Đại năng khắp chốn hồng hoang đều chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh hãi không thôi, là một chuyến Tây Du thôi mà? Sao lại biến thành đại chiến tam giới rồi?
Ngay cả Thánh Nhân tỉnh dậy khỏi cõi Thái Hư mà theo dõi mọi biến chuyển của tam giới, thật chẳng có đứa nào làm ta yên tâm cả!
Huyết Hải mênh mông bao phủ Thúy Vân Sơn đều hóa thành sương đỏ bay lên trời, màn sương máu ấy hóa thành mây rồi bay đến Linh Sơn, mà ẩn trong những đám mây máu ấy là vô số A Tu La đang hừng hực sát khí.
Oong!!!
Một nam nhân trung niên chặn trước những đám mây đó, trong tay thì lăm lăm trường thương màu đỏ sậm.
Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát giơ cao trường thương trong tay, niệm: "Nam Mô A Di Đà Phật!" ánh mắt hắn biến lạnh, nhanh chóng đâm thẳng trường thương.
Oong! Những đám mây máu vô tận vô biên đột nhiên dừng lại, chúng đứng yên tại chỗ sôi trào, quay cuồng, các A Tu La đang trốn trong đó đều sinh ra sự sợ hãi mơ hồ từ trong đầu, tâm thần hoảng hốt, phảng phất gặp phải thiên địch, lại phảng phất như gặp phải tồn tại Đế Hoàng.
Trước Tây Thiên Môn, Bạch Cẩm cầm Huyết Liên, bật cười ha hả: "Cuối cùng cũng đến lúc ta được hoạt động tay chân rồi.”
Nhưng hắn vừa đứng dậy thì lại đứng sững tại chỗ, khuôn mặt thảng thốt: "Sao vậy! Sư thúc tự mình ra tay?"
Mây khói màu đỏ quay cuồng, một vị nam tử trung niên mặc hắc y bước ra từ trong đó, y lấy tay làm kiếm, chỉ phẩy nhẹ một cái, một đạo kiếm ý sắc bén lập tức xẹt qua hư không.
Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát vội vàng dùng thương chắn ngang trước mặt, giay khoảnh khắc kiếm, thương va chạm, Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát bị đối phương đẩy ngược trở về, thân hình hắn vẽ ra một con đường hư không dài vạn dặm ở trên cao, thời không tan vỡ.
Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát nắm chặt trường thương, hai tay run rẩy, trong lòng sinh ra hoảng sợ, vội vàng ôm thương quỳ xuống: "Lục Dực Huyết Văn, sinh linh của Huyết Hải bái kiến Minh Hà giáo chủ.”
Minh Hà giáo chủ hơi giương mắt, lạnh lùng nói: "Đã xưng là sinh linh của Huyết Hải thì sao còn dám cản đường của ta?" Ngông cuồng sao? Nhưng hắn chính là người có địa vị như vậy đó, sinh linh của Huyết Hải đều phải quỳ gối xuống tôn hắn làm chủ.
Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát cung kính nói: "Giáo chủ, ta làm vậy cũng là vì nghĩ cho Huyết Hải.
Phật Giáo chính là giáo phái lớn do Thánh Nhân lập nên, nội tình thâm hậu, Huyết Hải sao đủ sức chống đối nó? Xin giáo chủ suy nghĩ cho kỹ.”
Minh Hà giáo chủ lại chém ra một nhát nữa.
Con ngươi của Huyết Văn Phật Mẫu trợn trừng, hắn không dám đỡ đòn này liền vội vã hóa thân thành vô số con muỗi nhỏ bỏ chạy.
Rầm! Ngàn vạn kiếm khí chạy ngang chạy dọc tạo thành một tấm lưới khổng lồ.
"A! Giáo chủ tha mạng!” Giữa thiên không bỗng vang lên tiếng kêu hoảng sợ của Huyết Văn Phật Mẫu Bồ Tát.
Phụt! Phụt! Phụt! Máu tươi bắn tung tóe như những đóa hoa nở bung trong gió, hư không nát bấy tạo thành một mảnh hỗn độn, vô số con muỗi li ti bị kiếm khí làm nát vụn, chỉ còn mấy con may mắn chạy thoát thân.
Minh Hà giáo chủ tiếp tục đi về phía trước, chỉ một khắc sau đã xuất hiện bên ngoài Đại Lôi Âm Tự.
Lúc này, trong Đại Lôi Âm chỉ có một mình Phật Tổ Như Lai với vẻ mặt bối rối, Minh Hà giáo chủ đã đi đến tận cửa, đánh không lại thì làm sao bây giờ?
Cộp! Cộp! Cộp!
Minh Hà giáo chủ đi vào Đại Lôi Âm Tự, vẫy vẫy tay rồi nói: "Như Lai, nghe nói ngươi rất mạnh, trên trời dưới đất chỉ có mình ngươi độc tôn, đến đây, để cho ta nhìn xem sức mạnh của Phật Tổ nào..."
Da mặt Phật Tổ Như Lai run lên, hắn cố gắng giải thích: "Giáo chủ, ngươi phải nghe ta giải thích, ta không biết Thiết Phiến Công Chúa là nữ nhi của ngài.
Chuyện sang phía Tây lấy kinh chính là do Thánh Nhân quyết định, Ngưu Ma Vương bắt mất người đi lấy kinh, bần tăng làm vậy cũng là hành động bất đắc dĩ.
