Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 206



Không lâu sau, trong điện của Địa Phủ Địa Tạng Vương bày yến hội, trên bàn bày đủ loại rượu thơm thức ăn ngon, Địa Tạng Vương Bồ Tát và Nam Vô Tài Công Đức Phật đã ngồi vào bàn.

Nam Vô Tài Công Đức Phật nhìn thức ăn ngon trên bàn chỉ biết thầm cảm thán, đã sớm nghe nói Địa Tạng Vương tọa trấn Địa Phủ, độ hóa quỷ hồn vô lượng, thu được vô số công đức, hôm nay được chứng kiến tận mắt mới biết không ngoa chút nào, một bữa tiệc liền phong phú như thế, thật sự là làm Phật sung sướng.

Nam Vô Tài Công Đức Phật lại nghĩ đến khoản vay nặng lãi của bản thân với Di Lặc Phật và Dược Sư Phật, giờ nhìn thấy một vị Bồ Tát có tiền liền trở nên nhút nhát, cung kính nói: "Đa tạ Bồ Tát khoản đãi, không biết Bồ Tát cho vơi ta đến là có chuyện gì muốn dặn dò?"

Địa Tạng Vương cười ha ha: "Ta cũng không dám dặn dò gì ngươi, hiện tại ngươi là Phật, ta chỉ là một Bồ Tát thôi.

Trước kia ngươi từng ngồi dưới nghe giảng, hiện giờ ngươi lại dẫn đầu thành Phật, thật sự là thế sự khó lường!”

Nam Vô Tài Công Đức Phật nghe xong cũng bối rối, Địa Tạng Vương Bồ Tát tìm ta để gây chuyện hả? Đừng thấy mình là Phật, hắn là Bồ Tát, nhưng xét về cả hai mặt là Phật pháp và tu vi thì hắn đều kém xa Tàng Vương, khoảng cách giữa bọn hắn giống như khoảng cách giữa trời và đất, khó thể vượt qua, nếu Địa Tạng Vương cố ý làm khó thì hôm nay nhất định là hắn khó đi ra khỏi Địa Phủ.

Nam Vô Tài Công Đức Phật vội vàng giải thích: "Khi xưa cũng không phải là ta muốn phản bội Bồ Tát, chỉ là đại đạo ở phía trước, ta phải đi về phía trước.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát cười ha ha: "Không cần giải thích, ta hiểu!

Khi đó chuyện của Như Lai đã thành, ta cũng không thể làm khác, cho dù ngươi không đi đầu nhập Như Lai, ta cũng sẽ cho ngươi đi, giữa ngươi và ta dù sao cũng có một ít tình nghĩa truyền đạo, ta làm sao có thể cản ngươi đi tới đại đạo?

Nam Vô Tài Công Đức Phật cảm động kêu lên: "Đa tạ Bồ Tát!"

Địa Tạng Vương Bồ Tát đưa tay ý mời, cười nói: "Nào, xin mời dùng.”

“Đa tạ Bồ Tát!” Nam Vô Tài Công Đức Phật cầm lấy đũa rồi vươn dài tay ra phía trước gắp đồ.

Địa Tạng Vương Bồ Tát đột nhiên cảm thán: "Nam Vô Tài Công Đức Phật, đáng lẽ bữa cơm này chúng ta phải ăn cùng nhau từ lâu rồi, chỉ là trước kia ta không nhìn thấu mà thôi, hiện tại ta có con đường mới, hết thảy cũng nên buông xuống.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật khựng tay giữa không trung, mỉm cười buông đũa ngọc xuống rồi nói: "Bồ Tát có thể nghĩ thoáng như vậy là chuyện tốt, ngày sau chúng ta cũng có thể đi lại nhiều hơn.

Không giấu Bồ Tát, tuy rằng ta đã thành Phật trăm triệu năm, nhưng kỉ niệm sâu sắc nhất trong trí nhớ vẫn là thời gian ngồi xuống nghe Bồ Tát kiến kinh.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát cười ha ha: "Ta nhớ rõ, khi đó ngươi thích nhất là đặt câu hỏi.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật cung kính nói: "Bồ Tát giảng pháp luôn có thể làm cho đệ tử có cảm ngộ.”

Địa Tạng Vương đưa tay mời, lại thúc giục lần nữa: "Mau ăn đi! Cứ để đó mãi lại nguội mất.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật mỉm cười rồi gật đầu, hắn cầm lấy đũa ngọc trên bàn, đưa tay gắp đồ ăn phía trước.

Địa Tạng Vương Bồ Tát lại đột nhiên lại cảm thán lần nữa: "Từ sau khi các ngươi rời đi, ta cũng thấy cô đơn hơn nhiều, ở Linh Sơn có ai bắt nạt ngươi hay không?"

Nam Vô Tài Công Đức Phật nhìn môi vượn ở phía trước, lại nhìn Địa Tạng Vương Bồ Tát đang đặt câu hỏi đầy quan tâm, một lần nữa hắn buông đũa ngọc trên tay xuống, mỉm cười nói: "Đa tạ Bồ Tát quan tâm, đệ tử ở Linh Sơn rất tốt, mỗi ngày kết giao ba năm vị hảo hữu, giảng kinh thuyết pháp, rất là nhàn nhã.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát vui mừng nói: "Như vậy thì tốt! Như vậy thì tốt, ta cũng có thể yên tâm.”

