Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 214



Cô Lương bẻ ngón tay đếm một cách hưng phấn: "Trước tiên mua một chiếc xe cơ quan cấp Bất Hủ phiên bản giới hạn, sau đó mua hai chiếc tiên váy do Quảng Hàn Cung sản xuất, sau đó mua mấy con Thực Thiết thú do U Minh Địa Phủ sản xuất, lại mua thêm mấy đóa hoa của U Minh Thần Hoa, một ít hoa quả như nhân sâm và đào tiên...”

Cô Lương kiểm kê một phen, nói một lèo mấy chục thứ.

"Còn gì nữa không?"

Cô Lương trầm tư một hồi rồi lắc đầu: "Tạm thời ta mới nghĩ ra những thứ này, chờ ta trở về suy nghĩ thì chắc vẫn còn cái bổ sung."

Rồi lại tiếp tục tỏ ra hưng phấn: "Sư huynh, khi nào chúng ta đi mua?"

"Mua gì?"

"Mua xe cơ quan cấp Bất Hủ phiên bản giới hạn, mua váy do Quảng Hàn Cung sản xuất, mua Thực Thiết thú do U Minh Địa Phủ sản xuất với cả nhân sâm đào tiên chứ gì!"

"Không mua!”

Nụ cười trên mặt Cô Lương cứng đờ.

Bạch Cẩm lười biếng nằm trên ghế dài, nói: "Hai trăm vạn trông thì nhiều nhưng phải học cách tiết kiệm, nếu không nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ tiêu xài, hai trăm vạn này sẽ gửi đến ngân hàng ăn lãi."

Cô Lương bi thương kêu lên: "Sư huynh, không cần mà!"

"Tiểu thần Thái Bạch Kim Tinh cầu kiến Câu Trần Đại Đế!" Một giọng nói từ bên ngoài vọng vào.

Bạch Cẩm khẽ chớp mắt, ngồi dậy kêu lên: "Xin mời! ”

Thái Bạch Kim Tinh từ bên ngoài đi vào, hắn nở nụ cười tươi rói, cánh tay phủ phất trần, chầm chậm đi tới trước mặt Bạch Cẩm rồi cung kính hành lễ: "Tiểu thần bái kiến Đế Quân!"

Bạch Cẩm nhấc tay mời, sau đó cười lớn: "Mau mau, mời đứng dậy! Không biết Kim Tinh đến đây có việc gì?"

Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy, cung kính nói: "Bệ hạ bày tiệc ở Dao Trì, ngài mời Đế Quân dự tiệc."

Bạch Cẩm giật mình, ấy, Ngọc Hoàng Đại Đế mời ta dự tiệc ngay lúc này là có ý gì? Chẳng lẽ hắn lại rảnh rỗi sinh nông nổi?

Bạch Cẩm liền đứng dậy phân phó: "Thạch Cơ, Thân Công Báo sắp trở về, chuyến đi này hắn có công lớn, ngươi lấy danh nghĩa Câu Trần Cung đi nghênh đón hắn."

Thạch Cơ đáp: "Vâng!"

"Cô Lương, tiền thưởng phát sóng trực tiếp thì khấu trừ theo tỷ lệ, còn lại chia cho Thân Công Báo, đây là hắn xứng đáng."

"Sư huynh, thiên binh thiên tướng của sứ đoàn cũng nên được chia một chút chứ!"

"Ngươi không cần bận tâm, Thân Công Báo từ trước đến nay trọng nghĩa khí nhất, làm sao có thể bạc đãi bọn hắn? Hắn ta sẽ tự phân công.”

"Vâng!" Cô Lương cũng cung kính đáp lời.

...

Trong Dao Trì, Ngọc Hoàng Đại Đế bày tiệc trên quảng trường, có bàn tiệc ngũ sắc mạ vàng, bồn Bích Ngọc Thiên Hoa, Trên bàn có đủ món quý giá như gan rồng, tủy phượng, tay gấu, môi vượn. Món ăn quý giá tỏa ra trăm vị thơm nức, hoa quả tươi mới tỏa ra hương thơm say đắm lòng người.

Bạch Cẩm và Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi đối diện, món ăn ngon, hương thơm quấn quanh hai vị Đại Đế.

Ngọc Hoàng Đại Đế cười ha ha: "Thoải mái thoải mái, Bạch Cẩm, ngươi không biết trong khoảng thời gian này trẫm sống mà khó chịu thế nào đâu, Phật Giáo suốt ngày âm âm u u ở trước mặt chúng thần Thiên Đình, ngay cả chúng sinh dưới hạ giới cũng bắt đầu chỉ trích Thiên Đình, trẫm tức giận mà thiếu chút nữa là phát binh đánh lên Linh Sơn rồi."

Mới lạ, mấy ngày nay không phải ngươi vui vẻ ca hát nhảy múa không ngừng à? Bạch Cẩm thầm chửi trong đầu, nhưng vẫn nâng chén rượu, mỉm cười nói: "Việc này nói ra cũng là ta liên lụy sư thúc, ta tự phạt một chén trước." Liền cạn hết một chén quỳnh tương ngọc dịch.