Hơn nữa, tất cả đều là kế hoạch của Bạch Cẩm, giáo chủ chớ trúng bẫy của Bạch Cẩm.”
"Vớ vẩn, Bạch Cẩm làm người chân thành thân thiện, há có chuyện hắn lại tính kế ta và ngươi, đừng giảo biện, đến Hỗn Độn đấu một trận đi.”
Ầm!
Đại Lôi Âm Tự vỡ vụn, hai đạo kiếm khí màu đỏ như máu song song lướt qua, nơi nó đi qua thời không vỡ vụn.
Trước Tây Thiên Môn, Bạch Cẩm chắp tay nhìn Đại Lôi Âm Tự vỡ vụn ở xa xa, giọng điệu vô cùng tiếc nuối: "Người có chiến lực đứng đầu chỉ sau Thánh Nhân, hôm nay ta đã được mở rộng tầm mắt rồi.
Chỉ là đáng tiếc, Đại Lôi Âm Tự của ta! Tại sao giáo chủ lại phá nó!"
Thạch Cơ và Cô Lương nhìn Bạch Cẩm, Đại Lôi Âm Tự của Phật Giáo mà? Sao lại thành đồ của ngài rồi?
Bạch Cẩm lóe một cái đã xuất hiện ở Linh Sơn, mảnh vỡ Đại Lôi Âm Tự lơ lửng giữa không trung, tản ra ánh sáng lóng lánh của pháp bảo.
Ầm ầm! Tiếng sấm rền vang. Ào! Một cơn mưa đỏ au rơi xuống, thứ rơi xuống cùng cơn mưa còn có vô số A Tu La tộc, tiếng hô giết chấn động Linh Sơn, Phật pháp nở rộ kim quang, A Tu La chém ra biển máu.
Bạch Cẩm vội vàng thu hồi đám mảnh vỡ của Đại Lôi Âm Tự, tuy rằng bị nghiền nát nhưng vẫn rất có ý nghĩa kỷ niệm mà, ta thu thập giúp các ngươi nhé.
Bạch Cẩm nhặt hết Đại Lôi Âm Tự xong liền đi dạo vòng vòng quanh Linh Sơn.
"Ấy! Sao nơi này có một mảnh vườn trồng thuốc, hiện tại Linh Sơn đang diễn ra đại chiến, nhỡ bị hỏng thì làm sao bây giờ? Ta giúp Phật Tổ cất vậy.”
"Nơi này còn có linh trì này, máu rơi vào trong linh trì làm ô nhiễm nó mất, thế thì không được, ta cũng cất hộ Phật Tổ nào.”
"Nơi này còn trồng trúc tím nữa, ta tưởng trúc tím như này đều ở Nam Hải cơ mà? Thôi ta mặc kệ, trúc tím mà ngâm trong máu cũng không tốt, ta lại tiện tay giữ gìn hộ Phật Tổ.”
"Ô vậy mà còn nuôi nhiều động vật nhỏ như vậy, Phật Giáo thật sự yêu động vật quá, trông chúng mập mạp chưa kìa, đừng để cơn mưa máu này làm mình cảm lạnh chứ, ta giúp Phật Tổ chăm chúng mới được.”
"Nơi này còn có một kho tàng chứa đầy quặng thần này, lỡ để đây rồi bị mưa máu ăn mòn thì làm sao bây giờ? Ta phải nhanh nhanh giúp Phật Tổ thôi.”
Chương 1046: Thật ra ta cũng nhúng tay vào một chút
Bạch Cẩm dạo một vòng Linh Sơn như vào nơi không người, A Tu La đang đại chiến cùng Phật Đà Bồ Tát của Phật Giáo đều như không nhìn thấy hắn.
Sau khi cứu vớt được phần lớn thiên tài địa bảo trong chiến loạn, Bạch Cẩm mới thảnh thơi rời đi, quay về Thiên Đình.
...
Quay về Thiên Đình, Bạch Cẩm mang theo một con cá chép vàng đi tới trước cửa Đâu Suất Cung, từ xa đã nghe thấy hắn lớn tiếng: "Sư bá, bá mẫu, các ngài có ở nhà không? Đệ tử Bạch Cẩm đến bái kiến.”
Thái Thượng Lão Quân đang nghiên cứu đan dược trong cung của mình đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng kêu lên: "Kim Giác, Ngân Giác, nhanh, mau cất hết đan dược của ta lại.”
Kim Giác, Ngân Giác lập tức bận rộn thu gom hết đan dược có trong đại điện rồi giấu hết chúng đi, một loạt tiếng
"Bùm, keng, xoảng.” vang ra từ đại điện.
Đại môn của Đâu Suất Cung bật mở, Áp Long phu nhân chống nạng đi ra, vẫy tay với Bạch Cẩm bằng dáng vẻ hiền từ: "Bạch Cẩm tới rồi, mau tiến vào đi, ngươi đến không là được rồi.”
Bạch Cẩm nâng cá chép vàng trong tay lên: "Bá mẫu, đây là cá mà đệ tử mang đến biếu ngài.”
"Còn mang lễ vật làm cái gì, Đâu Suất Cung còn thiếu một miếng cơm của ngươi chắc?”