Rồi lại vươn tay mời: "Ăn nhanh, xin cứ dùng bữa!"

Nam Vô Tài Công Đức Phật lại cầm lấy đũa ngọc trên bàn, vội vã gắp đồ.

Địa Tạng Vương Bồ Tát đột nhiên nói: "Nghe nói ngươi vay nặng lãi rất nhiều?"

"Khụ khụ!" Nam Vô Tài Công Đức Phật sặc, vội ho khan hai tiếng, tay hắn dừng lại giữa không trung, nhìn Địa Tạng Vương Bồ Tát vẫn tha thiết quan tâm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đem buông đũa ngọc, hắn rặn ra một nụ cười: "Chỉ là một ít tiền nhỏ mà thôi, không đáng nhắc đến, ta có chừng mực, xoay vòng cũng vẫn ổn, đa tạ Bồ Tát quan tâm.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát cười nói: "Như vậy là tốt rồi, nếu có việc cứ dũng cảm mà nói với ta, trước kia không dám nói, sau này ta sẽ giúp ngươi.”

Hắn lại vươn tay ý mời, cười ha hả nói: "Ăn thức ăn, ăn thức ăn đi!"

Nam Vô Tài Công Đức Phật cười gượng nói: "Hay là nói xong lại ăn đi! Không vội vàng chút thời gian ấy.”

Hai mắt hắn lóe lên, tò mò hỏi: "Bồ Tát, chẳng lẽ ngài muốn thành Phật sao?"

Địa Tạng Vương Bồ Tát lắc đầu, ra vẻ cao thâm nói: "Không thể nói, không thể nói! Ngươi chỉ cần biết, từ nay về sau ta sẽ che chở cho ngươi, ta có khả năng này.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật thầm kết luận, có việc, nhất định là có việc tốt, hơn nữa còn là một chuyện tốt, hắn lập tức chuyển giọng than đời: "Bồ Tát, thật ra ta sống cũng không dễ dàng gì!

Phật Tổ có thân tín của mình, bọn hắn đều khinh thường những Phật Đà Bồ Tát gia nhập sau như chúng ta, không ai coi trọng ta cả, cũng chỉ có Bồ Tát còn nhớ đến đệ tử.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát lạnh mặt, hắn vỗ bàn một cái thật lớn, giận dữ quát to: "Tên Phật Tổ Như Lai đó, chờ ta thành công sẽ cho hắn đẹp mặt.”

Chương 911: Ta sẽ tiến cử ngươi với Đông Thổ Phật Tổ

Nam Vô Tài Công Đức Phật càng thêm tò mò, chuyện mà Địa Tạng Vương nói rốt cuộc là chuyện gì? Lại dám nói Phật Tổ như thế? Biết được nửa câu chuyện khiến hắn cảm thấy như có hàng trăm cái móng vuốt cào vào tim hắn, hắn lập tức ra vẻ đáng thương: "Bồ Tát, nể tình cảm ngày xưa, nếu có chuyện tốt xin hãy giúp ta một phen, lần này đệ tử đảm bảo mình sẽ đi theo phía sau Bồ Tát, phất cờ cổ vũ, xung phong đầu trận cho Bồ Tát ngài.”

"Cái này..." Địa Tạng Vương Bồ Tát có vẻ chần chờ.

Nam Vô Tài Công Đức Phật lập tức đứng dậy, chắp hai tay trịnh trọng vái lạy rồi nói: "Xin sư phụ giúp ta!"

Địa Tạng Vương cảm thán: "Quả thật là ta có một cơ duyên, chỉ là chuyện này trước đó ta cũng đã thương lượng hết các chi tiết với Ngân hàng rồi, còn định hoàn thành với sự trợ giúp của Ngân hàng.

Nhưng giờ thấy ngươi khổ sở cầu xin như thế, ta cũng có thể tính thêm ngươi một phần, ngươi ngồi xuống trước, ta sẽ nói rõ cho ngươi.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật ngồi trở lại chỗ.

Địa Tạng Vương Bồ Tát đứng dậy, trong tay kết ấn, trịnh trọng mở ra trận pháp, cả tòa Địa Tạng Vương điện đều bị trận pháp bao phủ.

Nam Vô Tài Công Đức Phật hoảng hồn, Địa Tạng Vương còn phải mở ra đại trận bảo vệ điện, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cho Địa Tạng Vương Bồ Tát thận trọng như thế, trong lòng lại sôi lên sùng sục, chẳng lẽ thật sự là cơ duyên của ta?

Lời nói với Địa Tạng Vương vừa rồi cũng không tính là giả dối, Phật Giáo được xưng là tông môn của vạn Phật, tính ra cũng phải có mấy mươi ngàn vị Phật Đà, Nam Vô Tài Công Đức Phật chỉ là một vị không nổi bật trong đó, ngày thường sống cũng không quá tốt, cũng chính là có thể uy phong chốc lát khi ở chốn phàm nhân quốc độ như Tây Ngưu Hạ Châu thôi.

