Khương Tử Nha cười lạnh một tiếng, híp mắt lại, một cỗ sát ý của người bề trên khóa chặt vào tên thanh niên. Lúc này hắn đang hoá thân thành Khương thừa tướng từng chỉ huy trận chiến giữa thần và quỷ.
Vẻ mặt của tên thanh niên thay đổi, nghi ngờ nhìn Khương Tử Nha, giống như nhìn thấy một vị Đại La Yêu Thần. Loại người coi chúng sinh như sâu bọ, coi trời đất như một ván cờ, coi rẻ mọi thứ đều có khí chất giống như vậy.
Khương Tử Nha bình tĩnh nói: "Hắc Sa đại yêu vương của Hắc Thạch Sơn trên Bắc Câu Lô Châu, một trăm tám mươi triệu tuổi, tu vi Thái Ất Kim Tiên, sử dụng pháp thuật hoá đất thành cát tung hoành Bắc Câu Lô Châu, là cường giả hiếm có của thế hệ trẻ Yêu tộc.”
Tên thanh niên đột nhiên đứng dậy, khí thế cuồn cuộn của Thái Ất Kim Tiên bộc phát, đè lên Bạch Cốt Động. Trong động lập tức ngập trần yêu vân, huyết sát ngút trời.
Khương Tử Nha không kinh ngạc mà còn vui mừng. Quả nhiên là một đại yêu đầu đầy nghiệp chướng, không biết nếu giết hắn thì bần đạo sẽ có bao nhiêu tiền đây.
Hắc Sa Yêu Vương âm u nói: "Làm sao ngươi biết ta?”
"Đương nhiên ta cũng có quan hệ của mình, bằng không sao lại tới hợp tác với ngươi?”
"Khương chưởng môn, ta thừa nhận trước đó ta đã đánh giá thấp ngươi, nhưng ngươi có nghĩ rằng, ta sẽ đồng ý liên thủ với ngươi chỉ vì ngươi biết một chút về ta?
Bây giờ ta vẫn muốn từ chối, Đường Tam Tạng là của ta, sẽ không bao giờ chia sẻ với người khác.”
"Ha ha, đúng là tiểu yêu quê mùa của Bắc Câu Lô Châu, không biết nên không sợ. Ngươi nghĩ rằng Hắc Sa Pháp Thuật có thể chống lại được Tôn Ngộ Không à?”
Hắc Sa cười lạnh nói: "Những gì ngươi biết chỉ là bề nổi mà thôi, sao có thể biết được nội tình của Yêu tộc ta truyền lại từ thời kỳ viễn cổ chứ?”
Khương Tử Nha bình tĩnh nói: "Cửu Chuyển Đồ Thần Đao!”
Đôi mắt của Hắc Sa đột nhiên mở to, kinh ngạc nói: "Làm sao ngươi biết được? Người thấy đao pháp của tông môn ta đều đã chết.”
Khương Tử Nha nghiêm túc nói: "Ta thừa hưởng đại giáo của Thánh Nhân.”
Hắc Sa ngã ngồi xuống ghế, trong lòng vô cùng chấn động. Lúc trước cứ nghĩ đại giáo của Thánh Nhân thì thế nào? Thiên Đình Phật môn thì thế nào?
Hắc Sa Yêu Vương luôn cho rằng hồng hoang lấy thực lực làm trọng, đệ tử cùng cảnh giới bên dưới Thánh Nhân thì thế nào? Tự cho rằng bản thân mình không yếu hơn bất kỳ kẻ nào.
Nhưng hiện tại hắn lại có chút sửng sốt. Trước khi đến Tây Ngưu Hạ Châu, hắn chưa từng gặp mặt Khương Tử Nha, nhưng sao hắn biết được danh hào của mình? Thậm chí còn nhìn ra được quân bài tẩy mà mình đang che giấu, lẽ nào đại giáo của Thánh Nhân thực sự đáng sợ đến vậy sao?
Khương Tử Nha cười nói: "Đạo hữu, ta có thể nói thẳng với ngươi, ngươi chắc chắn sẽ thua nếu như giao chiến với Tôn Ngộ Không.”
Ánh mắt Hắc Sa Yêu Vương lóe lên, hỏi: "Khương chưởng môn, ngươi có thể giúp ta thế nào?”
"Ta có thể giúp ngươi đánh bại Tôn Ngộ Không!
Hơn nữa, ngươi không nghĩ rằng bắt được Đường Tam Tạng là có thể hiến tế cho Thánh Nhân chứ? Thứ mà Thánh Nhân muốn là Kim Thiền Tử, chứ không phải là Đường Tam Tạng. Ngươi có biết thần thông Phản Bổn Quy Nguyên không?”
Hắc Sa Yêu Vương lập tức lắc đầu, Phản Bổn Quy Nguyên là cái gì? Hắn hoàn toàn không biết!
"Bần đạo biết cách hoá giải tạo hoá của Thiên Cương Thần Thông, có thể dùng Phản Bổn Quy Nguyên biến Đường Tam Tạng trở thành Kim Thiền Tử.
Hắc Sa Yêu Vương trầm ngâm một lúc rồi nói: "Ta muốn một nửa Kim Thiền Tử!”
"Thành giao!”
"Ta muốn nửa trên.”
"Vậy thì không được!”
"Ta không muốn nửa dưới.”
"Sao chúng ta không chém dọc xuống?”