Bạch Cẩm vừa bước qua cửa vừa cười nói: "Bá mẫu, con cá này không phải vật phàm đâu, nó được ta nhờ người khác nuôi nấng tỉ mỉ lắm mới lớn được như bây giờ đấy, bình thường nó toàn ăn linh thực, uống linh thủy, ta còn mời Phật đà đại năng của Linh Sơn không ngừng tụng kinh cho chúng nó, đã sinh ra phật tính cả rồi đấy.”
Áp Long phu nhân kinh ngạc: "Một con cá mà lại tốn công như vậy sao!"
Thái Thượng Lão Quân mỉm cười bước ra từ Luyện Đan Thất, giọng nói có vẻ rất hoan nghênh: "Bạch Cẩm tới rồi!"
"Sư bá, đệ tử đến thỉnh an ngài.”
"Đến sân sau nói chuyện.”
Áp Long phu nhân nở nụ cười hiền lành: "Lí Nhĩ, ngươi xem Bạch Cẩm mang quà đến hiếu thuận đây.”
Thái Thượng Lão Quân cười gượng: "Hiếu thuận, quả thật hiếu thuận.” Nếu người mà có hiếu thế thì trả đan dược của ta lại đây ngay!
Ba người đi vào trong hậu viện, Đâu Suất Cung có kiến trúc giống các thần cung khác của Thiên Đình, đương nhiên không thể so với Bát Cảnh Cung được, nhưng cũng có nét đẹp rất riêng.
Ba người đi trên cầu gỗ bắc qua ao, phía dưới là hồ nước trong vắt chậm chầm uốn mình.
Bạch Cẩm dừng bước, nói: "Bá mẫu, ta tạm thả con cá trên tay vào trong ao này có được không?"
Áp Long phu nhân gật đầu: "Có thể, có thể, ao này cũng không có cái gì, nuôi mấy con cá còn có thứ bơi qua bơi lại cho vui mắt, rất tốt.”
Bạch Cẩm ném cá chép màu vàng trong tay vào trong ao, nó vừa vào nước lièn hóa thành ngàn vạn linh ngư nhanh chóng bơi đi, từng luồng đàn hương từ mặt hồ truyền ra.
Áp Long phu nhân kinh ngạc: "Hóa ra lại có nhiều như vậy, ta còn tưởng rằng chỉ có một con thôi đấy?"
"Đưa cho bá mẫu thì một con đâu đủ? Đương nhiên ta phải tặng tất cả những gì ta có cho ngài rồi, nếu không thì đâu thể biểu đạt hết được tấm lòng của ta với ngài.”
Áp Long phu nhân cười tươi, nếp nhăn đều giãn hết cả ra: "Đứa nhỏ này, ngươi quá hiếu thuận rồi.”
Thái Thượng Lão Quân ở bên cạnh cũng hài lòng gật gật đầu, cuối cùng cũng kiếm lại được ít đồ, thật không dễ gì!
"Đúng rồi, dạo gần đây sư bá ngươi lại luyện chế một ít đan dược, lát nữa ngươi đi xem có thích hay không thì cầm về mà ăn, coi như kẹo thôi.”
"Ái!" Thái Thượng Lão Quân run tay giật đứt một sợi râu dài, vội vàng nói: "Phu nhân, không may là đan dược của ta đều bị Ngọc Hoàng Đại Đế lấy đi hết rồi.”
Bạch Cẩm cũng vội vàng nói: "Bá mẫu, đan dược lần trước ngài tặng ta còn chưa ăn hết, lần này thôi vậy!"
Áp Long phu nhân lặng lẽ đưa tay nhéo Thái Thượng Lão Quân, nhỏ giọng nói: "Ngươi hào phóng với Ngọc Hoàng Đại Đế như vậy làm cái gì?
Hắn có là Thiên Đế thì cũng là người ngoài, có thứ tốt phải giữ cho người nhà mình trước chứ, lần sau có đan dược tốt phải giữ lại cho Bạch Cẩm hết đấy nghe chưa.”
Thái Thượng Lão Quân liên tục gật đầu: "Biết rồi, phu nhân nói rất đúng, nhất định lần sau ta sẽ chú ý.”
Áp Long phu nhân lúc này mới gật gật đầu tỏ ý hài lòng, sau lại nhìn về phía Bạch Cẩm, thân thiết nói: "Bạch Cẩm, ngươi dùng hết đan dược thì cứ nói với bá mẫu, bá mẫu chuẩn bị cho ngươi.”
"Đa tạ bá mẫu!”
"Nếu đã tới rồi thì dùng luôn cơm trưa ở chỗ này đi, vừa vặn ngươi mang theo một ít cá tôm, ta đi chuẩn bị ít đồ ăn ngon.”
"Bá mẫu, để ta làm phụ bếp cho ngài.”
"Không cần, không cần, ngươi uống trà cùng Lí Nhĩ đi.
Lí Nhĩ, lấy hết số trà quý của ngươi ra.”
"Được!”
Bạch Cẩm cung kính làm lễ, nhìn theo bóng Áp Long phu nhân rời đi.
Bạch Cẩm cùng Thái Thượng Lão Quân đi đến một góc rồi ngồi xuống.
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu: "Lần này các ngươi gây chuyện lớn rồi đấy.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Sư bá hiểu cho, việc này không có một chút liên can nào với ta cả!”
