Vô số ý nghĩ xẹt qua trong đầu Nhiên Đăng Phật Tổ nhưng thời gian quá ngắn nên hắn không thể nghĩ ra điểm nào không phải, chỉ có thể gật đầu nói: "Được, cứ theo lời ngươi nói, lấy Thiên đạo làm gương! Người nào mời Thiên đạo?"
"Ta có một pháp có thể mời Thiên đạo!"
Nhiên Đăng Phật Tổ vẫn mơ hồ cảm thấy bất an, không biết Thân Công Báo định làm gì, nghe Thân Công Báo muốn mời Thiên đạo liền vội vã ngắt lời hắn: "Đây là Linh Sơn, cho dù muốn mời Thiên đạo cũng nên để Phật Giáo ta đến mời!"
"Vậy thì làm phiền Phật Tổ rồi!" Thân Công Báo lui về phía sau.
Trong cơ thể Nhiên Đăng Phật Tổ phóng ra một luồng dao động vô hình đi thẳng vào Cửu Tiêu, chư thần tịch diệt, chư Phật niết bàn, chúng sinh điêu linh, thiên địa quy khư, đây là Tịch Diệt đại đạo.
Bầu trời vang lên một hồi sấm chớp, phong vân trên bầu trời bắt đầu khởi động, mây tím xoay tròn tạo thành một vòng xoáy, trong vòng xoáy lộ ra hào quang bảy màu, hào quang kia vô hình vô dáng, không thể đoán định, trong hào quang đó ẩn chứa một đạo ý chí khủng bố chỉ nhìn xuống chúng sinh như những con kiến, uy nghiêm không coi tiên thần ra gì.
Các vị tiên phật có mặt trên Linh Sơn đều cúi đầu, Thiên đạo pháp tắc hàng lâm, mặc dù không phải bản nguyên của Thiên đạo nhưng cũng đại biểu cho thân phận Thiên đạo, chính là Pháp Tắc Chi Nhãn chịu trách nhiệm vận hành thiên địa.
Phòng phát sóng trực tiếp rơi vào một khoảng không im lặng, sau đó là vô số dòng tin xẹt qua.
Thiên đạo
Tu đạo vạn năm, cuối cùng cũng được gặp Thiên đạo.
Thiên đạo, chính là lấy chỗ thừa bù vào chỗ thiếu.
Tiểu tử bái kiến Thiên đạo, cầu Thiên đạo ban phước.
Khấu bái Thiên đạo, cầu Thiên đạo ban phước.
...
Khu vực bình luận trong phát sóng trực tiếp như thể phát điên, bất kể là phàm nhân hay tiên thần đều gửi bình luận một cách cuồng nhiệt, đây chính là Thiên đạo trong truyền thuyết đấy!
Trên Linh Sơn, trong Đại Lôi Âm tự, Như Lai Phật Tổ và Phật Đà Bồ Tát cũng đều nhìn Pháp Tắc Chi Nhãn ở bên ngoài.
Quan Thế Âm Bồ Tát run giọng bất an: "Phật Tổ, Thiên Đình chủ động đề nghị nhờ Thiên đạo xét xử công bằng, liệu có trá hay không?
Giá trị của Cẩm Lan Cà Sa chắc chắn phải vượt xa hai ngàn Công Đức Kim Tiền, bọn hắn cam nguyện nhận thua sao?"
Như Lai Phật Tổ cất giọng vang vang: "Dưới ánh mắt chí công chí chính của Thiên đạo thì bọn hắn làm được gì, cứ chờ xem."
Các vị Phật Đà Bồ Tát đều nhìn ra bên ngoài, cuối cùng thì Thiên Đình muốn làm cái gì? Chẳng lẽ Ngọc Hoàng Đại Đế và Câu Trần Đại Đế gây lộn với nhau, Ngọc Hoàng Đại Đế muốn khiến Câu Trần Đại Đế xấu mặt?
Dưới sự chiếu rọi của thiên nhãn, Thân Công Báo cung kính bái lạy rồi cất cao giọng: "Nơi đây có một bảo vật do Phật Giáo luyện thành, Câu Trần Đại Đế có được nó nhưng Phật Giáo không hài lòng, kính xin Thiên đạo chứng giám, bảo vật này thuộc sở hữu của ai?"
Cẩm Lan Cà Sa hiện ra giữa lòng bàn tay hắn, áo cà sa bay về phía Pháp Tắc Thiên Nhãn rồi dừng lại khi còn cách Pháp Tắc Thiên Nhãn một đoạn, Pháp Tắc Thiên Nhãn bắn xuống một cột sáng màu tím bao phủ Cẩm Lan Cà Sa.
Bạch Cẩm ngồi trong Điểu Sào đúng lúc búng tay, trong bóng tối đột ngột hiện ra mấy trăm ngàn Công Đức Kim Tiền rồi nhanh chóng hiến tế chúng. Nếu cảnh này mà bị chiếu trên kênh phát sóng trực tiếp thì không biết có bao nhiêu đại năng trên hồng hoang phải phun ra câu đồ phá của, có những đại năng từ khi khai thiên đến nay đều không có nhiều công đức như vậy, hiện tại lại bị Bạch Cẩm trả lại cho Thiên đạo thì không phải tên phá của thì là cái gì? Đúng là kẻ phá của giỏi nhất chốn hồng hoang mà!