Địa Tạng Vương Bồ Tát ra vẻ bí ẩn: "Ngươi có biết chuyện đi Tây Thiên lấy kinh không?"

Nam Vô Tài Công Đức Phật gật đầu: "Đương nhiên là biết, Đông Thổ Đại Đường ngưỡng mộ Phật Pháp Tây Hành, xin lấy chân kinh.”

Hắn lại cười đắc ý: "Đây cũng là chuyện Đông Phương cầu xin chúng ta truyền bá kinh Phật sang phía đông, từ đó có thể thấy Phật Giáo ta vượt xa Huyền Môn.”

Địa Tạng Vương lắc đầu, thần bí nói: "Ngươi chỉ biết bề ngoài, kỳ thật chuyện Tây Hành lấy kinh chính là lượng kiếp mới.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật đột nhiên mở to hai mắt, khiếp sợ kêu lên: "Cái gì?"

Nhắc tới lượng kiếp là hắn lại vô thức nghĩ đến trận chiến phong thần ngày xưa, đánh đến độ tiên thần khát máu, hồng hoang nghiền nát. Nay lượng kiếp lại tới, Nam Vô Tài Công Đức Phật chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, trong lòng cũng lạnh.

Địa Tạng Vương Bồ Tát tiếp tục thần bí: "Kẻ hứng lượng kiếp lần này chính là Phật Giáo, chư vị thánh nhân muốn hóa giải lượng kiếp mới thiết kế ra chuyện Tây Hành lấy kinh này, nói như vậy ngươi có hiểu được không?"

Trong đầu Nam Vô Tài Công Đức Phật dần thành hình, hắn thì thào: "Thảo nào, thảo nào biết bao tọa kỵ của Phật Đà Bồ Tát đều nhao nhao hạ giới làm yêu, chiếm núi làm vua.

Bồ Tát, bọn hắn cũng là vì lượng kiếp?"

"Ngươi rất thông minh, sự thật chính là như thế, Tây Hành lấy kinh có chín chín tám mươi mốt nạn, sau khi lượng kiếp sẽ có công đức, bọn hắn vừa đi hóa giải lượng kiếp, cũng là vì kiếm được công đức.”

Sắc mặt Nam Vô Tài Công Đức Phật trầm xuống, không nói đến việc hắn không kiếm được công đức, thế nhưng càng đáng buồn hơn là không một ai đề cập với hắn một lời, Phật Giáo là coi ta là người ngoài sao?

Địa Tạng Vương Bồ Tát mỉm cười nói: "Thật ra ta cũng nên có một phần công đức, nhưng đã bị ta từ chối rồi, ngươi có biết vì sao ta không ra lệnh tọa kỵ xuống hạ giới chiếm núi làm vua không?"

"Đệ tử không biết! Xin Bồ Tát nói rõ.”

Địa Tạng Vương thì thầm với vẻ bí ẩn: "Bởi vì ta có một việc quan trọng hơn cần làm."

Sau khi lượng kiếp qua đi, Phật Giáo chia làm Phật Giáo Tây Thiên và Phật Giáo Đông Thổ, Phật Tổ của Phật Giáo Tây Thiên là Phật Tổ Như Lai, còn Phật Tổ của Phật Giáo Đông Thổ chính là Đường Tam Tạng đang đi lấy kinh.

Bây giờ ta đang được lệnh xây dựng Đông Thổ Linh Sơn.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật khiếp sợ kêu lên: "Cái gì? Phật Giáo sắp phân liệt?"

Địa Tạng Vương Bồ Tát mỉm cười gật đầu: "Cũng không tính là phân liệt mà chỉ xem như là chia nhánh thôi, Phật pháp được truyền sang phía đông nhất định sẽ tiến hóa thành Đông Thổ Phật Pháp, tất nhiên nó cũng không thể giống phật pháp phương Tây, không thể thống nhất quản lý.

Ngươi không nghĩ như vậy rất tốt sao? Chúng ta ở Linh Sơn ở Tây Thiên thì bao giờ mới có ngày khá lên được? Ngược lại ta đến Đông Thổ thành lập Linh Sơn, vô lượng công đức hàng lâm, cơ hội của chúng ta cũng sẽ tới.”

Vô lượng công đức? Nam Vô Tài Công Đức Phật sáng mắt, chờ mong hỏi: "Bồ Tát, rốt cuộc có bao nhiêu công đức?"

Địa Tạng Vương Bồ Tát ậm ừ: "Nhiều đến nỗi ngươi khó có thể tưởng tượng, bằng không thì lý gì mà ngân hàng cho ta vay tiền, sau khi thành công, trời giáng công đức, trả hết nợ ngân hàng, ta đoán bản thân cũng dư lại mấy tỷ Công Đức Kim Tiền.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật trợn to hai con mắt, mấy tỷ? Nhiều công đức như vậy thì nên chi tiêu như thế nào? A Di Đà Phật, A Di Đà Phật! Cơ duyên của ta đã đến.