Ánh mắt Hắc Sa Yêu Vương sáng lên, cười nói: "Khương môn chủ nói rất đúng, vậy thì cứ theo ý của Khương môn chủ, chém dọc xuống.” Trong lòng hắn có chút kích động, Kim Thiền Tử sắp rơi vào tay ta rồi.
Hiện tại, có rất nhiều yêu vương tụ tập ở Tây Ngưu Hạ Châu. Hắc Sa Yêu Vương không hề nổi bật trong số các yêu vương, cũng không được xem là quá mạnh. Chỉ vì ở đây gần với Ngũ Trang Quán nên mới không có yêu vương nào đến làm bậy.
Để có được Đường Tam Tạng trong cuộc chiến khốc liệt, Hắc Sa Yêu Vương đã không ngại mạo hiểm, không phải chỉ vì trường sinh bất tử sao? Sau khi chuyện này thành công, một tên Khương Tử Nha nhỏ bé sao có thể là đối thủ của ta? Đệ tử Thánh Nhân chết còn ít sao? Hắc Sa Yêu Vương ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt lập loè bất định.
Khương Tử Nha nói: "Yêu Vương, ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Hắc Sa Yêu Vương đột nhiên tỉnh táo lại, cười nói: "Ta đang nghĩ sao đám người Đường Tam Tạng còn chưa tới? Bạch Cốt, ngươi đi kiểm tra xem Đường Tam Tạng còn cách đây bao xa?”
Bạch Cốt phu nhân cung kính đáp: "Vâng!” Nàng khom người lui ra ngoài, sau khi rời khỏi đại điện thì biến thành một hư ảnh xương trắng, lao thẳng lên trời.
Hắc Sa Yêu Vương cười nói: "Người đâu!”
Hai nữ yêu từ bên ngoài bước nhanh vào, cúi đầu quỳ xuống, cung kính nói: "Đại vương!”
"Đến thành trấn gần đây, đưa mười hài nhi một tuổi đến đây, chiên xào hầm nấu chiêu đãi Khương môn chủ.”
Hai nữ yêu cung kính đáp lại: "Vâng!”
Vẻ mặt của Khương Tử Nha thay đổi, nói: "Chờ đã!”
"Thế nào? Khương môn chủ không hài lòng? Hài nhi chưa tròn một tuổi ít có trọc khí là ngon nhất.”
Khương Tử Nha xấu xa nói: "Hắc Sa Yêu Vương, ta sợ ngươi quên ta cũng là Nhân tộc.”
Hắc Sa sững sờ, cười nói: "Quên, quên mất. Khoảng thời gian gần đây, trong tam giới vẫn luôn lưu truyền một lời đồn rằng, Khương chưởng môn lòng dạ độc ác, tàn nhẫn còn hơn Yêu tộc bọn ta. Ta cũng sắp quên mất Khương thừa tướng cũng là Nhân tộc, là lỗi của ta.
Nhưng mỹ vị của Nhân tộc, ngươi có thực sự muốn nếm thử?”
"Bần đạo muốn nếm thử thịt của sa hồ.”
Hắc Sa nheo mắt lại, sau đó thả lỏng, phất tay nói: "Đi bắt một ít dã thú, sơ chế sạch sẽ rồi trình lên đây.”
"Vâng!” Hai thị nữ kính cẩn lùi lại.
Chương 981: Các ngươi cũng tới ngâm tay đi
Một lúc sau, hai thị nữ bưng hai đĩa thịt sống thái mỏng ra, cung kính đặt trước mặt bọn hắn.
Hắc Sa Yêu Vương dùng tay bốc một miếng thịt sống lên, cho vào trong miệng nhai, lắc đầu nói: "Thịt người vẫn là ngon nhất.”
Hắn nhìn Khương Tử Nha cười nói: "Khương chưởng môn mời dùng. Nơi đây đơn sơ chiêu đãi không chu toàn, mong ngươi thứ tội!”
Khương Tử Nha nhìn miếng thịt sống trước mặt, khóe miệng giật giật hai cái, vậy mà còn cho ta ăn cái này, miệng cười nhưng trong lòng không cười nói: "Đa tạ đại vương chiêu đãi, bần đạo đã thành Tiên Đạo, uống gió ăn sương, không ăn những thứ máu me này.”
Hắc Sa Yêu Vương nhìn Khương Tử Nha, nghi ngờ nói: "Ngay cả huyết thực cũng không ăn, ngươi có thật là Khương Tử Nha lòng dạ độc ác trong lời đồn không?”
Khương Tử Nha cười lạnh nói: "Nếu như yêu vương không tin, ngươi có thể thử xem.
Yêu vương thăm dò nhiều lần như vậy là có ý gì? Nếu như không muốn hợp tác, bần đạo sẽ lập tức rời đi. Có quá nhiều yêu vương có thể hợp tác, đến lúc đó yêu vương ngươi phải cẩn thận.”
Hắc Sa Yêu Vương lập tức nở nụ cười, cười nói: "Đùa thôi, bổn vương đang nói đùa thôi! Người đâu, dọn huyết thực của Khương chưởng môn xuống.”
Lập tức có một thị nữ bước vào, lặng lẽ lau đi vết máu trước mặt Khương Tử Nha, sau đó đưa đồ ăn đi.
...
Địa Tiên Giới đã vào hè, trong núi rừng um tùm tươi tốt, Đường Tam Tạng đang ngồi trên đồng cỏ, lấy tay quạt gió.