Thái Thượng Lão Quân từ chối cho ý kiến, chỉ nói tiếp: "Chèn ép Phật Giáo một chút cũng tốt, dẫu sao gần đây Phật Giáo cũng đắc ý quá rồi, Đường Tam Tạng còn chưa lấy được kinh mà chùa miếu ở Đông Thắng Thần Châu và Nam Thiêm Bộ Châu đã có mấy ngàn cái rồi.”
"Bọn hắn không nhịn nổi rồi à?”
"Đừng để ý đến bọn hắn.” Thái Thượng Lão Quân nhìn Bạch Cẩm rồi khuyên can: "Bạch Cẩm, sau này mà có thời gian thì hãy đến chỗ sư phụ và Nhị sư bá ngươi, bọn hắn lớn tuổi, cư sở mãi trong Hỗn Độn cũng cô đơn lắm, lần trước bọn hắn còn nói nhớ ngươi đấy.”
Bạch Cẩm gật đầu liên hồi: "Đại sư bá nói phải, chắc chắn mấy ngày nữa ta sẽ đi thăm sư phụ và Nhị sư bá ta.”
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu gật đầu, giờ Đâu Suất Cung đâu có giàu! Đúng là phụ nữ chẳng hiểu đám bảo bối của ta quý giá đến mức nào.
Bạch Cẩm nói: "Sư bá, chuyện Tây Du mà thất thánh đã quyết định có liên quan rộng rãi, bởi vì nguyên nhân nào đó nên bây giờ Huyết Hải và Phật Giáo đang đánh nhau, tam giới rung chuyển, nếu không ngăn cản, chỉ sợ chuyện tây hành lấy kinh sẽ gặp trắc trở.”
Thái Thượng Lão Quân liếc Bạch Cẩm, tức giận nói: "Chỉ mỗi chuyện Huyết Hải tranh chấp với Phật Giáo?"
Bạch Cẩm giơ ngón tay lên so so một chút, ngượng ngùng nói: "Thật ra, ta cũng nhúng tay vào một chút.”
"Một chút? Đại đội chấp pháp và Phật Giáo sắp lật ngược cả Hỗn Độn lên rồi mà ngươi còn nói là một chút?"
Chương 1047: Chuyện ở đây cứ giao cho ta
"Sư bá, Minh Hà giáo chủ chính là đại năng giả từng nghe giảng đạo với ngài trong Tử Tiêu Cung, tính bối phận thì ta nên gọi ngài ấy một tiếng sư thúc đó.
Với cả sư thúc đối đãi với ta cũng không bạc, pháp bảo bản mạng của ta là Tru Tiên Thí Thần Đại Trận chính là do sư thúc tặng ta Huyết Liên mới luyện chế ra được mà.
Hiện tại sư thúc bị người ngoài đè lên đầu lên cổ như thế, kẻ làm vãn bối như ta dù sao cũng phải ra tay giúp đỡ chứ, sư bá, ngài nói có phải nên làm như vậy hay không?"
"Cho nên bây giờ ngươi tới tìm ta là vì cái gì?”
"Đệ tử cảm thấy mọi chuyện cũng nên đến lúc dừng rồi, Phật Giáo cũng đã bị dạy dỗ, dù sao vẫn phải quan tâm đến đại cuộc chứ, ta muốn mời sư bá đứng ra ngăn chặn trận chiến này, chủ trì chính nghĩa của tam giới.”
Thái Thượng Lão Quân nhìn ngắm ao cá, cảm khái nói: "Nhưng cá là thức ăn mặn, không tốt cho người hòa lắm thì phải, gần đây ta lại muốn ăn một chút chay.”
Hiểu rồi, có liền.
Bạch Cẩm Thủ duỗi ra biến hóa ra một viên bi, trong viên bi đó có một mảnh đất nhỏ, bên trong có linh chi vạn năm, nhân sâm tỷ năm, tam tinh thảo lóng lánh ánh sáng, long ngâm phượng minh, hỏa hoàng hoa... vô số thiên tài địa bảo khó có thể đếm được.
Bạch Cẩm cung kính dâng viên bi lên: "Sư bá, đây là một ít rau dại đệ tử hái được, nếu sư bá không ghét bỏ, kính xin sư bá nhận lấy, cải thiện khẩu vị.”
"Rau dại? Rau dại tốt! Ta thích ăn nhất là rau dại, vậy thì ta không từ chối nhé.”
"Chỉ là một ít rau dại mà thôi, sư bá có thể nhận lấy là vinh hạnh của đệ tử.”
Thái Thượng Lão Quân nhanh chóng cất viên bi đó đi, nụ cười chiếm hết cả khuôn mặt, ta lại có tài liệu luyện đan rồi.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Bạch Cẩm được Áp Long phu nhân tiễn đưa liền đủng đỉnh dắt Đại Giác Ngưu ra khỏi Đâu Suất Cung.
Bên trong Hỗn Độn mênh mông giống như biển rộng, một loại đại đạo giao triền, chấn động, âm thanh trầm đục từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Bạch Cẩm dắt Đại Giác Ngưu dạo bước trong Hỗn Độn, hắn đi đến đâu, Hỗn Độn hải đang bất an bỗng khôi phục bình tĩnh, giống như từ một con sư tử nóng nảy hóa thành một con cừu nhỏ ngoan ngoãn.
Ầ! Hỗn Độn Hải trước mặt hắn bỗng nổ tung, một vị Kim Phật xoay tròn rồi hiện lên.