Nam Vô Tài Công Đức Phật vội vàng đứng dậy, trịnh trọng hành lễ, giọng nói có vẻ rất nhiệt tình: "Kính xin Bồ Tát Tát giúp ta một phen, ngày sau ta nhất định nghe theo mọi mệnh lệnh của Bồ Tát.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát do dự một lát rồi bất đắc dĩ cảm thán: "Cũng được! Nể tình nghĩa giữa chúng ta, ta sẽ tiến cử ngươi với Đông Thổ Phật Tổ Đường Tam Tạng, cho ngươi đi Đông Phương làm Phật Tổ.”

Chương 912: Có thể kéo bao nhiêu thì kéo bấy nhiêu

Nam Vô Tài Công Đức Phật vội vàng nói: "Bồ Tát, kỳ thật ta cũng muốn kiếm được một ít công đức.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát sửng sốt, sau đó liền chỉ vào Nam Vô Tài Công Đức Phật mà cười ha ha: "Ta đã sắp xếp vị trí cho ngươi thì cũng không quên chuyện đó được.

Như vậy đi, ta vay ngân hàng ít tiền, để ngươi cũng góp một phần lực, đến lúc đó cũng có cớ phân cho ngươi một ít công đức, như thế có tốt không?"

Nam Vô Tài Công Đức Phật vội vàng cảm ân: "Đa tạ Bồ Tát!"

Địa Tạng Vương Bồ Tát trầm ngâm một phen, tiếc nuối nói: "Cho dù như thế, ngươi cũng không kiếm được bao nhiêu công đức.

Ngươi đã từng ngồi bên dưới nghe ta giảng, coi như là đệ tử của ta, ta đề xuất như thế nào với ngươi vậy, ngươi có thể đi kéo thêm các vị Phật Đà Bồ Tát khác cùng đầu tư, bọn hắn đầu tư bao nhiêu tiền, ta đều rút ra một phần mười rồi tính vào phần của ngươi.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật sáng mắt, cảm kích nói: "Đa tạ Bồ Tát!"

Địa Tạng Vương Bồ Tát cười nói: "Không quan tâm là các ngươi bỏ tiền hay ngân hàng bỏ tiền, đối với ta mà nói cũng không khác gì nhau, nếu thế thì thà để các ngươi kiếm ít công đức còn hơn để ngân hàng kiếm lãi.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật chắp tay vái lạy, từ tâm cảm thán nói: "Bồ Tát từ bi!"

"Nhớ kỹ, nhất định phải chú ý giữ bí mật, đừng để Phật Tổ Như Lai biết, hắn không muốn các ngươi kiếm tiền tài như vậy đâu.

Chỉ cần gạt hắn, thành lập Đông Thổ Linh Sơn, sau khi lấy kinh thì ngươi chính là kẻ giàu có số một Phật Giáo.”

“Ha ha!” Nam Vô Tài Công Đức Phật không nén nổi vui sướng mà bật cười, sau đó lại vội vàng khiêm tốn nói: "Đệ tử nào dám xưng là kẻ giàu có gì, người có tiền nhất Phật Giáo ta hẳn là Bồ Tát mới đúng, đệ tử cũng được nhờ ơn Bồ Tát thôi.”

Hắn cung kính hành lễ thêm lần nữa, rồi vội vàng đứng dậy: "Bồ Tát, đệ tử xin cáo từ trước.”

Địa Tạng Vương Bồ Tát xua tan đại trận bao phủ điện, mỉm cười nói: "Đi đi! Nhớ kỹ, nhất định phải giữ bí mật!"

"Đệ tử xin nhớ.” Nam Vô Tài Công Đức Phật vội vàng rời đi.

Trong đại điện, Địa Tạng Vương Bồ Tát siết chặt nắm tay, hắn thầm kích động, thành công thật rồi, sư phụ thật quá lợi hại, trên con đường kiếm tiền này chỉ có sư phụ là tiên thần giỏi nhất tam giới, hắn càng lúc càng có lòng tin, đi theo sư phụ chắc chắn không sai!

Địa Tạng Vương Bồ Tát nghĩ đến đó chợt cười thành tiếng, kích động đi một vòng trong đại điện, hắn đột ngột dừng lại rồi gọi to: "Pháp Vong!"

Một La Hán bước nhanh từ bên ngoài vào, cung kính nói: "Pháp Vong bái kiến Bồ Tát!"

“Ngươi đi hâm nóng lại đồ ăn, chờ vị khách tiếp theo!

“Vâng!” Pháp Vong cung kính đáp lời, hai tay nâng về phía trước, tất cả mỹ vị mỹ vị đều bay lên lơ lửng giữa không trung rồi được Pháp Vong nâng ra khỏi đại điện.

"Pháp Âm!"

Một nữ La Hãn từ bên ngoài đi vào, cung kính nói: "Bái kiến Bồ Tát!"

"Ngươi đi Tây Thiên mời Nam Vô Kim Cang Bất Hoại Phật đến dự tiệc.”