Ngọc Hoàng Đại Đế cười ha ha: "Đâu nào, sư điệt nặng lời rồi, quan hệ giữa chúng ta còn nói cái gì mà liên lụy?

Lần này Thân Công Báo đi sứ Phật Giáo, quả nhiên là đã giúp ta xả cơn giận bao lâu nay, đúng là thoải mái, thoải mái lắm.”

Nói rồi lại nâng ly rượu lên nói: "Bạch Cẩm, nào, ta mời ngươi."

Chén rượu Bạch Cẩm vừa mới buông xuống lại vội vàng bưng lên: "Đa tạ bệ hạ!"

"Ta vừa mới nhận được tin tức, Phật Tổ Như Lai tức giận thiếu chút nữa hủy cả Đại Lôi Âm Tự, vì Như Lai nổi giận, chúng ta uống một chén."

"Thiên Đình được Bạch Cẩm vun vén nên càng ngày càng hưng thịnh, cho dù là Phật Hưng lượng kiếp, Thiên Đình ta cũng không tổn hại chút nào, vì Thiên Đình đoàn kết hưng thịnh, chúng ta cùng uống một chén!"

"... Vì chúng thần Thiên Đình, chúng ta cạn ly!”

"... Vì tam giới vững vàng, chúng ta uống một chén!"

"... Vì đại đạo, chúng ta lại cạn ly!”

...

Ngọc Hoàng Đại Đế tìm đủ cớ để nâng chén, kết quả là đồ ăn còn chưa ăn bao nhiêu mà rượu đã hết hai vò.

Một lát sau, Bạch Cẩm quay cuồng đỡ đầu, hắn chống tay xuống bàn, liên tục xua tay nói: "Sư thúc, không thể uống, ta thật sự không thể uống thêm nữa rồi."

Rượu của ngài là loại rượu gì vậy? Nặng quá.”

Ngọc Hoàng Đại Đế nâng chén rượu cười lớn: "Đây chính là rượu ngon mà Hạo Thiên Thượng Đế giấu riêng, ta khó khăn lắm mới tìm được đấy, vì rượu ngon, chúng ta cùng uống một chén."

Bạch Cẩm choáng váng lại cố uống một chén, uống xong liền ợ một cái, chén rượu đặt cái cạch xuống bàn.

Ngọc Hoàng Đại Đế bưng chén rượu đi đến bên cạnh Bạch Cẩm rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, cười tươi: "Sư chất, nghe nói Phật Giáo bồi thường cho ngươi rất nhiều Công Đức Kim Tiền."

Bạch Cẩm mơ mơ màng màng: "Không nhiều lắm, không nhiều lắm, cũng chỉ có hai trăm vạn mà thôi."

Trong mắt Ngọc Hoàng Đại Đế hiện lên vẻ kích động, hai trăm vạn đấy! Đủ cho ta chi tiêu trong một thời gian dài, thực là ghen tị với đứa cháu không cần lo nghĩ về tiền bạc này!

Nụ cười trên mặt hắn lại càng thân thiết, hắn thì thầm: "Sư điệt, hai trăm vạn này không dễ tiêu nhỉ!"

"Cũng được, bỏ vào ngân hàng ăn lãi."

"Lấy lãi không thì phí lắm! Không giấu sư điệt, vì nể mặt Thân Công Báo, sư thúc ta không cẩn thận đã tiêu hết tiền trong bảo khố rồi, không biết sư điệt có thể cho ta mượn trước một chút hay không, cho ta xoay vòng một tí. Ta cam đoan lãi suất cao hơn ngân hàng, chờ Hạo Thiên Thượng Đế trở về sẽ trả lại cho ngươi.”

Bạch Cẩm khoát tay áo, lắc đầu có vẻ vô cùng phóng khoáng: "Gì mà mượn, ta đưa cho sư thúc một trăm vạn."

Chương 951: Có phải không thân thiện lắm không

Ngọc Hoàng Đại Đế sáng mắt, miệng đã ngoác đến tận mang tai rồi, hắn xoa xoa tay nói: "Tặng không như vậy thì ngại quá, thôi để ta viết giấy vay nợ đi!"

Bạch Cẩm nắm chặt cánh tay Ngọc Hoàng Đại Đế, nói mấy câu đầy mùi rượu: "Đừng viết giấy vay nợ, viết giấy vay nợ tức là ngươi không coi ta là huynh đệ, chỉ là một trăm vạn Công Đức Kim Tiền thì tính là cái gì? Ta không có gì chứ Công Đức Kim Tiền ta đầy nhá. Nếu như ta muốn thì Tru Tiên Tứ Kiếm ta cũng mua được ấy chứ. Ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi, Công Đức Kim Tiền của ta có nhiều hay không?"

Ngọc Hoàng Đại Đế liên tục gật đầu, thật lòng cảm thán: "Nhiều thật! Nhiều tiền như vậy thì làm sao có thể tiêu hết được?"