Ngay sau đó là Minh Hà giáo chủ xuất hiện ở phương hướng ngược với Kim Phật kia, hắn nhanh tay ra chiêu trước.
Một tiếng vang kinh thiên động địa bỗng nổ tung trong Hỗn Độn, nắm đấm của Minh Hà giáo chủ đập trúng đầu Kim Phật.
Kim Phật hét lên thảm thiết, hắn bị đấm bay ra xa tận mấy vạn dặm mới có thể dừng lại.
Bạch Cẩm vỗ tay reo hò: "Sư thúc thật uy vũ!"
Minh Hà giáo chủ cười ha ha: "Sư điệt tới rồi!"
Sau đó liền ôm quyền chào hỏi Thái Thượng Lão Quân: "Sư huynh!"
Thái Thượng Lão Quân khẽ gật đầu.
Kim Phật khổng lồ ổn định thân hình, cũng bay trở về, hai tay chắp lại hành lễ, cung kính nói: "Bái kiến Thái Thượng Lão Quân!"
Thái Thượng Lão Quân mỉm cười: "Hôm trước Bạch Cẩm có đến tìm ta, nói là Phật Giáo và A Tu La giáo đã hiểu nhầm nhau vì một nguyên nhân nào đó, dẫn đến hai vị giáo chủ đánh nhau ngay trong Hỗn Độn, A Tu La giáo còn tấn công Linh Sơn, thậm chí ảnh hưởng đến tam giới.
Bạch Cẩm suy nghĩ đến đại cuộc, trong lòng sinh âu lo, đặc biệt đến Đâu Suất Cung mời ta ra mặt ngăn chặn trận tranh đấu vô cớ này.”
Minh Hà giáo chủ gật đầu với Bạch Cẩm, thật ra thì có tức mấy cũng đã tiêu, hắn cũng không thể giết giết Đa Bảo được, kết thúc vào lúc này là rất hợp lý.
Hành động của Bạch Cẩm đã giúp hắn có bậc thang mà leo xuống! Thật sự quá có tâm, sư điệt đáng đồng tiền bát gạo thật chứ, chỉ tiếc sao không tìm người nào quen thuộc hơn vậy chứ?
Bạch Cẩm cũng lộ ra một nụ cười chân thành với Minh Hà giáo chủ, nhếch miệng lộ ra một hàm răng trắng thuần khiết.
Vị Kim Phật lóe quang mang rồi thu nhỏ lại, hóa thành Đa Bảo Như Lai, chỉ là lúc này hắn lại mang bộ dạng mặt mũi bầm dập, một bên mắt thì thâm đen, trông có vẻ vô cùng chật vật.
Phật Tổ Như Lai sờ sờ mắt rồi hít ngược một hơi, đau quá, hắn càng nghĩ lại càng giận. Có lòng lo cho đại cuộc? Lo lắng cho thế gian? Chuyện này chính là mưu kế của hắn ta đó, cố ý dẫn dắt khiến Phật Giáo đối địch với Huyết Hải, xấu, tâm địa Bạch Cẩm thật sự là rất xấu.
Thái Thượng Lão Quân cười ha hả: "Đa Bảo Như Lai, ngươi cảm thấy thế nào?"
Ta có thể cảm thấy thế nào đây? Đương nhiên cũng chỉ có thể lựa chọn chấm dứt, bằng không lại bị đánh nữa cho xem.
Đa Bảo vuốt phẳng nỗi bất mãn trong lòng, cung kính nói: "Mọi việc đều có quỹ đạo, hết thảy cuối cùng cũng phải có kết cục, kính xin sư bá đứng ra chủ trì mọi việc.”
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu, tiếng cười vang vọng khắp chốn: "Nói có lý, vậy thì đi Thúy Vân Sơn đi!"
Minh Hà giáo chủ cũng gật đầu đồng ý, bắt đầu từ Thúy Vân Sơn thì cũng nên chấm dứt ở Thúy Vân Sơn, cái gì? Ngươi muốn đến Tích Lôi Sơn? Tích Lôi Sơn có liên quan gì đến Huyết Hải nhà ta đâu?
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Được Đại sư bá đứng ra phân xử là chuyện đáng mừng, cũng là phúc của tam giới.
Nếu đã đến Hỗn Độn, đệ tử muốn thuận đường đi thỉnh an sư phụ cùng sư bá, kính xin Đại sư bá thứ lỗi.”
Thái Thượng Lão Quân gật đầu cười: "Đi đi! Chuyện ở đây cứ giao cho ta.”
Chương 1048: Lẩu Chu Quả
Huyết Hải hàng lâm, trong ngoài tam giới đều bị cuốn vào chiến hỏa, sát ý hừng hực như đốt cháy cả tầng mây, Chu Thiên Thần Linh của Thiên Đình vận chuyển Thiên Địa Pháp Tắc, tiêu hao sát khí trong thiên địa, để tránh ảnh hưởng tới phàm nhân.
Đại chiến kéo dài ba ngày ba đêm, ba ngày sau, một tiếng "ầm” vang lên, Tích Lôi Sơn bỗng hiện lên một lỗ thủng, ba người bước ra khỏi nơi đó.
Minh Hà giáo chủ của A Tu La tộc thuộc Huyết Hải mặc quần áo gọn gàng, sắc mặt bình tĩnh, Như Lai Phật Tổ thì mặt mũi bầm dập, đầu sưng như tổ ong, Thái Thượng Lão Quân cưỡi Đại Giác Ngưu vẫn giữ nguyên nụ cười giả lả của bản thân như thường.
