Trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ nói: "Quan Thế Âm Bồ Tát, ngươi truyền lời cho Tử Vi Đại Đế, lệnh cho hắn điều tra ngọn nguồn của chuyện này.”
Quan Thế Âm Bồ Tát đứng trên đài sen, từ từ nhắm mắt lại, cung kính đáp: "Vâng!”
Các vị Phật Đà Bồ Tát khác đều im lặng chờ đợi.
Không lâu sau, trong Đại Lôi Âm Tự đột nhiên xuất hiện vô hạn tinh không. Một Đế Quân viễn cổ bước ra từ trong tinh không sâu thẳm, ngân hà trải đường, quần tinh tán dương, thanh thế to lớn.
Tất cả Phật Đà Bồ Tát đều nhìn về phía Đại Đế giữa tinh không. Người có thể xuất hiện trong Đại Lôi Âm Tự để luận sự, ít nhất cũng phải có tu vi Đại La Kim Tiên, chẳng hạn như Văn Thù, Phổ Hiền, Quan Thế Âm, Định Quang Hoan Hỉ Phật, Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật... đều là đại năng Chuẩn Thánh. Màn khoe khoang quyền thế của Tử Vi Đại Đế không khác nào đang múa rìu qua mắt thợ. Nhiều vị Phật Đà Bồ Tát trong Đại Lôi Âm Tự đều cười không nói gì, nhưng cũng không vạch trần.
Tử Vi Đại Đế bước ra khỏi tinh hải, ôm quyền hành lễ nói: "Bái kiến Như Lai Phật Tổ!”
Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Làm phiền Tử Vi Đại Đế, xin mời ngồi xuống!”
Già Diệp Tôn Giả đưa tay ra mời, một bông sen nở rộ giữa không trung, ngưng tụ thành một đài sen.
"Đa tạ Phật Tổ!” Tử Vi Đại Đế bay lên ngồi trên đài sen.
"Xin hỏi Đại Đế, vì sao Nam Cực Trường Sinh Đại Đế và Thanh Hoa Đại Đế lại có thể đưa Khương Tử Nha ra ngoài?”
Các vị Phật Đà Bồ tát khác cũng nhìn chằm chằm Tử Vi Đại Đế, trong lòng tràn đầy mong đợi. Bạch Cẩm và Xiển Giáo trở mặt rồi sao? Có đánh nhau không?
"Sau khi trẫm được Quan Thế Âm Bồ Tát truyền tin, đã lập tức đi tìm Nam Cực Trường Sinh Đại Đế để hỏi thăm, lão trọc đó cũng không có ý giấu giếm. Theo như lời hắn nói thì Nguyên Thủy Thiên Tôn đã hạ pháp chỉ, Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đều cúi đầu nhận lỗi, bồi thường mười vạn Huyền Hoàng Kim Tiền mới cứu được Khương Tử Nha ra ngoài.”
Định Quang Hoan Hỉ Phật kinh ngạc thốt lên: "Sao có thể như vậy? Rõ ràng Bạch Cẩm đã bắt Khương Tử Nha, sao Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế lại cúi đầu nhận lỗi?”
Các vị Phật Đà Bồ Tát khác cũng không nói nên lời, chẳng lẽ Nguyên Thủy Thiên Tôn lại thiên vị Bạch Cẩm đến mức này? Nói cách khác, đệ tử của hắn đều là nhặt được, còn Bạch Cẩm mới là ruột thịt sao.
Tử Vi Đại Đế cảm thán nói: "Chỉ vì Bạch Cẩm giỏi đổi trắng thay đen mà thôi! Trên đời có một vị Đại Đế vô sỉ như vậy thì có thể tốt được sao?”
Sau đó Tử Vi Đại Đế kể lại tin tức mà mình đã lấy được một cách chi tiết. Tất cả Phật Đà Bồ Tát trong Đại Lôi Âm Tự đều không nói nên lời, lần này hắn vẫn có thể bình an vô sự vượt qua. Vốn dĩ muốn làm hắn khó xử tiến thoái lưỡng nan, bây giờ lại trở thành tuyên dương uy danh của hắn. Đổi trắng thay đen, già mồm át lẽ phải, sao một vị Đại Đế lại có thể vô sỉ đến như vậy! Bảo chúng ta phải đối phó với ngươi thế nào?
...
Bên phía Điểu Sào, Bạch Cẩm đã chuẩn bị xong xuôi, sau đó mang theo salad hoa quả đã được chuẩn bị kỹ càng tiến vào Hỗn Độn. Mặc dù Nhị sư bá không tính toán, nhưng thân là vãn bối, hắn vẫn không thể thất lễ. Hơn nữa Đại sư bá, sư phụ, Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương đã không được cho ăn trong một thời gian. Phải thường xuyên kiếm chút hảo cảm mới không bị quên lãng.
Trong Thanh Vi Thiên ở Hỗn Độn, có một cái ao đang gợn sóng, bên cạnh là một cái cây lớn tươi tốt um tùm. Cây không cao tới mười mét, nhưng tán cây lại vươn ra trăm mét, giống như một cây dù lớn che rợp cả bầu trời.