Pháp Âm La Hán cung kính nói: "Lĩnh pháp chỉ!"

Rồi xoay người đi ra ngoài.

...

Nam Vô Tài Công Đức Phật rời khỏi đó cũng không về Tây phương ngay mà lại đi đến trụ sở chính của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian trên Cửu Trọng Thiên.

Nam Vô Tài Công Đức Phật lại gần một cửa sổ giao dịch.

Thần nữ trong cửa sổ mỉm cười nói: "Xin chào, xin hỏi cần xử lý nghiệp vụ gì?"

Nam Vô Tài Công Đức Phật nở một nụ cười tự nhận là đẹp trai dịu dàng lắm, hắn nói: "Ta là Nam Vô Tài Công Đức Phật của Tây phương Phật Giáo, phụng mệnh Địa Tạng Vương Bồ Tát đến đây xem xét tiến độ hợp tác.”

Thần nữ cúi đầu nhìn thiết bị đầu cuối của giao dịch ngân hàng, tròng mắt nàng hiện lên từng đạo phù văn thần bí, một lát sau liền ngẩng đầu mỉm cười nói: "Đúng là Địa Tạng Vương Bồ Tát đang tiến hành một việc hợp tác cùng ngân hàng, dựa trên nguyên tắc giữ bí mật cho khách hàng, xin thứ cho ta không thể nói rõ.”

Hai mắt Nam Vô Tài Công Đức Phật sáng lòa, vội vàng truy vấn: "Nữ thần, Địa Tạng Vương Bồ Tát nói không đủ tiền nên cần bổ sung, xin kiểm tra giúp ta.”

Thần nữ theo bản năng lại nhìn thiết bị đầu cuối một chút, khóe miệng hơi nhếch lên, một khoản vay Công Đức Kim Tiền thôi mà cũng cần phải thêm? Phật Giáo của ngươi nghèo đến vậy sao? Nàng vẫn duy trì nụ cười để hỏi tiếp: "Việc bổ sung tiền thì cần ký kết lại hợp đồng."

Nam Vô Tài Công Đức Phật lại truy hỏi: "Có phải vẫn chưa phát tiền hay không?"

"Không, chúng ta sẽ gửi tiền vào tài khoản được chỉ định trong thời gian quy định, điều này thì ngài không cần phải lo."

Nam Vô Tài Công Đức Phật mỉm cười: "Đa tạ nữ thần!” rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Đi ra ngoài cửa ngân hàng, Nam Vô Tài Công Đức Phật quay đầu nhìn sảnh lớn huy hoàng của ngân hàng, trong mắt mang theo tình cảm nóng bỏng, Địa Tạng Vương Bồ Tát quả nhiên đang hợp tác với ngân hàng, hiện tại hợp tác của Bồ Tát sắp hết hạn, kỳ ngộ của ta cũng sẽ tới, ta phải kéo thêm người, kiếm thêm một ít công đức.

Nam Vô Tài Công Đức Phật mở Tam Giới Thương Thành của mình, do dự một chút liền quyết định chuyển tất cả số dư trong tài khoản của mình cho Địa Tạng Vương Bồ Tát, hắn nhắn tin: Bồ Tát, đây là tất cả tiền tiết kiệm của ta, ngài nhận trước, ta liền đi kéo thêm người.

"Đinh!”

Địa Tạng Vương trả lời tin nhắn ngay tắp lự: "Ngươi có thể kéo bao nhiêu thì kéo bấy nhiêu! Số còn lại thì ta tìm ngân hàng hợp tác, cũng không uổng công tình nghĩa giữa chúng ta.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật cảm động trả lời: "Đa tạ Bồ Tát!"

Tắt Tam Giới Thương Thành, hắn lập tức lao tới Linh Sơn ở Tây Thiên, hắn phải tìm thêm người cho Bồ Tát.

Chương 913: Bởi vì nghèo

Nam Vô Tài Công Đức Phật trở lại Linh Sơn, lập tức lặng lẽ gọi hảo hữu của mình là Đại Quang Minh Phật.

Nam Vô Tài Công Đức Phật cùng Đại Quang Minh Phật ngồi nghiêm chỉnh trong một gian mật thất.

Đại Quang Minh Phật khó hiểu nói: "Nam Vô Tài Công Đức Phật, rốt cuộc có chuyện gì lại bí mật như vậy?"

Nam Vô Tài Công Đức Phật có vẻ rất kích động: "Tạo hóa, tạo hóa lớn đây, ta mang cho ngươi một phần đại cơ duyên.”

“Hả? Không biết là cơ duyên gì?

Nam Vô Tài Công Đức Phật thần bí: "Chắc ngươi còn không biết nhỉ! Thật ra Tây Hành lấy kinh chính là lượng kiếp.”

Đại Quang Minh Phật kinh ngạc: "Ngươi cũng biết rồi sao?"

"Cũng? Chẳng lẽ ngươi đã biết từ trước?” Nam Vô Tài Công Đức Phật hết sức kinh ngạc.