Bạch Cẩm vừa cười vừa xem phát sóng trực tiếp, sư huynh thân mến, thời đại đã thay đổi! Dùng cách của ta để đối phá với ta ư, vậy sao được!
Trên Linh Sơn, Thân Công Báo đứng dậy, nhìn thẳng vào Nhiên Đăng Phật Tổ, cao giọng nói: "Dưới sự chứng thực của Thiên đạo, nếu Cẩm Lan Cà Sa chỉ đáng giá hai ngàn Công Đức Kim Tiền thì chứng tỏ không hề có chuyện lừa gạt, ta có quyền sở hữu Cẩm Lan Cà Sa.
Nếu giá trị của Cẩm Lan Cà Sa vượt qua hai ngàn Công Đức Kim Tiền thì Phật Giáo này có thể được như mong muốn, công bằng, công chính, Phật Giáo có phản đối không?"
Kim thân khổng lồ của Nhiên Đăng Phật Tổ khẽ gật đầu nói: "Không có gì dị nghị, người nào lấy trước?"
"Bộ Cẩm Lan Cà Sa đang là bảo vật Thiên Đình của ta, đương nhiên là do Thiên Đình ta thử trước."
"Đấy là đồ của Linh Sơn, đương nhiên phải do Phật Giáo ta lấy ra trước."
Thân Công Báo không muốn tranh giành, đưa tay ra dấu: "Mời!"
Nhiên Đăng Cổ Phật hơi sửng sốt, hắn ta đồng ý ngay? Chúng ta không nên tiếp tục tranh giành vài hồi nữa sao? Hăn sthaays vậy lại bắt đầu do dự, có phải nên để Thiên Đình lấy trước hay không?
Mọi người ngồi trước Tam Giới Thương Thành chăm chú quan sát diễn biến vụ việc, khu bình luận cũng đều đặn xẹt qua tin nhắn của mọi người.
Bắt đầu rồi! Thiên Đế dùng kế để lừa bảo vật của người khác, cuối cùng cũng phải lộ đuôi rồi.
Vô nghĩa, rõ ràng là Phật Giáo vu khống.
Thiên Đình xảo quyệt!
Phật Giáo vu khống!
Thiên Đình lừa đảo!
Phật Giáo vu khống!
...
Đệ tử Phật môn và đệ tử của Đạo Giáo không ngừng tranh chấp ở khu bình luận.
Địa Tiên Chi Tổ: Rốt cuộc là Phật Giáo vu khống hay là Thiên Đình lừa tiền, hiện tại chúng ta sẽ biết kết quả.
Vô Pháp Vô Thiên: Mong đợi!
Mong đợi!
Mong đợi!
Mong đợi!
…
Chương 946: Ai có thể lấy được bảo vật từ trong tay Thiên đạo
Nhiên Đăng Cổ Phật ngồi trên Linh Sơn rơi vào trầm tư, hắn chậm rãi nói: "A Y Nạp Phạt, ngươi đi lấy lại cà sa của Phật Giáo ta."
"Vâng!”
A Y Nạp Phạt chắp hai tay cung kính một lễ, dưới sự chú ý của vạn người đi về phía Pháp Tắc Thiên Nhãn.
Thân Công Báo cũng có chút thấp thỏm, lời Đế Quân nói là thật chứ? Hắn thật sự có thể chi phối quyết định của Thiên đạo sao? Nếu Phật Giáo lấy lại cà sa thật thì mặt mũi của Thiên Đình sẽ mất hết, sẽ bị toàn bộ hồng hoang cười vào mặt.
Thân Công Báo nhìn chằm chằm A Y Nạp Phạt, hắn không thể không lo lắng được.
Xa xa, Nhiên Đăng Kim Phật chú ý đến Thân Công Báo, tuy rằng Thân Công Báo ra vẻ tự tin nhưng sự căng thẳng mà hắn cố tình ẩn giấu há có thể lừa được ánh mắt của Nhiên Đăng?
Nhiên Đăng Phật Tổ thầm cười trong bụng, thoạt nhìn là ta nghĩ nhiều rồi, đối phương cũng không nắm chắc, chẳng qua là đánh cuộc một phen mà thôi, hắn không nghĩ Phật Giáo ta sẽ bị dọa mà lùi bước chứ?
A Y Nạp Phạt bước tới ngay bên dưới của Thiên Nhãn Pháp Tắc, trước mặt chính là cột sáng màu tím kia, Cẩm Lan Cà Sa lấp ló trong cột sáng.
Vô số chúng sinh ngồi trước Tam Giới Thương Thành cũng dõi mắt nhìn vào cảnh tượng trong phát sóng trực tiếp, dưới cột sáng khổng lồ, A Y Lạp Phạt nhỏ bé như một hạt bụi, hiện tại lại vô cùng to lớn trong ánh mắt của chúng sinh tam giới.
A Y Lạp Phạt nhìn cột sáng trước mặt, từ từ đưa tay ra rồi để bàn tay mình xuyên qua cột sáng.
Cột trời màu tím đột nhiên ngưng đọng, cố định cánh tay của A Y Lạp Phạt, thiên uy khủng bố giáng xuống.