Trong tán cây khổng lồ xen lẫn những bông hoa nhỏ, huỳnh quang bay lả tả, đẹp giống như ảo cảnh.
Dưới gốc cây, Thông Thiên giáo chủ, Thái Thượng Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thiên Tôn và Bạch Cẩm đang ngồi quanh bàn chơi mạt chược.
Thông Thiên giáo chủ chạm vào quân bài trong tay mình, nhìn về phía Thái Thượng Thánh Nhân.
Thái Thượng Thánh Nhân vuốt râu mỉm cười không nói gì.
Thông Thiên giáo chủ lại nhìn về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi ngay ngắn trên ghế với sắc mặt nghiêm trọng, không thể nhìn ra vui giận.
"Khụ khụ, bát trúc.” Thông Thiên giáo chủ chậm rãi đánh ra quân bài trong tay mình.
Bạch Cẩm cầm bài, suy nghĩ một chút, bỏ vào trong bài, sau đó mỉm cười lấy ra một quân bài.
Thông Thiên giáo chủ đột nhiên nói: "Đúng rồi Bạch Cẩm, lần trước đến Vũ Dư Thiên ngươi đã mang cái gì đến cho vi sư?”
Bạch Cẩm sửng sốt, thành thật trả lời: "Ta đã đưa cho sư phụ một ít bánh trung thu do ta tự tay làm.”
"Mang theo mấy cái?”
"Sáu cái.”
"Ha ha, sáu cái bánh trung thu rất ngon, vi sư rất thích.”
Bạch Cẩm lập tức ngộ ra, đặt lại quân bài trên tay, đánh ra một quân bài mới, nói: "Lục bính!”
Thông Thiên giáo chủ đột nhiên ngả bài, cười nói: "Hồ bài, thắng rồi!”
Thủy Nguyên Thiên Tôn ho khan hai tiếng, xấu xa nói: "Thông Thiên, như vậy là không được!”
"Sao lại không được? Đánh mạt chược là phải khôn ngoan.”
Thủy Nguyên Thiên Tôn và Thái Thượng Thánh Nhân không nói nữa, khôn ngoan đúng không? Để ta cho ngươi thấy sự khôn ngoan của ta.
Xoạch xoạch, một ván mới bắt đầu.
Chương 976: Ta định sẽ chuyển nhà
Bạch Cẩm nhìn về phía Thủy Nguyên Thiên Tôn nói: "Nhị sư bá, đệ tử lệnh cho Tư Pháp Thiên Thần bắt Khương Tử Nha, đã hành động lỗ mãng, xin Nhị sư bá tha tội.”
Thủy Nguyên Thiên Tôn cười nói: "Lập lại trật tự thì có tội gì? Đời này ta ghét nhất là đồ đệ làm xằng làm bậy, vô pháp vô thiên.”
Thông Thiên khẽ cau mày, khinh thường nói: "Theo khuôn phép cũ, giống như một con rối. Một đệ tử không có linh khí, còn dùng để làm gì.”
"Quy củ nằm ở sự kiềm chế, kiềm chế dục vọng, kiềm chế tâm ma, kiềm chế bản thân.”
"Tự do nằm ở sự buông thả, buông thả thiên tính, buông bỏ bản thân, hòa hợp với trời đất.”
"Thông Thiên, tư tưởng của ngươi thật nguy hiểm.”
"Nguyên Thủy, tư tưởng của ngươi thật cổ hủ.”
Hai người nhìn nhau, trong khoảng không giống như xẹt ra tia lửa.
Nguyên Thủy và Thông Thiên cùng nhìn về phía Thái Thượng nói: "Sư huynh, ngươi thấy thế nào?”
Tay đang vuốt râu của Thái Thượng Lão Quân đột nhiên cứng đờ, quay đầu nhìn Bạch Cẩm cười nói: "Bạch Cẩm, ngươi thấy thế nào?”
Nguyên Thủy và Thông Thiên cũng nhìn Bạch Cẩm, trong mắt hiện lên sự đe dọa nồng đậm.
Dưới cái nhìn của ba vị Thánh Nhân, Bạch Cẩm như đang ngồi trên bàn chông. Bất kỳ ai trong ba vị Thánh Nhân này, mình cũng không thể đắc tội! Hơn nữa, cho dù đồng ý với ý kiến của ai cũng đều là sai.
Bạch Cẩm cẩn thận lấy ra một quân bài, rụt rè đặt lên bàn nói: "Đông phong.”
Đôi mắt của Nguyên Thủy Thiên Tôn sáng lên: "Binh, nam phong!”
"Binh, đại bính!”
Không khí nặng nề lập tức biến mất, trở về thế bài thông thường, Bạch Cẩm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Một lúc sau, Bạch Cẩm chạm vào quân bài trong tay, tam bính không có tác dụng gì nên muốn đánh ra, cánh tay duỗi ra làm lộ quân bài trong tay.
"Khụ khụ!” Thông Thiên ho khan hai tiếng.
Bạch Cẩm vô thức rút lại.
"Bạch Cẩm! Nghe nói lục căn thanh tịnh, trúc sinh măng.”
