Bạch Cẩm thần sắc khẽ động: "Nương nương, nếu Cao Thúy Lan thành tiên thì nên như thế nào?"
Nguyệt Lão nương nương nhìn về phía Bạch Cẩm nói: "Ngươi định giúp Thiên Bồng?"
Bạch Cẩm gật đầu.
Nguyệt Lão nương nương chỉ tay về phía trước, một đường chỉ màu đỏ hiện lên không trung, phần giữa như ẩn như hiện, như đứt như liền.
"Đây chính là sợi chỉ nhân duyên của Cao Thúy Lan và Thiên Bồng, giờ phút này đã sắp đứt lìa, nếu ngươi để Cho Cao Thúy Lan thành tiên thì sợi chỉ nhân duyên này sẽ ngưng tụ lại lần nữa, nhưng chuyện đó chưa biết là phúc hay họa cho Thiên Bồng.”
“Sợi chỉ nhân duyên đứt lìa có nghĩa là Thiên Bồng đã hiểu thấu tình kiếp sao?
"Hoàn toàn ngược lại, sợi chỉ nhân duyên đứt có nghĩa là Thiên Bồng lựa chọn trốn tránh, tình kiếp sẽ trở thành vách tường mà hắn khó có thể vượt qua, cũng sẽ trở thành điểm yếu về sau của hắn.
Bây giờ, ngươi định làm gì?"
Bạch Cẩm vuốt cằm trầm tư: "Chuyện này thì ta còn phải thương lượng cùng Huyền Đô, xem hắn tính sao với Thiên Bồng.”
Nguyệt Lão nương nương cười hỏi: "Nếu là ngươi thì sao? Ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?"
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực ngang nhiên: "Tự nhiên là dũng cảm tiến về phía trước, dũng cảm tiếp nhận khiêu chiến.”
"Nếu tình kiếp không chỉ có một người thì sao? Ngươi nên lựa chọn như thế nào?"
Bạch Cẩm sửng sốt một chút, đương nhiên nói: "Trẻ con mới lựa chọn, ta là người lớn, người lớn thì muốn hết.”
Sắc mặt Nguyệt Lão nương nương tối sầm lại, nàng vung ống tay áo lên quát: "Cút!"
"Á" Bạch Cẩm kêu thảm, xoay tròn phóng lên trời rồi biến mất trong tinh vực sâu thẳm.
"Đát Kỷ!"
Đát Kỷ từ trong thần điện bay tới, cung kính hành lễ với nàng: "Nương nương!"
Nguyệt Lão nương nương bình tĩnh nói: "Gia cố sợi chỉ nhân duyên giữa Thiên Bồng và Cao Thúy Lan, quan sát mọi thay đổi của nó cho ta.”
“Vâng!” Đát Kỷ cung kính đáp một tiếng.
"Rồi cắt đứt tất cả nhân duyên của Bạch Cẩm cho ta.”
Đát Kỷ ngẩng đầu mờ mịt nhìn Nguyệt lão, nàng không nén nổi tò mò mà hỏi: "Nương nương, tất cả đều cắt hết ạ? Đó chính là Câu Trần Đại Đế.”
“Cứ cắt hết cho ta!”
“Vâng!” Đát Kỷ cung kính đáp lời.
...
Trên một con đường rộng lớn, Bạch Long Mã chậm rãi kéo theo trên một chiếc xe ngựa hoa mỹ, Tôn Ngộ Không mặc áo choàng của hành giả ngồi trên xe làm người đánh xe, trong xe lót chăn ấm áp, Đường Tam Tạng đang ngồi co trong chăn may quần áo.
Bên cạnh có một cái bếp nhỏ đang đặt ấm trà, ấm trà lục bục sôi trào, phun ra hơi nóng.
Đường Tam Tạng nhìn thấy thế liền gọi với ra: "Ngộ Không, dừng lại đi!"
Tôn Ngộ Không kéo dây cương, xe ngựa ọp ẹp dừng lại.
Đường Tam Tạng đẩy cửa xe, đi ra rồi bị gió thổi cho rùng mình, bên ngoài thật lạnh!
Tôn Ngộ Không gãi tai gãi má hỏi: "Tiểu hòa thượng, ngươi làm sao thế?"
Đường Tam Tạng đưa tấm da hổ trong tay cho hắn, mỉm cười nói: "Ngộ Không, hôm nay lạnh thêm rồi, vi sư đích thân dùng da hổ để may cho ngươi một bộ quần áo, ngươi mặc vào thử xem có hợp hay không.”
Tôn Ngộ Không lập tức cảnh giác: "Tiểu hòa thượng, ngươi không hạ chú pháp gì cho lão Tôn ta nữa đấy chứ?"
Đường Tam Tạng tỏ ra đau lòng: "Ngộ Không, sao ngươi có thể nói thầy như vậy?"
Tôn Ngộ Không chỉ vào Niệm Châu trên cổ, cười hà hà: "Ngươi có tiền lệ rồi.”