Bạch Cẩm lộ ra một nụ cười thật thà, vỗ vỗ bả vai Ngọc Hoàng Đại Đế, lộ ra nụ cười ngô nghê, mơ mơ màng màng nói: "Không tiêu… ta tiết kiệm để cưới vợ!"

Hai mắt Ngọc Hoàng Đại Đế sáng rực, ấy chà, còn có thu hoạch ngoài ý muốn cơ đấy? Không uổng công ta uống với ngươi bao nhiêu nước trắng nãy giờ. Mắt hắn khẽ đảo, lại cúi xuống thì thầm: "Sư điệt, ngươi chấm tiên tử nhà nào rồi? Để báo đáp sư điệt, sư thúc sẽ đích thân hỏi cưới cho ngươi, cam đoan sẽ cho ngươi nở mày nở mặt.”

"Nữ... Nữ Oa nương nương...” Bạch Cẩm chợt nói ra mấy từ.

Ngọc Hoàng Đại Đế trừng lớn mắt, đột nhiên đứng bật dậy khiến thân thể đụng vào bàn tiệc. Toàn bộ bàn đều bị hất bay, bàn đập xuống sàn, bao nhiêu đĩa ngọc trên đó đều rơi xuống đất vỡ tan tành.

Bạch Cẩm tựa vào ghế, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Muốn... Muốn hỏi Nữ Oa nương nương...”

Ngọc Hoàng Đại Đế hồn lìa khỏi xác rồi, nửa câu sau hắn không nghe thấy chút nào.

Thị giả cuống quýt chạy tới, nhìn quảng trường hỗn độn như thế thì vô cùng kinh hãi, chẳng lẽ bệ hạ và Đế Quân tranh chấp gì ư?

Ngọc Hoàng Đại Đế vung tay lên, nghiêm khắc quát: "Tất cả đi ra ngoài, không kẻ nào được tiến vào!"

Thị giả rối rắm khom lưng lùi về phía sau rồi rời đi.

Ngọc Hoàng Đại Đế nhìn Bạch Cẩm đã say quắc cần câu, hắn đứng vuốt râu, khuôn mặt nhăn thành một cục, tâm loạn như đám da mặt của hắn lúc này vậy.

"Ối!” Hoàng Đại Đế vội vàng buông tay, mấy sợi râu từ giữa kẽ tay hắn rớt xuống, lúc này hắn mới sực tỉnh, vội vàng giơ hai tay hướng tứ phương liên tục bái lạy, giọng điệu nghe rõ là đau khổ: "Lão gia phù hộ, lão gia phù hộ, ta chưa nghe thấy cái gì hết, ta thật sự là chưa nghe thấy cái gì hết."

"Bình... Bình Tâm nương nương! ”

Ngọc Hoàng Đại Đế trợn mắt, nhanh chân nhanh tay chạy đến bên người Bạch Cẩm, một tay che miệng Bạch Cẩm, ngươi còn có cả mưu đồ bất chính với Bình Tâm nương nương?

"Hừ hừ! "Bạch Cẩm hừ hừ hai tiếng, vung tay chân giãy dụa mấy phát rồi ngủ thiếp đi.

Lúc này Ngọc Hoàng Đại Đế mới đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán, trong mắt vẫn chưa hết kinh hãi, hắn thều thào: "Chết rồi, ta sắp chết rồi, biết cái bí mật kinh thiên động thiên như này có khi nào sẽ bị diệt khẩu không!"

Ngọc Hoàng Đại Đế cảnh giác nhìn bốn phía, Dao Trì này an toàn chứ? Hắn đau đầu quá thể. Ta không dám, cho tiền cũng không dám chuốc rượu Bạch Cẩm nữa, sau này ai dám ở Thiên Đình mời Bạch Cẩm uống rượu ta sẽ liều với kẻ đó.

Không được, khổng thể để cho Bạch Cẩm ở lâu trong này.

Ngọc Hoàng Đại Đế lập tức kêu: "Thái Bạch Kim Ting!"

Thái Bạch Kim Tinh từ bên ngoài bước nhanh vào, khoát phất trần trong tay lên trên khuỷu tay, xoay người thi lễ cung kính nói: "Bệ hạ!"

Liếc mắt nhìn một mảnh hỗn độn trên đất, lông mày hắn giật giật, vừa rồi xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Ngọc Hoàng Đại Đế và Câu Trần Đại Đế đánh nhau?

Ngọc Hoàng Đại Đế giả vờ bình tĩnh nói: " Tửu lượng của Câu Trần Đại Đế không tốt lắm, ngươi hãy đưa Câu Trần về Đế Cung an toàn đi."

Thái Bạch Kim Tinh cung kính đáp: "Vâng!" rồi bước lên một bước, đỡ Bạch Cẩm đang lâng lâng xoay người đi ra bên ngoài.

Vẻ mặt Ngọc Hoàng Đại Đế thay đổi, đột nhiên có chút lo lắng, nhỡ may trên đường Bạch Cẩm lộ ra bản chất lang sói thì phải làm sao? Lập tức nói: "Đợi đã!"