Sau khi dập được Hỏa Diệm Sơn, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh vẫn đang đấu địa chủ, động tĩnh trên Thúy Vân Sơn cũng khiến ba người giật bắn mình,
Tôn Ngộ Không kinh ngạc nói: "Thái Thượng Lão Quân, Phật Tổ Như Lai, người còn lại là ai?"
Sa Ngộ Tịnh lắc đầu nói: "Ta cũng không nhận ra.”
Trư Bát Giới giới thiệu: "Đại sư huynh, hắn chính là người đứng đầu Huyết Hải, cũng chính là phụ thân của Thiết Phiến Công Chúa.”
"Nói cách khác thì trận phong ba ở Huyết Hải vừa rồi đều là hắn làm ra?”
"Ta dám khẳng định không phải hắn ra tay, đều là đám thủ hạ A Tu La của hắn gây chuyện thôi.”
Tôn Ngộ Không nhìn v Trư Bát Giới, không xét về chiến lực thì con lợn này đúng là biết rất nhiều tin tức, thật không hổ danh là kẻ đã lăn lê bò toài ở Thiên Đình biết bao nhiêu năm, chờ sau khi lấy kinh chấm dứt, lão Tôn ta cũng đến Thiên Đình hỏi thăm về nội tình của tam giới mới được, cái hồ nước hồng hoang này sâu quá.
Tôn Ngộ Không đăm chiêu: "Vậy tức là hắn rất mạnh?”
Trư Bát Giới cười ha hả: "Sư huynh, ngài xem đi, không phải đến cả Phật Tổ Như Lai cũng bị đánh sao?"
Lúc này Tôn Ngộ Không mới chú ý tới trên mặt Phật Tổ Như Lai vẫn xanh tím như vậy, thậm chí mặt còn mập hẳn do với bình thường.
Minh Hà giáo chủ đứng trên mây trời, bình tĩnh nói: "Lão Quân, hiện tại đã đến Thúy Vân Sơn rồi, ngài còn có gì dặn dò chúng ta không?"
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu: "Hai người các ngươi, một người là Tiên Thiên Ma Thần Huyết Hải Chi Chủ, một người là Đại Giáo giáo chủ trị thế chi tôn, ở trong Hỗn Độn đánh nhau thật sự là có mất thân phận, không bằng mỗi người mang theo môn nhân tán đi!
Minh Hà giáo chủ hừ một tiếng rồi mới nhìn về phía Phật Tổ Như Lai, giọng nói như có điều ám chỉ: "Sư huynh, ta sống ẩn mình trong Huyết Hải, cũng ít hỏi thăm về chuyện của hồng hoang, người thuộc Huyết Hải cũng ít chọc thị phi.
Thế nhưng lại có người cho rằng ta một con hươu non dễ bắt nạt, còn dám trấn áp cả hậu bối ta, thật sự cho rằng Nguyên Đồ A Mũi song kiếm bất lợi?
Bảo ra cho A Tu La tộc lui về phía sau cũng được thôi, ta muốn Phật Giáo công khai xin lỗi nữ nhi đáng thương của ta.”
Thái Thượng Lão Quân nhìn về phía Phật Tổ Như Lai, bất đắc dĩ: "Mọi chuyện cũng vì ngươi không đúng.”
Đa Bảo Như Lai chắp hai tay hành lễ, hắn bắt đầu dùng giọng điệu đáng thương kể lể: "Lão Quân, thất thánh định Tây Du, Thiên Đạo cũng đã đồng ý, thế nhưng phu thê Ngưu Ma Vương lại bị người khác xúi giục rồi làm ra chuyện cướp bóc Đường Tam Tạng, đệ tử Phật Giáo đã nhiều lần đến đòi nhưng bọn hắn thề chết không trả, đệ tử cũng chỉ có thể trấn áp bọn hắn, đệ tử làm vậy cũng là vì đại cuộc.”
"Nói nhảm! Ngọc La Sát nhà ta từ nhỏ đã là phận nữ nhân hiền lương thục đức, dịu dàng nho nhã, không bao giờ chủ động trêu chọc nhân quả, đừng nói chỉ là một tên Đường Tam Tạng nho nhỏ, cho dù là Tiên Thiên Chí Bảo đặt ở trước mặt nàng, không phải thứ của nàng thì nàng cũng sẽ không liếc mắt lấy một cái.”
"Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa đều đã thừa nhận, há có thể giả dối?”
"Nếu bọn hắn đã thừa nhận, vậy hiện tại Đường Tam Tạng đang ở đâu?” Minh Hà giáo chủ lạnh mặt nhìn Phật Tổ Như Lai.
Phật Tổ Như Lai cũng không kìm nén được lửa giận thêm nữa, cao giọng quát: "Minh Hà giáo chủ, nếu bây giờ ta đưa được Đường Tam Tạng ra thì ngươi còn có gì để nói?"
Trong tay Phật Tổ Như Lai xuất hiện một đóa Kim Liên thập nhị phẩm, sau đó hắn lại đưa một luồng khí tức của Đường Tam Tạng tiến vào Kim liên, đương nhiên, chỉ dựa vào từng đó thì Như Lai chưa thể tìm được Đường Tam Tạng đang nơi đâu. Nhưng Kim Liên thập nhị phẩm chính là chí bảo của Thánh Nhân, còn là chí bảo số mệnh của Phật Giáo. Chỉ cần Đường Tam Tạng còn ở trong tam giới thì Kim Liên thập nhị phẩm đều có thể tìm được.