"Vâng.”
"Sinh được bao nhiêu cây măng?”
"Tám cây!”
"Ngươi nghĩ lại xem? Sao ta không nhớ là có nhiều đến thế?”
Bạch Cẩm đột nhiên nói: "Bốn cây, là bốn cây. Mấy ngày trước đệ tử đã ăn mất mấy cây, còn dư lại bốn cây.”
"Ngươi nghĩ lại thử xem, có thật là ăn bốn cây hay không? Một mình ngươi sao ăn được nhiều như vậy?”
"Vậy là đệ tử chỉ ăn ba cây?” Bạch Cẩm ngập ngừng hỏi.
Thông Thiên giáo chủ cười nói: "Thì ra là ngươi ăn ba cây, lần sau đừng ăn nhiều như vậy, cẩn thận tăng cân.”
Hiểu rồi, Bạch Cẩm đặt tam bính trong tay xuống, đánh ra một quân bài khác: "Ngũ điều!”
Thông Thiên giáo chủ trải bài cười nói: "Hồ rồi.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn ở bên cạnh giễu cợt, cũng trải bài nói: "Thực ngại quá, tiệt hồ!”
Nụ cười trên mặt Thông Thiên giáo chủ lập tức biến mất, kinh ngạc nhìn bàn mạt chược.
Thái Thượng Lão Quân cũng trải bài ra, vuốt râu cười nói: "Thật khéo, ta cũng thắng tiệt hồ.”
Vẻ mặt Thông Thiên giáo chủ cứng lại, hai người các ngươi ăn gian.
Thủy Nguyên Thiên Tôn cười nói: "Thú vị, làm một ván nữa.”
Tiếng lách cách trộn bài vang lên.
Bạch Cẩm nói: "Nhị sư bá, lúc trước đệ tử có tìm Ngọc Hoàng Đại Đế tính sổ. Ngọc Hoàng Đại Đế nói rằng nghèo quá, không có tiền. Bảo ta cho hắn một ý tưởng kiếm tiền, nếu kiếm được tiền sẽ trả lại cho ta.”
"Ngươi có cho hắn không?”
"Đệ tử thiết nghĩ, Ngọc Hoàng Đại Đế nói cũng có lý, vậy nên đệ tử đã cho hắn một cách kiếm tiền.
Đệ tử lại nghĩ, Khương Tử Nha chặn đường cướp đoạt ở Hạ Giới, dù sao cũng đang nhàn rỗi, nên cũng nhân tiện tìm chuyện cho hắn làm, nên ta đã bảo Ngọc Hoàng Đại Đế tìm Khương Tử Nha hợp tác.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ gật đầu nói: "Được.”
Thái Thượng Lão Quân cười nói: "Nghe nói gần đây ngươi đã khiến Phật Giáo hỗn loạn.”
Bạch Cẩm vội vàng kể khổ nói: "Sư bá, hoàn toàn không có chuyện đó. Đồ đệ luôn là người thành thực nhất, sao có thể chủ động chọc vào Phật Giáo?
Đều là bọn hắn chủ động bày mưu tính kế đệ tử. May mà tà không thắng chính, thiên địa vẫn còn công đạo, mới có thể trả lại trong sạch cho đệ tử.”
Thái Thượng Thánh Nhân cười nói: "Thân là tấm gương cho ba đời đệ tử Huyền môn, sau này làm việc gì cũng đừng quá bốc đồng, phải suy nghĩ kỹ trước khi làm, phải thật thận trọng.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhướng mày nói: "Ngươi cũng đừng quá thành thực, đệ tử Huyền môn ta không gây chuyện, nhưng cũng không sợ phiền phức. Nếu thực sự có người dám bắt nạt ngươi, ngươi có thể trực tiếp đánh trả, tuyệt đối không được đánh mất khí phách của đệ tử Huyền môn ta. Tất cả đã có bọn ta chống lưng cho ngươi.”
Thông Thiên giáo chủ cũng gật đầu tán thành nói: "Ta đồng ý với quan điểm này của Thủy Nguyên.”
Mí mắt Thái Thượng Thánh Nhân giật giật hai cái, giúp Bạch Cẩm chống lưng? Ta e rằng các ngươi không chống nổi những rắc rối mà hắn gây ra đâu. Không cẩn thận Hồng Tú Cầu và Lục Đạo Luân Hồi Bàn sẽ rơi vào đạo tràng của các ngươi.
Thái Thượng Thánh Nhân cười ha ha hai tiếng, hòa ái thân thiện nói: "Bạch Cẩm, Nhị sư bá ngươi nói rất đúng. Nếu có chuyện gì hãy đến Thanh Vi Thiên, Nhị sư bá ngươi sẽ bảo vệ ngươi.
Hoặc có thể đến Vũ Dư Thiên, đệ tử Huyền môn ta không bao giờ sợ phiền phức.
Phải rồi, ta định sẽ chuyển nhà. Sau này, Đại Xích Thiên sẽ cách hồng hoang khá xa. Trong trường hợp gặp nguy hiểm, hãy đến gặp sư phụ và Nhị sư bá của ngươi trước.”