Đường Tam Tạng ho khan một tiếng, thành khẩn nói: "Ngộ Không, đây là váy da hổ do vi sư vất vả may từng mũi kim cho ngươi, không phải Quan Thế Âm Bồ Tát ban cho, làm sao lại có chú pháp?"
Rồi lại hùng hồn nói tiếp: "Ngộ Không chỉ cần ngươi mặc vào mà thấy có chú pháp thì ngươi cứ niệm Kim Cô Chú để sư phụ chết đi.”
Tôn Ngộ Không nhìn Đường Tam Tạng chân thành như vậy liền đưa tay nhận lấy váy da hổ, nói: "Vậy lão Tôn sẽ tin ngươi một lần nữa.” Hắn giũ miếng da hổ, một thứ đồ đơn giản có thể nói là khá giống quần áo xuất hiện trước mặt.
Dưới sự chỉ đạo của Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không uốn éo mặc váy da hổ, một chiếc đai cũng bằng hổ vòng qua vai, một chiếc áo da hổ đơn sơ mặc trên người, trên đó còn có vết vá.
Đường Tam Tạng quan tâm hỏi: "Ngộ Không, thấy ấm chứ?"
Tôn Ngộ Không ấm áp từ tận đáy lòng, tuy rằng tiểu hòa thượng này bướng bỉnh một chút nhưng cũng đối xử tốt với lão Tôn, nay còn tự tay may áo da hổ tặng cho lão Tôn liền cười vui vẻ: "Ấm áp, ấm áp, không thì tiểu hòa thượng, ngươi lấy lại mà mặc đi! lão Tôn ta không sợ nóng lạnh.”
"Không cần, không cần, đây là thứ vi sư tự tay may cho ngươi, là thứ đại biểu cho tấm lòng của vi sư.
Hơn nữa vi sư còn có một chiếc áo da hổ nữa.”
Nói xong, Đường Tam Tạng lôi một cái bọc từ trong thùng xe ra, mở bọc ra để lộ những vằn hổ bên trong, rồi giới thiệu: "Lúc vi sư ra khỏi Song Xoa Lĩnh, Trấn Sơn Thái Bảo Lưu Bá Khâm đã tặng cho ta cái này.
Con hổ đó cũng do vi sư đánh chết, da hổ được Thái Bảo phu nhân làm thành một bộ y phục, miễn cưỡng cũng có thể tránh lạnh.”
Đường Tam Tạng mở hổ y ra, quay người mặc lên. Y phục da hổ dài đến gót chân, hoa văn da hổ trơn nhẵn, đầu hổ còn làm thành mũ trùm đầu, mặc lên người trông vô cùng uy phong.
Nụ cười trên mặt Tôn Ngộ Không cứng lại, nhìn bộ y phục da hổ đẹp đẽ sang trọng trên người Đường Tam Tạng, rồi lại nhìn chiếc váy da hổ nhăn nhúm trên người mình. Nếu như phải so sánh thì hiện tại Đường Tam Tạng chính là một yêu vương dũng mãnh, còn Tôn Ngộ Không chỉ là một tên tiểu lâu la, lão lừa trọc trả lại sự cảm động cho ta.
Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Đầu trọc, tại sao y phục da hổ của chúng ta lại khác nhau nhiều như vậy?”
Chương 916: Mau lại kiểm tra một chút
Đường Tam Tạng nghiêm mặt nói: "Ngộ Không, áo da của vi sư trông thì sang trọng hơn, nhưng sang trọng chỉ là vẻ bề ngoài, bản thân nó không hề có ý nghĩa.
Mặc dù áo da hổ của ngươi có thể trông hơi nhỏ, hơi rách và hơi chắp vá nhưng nó lại chứa đựng tình nghĩa sâu nặng của vi sư và ngươi, giá trị của nó là vô giá.”
"Đến đây đi tiểu hoà thượng, chúng ta đổi đi.”
Đường Tam Tạng lập tức xoay người bước vào trong xe ngựa, ho khan một tiếng vội vàng nói: "Ngộ Không, đến giờ lên đường rồi.”
Tôn Ngộ Không hừ lạnh hai tiếng, ngồi lên khung xe dùng roi đánh mạnh hô: "Giá!”
Bạch Long Mã trợn tròn mắt, chết tiệt, ngươi đánh ta làm gì? Sau đó chạy nhanh ra ngoài.
"Đường Tam Tạng, xin dừng bước!” Một tiếng hét đột nhiên truyền xuống từ trên trời.
Xe ngựa đột ngột dừng lại, Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn lên trời, Đường Tam Tạng cũng thò đầu ra khỏi xe ngựa tò mò nhìn lên trời, ai đang gọi ta vậy?
Một đám mây trắng từ từ đáp xuống, đứng trên đám mây trắng là hai vị tiên thần trẻ tuổi mặc đồng phục của ngân hàng, lần lượt là một nam và một nữ.
Tôn Ngộ Không vô thức co người lại, chủ nợ đến rồi.
Đám mây trắng đáp xuống trước xe ngựa, tan thành một lớp sương mù rồi tản đi, hai vị tiên thần thì chặn đường trước xe ngựa.