Đại Quang Minh Phật mỉm cười nói: "Ta có quan hệ qua lại khá thân thiết với Cụ Lưu Tôn Cổ Phật, Cụ Lưu Tôn Cổ Phật từng nói với ta về chuyện này, cũng dặn dò ta không nên ra ngoài trong khoảng thời gian này.

Nhưng cũng không cần lo lắng đâu, sau khi Tây Hành hoàn thành thì lượng kiếp cũng kết thúc.”

Quả nhiên Địa Tạng Vương Bồ Tát nói không sai, Bồ Tát cũng không lừa gạt ta, sau khi nghe được câu khẳng định từ chỗ Đại Quang Minh Phật, Nam Vô Tài Công Đức Phật lại càng tin vào lời nói của Địa Tạng Vương Bồ Tát, chút lo lắng duy nhất còn sót lại cũng tan thành mây khói, nói dối cần phải thật giả lẫn lộn, như thế mới khó phân biệt.

Nam Vô Tài Công Đức Phật tỏ ra bí ẩn: "Ngươi chỉ biết một không biết hai, kỳ thật...”

Nam Vô Tài Công Đức Phật kể lại cho hắn nghe những gì Địa Tạng Vương Bồ Tát đã nói, trải qua một phen thêm mắm thêm muối mà lừa gạt Đại Quang Minh Phật, cuối cùng còn thầm thì: "Ta xem ngươi là bạn tốt mới để ngươi cùng kiếm chỗ công đức này, ngươi chỉ cần nói một câu là có làm hay không thôi? Kiếm được lại không mất gì, mấy chục năm nữa, ngươi sẽ là đại gia của Phật Giáo.”

Đại Quang Minh Phật lung lay lắm rồi, nhưng vẫn có chút hoài nghi, hắn hỏi một câu: "Thật sự muốn xây dựng thêm Đông Thổ Linh Sơn à?"

"Đương nhiên là thật, Địa Tạng Vương Bồ Tát lại lừa gạt chúng ta chắc? Nếu ngươi không muốn thì để ta đi tìm người khác!

Đại Quang Minh Phật vội vàng kêu lên: "Đừng! Ta muốn, ta muốn!"

Rồi cười làm lành: "Sư huynh, ta thương lượng với ngươi chuyện này nhé, nếu ta tìm thêm người thì có thể chia cho ta thêm ít hay không? Những thứ khác không nói, chứ bằng hữu thì ta vẫn có vài kẻ đấy.”

Nam Vô Tài Công Đức Phật ý niệm vừa động, thêm một người cũng tốt, hắn cười ha hả nói: "Cũng tốt, nếu sư đệ tìm thêm được ai thì có thể lấy được một nửa từ số của bọn hắn.”

Đại Quang Minh Phật mừng rỡ ra mặt: "Đa tạ sư huynh!” Vội vàng dùng Tam Giới Thương Thành chuyển khoản.

Linh Sơn vẫn yên bình như bao ngày, mỗi ngày vang vọng tiếng Phạm âm, Phật quang chiếu rọi.

Ngay cả Phật Tổ Như Lai cũng không ngờ, dưới bề ngoài yên bình này lại một dòng nước ngầm đang ấp ủ, Phật Đà Bồ Tát lui tới cũng thân thiết hơn nhiều.

Trong Địa Phủ, mỗi ngày Địa Tạng Vương Bồ Tát đều thu được một lượng lớn tiền tài thì cười híp cả mắt, hắn lại càng bội phục Bạch Cẩm chỉ kém nước quỳ phục xuống lạy, Câu Trần Đại Đế quá lợi hại, không hổ là người giàu số một tam giới!

...

Thầy trò Đường Tam Tạng đã thuận lợi đi qua Hắc Phong Sơn, Tôn Ngộ Không đã trải qua năm trăm năm sao chép kinh cũng đã trầm ổn hơn rất nhiều, lần này hắn không lấy ra cà sa khoe khoang, nhưng Đường Tam Tạng lại không cẩn thận khiến hành lý đổ ra đất, cà sa rơi ra ngoài, thứ đó quá chói mắt nên chuyện phải xảy ra vẫn xảy ra.

Hắc Hùng Tinh trộm áo cà sa, nhưng lần này Quan Thế Âm không đợi Tôn Ngộ Không cầu cứu đã chủ động ra tay, hàng phục Hắc Hùng Tinh, kiếp nạn này đã xong, từ đầu đến cuối, Bạch Cẩm đều không ra tay.

Thứ nhất, Hắc Hùng Tinh sống gần thiền viện Quan Âm, đã sớm được Phật pháp hun đúc, kết nhân quả với thiền viện Quan Âm.

Thứ hai là, hiện tại Thiên Đình nhân tài đông đúc, Dương Giao, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính đều là chiến thần đời mới danh chấn tam giới, một con Hắc Hùng Tinh thật sự không thể lọt vào mắt Bạch Cẩm, hắn cũng bỏ qua cho kiếp nạn này, không kích động dây thần kinh yếu ớt của Phật Giáo nữa.

...