Thông Thiên giáo chủ khinh bỉ nhìn Thái Thượng, nhìn dáng vẻ nhát gan của ngươi kìa, nói đầy khí thế: "Đúng vậy, cứ đến Vũ Dư Thiên, để ta xem ai dám tới Vũ Dư Thiên bắt nạt đệ tử của ta.
Tiểu Phượng Hoàng!”
"Binh, đông phong! Đến Thanh Vi Thiên của ta cũng được.”
"Binh, tam điều! Bạch Cẩm nghe lời sư phụ và Nhị sư bá.”
"Đa tạ sư phụ và hai vị sư bá, đệ tử thực sự vô cùng cảm kích. Đại bính!”
"Binh...”
"Binh...”
"Binh...”
"Binh...”
Chương 977: Cần Khương Tử Nha ra tay
Sau hai vòng, trên bàn ngoại trừ Bạch Cẩm thì Thái Thượng, Thủy Nguyên và Thông Thiên đều đang ở trạng thái nghe bài.
Bạch Cẩm nhìn đống bài lộn xộn trước mặt mình, nhất thời không nói nên lời. Ta nghi ngờ các ngươi đang ăn gian, mặc dù chưa có chứng cứ nhưng chắc chắn các ngươi đã ăn gian.
...
Trong Thiên Đình, Khương Tử Nha đã bị khiển trách một trận cúi đầu đi ra ngoài, nước mắt lưng tròng không cam tâm. Các vị Ma Thần viễn cổ vĩ đại, đệ tử không thể lấy được Kim Thiền Tử cho các ngươi. Đệ tử thực sự vô cùng xấu hổ, muốn lấy cái chết để tạ tội. Không hiểu sao ta lại là người thừa kế duy nhất của Ma Thần trong tam giới, nếu ta chết rồi sẽ không có người hiến tế, vắng vẻ ngàn năm, chẳng phải như vậy sẽ buồn lắm sao? Vậy nên đệ tử sẽ chịu nhục sống qua ngày, chỉ vì muốn được ở cạnh Ma Thần vĩ đại.
"Khương chưởng môn xin dừng bước!” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Khương Tử Nha lập tức dừng bước, quay người lại nhìn, chỉ thấy phía sau Thái Bạch Kim Tinh đang bước nhanh tới với cây phất trần trên tay.
Khương Tử Nha thu lại cảm xúc của mình, khó hiểu hỏi: "Kim Tinh, ngươi kêu bần đạo dừng bước làm gì?”
Thái Bạch Kim Tinh bước lên phía trước, ôm quyền hành lễ rồi cười nói: "Khương chưởng môn, bệ hạ cho mời.”
Bệ hạ, Ngọc Hoàng Đại Đế? Vẻ mặt của Khương Tử Nha thay đổi, có chút kinh ngạc nói: "Bệ hạ tìm ta có việc gì?”
"Đây không phải chuyện mà ta có thể biết, mời Khương chưởng môn dời bước.”
"Phiền Kim Tinh dẫn đường.”
...
Trong Ngưng Lộ Điện, Ngọc Hoàng Đại Đế đang ngồi xổm ở hoa viên phía sau, trên tay đang cầm một cái bàn chải, chà mai cho một con kim quy.
Thái Bạch Kim Tinh và Khương Tử Nha đi đến hoa viên phía sau, đồng loạt hành lễ nói: "Bái kiến bệ hạ!”
Ngọc Hoàng Đại Đế ngẩng đầu lên nhìn, mỉm cười nói: "Các ngươi nhìn thử xem con rùa ta mới mua thế nào?
Nó là kim quy giữ nhà được Huyền Vũ nhất tộc nuôi dưỡng ra. Nghe nói nuôi con kim quy này có thể trấn áp phong thủy, từ đó tài lộc sẽ kéo đến ào ào, không thể nào cản được!”
Thái Bạch Kim Tinh nhất thời không nói nên lời, ngươi là Ngọc Hoàng Đại Đế, con rùa này có thể trấn áp phong thủy gì cho ngươi chứ? Cũng không khác nào mời Huyền Vũ Thánh Tôn tới.
Thái Bạch Kim Tinh cười nói: "Bệ hạ có con rùa này, đương nhiên tiền sẽ vô như nước, giàu nhất tam giới.”
"Ha ha!” Ngọc Hoàng Đại Đế vui vẻ cười to hai tiếng, đưa tay vỗ nhẹ mai rùa, kim quy lập tức nhấc chiếc chân nhỏ chạy đến bên hồ. Mặc dù chân ngắn nhưng tốc độ lại cực nhanh, nhảy vào trong hồ nước.
Ngọc Hoàng Đại Đế đứng dậy, đi đến bên bồn hoa, tùy ý ngồi xuống bậc thềm, đưa tay ra hiệu nói: "Hai người các ngươi cũng lại đây.”
Thái Bạch Kim Tinh lập tức đi tới, ngồi bên trái Ngọc Hoàng Đại Đế.