Phật Tổ Như Lai ném đóa Kim Liên trong tay ra xa, trong nháy mắt nó đã xé gió lao đi.
Thần Thánh chư thiên đều dõi theo tiến triển của cuộc gặp mặt này, chú ý đến chuyện xảy ra ở Thúy Vân Sơn, Như Lai Phật Tổ tố cáo công chúa của vùng Huyết Hải cướp Đường Tam Tạng, Minh Hà giáo chủ nói thẳng Như Lai Phật Tổ là kẻ bịa đặt, một vụ án ảnh hưởng đến thế cục của tam giới sắp được công bố sự thật.
...
Tại Ngũ Hành Tuyệt Vực, ba người Khổng Y, Hồng Hài Nhi, Đường Tam Tạng đang ngồi trên một ngọn núi tuyết trắng xóa.
Giữa ba người ngồi quây kín lại rồi để chừa ra một khe hở ở giữa, lửa đỏ từ đó phun ra hừng hực, phía trên đó là một nồi lẩu đang sôi trào, ba người đang ăn lẩu.
"Pực..."" Đường Tam Tạng mở rộng cổ áo da hổ, đầu đầy mồ hôi mà xuýt xoa: "Nóng quá! Công chúa, đây là lẩu gì vậy? Cảm thấy như có ngọn lửa đang cháy trong cơ thể ta vậy.”
"Lẩu Chu Quả.”
Hồng Hài Nhi đặt đũa xuống, có vẻ khá bất mãn: "Tiểu Y, ném tên hòa thượng này đi đi! Hắn ta ở đây đang phá nát thế giới hai người của chúng ta đấy, nàng xem hắn còn mập lên rồi kia kìa.”
Đường Tam Tạng sờ sờ thịt thừa trên bụng mình, hình như hắn mập hơn thật. Ôi, dạo này bần tăng sa đọa quá đi thôi!
Chương 1049: Nhà chúng ta cũng không còn
Ầm ~ Bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng vang chấn động, ngũ sắc lưu quang không dứt, một cái vòng phòng hộ hiện lên.
Khổng Y, Hồng Hài Nhi, Đường Tam Tạng đồng thời ngẩng đầu nhìn lên trời.
Ầm! Vòng phòng hộ ngũ sắc nát bấy, vô lượng kim quang chiếu xuống, một đóa Kim liên hiện lên, nó xoay tròn, tỏa ra vô số kim quang, Khổng Y, Hồng Hài Nhi, Đường Tam Tạng bị nó hút lên trời.
"Ai!
Tiêu nào dám ám toán tiểu gia, phụ vương ta chính là Ngưu Ma Vương.”
"A Di Thiên Tôn, cứu mạng với!”
Ba người đều bị hút vào bên trong Kim Liên, Kim Liên thập nhị phẩm lập tức chuyển hướng rồi trốn vào trong hư không.
Trên Tích Lôi Sơn, Phật Tổ Như Lai có chút xuất thần, da mặt đột nhiên co giật, lại bỗng cảm nhận được một xơn đau thấu trời, trong lòng lại cảm thấy vô cùng ấm ức, không phải Phật Tổ nói Phật Giáo đại hưng sao? Tại sao lại có chuyện như vậy? Lần này nhất định... nhất định phải bắt Minh Hà giáo chủ xin lỗi.
Bầu trời vặn vẹo, giống như những gợn sóng nổi lên mặt nước, một đóa hoa sen vàng bay ra khỏi những gợn sóng đó rồi chậm rãi xoay tròn trên đỉnh Thúy Vân Sơn.
Một đạo Phật quang chiếu ra từ đáy đóa sen vàng, có ba bóng người rơi ra khỏi Phật quang, cả ba ngã nhào xuống đất, mặt mũi lấm lem, quần áo xộ xệch.
Hồng Hài Nhi là người bật dậy đầu tiên, hắn cầm chắc Hỏa Tiêm Thương rồi chỉ thẳng lên bầu trời, lớn tiếng quát: "Các ngươi là cứu binh do con khỉ kia mời tới sao?"
Khổng Y cũng bay lên không trung, quanh người bùng lên ngọn lửa đốt cháy dơ bẩn trên người thành hư vô, nàng lo lắng nhìn ba người đang đứng trên bầu trời, có thể phá vỡ bình chướng do bà ngoại thiết lập thì chứng tỏ kẻ này đã có ý gây chuyện, và thực lực cũng rất mạnh.
Đường Tam Tạng chắp hai tay vái lạy, vừa khấu đầu vừa kích động nói: "Đệ tử Đường Tam Tạng bái kiến bản sư!"
Tôn Ngộ Không ngồi trong Hỏa Diệm Sơn gãi đầu, cười hà hà: "Tìm được tiểu hòa thượng rồi, Bát Giới, Sa sư đệ, chúng ta qua đó thôi.”
Trư Bát Giới vội vàng giữ chặt Tôn Ngộ Không: "Hầu ca, Thái Thượng Lão Quân, Phật Tổ Như Lai và Minh Hà giáo chủ vẫn còn ở đây! Chúng ta chờ thêm một lát hãy qua.