Thái Bạch Kim Tinh tức khắc dừng chân, nghi ngờ nhìn về phía Ngọc Hoàng Đại Đế: "Bệ hạ, ngài có gì phân phó?"

Ngọc Hoàng Đại Đế bước lên, duỗi tay ra. Trong lòng bàn tay hiện ra một mảnh gấm hoa, cuộn gấm hoa thành một cục nhét vào trong miệng Bạch Cẩm, vỗ vỗ tay lúc này mới yên tâm, nói: "Đưa Câu Trần Đại Đế trở về đi!"

Ách~ Thái Bạch Kim Tinh có chút chần chờ hỏi: "Bệ hạ, như thế có phải không thân thiện lắm không?"

Ngọc Hoàng Đại Đế lắc đầu nói: "Ngươi đừng quan tâm, nhanh đưa Câu Trần Đại Đế trở về đi, nhớ không được lấy cái gấm hoa này ra cho tới khi đến Đế Cung."

"Vâng!"

Thái Bạch Kim Tinh bất đắc dĩ lên tiếng, nâng Bạch Cẩm đi ra ngoài, trong đầu cảm thấy vô cùng mờ mịt. Ngọc Hoàng Đại Đế quá khó hầu hạ, lão già như hắn hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của ngài! Lại tưởng niệm Hạo Thiên Thượng Đế lần thứ sáu trăm ba mươi mốt.

Bên trong Dao Trì, Ngọc Hoàng Đại Đế thở dài một hơi. Trái tim nhỏ bé đập liên hồi. Khó trách Bạch Cẩm thường xuyên ra vào Hỗn Độn và Địa Phủ, hóa ra giữa Bạch Cẩm và hai vị sư tỷ có quan hệ không thể nói rõ. Về sau tuyệt đối không thể uống rượu cùng sư điệt nữa, lỡ như loại chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn hai vị sư tỷ sẽ lột ba lớp da của hắn!



Chương 952: Uống rượu của bệ hạ đúng là không tốt

Ở một bên khác, Thái Bạch Kim Tinh mới đưa Bạch Cẩm về đến trước Điểu Sào, một tiên tử phong tư trác tuyệt đi ra từ bên trong.

Nhìn thấy Bạch Cẩm lơ lửng trên không trung thì lập tức biến sắc, vội vàng tiến lên khẩn trương hỏi: "Thái Bạch Kim Tinh, Đế Quân bị làm sao thế?"

Thái Bạch Kim Tinh cười ha hả nói: "Tiên tử không cần lo lắng, đến quân ở Dao Trì uống hơi quá chén, tiểu thần phụng mệnh đưa Đế Quân trở về."

Vân Tiêu nhìn gấm hoa trong miệng Bạch Cẩm, khóe miệng run rẩy, không vui nói: "Thái Bạch Kim Tinh, ngươi đối đãi với Câu Trần Đại Đế như vậy à?"

Thái Bạch Kim Tinh liên tục thở dài, cười khổ nói: "Tiên tử thứ tội, đây là chủ ý của bệ hạ, cho tới khi đến Câu Trần Cung thì không thể lấy ra, tiểu thần cũng không còn cách nào."

Vân Tiêu hơi nhíu mày, Ngọc Hoàng Đại Đế có ý gì?

"Đưa Đế Quân cho ta, không phiền Kim Tiên nữa." Vân Tiêu duỗi hai tay ra, một cỗ tiên lực nâng Bạch cẩm lên, xoay người đi vào bên trong.

Thái Bạch Kim Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, Vân Tiêu tiên tử tức giận rồi! Nhưng chuyện này thực sự không liên quan gì đến lão phu!



Hai ngày sau, Bạch Cẩm lặng lẽ tỉnh giấc, mơ mơ hồ hồ ngồi dậy, nâng tay sờ đầu, vẫn còn cảm giác say rượu.

Vân Tiêu từ bên ngoài đi vào, mỉm cười nói: "Sư huynh, ngươi đã tỉnh!"

Bạch Cẩm vuốt đầu, cảm thán nói: "Sư thúc kính rượu cũng thật không ít, không biết được làm từ cái gì?"

Vân Tiêu do dự một chút nói: "Lời nói trong khi say ta không nghe thấy, nhưng mà lúc Thái Bạch Kim Tinh đưa sư huynh về, bệ hạ đã bịt miệng sư huynh lại, ta hoài nghi sư huynh đã nói một số điều làm bệ hạ không vui."

Bạch Cẩm sửng sốt, nói thầm: "Nói lời làm Ngọc Hoàng Đại Đế không vui? Chẳng lẽ ta tố cáo hắn là hôn quân?"

"Sư huynh~ sư huynh~ ngươi tỉnh rồi sao?" Cô Lương ở bên ngoài thò đầu vào trong, nhìn thấy Bạch Cẩm đang ngồi, mắt sáng lên nhảy chân sáo bước vào, vui sướng kêu: "Sư huynh!"