Một tia sét màu tím đột nhiên từ trong Pháp Tắc Thiên Nhãn hạ xuống, tia sét bất ngờ này khiến cả thiên địa như bị bắt dừng lại, A Y Nạp Phạt mở to hai mắt, trong đôi mắt đó tràn ngập sự hoảng sợ, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng hiện lên một ý niệm, đây là thiên phạt mà ta không thể chạy thoát.
Tia sét xuyên qua A Y Nạp Phạt, cả thiên địa bỗng sáng bừng lên, chớp giật tung tóe, chúng sinh đang xem trực tiếp trước Tam Giới Thương Thành hoảng hốt hét lớn, dùng tay áo che mặt.
Một lát sau, sấm sét tản đi, trước cột sáng đâu còn bóng dáng A Y Nạp Phạt, chỉ còn lại một viên xá lợi quay tròn tại chỗ, sau đó liền bay về hướng Đại Lôi Âm Tự, có thể thấy được dáng vẻ hốt hoảng của nó.
Nhiên Đăng Phật Tổ cứng đờ, trong lòng thì như núi lở đất rung, hắn vẫn không tin nổi mọi chuyện sao lại như vậy? Tại sao không thể đưa nó ra? Chẳng lẽ dùng hai ngàn Công Đức Kim Tiền là mua được Cẩm Lan Cà Sa, đó là giao dịch công bằng?
Thân Công Báo cũng hít sâu một hơi, không ngừng lại có cả thiên phạt? Thật thảm hại!
Chúng sinh ngồi xem phát sóng trực tiếp cũng đều xôn xao.
Người xem tháng bảy: Haha, đã thấy chưa! Thấy chưa! Phật Giáo cưỡng đoạt Cẩm Lan Cà Sa bị thiên phạt, quả nhiên là Phật Giáo đang vu khống Thiên Đình.
Đạo y Tam Giới: Ta biết sẽ là như vậy mà, Câu Trần Đại Đế là nhân vật gì, há lại ham một cái áo cà sa?
Lười biếng: Không thể! Phật Giáo ta há có thể vu khống Đế Quân các ngươi! Người xuất gia không nói dối!
Tám vạn dặm: Sự thật ngay trước mắt mà còn không chịu thừa nhận?
Ngưu Ma Vương: Chậc chậc, mở rộng tầm mắt.
Đại Thiết Ngưu: Than ôi, là ta hiểu lầm Đế Quân, đều là do ta nghe tin đồn mà Phật Giáo tuyên truyền.
Đường Vương Lý Thế Dân: Vẫn là trẫm có đôi mắt anh minh sáng rọi, liếc mắt một cái là ta đã biết Câu Trần Đại Đế bị oan uổng rồi, trước đó ta đã ban thánh chỉ trên lãnh thổ Đại Đường để dẹp tan tin đồn của Câu Trần Đại Đế rồi.
Quốc chủ của Ô Tư Tàng quốc: Thật ra ta cũng đã biết Câu Trần Đại Đế bị oan uổng từ lâu rồi!
Quốc chủ của Đại Phong quốc: Ta cũng vậy!
Trại chủ Hắc Phong trại: Tổ cha Phật Giáo, các ngươi còn không biết xấu hổ hơn cả ta.
...
Chúng sinh xem phát sóng trực tiếp xôn xao, trước đây Tam Giới có tin đồn bảo Câu Trần Đại Đế cướp đoạt Phật bảo, mọi người đều tin, không ít người còn phát biểu ngôn từ kích động ở Tam Giới Thương Thành, nhưng chuyện vừa rồi là sao? Phật bảo không phải là đồ của Phật Giáo sao? Tại sao Phật Giáo không thể lấy nó? Chẳng lẽ chúng ta thật sự đã hiểu lầm Đại Đế?
Trên Linh Sơn, hàng ngàn Phật Đà, Bồ Tát, La Hán đều im lặng, tất cả đều ngớ người trước diễn biến vừa xảy ra, A Y Nạp Phạt không thể lấy được Phật bảo có nghĩa là gì? Đại biểu cho việc Thiên đạo tán thành Cẩm Lan Cà Sa thuộc về Thiên Đình, lần này thì thanh danh Phật Giáo tụt xuống đáy cốc rồi!
Thân Công Báo lấy lại tinh thần, cười ha hả: "Buồn cười! Buồn cười! Các ngươi luôn miệng nói Cẩm Lan Cà Sa là chí bảo của Phật Giáo, nhưng hiện tại các ngươi ngay còn chẳng thể chạm vào nó, các ngươi nói có buồn cười hay không.”
Tất cả thiên binh thiên tướng trong sứ đoàn Thiên Đình đều cười vang.
"Buồn cười! ”
"Thật là buồn cười!”
"Ta chưa từng nghe đến chuyện buồn cười như vậy."
...
Các vị Phật của Phật Giáo đều im lặng, sắc mặt vừa bi thương vừa phức tạp, thiên binh thiên tướng cười ngửa tới ngửa lui.
"Nhiên Đăng Phật Tổ, bây giờ là lúc ngươi tỏ thái độ, Phật Giáo xin lỗi đi!" Thân Công Báo đi thẳng đến trước mặt Nhiên Đăng.