Bạch Long Mã bên cạnh đang kéo xe ngựa, bên dưới xe ngựa không hề có bánh xe, mà đang lơ lửng trong không trung, cách mặt đất khoảng một gang tay.
Đường Tam Tạng lau mồ hôi trên trán nói: "Ngộ Không, có xe ngựa nào có thể tự động điều chỉnh nhiệt độ không? Thời tiết này nóng quá.”
Tôn Ngộ Không ngồi trên cái cây bên cạnh, cười khà khà nói: "Tiểu hoà thượng, ngươi mới đổi một cỗ xe ngựa lơ lửng, giờ lại muốn đổi xe ngựa điều hoà, ngươi lấy đâu ra tiền?”
"Haizzz...” Tiền, Đường Tam Tạng thở dài một hơi nói: "Bát Giới, mang chậu gỗ tới!”
"Vâng sư phụ!” Trư Bát Giới nhảy xuống xe ngựa, cầm một cái chậu gỗ lớn chạy tới trước mặt Đường Tam Tạng, rồi đặt chậu gỗ xuống.
Đường Tam Tạng lấy từ trong túi ra một lá bùa màu xanh, kẹp vào giữa hai ngón tay, khoanh chân ngồi xuống nghiêm túc niệm: "Bi phu trường dạ khổ, nhiệt não tam đồ trung. Mãnh hoả xuất yến hầu, trường sinh ki khát niệm. Nhất sái cam lộ tương, như nhiệt đắc thanh lượng. Thuần hồn sinh đại la, nhuận cập vu nhất thiết. Nhị sái cam lộ thủy, ngũ tàng tất khai trương. Yết phúc cửu lãnh tán, đắc đạt ngộ hà thương. Tam sái từ bi vũ, trạc thể luyện chân quang. Nghênh hồn quy thái thượng, triêu yết lễ hư hoàng. Ngọc Thanh Thủy Nguyên Tôn lập tức tuân lệnh, sắc!”
Ném lá bùa trong tay vào chậu gỗ trước mặt, ‘xèo’ lá bùa bắt đầu bốc cháy. Trong chậu gỗ, thanh tuyền đổ ra ào ào rồi bốc lên khí lạnh, là nước đá, vừa vặn đầy một chậu, trong veo mát lạnh.
Trư Bát Giới ở bên cạnh cổ vũ, phấn khích kêu lên: "Sư phụ uy dũng, sư phụ thực sự quá lợi hại, có thể hoá không khí thành nước đá, ngay cả lão Trư ta cũng không làm được.”
Trên xe ngựa, Sa Ngộ Tịnh cũng cười nói: "Nhị sư huynh, e rằng không bao lâu nữa sư phụ cũng có thể hàng yêu phục ma, đến lúc đó sư phụ sẽ bảo vệ chúng ta.”
Đường Tam Tạng mỉm cười, khiêm tốn nói: "Chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi, đã làm trò cười rồi, không dám nhận, không dám nhận!”
Đưa tay nhúng vào trong nước đá, ‘a’ Đường Tam Tạng thoải mái kêu lên một tiếng, thực sự quá thoải mái.
Tôn Ngộ Không đột nhiên quay đầu nhìn về phía trước, một cỗ yêu khí bốc lên trong tầm mắt, trong yêu khí còn trộn lẫn thi khí và ma khí hỗn tạp, chớp mắt lại biến mất.
Tôn Ngộ Không đột ngột đứng lên, quát lớn: "Tiểu hoà thượng cẩn thận một chút, có yêu quái ở gần đây.
Bát Giới, Sa sư đệ, các ngươi bảo vệ hoà thượng cho tốt, lão Tôn ta đi kiểm tra một chút.”
Sa Ngộ Tịnh đáp lại: "Sư huynh yên tâm!”
Tôn Ngộ Không lộn nhào một vòng lập tức xông vào dãy núi phía xa.
"Ngộ Không!”
"Ngộ Không!”
Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên hai tiếng, trong lòng dâng lên lo lắng. Con khỉ hoang dã này, biết có yêu quái mà vẫn chạy lung tung, nếu yêu quái làm vi sư bị thương thì sao? Hắn liên tục gọi: "Bát Giới, Ngộ Tịnh, đến đây bảo vệ vi sư.”
"Vâng, sư phụ!”
"Đến đây!”
Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh lập tức cầm vũ khí trên tay chạy đến bên cạnh Đường Tam Tạng, đồng thời cảnh giác nhìn xung quanh.
Một lúc sau, xung quanh cũng không có chuyện gì xảy ra. Đừng nói là yêu quái, ngay cả một con dã thú cũng không có.
Một con thỏ rừng nhảy qua trước mặt ba người bọn hắn, quay đầu lại nhìn ba người bọn hắn đầy tò mò.
"Ọc ọc!” Bụng Trư Bát Giới réo lên, đôi mắt nhỏ nhìn quanh bốn phía, bắt đầu thả lỏng, lười biếng nói: "Sư phụ, e rằng Hầu ca nhìn lầm rồi!”
"Bát Giới, tuy rằng ngày thường Ngộ Không cà lơ phất phơ, hấp ta hấp tấp, nông nổi bốc đồng, nhưng hắn sẽ không lấy yêu quái ra làm trò đùa.”
Trư Bát Giới bỏ Cửu Xỉ Đinh Ba xuống, nói: "Sư phụ không biết chứ, lúc trước Hầu ca đại náo Thiên Cung, đã từng bị Tư Pháp Thiên Thần bắt giữ, nhốt vào trong Luyện Đan Lô luyện bảy bảy bốn mươi chín ngày. Trong Luyện Đan Lô khói lửa bốc lên nghi ngút, sau khi ra khỏi đó, Hầu ca đã bị bệnh về mắt. Có lẽ vừa rồi bệnh mắt của hắn đã tái phát.”