Đường Tam Tạng đẩy cửa xe ngựa bước ra, chắp tay cung kính hành lễ, cười nói: "Bần tăng Đường Tam Tạng diện kiến hai vị tiên thần. Không biết hai vị tiên thần chặn đường bần tăng là có chuyện gì?”
Nam tiên chắp tay hành lễ nói: "Tử Kỳ của ngân hàng Tam Giới diện kiến Thánh Tăng!”
Nữ thần cũng chắp tay hành lễ, lanh lảnh nói: "Ngọc Sa của ngân hàng Tam Giới diện kiến Thánh Tăng.”
Đường Tam Tạng khó hiểu hỏi: "Tại sao hai vị tiên gia lại chặn đường của bần tăng?”
Tử Kỳ cười nói: "Thánh Tăng, bọn ta là người phụ trách nghiệp vụ của ngân hàng. Thời gian ba tháng đã trôi qua, ngươi cần phải trả nợ.”
"Trả nợ?”
"Là tiền ngươi nợ ngân hàng, thời hạn đã đến, nhưng ngươi lại không trả nợ. Trụ sở bảo bọn ta tới hỏi, ngươi có gặp phải rắc rối gì không?”
Lúc này Đường Tam Tạng đột nhiên nhận ra, khoảng thời gian này mình đã tiêu xài quá thoải mái, nhưng số tiền hắn nợ thì thực sự vẫn chưa được trả xong. Hắn nhìn về phía Tôn Ngộ Không giống như đang cầu cứu, ngươi nói hàng yêu trừ ma sẽ kiếm được công đức, đâu hết rồi?
Tôn Ngộ Không ngửa đầu nhìn lên trời, trong miệng thì huýt sáo, đừng quản chuyện của lão Tôn ta, số tiền lão Tôn ta nợ đã được gán nợ bằng tiền lương của một vạn năm sau rồi.
Đường Tam Tạng nở nụ cười, thành khẩn nói: "Nhị vị tiên thần, chỗ ta thực sự có chút khó khăn. Các ngươi có thể thư thả mấy ngày được không?”
"Xin hỏi là khó khăn gì vậy? Ngân hàng chúng ta có thể giải quyết giúp.”
Đường Tam Tạng khó xử nói: "Bọn ta chưa gặp được yêu quái đại ác, nên hiện tại không có tiền.”
Tử Kỳ cười nói: "Thánh tăng thực biết nói đùa, nhìn ngươi ăn mặc không giống như người không có tiền, có tiền thì mau giao ra đi! Đừng làm khó bọn ta!”
Đường Tam Tạng cúi đầu nhìn chiếc áo da hổ sang trọng trên người, nhanh chóng cởi y phục xuống, một cơn gió lạnh thổi qua làm hắn lạnh hết cả người, hắn đưa nó ra nói: "Bộ y phục này, các ngươi thích thì cứ lấy.”
"Thánh tăng, ngươi đừng đùa nữa.”
"Bần tăng không đùa.”
Tử Kỳ và Ngọc Sa nhìn nhau, cả hai đều nhìn ra vẻ khó xử trong mắt đối phương.
Ngọc Sa nói: "Không biết ngươi có thể cho bọn ta kiểm tra một chút được không?”
Đường Tam Tạng gật đầu lia lịa nói: "Có thể, cứ kiểm tra thoải mái, nếu kiếm được tiền thì các ngươi có thể lấy hết.”
Ngọc Sa lấy một khối ngọc thạch ra, trong ngọc thạch có hoa văn giống như con mắt. Con mắt đó đột nhiên sáng lên, bắn ra một tấm màn sáng bao phủ Đường Tam Tạng. Trong ánh sáng, trên người Đường Tam Tạng hiện lên những chấm màu vàng, trên ngọc thạch cũng hiện lên con số sáu mươi.
Con mắt nhắm lại, Ngọc Sa cau mày nói: "Trên người hắn chỉ có sáu mươi Công Đức Kim Tiền, không đáng để nhắc tới.”
"Chuyện này...” Tử Kỳ có chút khó xử.
Tôn Ngộ Không ở bên cạnh không nhịn được thốt lên: "Sư phụ, ngươi không có công đức, không phải còn có bảo vật sao? Trước tiên cứ thế chấp bảo vật cho ngân hàng, sau đó chuộc lại là được.”
"Ngộ Không đừng ăn nói lung tung, vi sư làm gì có bảo vật?”
Tôn Ngộ Không lập tức trở mình đứng dậy, lấy từ trong xe ngựa ra một cái bọc, vừa mở bọc thì một ánh sáng lập tức chiếu xạ, chiếc áo sa bằng gấm xuất hiện ở trong đó.
Tôn Ngộ Không lấy áo cà sa ra trải rộng, hồng quang vờn quanh, hương thơm xông vào mũi, ánh vàng tản mát khắp nơi.
Tôn Ngộ Không khoe khoang nói: "Ha ha, các ngươi thấy bảo vật này thế nào?”
