bồ Tát nuôi dưỡng.

...

Hoàng Bào quái ở Bảo Tượng quốc, Khuê Mộc Lang Tinh của Thiên Đình hạ phàm.

Bình Đỉnh Sơn, Thanh Ngưu của Đâu Suất Cung hạ phàm.

Liên Hoa Động có đồng tử của Đâu Suất Cung hạ phàm.

Ô Kê quốc, tọa kỵ của Nam Cực Tiên Ông hạ phàm



Chương 908: Có chết cũng không từ nan

Thông Thiên Hà, kim ngư của Quan Thế Âm Bồ Tát hạ giới.

Nữ Nhi Quốc, Hắc Hạt của Linh Sơn hạ giới...”

Sau khi nghe được một loạt danh hào, Địa Tạng Vương càng nghe sắc mặt càng khó coi, chẳng lẽ thật sự đúng như sư phụ nói, kiếp nạn nào cũng có công đức? Nếu không có lợi thì tại sao lại có nhiều Phật Đà Bồ Tát cho pháp đệ tử và tọa kỵ hạ giới làm yêu quái như vậy, thậm chí ngay cả đồng tử cùng tọa kỵ trong cung cũng hạ giới, khẳng định chuyện này phải có ích lợi lớn lao lắm.

"Bồ Tát, còn có một ít kiếp nạn ta không thể dò xét.”

"Những thứ này đã đủ rồi, ngươi đi xuống đi.”

Đế Thính xoay người đi ra ngoài.

Địa Tạng Vương đi tới đi lui trong đại điện, hắn cau mày, càng nghĩ càng cảm thấy mình bị phản bội, bị Phật Giáo vứt bỏ, không được, hắn nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Dưới chân Địa Tạng Vương mọc ra một đóa hoa sen cực lớn, hoa sen khép lại vây Địa Tạng Vương vào bên trong, một đạo Phật quang lóe lên rồi cả người cả hoa biến mất không thấy.

Linh Sơn, những ngọn núi trắng nõn như ngọc chia ra đứng sừng sững, trên mỗi ngọn núi đều có những phật điện rộng lớn, Phật quang chiếu rọi, Phạn âm quanh quẩn.

Nơi cao nhất chính là Đại Lôi Âm Tự, cũng là nơi ngưng tụ tín ngưỡng Phật Giáo.

Trước Đại Lôi Âm Tự đột nhiên mọc lên một đóa kim liên, La Hán canh cửa vội vàng nhìn về hướng đó, ai, ai dám làm càn trước cửa Đại Lôi Âm Tự?

Đóa kim liên mở ra, Địa Tạng Vương từ trong kim liên bước xuống, sắc mặt nghiêm túc.

La Hán Kim Cương canh gác cung kính nói: "Bái kiến Địa Tạng Vương Bồ Tát!"

Địa Tạng Vương Bồ Tát cất bước đi vào bên trong.

Đại tướng Kim Cương canh gác khó xử: "Bồ Tát có thể đợi một lát hay không, Phật Tổ đang tiếp Quan Thế Âm Bồ Tát.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát bình tĩnh: "Đây là chuyện không thể nói với người khác.” Bước chân không ngừng đi vào bên trong.

Kim Cương đại tướng dẫn đầu hoảng loạn, ngăn cũng không được, không cản cũng không được.

Bỗng có một giọng nói vang dội từ trong Đại Lôi Âm Tự vọng ra: "Mời Địa Tạng Vương Bồ Tát!"

Kim Cương La Hán trông cửa thở phào nhẹ nhõm, cuống quýt lui ra hai bên nhường đường.

Địa Tạng Vương Bồ Tát đi vào trong Đại Lôi Âm Tự, vừa vặn nhìn thấy Quan Thế Âm Bồ Tát từ trong đó đi ra.

Quan Thế Âm gật đầu mỉm cười.