"Ồ, còn có chuyện này sao?” Đường Tam Tạng có chút ngạc nhiên hỏi.
"Không tin thì ngươi cứ hỏi Sa sư đệ.”
"Ngộ Tịnh, lời sư huynh ngươi nói có đúng hay không?”
"Sư phụ, Nhị sư huynh nói đúng.”
Đường Tam Tạng do dự một lúc, có lẽ thực sự Ngộ Không đã nhìn lầm, nên hắn cũng thả lỏng nói: "Bát Giới, Ngộ Tịnh, các ngươi cũng tới ngâm tay đi! Hôm nay quá nóng rồi.”
"Được thôi!”
"Đa tạ sư phụ!”
Keng ~ Trư Bát Giới tiện tay ném Cửu Xỉ Đinh Ba xuống đất.
Chương 982: Mời ký nhận
Sa Ngộ Tịnh khom người đặt Hàng Phục Yêu Bảo Trượng xuống bên cạnh, rồi cũng bước tới ngồi xuống bên cạnh Đường Tam Tạng, thành thực cho tay vào chậu nước đá.
"Này!” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Ba sư đồ Đường Tam Tạng vội vàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một mỹ nữ đang đứng trên con đường trước mặt. Tay áo xanh vẫy nhẹ, váy dài lộ gót sen, mặt phấn ướt mồ hôi, lông mày lá liễu khẽ nhếch lên. Mặc dù không phải tiểu thư khuê các nhưng cũng là nữ nhi quý giá, là một mỹ nhân hiếm có.
Nữ tử do dự một chút, bước đến gần hỏi: "Trưởng lão từ đâu đến?” Đường Tam Tạng đứng dậy, chắp tay nói: "Bần tăng Đường Tam Tạng đến từ Đông Thổ Đại Đường, đi tới Tây Thiên bái Phật thỉnh kinh. Nay đi ngang qua đồng cỏ đắt địa này thì nghỉ ngơi một chút.
Không biết tiểu nương tử từ đâu đến, và định đi đâu?”
Cô nương xinh đẹp mỉm cười nói: "Trưởng lão, trong cái hộp xanh này của ta là gạo thơm, bình xanh là mì xào gân, ta đến đây không vì lý do gì khác, ta còn nguyện ý thề rằng phải đi tu.
Đường Tam Tạng khó hiểu hỏi: "Tiểu… nữ Bồ Tát, quý phủ của ngươi ở chỗ nào? Là nơi như thế nào? Nơi này hoang tàn vắng vẻ, tiểu nương tử sao lại đến núi này đi tu?"
"Sư phụ, núi này tên là Bạch Hổ Lĩnh, phía tây dưới chân núi là nhà của ta.
Phụ mẫu ta ở từ đường ngày ngày đọc kinh hướng thiện, phát cơm chay cho tăng nhân, vì không có con cái nên đi cầu phúc, nuôi sống nô tỳ, muốn có địa vị cao hơn mà gả nô tỳ cho người khác, tuyển rể cho nô tỳ để chăm sóc người thân trước lúc lâm chung.
Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Đến ở rể, lão Trư cũng đã trải qua vài lần, trong nhà tiểu nương tử còn có tỷ muội nào không?"
Đường Tam Tạng lập tức nghiêm túc răn dạy: "Bát Giới, không được nói bậy."
Trư Bát Giới truyền âm nói: "Sư phụ, lão Trư đang thăm dò lòng nàng, nữ tử này khẳng định có vấn đề, sao nàng biết có tăng nhân từ xa đến đây?"
Đường Tam Tạng như có như không gật đầu, lập tức nghiêm túc nói: "Nữ Bồ Tát, ngôn ngữ của ngươi thật khác biệt.
Kinh thánh nói rằng: Đang ở cùng cha mẹ, không đi du hành xa, đi xa tất có hoạn nạn. Cha mẹ ngươi đang ở từ đường tuyển rể vì ngươi, nếu có ý định dạy dỗ nam tử của ngươi biết đền đáp, thì cũng được thôi. Sao ngươi lại tự mình lên núi? Hơn nữa không có tùy tùng đi theo?
Đây là không tuân thủ nữ tắc, nếu đi về muộn, chẳng phải sẽ bị ngâm trong lồng heo sao."
Bạch Cốt phu nhân hơi sững sờ, đây thật sự là cao tăng đại đức Đường Tam Tạng à? Dám nghĩ đến chuyện ta bị ngâm trong lồng heo? Dưới đáy lòng lập tức dâng lên một cỗ lửa giận.
Bạch Cốt phu nhân áp chế lửa giận, vẻ mặt có chút sợ hãi nói: "Tiểu nữ đi vào rừng tuy cũng có chút sợ hãi, nhưng vì tâm nguyện của cha mẹ vẫn chưa hoàn thành lại đi đứng không tiện, tiểu nữ chỉ có thể tự đi, còn mời trưởng lão thương hại ăn hết đồ chay tiểu nữ mang đến, tiểu nữ cũng có thể trở về phục mệnh."
Đường Tam Tạng vội vàng xua tay nói: "Không thể! Không thể! Bần tăng không thể không công hưởng lộc, làm sao có thể ăn đồ ăn chay của cô nương, chuyện này sẽ bị con khỉ kia cười nhạo, cô nương vẫn nên mang về đi!"