Trong Thiên Đình, Bạch Cẩm đang câu cá bên Thiên Hà, Thạch Cơ từ xa chậm rãi đi tới.

Thạch Cơ đi tới phía sau Bạch Cẩm, nói: "Sư huynh, vừa rồi Thân Công Báo tới báo tin, có Phật Đà bên Phật Giáo mời hắn góp vốn tham gia kế hoạch xây dựng Phật Giáo Đông Thổ gì đấy.”

Bạch Cẩm cười ha ha: "Thoạt nhìn Thân Công Báo quen biết rộng với bên Phật Giáo nhỉ! Chuyện bí mật như vậy mà hắn cũng biết.”

"Rất nhiều Phật Đà của Phật Giáo đều là đạo hữu của Tiệt Giáo ngày xưa, cũng đều là bạn tốt của hắn, cho nên hắn dung nhập vào trong đó cũng không khó.”

"Hắn thật xứng với cái danh Ngoại Giao Thần. Hắn làm như thế nào?"

"Để có được sự tín nhiệm của bọn hắn, Thân Công Báo cũng đầu tư một khoản tiền vào.”

"Ngươi đi trả lại cho Thân Công Báo.”

"Tại sao?"

Bạch Cẩm mỉm cười nói: "Bởi vì đây vốn là một trò lừa bịp, một trò lừa đảo về tiền tệ từ không hóa có.”

Thạch Cơ kinh ngạc: "Lừa đảo? Nghe Thân Công Báo nói đã có mấy ngàn Phật Đà Bồ Tát La Hán Kim Cương bỏ tiền ra rồi, sao có thể lừa được nhiều Phật Đà Bồ Tát như vậy? Chẳng lẽ bọn hắn ngu xuẩn như vậy sao?"

"Bởi vì nghèo! Cái nghèo khiến bọn hắn khát vọng có được đại cơ duyên, hơn nữa, dù là tiên thần hay là Phật đều có tâm lý theo đàn, một người đầu tư tiền thì bọn hắn còn thấy thấp thỏm, hai người đầu tư tiền có thể sẽ bất an, nhưng hàng ngàn người đầu tư tiền thì bọn hắn sẽ cảm thấy lo lắng, sợ bị thụt hậu, người biết lời nói dối này càng nhiều thì lời nói dối này càng chân thật, cho đến khi tất cả Phật Đà Bồ Tát cũng tin tưởng không nghi ngờ.”

Chương 914: Tình kiếp của Thiên Bồng

Thạch Cơ trợn tròn đôi mắt đẹp lên nhìn Bạch Cẩm, nàng cảm thán: "Sư huynh, ngài quá am hiểu nhân tính, nhưng ngài không sợ Như Lai Phật Tổ ngăn trở sao?"

Bạch Cẩm cười ha hả: "Hiện tại thì các Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo đều cảm thấy đầu tư tiền chính là kiếm tiền, ít nhất là bọn hắn nghĩ như thế, đầu tư càng nhiều kiếm càng nhiều, ta còn dặn Địa Tạng làm việc bí mật, chớ có kinh động Như Lai.

Cho dù Như Lai Phật Tổ biết thì làm được gì? Dùng sức một mình chống lại hàng ngàn Phật Đà Bồ Tát?

Cho dù hắn có thể làm được điều đó thật đi nữa thì chung qu hắn đã thua, không phải Phật Giáo thường xuyên tự xưng là bần tăng, là nhà sư nghèo sao? Lần này ta muốn họ thực sự trở thành kẻ nghèo.”

"Sư huynh, nhưng làm như vậy thì Địa Tạng nên thoát thân như thế nào? Hắn sẽ bị các Phật Đà La Hán hận chết chứ?"

“Canh giữ Địa Phủ là được rồi, chẳng lẽ Phật Giáo còn dám đánh vào trong Địa Phủ sao?”

“Nhưng như vậy thì Đại Tàng cũng không còn chỗ đứng trong Phật Giáo nữa!”

Bạch Cẩm cười nói: "Như thế mới tốt, Huyền môn chính là đường lui duy nhất của hắn.”

Bạch Cẩm đột nhiên nhấc cần câu lên, kéo theo một con cá màu đen dài một cách lạ thường từ trong Thiên Hà, nó còn đang dùng sức giãy dụa trên không trung.

“Chậc, sư huynh, ngươi thật đáng sợ!”

"Ngươi nói sai rồi, mọi người đều biết sư huynh ngươi ta là thiện lương nhất, thuần khiết nhất, thứ đáng sợ thật sự chính là lòng tham của Phật Giáo, bọn hắn càng tham lam thì phải bồi thường càng nhiều.

Đúng rồi, đám người Đường Tam Tạng đi đến đâu rồi?"

"Vừa qua Hắc Phong Sơn, tính canh giờ thì có lẽ đã đến gần Cao Lão Trang rồi.”

Bạch Cẩm gỡ con cá đen xuống khỏi lưỡi câu: "Cao Lão Trang, Thiên Bồng Nguyên Soái!"

"Sư huynh, trước kia Thiên Bồng Nguyên Soái đã giúp chúng ta không ít lần, chúng ta có nên giúp hắn một phen hay không? Đưa đi một viên Kim Đan giúp hắn khôi phục thực lực.”