Khương Tử Nha cũng lúng túng bước tới, ngồi ở bên phải Ngọc Hoàng. Hắn đã gặp đế vương nhân gian, đế quân Thiên Đình, nhưng đường đường là chủ nhân tam giới lại ngồi trên mặt đất thế này... Tình huống này hắn thực sự chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Ngọc Hoàng Đại Đế đưa tay vỗ vai Khương Tử Nha, cười nói: "Tiểu Khương! Ở trước mặt ta, ngươi không cần phải cẩn trọng.”
"Vâng! Không biết bệ hạ gọi tiểu tiên đến đây là có chuyện gì?”
"Đến đây, các ngươi đến gần thêm một chút.”
Thái Bạch Kim Tinh và Khương Tử Nha nhìn nhau, nghiêng người đến gần Ngọc Hoàng Đại Đế.
Ngọc Hoàng Đại Đế nhỏ giọng nói: "Trẫm đã tìm Thần Tài xem thử rồi, Thần Tài nói sắp tới trẫm sẽ phát tài, vậy nên định kéo hai người các ngươi hợp tác làm ăn.”
"Chuyện này...” Thái Bạch Kim Tinh bất lực nói: "Bệ hạ, trước đây ngươi đã từng làm ăn, cũng đã mở một cửa hàng trực tuyến, nhưng tất cả đều thua lỗ hết!”
"Hiện tại ta đã phát hiện một mối làm ăn có lời không lỗ, ta cũng đã thương lượng với Câu Trần Đại Đế, chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”
Khương Tử Nha lập tức động tâm, lần này sau khi nộp phạt mười vạn Huyền Hoàng Kim Tiền, tiền tài của hắn đã không còn bao nhiêu. Nếu thực sự có thể làm ăn kiếm được một khoản tiền, thì cũng là chuyện may mắn.
Khương Tử Nha tò mò hỏi: "Bệ hạ, không biết chuyện làm ăn ngươi nói là gì vậy?”
"Trong tam giới, không biết là ai đã lan truyền một tin đồn, nói rằng nếu có thể lấy được một miếng thịt của Kim Thiền Tử, thì sau khi hiến tế sẽ có được thân thể bất tử bất diệt.”
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng kêu lên: "Bệ hạ, hãy suy nghĩ kỹ! Đi Tây thỉnh kinh là quyết định của Thánh Nhân, nếu bệ hạ can thiệp và nhắm vào Đường Tam Tạng, thì Phật Giáo phương Tây tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
"Ai nói ta muốn ra tay với Đường Tam Tạng?”
Không phải ra tay với Đường Tam Tạng, Thái Bạch Kim Tinh thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Bệ hạ, ý của người là?”
"Sau khi tin tức này truyền đi, rất nhiều yêu vương ẩn nấp trong tam giới đều tụ tập về phía Tây Ngưu Hạ Châu, thậm chí còn có yêu thần chiếm giữ một phương. Nhiều tên trong số đó đã có nghiệp chướng tày trời, huyết sát quấn thân.
Nếu những tên yêu vương thân mang nghiệp chướng này bị hốt gọn một mẻ, nhất định sẽ có công đức rớt xuống. Hơn nữa, những viên yêu đan và huyết nhục của những đại yêu này đều là vật liệu thượng phẩm, có thể bán trên Tam Giới Thương Thành với giá tốt.”
Thái Bạch Kim Tinh lo lắng, nhắc nhở nói: "Bệ hạ, đám đại yêu không tránh khỏi có liên can đến Yêu Đình ở Tây Ngưu Hạ Châu. Nếu Thiên Đình chúng ta tiến vào Tây Ngưu Hạ Châu chinh phạt những đại yêu này, có thể sẽ khiến cho Phật Giáo và Yêu tộc liên thủ chống lại Thiên Đình chúng ta.”
Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: "Ngươi nói không sai! Cho nên chúng ta mới cần Khương Tử Nha ra tay.”
Khương Tử Nha kinh ngạc nói: "Ta...” Hắn liên tục lắc đầu: "Không được, không được! Đa tạ bệ hạ ưu ái, nhưng ta biết rõ ta có bản lĩnh thế nào. Ta có thể đối phó được với một hai yêu vương bình thường, nhưng những Đại La Yêu Thần đó vừa đối mặt đã có thể giết ta.”
Chương 978: Vạch ra kế hoạch hành động
Ngọc Hoàng Đại Đế vươn tay ôm lấy cổ Khương Tử Nha, Khương Tử Nha lập tức bị kéo tới gần Ngọc Hoàng Đại Đế, trên mặt lộ ra vẻ khó xử.
Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: "Tử Nha sư điệt, nếu ta đã hợp tác làm ăn với ngươi, đương nhiên sẽ không để ngươi chết.
Chuyện ngươi bắt cóc Đường Tam Tạng rất ồn ào, sau khi ngươi xuống Hạ Giới có thể tiếp tục sử dụng khẩu hiệu bắt cóc Đường Tam Tạng, hợp tác với bọn hắn, sau đó hạ thuốc cũng được, đánh lén cho hôn mê cũng được, chỉ cần đưa từng tên trong bọn hắn lên trời là được, hoàn toàn không cần phải đối đầu.”