"Trưởng lão, đó là đồ ăn chay của phụ mẫu ta, phu quân ta cũng là người lương thiện cả đời sửa cầu, đắp đường, thương người già bần hàn.
Nhưng khi nghe nói cơm này ta tặng cho sư phụ, tình nghĩa vợ chồng giữa ta và hắn so với bình thường có điểm bất đồng."
Khi nói chuyện, nữ tử đi đến một chỗ bằng phẳng ngồi xuống, xoay người lấy đồ ăn trong giỏ ra ra ngoài, quần áo bó sát, lộ ra cặp mông nhỏ xinh xắn, dáng người tuyệt hảo rất có mị lực.
Mặt thầy trò Đường Tam Tạng tụ lại cùng một chỗ nhìn chằm chằm bộ phận nhếch lên kia.
Đường Tam Tạng bất đắc dĩ nói: "Ai ~ nữ Bồ Tát, chuyện... chuyện này làm cho bần tăng không an tâm được!"
Khi nói chuyện, Đường Tam Tạng lấy ra một cái la bàn từ trong lồng ngực, để la bàn lên lòng bàn tay dùng sức ấn mạnh vào la bàn, máu tươi chảy ra dung nhập vào bên trong.
Trư Bát Giới lớn tiếng nói: "Sư phụ, đây là ý tốt của nữ thí chủ, người hãy nhận đi! Lão Trư cũng đói bụng." Ánh mắt nhìn chằm chằm la bàn.
Kim đồng hồ la bàn chuyển động nhanh chóng sau đó dừng lại, lắc lư qua lại giữa yêu và ma.
Sa Ngộ Tịnh cũng đôn hậu nói: "Sư phụ, ta cảm thấy Nhị sư huynh nói đúng."
Ánh mắt Đường Tam Tạng đột nhiên trừng lớn, bên trong lộ ra vẻ mừng như điên, rốt cuộc cũng gặp được yêu ma rồi, bần đạo… không đúng, cái của bần tăng mượn đã rơi rồi, vội vàng đem cất la bàn.
Tầm mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Cốt Tinh.
Bạch Cốt Tinh đang ở bãi cỏ cười đắc ý, cho dù ngươi có là cao tăng đại đức cũng không thoát khỏi dáng người tuyệt hảo của lão nương.
Bạch Cốt Tinh đứng dậy duỗi thắt lưng như dây liễu lắc lư, ôn nhu nhỏ nhẹ nói: "Trưởng lão, trong phạm vi trăm dặm này không có nhà ở thì lấy đâu ra đồ ăn? Chẳng lẽ lại ăn lương khô?"
Trên không trung đột nhiên hiện ra một đạo ánh sáng, bên trong ánh sáng, một cánh cửa ảo ảnh chậm rãi hiện lên.
Đường Tam Tạng ngẩng đầu cười nói: "Bần tăng không phải đến đây vì đồ ăn!"
Bên trong cánh cửa, một Thiên mã vội vàng chạy ra, trên người Thiên mã là một vị thiên binh.
Đát, đát, đát ~ Thiên mã đạp trên không trung rơi xuống mặt đất.
Thiên binh xoay người xuống ngựa, trong tay cầm theo một cái hộp, hỏi: "Ai là Huyền Trang? Có đồ của ngươi, mau ra nhận."
Thiên mã quay đầu liếc mắt nhìn Bạch Long mã một cái. Ơ ~ đây không phải là đồng loại sao, nhưng sao lại có chút khác biệt nhỉ? Hí hí hí, vài tiếng ngôn ngữ loài ngựa vang lên.
Bạch Long mã khinh thường trừng mắt nhìn một cái, Thiên mã bị dọa lùi về phía sau hai bước, trong lòng tủi thân, đồng loại này thật là hung nha.
Đường Tam Tạng mỉm cười đi ra nói: "Bần tăng chính là Huyền Trang."
Thiên binh đưa đồ trong tay ra, nói: "Mời ký nhận!"
"Đa tạ thiên sứ!" Đường Tam Tạng cầm lấy gói hàng.
Thiên binh lập tức xoay người lên ngựa, đi vào cánh cổng ảo ảnh trong cực quang.
Chương 983: Cơ hội tốt, mau đánh đi
Đường Tam Tạng để gói hàng xuống dưới đất rồi mở ra, lấy từng món ăn tinh xảo ra ngoài. Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh vội vàng nhận lấy đem đồ ăn đặt ở chỗ bằng phẳng, long huyết cơm được bọc trong chín lá sen, tuyết liên hoa hấp, hồng bạch Thái Cực, râu rồng chua cay, mỗi một món ăn đều do thực thần Thiên Đình chế biến, tuy rằng không tính là tiên phẩm nhưng đều đủ màu sắc hương vị, toàn bộ đồ ăn đều còn đang bốc hơi nóng.
Bạch Cốt phu nhân nhìn Đường Tam Tạng trước mặt mắt sáng lên vì thịt cá, nhìn lại thức ăn mình chế biến, quả thực thảm không nỡ nhìn! Hoàn toàn không thể so sánh được! Trong lòng lạnh lẽo, khó trách Đường Tam Tạng luôn trì hoãn không ăn, ta còn tưởng cao tăng đắc đạo như hắn không ăn đồ ăn của dân chúng, hóa ra là khinh thường đồ ăn ta làm, hiện tại hòa thượng đều như vậy sao? Quả thực đáng giận!