Sa Ngộ Tịnh cũng vội vàng nói: "Đại sư huynh, Nhị sư huynh nói phải! Có thể bọn hắn còn việc cần xử lý!"
Tôn Ngộ Không gật đầu, nói: "Được! Lần này lão Tôn ta nghe các ngươi.”
...
Phật Tổ Như Lai đứng trên mây cao chỉ xuống phía dưới, hắn dõng dạc: "Minh Hà giáo chủ, nhi tử của Ngưu Ma Vương ở dưới đó, hiện tại ngươi còn có gì để nói? Bây giờ ngươi phải công khai xin lỗi Phật Giáo.”
Minh Hà giáo chủ vẫn giữ nguyên nét bình tĩnh, hắn nói: "Thánh Anh là Thánh Anh, Ngưu Ma Vương là Ngưu Ma Vương, Thánh Anh cướp Đường Tam Tạng thì các ngươi phải đi tìm Thánh Anh, vì sao lại đi tìm Ngưu Ma Vương cùng Ngọc La Sát? Còn phá diệt Tích Lôi Sơn và Thúy Vân Sơn, Phật Giáo các ngươi thật là uy phong.”
Các vị thánh khác cũng góp lời: "Nào có chuyện đó, con không ngoan là lỗi của cha không dạy! Hơn nữa Hồng Hài Nhi cướp Đường Tam Tạng cũng là do phụng mệnh của Ngưu Ma Vương.”
"Rặt là lời bịa đặt!”
Cho dù là Thánh Anh mang Đường Tam Tạng đi chăng nữa, nhưng sao ngươi có thể khẳng định đó là cướp, ta nói Đường Tam Tạng bắt cóc Thánh Anh đấy, còn muốn trị hắn một tội bắt cóc trẻ em.”
"Giáo chủ chớ có đổi trắng thay đen, Đường Tam Tạng chỉ là một phàm nhân, làm sao dụ dỗ được kim tiên đại năng?
"Trí tuệ phàm nhân cũng không thể khinh thường, ngươi không phát hiện Đường Tam Tạng mập ra sao? Nào có tù nhân nào lại hồng hào trắng nõn, còn mập mấy cân thế kia?"
Phật Tổ Như Lai câm lặng, trong lòng thầm mắng Đường Tam Tạng không được tích sự gì, bị bắt mà không lo lắng an nguy thế cuộc, chỉ biết ăn ăn uống uống thôi.
Thái Thượng Lão Quân cười ha hả: "Hai vị giáo chủ, hiện tại Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa đều không bị thương, người lấy kinh của Phật Giáo cũng đã tìm được, có thể nói là hai bên đều mừng, thôi thì các vị hãy nể mặt ta, mọi chuyện chấm dứt tại đây!"
Minh Hà giáo chủ thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu cũng dịu đi nhiều: "Thái thượng sư huynh đã mở lời như thế thì ta đâu thể không nể mặt ngài, ta sẽ không so đo với Phật Giáo chuyện bọn hắn bắt nạt đám trẻ nhà ta nữa.”
Phật Tổ Như Lai cố nén lửa giận, hai tay chắp lại hành lễ, nói: "Thái Thượng, thiên địa phân âm dương, người phân thiện ác, việc chia đúng sai, Minh Hà giáo chủ xông vào Linh Sơn, phá hủy Đại Lôi Âm Tự, đã vấy máu làm ô nhiễm Linh Sơn thánh địa, Tu La của Huyết Hải tàn sát tu sĩ Phật Giáo, tội nghiệt ngần ấy há có thể nói một lời là xong?"
Minh Hà giáo chủ cười lạnh: "Các ngươi có thể bắt nạt hậu bối nhà ta còn ta thì không thể trả thù các ngươi sao? Câu nói vô lý như vậy, Chuẩn Đề Thánh Nhân cũng không dám nói.”
Phật Tổ Như Lai chỉ xuống phía dưới, vẫn tỏ vẻ bản thân mới là người đúng: "Đúng sai liếc mắt một cái là có thể phân biệt, nếu ngươi không tin có thể gọi Ngưu Ma Vương và Thiết Phiến Công Chúa tới hỏi chuyện là biết rõ thực hư thôi.
Ta là Phật Tổ, nhất định phải đòi lại công bằng cho Phật Giáo, đòi lại công bằng cho đệ tử Phật môn đã chết.”
"Ha ha như vậy là đơn giản.”
Minh Hà đưa tay chỉ lên trời, huyết vân cuồn cuộn che khuất bầu trời, từ trong những đám mây máu bắn xuống một cột sáng, cột sáng co lại rồi biến mất, từ trong đó xuất hiện hai bóng người chính là Ngưu Ma Vương cùng Thiết Phiến Công Chúa.
Thiết Phiến Công Chúa nhìn thấy Hồng Hài Nhi thì lập tức chạy tới túm lấy lỗ tai hắn, nàng tức giận kêu lên: "Thằng ranh nhà ngươi làm cái gì không làm, lại dám bắt cóc Đường Tam Tạng, giờ hay chưa, nhà chúng ta cũng không còn.”
Ngưu Ma Vương cung kinh hành lễ với ba vị bên trên, nhưng thật sự không dám nhìn vào mắt Minh Hà giáo chủ, tim đập như trống trong lồng ngực, sao Thiết Phiến lại là nữ nhi của vị đại lão này chứ, trâu ta chết mất thôi!