Khương Tử Nha nói với vẻ mặt đau khổ: "Đại La Kim Tiên vô trần vô cấu, tất cả không gian đều tiêu dao vĩnh hằng. Tức là siêu thoát khỏi thời gian không gian, duy ta là nhất. Giải thoát khỏi mệt mỏi, tán tụ vô cấu, thiên thượng nhân gian, tùy ý ngao du.
Bệ hạ, loại thuốc nào có thể có tác dụng với Đại La Kim Tiên? Cho dù có đánh bất tỉnh, ta cũng chỉ có tâm chứ không có lực!”
"Sư điệt yên tâm, ta đã sớm nghĩ đến những chuyện này. Nếu ta đã tìm sư điệt hợp tác, đương nhiên là vì sư điệt có thể làm được những chuyện này.
Ta đã chuẩn bị dược vật cho ngươi rồi, không màu không vị, đừng nói là Đại La thời không hợp nhất, cho dù là Chuẩn Thánh chấp chưởng trật tự pháp tắc cũng không thể dễ dàng phát hiện.”
Khương Tử Nha có chút không tình nguyện, nếu như chuyện bại lộ, cho dù hắn có lấy thân phận đệ tử Xiển Giáo ra, bọn hắn cũng sẽ đánh hắn đến mức ta sống ngươi chết. Yêu ma là một lũ điên cuồng không có đầu óc, những tên yêu ma kia còn là một đám tàn nhẫn, khát máu nhất trong số các yêu ma.
Ngọc Hoàng Đại Đế khích tướng nói: "Tử Nha sư điệt, lẽ nào ngươi cam tâm ở Hạ Giới làm một tên chưởng môn Côn Luân gì đó cả đời sao? Lẽ nào ngươi cam tâm vĩnh viễn ở dưới những vị sư huynh của ngươi sao?
Cái khác thì không nói, lúc đầu ngươi cũng từng náo động trời đất, từng là hào kiệt một phương. Hiện tại lại bị một tên hậu bối tống vào Thiên Ngục, thảm hại biết bao! Ngươi thực sự cam tâm như vậy sao?”
Vẻ mặt Khương Tử Nha có chút thay đổi, nắm chặt tay, lần này bị Tôn Ngộ Không tống vào Tư Pháp Thần Điện, có thể nói là mất hết thể diện, ngay cả danh tiếng của Côn Luân Phái cũng bị tổn hại.
"Tu luyện trước hết là xem trọng tư chất, tiếp theo chính là tài nguyên. Nếu tư chất không tốt, cần phải có tài nguyên gấp bội.
Câu Trần Đại Đế Bạch Cẩm ngày xưa cũng có tư chất bình thường, đã nhận đủ sự xa lánh của Tiệt Giáo, lại còn bị đồng môn coi thường, mỗi ngày đều sống trong sự chế giễu.
Nhưng Câu Trần Đại Đế lại không chấp nhận số mệnh, hô to khẩu hiệu rằng số phận của ta là do ta chứ không do trời, cắn răng tiến về phía trước với lòng dũng cảm và trí tuệ tuyệt vời. Cũng chính vì vậy nên đã quen được vài vị tiền bối, hơn nữa còn là các vị tiền bối tin tưởng hắn bất chấp lý do. Mặc dù thời gian đó cũng chịu không ít gian khổ, nhưng cuối cùng Câu Trần Đại Đế vẫn kiên trì, lấy được cơ duyên với mấy vị tiền bối.
Nhờ cơ duyên với các vị tiền bối, Câu Trần Đại Đế đã từ cảnh giới Thái Ất bình thường bước lên cảnh giới Đại La, trở thành Đại La Kim Tiên thứ hai của Tiệt Giáo chỉ trong vài ngày, tốc độ đó chỉ kém Đa Bảo. Lúc đó, toàn bộ Tiệt Giáo đều chấn động.
Sau đó, Bạch Cẩm vừa dũng cảm tiến lên đã thu được một lượng tài nguyên lớn nhờ cơ duyên, dùng tài nguyên ngập trời đúc thành căn cơ Chuẩn Thánh, trở thành Đại Năng Giả đỉnh phong của hồng hoang.”
Khương Tử Nha nói trong sự hoài nghi: "Tư chất của Câu Trần Đại Đế lúc trước cũng không tốt sao?”
"Tư chất rất yếu kém, không tin ngươi có thể đi hỏi mấy vị sư huynh của ngươi, đây cũng không phải chuyện gì bí mật.
Tu luyện chi đạo không thể thiếu ba thứ. Một là thiên chất, hai là tài nguyên, ba là được quý nhân phù trợ.
Tử Nha sư điệt, thân là sư thúc, bây giờ ta nguyện ý nâng đỡ ngươi. Ngươi có sẵn sàng liều mạng tiến về phía trước vì con đường của mình hay không?”
"Ta...”