Địa Tạng Vương Bồ Tát hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu cao ngạo, lúc đi ngang qua bên cạnh Quan Thế Âm thì nói nhỏ: "Kẻ nịnh hót!"

Quan Thế Âm Bồ Tát sửng sốt, trong đầu vô thức hiện ra một bóng người: Bạch Cẩm! Nhưng lúc nhớ ra Tạng Vương đang mắng mình, Quan Thế Âm Bồ Tát giận dữ định quay đầu lại, nhưng đâu còn bóng dáng Địa Tạng Vương?

Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Địa Tạng Vương Bồ Tát và Phật Tổ Như Lai ngồi đối diện.

Phật Tổ Như Lai mỉm cười: "Địa Tạng Vương Bồ Tát không ở Địa Phủ độ hóa oan hồn lệ quỷ, sao lại có thời gian rảnh rỗi đến Đại Lôi Âm Tự?"

Địa Tạng Vương chắp hai tay lại nói: "Phật Tổ, nghe nói chuyện lấy kinh ở Tây Thiên có chín chín tám mươi mốt nạn, nạn nào cũng có công đức, không biết có thật hay không?"

Phật Tổ Như Lai mỉm cười nói: "Đây là công đức của Phật Giáo ta!"

Địa Tạng Vương Bồ Tát nghĩ thầm trong lòng: "Quả nhiên là vậy! Còn không thèm che giấu.”

Phật Tổ Như Lai hỏi: "Địa Tạng Vương Bồ Tát, có chỗ nào không ổn sao?"

Địa Tạng Vương Bồ Tát mỉm cười lắc đầu: "Không gì không ổn, dưới sự lãnh đạo của Phật Tổ, Phật Giáo đang rất hưng thịnh!"

"Đều nhờ Bồ Tát tọa trấn Âm Sơn, mưu tính số mệnh cho Phật Giáo ta.”

“Ta xin tuân theo pháp chỉ!”

Địa Tạng Vương Bồ Tát chắp hai tay lại, cúi đầu cung kính hành lễ rồi biến mất trong một trận Phật quang.

Phật Tổ Như Lai cũng không quá để ý đến cuộc ghé thăm lần này của Địa Tạng Vương, chỉ nghĩ hắn tới quan tâm tiến độ lấy kinh mà thôi, dù sao chuyện Tây Hành liên quan đến sự hưng thịnh của Phật Giáo, là Bồ Tát từ thời viễn cổ của Phật Giáo, hắn quan tâm đến chuyện này là việc quá bình thường.

Kẻ địch hiện tại của Phật Giáo phải là Bạch Cẩm, vừa nghĩ đến Bạch Cẩm dám tặng vàng cho Đường Tam Tạng là Như Lai lại bừng bừng lửa giận, nhân vật chính trực như Thông Thiên Giáo Chủ sao lại thu nhận một đệ tử không biết liên sỉ như vậy, thật đáng giận.

Địa Tạng Vương rời khỏi Tây Phương Linh Sơn lại không quay về Địa Phủ, mà là trực tiếp đi Điểu Sào ở Thiên Đình.

Trong một đình nghỉ chân đặt giữa Điểu Sào, Bạch Cẩm cùng Địa Tạng Vương ngồi đối diện nhau, hai chén trà trước mặt bốc lên hơi nóng cũng có vẻ điềm đạm.

Bạch Cẩm bất đắc dĩ thở dài một hơi, trấn an đối phương: "Địa Tạng, ngươi đừng tức giận, có lẽ trong chuyện này có hiểu lầm gì chăng, cũng có thể là Như Lai có sắp xếp công đức cho ngươi, chỉ là hiện tại không nói cho ngươi biết, định về sau sẽ cho ngươi một niềm vui bất ngờ thì sao?