Trong lòng Bạch Cẩm mừng mừng, sư muội quan tâm ta như thế, không uổng công ta đau một hồi.

Cô Lương chạy đến bên cạnh Bạch Cẩm, trong mắt đầy ánh sáng, vui vẻ mong chờ nói: "Sư huynh, rốt cuộc ngươi cũng tỉnh rồi, còn lại một trăm vạn Công Đức Kim Tiền cho ta mượn nhé?!"

Bạch Cẩm khẽ nhíu mày, nghi hoặc khó hiểu nói: "Còn lại một trăm vạn Công Đức Kim Tiền là ý gì?"

"Phật Giáo bồi thường cho sư huynh hai trăm vạn Công Đức Kim Tiền! Ngươi cho Ngọc Hoàng Đại Đế mượn một trăm vạn.

Sư huynh, ngươi thật hào phóng! Ta rất sùng bái ngươi, còn lại một trăm vạn Công Đức Kim Tiền cho ta mượn được không?"

Bạch Cẩm hơi sững sờ, lắc lắc đầu, nhắm mắt lại trực tiếp nằm xuống, nói thầm: "Chưa tỉnh ngủ, quả nhiên là ta vẫn chưa tỉnh ngủ!"

"Sư huynh ~" Cô Lương đánh một phát vào ngực Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm mở to mắt, khó tin nói: "Đây không phải nằm mơ sao?"

Bạch Cẩm đột nhiên ngồi dậy, khiếp sợ kêu lên: "Không thể nào, sao ta có thể cho Ngọc Hoàng Đại Đế mượn một trăm vạn Công Đức Kim Tiền?"

"Sư huynh, Ngọc Hoàng Đại Đế đưa ra giọng nói của huynh, tuyệt đối không phải là giả mạo. Hơn nữa, với thân phận của Ngọc Hoàng Đại Đế sẽ không bao giờ nói dối loại chuyện như vậy, đó không phải là lừa đảo sao?"

Vân Tiêu nhắc nhở nói: "Sư huynh, có thể là lúc người uống rượu."

Lúc uống rượu? Bạch Cẩm còn thật sự tự suy nghĩ một lúc, loáng thoáng có thể nhớ được lúc đó mình nói cho mượn tiền.

Bạch Cẩm nhìn Vân Tiêu không nói gì, cảm thán nói: "Uống rượu của bệ hạ đúng là không tốt!"

Cô Lương vô cùng chờ mong nói: "Sư huynh, ngài đã cho Ngọc Hoàng mượn một trăm vạn Công Đức Kim Tiền, còn một trăm vạn này cũng chỉ để trưng bày, không bằng cho ta mượn đi!" Nàng nháy nháy đôi mắt to tròn của mình nhìn Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm khoát tay áo nói: "Ngươi cần nhiều tiền như vậy làm gì? Cho ngươi một vạn, không hơn được."

Một vạn? Cũng được! Cô Lương vui sướng nói: "Đa tạ sư huynh!"

Bạch Cẩm nằm ở trên giường, hữu khí vô lực nói: "Cầm tiền đi đi, đừng đến quấy rầy ta. Ta say rượu còn chưa tỉnh, đau đầu!"

Tiêu Trần cười khổ, say rượu chưa tỉnh là giả, nhưng cho mượn nhiều tiền như vậy đau đầu là thật.



Trong hai năm này, Đường Tam Tạng ở Hạ Giới đụng phải Hoàng Phong quái ở Hoàng Phong Sơn, gió thổi đến mức trời đất u ám. Tôn Ngộ Không lên trời nhờ Ngao Bính điều khiển mưa gió, trực tiếp đánh chết Hoàng Phong quái.

Linh Cát Bồ Tát đợi nửa ngày cũng không thấy Tôn Ngộ Không cầu cứu, đương nhiên sau khi Hoàng Phong quái bị Ngao Bính đánh chết thì trong lòng nhất định sẽ có oán hận!

Gặp được Sa Ngộ Tịnh ở Lưu Sa Hà, Tôn Ngộ Không chiến một trận không thắng lập tức lên Thiên Đình mời Na Tra, một đạo pháp chỉ làm Sa Ngộ Tịnh đầu hàng.

Quan Thế Âm Bồ Tát tức giận! Thiên Đình lại đoạt mất công đức của ta.

Phật Giáo cũng nghiêm túc bắt chước theo, luôn luôn chú ý đến tiến triển Tây Du. Một khi kiếp nạn quay lại, bọn hắn liền chủ động hiện thân tương trợ, cứ như thế cướp về năm trang công đức.

Trên con đường lớn, một chiếc xe ngựa chậm rãi di chuyển, Tôn Ngộ Không ngồi trên nóc xe, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh ngồi ở phía trước điều khiển xe ngựa.

Chương 953: Có rượu ngon không

Trong xe ngựa, Đường Tam Tạng đang lướt Tam Giới Thương Thành tìm quả nhân sâm, nhất thời tiến vào một cửa hàng tên Ngũ Trang Quán. Cửa hàng này chỉ có vài món thương phẩm ít ỏi, trong đó có một loại thương phẩm trông giống như đứa trẻ ba mặt, phía dưới viết giới thiệu:

Ở động thiên cổ xưa trên Vạn Thọ Sơn, nhân sâm đã được nấu trong chín ngàn năm.