Ba thầy trò Đường Tam Tạng ngồi trên chiếu, từng ngụm từng ngụm ăn đồ ăn ngon, Bạch Cốt phu nhân chỉ có thể ngồi bên cạnh nhìn đi cũng không được, ở lại cũng không xong, thoáng chốc rất chi là xấu hổ.
Ba thầy trò Đường Tam Tạng không có một chút ý tứ mời Bạch Cốt phu nhân, hay nói giỡn đây chính là một con yêu ma, nhỡ may trong lúc ăn cơm bị hạ độc thì phải làm sao bây giờ? Đây cũng không phải không có nguyên nhân, trước đó chúng ta đã bị lão tặc Khương Tử Nha kia làm hại.
Đường Tam Tạng lặng lẽ nhìn về phía Trư Bát Giới, dùng mắt sai khiến.
Trư Bát Giới lưu luyến buông bát cơm xuống, lập tức che bụng, thống khổ kêu lên: "Ai u, sư phụ bụng ta rất đau, các ngươi ăn trước đi ta đi đại tiện một chút."
Đường Tam Tạng quan tâm nói: "Bát Giới, ngươi đi nhanh nhớ cẩn thận côn trùng."
Trư Bát Giới đứng dậy, bay nhanh về phía xa.
Mắt Bạch Cốt phu nhân sáng lên, hiện tại Tôn Ngộ Không không ở đây, người duy nhất làm cho chính mình kiêng kị đó chính là Thiên Bồng Nguyên Soái kẻ đã đùa giỡn Quan Thế Âm Bồ Tát, hiện tại hắn cũng đã đi rồi, thật sự là trời cũng giúp ta, vô thức bấu chặt móng tay vào trong lòng bàn tay.
"Khụ khụ" Sa Ngộ Tịnh ho khan hai tiếng, bảo khố bên cạnh cây trượng hàng yêu hiện lên hai mảnh kinh văn do chư thần thêm vào, trấn ma hàng yêu.
"A ~" Bạch Cốt phu nhân vội vàng nâng tay áo che khuất mặt rồi quay đầu đi.
Đường Tam Tạng quan tâm hỏi: "Tiểu... Nữ thí chủ, ngươi làm sao vậy? Có chỗ nào không ổn sao?"
"Không có gì, chính là nắng rất gắt, ta chói mắt." Bạch Cốt phu nhân nhu nhu nhược nhược nói.
"Không có việc gì là tốt rồi!" Đường Tam Tạng thoải mái đi xuống dưới, tò mò hỏi: "Đúng rồi, nữ thí chủ ngươi có biết phụ cận này có yêu ma quỷ quái gì không?"
Bạch Cốt phu nhân cười hì hì nói: "Trưởng lão nói thật hay nói giỡn, nơi này là Tây Ngưu Hạ Châu, Linh chân núi rất là yên bình, làm sao sẽ có yêu ma quỷ quái?
"Bần tăng thấy trăm dặm xung quanh nơi này đều hoang tàn vắng vẻ còn tưởng rằng có yêu ma bệnh dịch tả hoành hành, lúc nãy mới vừa hỏi, không có tuyệt đối, không có tuyệt đối."
"Trưởng lão, trăm dặm trong đây hoang tàn vắng vẻ vì có thú dữ thường xuyên lui tới, lúc này mới có ít người tới định cư.
Trưởng lão không cần lo lắng, nơi đây đã có Phật Tổ phù hộ sẽ không có yêu ma."
"Nữ thí chủ, nơi này thường xuyên có dã thú lui tới, vì sao các người lại định cư ở nơi này?"
"Nữ thí chủ, trong nhà mấy người?"
"Có bốn người"
"Người cùng với mấy mẫu đất?"
"Ách ~...” Cái này ta cũng không nghĩ tới! Bạch Cốt phu nhân có chút cạn lời, làm sao Đường Tam Tạng lại có lòng hiếu kỳ nặng như vậy? Tùy tiện nói: "Đại khái ba mẫu đất."
"Có mấy con trâu?"
"Ba con trâu!"
"Trâu ăn mấy cân cỏ?" Đường Tam Tạng mỉm cười đặt câu hỏi.
Bạch Cốt Tinh lắc đầu, ứng phó trả lời câu hỏi: "Trăm cân cỏ."
"Trâu nhà ngươi ăn uống thật tốt."
Đột nhiên một đạo kim quang xẹt qua không trung.
"Hắc hắc ~ yêu quái! Hét lớn một tiếng rung trời.
Tôn Ngộ Không từ trên trời giáng gậy kim cô xuống đầu yêu quái.
Thân hình Bạch Cốt phu nhân di chuyển né một bước lớn, dưới chân lảo đảo ngã ngồi trên mặt đất, điềm đạm đáng yêu cả kinh kêu lên: “Trưởng lão, cứu mạng!"
Tôn Ngộ Không xuống mặt đất đánh giá Bạch Cốt Tinh cười khặc khặc lạnh nói: "Thảo nào lão Tôn ta tìm không thấy ngươi, hóa ra là chạy đến đây, lá gan của ngươi thật sự không nhỏ."
Đường Tam Tạng đột nhiên đứng lên, vội vàng tránh ra đằng sau Sa Ngộ Tịnh, nói: "Nàng là yêu ma, nhanh đánh chết nàng."