Địa Tạng Vương chợt dâng lên sự cảm động vô hạn, hắn nói: "Sư phụ, ngài là một vị tiên tốt, từ lúc chúng ta quen biết đến giờ, ngài đã giúp ta rất nhiều, giúp ta tranh đoạt vị trí Phật Tổ, giúp ta xin vay tiền, còn giúp ta kéo dài thời hạn ngân hàng đòi nợ.

Hiện tại còn nói cho ta biết hành vi xấu xa của Như Lai nữa, đệ tử vô cùng cảm động, ngày sau nếu sư phụ có chuyện gì, đệ tử nhất định phải giúp ngài, có chết cũng không từ nan.”

Chương 909: Mời Nam Vô Tài Công Đức Phật đến Địa Phủ

Bạch Cẩm cảm khái: " Những thứ này đều là chuyện ta nên làm, ngươi cũng là người tốt, tọa trấn Âm Sơn từng đó năm, cũng độ hóa oan hồn lệ quỷ từng đó năm rồi, chúng ta đều giống nhau, dùng một trái tim đơn thuần lương thiện để tạo phúc cho chúng sinh khắp hồng hoang!

Địa Tạng Vương áy náy: "Ta không bằng sư phụ, sư phụ là đại năng vang danh khắp hồng hoang, tấm lòng vô tư giúp ích cho hồng hoang, đạo tâm viên mãn sáng trong như linh châu.

Mà đệ tử tọa trấn Địa Phủ lại có tư tâm, ta tọa trấn Âm Sơn một là vì Phật Giáo, hai là vì chính ta, chỉ vì muốn kiếm được công đức thôi.

Sau này ta phải học hỏi nhiều từ sư phụ mới được, học để trở thành một người đơn thuần như ngài.”

Bạch Cẩm vui mừng: "Ngươi có thể nghĩ như vậy thì tốt.”

Trong mắt Địa Tạng tóe ra lửa giận, nói: "Sư phụ, ngài là người tốt, nhưng ngài không nên dùng lòng lương thiện của mình để đo đạc Đa Bảo Như Lai, hắn vĩnh viễn không làm được trình độ chí công vô tư như sư phụ ngài, hắn cũng không bao giờ để lại cho ta niềm vui bất ngờ như ngài nói, trong thâm tâm hắn đã bài trừ ta ra khỏi Phật Giáo rồi.”

Bạch Cẩm thở dài não nề: "Thật là không công bằng! Địa Tạng, ngươi định làm như thế nào?"

“Đệ tử tính toán sẽ đến Linh Sơn chất vấn vào đúng lúc lấy kinh công thành, nếu hắn không thể đưa ra một lời giải thích hợp lý thì ta sẽ đi tìm Phật Mẫu, hắn đừng mơ tưởng có thể một tay che trời ở Phật Giáo.”

Bạch Cẩm vội vàng khuyên nhủ: "Hiện tại Phật Tổ Đa Bảo mới là tổ tiên của vạn Phật, ngươi bỏ qua hắn mà đi tìm Phật Mẫu cũng chỉ làm Phật Mẫu không vui lòng.

Cũng được! Ngươi đã gọi ta một tiếng sư phụ thì ta không thể để ngươi bị kẻ khác bắt nạt như thế, chỉ là đắc tội Phật Tổ mà thôi!

Ta sẽ chịu tội này cùng ngươi, tựa như trước kia, trước kia ta ủng hộ ngươi tranh vị trí Phật Tổ, hiện tại ta cũng ủng hộ ngươi.”

Địa Tạng Vương kêu lên đầy cảm động: "Sư phụ, đệ tử sao có thể liên lụy đến ngươi?"

Bạch Cẩm vươn tay nắm lấy tay Địa Tạng, giọng nói vô cùng cảm động: "Địa Tạng, vi sư không sợ liên lụy, từ trước đến nay vi sư luôn là người trọng tình cảm mà.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát cảm động gật gật đầu, Bạch Tiểu Cẩm, kẻ có lương tâm nhất hồng hoang, hôm nay rốt cục hắn cũng biết những lời này có ý nghĩa gì, lúc nguy nan mới thấy chân tình mà.