Rễ cành chồi có độc, quả và lá chứa đầy mật hoa.

Người phàm ngửi được sống đến ba trăm sáu mươi tuổi, ăn một miếng sống đến bốn vạn bảy nghìn năm, có tên là Vạn Thọ Thảo Hoàn Đan, bán cả trăm vạn Công Đức Kim Tiền một viên.

Ánh mắt Đường Tam Tạng đột nhiên trừng lớn, liên tục ho khan.

Trên càng xe, Trư Bát Giới quay đầu lo lắng kêu: ‘Sư phụ, người bị cảm lạnh rồi à? Mặc ấm thêm một chút đi."

Đường Tam Tạng che ngực, đau lòng kêu lên: "Bát Giới, vi sư đau lòng! Vi sư vừa mới ăn trăm vạn Công Đức Kim Tiền"

Tôn Ngộ Không ở trên nóc xe kêu: "Tiểu hòa thượng, ngươi làm việc thật không đường đường chính chính. Lão Tôn ta vất vả bảo vệ ngươi Tây Hành, giờ ngươi lại ăn vụng trăm vạn Công Đức Kim Tiền."

"Ngộ Không, không phải vi sư ăn vụng. Một quả nhân sâm của Trấn Nguyên Đại Tiên ở Ngũ Trang Quán chính là trăm vạn Công Đức Kim Tiền. Nếu chúng ta không ăn trái cây kia thì tốt rồi, hiện tại chúng ta chính là phú hào có trăm vạn Công Đức Kim Tiền, từ nay về sau tiêu tiền tự do, không cần lo lắng vấn đề tiền bạc nữa."

Tôn Ngộ Không khiếp sợ nói: "Quý như vậy à? Vậy thì tiền nợ của lão Tôn ta cũng có thể trả xong rồi."

Trư Bát Giới cũng nói: "Sư huynh, quả nhân sâm đó tên là Vạn Thọ Thảo Hoàn Đan, khi lão Trư còn là Thiên Bồng Nguyên Soái thì đã từng nhìn thấy ở Hội Bàn Đào, so với đào Tử Văn thì đều trân quý như nhau."

Trong lòng Đường Tam Tạng vẫn còn sợ hãi, răn dạy nói: "Ngộ Không, sau này ngươi tuyệt đối không được xúc động như thế, nếu như ngươi làm chết quả nhân sâm, bán ngươi đi cũng không bồi thường nổi!"

"Muốn trách thì trách tiểu đạo đồng Thanh Phong kia hơi quá đáng, lại dám nói lão Tôn ta là hầu tử sơn dã không nhìn ra được bảo vật,vì vậy dưới cơn nóng giận lão Tôn ta mới vặt quả xuống. Nói lão Tôn không biết bảo vật, ta liền khiến hắn không có được chân bảo."

"Sư huynh, không phải lão Trư nói với ngươi rồi sao, ngươi quả thật quá kích động rồi, thiếu chút nữa đã hại chết chúng ta không bồi thường nổi!

Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nói: "Lão Tôn ta cũng không ngờ tên đạo sĩ kia cao tay như thế, dưới tay hắn lão Tôn ta căn bản không có sức phản kháng."

Đường Tam Tạng chân thành nói: "Ngộ Không, trong thiên hạ có rất nhiều đại thần thần thông hơn ngươi, bất kể là người hay là khỉ thì đều phải khiêm tốn."

Sa Ngộ Tịnh đột nhiên kêu: "Sư phụ, phía trước có khách điếm! Chúng ta có nên nghỉ ngơi một chút không?"

Đường Tam Tạng nghi hoặc nói: "Trước đây sau thôn không có khách điếm nào, sao lại đột nhiên có khách điếm được? Chỉ sợ là hắc điếm rồi!"

Tôn Ngộ Không đứng trên nóc xe, lấy tay che trán nhìn về phía trước quan sát, trong mắt bùng lên ngọn lửa vàng rực, tầm mắt hướng tới khách điếm tràn ngập thanh đạo khí nở rộ hoa vạn tuế.

Trong lòng Tôn Ngộ Không vừa động liền đoán được lai lịch của khách điếm này, hẳn là một vị thần tiên nào đó ở Hạ Giới vội vàng tới để tặng ưu đãi cho sư phụ, lập tức cười hắc hắc nói: "Không có việc gì, không có việc gì, lão Tôn đã nhìn rồi, khách điếm kia không có sát khí, hẳn là một nhà lương thiện."

Đường Tam Tạng có chút an tâm nói: "Hôm nay cũng không còn sớm nữa, nếu là một nhà lương thiện, chúng ta sửa soạn ở lại đây một phen."

Xe ngựa đi đến phía trước, rất nhanh đã dừng lại ở trước khách điếm. Khách điếm cũng không lớn, có hai tầng mang phong cách cổ xưa nhưng không tang thương, trên tường có một ít dây leo thanh u thanh nhã.