Mắt Bạch Cốt Tinh lập tức trợn tròn, làm sao hắn có thể nhìn ra ta là yêu quái? Chỉ là một phàm nhân nào có thể nhìn ra thân phận của ta? Nhất định là Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh nói cho Đường Tam Tạng.
Bạch Cốt phu nhân phục hồi lại tinh thần, trong mắt rưng rưng bi thống kêu lên: "Trưởng lão, tiểu nữ tử có lòng tốt đem thức ăn chay tặng cho ngươi, các ngươi đã không cảm ơn còn nói xấu tiểu nữ tử là yêu quái, muốn hại tiểu nữ. Nếu ngài thực sự cho rằng ta là yêu quái, liền đánh chết ta đi! Ta tuyệt đối không đánh trả."
Nàng ta ngẩng đầu ưỡn ngực căm tức nhìn Đường Tam Tạng giống như đã bị oan khuất to lớn.
Đường Tam Tạng ở phía sau Sa Ngộ Tịnh ló đầu ra chỉ vào Bạch Cốt Tinh kêu lên: "Ngộ Không, cơ hội tốt, mau đánh đi!"
"Hắc hắc ~ Tiểu hòa thượng rốt cuộc thông minh lên rồi." Thân hình Tôn Ngộ Không vừa động, đột nhiên nhảy lên, đánh đòn cảnh cáo về phía Bạch Cốt Tinh.
Đồng tử Bạch Cốt Tinh đột nhiên bốc cháy lên ngọn lửa màu xanh biếc, thế nhưng thực sự ra tay, hòa thượng này thực sự rất độc ác.
Keng ~ Hai thanh Bạch Cốt kiếm chạm nhau với Kim Cô Bổng, Bạch Cốt phu nhân mượn lực bay ngược đi người đang giữa không trung, khuôn mặt tuyệt mỹ biến thành bộ xương khô, hai mắt thiêu đốt ma trơi, hai tay cũng biến thành xương cốt.
Chương 984: Đồ tốt có thể cung cấp ngoại lực
Bạch Cốt phu nhân lơ lửng ở trên không trung phẫn nộ kêu lên: "Đường Tam Tạng"
Hóa thành mười thân ảnh, bốn phương tám hướng bay tới giết Đường Tam Tạng, mỗi một thân ảnh đều dơ cốt thủ như quần ma loạn vũ.
Tôn Ngộ Không cười khặc khặc quái dị, nháy mắt thân ảnh cũng phân hóa hơn mười, mỗi đạo thân ảnh đều đón một vị Bạch Cốt Tinh.
Bang~
Bang~
Bang~
Giống như pháo hoa nổ tung, một đám Bạch Cốt Tinh bị Kim Cô Bổng đập nát, cốt phấn rơi xuống bay đầy trời.
Hơn mười Tôn Ngộ Không lơ lửng giữa không trung, đồng thời hóa thành từng ánh sáng bay về phía trước hòa làm một trên mặt đất.
Tôn Ngộ Không quơ tay khỉ bị cốt phấn bay vào liên tục ho khan, khiêng Kim Cô Bổng đi tới.
Xa xa bên trong rừng cây, Trư Bát Giới khiêng đinh ba chạy nhanh ra, vạn phần lo lắng kêu lên: "Sư phụ, sư phụ người không sao chứ!"
Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên: "Cái đầu heo nhà ngươi vô dụng quá, lão Tôn dặn ngươi khi yêu quái tới phải bảo vệ lão hòa thượng cho tốt, ngươi chạy đi đâu hả?"
Đường Tam Tạng che mặt, từ trong lòng bàn tay lấy ra một quả phù, ồm ồm thì thầm nói: "Phong Thần pháp lệnh, sắc."
Phù triện trong tay ong một tiếng bay lên trời, ào ào tạo ra một trận gió to trong thiên địa, gió thổi rất nhanh cuốn bay tất cả cốt phấn.
Trư Bát Giới chạy tới giải thích kêu lên: "Sư huynh, lão Trư ta không phải sợ yêu quái nên mới chạy đâu."
Đường Tam Tạng buông tay áo, nói: "Ngộ Không, ngươi đừng trách Bát Giới, chính là vi sư lệnh cho Bát Giới bày pháp trận để tránh yêu ma đào thoát."
"Tiểu hòa thượng, làm sao ngươi biết rằng nàng là yêu quái?"
"Nếu ở miếu hoang trên núi có một nữ tử thì ban ngày là yêu ma, ban đêm là quỷ, đây đều là kinh nghiệm."
Sa Ngộ Tịnh ở bên cạnh cười ha hả nói: "Đại sư huynh, sư phụ có một pháp bảo, tên là Bát Phương Tầm Ma Bàn, có thể nhận ra yêu ma quỷ quái."
Đường Tam Tạng chờ mong hỏi: "Ngộ Không, cái tên yêu quái kia có bắt được không?"
"Yêu quái quá giảo hoạt, nàng chạy thoát rồi."
Ánh mắt Đường Tam Tạng biến đổi, lập tức lớn tiếng kêu lên: "Bát Giới.”
"Sư phụ, ta ở đây!"
"Vi sư bảo ngươi bày trận pháp ngăn cản yêu ma, làm sao lại để yêu ma chạy trốn rồi?"
Trư Bát Giới kêu oan nói: "Sư phụ, đệ tử oan uổng!
Quả thực đệ tử đã làm theo lời ngài nói bày phong thiên đại trận nhưng yêu quái không có chạy lên trên trời, mà là chạy trốn ngầm ở dưới đất!"