Hai người cảm động lẫn nhau một phen mới bắt đầu bàn xem nên trả thù Đa Bảo như thế nào, hai người thương thảo ra đủ phương pháp nhưng lại lần lượt loại trừ, Như Lai đã cắm rễ ở Phật Giáo, rất khó lay động.

“Sư phụ, ta định thường xuyên mời Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo đến Âm Sơn của ta làm khách, mời bọn hắn ăn cơm uống rượu, sau đó âm thầm lôi kéo bọn hắn, đồng thời truyền bá lời đồn, hắt nước bẩn lên người Phật Tổ Như Lai, làm hỏng hình tượng của hắn, đợi thời cơ chín muồi rồi sẽ tìm kiếm lỗi sai của Như Lai rồi vạch trần hắn, đuổi Như Lai xuống khỏi Đài Sen, sư phụ thấy thế nào?"

Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Không được, không được, đám Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo không dễ lôi kéo, mà ngươi làm như vậy cũng dễ bị Đa Bảo phát hiện.”

Địa Tạng Vương bất đắc dĩ nói: "Đây đã là biện pháp cuối cùng ta có thể nghĩ ra.”

Bạch Cẩm đảo mắt, nhỏ giọng nói: "Địa Tạng, ta có một ý này, không biết ngươi có dám thử hay không.”

“Kính xin sư phụ dạy bảo!”

"Nếu Phật Giáo đã bất nhân thì đừng trách chúng ta bất nghĩa, vi sư có thể giúp ngươi hốt sạch tiền tài của Phật Giáo, không phải chuyến Tây Hành này có công đức sao? Chúng ta không cần thứ đó nữa, chúng ta cần nhiều hơn thế.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát vội vàng nói: "Xin sư phụ giúp ta.”

Bạch Cẩm vung tay lên, bên ngoài Điểu Sào lập tức có mây trắng lưu chuyển, sóng quang ẩn ẩn hiện hiện, triệt để phong cấm nơi này.

Không lâu sau, Địa Tạng Vương từ trong Điểu Sào bước nhanh ra, sắc mặt mang theo vẻ hưng phấn, hay lắm Như Lai, các ngươi tiếc nên không chia công đức cho ta mà? Bần tăng sẽ tự đi lấy, quả nhiên sư phụ có năng lực kinh thiên vĩ địa!

Sau khi Địa Tạng Vương trở lại Địa Phủ liền ngồi trên đài sen cao cao rồi nói: "Pháp Oán, Pháp Trầm, Pháp Sát, Pháp Vong.”

Bốn vị La Hán từ bên ngoài đi vào, đứng thành một hàng rồi chắp hai tay, cung kính nói: "Bái kiến Bồ Tát!"

"Các ngươi nghe theo pháp chỉ của ta, lấy gan rồng, máu phượng, đuôi hươu, môi vượn rồi chế thành mỹ thực, đợi ta mở tiệc chiêu đãi khách quý.”

Tứ đại La Hán đồng loạt đáp: "Tuân theo pháp chỉ!” liền đứng dậy đi ra ngoài.

Địa Tạng Vương Bồ Tát thấy tim mình giật giật, đau lòng quá đi mất! Nhưng tiếc con trẻ thì không bắt được sói, tiếc mỹ thực thì sao mời được Phật, hôm nay ta bất chấp hết.

Địa Tạng Vương trầm ngâm một chút, lại gọi: "Pháp Âm!"

Một nữ La Hán bước vào từ bên ngoài, chắp tay lại nói: "Bồ Tát!"

“Ngươi cầm pháp thiếp của ta đi tới Linh Sơn mời Nam Vô Tài Công Đức Phật đến Địa Phủ làm khách.”

Pháp Âm La Hán cung kính nói: "Vâng!” rồi đi ra ngoài.