Nhiên Đăng Phật Tổ phục hồi tinh thần lại, hắn nói: "Bây giờ đến lượt Ngoại Giao Thần thử lấy Cẩm Lan Cà Sa."
Thân Công Báo thản nhiên: "Ngươi vẫn chưa phục?"
Nhiên Đăng Phật Tổ vẫn giữ giọng bình tĩnh: "Phật bảo vừa vào Pháp Tắc Thiên Nhãn, tức là vật của Thiên đạo, không kẻ nào có thể lấy được!"
Hàng ngàn Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo lập tức phấn chấn như vừa được rót sinh khí, bọn hắn điên cuồng la hét như bắt được cọng rơm cứu mạng.
"Đúng vậy, đúng là như vậy!"
"Làm gì có ai có thể lấy được bảo vật từ trong tay Thiên đạo?”
"Thiếu chút nữa là bị thần linh Thiên Đình lừa rồi, quá là âm hiểm."
…
Chương 947: Thần tiên trên Thiên Đình thật âm hiểm
Thân Công Báo cười vang: "Vậy bổn tọa sẽ để các ngươi thua tâm phục khẩu phục!" nói xong liền bay về chỗ Pháp Tắc Thiên Nhãn.
Nhiên Đăng Phật Tổ căng thẳng nhìn Thân Công Báo, mấy lần do dự muốn ra tay ngăn cản lại thôi.
Thân Công Báo đáp xuống dưới Thiên Nhãn Pháp Tắc, nhìn Pháp Tắc Thiên Nhãn khổng lồ mà trong lòng không thể không dâng lên một nỗi kính sợ, đây là Thiên đạo!
Thân Công Báo đưa tay về phía cột sáng, hy vọng Đế Quân không lừa ta! Hắn đặt tay lên cột sáng, lập tức cảm giác được có một luồng lực nặng ngàn cân cản lại
Dưới ánh mắt chăm chú của chúng sinh Hồng Hoang, Thân Công Báo chậm rãi đưa tay vào giữa cột sáng, hơi dừng lại rồi hắn ngẩng đầu nhìn về phía Pháp Tắc Thiên Nhãn trên bầu trời, Thiên Nhãn không hề có động tĩnh gì.
"Ha ha! "Thân Công Báo cười to, hắn cầm lấy Cẩm Lan Cà Sa ra khỏi cột sáng, giơ Cẩm Lan Cà Sa lên rồi cười sảng khoái: "Nhiên Đăng, ngươi có tâm phục khẩu phục không?"
Mọi người của Phật Giáo nhìn Thân Công Báo giơ cao Cẩm Lan Cà Sa, sắc mặt kẻ nào kẻ đấy đều xanh mét, sau đó là chuyển sang tuyệt vọng, thanh danh của Phật Giáo còn đâu!
Cột sáng màu tím đột nhiên co rút lại, biến thành một đường thẳng rồi biến mất, Thiên Nhãn Pháp Tắc cũng chậm rãi khép lại, uy lực nặng nề của Thiên đạo tản đi, thiên địa khôi phục bình thường.
"Chuyện này là không thể!”
"Cẩm Lan Cà Sa chính là bảo vật quan trọng của Phật Giáo, sao lại chỉ đáng giá hai ngàn Công Đức Kim Tiền?"
"Giả, chắc chắn là giả!"
"Nhất định là Thiên Đình đã dùng thủ đoạn che mắt Thiên đạo."
Hàng ngàn Phật Đà, Bồ Tát, La Hán đều hoảng hốt, phẫn nộ đến đỏ mắt, bọn hắn gầm lên, vừa hoảng vừa giận, bọn hắn có thể tưởng tượng danh tiếng của Phật Giáo đang lao xuống dốc với tốc độ kinh hoàng trong mắt tất cả người của tam giới.
Thân Công Báo nhìn quanh chúng Phật rồi nở một nụ cười mỉa mai, khí độ vô song, bễ nghễ Linh Sơn: "Ý của các ngươi là muốn trách Thiên đạo bất công?"
Đám Phật Đà, Bồ Tát, La Hán đồng loạt biến sắc, không một kẻ nói dám hó hé nửa câu, nghẹn cơn tức đến nỗi tím mặt.
Thân Công Báo làm lễ bái lạy trời, cung kính nói: "Thiên đạo chí công, đa tạ Thiên đạo trả lại công bằng cho Đại Đế của Thiên Đình."
Tất cả thiên binh thiên tướng phía sau cũng học theo hắn mà bái lạy với thái độ cung kính, đồng thanh: "Thiên đạo chí công!"
Bình luận liên tục lướt qua màn hình phát sóng trực tiếp.
Ta đã bị Phật Giáo che mắt! Cầu xin Đại đế tha thứ.
Ta biết Câu Trần Đại Đế sẽ không cướp Cẩm Lan Cà Sa rồi mà.
Cái gọi là Phật bảo kia đúng là một thứ vớ vẩn, giao dịch công bằng công chính, ta cảm giác Câu Trần Đại Đế có khi còn lỗ kìa.
Phật Giáo muốn vu khống Trần Đại Đế.
Phúc sinh vô lượng thiên tôn, ta còn nợ Câu Trần Đại Đế một lời xin lỗi.