Một lão giả mộc mạc đứng ở trước cửa, cười ha hả nói: "Rất hân hạnh được các bằng hữu từ phương xa tới thăm! Lão hủ hoan nghênh khách nhân."

Tôn Ngộ Không trên xe ngựa vọt tới trước mặt lão giả hai ba bước, cười hắc hắc quái dị nói: "Ông chủ, có rượu ngon không?"

Lão giả mặt không đổi sắc, gật đầu mỉm cười nói: "Tất nhiên là có!"

Trư Bát Giới vội vàng xốc màn xe lên cho Đường Tam Tạng, nói: "Sư phụ, ngài cẩn thận một chút."

Đường Tam Tạng gật gật đầu, được Trư Bát Giới đỡ xuống xe ngựa, trong lòng có chút cảm động, vẫn là Bát Giới tốt với ta!

Sa Ngộ Tịnh yên lặng gỡ lành lý xuống, bên trong hành lý ngoại trừ quần áo chính là rượu ngon của Nhị sư huynh, đúng là nặng thật!"

Đường Tam Tạng xuống xe ngựa đi lên phía trước, vẫn duy trì cười mỉm, hai tay tạo thành hình chữ thập thi lễ nói: "Lão trượng có lễ, bần tăng tới từ Đông Thổ Đại Đường, phụng mệnh đi Tây Thiên gặp Phật Tổ thỉnh kinh."

Lão trượng có chút kinh ngạc nói: "Vậy mà lại là thánh tăng Đại Đường." sau đó vội vàng chìa tay nói: "Thánh tăng, mời vào."

"Đa tạ lão trượng!"

Đường Tam Tạng đi vào bên trong khách điếm, quét mắt nhìn một cái. Khách điếm sạch sẽ có bốn năm cái bàn dài, có ba người trẻ tuổi đang lau bàn, thành thành thật thật quét tước dọn dẹp.

Đường Tam Tạng lấy ra một khối vàng đưa cho lão trượng, mỉm cười nói: "Xin lão trượng sắp xếp cho bốn gian phòng! Chuẩn bị cho ngựa của ta một ít thức ăn chay."

Mắt lão trượng sáng lên, nhận vàng giấu trong ống tay áo, cười ha hả nói: "Ngựa cũng ăn thức ăn chay, không thành vấn đề!" Rồi lão đưa tay ra dẫn đường: "Mời thánh tăng lên lầu!"

Chương 954: Lão già đê tiện

Đường Tam Tạng khẽ gật đầu, yên tâm thoải mái đi lên lầu, có tiền tốt thế đấy. Yên tâm ăn uống thoải mái, không cần phải áy náy vì hóa duyên.

Một Công Đức Kim Tiền có thể đổi thành một trăm Huyền Hoàng Kim Tiền, cũng chính là một ngàn Tử Kim Tiền, cũng chính là một vạn Nhân Gian Kim Tiền, nhưng nếu là trước đây thì không đổi được, mười vạn Nhân Gian Kim Tiền cũng không đổi được một Tử Kim Tiền.

Hiện tại Đường Tam Tạng cất giấu một khoản tiền khổng lồ nhờ việc bán áo cà sa, có thể nói chính là thổ hào hành tẩu ở nhân gian. Đó cũng chỉ là một chút vàng bạc mà thôi, không cần phải quan tâm.

Bên trong đại sảnh, đoàn người Đường Tam Tạng ngồi ăn cơm.

Lão trượng cầm một bầu rượu tới, cười ha hả nói: "Thánh tăng, đây là rượu ngon mà tự tay lão hủ chưng cất, còn mời chư vị đánh giá."

Đường Tam tạng vội vàng đứng dậy, ngượng ngùng nói: "Đa tạ ý tốt của lão trượng, người xuất gia không thể uống rượu!"

Tôn Ngộ Không cười ha hả nói: "Tiểu hòa thượng, ngươi uống rượu còn ít sao?"

Nét mặt già nua của Đường Tam Tạng đỏ lên, trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái. Thời điểm không có người ngoài có thể uống rượu ăn cướp, nhưng mà ở trước mặt người ngoài, sao có thể phá hư thanh danh Phật môn?

Lão trượng cười ha hả nói: "Thánh tăng không cần chú ý, đây là rượu chay mà lão phu tự tay điều chế."

Khi nói chuyện, hắn lần lượt rót cho Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh mỗi người một chén rượu.

Nếu đã bị Tôn Ngộ không nói lộ ra, Đường Tam Tạng cũng không tiện xấu hổ cự tuyệt, bèn chìa tay nói: "Lão trượng, mời ngồi!"

Lão trượng ngồi xuống một vị trí trống.

Đường Tam Tạng tò mò hỏi: "Không biết rượu chay là như thế nào?"

Lão trượng vuốt râu, cười ha hả nói: "Cái gọi là rượu chay chính là lấy hoa quả thực vật ủ thành, không dính đến một chút thức ăn mặn, cho nên tăng lữ cũng uống được rượu chay."