"Đừng vội từ chối, ngươi phải suy nghĩ chuyện này cho kĩ. Có những chuyện bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, không có cơ hội để đổi ý. Ta là sư thúc trưởng bối tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”
Sắc mặt Khương Tử Nha thay đổi mấy lần, trái tim nhỏ đập thình thịch thình thịch. Hóa ra năm đó tư chất của Bạch Cẩm sư huynh cũng rất kém, nhưng sao ta phải hợp tác với Thiên Đình trong chuyện này, ta cũng có thể tự mình làm! Không phải chỉ là tráo đan dược của Đại La thôi sao? Cùng lắm thì ta đi tìm Quảng Thành Tử sư huynh cầu cứu.
Khương Tử Nha ngập ngừng hỏi: "Bệ hạ, ta đối phó với những đại yêu kia, vậy còn các ngươi làm gì?”
"Trẫm dùng toàn bộ Thiên Đình làm quân bài tẩy, làm quân chi viện, cho ngươi sự trợ giúp tiện lợi nhất.
Ví dụ như ngươi thu thập được xác của đại yêu, ngoài Thiên Đình ra thì còn ai dám lấy? Không sợ bị Yêu tộc trả thù sao?
Trẫm có thể giúp ngươi bán thi thể của những đại yêu này dưới danh nghĩa của Thiên Đình, sau đó phân chia số tiền nhận được.
Trẫm cũng có thể cung cấp cho ngươi thông tin chi tiết về tất cả yêu ma trên đường Tây Du, còn có thể lệnh cho chúng thần vạch ra kế hoạch hành động hợp lý nhất cho ngươi.”
Chương 979: Lấy tư cách gì để hợp tác với ta
Khương Tử Nha nhất thời động tâm, nghĩ đến cả tam giới cũng chỉ có Thiên Đình và Địa Phủ mới dám bán xác của những đại yêu kia. Địa Phủ không can thiệp vào chuyện của tam giới, nên chỉ còn lại một mình Thiên Đình.
Về phần Xiển Giáo, đương nhiên Xiển Giáo không sợ Yêu Đình, nhưng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà trở mặt với Thiên Đình. Đệ tử đời thứ hai của Xiển Giáo ngoại trừ bản thân, tất cả bọn hắn đều không thiếu tài nguyên.
"Thiên Đình ta còn có thể hỗ trợ ngươi về mặt dư luận, giúp ngươi củng cố danh tiếng bắt cóc Đường Tam Tạng, giúp đỡ cho hành động của ngươi.
Tử Nha sư điệt, ngươi thấy thế nào? Có muốn hợp tác không? Nếu như không muốn, để ta đi tìm người khác!”
Khương Tử Nha do dự chốc lát, sau đó kiên quyết gật đầu nói: "Sư thúc, ta làm!” Cầu phú quý trong nguy hiểm, bần đạo sẽ liều mạng vì đại đạo tương lai.
Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: "Tốt! Ta biết sư điệt của ta là người có tài có trí, kiên trì nghị lực. Đại năng hồng hoang tương lai nhất định sẽ có chỗ của ngươi. Ta cũng vô cùng an tâm khi hợp tác với sư điệt của ta.”
Khương Tử Nha do dự nói: "Sư thúc, chuyện này nên phân chia thế nào?”
Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: "Sư điệt không cần lo lắng, ta là sư thúc của ngươi, sao có thể lừa ngươi? Thế này đi! Ngươi và Thái Bạch Kim Tinh mỗi người hai phần, còn ta sáu phần.”
Khóe miệng Khương Tử Nha giật giật hai cái, cẩn thận nhắc nhở: "Sư thúc, có phải làm vậy hơi vô lý không? Xông pha chiến đấu, lang thang giữa đám đại yêu thần kia, người nguy hiểm nhất chính là ta.”
"Tử Nha sư điệt, ngươi nói như vậy là không đúng. Nhìn thì có vẻ ngươi đang làm việc nguy hiểm nhất, nhưng thực ra chỉ cần ngươi che giấu cẩn thận, ngươi lại là người an toàn nhất.
Nhưng trẫm thì khác, tất cả áp lực của Yêu Đình đều do một mình trẫm gánh lấy. Phật Giáo làm khó dễ cũng do trẫm một mặt ngăn cản. Mặc dù bản thân không đích thân ra tay, nhưng việc nguy hiểm ta chịu không biết còn nhiều hơn ngươi bao nhiêu lần.”
"Thái Bạch Kim Tinh thì sao?”
"Thi thể đại yêu mà ngươi cung cấp đều phải được Thái Bạch Kim Tinh xử lý, mới có thể hợp thức hóa để bán. Vai trò của hắn cũng không kém cạnh so với ngươi! Bây giờ ngươi còn câu hỏi nào không?”
Khương Tử Nha suy nghĩ một lúc, liền lắc đầu nói: "Không còn nữa.”
Ngọc Hoàng Đại Đế cười hài lòng, lập tức nói: "Thái Bạch, ngươi tới Tàng Bảo Các lựa một ít bảo vật cho Khương Tử Nha.”
Thái Bạch Kim Tinh khó xử nói: "Bệ hạ, Tàng Bảo Các đã bị Hạo Thiên bệ hạ thiết lập cấm chế, ta không thể vào được.”
Ngọc Hoàng Đại Đế tức giận nói: "Khấu trừ rà soát, có thể thành đại khí gì chứ?”