Phúc sinh vô lượng thiên tôn, ta còn nợ Câu Trần Đại Đế một lời xin lỗi.
Phúc sinh vô lượng thiên tôn, ta còn nợ Câu Trần Đại Đế một lời xin lỗi.
...
Khu vực bình luận liên tục lặp lại câu này, hoàn toàn không có chỗ cho các đệ tử Phật Giáo lên tiếng, ngay cả các tín đồ Phật Giáo cũng không thấy đâu.
...
Trên Linh Sơn, Thân Công Báo nhìn về phía Nhiên Đăng Phật Tổ, cười nói: "Phật Tổ, đã đến lúc Phật Giáo ngươi tỏ thái độ."
Chất giọng bình tĩnh của Nhiên Đăng Phật Tổ vang lên: "Ngoại Giao Thần, ngươi nói sai rồi, ta không phải Phật Tổ, cũng không đại biểu cho Phật Giáo."
"Ngươi chính là Phật Tổ Quá Khứ, sao lại bảo không phải Phật Tổ?"
"Ngươi cũng nói, ta là Quá Khứ, ngươi nên tìm Phật Tổ Hiện Tại, pháp thiếp chất vấn Thiên Đình cũng cũng do hắn gửi đó."
Vị Phật khổng lồ chắp tay nói: "Tất cả chuyện trong quá khứ đều là ảo ảnh, Nam Mô A Di Đà Phật!" ”
Đọc xong phật hiệu, hắn biến mất trong luồng Phật quang.
Thân Công Báo hơi sửng sốt, khóe miệng co giật, hắn nói có lý quá, ta không phản bác được.
Trong Đại Lôi Âm Tự, Phật Tổ Như Lai ngồi nghiêm, cố gắng duy trì đánh giá bên ngoài, xin lỗi là không thể, cuộc đời của bổn tọa không bao giờ có chuyện xin lỗi.
Đám người Quan Thế Âm Bồ Tát, Định Quang Hoan Hỉ Phật bất an liếc qua liếc lại rồi ngẩng đầu nhìn Như Lai Phật Tổ ở trên chủ vị.
Định Quang Hoan Hỉ Phật không kìm được đành hỏi: "Phật Tổ, Phật Giáo chúng ta thật sự phải cúi đầu sao?"
Như Lai Phật Tổ nói: "Thiên đạo làm chứng, vậy còn làm sao được nữa!"
Đến lượt Mã Nguyên Tôn Vương Phật lên tiếng: "Phật Tổ, lần này Thiên Nhãn Pháp Tắc có gì đó rất lạ, sao Cẩm Lan Cà Sa chỉ đáng giá hai ngàn Công Đức Kim Tiền được? Ta không phục!"
Quan Thế Âm Bồ Tát lắc đầu theo bản năng: "Thiên đạo chí công!"
Phổ Hiền Bồ Tát không cam lòng: "Sao lại như vậy? Tại sao lại có chuyện như vậy?”
Lúc trước Bạch Cẩm dùng phương pháp này nhưng kết quả đâu có như vậy, tất cả là do Thiên đạo thiên vị Thiên Đình, không phải nói Phật ta đang nắm đại thế sao?"
Phật Tổ Như Lai cúi đầu nhìn thánh chỉ trong tay, giọng nói của hắn vang khắp đại điện: "Thiên đạo chí công chắc chắn không sai, sai là chúng ta, chọn Thiên đạo làm đòn cân chính là sai lầm lớn nhất."
"Phật Tổ, ngài nói vậy là có ý gì?"
"Thiên đạo to lớn, thiên địa chúng sinh đều ở dưới Thiên đạo, Cẩm Lan Cà Sa chính là tạo vật của Hậu Thiên, cũng thuộc về thiên địa.
Với Thiên đạo, Cẩm Lan Cà Sa chỉ như một giọt nước, một hạt bụi, nhưng công đức siêu thoát thiên địa, trước mặt Thiên đạo, công đức càng có giá trị, vượt xa Cẩm Lan Cà Sa.”
Chúng Phật Đà Bồ Tát lập tức bừng tỉnh.
"Thì ra là như thế!”
"Ngoại Giao Thần lấy Thiên đạo làm phán quyết vì là hắn biết chắc Thiên đạo coi trọng công đức là."
"Thần tiên trên Thiên Đình thật âm hiểm."
"Khó trách, khó trách Thiên Đình dám gióng trống khua chiêng như vậy, còn muốn tiến hành phát sóng trực tiếp, hắn muốn phá nát thanh danh của Phật Giáo ta mà."
Chương 948: Tưởng đây là Đế Quân tống tiền sao
Tất cả Phật Đà Bồ Tát có mặt trong điện đều tức giận, thì ra ngay từ đầu Thiên Đình đã tính toán sẽ mượn tay Thiên đạo để chèn ép Phật Giáo, quả nhiên là Câu Trần Đại Đế nổi danh âm hiểm.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên bên ngoài: "Phật Giáo vu khống Thiên Đình Đại Đế ta, Phật Tổ nên giải thích như thế nào?"
Bên trong Đại Lôi Âm Tự lập tức im tiếng, tất cả Phật đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân.