Đường Tam Tạng bật cười nói: "Lão trượng, rượu trong thiên hạ hầu hết đều dùng lương thực ủ thành, chẳng lẽ tất cả đều là rượu chay hay sao?"

Lão trượng cười ha hả nói: "Thánh tăng, trong tam giới đúng là có rượu mặn, chẳng qua khan hiếm ở thế gian mà thôi."

"Lão trượng, nơi này trước thôn sau thôn không có cửa hàng, ngươi nghĩ thế nào mà lại mở khách điếm ở đây? Nhìn lời nói và hành động của lão trượng cũng không giống như là thương nhân, hay ngươi có nỗi khổ riêng?"

Lão trượng vuốt vuốt chòm râu, cảm khái nói: "Thay vì nói mở khách điếm, thì đúng hơn là ẩn cư."

"Bần tăng nguyện nghe tường tận!" Đường Tam Tạng vẫn duy trì cung cách của một thánh tăng mỉm cười nhìn lão già.

Trư Bát Giới ngẩng đầu liếc nhìn một cái, lại cúi xuống lầm bầm ăn từng miếng to.

Tôn Ngộ Không ngồi xổm trên ghế lấy quả đào chà chà lên khuỷu tay, đối với chuyện bọn họ nói hoàn toàn không quan tâm.

Sa Ngộ Tịnh cũng thong thả ăn đồ ăn mình thích, vểnh tai lắng nghe. Bệ hạ từng dạy bảo phải nghe nhiều xem nhiều, ít nói đi một chút.

Lão giả chậm rãi nói: "Nhớ lại thời ta còn trẻ cũng từng oai phong một cõi, đứng ở phía trên tranh giành một phen, vì triều đình trở thành thừa tướng lãnh đạo quốc gia cùng các vị quốc quân xưng ngô làm á phụ.

Sau khi già rồi, ta cũng không có tâm tư anh hùng nữa, bèn mang theo ba năm tôi tớ ẩn cư ở vùng núi này, mở một khách điếm chiêu đãi khách quan lui tới, lĩnh hội nhân sinh, chào đón khách thương hữu duyên.

Đường Tam Tạng gật gật đầu, vui mừng nói: "Bỏ được, có bỏ mới có được. Thiên địa rộng lớn, chúng sinh trầm mê. Người ham danh lợi nhưng rồi lại ít ham danh lợi, thí chủ có đại tuệ căn, nếu nhập Phật Giáo, ắt có thể tu thành chín quả."

Lão trượng khoát tay cười ha hả nói: "Thánh tăng nâng đỡ, ta thì có thể có tuệ căn gì chứ, chỉ là một người đang chết dần chết mòn thôi."

Lão chìa tay ra nói: "Chư vị thánh tăng mời mau dùng rượu, nếm thử rượu lão phu tự tay điều chế xem như thế nào!"

Tôn Ngộ Không liếc mắt nhìn lão trượng một cái, nhà của vị thần tiên nào giả bộ thật là giống, đáng tin hơn nhiều so với Quan Thế Âm Bồ Tát, cho hắn mặt mũi bưng chén rượu lên.

Đường Tam Tạng cũng bưng chén rượu lên, mỉm cười nói: "Lần này gặp nhau chính là hữu duyên, vì phần duyên phận này bần tăng liền phá giới một lần vậy."

Lão trượng nhìn bọn họ nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, trên mặt tươi cười sáng lạn, uống đi! Uống hết cả đi! Hy vọng Vân Trung Tử sư huynh không gạt ta, quả vựng vựng mà hắn nuôi trồng hẳn là hữu dụng.

Trư Bát Giới buông chén rượu, lắc lắc đầu, than thở nói: "Sư huynh, sao ta lại có cảm giác chóng mặt như vậy?"

Đường Tam Tạng rên lên, phanh~ gục đầu trên bàn, chén rượu trong tay choang một tiếng rơi xuống đất vỡ nát.

Ánh mắt Tôn Ngộ Không lấp lóe, trong tay xuất hiện một Kim Cô Bổng, đột nhiên đứng dậy lắc lư quát chói tai: "Ngươi là yêu quái phương nào? Dám đâm sau lưng hãm hại lão tôn."

Sa Ngộ Tịnh hữu khí vô lực nói: "Sư huynh, ta không còn sức! Rất choáng ~" sau đó trực tiếp ngã xuống đất lăn hai vòng.

Trư Bát Giới cố gắng đứng lên nhưng lại ngửa mặt ra sau ngã sấp, phịch một tiếng lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

Tôn Ngộ Không đem chống Kim Cô Bổng xuống đất làm trụ, lắc đầu hô lên: "Lão già đê tiện nhà ngươi rốt cuộc là ai?"

Lão trượng mỉm cười nói: "Ta chính là ta, chẳng phải ta vừa mới nói rất rõ ràng sao, ta từng gây ra phong vân, ta từng là thừa tướng, hiện tại ta ẩn cư ở thâm sơn."