Trên pháp bảo có muôn vàn viên minh châu tinh xảo và hàng ngàn Phật bảo hiếm lạ. Râu rồng trên dưới được thêu sặc sỡ, đường viền bằng gấm trải dài khắp áo. Yêu ma quỷ quái sẽ bị tiêu diệt từ đây, người mặc sẽ tiễn yêu ma về hoàng tuyền. Áo được thiên tiên tự tay làm ra, không phải chân tăng sẽ không dám mặc.
Đôi mắt Ngọc Sa sáng lên, tán thưởng nói: "Bảo vật tốt!”
Tử Kỳ cũng nói: "Đây là linh bảo, đủ để trả lại tiền nợ. Không biết ngươi có muốn bán bảo vật này cho ngân hàng không?”
Đường Tam Tạng vội nói: "Ngộ Không, bảo vật này là Bồ Tát ban tặng, sao có thể dễ dàng bán cho người khác?”
"Haizzz, sư phụ, ngươi nói vậy là sai rồi. Vàng bạc, tài vụ đều là vật ngoài thân, sống không mang theo, chết cũng không mang theo, không cần phải xem trọng như vậy.
Cho dù có bán chiếc áo cà sa này, Bồ Tát biết được cũng sẽ chỉ cười khẽ, bảo là chuyện nhỏ mà thôi.
Tiểu tiên tử, mau lại kiểm tra một chút, bảo vật này đáng giá bao nhiêu?”
Tôn Ngộ Không vẫy tay với Ngọc Sa.
Chương 917: Yêu quái đừng ăn ta
Ngọc Sa dùng pháp khí Chung Đoan của mình kiểm tra áo cà sa, Chung Đoan bắn ra một tấm màn sáng bao phủ chiếc áo, một giọng nói phát ra từ đó: "Trùng ăn chuột gặm, vải áo đã sờn, chỉ là một chiếc áo cà sa rách nát, giá thu hồi là hai ngàn Công Đức Kim Tiền.”
Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía áo cà sa sáng chói, kinh ngạc nói: "Làm gì có trùng ăn chuột gặm?”
Tử Kỳ cười nói: "Trưởng lão, tuy rằng cách nói này có hơi cường điệu, nhưng áo cà sa của ngươi đã cũ rồi, đương nhiên sẽ bị giảm giá rất nhiều, không bằng như thế này đi!
Ta sẽ cho ngươi giá hữu nghị trong nội bộ, hai ngàn một trăm Công Đức Kim Tiền thế nào?”
"Bần tăng còn chưa mặc chiếc áo cà sa này, sao có thể cũ được? Hay là ngươi kiểm tra lại xem?”
Tử Kỳ cười nói: "Trưởng lão, theo ta thấy thì chiếc áo cà sa này từ khi làm ra đã qua tay ít nhất năm người. Tuy bên ngoài trông sáng đẹp như mới, nhưng bên trong lại nhiễm khí tức của ít nhất năm người.
Loại bảo vật qua tay nhiều người như vậy, bình thường sẽ không ai muốn nhận. Sau khi bọn ta mua về, còn phải mời luyện khí đại sư đến luyện chế lại, có thể nói là vô cùng phiền phức, tốn rất nhiều thời gian và tâm sức.”
Đường Tam Tạng vô thức gật đầu, hắn biết đồ cũ bán đi sẽ phải giảm giá, nhưng không ngờ chiếc áo cà sa này đã qua tay năm người, hắn hoàn toàn không nhìn ra! Hóa ra thứ Bồ Tát trao cho bần tăng cũng chỉ là đồ cũ mà Phật Giáo không dùng nữa.
Đường Tam Tạng quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không hỏi: "Ngộ Không, ngươi thấy thế nào?”
"Bán thì đương nhiên phải bán rồi, bán xong sẽ có tiền trả nợ, có khi còn thừa lại một chút, tiện cả đôi đường.” Tôn Ngộ Không ở bên cạnh không ngừng xúi giục.
Đường Tam Tạng nhỏ giọng hỏi: "Ngộ Không, nếu như không trả nợ thì thế nào?”
"Khà khà, kẻ không trả nợ lúc trước vẫn đang phải chịu cực hình của Thiên Ngục đấy!”
Đường Tam Tạng không nhịn được rùng mình, bị tống vào Thiên Ngục? Bần tăng còn phải đến Tây Thiên thỉnh kinh, sao có thể bị tống vào Thiên Ngục? Chắc chắn Bồ Tát sẽ tha thứ cho ta!
Hắn chắp tay cung kính hành lễ nói: "Làm phiền hai vị thượng tiên thu chiếc áo cà sa này về.”
Ngọc Sa mỉm cười bước tới lấy chiếc áo cà sa từ tay Tôn Ngộ Không.
"Ting, đã nhận hai ngàn một trăm Công Đức Kim Tiền.” Một giọng nói lanh lảnh vang lên từ trong y phục của Đường Tam Tạng.
Tử Kỳ ôm quyền hành lễ, cười nói: "Trưởng lão, ngươi có thể đến Tam Giới Thương Thành giải quyết chuyện trả nợ. Chúng ta sẽ không quấy rầy ngươi nữa, vậy cáo từ.”