Phật Tổ Như Lai nhìn Định Quang Hoan Hỉ Phật nói: "Làm phiền Định Quang Hoan Hỉ Phật đi gặp mặt Ngoại Giao Thần, thay mặt Phật Giáo ta để bày tỏ lời xin lỗi, bồi thường hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền."
Định Quang Hoan Hỉ Phật kêu lên: "Phật Tổ, chúng ta có thể tiến hành giám định một lần nữa."
"Thua là thua, trong lòng chúng sinh hồng hoang thì Thiên đạo chí cao chí công, chuyện này đã thông qua phát sóng trực tiếp truyền khắp thiên hạ, chúng sinh hồng hoang đã cho rằng chúng ta thua, danh tiếng Phật Giáo cũng đã tổn hại, hiện tại chúng ta phải cố gắng bù đắp tổn thất chứ không phải nhất quyết không thừa nhận, các ngươi hiểu không?"
Tất cả Phật Đà Bồ Tát đều cung kính niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật! Nhưng khuôn mặt vẫn hết sức ảm đạm.
"Định Quang Hoan Hỉ Phật, việc này cần ngươi hy sinh, đứng ra gánh chịu tiếng xấu thay Phật Giáo."
Để ta đứng ra chịu trận? Định Quang Hoan Hỉ Phật biến sắc, vội vàng nói: "Phật Tổ, không còn cách nào khác sao?"
"Vinh nhục đều bỏ, không để ý được mất, lục căn thanh tịnh mới đến được bờ trí tuệ."
Định Quang Hoan Hỉ Phật bất đắc dĩ đáp: "Đệ tử hiểu rồi!" sau đó lập tức ra ngoài, dáng vẻ thấy chết không sờn.
Chúng Phật Đà Bồ Tát dõi theo bóng lưng Định Quang Hoan Hỉ Phật với sự kính nể sâu sắc, vất vả cho ngươi rồi.
...
Linh Sơn đột nhiên có một đám mây vàng hiện lên, trên mây vàng ngồi một Đức Phật mập mạp, chính là Định Quang Hoan Hỉ Phật.
Chúng sinh tam giới xem phát sóng trực tiếp đều hướng mắt về phía đám mây mới xuất hiện.
Định Quang Hoan Hỉ Phật nhìn Thân Công Báo, đột nhiên tâm thần khẽ động, bây giờ ta đang phát biểu thay Phật Giáo, chẳng phải ta nói cái gì chính là cái gì sao? Vậy vì sao cái nồi đen này còn phải tự mình cõng?
Trong đầu hắn lập tức bật ra một suy nghĩ, hắn cao giọng nói: "Trăm năm trước, Phật Tổ tra ra được tam giới sẽ gặp đại nạn nên đã bế quan hòng tìm ra pháp môn phá giải kiếp nạn, cứu vớt chúng sinh.
Có vị Bồ Tát là Phổ Hiền mang Cẩn Lan Cà Sa đến Thiên Đình, không phân biệt nguyên nhân, không phân biệt nhân quả, hành động hoàn toàn theo ý của cá nhân, hắn đã lấy trộm thiếp canh của Phật Tổ, ngụy tạo mệnh lệnh của Phật Tổ để uy hiếp Thiên Đình.
Làm hại đến tình nghĩa của Phật Giáo và Thiên Đình, hại đến danh tiếng của Câu Trần Đại Đế, tội lỗi lớn nhất là của hắn
Chư Phật quyết định, phạt Phổ Hiền Bồ Tát bị giam dưới Linh Sơn, sao chép kinh tiết, không thành tâm không được thả ra.” Tiếng nói vang vọng khắp trời đất.
Phổ Hiền Bồ Tát ngồi trong Đại Lôi Âm Tự đờ đẫn, hắn thảng thốt nhìn ra ngoài, cảm thấy vẫn không thể tin được thứ mình vừa nghe thấy, các vị Phật Đà Bồ Tát còn lại cũng đều dùng sắc mặt cổ quái nhìn Phổ Hiền.
Phổ Hiền Bồ Tát sốt ruột nói: "Phật Tổ, Định Quang Hoan Hỉ Phật vi phạm ý chỉ của ngài, hắn nói xằng nói xiên, kính xin Phật Tổ làm cải chính." Trong lòng rối thành một nùi, nếu việc này bị coi là thật thì hắn sẽ trở thành Quan Thế Âm Bồ Tát thứ hai mất.
Phật Tổ Như Lai lại bình tĩnh nói: "Cái danh Phổ Hiền Bồ Tát mang nghĩa: Phổ là khắp nơi, Hiền là thiện, nghĩa. Bồ Đề phải có tâm hướng thiện, hành vi đoan chính, từ tâm đến hành động phải đồng nhất, tất cả đều bình đẳng, bản thân thuần thiện, rải đức chúng sinh, hi sinh trái tim mạnh mẽ để cứu lấy Phật Giáo lâm nguy! Nam Vô Phổ Hiền Bồ Tát!"
Tất cả Bồ Tát và Phật Đà trong đại điện đều chắp tay bái Phổ Hiền Bồ Tát, niệm: "Nam Mô Phổ Hiền Bồ Tát!"
Trước mắt Phổ Hiền Bồ Tát tối sầm lại, trong lòng hiện lên một ý niệm, xong rồi!
...