"Vậy tại sao ngươi không bày cả đại trận dưới lòng đất?"
"Vì tiết kiệm tiền."
Đường Tam Tạng lập tức không nói được gì, tiết kiệm tiền! Thật sự là một việc thống khổ.
Tôn Ngộ Không vò đầu bứt ta không thèm để ý nói: "Tiểu hòa thượng, chỉ cần yêu quái còn ở trong núi này nàng không thể chạy thoát được, lão Tôn ta nhất định sẽ tìm ra nàng."
"Ngộ Không, đây chính là công đức rất lớn! Ngươi nhất định phải cố gắng!"
"Yên tâm, có lão Tôn ta bảo hộ ngươi, lên đường thôi!" Đoàn người lên xe ngựa tiếp tục đi sâu vào trong núi.
...
Bên trong Bạch Cốt Động, Bạch Cốt phu nhân lảo đảo chạy về đi vào bên trong đại điện vội vàng quỳ trên mặt đất, cung kính nói: "Bạch Cốt bái kiến yêu vương."
Yêu vương khoác áo choàng đen nghiêng về phía trước hỏi: "Đường Tam Tạng và những người khác đâu?"
"Khởi bẩm đại vương, bọn họ đã tới Bạch Hổ Sơn cách Bạch Cốt Động của chúng ta không xa."
"Ngươi không giao thủ cùng Tôn Ngộ Không?"
Thân thể Bạch Cốt Tinh run lên, cúi đầu quỳ xuống đất sợ hãi nói: "Khởi bẩm đại vương, tiểu nhân không thấy Tôn Ngộ Không, đã bày mưu giúp đại vương bắt Đường Tam Tạng."
"Bản lĩnh Tôn Ngộ Không như thế nào?"
"Tiểu nhân không biết, ở trước mặt hắn, tiểu nhân không chịu nổi một kích của hắn, không thể biết được bản lĩnh của Tôn Ngộ Không."
"Phế vật, cút!" Hắc Sa Yêu Vương vung bàn tay to lên, lập tức một trận gió lớn cuốn theo vô số cát màu đen bay ra.
Bạch Cốt Tinh kêu lên một tiếng thảm thiết, giống như một bộ xương khô bình thường bị Hắc Sa thổi quét bay ra đại điện rất thê thảm.
"Hắc Sa Yêu Vương, thuộc hạ này của ngươi cũng chỉ có ý tốt, không đáng trách tội!" Khương Tử Nha vuốt vuốt chòm râu mỉm cười nói.
Hắc Sa Yêu Vương trầm ngâm một lúc, trầm giọng nói: "Tôn Ngộ Không kia thực sự rất mạnh sao?"
Khương Tử Nha lập tức nghiêm túc nói: "Hắc Sa Yêu Vương, nếu Tôn Ngộ Không kia không mạnh làm sao ta phải liên thủ cùng ngươi, ngày xưa hắn đại náo thiên cung, mười vạn thiên binh thiên tướng đều bại dưới tay hắn, rất nhiều thần linh cũng thua dưới tay hắn, ngàn vạn lần không thể sơ suất!"
Khương Tử Nha lại tiếp tục nói: "Hắc Sa Yêu Vương, ngươi có biết Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình không?"
"Ta biết! Thiên Đình có tứ đại Tư Pháp Thiên Thần, Dương Giao, Dương Tiễn, Na Tra, Ngao Bính mỗi một người đều rất có tiếng, cho dù ở Bắc Câu Lô Châu cũng có truyền thuyết về bọn họ.
"Hiện tại Tôn Ngộ Không cũng là Tư Pháp Thiên Thần, ngang hàng với bọn chúng."
Đồng tử Hắc Sa Yêu Vương co rụt lại, thế nhưng Tôn Ngộ Không có thể sánh ngang với Dương Giao Dương Tiên bọn họ, tuy rằng Hắc Sa Yêu Vương đã từng giao thủ với Tư Pháp Thiên Thần, nhưng mà chỉ cần một ít phương pháp chiến đấu của Tư Pháp Thiên Thần là có thể ngăn cản đại khái thực lực của bọn họ, cũng không phải có mình Thái Ất Kim Tiên, thậm chí còn có truyền thuyết cho rằng mãnh thú của Đại La Kim Tiên cũng bị họ bắt đi.
Hắc Sa tự hỏi chính mình cũng không phải là đối thủ của Tư Pháp Thiên Thần, trong lòng không khỏi dâng lên suy nghĩ rút lui, Kim Thiền Tử dĩ nhiên rất tốt, nhưng tính mạng vẫn quan trọng hơn.
"Hắc Sa Yêu Vương, cho nên ngươi cần bần đạo giúp một tay."
Trong lòng Hắc Sa Yêu Vương vừa động, hỏi: "Khương chưởng môn, ngươi với ta hợp lực có thể đối phó được Tôn Ngộ Không không?"
Khương Tử Nha liên tục lắc đầu nói: "Yêu vương rất coi trọng ta, ta chỉ là một Kim Tiên bình thường, làm sao có thể liên thủ cùng yêu vương đối phó được Tề Thiên Đại Thánh?"
"Vậy ngươi nghĩ xem giúp ta như thế nào?"
"Yêu vương, tuy rằng thực lực ta không cao, nhưng sư môn ta có một món đồ tốt có thể cung cấp ngoại lực trợ giúp ngươi." Khương Tử Nha duỗi tay ra, lòng bàn tay hiện lên một bình sứ nhỏ.