"Ngươi đến tìm Hằng Nga và Cửu Thiên Huyền Nữ. Các nàng chấp chưởng Dao Trì Bảo Khố, trong đó nhất định là có rất nhiều đồ tốt.”
Thái Bạch Kim Tinh nhìn Ngọc Hoàng Đại Đế không thể tin được. Bệ hạ, ngươi điên rồi, còn dám động vào bảo khố của Dao Trì Vương Mẫu.
"Hừ, Thiên Đình lấy Thiên Đế làm trọng, chưa nói tới việc nàng không ở Thiên Đình, cho dù nàng ở Thiên Đình, thứ trẫm muốn, nàng dám không cho?”
Thái Bạch Kim Tinh không nói nên lời. Bỏ đi, bệ hạ đã điên rồi, ta có nên thông báo cho Hạo Thiên Thượng Đế một tiếng không nhỉ?
Khương Tử Nha cảm thán trong lòng: "Bệ hạ gan dạ dũng mãnh, là trượng phu vĩ đại nhất thiên hạ.”
Ngọc Hoàng Đại Đế mỉm cười gật đầu, truyền âm nói: "Thái Bạch, không cần bảo vật quý giá gì đâu, ngươi nói với các nàng chỉ cần Thiện Ác Thiên Nhãn và một lọ Diệt Thiên Đan là được.
Nói thêm vài lời tốt đẹp, mang qua một chút lễ vật, để các nàng nể mặt ta.”
Sắc mặt Thái Bạch Kim Tinh thay đổi, nếu như chỉ cần hai thứ thì có thể thử một chút, hắn cung kính hành lễ nói: "Tiểu thần nhận pháp chỉ.”
"Các ngươi lui xuống trước đi! Trẫm còn có một số chuyện quan trọng của tam giới cần giải quyết.”
Hai người Thái Bạch Kim Tinh và Khương Tử Nha đứng dậy hành lễ, sau đó quay người bước ra ngoài.
Trong hoa viên, Ngọc Hoàng Đại Đế vỗ tay.
Một tên người hầu từ bên ngoài chạy vào, kính cẩn nói: "Tham kiến bệ hạ, không biết bệ hạ có gì phân phó?”
"Cho ban nhạc thứ ba vào đây, nghe nói bọn hắn đã sắp xếp một vũ khúc mới, bảo bọn hắn vào diễn cho trẫm vui vẻ nào.”
Tên người hầu cung kính đáp lại: "Vâng!” Hắn đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.
Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi trên bồn hoa, trong miệng ngâm nga tiểu khúc, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, vô cùng vui vẻ.
...
Ngay lúc Bạch Cẩm đang đánh bài thua tiền với ba vị Thánh Nhân.
Tin tức Khương Tử Nha không bắt được Đường Tam Tạng đã lan truyền khắp tam giới. Các câu chuyện và truyền thuyết lần lượt xuất hiện, miêu tả Khương Tử Nha thành một phần tử khủng bố của tam giới có lý tưởng (bắt cóc Đường Tam Tạng), có khát vọng (trở thành bất tử bất diệt), có kiên trì (đã nói là làm, không bao giờ bỏ cuộc), lại còn không từ thủ đoạn (mở hắc điếm). Đặc biệt là ở Tây Ngưu Hạ Châu, gần như tất cả tiên thần yêu có tiếng đều đã nghe đến danh của Khương Tử Nha, vô cùng nổi tiếng.
Bạch Hổ Lĩnh ở Địa Tiên Giới, hai vách núi sừng sững sóng đôi tạo thành một vực thẳm. Tiếng gió thổi qua vực thẳm âm u ảm đạm giống như tiếng quỷ khóc sói tru. Vực thẳm sâu không thấy đáy, giữa sườn núi có một hang động, trên hang động có khắc ba chữ, Bạch Cốt Động.
Bên trong Bạch Cốt Động, xương trắng được lát thành thông đạo, xương cốt bén ngọn đan xen lẫn lộn. Bên trong hang là một đại sảnh bằng xương trắng, đầu lâu làm ghế dựa, xương sườn làm bình phong, xương chân làm nến, xương vụn làm sông.
Trong đại sảnh, Khương Tử Nha đang ngồi trên ghế đầu lâu. Ngồi trên ghế chủ vị là một tên thanh niên mặc áo choàng đen, đầu đội mũ cao, vẻ mặt u ám.
Bạch Cốt phu nhân kính cẩn đứng bên cạnh.
Tên thanh niên nói với vẻ mặt vô cảm: "Khương chưởng môn muốn hợp tác với ta?”
Khương Tử Nha vuốt râu gật đầu nói: "Không sai! Ta cũng muốn có Đường Tam Tạng.”
"Ha ha, thực sự không ngờ tới đường đường là chưởng môn của Côn Luân Phái, cũng sẽ tìm yêu quái như ta để hợp tác.” Nụ cười trên mặt tên thanh niên đột nhiên thu lại, lạnh lùng nói: "Nhưng nếu ta từ chối thì sao? Bây giờ ngươi là một kẻ thua cuộc, lấy tư cách gì để hợp tác với ta?”