Trên Linh Sơn, Thân Công Báo cười ha hả nói: "Vậy là các ngươi chẳng còn tí trách nhiệm nào nhỉ."
Định Quang Hoan Hỉ Phật thành khẩn: "Ta biết Đế Quân phẫn nộ, nhưng việc này là do Phổ Hiền Bồ Tát một mình gây ra, hiện tại đã nghiêm trị, kính xin thần quân chuyển lời đến Đế Quân, ta thay mặt toàn thể Phật Đà của Phật Giáo bày tỏ sự áy náy về việc này, Phật Giáo sẽ theo lời Đế Quân dâng lên hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền coi như bồi thường cho Đế Quân."
Trong mắt Thân Công Báo hiện lên chút tiếc nuối, hắn thật sự hy vọng Phật Giáo có thể ngoan cố chống cự đến cùng, càng ngụy biện thì tổn thất của bọn hắn càng lớn, không ngờ Phật Giáo lại quả quyết như vậy, trực tiếp ném Phổ Hiền Bồ Tát ra để cứu vớt danh tiếng Phật Giáo, phải chi hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền để bồi thường cũng không chút do dự, quá đại trí đại dũng!
Trong lòng Thân Công Báo hiện lên từng suy nghĩ khác nhau, khó trách Phật Giáo có thể xưng là thế lực lớn thứ hai chỉ sau Thiên Đình, lựa chọn quyết đoán, Phật Giáo lại có bậc đại trí, chỉ sợ cũng chỉ có Đế Quân mới có thể bức bách Phật Giáo chật vật như vậy.
Định Quang Hoan Hỉ Phật đè nén lửa giận, bình tĩnh nói: "Ngoại Giao Thần, hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền này, ngươi hài lòng chưa?"
Thân Công Báo nhướn mày, hồn nhiên không thèm để ý: "Chỉ là hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền thôi mà, ngươi cho rằng Câu Trần Đại Đế sẽ để ý sao?
Phật Giáo ngươi vu khống Đế Quân, Ngọc Hoàng tức giận, vốn định kêu gọi Thiên Đình san bằng Linh Sơn. Nhưng Câu Trần Đại Đế từ bi, không muốn chiến tranh nên cho Phật Giáo các ngươi một cơ hội để sửa đổi bản thân, hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền này chính là một bài học cho các ngươi.
Ta thấy ngươi trong lòng có oán hận, có ý không cam lòng, chẳng lẽ ngươi còn tưởng đây là Đế Quân tống tiền các ngươi sao?"
Chương 949: Định tiêu thế nào
Định Quang Hoan Hỉ Phật giật giật khóe mắt, không thích thì trả lại cho ta đi, có giỏi thì đừng có mà đòi! Bề ngoài thì vẫn ra vẻ sùng kính: "Đa tạ ý tốt của Câu Trần Đại Đế, Phật Giáo ta nhất định sẽ sửa chữa, nghiêm khắc quản giáo Phổ Hiền Bồ Tát."
Phổ Hiền Bồ Tát trong Đại Lôi Âm Tự tái mét cả mặt, trong mắt lửa giận hừng hực, Định Quang Hoan Hỉ Phật chết tiệt, ta với ngươi không xong đâu.
Thân Công Báo gật đầu hài lòng: "Vậy thì tốt! Hoan Hỉ Phật, lấy Công Đức Kim Tiền ra đây đi!"
Định Quang Hoan Hỉ Phật bất đắc dĩ thở dài một tiếng, hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền đó! Trong cơ thể hắn dâng lên một quả cầu ánh sáng màu vàng, quả cầu chậm rãi bay về phía Thân Công Báo.
Thân Công Báo duỗi tay ra, quả cầu chạm vào lòng bàn tay hắn rồi biến mất, hắn lộ ra nụ cười hài lòng, hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền không thiếu một xu.
Định Quang Hoan Hỉ Phật lạnh nhạt nói: "Bồi thường đã xong, mà ta cũng đã xin lỗi, nghe nói Ngoại Giao Thần còn nhiều sự vụ, bần tăng xin phép không tiễn!"
Thân Công Báo tay áo vung lên rồi biến mất, sau một khắc đã thấy hắn ngồi lên kiêu, hắn nói: "Trở về Thiên Đình!"
Tất cả thiên binh thiên tướng đồng thanh hô: "Vâng!"
Phái đoàn chuyển hướng về phía đông.
Khi phát sóng trực tiếp quay lại, Ngọc Sa xuất hiện trong ống kính với khuôn mặt mỉm cười: "Buổi phát sóng trực tiếp hôm nay kết thúc ở đây, đúng sai thế nào chắc mọi người đã rõ.
Sư phụ của Câu Trần Đại Đế đã từng nói, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy thiện nhỏ mà không làm, nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm. Hy vọng chúng sinh tam giới nỗ lực cố gắng, lần sau phát sóng trực tiếp chúng ta gặp lại.”
Màn hình phát sóng trực tiếp chợt tối sầm.
Dù phát sóng trực tiếp đã kết thúc nhưng dư âm của chuyện này chỉ mới bắt đầu, vô số chúng sinh trong tam giới nghị luận sôi nổi, lần này Phật Giáo thật sự đã nổi danh tam giới, hiệu quả mà phát sóng trực tiếp mang lại mạnh hơn sức ảnh hưởng của lời đồn rất nhiều, cả Tam Giới Thương Thành đều không có đệ tử Phật Giáo nào dám lên tiếng.