Ngọc Sa cũng chắp tay hành lễ, nhẹ giọng nói: "Cáo từ!”
Hai người đạp mây trắng bay về phía Thiên Đình.
Đường Tam Tạng đứng trong gió lạnh thở dài một tiếng.
Tôn Ngộ Không cười nói: "Tiểu hoà thượng, ngươi có tiền, sao lại thở dài?”
"Áo cà sa của vi sư!”
"Đồ ngoài thân vẫn là đồ ngoài thân, không cần để ý! Mau vào xe, tiếp tục lên đường thôi.”
Đường Tam Tạng leo lên xe ngựa, chui vào trong chăn, vẫn là trong này ấm hơn. Vậy mà Bồ tát còn muốn ta cưỡi ngựa, làm vậy chẳng phải là muốn cái mạng già này của bần tăng sao? Cách một trăm tám mươi ngàn dặm, trên đời này không ai có thể cưỡi ngựa đến Linh Sơn.
Đường Tam Tạng mở Tam Giới Thương Thành của mình ra, đi vào hậu đài nhấp vào trả nợ.
"Ting, ngươi đã trả một ngàn Công Đức Kim Tiền, ba Huyền Hoàng Kim Tiền và năm trăm Tử Kim Tiền.
Ngân hàng Tam Giới nhắc nhở ngươi, có vay có trả thì vay lại sẽ không khó. Chúc ngươi có cuộc sống vui vẻ, lên đường thuận lợi.”
Đường Tam Tạng nhìn số dư trên điện thoại của mình, vẫn còn hơn một ngàn Công Đức Kim Tiền. Cũng nhờ chuyện vay tiền lần này, hắn thầm hạ quyết tâm nhất định phải kiếm tiền.
Đường Tam Tạng lớn tiếng gọi: "Ngộ Không, tất cả yêu ma hại người mà ngươi nói tới từ đâu vậy? Khi nào thì chúng ta mới gặp được?”
"Tiểu hoà thượng, ngươi đừng vội! Khi nào nên gặp thì tự nhiên sẽ gặp. Sao chúng ta không làm bảng hiệu hàng yêu diệt ma nhỉ?”
Đường Tam Tạng nghi ngờ hỏi: "Để làm gì?”
"Lúc trước lão Tôn ta đi chu du tứ phương, đã từng gặp một vài thuật sĩ du hành, bọn hắn đều mang theo một tấm bảng, có bói toán, có phong thủy, có cả xem tình duyên nữa.
Lão Tôn thiết nghĩ hoà thượng du hành và thuật sĩ du hành cũng tương tự nhau.”
"Được, vậy thì cứ làm như lời Ngộ Không ngươi nói.”
Tay Tôn Ngộ Không ghé đến gần tai, Kim Cô Bổng trong tay đột nhiên hoá dài, hắn thổi một hơi vào Kim Cô Bổng nói: "Biến!”
Kim Côn Bổng lập tức xoay tròn bay ra, hóa thành một cây cờ dài ở trong không trung, cắm trên đầu xe ngựa, trên cây cờ dài có viết: Hàng yêu trừ ma thần tiên pháp, siêu độ oan hồn Phật Giáo pháp. Cờ đón gió tung bay.
Bạch Long Mã đi trên con đường gồ ghề, không bao lâu sau đã nhìn thấy trước mặt có một bóng người cầm mộc trượng đang đi chậm rãi.
Người đi đường vô tình nhìn thấy xe ngựa, hai mắt lập tức sáng lên, vẫy tay kích động hét: "Pháp sư, pháp sư!”
"Ya!” Xe ngựa dừng lại.
Tôn Ngộ Không mặc áo ngoài cọc tay làm bằng da hổ, cười quái dị nói: "Này, sao ngươi lại cản đường lão Tôn ta?”
Thanh niên kinh hãi thốt lên: "Yêu quái, yêu quái!” Hắn lập tức lùi về phía sau, dưới chân ‘soạt’ một tiếng liền ngã xuống đất, luống cuống tay chân lùi về phía sau.
"Yêu quái, yêu quái đừng ăn ta! Ta đã ba mươi ngày không tắm.”
"Lão Tôn ta là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, không phải yêu quái!”
"Ngộ Không, ngươi đừng dọa hắn.”
Đường Tam Tạng đi xuống từ trên xe, hắn mặc đại y da hổ uy phong lẫm liệt giống hệt như một tướng cướp.
Thanh niên trên mặt đất trợn tròn mắt, sợ hãi ngất đi.
Chương 918: Có phải ta phát tài rồi không
Đường Tam Tạng lập tức ngây người, sau đó mới hoàn hồn lại trách móc nói: "Ngộ Không, ngươi xem ngươi dọa hắn ngất đi rồi kìa.”
"Này, tiểu hoàng thượng, lão Tôn ta lại thấy là ngươi doạ hắn ngất thì có.”
"Nói bậy, vi sư từ trên xuống dưới toát ra khí chất từ bi hoà ái. Mau đỡ hắn lên xe, cẩn thận nằm đất bị lạnh.”