"Huyền Đô còn thiếu Kim Đan chắc? Kiếp nạn này vốn là để Thiên Bồng tu hành tâm tính, tu vi thì không quan trọng.

Nhưng lời ngươi nói cũng đúng, nên trợ giúp thì chúng ta vẫn phải làm, chỉ là không phải ở phương diện tu hành.”

Cần câu trong tay Bạch Cẩm đột nhiên biến mất, hắn đứng dậy rồi duỗi eo một cái: "Ta đi đến Nhân Duyên Điện tại Thái Âm Tinh một chuyến đã.”

Trên Thái Âm Tinh chẳng những có Thái Âm Tinh Quân trong Quảng Hàn Cung, còn có lão nhân dưới ánh trăng cùng Nhân Duyên Điện.

Bạch Cẩm xách con linh ngư câu được ở Thiên Hà xuyên qua vô tận tinh vực, đi tới đằng sau Thái Âm Tinh vô cùng yên tĩnh.

Núi non nhấp nhô hình thành một dãy núi liên miên, khác với những nơi hoang vắng khác, dãy núi nơi này bày ra một mảnh xanh mướt mắt, một đám tiểu tinh linh lấp lánh huỳnh quang bay múa giữa núi rừng, một cây đại thụ cao vạn trượng cao vút, trên cành cây lá tản ra ánh sáng và nhiệt lượng chiếu sáng cả cánh rừng, từng con tiểu hồ ly chưa hóa hình chạy đùa giữa núi.

Một cung điện nằm trong dãy núi.

Bạch Cẩm xách con cá đen hiện lên giữa không trung, khuôn mặt hắn vương đầy nụ cười, nhanh nhẹn bước vào cánh rừng xanh tưới ấy.

Dưới gốc cây lớn, một bà già đang dùng một sợi chỉ màu đỏ đan một chiếc áo len, trên khuôn mặt là một nụ cười tử tế.

Bạch Cẩm bay đến dưới gốc cây, hắn reo vui như dâng lên một món đồ trân quý lắm: "Nương nương, người xem đệ tử mang đến cho ngài cái gì?” rồi giơ giơ con cá đen vừa câu được đang cầm trên tay.

Nguyệt Lão nương nương nhìn thoáng qua rồi cười ha hả: "Linh ngư ở Thiên Hà sao, nhưng có con lớn như vậy thật là hiếm thấy.”

"Ta vừa câu được một con liền mang đến đưa cho nương nương luôn đấy.”

"Ha ha, sao không đưa đi Hỗn Độn? Ta không gì tốt cho ngươi đâu.” Nguyệt Lão nương nương vẫn cười.

"Nương nương, ta là người hời hợt như vậy sao? Dù ngài có thân phận địa vị như thế nào thì trong lòng đệ tử ngài đều là bậc chí cao vô thượng.

Hôm nay để nấu cho ngài một món canh đầu cá.”

Nguyệt Lão nương nương mỉm cười gật đầu.

Bạch Cẩm lập tức xách con cá đi vào cung điện xa xa, có thể nói là vô cùng tự nhiên.

...

Một lát sau, trên bàn dưới tàng cây lớn bày lên từng món ngon lạ miệng, tất cả đều lóe lên thần quang, tường vân lượn lờ, bất kỳ một món ăn nào trong đó, phàm nhân ăn một miếng đều có thể phi thăng, thành tiên thành thần.

Nguyệt Lão nương nương đang cẩn thận thưởng thức, Bạch Cẩm chờ mong nhìn Nguyệt Lão nương nương, hắn hỏi: "Nương nương, hương vị như thế nào?"

Nguyệt Lão nương nương khẽ gật đầu, nàng mỉm cười nói: "Ngon lắm! Ta rất thích.”

Bạch Cẩm vui mừng nói: "Nương nương, người thích là được rồi, sau này ta sẽ thường xuyên đến làm cho ngài.”

Trong lúc Nguyệt Lão nương nương thưởng thức mỹ thực, Bạch Cẩm ngồi bên cạnh nói một ít chuyện thú vị xảy ra trên hồng hoang.

Nương nương, sau khi Bồng nguyên soái hạ giới đã an gia ở Vân Sạn Động, thành yêu vương một cõi, thậm chí còn muốn cưới một nữ tử phàm nhân làm vợ, quả thực là to gan lớn mật.”

Nguyệt Lão nương nương buông đũa xuống nói: "Tình kiếp chính là một kiếp nạn mà Thiên Bồng nhất định phải trải qua, Cao Thúy Lan chính là kiếp của hắn.

Nếu hắn nhìn thấu thì kiếp nạn sẽ qua đi, nếu hắn nhìn không thấu, cố chấp muốn cưới Cao Thúy Lan làm vợ thì đó chỉ là khởi đầu cho kiếp nạn của hắn.

Thiên Bồng mấy năm nay vẫn luôn khắc chế chính mình, bản thân hắn cũng biết đây là tình kiếp của hắn.”