...
Dưới tàng cây lớn trên đường Tây du, Đường Tam Tạng lâm vào sự yên tĩnh quỷ dị, trợn tròn mắt nhìn phát sóng trực tiếp đã tối đen.
Tôn Ngộ Không đắc ý cười ha ha: "Tiểu hòa thượng, ngươi thấy chưa, sự thật là Phật Giáo đang vu khống Câu Trần Đại Đế."
Đường Tam Tạng lấy lại tinh thần, vội vàng tắt cửa phát sóng trực tiếp của Tam Giới Thương Thành, hai tay chắp lại niệm: "A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật! ”
Trái tim hắn vẫn khó mà bình tĩnh lại được, có Thiên đạo chứng thực thì chắc chắn là không sai rồi, giao dịch giữa ngân hàng và bần đạo là công bằng, trẻ con thì không biết nói dối, nhưng sâu trong nội tâm hắn lại dâng lên một cảm giác hoảng loạn và trống rỗng vô cùng, tín ngưỡng hắn sùng bái lần đầu tiên bị nghi ngờ như vậy, Phật Giáo vì sao lại làm như vậy? Sao mọi chuyện lại đi đến nước này!
"Tiểu hòa thượng, theo ta thấy kinh thư này không lấy cũng được! Muốn cứu thế giúp người thì dùng kinh thư Đạo Giáo cũng có thể, không bằng ta chúng ta chia tay rồi thôi đi, ta đi làm Tư Pháp Thiên Thần của ta, Bát Giới trở về Cao Lão Trang đi làm con rể, ngươi trở về làm ngự đệ Đường Vương của ngươi.
Lão Tôn ta cũng có thể truyền kinh cho ngươi, để ngươi đi độ thế cứu người.”
Đường Tam Tạng hoảng hốt một lát, nhưng tấm lòng kiên định hướng Phật một lần nữa chiếm thế thượng phong, sắc mặt nghiêm túc nói: "Ngộ Không, chớ dùng một biểu hiện mà xét đến cả sự việc, việc này cho dù có sai cũng là lỗi của Phổ Hiền Bồ Tát, liên quan gì đến Phật Giáo? Liên quan gì đến Phật Tổ?"
Tôn Ngộ Không trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi nghĩ chuyện lớn như vậy chỉ do một Bồ Tát nho nhỏ gây ra thật sao?”
Đường Tam Tạng chắp hai tay lại, cúi đầu nói: "Kẻ xuất gia không nói lời dối trá, Phật nói như thế thì chính là như vậy."
Hắn thu hồi Tam Giới Thương Thành rồi đứng dậy nói: "Ngộ Không, chúng ta nên lên đường rồi."
Tôn Ngộ Không gãi tai rồi nhảy lên xe ngựa, vểnh chân nằm ngửa, trong mắt mang theo vẻ hưng phấn, Câu Trần Đại Đế giỏi quá đi mất! Không cần xuất hiện cũng có thể đè cho Phật Giáo không ngẩng đầu lên nổi, ước gì lão Tôn cũng được như vậy nhỉ, ta khó chịu đám trọc đó lâu rồi.
Trư Bát Giới vội vàng chạy tới cạnh xe ngựa, đoàn người lại kẽo kẹt đi về phía trước.
...
Ở phía bên kia, phía sau Điểu Sào nơi Thiên Đình, Cô Lương hào hứng kêu lên: "Thắng, thắng, hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền đó! Chúng ta đã thắng.” Nàng vui mừng đến độ vừa hét vừa nhảy.
Thạch Cơ khó hiểu: "Sư huynh, ta có một chuyện không biết!"
"Ngươi có phải muốn hỏi vì sao Thiên đạo lại phán định hai ngàn Công Đức Kim Tiền cao hơn Cẩm Lan Cà Sa?"
Thạch Cơ gật gật đầu, giá trị của đàn Cẩm Lan Cà Sa phải trên hai ngàn Công Đức Kim Tiền mới đúng, nhưng vì sao Thiên đạo lại phán như vậy.
Bạch Cẩm ngẩng đầu nhìn trời, cười nói: "Bởi vì Thiên đạo và chúng ta cùng một phe đó!"
Chính tay Thiên đạo đã phá tan cấm chế của Cẩm Lan Cà Sa, sau đó cũng chính bàn tay đó đã đưa Cẩm Lan Cà Sa cho ta, hắn đương nhiên phải tán thành Cẩm Lan Cà Sa là của ta rồi.
Thạch Cơ không hiểu ra sao, Thiên đạo cùng hội cùng thuyền với chúng ta? Ý ngươi là sao? Chẳng lẽ sư huynh đã làm thân được với cả Đạo Tổ? Chuyện này xảy ra khi nào? Sư huynh thật sự là sâu không lường được!
Cô Lương chạy đến trước mặt Bạch Cẩm, nàng ngước khuôn mặt chờ mong lên hỏi hắn: "Sư huynh, hai trăm vạn này ngài định tiêu như thế nào?"
Bạch Cẩm cười ha hả: "Ngươi nói xem?"