Tôn Ngộ Không nhảy xuống xe ngựa, một tay đỡ lấy người thanh niên nằm trên mặt đất, nhấc bổng hắn lên, đưa vào trong xe ngựa.
Một lúc sau, người thanh niên yếu ớt tỉnh dậy, ngẩng đầu nhìn thấy hai tên mặc áo da hổ, trong lòng lập tức run lên, quay người quỳ xuống dập đầu, hoảng sợ nói: "Tha mạng, đại vương tha mạng! Tiểu nhân trên có người già dưới có trẻ nhỏ, xin đại vương tha cho một mạng.” Đường Tam Tạng vội vàng tiến lên giải thích: "Thí chủ đừng hoảng sợ, bọn ta không phải người xấu!”
Tôn Ngộ Không ngồi xổm bên cạnh nói: "Đúng vậy, đúng vậy, bọn ta không phải người xấu.”
Thanh niên trợn trắng hai mắt, lại có cảm giác muốn ngất đi.
Sau một hồi phí sức giải thích, cuối cùng người thanh niên cũng đã chấp nhận rằng hai người không phải là quái vật, cũng không phải là cường đạo trộm nhà cướp của, mà là hai vị pháp sư.
"Này, vừa rồi ngươi cản đường lão Tôn ta là có chuyện gì?”
Thanh niên cúi đầu thở dài nói: "Tiểu nhân tên là Cao Tài, là người hầu của Cao viên ngoại của Cao Lão Trang. Chỉ vì yêu quái nhìn trúng dung mạo của nữ nhi viên ngoại nhà ta nên đã chiếm đoạt nàng, làm nữ tế trong Cao viên ngoại nhà ta được tròn ba năm.
Thái công nhà ta không hài lòng, nói rằng nữ nhi dụ dỗ yêu tinh không phải là kế lâu dài. Một là sẽ phá hoại gia môn, hai là các thân gia sẽ không qua lại nữa, nên muốn đuổi yêu tinh đi.
Yêu tinh kia sẵn sàng rời đi, nhưng nữ nhi phải bị nhốt trong hậu trạch của hắn, trong vòng nửa năm không được thả ra để gặp người nhà.
Thái công đưa ta hai đồng bạc bảo ta đi mời pháp sư đến bắt tên yêu quái kia.
Ta lập tức lên đường, liên tục mời ba bốn người, tất cả đều là hòa thượng vô dụng, đạo sĩ ăn hại, không thể hàng phục được tên yêu tinh đó.
Thái công mắng ta một trận, nói ta vô tích sự, sau đó lại cho ta thêm năm đồng bạc nữa, bảo ta mời pháp sư giỏi đến đây.
Vừa rồi ta đang đi trên đường, nhìn thấy ở đây có hào quang phát ra, lập tức quay đầu đi tới. Nhìn thấy trên xe ngựa treo cờ dài, thiết nghĩ đã gặp được một vị pháp sư có pháp lực cao thâm nên mới dám xông lên trước chặn đường.”
Tôn Ngộ Không cười ha hả nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi thấy lão Tôn ta đây nói quá chuẩn đúng không! Chiêu này chỉ vừa đánh ra thế mà đã có khách tới cửa rồi không phải sao?"
Đường Tam Tạng cũng nở nụ cười trên mặt, yêu quái đều là tiền đó! Dịu dàng hỏi: "Không biết là yêu quái kia đã làm chuyện ác gì? Tên đó có từng ăn thịt uống máu người hay là hại đến tính mạng con người không?"
Cao Tài lắc đầu nói: "Không có mấy chuyện đó đâu, sau khi con yêu quái này đến, Cao Gia Trang chúng ta hàng năm mưa thuận gió hòa, hổ báo ở trong rừng cũng chưa từng xuống núi, vậy nên đã phồn thịnh hơn trước kia tận mấy lần."
Đường Tam Tạng ghé tới bên cạnh Tôn Ngộ Không thì thầm: "Ngộ Không, yêu quái này có tội ác tày trời không? Có giá trị công đức bao nhiêu?"
Tôn Ngộ Không do dự một hồi, trả lời: "Chuyện này lão Tôn ta đây cũng chưa có kinh nghiệm."
"Theo như bần tăng thấy, cưỡng đoạt dân nữ đương nhiên là tội ác tày trời, còn là tội cao ngất trời, Ngộ Không, ngươi nói có đúng không?"
Cai Tài mong chờ hỏi: "Hai vị pháp sư này, hai người có thể bắt tên yêu quái kia được không?"
Tôn Ngộ Không vỗ ngực nói: "Cứ tin vào lão Tôn ta đây."
"Ngộ Không, bây giờ xuất phát đến Cao Gia Trang đi!"
"Tiểu tử đi trước, dẫn đường!"
Cao Tài mừng rỡ kêu lên: "Được thôi!" Rồi hắn vội vàng đứng dậy chạy ra bên ngoài.
...
Bên kia, ở trong Thiên Đình, Cô Lương nhảy vào Điểu Sào, tâm đắc khoe khoang nói lớn: "Sư huynh, ta vừa lấy được một bảo vật."
Bạch Cẩm nằm trên võng buộc dưới bóng cây, lười biếng hỏi: "Bảo vật gì?"
Cô Lương chạy đến bên cạnh Bạch Cẩm, ngồi xuống chiếc ghế gần đó, bưng đĩa trái cây trên bàn đặt trên đùi, cười nói: "Cẩm Lan Cà Sa của Đường Tam Tạng, hắn nợ tiền không trả cho nên bán Cẩm Lan Cà Sa có hai ngàn một trăm Công Đức Kim Tiền cho ta."
Đột nhiên Bạch Cẩm mở mắt ra, ngạc nhiên hỏi: "Hai ngàn một trăm Công Đức Kim Tiền? Ngươi keo cũng vừa vừa phải phải chứ?"
Cô Lương cầm một quả trái cây cho vào miệng mình, vừa nhai vừa bĩu môi lẩm bẩm: "Chẳng phải đây là do sư huynh nói sao? Nếu thấy khách hàng không biết mặt hàng đó có giá trị ra sao thì có thể ép giá cho thích hợp."
"Nhưng đây là Bát Bảo Cà Sa do Đa Bảo Như Lai Phật Tổ thu kỳ trân dị bảo ở Linh Sơn luyện ra đấy, chiếc áo này là một trong các Linh Bảo hiếm thấy có công dụng hộ thân, tuy chỉ là hộ thân nhưng uy lực của nó cũng không yếu hơn Tiên Thiên.
Áo Cà Sa kia được rất nhiều kỳ trân dị bảo bao quanh bên ngoài, trên đó có Như Ý Châu, Tị Phong Châu và các loại trân châu, mã não, san hô, Dạ Minh Châu, còn có xá lợi tử của các bậc Thánh hiền ở Phật môn, chỉ cần một viên Tị Phong Châu đã hơn hai ngàn Công Đức Kim Tiền rồi, mà cả Linh Sơn này chỉ có mỗi mình Linh Long Bồ Tát là có duy nhất một viên."
Ánh mắt Cô Lương sáng lên, đương nhiên càng quý thì càng tốt! Nàng mừng rỡ nói: "Sư huynh, có phải ta phát tài rồi không?"
Chương 919: Tạm thời bỏ qua chuyện này
Bạch Cẩm liếc mắt nhìn Cô Lương, nói: "Pháp bảo này quá quý, ngươi giữ trong tay mãi sẽ không được, như thế này đi! Sư huynh ta đây vất vả một chút, trả một vạn Công Đức Kim Tiền lấy nó để tránh sau này ngươi lại bị các đại thần Phật Giáo đến làm phiền."
Vẻ mặt của Cô Lương tươi cười, kéo cánh tay của Bạch Cẩm làm nũng: "Sư huynh, nếu đó là pháp bảo quý giá như thế, ngài ra thêm một chút tiền công nữa đi... Người ta cũng nghèo lắm mà..."
Bạch Cẩm không nhịn được bèn rùng mình một trận, lập tức rút cánh tay khỏi tay Cô Lương nói: "Hai vạn, không thể nhiều hơn nữa."
Cô Lương mừng rõ kêu: "Đa tạ sư huynh!" Nàng duỗi tay ra, áo Cà Sa rực rỡ chói lóa xuất hiện trên tay, trong lòng còn âm thầm đắc ý, đúng là A Tu dạy không sai chút nào, nữ hài tử phải biết làm nũng, nữ hài tử mà thích làm nũng thì vận khí không bao giờ xấu.
Bạch Cảm nhận lấy áo Cà Sa rồi nói: "Ngươi đi về trước đi... Ta còn có việc phải làm."
Cô Lương cười hì hì nói: "Sư huynh, ngày sau chúng ta gặp lại nha!" Nàng bưng một cái mâm hoa quả vội vàng rời đi, nhưng chạy chưa được hai bước thì chợt dừng chân, xoay người lại gọi lớn: "Sư huynh, đừng có quên chuyển tiền cho ta đấy!"
"Biết rồi!"
Cô Lương cảm thấy hài lòng rồi mới rời đi.
Bạch Cẩm thoáng rùng mình, thầm nói: "Học dáng vẻ kệch cỡm của ai không biết, đúng là đáng sợ, lực sát thương quá mạnh."
Hắn vung tay lên, cà sa sột soạt bay ra, mở rộng lơ lửng giữa không trung, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Từ khi Đa Bảo sư huynh tới Phật Giáo, càng ngày càng thích mấy thiết kế sáng bóng này! Đúng là chọc mù mắt ta mà."
Hai mắt Bạch Cẩm hiện lên Kim Tiền, đại đạo thần thông tiền nhãn có thể nhìn thấu thực hư, phá giả thành thật, truy bản tố nguyên.
Phía trên cà sa hiển lộ từng đạo cấm chế, mỗi đạo cấm chế đều do Phạn văn tạo thành, tràn đầy huyền diệu. Có khoảng tám mươi mốt tầng cấm chế, có thể nói là thượng phẩm khó có được trong số các Hậu Thiên Linh Bảo.
Bạch Cầm sờ sờ cằm nói: "Ta không biết cấm chế này của Phật Giáo!"
Trong đầu Bạch Cẩm lập tức xuất hiện hàng loạt cách loại bỏ cấm chế.
Cách thứ nhất là đi tìm Đại sư bá.
Cách thứ hai là đi tìm Nhị sư bá.
Cách thứ ba là đi tìm sư phụ.
Cách thứ tư là đi tìm Nữ Oa nương nương.
Cách thứ năm là đi tìm Bình Tâm nương nương.
Không có quá nhiều cách loại bỏ cấm chế, nhưng Bạch Cẩm ta là loại người gặp chuyện gì cũng chỉ biết ôm đùi người khác, không biết cố gắng hay sao? Sư phụ nói rất đúng, phải tự mình đổ mồ hôi, tự mình ăn cơm, tự mình tu luyện cho chính mình. Dựa vào trời, dựa vào đất, dựa vào huynh đệ không được xem là hảo hán!
Bốp! Bạch Cẩm búng tay một cái, Công Đức Khánh Vân hoa lệ xuất hiện trên đỉnh đầu. Công Đức Khánh Vân này dày nặng hơn trước, mỗi ngày đều tạo ra một viên đá công đức. Mà núi công đức lại có thêm một tia hào quang, toàn bộ đều nhờ Thương Thành kiếm được từ tam giới.
"Cho mời Thiên đạo, hiến tế!"
Một viên đá công đức dâng lên, hóa thành một tế đàn nhỏ, tế đàn cháy hừng hực, một tia khí tức Thiên đạo uy nghiêm hùng vĩ buông xuống.
Ầm ầm! Cấm chế trên Cẩm Lan Cà Sa lần lượt vỡ tan, hô hấp của tám mươi mốt đạo cấm chế dần biến mất mà không hề giữ lấy một hơi thở.
Bạch Cầm gập ngón tay vào, mặt mỉm cười, hiệu suất làm việc của Thiên đạo không tệ, có thưởng!
Một khối đá công đức lớn bay ra, hóa thành tế đàn hiến tế giữa không trung, sau đó thanh âm thanh thúy dần biến mất trong đạo vận của Thiên đạo.
Sau khi phá vỡ cấm chế, Cẩm Lan Cà Sa hoàn toàn bộc lộ uy năng, toàn bộ Điểu Sào lập tức trở thành Phật Quốc.
Từng đóa Kim Liên hình thành từ hư không, đong đưa tỏa sáng.
"Grao…" Trong tiếng long gầm, từng đạo hư ảnh Kim Long bay lên.
"Céc…" Đại bàng giương cánh bay lượn dưới chân trời, trên đầu đội một vầng hào quang.
Bảy hư ảnh Phật Đà hiện lên bên cạnh Cẩm Lan Cà Sa, ngồi xếp bằng trên Kim Liên cung kính thờ phụng, kinh vân trôi nổi giữa không trung, từng viên Minh Châu sáng lấp lánh.
Dường như Cẩm Lan Cà Sa đã hóa thành chúa tể của một phương thế giới, Phật quang lập lòe, chúng Phật đều tôn sùng.
Bạch Cẩm uể oải nói: "Cho dù là chủ nhân của ngươi cũng không dám càn rỡ ở đây như thế!"
Vù! Phía trên Cẩm Lan Cà Sa xuất hiện từng chữ ‘Vạn’, trấn áp Bạch Cẩm.
Hai chữ 'Điểu Sào' bên ngoài cung điện sáng lên. Rầm rầm rầm! Đại bàng gãy cánh, Kim Long rơi xuống, Liên Hoa nát bấy, hư ảnh thất Phật cũng nổ tung.
Thế giới Phật Quốc thần thánh biến mất, Điểu Sào trở lại như cũ, Cẩm Lan Cà Sa giống như một mảnh vải rách nằm rạp trên mặt đất, chợt phập phồng theo một cơn gió thổi qua.
Như Lai Phật Tổ đột nhiên nói: "A Y Nạp Phạt, trở về.”
Một đóa Kim Liên bất ngờ xuất hiện trong đại điện, Kim Liên chậm rãi mở rộng, A Y Nạp Phạt đã rời đi lúc này đang đứng ở trong Kim Liên.
A Y Nạp Phạt vội vàng rời khỏi Kim Liên, chắp hai tay cung kính nói: "Đệ tử đã tới, không biết người có gì phân phó?”
Như Lai Phật Tổ hỏi: "Ngươi đã truyền lệnh của ta xuống chưa?”
"Khởi bẩm Phật Tổ, đệ tử vẫn chưa đến Tịch Diệt Thiên.” A Y Nạp Phạt cung kính đứng phía dưới.
Giọng nói to lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Trời cao có đức hiếu sinh, mặc dù Câu Trần Đại Đế ở phương Đông là người sai trước, nhưng vì thiên hạ chúng sinh, ta sẽ không khinh khởi binh qua, tạm thời bỏ qua chuyện này, không truyền pháp chỉ nữa.”
A Y Nạp Phạt vui mừng nói: "Đức Phật từ bi!”